Chính trị AQ của người Cộng sản

12 Tháng Tám 201912:48 SA(Xem: 554)

Chính trị AQ của người Cộng sản


41785524_1471102153035177_9219417832264040448_n


VietTuSaiGon

   RFA Blog





Khi người ta xem phép thắng lợi tinh thần như một thứ kim chỉ nam để tồn tại và đi tới, câu chuyện có vẻ như không còn gì để bàn, để nói. Bởi sự bế tắc đã hiện rõ trước mắt. Cái tinh thần AQ đó, chưa bao giờ lại ứng với cung cách làm việc của các nhà lãnh đạo cũng như giới chức Cộng sản Việt Nam như hiện nay, hay nói cách khác, thứ tinh thần này đã trở thành không khí phổ quát của chính trị Việt Nam, một thứ không khí ám mùi sợ sệt và lo lắng nhưng lại thiếu hẳn sinh khí của sự tư duy, sách lược lâu dài.

Tập khí AQ, nói cho cùng, đã nhiễm nặng vào người Việt kể từ khi chế độ Cộng sản chính thức có mặt trên cả hai miền đất nước. Vì sao phải là giai đoạn từ sau 1975 đến nay chứ không phải là giai đoạn khác? Bởi lẽ, chính cái cơ cấu hành chính nhà nước cũng như cơ cấu chính trị mang đậm tính cha truyền con nối và độc tài, bảo thủ của người Cộng sản vô hình trung đã gieo rắc và lan tỏa tâm lý thắng lợi tinh thần cho cả dân tộc.

Ai là người chấp nhận sự dốt nát, dựa vào thân thế, lý lịch để xét tuyển công chức nếu không phải người Cộng sản? Toàn bộ hệ thống công quyền đều xét dựa trên lý lịch. Điều này dẫn đến hệ quả hàng trăm ngàn trí thức bị hất văng ra khỏi hệ thống công quyền và hoàn toàn không có cơ hội cống hiến. Trớ trêu thay, hàng triệu con người chưa thoát mù chữ lại nắm ghế quyền lực và để đảm bảo quyền lực được lâu bền, họ chạy bằng cấp, họ hợp thức hóa để có mọi thứ trong tay nhưng lại không có tri thức.

Và, đáng sợ hơn là hàng triệu trí thức có kiến thức hẳn hoi lại chấp nhận làm nô bộc cho những kẻ không có tri thức. Để đảm bảo lâu dài trong làm việc, các trí thức thực thụ lại chấp nhận, tự ru mình bằng lý lẽ “chấp nhận, chịu đựng một thứ quyền lực dốt nát mà vẫn luồn sâu, trèo cao được cũng là tài năng”. Và, thứ luận điệu, lý lẽ này nghe ra rất thức thời, khi mà những kẻ nắm quyền lực không những không biết mắc cỡ với những gì họ đã làm, họ lại thấy rằng “tao không có chữ nghĩa nhưng tao vẫn làm được chức cao, vẫn lãnh đạo được và chỉ huy cả một đám trí thức, vậy thì tao thông minh hơn đám kia!”. Không dừng ở đó, đám lãnh đạo, trí thức rởm càng lúc càng “sáng tạo” ra những thứ làm cho đám trí thức (thực thụ) dưới quyền cảm thấy đau đầu và rối beng vì chẳng biết tính sao với những ý tưởng “không hiểu đúng hay sai và cũng chẳng biết nó làm vậy để làm gì”. Mọi thứ trở nên rối mù và người ta tự huyễn hoặc mình rằng đó là một sự thành công (có phần rực rỡ).

Kiểu tự huyễn hoặc này không những lan tỏa trong hệ thống công quyền mà nó hầu như nhiễm ra mọi ngóc ngách của đời sống. Người dân mặc dù nhìn thấy sự dốt nát của hệ thống công quyền địa phương, thay vì tự phấn đấu, học hỏi và nỗ lực thoát dốt thì không, đa phần chọn buông xuôi và xem mọi chỉ dẫn của hệ thống công quyền địa phương như hướng đi, kim chỉ nam. Nếu hệ thống đó chỉ sai thì người ta có thể chửi thầm hoặc chửi thành lời nhưng họ vẫn tự an ủi rằng “may mắn, mình còn may mắn chán bởi với kiểu dẫn đường dốt như vậy mà mình chưa lạc lối!”. Một khi bị đụng tới quyền lợi cá nhân, quyền lợi gia đình thì người ta sẽ la ỏm tỏi lên trong vô vọng để nếu may mắn thì sẽ được nhìn lại, trong khi đó, nếu nhìn thấy bất kì sự bất công nào của hệ thống công quyền áp đặt lên hàng xóm, cộng đồng, họ vẫn xem như đó là điều bình thường và mình vẫn còn may mắn vì “nó chưa đụng tới mình!”.

Ghê gớm hơn, mặc dù bị thiệt thòi trước bất công, người ta vẫn chấp nhận và xem đó là không may mắn vì “sống với tụi này, bị chừng đó cũng còn nhẹ”. Người ta có một ngàn lẻ một lý do để tự ru mình trước mọi bất công, dối trá và dốt nát. Và một khi thứ tâm lý này phổ quát thì con người có xu hướng trở nên vị kỉ hơn, không quan tâm đến tha nhân như một đặc trưng, tập tính dân tộc thời đại mới. Điều này dẫn đến hệ lụy, những ai còn quan tâm đến xã hội, có tư duy phản biện điều nhanh chóng bị cộng đồng quay lưng và xem như một đối tượng lập dị.

Đáng sợ hơn, trong ứng xử cấp quốc gia, nghĩa là những quyết sách có ảnh hưởng đến quốc gia, dân tộc, thứ tâm lý này như một tấm bùa hộ mệnh. Thay vì trả lời những câu hỏi về chủ quyền, biển đảo và lãnh thổ đang bị lấn lướt, xâm chiếm và suy tư về nó như một sự thất bại trong đối ngoại cũng như giữ nước, người ta lại xem sự lấn lướt của đối phương không nhằm nhò gì bởi để đảm bảo sự tồn tại của đảng, việc mất đi một ít lãnh thổ, lãnh hải là quá may mắn. Bởi mất đảng là mất tất cả! Điều này, nếu đẩy xa ra bên ngoài cương vực đảng thì dễ dàng nhận thấy rằng đảng là một thực thể đầy vị kỉ.

Từ chuyện ký công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng để công nhận quyền tài phán trên biển của Trung Quốc là hợp lý, đây là chữ ký đầy vị kỉ của người Cộng sản, ông Đồng thừa sức hiểu rằng chữ ký của mình sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến Hoàng Sa và nó sẽ rơi vào tay Trung Quốc. Nhưng lúc đó, Trung Quốc là anh em Cộng sản, Việt Nam Cộng Hòa là anh em cùng màu da, giọng nói và cùng một dân tộc nhưng không cùng phe trục chính trị. Ông Đồng đã chọn anh em Cộng sản và bỏ mặc anh em cùng dân tộc. Sự lựa chọn đầy vị kỉ này của ông Đồng cũng như trung ương Cộng sản VN lúc đó ít nhiều mang tâm lý hí hửng trước nguy cơ mất đảo của Việt Nam Cộng Hòa. Nó cho thấy một thứ phép thắng lợi tinh thần theo kiểu “nó mất chứ mình đâu có mất, mình thành công!”.

Khi Hoàng Sa đã mất, đến lúc Trường Sa bị xâm chiếm, hàng chục mạng người bị bắn trong tích tắc, người Cộng sản vẫn tự ru mình bằng luận điệu “chúng ta tôn trọng quyền tài phán quốc tế, chính nghĩa nằm về ta!”. Chính nghĩa đó có giá trị gì trước kẻ xâm lăng hung hăng và bất chấp?!

Gần đây nhất, vụ Trung Quốc kéo tàu thăm dò HD8 vào bãi Tư Chính của Việt Nam, kẻ địch vào nhà hung hăng, đâm vỡ tàu của người Việt nhưng nhà nước vẫn giữ thái độ phản đối, phản đối và phản đối. Để đảm bảo sự phản đối này hợp lý, người Cộng sản lại vịn vào mấy chữ “vì chúng ta có chính nghĩa”. Rốt cuộc, chính nghĩa là thứ gì mà người ta vịn vào đó để mất dần, mất mòn và chẳng biết cái chính nghĩa đó có giá trị gì trước họng súng luôn sẵn sàng khạc đạn của “người anh em Trung Cộng”?!

Hiện tại, sau nhiều ngày quần thảo, thăm dò, hung hăng ép tàu Việt Nam, thậm chí đâm chìm, dùng vòi rồng… và rút về Đá Chữ Thập để tránh bão, quay lại hay không vẫn còn là ẩn số thì, người Cộng sản Việt Nam và cả không ít người dân vẫn xem đây là một bước thành công trên con đường đẩy lùi sự gây hấn của Trung Quốc. Thực tế, đây là một phép thắng lợi tinh thần và nó cho thấy Cộng sản Việt Nam chẳng có kí lô nào trong mắt Cộng sản Trung Quốc. Bởi ngay trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam mà Trung Quốc muốn vào thăm dò thì ngang nhiên vào, muốn đi ra thì đưa tàu ra, chẳng thèm đoái hoài gì đến người anh em Cộng sản Việt Nam, xem như “không có nó” như vậy thì không thể gọi đây là bước thành công trong đấu tranh gìn giữ chủ quyền biển đảo quốc gia được.

Nói cho cùng, phép thằng lợi tinh thần đã có mặt trong mọi ứng xử, ngoại giao của người Cộng sản từ đối nội đến đối ngoại. Tỉ như những năm còn làm Chủ tịch nước, ông Nguyễn Minh Triết sau một buổi tiếp chuyện với Tổng thống Obama, ông cho rằng mình đã phân hóa cái nội bộ Obama. Rõ ràng đây là kiểu hoang tưởng, phép thắng lợi tinh thần, một kiểu AQ chính trị.

Và khi các đảo của Việt Nam bị mất dần, mất mòn, người Cộng sản Việt Nam vẫn cứ nhìn thấy mình thành công, chẳng có gì là thất bại. Bởi mình “có chính nghĩa, sẽ đấu tranh…”. Chẳng biết cái thứ chính nghĩa trên cửa miệng của các nhà lãnh đạo có giá trị đến đâu, cỡ nào. Nhưng chắc chắn một điều là khi đã mất nhiều thứ, người ta vẫn tin rằng họ đang thành công và không mất gì nhiều. Đó là thứ tâm lý đáng sợ và đáng lo, bởi nó chấp nhận mọi sự mất mát một cách vô lý và luôn thấy mình thành công bởi vẫn còn cái còn lại. Với logic này, khi người ta thấy mất cũng có nghĩa là lúc không còn thứ gì trên tay. Không chừng, lúc đó người ta lại hí hửng rằng “mình may mắn, vẫn còn bàn tay chưa bị mất!”.

Nói cho cùng, một đất nước mà mọi sinh hoạt chỉ dựa vào phép thắng lợi tinh thần thì đương nhiên, không chỉ là nước nhược tiểu mà nó còn cho thấy đất nước này đang bị chi phối bởi kẻ vô lại và đớn hèn, không hơn không kém!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Hai 202012:42 SA(Xem: 1036)
Cho tới nay dân hai nước thày trò Hán phỉ đều vướng dịch, và phương cách đối phó chận đứng ngay tại rốn dịch Vũ Hán vẫn là bằng cách trói chân người dân (cách ly lẫn khoanh vùng), còn về thuốc trị thì hiện Nhật, Úc và Hongkong vẫn đang ra sức nghiên cứu vắc xin phòng bệnh. Riêng số nhiễm và chết tại TQ, hay VN kể cả do truyền thông thế giới loan tải, là do hai nhà nước cộng sản này cung cấp, không một chút gì đáng tin cậy. MỸ ĐÃ TÌM RA THUỐC CHỮA VIRUS CORONA.
09 Tháng Hai 202012:40 SA(Xem: 377)
Không chỉ vấn đề sơ tán công dân Việt Nam ở Trung Quốc bị cho là chậm trễ, việc đóng cửa biên giới với Trung Quốc cũng được nêu lên vì Việt Nam có đường biên dài với Trung Quốc, nơi phát tán dịch virus corona. Tuy nhiên, theo Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, Việt Nam và Trung Quốc có ký kết hiệp ước, nếu liên quan an ninh và dịch bệnh thì có thể đóng cửa nhưng phải có thỏa thuận giữa hai bên chứ Việt Nam không thể đơn phương.(!?)
09 Tháng Hai 202012:38 SA(Xem: 422)
Tiến sỹ ở ta thích trích dẫn Marx nhưng không đọc, hoặc là đọc mà không hiểu gì, hoặc là đọc mà đọc cái được viết sai, hoặc đọc đúng nguyên bản nhưng lại cố tình viết sai đi. Guy Debove, mặc dù là một người theo trường phái XHCN cổ điển, đã viết (trong Xã hội diễn cảnh) về sự nguy hại của việc thay đổi từ hoặc chỉ cần sắp xếp lại cú pháp câu là có thể có một vấn đề hoàn toàn khác đi so với ban đầu.
08 Tháng Hai 20203:49 CH(Xem: 390)
Trước đại dịch bệnh như thế này, nếu làm các bệnh viện dã chiến để cách ly và chữa trị người bị nhiễm là điều cần thiết và nên làm. Nhưng, đằng sau đó là một câu chuyện đau lòng chứ? Sao mà không đau lòng cho được, kết quả của sự ngạo mạn, coi thường nhân dân Việt Nam mở toang cửa biên giới, bịt mồm nhân dân, đe doạ bằng phạt tiền bỏ tù Dân khi phản ảnh tình trạng nguy hiểm của Corona.
08 Tháng Hai 202012:57 SA(Xem: 479)
Chưa hết, mặc dù Bộ đội Biên phòng thiếu khẩu trang trầm trọng chính phủ cũng phớt lờ, họ gửi cấp tốc 10 tấn hàng hóa y tế trong đó có hàng trăm ngàn khẩu trang trao tặng cho Trung Quốc. Bên cạnh đó, Thủ tường Nguyễn Xuân Phúc tuyên bố: “Đảng và Nhà nước Việt Nam đã quyết định viện trợ bằng hàng hóa, cụ thể là vật dụng y tế cho Trung Quốc trị giá 500.000 đô la để chia sẻ với chính phủ và nhân dân Trung Quốc khi dịch cúm virus corona lan rộng”. Những trợ giúp này nói lên tình hữu nghị anh em nói lên “đại cục” cần phải giữ gìn vun đắp.
07 Tháng Hai 20201:00 SA(Xem: 508)
Sự chán ghét của một chế độ độc tài và tham nhũng, niềm tin đối với chế độ CS không còn nữa, qua sự việc trên mà Phúc Niễng thể hiện việc nhà thì nhác, nhưng việc giặc ác phúc lại siêng năng thì người dân đóng thuế nuôi cái đám ăn hại thấy càng ghét và nhân dân đang muốn chế độ CS sụp đổ mau chóng sụp đổ để nhân dân đỡ khổ vì bọn chúng.
07 Tháng Hai 202012:58 SA(Xem: 507)
Dạ cái gì? Nói mau! Làm gì mà ấp a ấp úng vậy? Dạ, bọn dân đen bên này nó chửi em dữ quá! Bọn nó chửi Nị thì liên quan gì đến Ngộ? Nó nói em ngu, em đem tiền cho thằng vô ơn. Nhưng chuyện Nị cho tiền thằng vô ơn nào đó thì liên quan gì đến Ngộ? Ý nó nói anh là kẻ vô ơn đó!
04 Tháng Hai 20208:44 CH(Xem: 885)
Phát biểu này dân gian Việt Nam gọi là "mèo khen mèo dài đuôi". Cái này phải để nhân dân nhận định , đánh giá mới có tác dụng tuyên truyền. Một ông tổng bí thư của một đảng đứng trên hiến pháp, dùng cả một bộ máy công an trị bóp chết quyền tự do ngôn luận, dùng 3.000 cảnh sát cơ động bắn chết dân tùy tiện vậy nhưng vẫn bảo đảng mình tốt nhất khác nào Hitler bịp mồm dân bằng bạo lực và bắt dân phải công nhận những điều mà họ không muốn?
04 Tháng Hai 20208:40 CH(Xem: 551)
Hiện tại, ta thấy, trên mạng xã hội có rất nhiều người ghi nguồn ảnh và bài viết, dẫn link đầy đủ và cho đó là văn minh, là điều bắt buộc phải làm để thể hiện mình là người văn minh. Nếu bạn lấy hình, bài mà không ghi nguồn thì sẽ bị coi là ăn cắp. Và đám đông vào 3, 4 năm trước có bao giờ nghĩ mình là những người không văn minh ở thời điểm đó không? Không. Họ có cảm ơn bạn vì đã hướng họ tới các giá trị văn minh không? Không. Họ quên nhanh lắm...
04 Tháng Hai 20208:38 CH(Xem: 572)
Sơn ạ! Đừng vì vài đồng nhân dân tệ mà đối xử tệ với chính đồng bào của mình. Nếu ông muốn, cứ rước, cứ đem họ vào ở nhờ nhà ông, nếu mà không đủ, thì đem cả dòng họ Nguyễn Văn của ông ra mà rước bọn NHÂN DÂN TỆ có nguy cơ cao mang mầm bệnh ấy về để cho đúng với tinh thần mà TP.Hội An đã đặt ra “Hội An - Nhân tình thuần hậu” nhé.
16 Tháng Hai 2020
Dịch virus corona nay chỉ mỗi châu Phi được ghi nhận là chưa bị nhiễm, còn bốn châu Mỹ Úc Âu Á đều có, riêng tử vong thì hầu hết là dân tại Hoa Lục với con số tự đưa ra là 1381/1384 người của cả thế giới. Số liệu này các nước đều hoài nghi là thiếu sự minh bạch, và giới chức Hoa Kỳ đã nói thẳng ra điều đó, cái thiếu công khai này cũng gặp nơi bọn An Nam cộng, không lạ vì đó là bản chất cố hữu của loài sản, cả nước nháo nhào thì không thể tin được chỉ 16 người nhiễm (trên trăm triệu dân) sau 2 tháng dịch.
16 Tháng Hai 2020
Không chừng virus này còn có thể làm cho virus kia vỡ nợ và chạy trốn ra nước ngoài cũng nên. Chỉ cần người dân biết phối hợp nhịp nhàng với nó để tạo ra bất tuân dân sự. Nó có tác dụng bằng hàng trăm tổ chức xã hội dân sự, đoàn thể mà các lực lượng đấu tranh dân chủ cần phải thành lập để vận động thức tỉnh nhân dân. ĐT DC nói dân không nghe nhưng Covid-19 mà lên tiếng là dân nghe hết. Covid-19 bảo đình công là đình công, bảo ở nhà là đố có đứa nào dám ngụy biện, cãi chày, cãi cối.
15 Tháng Hai 2020
Đây là kiểu dịch ẩu tả, dịch theo cách suy nghĩ từ tiếng Việt ra tiếng Anh thành ra câu khẩu hiệu trở thành vô nghĩa, một lỗi mà các học sinh Việt Nam lớn tuổi thường mắc phải khi dịch chữ Việt trong trường học. Nếu nhìn vào đó thì người nước ngoài sẽ không hiểu gì hết bởi vì ý nghĩa của câu nói là: "Hát cho một lần miễn phí Việt Nam"!
15 Tháng Hai 2020
Dân Trung Quốc thất bại kéo theo dân tộc Việt Nam thất bại vì vị trí địa chính trị sát nách Trung Quốc. Nếu Việt Nam nằm xa Trung Quốc hẳn nền dân chủ của VNCH bây giờ đã phát triển hùng mạnh.Sự u mê của dân Trung Quốc đã lan tỏa ra nền văn hóa sông Hồng với Nho giáo và đã tràn vào chế ngự nền văn minh sông Cửu Long khiến dân Việt đang nảy sinh sự phân biệt vùng miền hôm nay.
14 Tháng Hai 2020
Tất cả các học thuyết đều có hai mặt: mặt tiêu cực và mặt tích cực. Việc áp dụng các mặt tích cực cùng lúc của các học thuyết sẽ giúp xã hội đa dạng, đa chiều về tư tưởng. Cùng lúc sự nắm quyền luân phiên giữa 2 hay nhiều đảng sẽ áp dụng luân phiên các học thuyết chính trị khiến cho mọi thành phần, mọi tầng lớp giàu nghèo, trí thức hay bình dân đều được hưởng lợi. Từ đó không một giai cấp nào được hưởng đặc quyền tạo ra sự bất bình đẳng . Một học thuyết chỉ sai khi là công cụ , là linh hồn của một đảng chính trị nắm quyền, điều đó sẽ dẫn đến sự cực đoan trong tư tưởng...
14 Tháng Hai 2020
Tức là khi EVFTA đang có hiệu lực, các loại hàng hóa của Việt Nam đang được xuất khẩu vào các nước EU được miễn thuế. Nhưng nếu phía nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng thì cơ quan hành pháp EU và cả Nghị viện EU có quyền cho dừng hiệu lực của Hiệp định. Việc tạm dừng hiệu lực thi hành của EVFTA sẽ làm cho các công ty sản xuất hàng hóa xuất khẩu vào EU phải ngưng hoạt động, hàng triệu công nhân thất nghiệp. Điều này sẽ làm cho giới công nhân, người lao động tức giận và chế độ cộng sản sẽ nguy khốn. Bởi lúc đó các tổ chức công đoàn độc lập đã được thành lập và...
12 Tháng Hai 2020
Điểm thứ nhất tôi muốn nói cho các bạn rằng các bạn là những con người, thượng đế cho bạn bộ não để suy nghĩ, để phán đoán hay dự đoán, để quyết định những việc đúng đắn cần phải làm, đó chính là quyền Tư Do Tư Duy của các bạn tuy nhiên đã bị đảng csVN ma giáo đánh cắp và thay vào đó là những luận điệu tuyên truyền một chiều của ban Chuyên Giáo với hàng trăm đài phát thanh, truyền hình và báo chí trong nước nhằm đánh bóng tô hồng chế độ và đảng luôn đúng còn những ai đi ngược lại với suy nghĩ đó đều là bọn phản động…
11 Tháng Hai 2020
Mọi hiến pháp dân chủ còn phân chia quyền lực giữa chính quyền công dân thông qua bầu cử. Trong một nước dân chủ, quyền lực thuộc về nhân dân. Chính quyền có bổn phận phục vụ người dân, chứ người dân không phải phục tùng chính phủ. Nhưng người dân không thể cáng đáng hết công việc hàng ngày của chính quyền vì còn phải lo cho cuộc sống riêng của họ. Vì vậy, hiến pháp cho chính quyền quyền thay mặt người dân để giải quyết công việc trong những lĩnh vực phù hợp, với tư cách là công bộc của nhân dân. Tuy vậy, nhân dân vẫn nắm quyền giám sát tối thượng. Nếu nhân dân không hài lòng với cách làm việc...
10 Tháng Hai 2020
Khi thay đổi thể chế chính trị rồi thì quan chức sẽ không phát biểu ngu nữa, anh công an không đóng kịch mị dân nữa và cũng không ăn hối lộ để dân nghe anh công an chết là mừng nữa, anh nhà báo cũng không nói láo nữa, bọn dư luận viên cũng sẽ tự dưng lặn mất tăm...Như vậy cái gốc nằm ở đâu? Chính là để cho chế độ độc đảng cai trị. Từ đây nảy sinh hàng ngàn, hàng vạn thứ chuyện mà có thể moi ra nói từ năm này tháng nọ cũng không hết.
09 Tháng Hai 2020
Chúng ta đã từng nhìn thấy Dương Khiết Trì công du đến Việt Nam và kêu gọi đảng csVN bằng những đứa con hoang đàng hãy quay về nhà của mình, hắn nói như thế bởi vì đảng csVN, Lào, và CPC đều là ba đứa con do bọn chúng dựng nên để giật sập các nền cộng hòa non trẻ tại ba nước Đông Dương để tiến hành giấc mộng bá quyền làm bá chủ toàn cỏi. Chính sự ngu dốt của HCM với tham vọng làm lãnh tụ, làm cha già dân tộc đã được bọn chúng lợi dụng và trao vào tay thế hệ trẻ miền bắc những khẩu AK47, những chiếc xe tăng, xe lội nước, hàng trăm ngàn tấn đạn dược, thuốc men để người Việt Nam chúng mày giết chết lẫn nhau...