Chủ nhật buồn, trò chuyện với anh Trương

03 Tháng Chín 20182:00 CH(Xem: 637)

Chủ nhật buồn, trò chuyện với anh Trương

hqdefault (1)


Nguyễn Khắc Mai

Anh Trương ở đây, không phải chàng Trương ở quê của chị Doan, nổi tiếng trong bài thơ của Lê Thánh Tông, mà là Trương Tấn Sang. Anh Sang này thì ai cũng biết, tôi khỏi giới thiệu. Nguyên do là hôm nay Chủ nhật 2-9, trời thì mưa lất phất, u ám, đường làng ngõ xóm vắng vẻ. Nguyễn Du bảo “Người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ”. Quả có thế thật, lòng mình đang sầu muộn, thành ra trời đất cũng buồn theo. Đang ngồi gặm nhấm nỗi buồn mênh mang mà không hề vô lối của minh, chợt người đưa báo quen, đem đến cho một tập, có Hà Nội mới do Thành uỷ lấy ngân sách mua tặng, co Tuổi trẻ… Giở ra xem thấy có bài của anh Trương, bèn chăm chú đọc.

Bài báo có cái tít do Toà soạn đặt: “Thời gian và cơ hội không chờ chúng ta”. Bài báo chủ yếu nêu vấn đề: quyền lực trách nhiệm người lãnh đạo và niềm tin của nhân dân. Trước hết, anh đưa ra bốn người lãnh đạo ở bốn quốc gia Đông Nam Á: Lý Quang Diệu - Singapore; Suharto - Indonesia; Park Chung Hee - Hàn quốc và Ferdinand Marcos - Philippines. Hai Ông Quang Diệu và Chung Hee là hai anh hùng của đất nước họ. Còn Suharto và Marcos là hai kẻ gian hùng, chung quanh mình lúc nhúc một bầy sâu. Có điều anh Sang không nói, khi nhân dân Phi và In đã mất niềm tin vào những tên lãnh đạo, thể chế đã cho phép họ đứng lên lật đổ “triều đình” của hai tên phản dân hại nước ấy! (Bây giờ, mấy người bạn của tôi vừa đi Indo về, ca ngợi hết lời đất nước của ba nghìn đảo). Tôi hiểu ý anh Sang là muốn nói dến hai nhân tố quan trọng của giới cầm quyền: Có được niềm tin của nhân dân và nhân cách trong sạch quyết chống tham nhũng. Bởi bàn về sự thành công của những quốc gia này, phải tính đến những nhân tố tổng hợp: đường lối chính xác, triết lý cầm quyền đúng đắn phù hợp thời đại, thể chế và thiết chế dân chủ đủ để cho phép ngăn ngừa tham nhũng và độc quyền, mở rộng tài trí của xã hội, đội ngũ quản trị quốc gia và xã hội tài năng, trong sáng được giám sát bởi luật pháp và xã hội.

Về niềm tin của nhân dân, anh Sang dẫn lời Lý Quang Diệu: “Tài sản lớn nhất của chúng tôi là sự tín nhiệm và lòng tin của nhân dân. Chúng tôi cẩn thận không để lãng phí niềm tin vừa mới giành được này do cai trị tồi và tham nhũng”. Về nhân cách người lãnh đạo, anh Sang hạ một câu về Chung Hee, mà cũng là nói về Quang Diệu, sau khi họ chết: “người ta không tìm thấy một tài sản có gíá trị nào được cất giấu, ngoại trừ một Hàn quốc đứng trong hàng ngũ những quốc gia phát triển. Về hai điều này, anh Sang nói đúng, niềm tin và tín nhiệm của nhân dân với người cầm quyền chỉ có được khi người cầm quyền có chính sách đúng và nhân cách trong sáng. Chứ như bộ máy lãnh đạo và cầm quyền ở nước ta là “một bầy sâu”, “cái gì cũng ăn”, “hèn với giặc, ác với dân”, “hành dân là chính”, phe nhóm, cánh hẩu, đồng loã chứ không đồng chí, lãnh đạo kêu gọi mà không dám làm gương, có gương nào bể gương ấy… thử hỏi làm sao xây dựng được niềm tin và tín nhiệm của nhân dân. Ngay cả anh Tư kêu gọi thế viết bài hay thế mà có dám nêu gương minh bạch tài sản của mình không. Nói chung chung thì được mà có dám lên tiếng tố cáo công an tàn ác với dân, chính quyền hùa với phe nhóm lợi ích cướp đất cuớp tài sản của dân? Tôi cho đó là “nhân cách vị” tựa như kim bản vị làm nền cho giá trị đồng tiền vậy. Tuy nhiên tôi nhắc lại, chỉ với một thể chế đúng, tốt và lành mạnh, văn minh may ra mới phát huy được nhân tố con người, nhất là con người gắn với quyền lực. Thể chế xấu chọn con người xấu để thi hành. Con người xấu càng làm thể chế ngày càng sa đoạ, xấu thêm.

Anh định đưa những gương sáng của mấy nước cận kề để kêu gọi đạo đức. Tôi cho là không nhằm. Những kẻ trí tuệ thì lú lẫn, nhân cách thì tham lam, quyền lực thì độc ác, họ làm sao có cơ sở tâm thế để nghe anh được.

Tôi thấy khi đề cập dến chúng ta, anh đã nêu lên được ba điều cay đắng và bi kịch.

Một là, “cũng phải nhìn nhận rằng có những lúc chúng ta đã phung phí thời gian và cơ hội, tai hại hơn là đã phung phí niềm tin”.

Hai là, “Việt Nam sẽ bứt phá đi lên, đứng vào hàng ngũ các quốc gia phát triển, hay an bài, tự thoả mãn để rốt cuộc chỉ thấy nợ nần và lệ thuộc”.

Ba là, “phải đặt sang một bên những do dự và ngại ngần, quyết liệt và không chậm trễ trong việc loại trừ những nhân tố gây phương hại đến niềm tin của nhân dân, cản trở sự phát triển của đất nước”.

Không chỉ phung phí, mà sự thật là đảng mà anh Tư từng lãnh đạo, đã vò xé, chà đạp niềm của nhân dân. Cay đắng và bi kịch!

Điều thứ ba mà anh nêu ra, thì cần huỵch toẹt rằng đám lãnh đạo già nua lú lẫn, bạc nhược, tham lam, độc đoán chính là nhân tố phương hại đến niềm tin của nhân dân, cản trở sự phát triển của đất nước. Ai sẽ loại trừ những nhân tố tai hại ấy đây. Anh Tư không làm được, đám già như tôi cũng không làm được. Chỉ phải trông cậy vào nhân dân trong đó có giới trẻ có tâm huyết, có tầm nhìn xa rộng, có khí phách, có ý chí và một nhân cách dân chủ mới làm được. Cũng không loại trừ nhân tố của những người trẻ trung, có tâm, có tầm trong nội bộ đảng, trong nhà nước, cả trong quân đội. Cả anh cả tôi nữa chúng ta sẽ thúc đẩy cho sự hình thành và xuất hiện cái xung lực mới phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Mong thay.

Tôi hoan nghênh anh nhân 2-9 nói lên vài khía cạnh đắng lòng và bi kịch của cuộc khởi nghĩa cướp chính quyền Tháng Tám nhưng đã không tạo ra được một chính quyền tử tế thực sự vì dân vì nước như mấy người ở mấy nước mà anh nhắc đến. Càng biết họ càng thấy mình xấu hổ, nhục nhã. Tự nhiên tôi nhớ lại ông Mác nói về xấu hổ khi nghĩ đến sự lạc hậu của nước Đức hồi thế kỹ XIX: “Xấu hổ là một tình cảm cách mạng. Một dân tộc biết xấu hổ sẽ như con sư tử đang co mình lại để chồm lên”.

Hãy co mình lại để chồm lên!

N.K.M.
Tác giả gửi BVN

nguồn truy cập: https://www.danluan.org/tin-tuc/20180903/chu-nhat-buon-tro-chuyen-voi-anh-truong

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Hai 20199:04 CH(Xem: 50)
Mà nhà văn theo định nghĩa của Văn Hào Nga Puskin thì" là người dạy cho nhân dân mình nói, dạy cho nhân dân mình viết".( Tôi đề cao hơn, là còn cả" dạy cho nhân dân mình sống" nữa.). Đã đến lúc các ông nên giải tán quách cái hội ăn hại đái nát này hoặc giả còn duy trì thì nên lấy cái tên mà tôi và nhiều người khác vẫn gọi cho hội các ông là" hội nhà anh hữu thỉnh" nhỉ. Đừng có hạ nhục quốc thể, hạ nhục nhà văn, hạ nhục nhân dân VN như thế chứ.
22 Tháng Hai 20198:47 CH(Xem: 68)
Cái này gọi là ăn mày mà còn chảnh, nghèo còn làm giọng mạt nè, ai đời đi ăn mày mà còn bày đặt "Đề nghị" nghe muốn tởm. Chính phủ Đức nên dừng cấp ODA và cấm vận Hà Nội luôn để bọn chúng chừa cái tật Láo!
21 Tháng Hai 201910:26 CH(Xem: 162)
Ngày 27.2.2019, Trump có mặt tại Hà Nội, sao Phú Trọng không đem cái cộng sản căm thù Trump, huy động quân, dân, cán chính Việt Nam bắt Trump và thủ tiêu Trump đi cho xong việc? Phú Trọng đã không dám bắt mà còn như như khỉ ngửi thấy mùi sư tử liền bạt vía, cong đít, cong đuôi, phắn thẳng sang Lào, Cam để ẩn nấp. Sợ Trump đến thế a, ông Phú Trọng.
19 Tháng Hai 20191:22 SA(Xem: 358)
Vì như vậy là lão ta đang phá huỷ nền tảng giáo lý, phật pháp của đạo Phật mà lão ta đang mang danh và mặc áo là một nhà sư. Lão phải có trách nhiệm với các cử tri về việc không được thực hiện các hành vi sai trái với những gì mình đại diện cho, nhất là các hệ giá trị tín ngưỡng, tôn giáo mà lão đang tiếp tay phá huỷ chúng.
18 Tháng Hai 20199:25 CH(Xem: 462)
Đứng đầu là thủ tướng, dưới thủ tướng là chủ tịch các tỉnh thành, dưới nữa là chủ tịch quận huyện rồi chủ tịch phường xã. Như vậy nếu việc cẩu lư hương, đặt xe gom rác dưới chân tượng đài Trần Hưng Đạo là do chính quyền chỉ đạo thì kẻ ngụy ngôn, bao biện cho việc làm xấc láo, mất dạy trên phải là chủ tịch quận nhứt và kẻ được nghe báo cáo phải là tên chủ tịch Phong chứ không phải Ả Trần Kim Yến báo cáo cho tên Nguyễn Tiện Nhân. Đến đây đã rõ chân tướng sự việc báng bổ Đức Thánh Trần là do tên Hán nô Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo xuống tên Nguyễn Tiện Nhân rồi Tiện Nhân chỉ xuống Ả Trần Kim Yến.
18 Tháng Hai 20194:18 CH(Xem: 385)
Lật hết tất cả các bộ luật hiện nay của nhà nước cs, người ta không thấy một dòng nào trong luật quy định quyền và nghĩa vụ của đảng Cộng Sản, không một dòng nào nói về cái gọi là Bộ Chính Trị. Ngay cả trong câu khẩu hiệu "sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật" cũng ngụ ý dạy nhân dân chứ không phải đảng tự dạy mình. Ở Hiến Pháp, tại điều 4 nói vắn tắt về sự độc quyền cai trị của Đcs, đây là một quy ước cho phép Đcs có quyền vượt lên tất cả, trên cả pháp luật. Họ được toàn quyền dùng luật pháp như một cái roi chỉ chuyên quất vào dân.
16 Tháng Hai 20198:31 CH(Xem: 515)
Hay quá Nhạ Ngọng ạ! Vậy là bộ của Ngọng sẽ không còn ai ‘nùn’, ưu tiên cho các cô chân dài nộp đơn thì cứ thâu ngay, không cần khảo sát trình độ văn hóa gì hết, đúng là tầm nhìn chiến lược. Một khi có nhu cầu giáo viên nữ đi hầu rượu, cứ thế cây nhà lá vườn ta xài, chơi em ‘rau sạch’ không sợ gì bệnh ếch xi đa, lúc nào cũng được như bác có sẵn em phục vụ là vui, cần gì được bầu là tín nhiệm cao, cứ sống và học tập theo gương thánh bác, chơi thủng trống các em gái dzu kích miền Nam, mà khi chết vẫn được đúc tượng, đem vào chùa lạy như tế sao đó thôi.
16 Tháng Hai 20197:47 CH(Xem: 512)
Kể từ khi Nguyễn Xuân Phúc ngồi ghế Thủ tướng, trong các cuộc họp chính phủ hay trong chuyến thăm các địa phương, hay trong hội nghị. Ông Phúc luôn luôn có những phát biểu hay chỉ đạo mang tính khuếch đại, hưng phấn quá mức, phi thực tế, không thể thực hiện được. Tất cả người Việt Nam ở trong và ngoài nước mà theo dõi các hoạt động của chính phủ và Thủ tướng Phúc đều thấy rõ điều này.
14 Tháng Hai 20199:37 CH(Xem: 737)
Ông Trọng và bè đảng hơn 4 triệu đảng viên của ông cũng không thể tránh khỏi quy luật này. Nước mất, nhà tan, con đường sống của nhân dân bị bít, bị chặn, bị hủy hoại như lúc này, đã là điểm tắc, đã là lúc nhân dân không thể nghe, không thể ngửi sự lú lẫn bốc mùi xú uế của ông được nữa. Họ buộc phải vùng lên tiêu diệt ông, đảng của ông để giành về sự sống cho chính mình, dân tộc mình, đất nước mình. Tội ác từ sự lú lẫn của ông đối với dân tộc này đã cao như núi, chỉ chờ dịp là đổ sụp. Đến khi đó, con đường sống của ông đến ống cống cũng không có phần cho ông nữa.
14 Tháng Hai 20198:34 CH(Xem: 648)
Tưởng rằng như vậy là đủ độ nhục nhã cho một con người nhưng không; Hữu Thỉnh vẫn không thấy nhục mà lại cho treo hình mình khắp phố phường để toàn dân thấy được khuôn mặt khả ố của chính mình và những tên ăn bám xã hội trong cái được gọi là: "Hội Nhà Văn Việt Nam". Chỉ có trong một cái đảng vô lại mới có quân vô lại ăn hại đến như thế.
22 Tháng Hai 2019
Theo tôi, lãnh đạo Việt Nam chỉ theo đuổi một mục tiêu duy nhất, đó là: để Mỹ chấp nhận mời ngài Tổng tịch Nguyễn Phú Trọng được qua thăm nước Mỹ. Có hai biểu hiện được lộ ra trên truyền thông cho mục tiêu này. Năm 2018, Khi Tổng tịch Trọng kiêm thêm chức tổng tịch, dư luận có lao xao về Tổng tịch sẽ qua thăm nước Mỹ. Nhưng hết năm 2018, Tổng tịch Trọng vẫn chưa được sang Mỹ. Tại sao? Hẳn là chưa được Mỹ mời nên chưa sang được, chứ còn sao nữa. Và để được Mỹ mời, Việt Nam hăng hái chấp nhận tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Triều cho ngài Trump và Ủn găp nhau.
21 Tháng Hai 2019
nói thẳng ra họ muốn làm một đồng minh cùng nước Mỹ, muốn được những ưu đãi làm ăn, muốn được Mỹ bảo vệ trong khi mình là một quốc gia cộng sản – kẻ thù của nước Mỹ, muốn được che chở khỏi bị thằng láng giềng bên cạnh bắt nạt, họ nửa muốn và cũng nửa không bởi vì bản chất ma mãnh cáo già của mình đảng cs thừa biết Mỹ đã bỏ rơi đồng minh của mình tại Việt Nam và tất nhiên họ sẽ không đặt niềm tin hoàn toàn để có thể rơi vào hoàn cảnh đó, nếu có thì đó chỉ là một niềm tin hoài nghi gượng gạo.
19 Tháng Hai 2019
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 2019
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?