Hồng phúc dân tộc

02 Tháng Năm 201911:08 CH(Xem: 456)

                                           Hồng phúc dân tộc


59463189_2356940457901208_2237627946321838080_n



Tân Phong




Cuối cùng thì ông Chột cũng chết. Cũng giống như ông Hồ, ông chết chẳng đúng lúc. Vì chỉ mấy hôm nữa là ngày “lễ lớn” của chế độ và một điều quan trọng hơn là ông Tổng Tịch đang “thập tử nhất sinh”, phải điều trị tích cực nửa tháng nay nên ông Chột đành nằm ngăn lạnh ướp đá, đợi “người dẫn đường vĩ đại” hồi phục sức khỏe, tổ chức quốc tang, tiễn ông về sum họp cùng với ông Hồ, cụ Marx. Trộm nghĩ, ngộ nhỡ, ông Tổng Tịch có mệnh hệ gì, không biết đến bao giờ ông Chột mới được nằm nghỉ ngơi ở cái sinh phần to lớn đã chuẩn bị sẵn ở quê nhà?

Thế mới thấy, người cộng sản thật chẳng giống ai. Bọn dân đen độc mồm xì xầm “không khéo ông Tổng cũng đã tịch hẳn rồi”. Kể nếu có dậy được mà đến đưa ông Chột về nơi “thiên đường xã hội chủ nghĩa”, thì chẳng mấy hồi cũng đi “tàu ngầm sáu tấm”. Coi như sinh mệnh chính trị của ông Tổng Tịch cũng đã chấm hết. Đúng là người tính không bằng Trời tính. Định mệnh luôn có sự sắp đặt bất ngờ, đầy ẩn ý sâu cay.

Thường thì khi chuẩn bị tang sự cho một nguyên thủ của chế độ, người ta thường đăng tiểu sử, sự nghiệp của vị đó. Toàn là những tấm gương “cách mạng” sáng ngời, nhà lãnh đạo kiệt xuất của dân tộc cả. Nhưng người dân cũng tìm hiểu tiểu sử của các vị, theo đánh giá, nhận định riêng, chứ không phải theo thứ diễn ngôn “chủ nghĩa anh hùng cách mạng”. Ông Chột cũng có một tiểu sử như vậy. Xin được đăng lại đầy đủ từ một Facebooker trong nước:
- Quảng Cáo -

“Lê Đức Anh – Tên thật là Lê Văn Giác, sinh năm 1920, dân làng Truồi, cái làng chuyên làm bánh bột lọc ở xứ Huế. Bị chột từ nhỏ, nhà nghèo khó, năm 1939, Giác đi vô Lộc Ninh làm phu cạo mủ cao su. Sau này, Giác khai là gia nhập Đảng Cộng Sản năm 1938 là khai man. Nhờ có tí học vấn từ người cha là “thày khóa Túy” – đỗ trường Nhì – nên Giác được ông Phạm Văn Mến, chủ đồn điền Givral cho làm Cai (Surveillant). Cái tên “thày Sú Chột” có từ đó.

Cô Phạm Thị Anh, con ông chủ Mến, có cảm tình với Giác, rồi họ nên duyên. Ông nhạc của Giác, vốn dân Pháp tịch, có 8 con, bà Anh là con thứ 6, nên còn gọi là bà Bảy Anh. Giác có người anh vợ, Phạm văn Trọ, nguyên tham tán hạng nhất của Sở Mật Thám Đông Dương. Sau này Lê Văn Giác theo Việt Minh, lấy tên hoạt động là Lê Đức Anh, thực ra là lấy theo tên vợ.

Lê Đức Anh khéo nịnh, được Lê Duẩn và Lê Đức Thọ tin dùng, được bổ làm Tham mưu trưởng Nam Bộ. Sau 1954, tập kết ra Bắc, Lê Đức Anh tuyên bố bỏ người vợ gốc địa chủ. Lê Đức Thọ liền gá bà Võ Thị Lê cho Lê Đức Anh. Bà Võ Thị Lê vốn là vợ bé của ông Huỳnh Ngọc Huệ.

Có Duẩn và Thọ đỡ đầu nên quan lộ của Lê Đức Anh rất mát mái, lên đến chủ tịch nước. Khốn nỗi, Duẩn – Thọ chống Tàu mà Lê Đức Anh hàng Tàu. Lê Đức Anh về hưu nhưng quyền lực khuynh loát. Lê Khả Phiêu sau này bị hạ bệ vì phật lòng Đỗ Mười và Lê Đức Anh.

Thời Pháp, Lê Đức Anh theo chủ đồn điền Pháp. Thời Việt Minh, Lê Đức Anh a dua theo Duẩn, Thọ. Để rồi sau đó lại theo Tàu… Một đời a dua, xu thời, bội phản, bất nhân, hèn với giặc, ác với dân, coi mạng lính như cỏ rác. Tuy leo đến tột đỉnh quyền lực nhưng xú danh muôn thủa.”

Cuối cùng thì ông Chột cũng chết, thọ 99 tuổi. Chẳng biết cái tấm bia công đức mà chế độ này tạc cho ông Chột sẽ tồn tại lâu hơn cái bia miệng đời hay không? Nhưng thôi, lịch sử sẽ phán xét phân minh, còn bây giờ, chắc chắn là sẽ có quốc tang hoành tráng. Mấy bữa trước thấy điện, xăng đồng loạt tăng giá điên cuồng mà không có quốc tang, khiến cho dân tình hụt hẫng. Giờ thì đã có một cái đám ma to, mà nếu là trùng tang thì mới thật sướng. Cho hả hê bớt cái hờn căm của dân chúng ngày một è cổ nuôi một chế độ tham tàn, bất nhân nhất từ trước tới nay. Chợt nhớ cái cái giọng vừa não nề, vừa cay nghiệt của bà bán hủ tiếu ngoài đầu hẻm:

“Tiên sư nhà chúng nó, bảo là tăng giá điện có 8,3%, mà hóa đơn tăng gấp đôi. Tháng trước có 300 ngàn tiền điện, tháng này hơn 500 ngàn. Đúng là bọn ăn cướp, ăn hết máu … của dân. Nóng thế này mà chúng nó cứ tăng giá điện, gas, xăng. Sống sao nổi hả Trời. Chết thằng nào thì chết đi, đỡ thằng đó. Chết hết được một lượt thì tốt biết mấy. Giời ơi là giời.”

Truyền thống của người Việt ưa việc thiện lành, coi “nghĩa tử là nghĩa tận”, nhưng có những kẻ mà khi nằm xuống thì lại là “hồng phúc” của dân tộc thực sự. Trời còn thương dân Việt, năm nay đảng và nhà nước được mùa “quốc tang”.


nguồn FB. Trần Khải Thanh Thủy

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Sáu 20191:51 CH(Xem: 86)
Và đương nhiên, đáng trách hơn không phải là Huỳnh Thế Du hay những con người mang danh trí thức như anh ta vốn nhan nhản trong hệ thống nhà nước. Mà là cả một hệ thống báo chí nhà nước, cái hệ thống mang danh báo chí nhưng chưa bao giờ hoạt động báo chí, chỉ hành sự như những trạm, những trung tâm bồi bút cho các nhóm lợi ích. Các trạm, các trung tâm này viết và phổ biến ý đồ của nhóm lợi ích bằng những bài viết thoa son trét phấn và che đậy để đạt mục đích của các nhóm lợi ích này. Hậu quả của việc này là các nhóm lợi ích ngày càng tác oai tác quái, trí thức thì phát biểu như đứa đần độn...
19 Tháng Sáu 20191:48 CH(Xem: 128)
au khi đạo diễn vỡ tuồng Trọng Lú sẽ gặp mặt cử tri Hà Lội Phố thì chỉ mấy ngày sau cũng chính truyền thông lề đảng loan tin Trọng nhà ta bận công tác không đến được. Bận công tác gì ta? Chắc công tác thẫm mỹ trá hình chưa xong đưa ra ngoài sẽ bị lộ tẩy.
17 Tháng Sáu 20199:54 CH(Xem: 324)
Muốn đất nước thoát khỏi cảnh trớ trêu này thì bắt buộc người dân phải phế truất đảng csVN, phá bỏ thể chế độc tài, độc đảng, xây dựng nên một thể chế mới dân chủ, văn minh và bộ máy chính quyền là những người có tài, có đức được người dân bầu chọn ra, khi đó chúng ta mới có thể hy vọng rằng mình và các thế hệ kế thừa sẽ được sống trong một quốc gia dân chủ pháp trị, mọi người được đối xử công bằng, thế hệ trẻ có nhiều cơ hội phục vụ đất nước một cách hữu hiệu.
17 Tháng Sáu 20199:47 CH(Xem: 198)
HCM, Bác của chúng ta chính là một tên bán nước vong nô, tên của bác là một niềm ô nhục nghìn thu trong lịch sử Việt Nam. Thế hệ kế thừa của chúng ta có được bỗng lộc ngày hôm nay cũng là do công ơn của bác, vì thế chúng ta và bác cũng cùng chung một giuộc cá mè một lứa. Bác bán nước - Chúng cháu xin theo.
16 Tháng Sáu 201912:41 SA(Xem: 230)
Ngành y tế là một trong những ngành rất bê bối do Bà Nguyễn Thị Kim Tiến đứng đầu. Không biết bao nhiêu chuyện xảy ra làm cho người dân bức xúc. Từ việc sử dụng thuốc Vacxin đã gây án mạng cho các trẻ em sơ sinh thường xuyên xảy ra cho đến vụ Công ty Dược Pharma bị điều tra tội buôn thuốc ung thư giả, hàng loạt vụ việc sản phụ bị tử vong, bệnh viện thì quá tải, các bệnh nhân phải nằm la liệt trên các hành lang…
14 Tháng Sáu 20194:26 CH(Xem: 261)
Những đứa trẻ rách rưới, lang thang kiếm ăn từng ngày, những người nghèo khổ mưu sinh từng đồng bạc cắc tới những tờ tiền nhỏ nhất, thế mà ở nghị trường, đại biểu (dù về mặt hình thức) là đại diện cho dân lại coi dân có đời sống sung túc tới mức bữa sáng lên tới cả hơn một trăm ngàn đồng. Hãy bớt đi một bữa sáng nhé mấy đứa, để đại biểu quốc hội còn họp hành và tính toán, để có tiền nộp phí chia tay.
14 Tháng Sáu 20194:21 CH(Xem: 220)
Giáo dục là gốc rễ phát triển của một quốc gia nhưng dường như ở VN lãnh đạo CS họ không muốn nâng cao dân trí, họ muốn dân tộc này càng đi thụt lùi so với thế giới càng tốt, để họ dễ bề cai trị. Họ muốn thực hiện chính sách "ngu dân" bằng những luật lệ không giống ai. Đến bây giờ mà giáo dục vẫn còn lấy chủ nghĩa Mac - Lê và tư tưởng HCM làm nền tảng thì không hiểu thế hệ tương lai sắp tới của VN sẽ như thế nào??? Đúng là một lũ khỉ làm lãnh đạo nên dân tộc này gánh đủ hậu quả.
13 Tháng Sáu 20193:21 CH(Xem: 266)
Nếu nói đóng tiền để nhân viên hải quan, biên phòng vui vẻ hơn thân thiện hơn là láo lếu bởi vì là nhân viên nhà nước họ đã có tiền lương đúng chế độ, nhân viên nào có thái độ không đúng đắn thì sa thải chứ có đâu có chuyện bắt người dân đóng tiền để họ vui vẻ hơn? Vì thế công dân trong ngoài nước khi đi và đến Việt Nam nếu có móc tiền ra chung chi thì đó không phải là "Phí Chia Tay, chia chân" gì cả mà nên gọi đúng tên của nó là: - Cúng Cô Hồn. - Hối lộ cho bọn giòi bọ.
13 Tháng Sáu 20193:18 CH(Xem: 311)
Anh Phúc hãy kêu gọi các quan chức cao cấp cùng hiến tặng nhà cửa, tài sản của mình để giúp đất nước trả nợ công. Người lớn làm việc lớn, người nhỏ làm việc nhỏ. Các anh chị có tài năng nhờ bán chổi đót, chăn nuôi gà lợn, chạy xe ôm mà có biệt phủ, đất đai, còn nhân dân chúng tôi nghèo đói nên sẽ nhịn quà sáng, nhịn vài bữa tối một tuần để hưởng ứng, noi gương các anh chị. Làm được thế, tên tuổi các anh chị sẽ được ghi vào lịch sử.
10 Tháng Sáu 20199:44 CH(Xem: 257)
Một Thượng Tướng mà tư duy như thế này thì nói sao Việt Nam không mất nước? Trước Võ Tiến Trung, Phùng Quang Thanh cựu BT. BQP đã phát ngôn: "Tâm lý người dân ghét TQ làm cho tôi thấy lo lắm"!. Còn Nguyễn Chí Vịnh Thứ Trưởng BQP thì nói: "Không liên minh quân sự với một quốc gia thứ ba nào hết".
18 Tháng Sáu 2019
Còn Việt Nam thì sao? Hiện nay đất nước Việt Nam đang bị mất đi một thành trì bảo vệ. Nhà nước CHXHCNVN là một nhà nước ngã về ngoại bang chống lại quyền lợi dân tộc. Giờ dây người dân Việt Nam chỉ còn lại thành trì cuối cùng để bảo vệ, đó nhân dân phải tự bảo vệ chính mình. Nhưng xem ra với ý thức chính trị kém và thái độ chính trị yếu ớt như hiện nay thì con đường mất nước đang đón chờ nhân dân Việt Nam. Hậu mất nước sẽ là diệt chủng, điều này khó tránh khỏi. Dân tộc mất nước nào cũng đối đầu với nguy cơ đó hết, nên chẳng có ngoại lệ nào cho dân tộc Việt Nam....
11 Tháng Sáu 2019
Không những thế dân Việt còn định kiện ra tòa án Mỹ và Liên Hiệp Quốc. Nếu các toà án này thụ lý và chế tài hết thì dân Việt cần gì đổ máu ,hy sinh , vào tù để đánh đổ cộng sản thay đổi thể chế chính trị ? Chỉ cần ăn rồi ngồi nghiên cứu xem kiện ở đâu là được rồi. Tư duy kiện cáo là tư duy giết chết đấu tranh. Bạn chỉ có thể kiện được sau khi bạn đã đấu tranh để xây dựng một nhà nước pháp quyền. Dân Đài Loan không đấu tranh xây dựng một xã hôi pháp trị, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập để dân Việt hưởng xái.
10 Tháng Sáu 2019
Một bên cố níu kéo thể chế độc tài nhiều đặc quyền, đặc lợi và một bên mong muốn thay đổi quốc gia đi theo con đường dân chủ văn minh, trong con đường đó tất nhiên phải có đảng phái đối lập và bất cứ những sự kiện nào trong xã hội cũng sẽ được làm rõ, đưa ra công luận thì khi đó đảng viên đảng csVN sẽ không còn đất sống, vì thế; không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Minh Triết đã nói rằng: “Từ bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”!. Điều 4/HP là gì?: ...
10 Tháng Sáu 2019
Khi Quốc hội thông qua luật đặt khu để chính thức lùa dân tộc sập bẫy trò nhượng đất của Đảng. Lúc đó, dân ta thấy rằng, cái bẫy ấy quá lộ liễu nên đã bùng lên phản ứng để thoát bẫy. Vì thế mà chính quyền đã đổi cách. Họ chia cái bẫy này thành 3 bước. Bước thứ nhất, Luật Đặt Khu bị hoãn nhưng Đặc Khu Vân Đồn vẫn cứ thi công; bước thứ 2, khánh thành sân bay quốc tế Vân Đồn và cho nó đi vào hoạt động; bước 3, lên kế hoạch thuê “nước ngoài” quản lý đặt khu. Thế là xong. Nước ngoài là ai? Không cần giải thích. Đây rõ ràng là quyết một lần không xong, thì chia làm nhiều lần thực hiện thì mọi chuyện êm xuôi.
09 Tháng Sáu 2019
Trước chị Tiến anh Đinh La Thăng khi còn ở cương vị Bộ Trưởng Bộ GTVT cũng dùng mũi của mình để ngửi...Bi tum nhựa đường sau khi mấy cái con đường cao tốc anh và anh Ba Dzũng xà xẻo từ vốn ODA vừa khánh thành xong đã bung..ổ gà... Một cái Bộ như Bộ GTVT mà không có máy móc thử nghiệm chất lượng nhựa đường, chỉ dùng mũi để ngửi và đánh giá thì không khác gì...loài chó!
08 Tháng Sáu 2019
Đây là thứ vận mệnh tương quan của thầy trò Hán phỉ, thằng trò Ba Đình tham dự diễn đàn Shangri-La bấy lâu là đến để nghe hơn để nói, có nói thì toàn là nói bá láp, chưa bao giờ có được một thằng (bộ trưởng cuốc phòng) nào dám chỉ mặt kẻ cướp, nhiều khi lại còn nói có lợi cho Tầu cộng. Lần này thằng thầy Bắc Kinh đến Shangri La với một phái đoàn cao cấp nhất từ trước đến giờ, để lớn tiếng của thứ vừa ăn cướp vừa la làng rằng sẽ: Không để mất một tấc đất lãnh thổ nào’ và ‘bất cứ sự can thiệp nào từ bên ngoài chắc chắn sẽ thất bại.
05 Tháng Sáu 2019
Dân số tăng và kinh tế phát triển, Việt Nam cần tìm các nguồn năng lượng khác để bù thêm vào mức sản xuất khí đốt trong nước. Vấn đề của Việt Nam không phải là không có trữ lượng khí đốt tự nhiên dồi dào ngoài khơi, mà là những túi dầu khí này nằm trong vùng biển mà Bắc Kinh cũng tuyên bố chủ quyền — mặc dù nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (EEZ) của Việt Nam. Trong vài năm qua Bắc Kinh đã hai lần phá vỡ kế hoạch khai thác của Việt Nam bằng những mối đe dọa cả về kinh tế và quân sự.
04 Tháng Sáu 2019
D. Trump có đánh TQ bằng vũ khí hay không thì chưa ai biết nhưng đại bộ phận người dân yêu dân chủ, tự do, nhân quyền đều mong muốn Mỹ sẽ ra đòn cảnh cáo TQ nhằm làm cho bọn chúng co vòi cái thói bá quyền nước lớn, bảo vệ sự độc lập của đảo quốc Đài Loan và cuối cùng thì xóa sổ luôn những hòn đảo nhân tạo mà bọn chúng xây dựng trái phép trong vùng biển Việt Nam. Chiến tranh là điều không ai mong muốn, nhưng đối với TQ một cuộc chiến tranh có thể sẽ xóa bỏ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản tại quốc gia này làm cho đảng csVN không còn chỗ để bám víu và tạo cơ hội cho dân tộc Việt Nam đứng lên...
04 Tháng Sáu 2019
Đừng bao giờ ảo tưởng về lòng ân hận của nhóm người cao nhất trong Đảng kể cả còn sống hay chưa từng giây máu ăn phần như Tập Cận Bình hôm nay. Nếu Thiên An Môn chấm dứt trong xác người nằm phơi giữa quảng trường thì ngày nay hàng trăm ngàn người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ đang lăn lộn trong tủi nhục giữa các tại tập trung với “tội danh” phản động. Tập Cận Bình tỏ ra không hề thua kém các tiền bối của y về khoản bảo vệ quyền lực và triệt để thanh trừng đối thủ để tránh hậu hoạn. Việt Nam cũng không hề tụt hậu nếu so với đàn anh nhất là về khoản đàn áp và tàn sát.
02 Tháng Sáu 2019
Phải thừa nhận ông Trọng đã xới lên ba vấn đề khá cốt lõi lâu nay. Đó là: i) Có nên xóa bỏ thành phần kinh tế nhà nước hay không? ii) Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không? và iii) Có cần phải sửa đổi điều lệ của đảng hay không? Ngay lập tức, một số chuyên gia “cầm đèn chạy trước ô tô”, hy vọng vào một “đột phá” nào đấy trong tư duy và não trạng của người đứng đầu đảng CSVN, nhất là liên quan đến vấn đề ý thức hệ xã hội chủ nghĩa và sức ép từ chính nội bộ đảng đòi phải có đổi mới chế độ chính trị.