Tố Hữu, người ta đang bỉ bôi ông ấy

04 Tháng Mười Hai 20181:25 CH(Xem: 229)

Tố Hữu, người ta đang bỉ bôi ông ấy

normal_van_nol
download
- Không phải hậu sinh chúng tớ không biết những tội ác chống lại loài người của Tố Hữu, nhưng vì "Tiền Cò", không có tượng đài làm sao mà bọn chuột nhà tớ chấm mút cơ chứ...





Canhco




Việt Nam có lẽ là nơi có nhiều khu lưu niệm không đáng lưu tâm nhất, vì những nhân vật trong ấy nếu không bị người dân chê điểm này thì lịch sử cũng phủ nhận điểm kia. Tệ hơn nữa, có nhân vật vừa nằm xuống thì người dân đua nhau tung hê như thoát được một cái xiềng trong tâm hồn, một nỗi khinh bỉ chen lẫn sợ hãi kéo dài trong đời sống của họ. Nói đâu xa, Tố Hữu, một nhà thơ quấn quanh mình miếng vải cách mạng và châm loại xăng cảm hứng để tự thiêu nhân cách và phẩm giá bằng những bài thơ không ai dám làm, bởi nó vừa hèn vừa bỉ ổi đến mức một trăm năm sau khi đọc lại người ta vẫn còn thấy mùi vị hố xí của nó vẫn còn phảng phất vậy mà người ta đang quyết tâm xây dựng khu lưu niệm dành cho ông tại quê hương Thừa thiên, Huế.

Tố Hữu hôm nay được tôn vinh như một nhà cách mạng vĩ đại, xây tượng, lập khu lưu niệm đến 28 tỷ, số tiền có thể xây dựng hàng chục ngôi trường cho các em nghèo bất hạnh. Nhưng tiền mặc dù lớn và lấy từ nguồn vốn ngân sách Trung ương, ngân sách địa phương và nguồn huy động hợp pháp khác do UBND huyện Quảng Điền, không phải là câu hỏi khi gắn nó với Tố Hữu, hai chữ “lưu niệm” mới là vấn đề với nhà thơ nổi tiếng này.

Câu hỏi đặt ra: Tố Hữu có xứng đáng được nhân dân thương mến đến nỗi cần một khu lưu niệm để họ tới chia sẻ những thương mến đối với một hiền tài của đất nước hay không? Câu trả lời là một chữ “Không” chắc nịch, bởi nhiều lý do mà lý do nào cũng đạp đổ hình ảnh mà chính quyền này cố công xây dựng cho ông ta.

Tố Hữu có ba vai trò trong suốt cuộc đời cách mạng của ông. Vai trò thứ nhất là làm quan, trong nhiều vị trí cao cấp của đảng. Vai trò thứ hai là làm chính trị và vai trò thứ ba là làm...thơ. Cả ba vai trò ấy đều có vấn đề, mà đều là vấn đề lớn liên quan tới nhiều người, nhiều thế hệ và nhiều năm sau đó.

Làm quan, Tố Hữu lợi dụng chức quyền đày đọa cả một thế hệ tinh hoa văn học trong phong trào Nhân văn giai phẩm. Đây là một phong trào đòi tự do nghệ thuật và thể hiện quan điểm chính trị của một số văn nghệ sĩ và trí thức sống ở miền Bắc,  khởi xướng đầu năm 1955 và kết thúc vào tháng 6 năm 1958.

Là Thứ trưởng Bộ Tuyên truyển khi phong trào Nhân Văn giai phẩm nổi lên, Tố Hữu đã thẳng tay ra lệnh đàn áp, bắt bớ các thành viên của phong trào và cho tới nay người trong cuộc đã vạch trần mọi sự trước dư luận quần chúng. Trần Dần, Phùng Quán, Hữu Loan, Nguyễn Hữu Đang, Lê Đạt, Quang Dũng, Hoàng Cầm, Văn Cao, Phùng Cung…..Ngày nay thành viên Nhân văn giai phẩm được trả lại sự thật và phục hồi danh dự cho họ nhưng Tố Hữu vẫn lặng im như người ngoài cuộc mặc dù nhiều tư liệu cũng như lời chứng của người trong cuộc cho thấy ông ta chủ trì việc bách hại tự do sáng tác của phong trào này.

Làm chính trị, trong vai trò một Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Tố Hữu tham gia thảo luận và ký quyết định "Giá, lương, tiền" vào tháng 9 năm 1985. Quyết định này đã làm Việt Nam rơi vào vòng xoáy của lạm phát có lúc lên đến 770% và người dân oán thán như bị B52 tận diệt. Tố Hữu trở thành trò hề của kinh tế xã hội chủ nghĩa. Một năm sau cơn khủng hoảng, năm 1986, Việt Nam tiến hành đổi mới, Tố Hữu mất uy tín chính trị vì phải chịu trách nhiệm trong những vụ khủng hoảng tiền tệ nên bị miễn nhiệm các chức vụ quản lý, chỉ còn giữ chức danh đại biểu quốc hội.

Làm thơ có lẽ là lĩnh vực tai tiếng nhất của Tố Hữu. Ông được mệnh danh là nhà thơ cách mạng nhưng bỏ xa đồng nghiệp trong lĩnh vực tuyên truyền và nịnh bợ các tay trùm Cộng sản. Nếu những bài thơ đưa Hồ Chí Minh lên tới mây xanh thì người ta còn có thể hiểu được nhưng với Stalin, con ác quỷ của phe Xã hội chủ nghĩa mà Tố Hữu cũng làm những câu thơ tụng ca y ngang hàng với Thượng đế thì người dân không còn khả năng căm phẫn nữa, họ phỉ nhổ và chà đạp lên những từ ngữ trịch thượng mà Tố Hữu đã dày công sáng tác. Những câu thơ như thế này đã và vĩnh viễn là vết nhơ trong dòng thơ hiện đại Việt Nam, kể cả dòng thơ cách mạng:

“Áo Ông trắng giữa mây hồng

Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười

Stalin! Stalin!

Yêu biết mấy, nghe con tập nói

Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!

….

Thương cha, thương mẹ, thương chồng

Thương mình thương một, thương Ông thương mười”

Bao nhiêu thứ Tố hữu đã làm được lịch sử ghi lại đầy đủ. Chứng nhân trong vụ Nhân văn giai phẩm, gần sáu mươi triệu đồng bào cả nước trong vụ "Giá, lương, tiền" năm 1985 và hàng triệu trẻ con qua nhiều thế hệ học thơ Tố Hữu trong trường chẳng lẽ còn chưa đủ xấu hay sao mà lại bày trò xây dựng khu lưu niệm cho ông ấy?


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 20182:56 CH(Xem: 106)
cs chúng nói phét rất tài, rất hay, nói như rồng leo, làm như mèo mửa...
07 Tháng Mười Hai 20183:14 CH(Xem: 126)
Giải thích tại sao, bóng đá VN mới gọi là có vị trí ở khu vực mà đã điên như thế, có nhiều ý kiến cho rằng, VN chẳng hơn thiên hạ được cái gì, cho nên chỉ hơn chút về bóng đá mới điên lên như vậy. Họ không tìm ra được niềm vui nào từ hiện thực đau khổ ở xã hội này nên mới hơn người chút thì tranh thủ để vui, để tự hào. Đây là một tâm lý có thật. Khi đang cơn lên đồng, họ cố quên đi những gì tủi nhục, hổ thẹn của VN so với thế giới. Kể cả khi không có gì thì họ bung ra một lá cờ đỏ sao vàng lúc thiên hạ ghi bàn thắng ở một giải đấu chẳng liên quan gì đến VN rồi la lên: "Tự hào quá VN ơi" thì đủ biết sự trơ trẽn đã ở mức nào.
07 Tháng Mười Hai 20183:07 CH(Xem: 106)
Từ thái độ thiểu não của các cán bộ lãnh đạo trong vụ án Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng đến thái độ vụng về té ngã, quên quên, nhớ nhớ trước tòa của tướng Vĩnh làm chúng ta không khỏi kinh hãi với cái ý nghĩ – Than ôi! Thời buổi loạn lạc mà lãnh đạo đất nước ta sao lại thế. Người được sắc phong hàm tướng của cả một lực lượng được xem là thanh kiếm, là lá chắn của tổ quốc sao nhân cách lại thế!
07 Tháng Mười Hai 20183:02 CH(Xem: 146)
Đố bạn Nguyễn Xúc Phân cầm tinh con gì? Hả., cái gì. Tưởng thú tuổi Ngọ hả, không phải đâu, chắc khai man lý lịch rồi...
06 Tháng Mười Hai 20183:15 CH(Xem: 197)
Người xưa thường nói: "Của cho không bằng cách cho", người nghèo khổ Việt Nam sẽ nghĩ sao khi những món quà, tặng phẩm, bát cơm mình ăn có được từ cái quần sì của một thằng lưỡng tính? Đó là sự sỉ nhục lên những con người nghèo khổ khốn nạn mà chú em mày cũng từ trong đó thoát thai ra. Với hành vi vô liêm sỹ này thì chú em xứng đáng nhận danh hiệu: "Thằng Biến Thái Khốn Nạn Nhất Việt Nam!".
05 Tháng Mười Hai 20182:51 CH(Xem: 258)
Trong Đảng đâu phải thống nhất? Một ổ tham lam mà không có sự hiện diện của luật pháp thì thế nào chúng cũng chia phe thịt nhau. Thế là phe mạnh chọn nuôi một vài con chim báo bão cho mình. Ta là vua mà? Đã là vua thì một đòn đánh của ta như là trận cuồng phong vậy, nên ta cũng nuôi một vài con chim báo bão để cho có uy lực của trời chứ?
05 Tháng Mười Hai 20182:27 CH(Xem: 202)
Lý tưởng cộng sản là gì? Là cộng hết tài sản của toàn dân quy về một mối và chia chác cho nhau trên tinh thần băng đảng.
04 Tháng Mười Hai 20181:23 CH(Xem: 184)
Loài khỉ trời cho chúng bản năng leo trèo phá phách cho nên khi chúng điều hành đất nước tư duy vẫn không thay đổi vì thế chúng đã xây dựng những cây cầu dành cho loài khỉ đu giây nhà chúng nó, thế nhưng bất hạnh thay những kẻ bị cai trị lại là những con người, họ bắt buộc phải sử dụng những sản phẩm từ loài khỉ sáng chế ra.
03 Tháng Mười Hai 20188:33 CH(Xem: 433)
Tự Do là một giá trị cao cả mà nhân loại vươn tới, có tự do thì sẽ có những cống hiến cho nhân loại, không có chuyện tự do trong khuôn khổ, tự do bị cầm tù “không được nói xấu lãnh đạo đảng và nhà nước”, không có việc viết một bản nhạc, một cuốn sách phải trình báo để kiểm tra kiểm duyệt ngoại trừ đó là những tài liệu kích động hận thù hay chống lại sự tiến bộ của loài người. Đó là những ngôn từ ngụy biện chống chế cho một chế độ tàn mạt ươn hèn, bởi vì tất cả một việc trên thế gian này có khói thì mới có lửa, không ai rãnh rỗi đến độ ngồi chỉ trích người khác mà không có lý do...
03 Tháng Mười Hai 20188:32 CH(Xem: 266)
Nền kinh tế Việt Nam vắng bóng phát minh, đa phần là mua nguyên liệu đầu vào giá cao, không có chất xám để nhào nặn ra sản phẩm, thay vào đó là những lao động chân tay lấy công làm lời. Kết quả, sản phẩm đã đắt mà còn chất lượng không đạt. Cho nên giá trị gia tăng không có. Trong miếng lợi nhuận ít ỏi đó, giới chủ doanh nghiệp cùng với thuế má và tiền bôi trơn nuốt hết. Còn lại công nhân làm nhiều nhưng không đủ sống. Kết quả, cả xã hội dẫm đạp lên nhau mà sống.
09 Tháng Mười Hai 2018
Cách Mạng Dân Chủ là một cuộc cách mạng cho toàn dân, chúng ta làm cách mạng để dẹp bỏ cái tư tưởng bảo thủ, lỗi thời, lạc hậu, xây dựng đất nước trở thành một quốc gia văn minh, đem đến một nền dân chủ thực sự cho Việt Nam và đó sẽ là con đường cách mạng bắt buộc cho dân tộc Việt Nam hôm nay.
09 Tháng Mười Hai 2018
Cũng xin nhắn đến mấy tay thợ viết đang bốc thơm cho Thức rằng đừng có tiếp tục bịp người dân nữa, cs chúng nó cần gì phải đầu độc Thức? chúng chỉ cần ra lệnh cho bạn tù giang hồ là Thức đã là cái xác không hồn từ lâu, còn chúng mà đầu độc thì Thức không còn trên cõi đời này để nhắn gửi tin tức ra ngoài đâu, hãy nhìn Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang quyền lực chót vót mà chúng thuốc còn chết thì mạng của Thức có là cây đinh rỉ gì?
04 Tháng Mười Hai 2018
Riêng phong trào Mùa Xuân Ả Rập cũng lật độc tài nhưng các nước này không có dân chủ. Một số người CS vin vào đây để bác bỏ vai trò vận động dân chủ cho Việt Nam. Nhưng một điều chắc chắn rằng, Việt Nam không thể như các nước Ả Rập được. Vì sao? Vì tính tôn giáo đã ăn sâu vào dân tộc tính của các nước hồi giáo. Cụ thể thế nào xin mọi người đi sâu về bản chất Hồi Giáo.
03 Tháng Mười Hai 2018
Tự Do là một giá trị cao cả mà nhân loại vươn tới, có tự do thì sẽ có những cống hiến cho nhân loại, không có chuyện tự do trong khuôn khổ, tự do bị cầm tù “không được nói xấu lãnh đạo đảng và nhà nước”, không có việc viết một bản nhạc, một cuốn sách phải trình báo để kiểm tra kiểm duyệt ngoại trừ đó là những tài liệu kích động hận thù hay chống lại sự tiến bộ của loài người. Đó là những ngôn từ ngụy biện chống chế cho một chế độ tàn mạt ươn hèn, bởi vì tất cả một việc trên thế gian này có khói thì mới có lửa, không ai rãnh rỗi đến độ ngồi chỉ trích người khác mà không có lý do...
02 Tháng Mười Hai 2018
Nhập của Tàu 60 tỷ, xuất qua Tàu 38 tỷ. Vì sao cán cân lệch đến thế? Vì đơn giản, hàng Tàu vào Việt được mở toang, nhưng hàng Việt vào Tàu thì được kiểm soát chặt chẽ, bị điều tiết bởi chính sách của phía Tàu. Nếu nói như Nguyễn Phú Trọng thì Việt Nam - Trung Quốc là "anh em", nhưng sao không có sự công bằng trong đó? Thấy giống như sự cam chịu xuất kẻ nô lệ chứ không phải anh với em gì cả. Hàng nông sản Trung Quốc vào được miễn thuế, còn gạo Việt Nam vào Trung Quốc bị đánh thuế đến 50%.
01 Tháng Mười Hai 2018
Không là cảm thương người đói lạnh gì sất, bên xứ xã nghĩa người nghèo không cơm ăn hằng hà, nay lại đang cảnh gặp bão người bị nạn cần giúp lại là con số lớn hơn nữa, và đây cũng không là đánh bóng tên tuổi của một thằng lại cái, như một số nhận xét cho là vậy. Chống hoạt động từ thiện sẽ gánh lấy dư luận xấu từ phía người nhận, vả lại qua những việc xảy ra như vừa rồi, nó xuất hiện bất ngờ với tính cách cá nhân, chỉ sau đó mới có lời hàm ý khiêu khích tung lên youtube, facebook, cùng là đám dư lợn viên nhao nhao vỗ tay.
01 Tháng Mười Hai 2018
Thực tế, có rất nhiều người công nhận sự thối nát của chính quyền hiện tại nhưng vẫn một mực cho rằng những người CS trong quá khứ là tốt. Họ tin vào cách chống tiêu cực kiểu rất xi-nê như nhân vật Bao Công chẳng hạn. Đấy là một sự ngây ngô về nhận thức. Những con người có tầm nhận thức như vậy mà có khả năng viết, họ vô tình hướng người dân tin vào thể chế hiện tại và kiên nhẫn đợi minh quân trong tương lai. Chính điều này là một thứ bức tường vô hình làm cho những ai muốn phổ biến tri thức chính trị bình dân gặp rào cản rất lớn.
30 Tháng Mười Một 2018
Bỏ cho nó đói thì đầu gối nó phải bò để xin ơn Đảng, đấy là tiêu chí trong thủ đoạn cai trị của Đảng. Thủ đoạn này Đảng dùng xuyên suốt 73 năm nay chứ không phải mới đây. Chính vì thế Đảng luôn muốn mình nắm phần vượt trội trong miếng bánh kinh tế đất nước để ép cho dân không ngóc đầu nổi. Nếu dân đen có đời sống phồn vinh, họ sẽ không còn nghĩ về miếng ăn nữa thì họ sẽ nghĩ đến chuyện khác làm rách việc của Đảng.
30 Tháng Mười Một 2018
Chiều đông, chạy xe dọc những con đường quê hun hút, ghé vào một ngôi chợ quê bên đường. Cơ hà thức lúa, nếp, bánh tráng, bánh chưng, bánh tổ, con tôm đất hay lát thịt heo quê… Trách sao người ta không khỏi yêu quê hương hay thấy mình bỗng dưng bé lại để được mẹ cho cái bánh ú, miếng mít hay lát dưa mỗi khi đi chợ về? Nhưng hỡi ôi, nếp xưa nay đã khác, chợ chỉ còn hình bóng và chẳng còn hồn. Không ít người đưa máy lên chụp góc chợ quê bị đòi tiền chụp ảnh, bởi lẽ “Sapa chụp cái 10 ngàn đồng, ở đây cũng vậy.” Những người phụ nữ ngồi cạnh nhau bán cùng mớ rau, trái mướp, xấp bánh tráng không chút ngần ngại thóa mạ nhau trước bất kì ai mua bên này, bỏ bên nọ…
28 Tháng Mười Một 2018
Thế rồi từng lớp, từng lớp người đó được sử dụng trong xã hội vô luân, vô pháp, thì bạo lực được nhân lên, trở thành một điều bất khả kháng từ trong tư tưởng đến hành động con người. Khi mà Chủ nghĩa Cộng sản lại được dùng làm nền tảng xã hội, làm chỗ dựa cho bạo lực phát triển bởi thì bạo lực phát triển là tất yếu. Và nguyên nhân cơ bản để bạo lực hoành hành trong xã hội Việt Nam, chính là bởi một chế độ độc tài toàn trị đứng đầu là một tổ chức mang tên Đảng Cộng sản vô thần, đứng trên cả luật pháp cũng như mọi luật lệ của xã hội loài người.