Tính bệnh hoạn của cán bộ CS đã đến mức báo động đỏ!

25 Tháng Bảy 20189:21 CH(Xem: 463)

 Tính bệnh hoạn của cán bộ CS đã đến mức
báo động đỏ!

1



VietTuSaiGon




Có ba nguyên nhân căn bản để đi đến hệ quả đất nước ngày càng băng hoại, bệ rạc, cán bộ đi từ hành xử vô đạo đức đến chỗ hành xử bệnh hoạn, nhân dân không còn niềm tin, thậm chí khinh bỉ nhà cầm quyền và mối nguy dân tộc phân rã, mất sức sống: Luật không trượt giá kịp tiền; Đạo đức bị đánh tráo; Sự lộng hành của cái dốt.

Điều khoản luật không “trượt giá” theo tiền, nguyên nhân thứ nhất có thể là đầu mối của ba nguyên nhân kia trong lúc này nhưng lại là hệ quả của hai nguyên nhân kia trong giai đoạn nó phôi thai. Nghĩa là trong gia đoạn hình thành các điều khoản luật, do dốt, thiếu kiến thức lập pháp, do tham lam, người ta đã đạp qua nhiều thứ. Nhưng trong giai đoạn hiện nay, các điều khoản luật có tính chế tài lại tạo điều kiện cho cán bộ lộng hành, phạm tội nặng nề nhưng không cần trả giá.

Một ví dụ: “Công an huyện Triệu Phong (Quảng Trị) ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính 200 nghìn đồng đối với ông Nguyễn Bình Triệu vì hành vi xúc phạm nhân phẩm, danh dự nữ đồng nghiệp. Thượng tá Trần Minh Chữ - Phó trưởng Công an huyện Triệu Phong hôm nay cho biết, Nguyễn Bình Triệu (chuyên viên Phòng Tài chính - Kế hoạch của huyện Triệu Phong) bị phạt vi phạm hành chính 200 nghìn đồng theo điểm a, khoản 1, nghị định 167/2013/NĐ-CP. Theo ông Chữ, sau khi tiếp nhận đơn tố cáo của chị N.T.L.A (chuyên viên cùng Phòng Tài chính - Kế hoạch) về việc chị bị ông Triệu có hành vi hiếp dâm tại trụ sở, cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện đã có kết luận.

Quá trình điều tra, Công an huyện xác định, trưa 21/6, ông Triệu mở cửa vào phòng làm việc chị L.A. và dùng sức mạnh ôm, giữ và khống chế nữ đồng nghiệp.

Tiếp đó, ông Triệu hôn, cắn vào vùng môi của chị A., dùng tay sờ vào các vùng “nhạy cảm” nhưng không nhằm mục đích thực hiện hành vi muốn giao cấu hoặc quan hệ tình dục khác đối với chị A.

Cơ quan điều tra xác định hành vi của ông Triệu chỉ nhằm mục đích trêu ghẹo, sàm sỡ nên không đủ yếu tố để cấu thành tội hiếp dâm và không đủ căn cứ khởi tố hình sự”.

Trong ví dụ này, cho thấy hai vấn đề: Mức qui định hình phạt của nghị định này quá thấp, nó chỉ phù hợp với thời giá những năm 1990 của thế kỉ trước. Thứ đến, kĩ thuật phân tích phân tâm học và tâm lý trong quá trình làm luật ở dạng thô sơ, nên nó nhanh chóng biến một con rắn độc thành một con lươn hiền từ, vô độc. Và hậu quả của nó là những cán bộ - kẻ có cơ hội hiểu biết các qui định pháp luật cao nhất tại Việt Nam nhanh chóng lợi dụng kẽ hở, đạp lên đạo đức và pháp luật. Đến đỉnh điểm của việc này là các hành xử bệnh hoạn được bao che bằng tiền và các điều khoản ngớ ngẩn của luật Việt Nam. Và đây là một ví dụ nhỏ trong hàng ngàn ví dụ trong xã hội Việt Nam hiện nay. Người ta phải ngao ngán nói rằng nếu phạt mức như vậy, còn rẻ hơn nửa bữa nhậu bình dân, với đà này, kẻ nào có ý định “nộp phạt” sẽ có nhiều cơ hội và dũng khí để “nộp phạt”.

Đạo đức bị đánh tráo, và sở dĩ đi đến chỗ tệ hại, bệnh hoạn như ngày hôm nay, có lẽ phải nói đến nguyên nhân thứ hai, đó là đạo đức bị đánh tráo. Từ đạo đức Hồ Chí Minh làm chuẩn mực học tập cho đến mọi thứ hành xử, hành vi đều qui nạp vào cái gọi là chuẩn mực đảng. Và một khi đã có công thức để qui nạp mọi thứ vào đó, người ta cũng dễ dàng mượn công thức ấy để nhào nặn ra những thứ mô phạm giả cầy.

Một ông thầy giáo trường chính trị hẹn hò với một cán bộ xã đã có chồng, nhậu say, cùng dắt nhau tới phòng karaoke, bị té xe giữa đường, trầy mặt, gã thầy giáo nói tỉnh bơ: “Té giữa đường như vậy mất quan điểm quá!”. Cô “học trò cán bộ” thay vì lo lắng chuyện phản bội chồng, dối trá con thì lại tập trung vào chỗ “mất quan điểm” này đến mức chẳng còn biết mắc cỡ hay nhục trước hành vi mất phẩm cách của bản thân và của ông thầy giáo.

Cái thứ quan điểm thối nát kia đã làm bình phong cho mọi thứ tội lỗi và tội ác của nhiều lớp cán bộ và điểm cuối của nó là lối sống bệnh hoạn của họ như một dấu hiệu đặc trưng của chế độ. Khi các chuẩn mực đạo đức bị đảo lộn và sự dối trá, sự kệch cỡm, hợm hĩnh cũng như tính bệnh hoạn tăng trưởng, thì hệ quả đương nhiên là các ứng xử xã hội ngày càng tỏ rõ dấu hiệu bệnh hoạn. Sự bệnh hoạn này lại bắt nguồn từ chuẩn mực đạo đức của chế độ, không thể nói khác!

Sự lộng hành của cái dốt, như một hiển nhiên trong cơ thể của một chế độ chính trị đang ở buổi chiều tà với đầy đủ ẩm ướt và thối rữa của nó. Và cái dốt tha hồ nảy nở, sinh trưởng trong bầu sinh quyển Việt Nam hiện tại. Một ông Bộ trưởng giáo dục nói năng hồ đồ, đểu giả và không có liêm sỉ.

Trả lời phỏng vấn VTV1 về vụ gian lận điểm ở Hà Giang và Lạng Sơn, ông Phùng Xuân Nhạ không có bất kì một lời xin lỗi hay nhận trách nhiệm nào. Thay vào đó, ông Nhạ lên giọng giáo huấn và đổ trách nhiệm cho cơ sở, cấp dưới. Chưa dừng ở đó, ông còn nói sẽ rút kinh nghiệm cho năm sau. Như vậy cũng có nghĩa là ông sẽ thực hiện và rút kinh nghiệm cho lần sau, ông vẫn giữ chức và không có gì thay đổi, bởi ông không có lỗi (?!).

Thử nghĩ, nếu có một chút liêm sỉ và có một chút phong cách trí thức, bớt hồ đồ, ông ta sẽ từ chức để thể hiện mình là một con người đi làm cán bộ chứ không phải là con đỉa đeo bám quyền lực. Nhưng không, khi cái dốt đã phủ khắp mọi ngóc ngách, ông bộ trưởng giáo dục này nghiễm nhiên cười nói và thơn thớt trả lời phỏng vấn báo chí với giọng đầy dạy dỗ, răn đe đạo đức.

Không riêng gì ông bộ trưởng giáo dục mà bà bộ trưởng y tế hay một ông vụ trưởng nào đó, bà chủ tịch quốc hội chẳng hạn… Tất cả đều nói năng như kẻ bị ma ám mụ mị, nói như đứa nghiện không còn lý trí khi phát biểu những vấn đề có tính sống còn của quốc gia. Thử nghĩ, một khi những kẻ được xem là tinh hoa của thế hệ cộng sản hiện đại, kẻ đứng vị trí chóp bu còn thớ mớ vớ vẩn đến mức như vậy thì liệu những kẻ tép riu ăn lương bám chế độ bên dưới sẽ ra trò trống gì? Sẽ làm được gì và sẽ bệnh hoạn đến mức nào?!

Có thể nói rằng chưa bao giờ mà nhân cách cán bộ Cộng sản lại rơi vào tình trạng báo động đỏ như hiện nay. Mà đáng sợ hơn là những kẻ bệnh hoạn kia đều nắm trách vụ chỉ huy, quản lý và lãnh đạo. Họ chi phối và làm gương cho đại đa số cán bộ trẻ có thông minh hơn thế hệ trước nhưng lại rất manh động và dễ làm theo.

Điều này tạo ra hậu quả khó mà lường được. Với một đất nước mà hệ thống cán bộ hành xử bệnh hoạn hoặc tiềm năng tính khí bệnh hoạn. Người dân mất niềm tin vào hệ thống chính quyền và hành xử buông thả đến mức có thể bệnh hoạn chẳng kém. Liệu sức mạnh đất nước này sẽ tới đâu khi nó ủ mầm bệnh hoạn?!


RFA Blog

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười 20181:57 CH(Xem: 60)
Thủ đoạn giết để giành thế mạnh về mình đã là cách ứng xử với nhau trong nhóm CS đầu não từ bao đời nay, nhưng nó không trở nên phổ biến và khốc liệt như bây giờ. Chỉ trong vòng 4 năm, từ năm 2014 đến nay mà đã có 3 mạng người bị hạ sát, đó là Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang. Không những thế, còn thêm Phùng Quang Thanh và Đinh Thế Huynh cũng bị hạ độc và mất tích khỏi vũ đài chính trị. Thật đáng sợ!
14 Tháng Mười 20181:22 CH(Xem: 33)
Nhưng qua việc hợp tác công nghệ cao giữa Việt Nam và Trung Quốc gần đây thì cái đuôi chồn đã lòi ra. Đó là mạng xã hội Weibo, các công cụ tìm kiếm Trung Quốc sẽ vào thay thế.Báo chí Việt Nam cũng đã để lộ rõ ý đồ khi đăng những bài dọn đường như " Lớp trẻ Trung Quốc không cần Facebook và google".
14 Tháng Mười 20181:14 CH(Xem: 66)
Tôi là dân. Bạn bè tôi là dân. Chúng tôi không cần thì nói không cần. Chị Linh là thá cái gì mà dám nói “ai cho phép”? Chị tưởng chị là người đi hát mà to lắm à? Chị tưởng chị là cái gì kinh khủng lắm sao? Hãy mở mắt ra mà tìm hiểu, Hiến pháp và pháp luật bảo vệ quyền được bày tỏ chính kiến, quyền phản biện và giám sát của mọi công dân như thế nào.
13 Tháng Mười 201810:56 CH(Xem: 130)
Người ta chửi vì tính logic trong suy nghĩ của em. Đó là vì em ngoảnh mặt với nỗi đau bị cướp đất của người dân Thủ Thiêm để ngụy biện bảo vệ chế độ. Chỉ có con vật mới quay lưng với nỗi đau của đồng loại để chăm chút cho bộ lông của mình. Họ chửi em chăm chút cho bộ lông của em là đúng vì bộ lông của em được hình thành do đất lâm nghiệp chuyển thành thổ cư để thành biệt phủ, hồ bơi...còn rành rành trên mạng. Em kiện là em thua đứt đuôi nếu chế độ này có luật pháp.
11 Tháng Mười 201812:39 CH(Xem: 164)
cái tôi quan tâm là tiền cò của mấy thằng xây dựng, mấy thằng doanh nghiệp nhảy vô đấu thầu ăn theo và cuối cùng là mấy miếng đất của tui gần đó thế thôi, con bà nó, chuyện khác tui hỏng có quan tâm...
11 Tháng Mười 201812:23 CH(Xem: 157)
Được tin gia đình bị thu hồi đất vì xây dưng trên đất lâm nghiệp, bị mất nhà mất đất phải sống màn trời chiếu đất, Kiều gửi cho một trăm lọ nước hoa và các loại váy lụa mà Kiều thải ra. Nàng viết một bức thư với dòng chữ đẫm nước mắt ân tình: “Kính gửi ba mẹ. Nghèo đói cũng cần nước hoa và những thứ xa xỉ. Con gửi ba mẹ và các em tạm dùng. Con nhờ những thứ này mà lên tiên đấy..
11 Tháng Mười 201812:15 CH(Xem: 93)
Nếu triết lý “Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là nó bắt được chuột” của nhà lãnh đạo “cải cách mở cửa” Đặng Tiểu Bình, đã đưa Tàu Cộng từ một quốc gia chậm tiến lên hàng cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, sau Hoa Kỳ, thì chuyện “nhất thể” hay “tam thể” cầm quyền ở Việt Nam cũng chẳng khác gì cho đất nước nếu thứ mèo này tiếp tục ăn hại, cam phận cúi đầu trước Bắc Kinh và cứ mãi bám lấy chủ nghĩa Cộng sản hại dân.
09 Tháng Mười 20189:55 CH(Xem: 255)
đó cũng chính là lý do vì sao mà chính Nguyễn Phú Trọng phải lên ngôi mà không phải là một người nào khác như Nguyễn Thiện Nhân hay Tòng Thị Phóng như nhiều người đã suy luận, bởi vì dù cho y có tham chính một hay nửa nhiệm kỳ thì cũng không quan trọng, cái quan trọng chính là “Hợp pháp hóa chủ trương bán nước của đảng cộng sản”, để bọn giặc có trong tay những thỏa thuận được chính người đứng đầu nhà nước Việt Nam công nhận và thừa nhận.
09 Tháng Mười 201812:28 CH(Xem: 193)
Phú Trọng, lú gì cũng nhận ra rằng, chỉ cần Tàu Cộng sao nhãng bảo vệ Trọng, tức thì sự nghiệp xã nghĩa của Phú Trọng ở Việt Nam sẽ nhanh chóng sụp đổ, và thân phận Phú Trọng cũng sẽ lập tức về chầu Diêm Vương. Trong tình hình này, Phú Trọng với tuổi 74, không thể không mê sảng. Vì mê sảng, nên mọi định hướng, mọi lý luận Mác xít không còn bó chặt trong não của Trọng nữa, nên Trọng mới nói được một câu đúng mang tính bản ngã hấp hối của con người trước khi về cõi.
08 Tháng Mười 20189:05 CH(Xem: 249)
Không cần học chi cho cao, không cần ngoại ngữ, chuyên môn, toàn thế giới hãy đến Thiên Đường Mù Việt Nam bán...vé số dạo để có 100 triệu tương đương hơn 4.000USD/tháng. MK, não trạng của mấy thằng khốn nạn này cần đem bắn bỏ, làm quan chức mà phát ngôn hồ đồ còn thua một đứa con nít.
09 Tháng Mười 2018
đó cũng chính là lý do vì sao mà chính Nguyễn Phú Trọng phải lên ngôi mà không phải là một người nào khác như Nguyễn Thiện Nhân hay Tòng Thị Phóng như nhiều người đã suy luận, bởi vì dù cho y có tham chính một hay nửa nhiệm kỳ thì cũng không quan trọng, cái quan trọng chính là “Hợp pháp hóa chủ trương bán nước của đảng cộng sản”, để bọn giặc có trong tay những thỏa thuận được chính người đứng đầu nhà nước Việt Nam công nhận và thừa nhận.
07 Tháng Mười 2018
Muốn viết về những cái chết hổng bình thường, của những tay theo đảng An Nam cộng từ trước giờ, thì đó phải là một cuốn sách dày đến năm ba trăm trang là ít, nói vậy có nghĩa là chuyện đầu độc nhau, hay mượn tay ugười ngoài để triệt nhau là chuyện thường của đảng. Cái chết của Trần Đại Quang là chuyện vừa giữ ghế cho Lú, vừa răn đe những kẻ hổng phò Tầu… Đó là chuyện hổng lạ!
06 Tháng Mười 2018
Còn nhiều nữa, để không làm mệt mắt bạn đọc, mỗ tôi có thể nói tóm tất cả ý kiến còn lại, là ai cũng cho đây là cơ hội tốt, thời điểm chín mùi, để gom hai cái ghế TBT và CTN làm một, và người xứng đáng không ai hơn được Lú, rồi tất cả đồng tin rằng quốc hội sẽ tán thành… Vậy ba ông bạn gọi phôn cho mỗ tôi, sau khi đọc xong bài ‘tàn đời Lú’ thắc mắc về cái nhìn của mỗ tôi là điều dễ hiểu, trong bài đó mỗ tôi cũng đã nêu hai ông LS Trần Quốc Thuận, TS Vũ Cao Phan, Blogger Trương Duy Nhất, hót cũng khá hay đánh bóng cho Lú trong vai nhất thể hóa.
04 Tháng Mười 2018
Điều ngạc nhiên là hơn 4 triệu đảng viên đảng cộng sản không ai dám lên tiếng, chúng không dám nói bởi vì bọn chúng sợ chết, sợ mất khối tài sản khổng lồ mà đảng đã ban phát; thế nhưng còn 90 triệu con người trong nước, không lẽ họ cũng không nhìn thất những bất cập, thấy hiểm họa mất nước đã cận kề khi Nguyễn Phú Trọng leo lên chiếc ghế chủ tịch nước kiêm luôn Tổng Bí Thư đảng cộng sản?
28 Tháng Chín 2018
“CNXH nói rằng không phát triển kinh tế tư nhân nhưng bây giờ thì phát triển kinh tế tư nhân. Như thế còn gì là ‘xã hội’ nữa? Thành ra CNXH mà ông Trọng nói là phải hiểu rằng, đấy là ổng muốn duy trì quyền lực của Đảng. Thế thôi! Chứ còn nói rằng CNXH mà theo những vấn đề của Marx thì không thấy nữa.”
20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.