Tờ sờ "Thu Giá' Nguyễn Đức Kiên

31 Tháng Năm 201810:58 CH(Xem: 988)

                     TỜ SỜ..."THU GIÁ" NGUYỄN ĐỨC KIÊN
                                         (Tiên sư thằng đểu)

noithang-15271851405071399618513Đảng csVN hết người để dùng cho nên phải dùng một thằng Tiến sỹ lụi, qua đó chúng ta mới được thấy những câu phát ngôn ngu ngốc của nó-QĐB


FB. Minh Chinh Bui




Mình vốn dĩ có gần 4 năm sống ở tập thể Ban tổ chức Trung ương, thường xuyên vào đọc sách tại thư viện Ban Tổ Chức Trung ương, mọi chú, bác hàng xóm đều là chuyên viên to nên biết qua cái uy quyền và đặc lợi vô biên của Ban Tổ Chức.

Vậy là thằng Kiên, qua mấy tháng rời tư bản giãy chết, nghiễm nhiên thành Tiến sĩ kinh tế, cán bộ Ban kinh tế Trung ương thuộc Ban tổ chức Trung ương – viết tắt là CP2, quyền uy nghiêng trời, lệch đất. Với cái phao gia đình cộng với chất láu cá vốn có, thằng Kiên dần dần thành ông Kiên và từ vài nhiệm kỳ quốc hội, nay thằng Kiên đã chắc chân với xuất Phó chủ nhiệm ủy ban Kinh tế quốc hội, một chức vụ, địa vị mà ngày xưa khối bậc lão thành, tiền bối Cách Mạng vào tù, ra tội mơ ước cũng không với tới được (MCB).

A) NHỮNG PHÁT NGÔN NGU XUẨN và THẰNG KIÊN NGÀY NÀO:

Sở dĩ mình gọi nó là thằng Kiên bởi mình với nó biết nhau. Hồi trước, khi còn bám váy vợ ở Đức, thằng Kiên có qua lại nhà mình, đã ăn uống, qua lại với nhau nên mình rõ về nó.

Số là vợ thằng Kiên con nhà quan. Cuối những năm 80 của thế kỷ trước, khi Việt Nam đưa lao động sang đông Âu thì vợ thằng Kiên được cho đi làm đội trưởng một đơn vị lao động mặc dù chẳng biết một từ tiếng Đức. Hồi ấy nước ta còn nghèo. Con quan chưa một phát lên quan như bây giờ thì đi Tây là nhất.

Sau khi bức tường Berlin sụp đổ, vợ thằng Kiên không nhận tiền đền bù mà chạy sang Tây Đức. Sau khi ổn định công việc, vợ thằng Kiên đón chồng, con qua “đoàn tụ”. Hồi ấy chả biết thằng Kiên có việc làm ở Việt Nam hay chưa, chỉ biết sau khi ất ơ bám vợ một thời gian thì, có thể thấy mình thừa thãi, thằng Kiên xin đi học Aufbaustudium, một dạng học nâng cao để lấy bằng Đức – cái bằng nghe nói là kỹ sư giao thông ở Việt Nam trước đó. Sau ba năm vật vờ, chắc không nói nổi ba câu chào bằng tiếng Đức, thằng Kiên bỏ học, không bằng.

Rồi biến động xảy ra, rồi Việt Nam ầm ầm đổi mới, rồi tin tức từ nhà đưa qua rằng ở Việt Nam bây giờ dễ làm ăn lắm, nhất là làm quan. Đang yên lành với vợ con ở Đức, thằng Kiên nằng nặc đòi “hồi hương” – một mình. Chắc biết chồng là thằng thế nào, vợ thằng Kiên chấp nhận cho thằng Kiên về lại Việt Nam với điều kiện phải ôm theo một đứa con làm thanh tra…bố.
Rồi mấy bữa sau thấy đồn rằng thằng Kiên vừa từ Đức về hôm qua, cái thằng Kiên không bằng cấp của Đức, trên răng, dưới…ấy bỗng dưng thành Tiến sĩ Kiên, mà tiến sĩ kinh tế mới kinh! Mình chả tin, nhưng có người cho xem cạc-vi-dít thì rõ ràng từ Frankfurt nó là thằng Kiên, về đến Nội Bài đã hóa ra Tiến sĩ. Rồi nhờ là con cha, cháu ông, thằng Kiên nhảy bụp phát vào Ban tổ chức Trung ương, thuộc Ban Kinh Tế.
Mình vốn dĩ có gần 4 năm sống ở tập thể Ban tổ chức Trung ương, thường xuyên vào đọc sách tại thư viện Ban Tổ Chức Trung ương, mọi chú, bác hàng xóm đều là chuyên viên to nên biết qua cái uy quyền và đặc lợi vô biên của Ban Tổ Chức.
Vậy là thằng Kiên, qua mấy tháng rời tư bản giãy chết, nghiễm nhiên thành Tiến sĩ kinh tế, cán bộ Ban kinh tế Trung ương thuộc Ban tổ chức Trung ương – viết tắt là CP2, quyền uy nghiêng trời, lệch đất. Với cái phao gia đình cộng với chất láu cá vốn có, thằng Kiên dần dần thành ông Kiên và từ vài nhiệm kỳ quốc hội, nay thằng Kiên đã chắc chân với xuất Phó chủ nhiệm ủy ban Kinh tế quốc hội, một chức vụ, địa vị mà ngày xưa khối bậc lão thành, tiền bối Cách Mạng vào tù, ra tội mơ ước cũng không với tới được.
Phải chi thằng Kiên…im mẹ đi thì không nói. Đằng này cứ thỉnh thoảng thằng Kiên lại phun ra một phát ngôn để đời đại loại “Phải làm đường sắt tốc độ cao vì nó đã ở tây, nó biết… “; “Cán bộ tây” thậm chí dùng máy bay công đi làm thì cán bộ ta chạy xe công đắt tiền là cái đinh gì; Trả phí BOT bằng tiền lẻ là có vấn đề nọ về kia về đạo đức và cái phát ngôn thậm ngu hôm nay: “TRẠM THU PHÍ BOT KHÔNG ẢNH HƯỞNG ĐẾN NGƯỜI NGHÈO”!
Mình chỉ biết một điều rằng, vợ và hai con thằng Kiên đã lại đoàn tụ từ lâu tại Đức. Con cái thằng Kiên đã học hành xong xuôi, đi làm tại Đức. Thằng Kiên ở Việt Nam (nghe đồn) rất giàu, nhà đất mênh mông. Nói dại, mai kia lỡ thằng Tập ngứa mũi, đem quân sang tận Gia Lâm, Đông Anh bắn đạn thật thì các bạn thân mến, các bạn cứ ở nhà mà quan ngại. Còn thằng Kiên nó đã tếch mẹ nó từ đời nào sang…Đức TÁI ĐOÀN TỤ VỢ CON, bái bai nhân dân nhé!
B) LẠI CHUYỆN ÔNG NGHỊ KIÊN, CHÍNH KHÁCH KIÊN và THẰNG KIÊN NĂM NÀO!
Cách đây hai ngày, 07.09.2017,  tôi có viết về thằng Kiên, nghị sĩ quốc hội Việt Nam hiện nay. Sở dĩ tôi vẫn gọi nó là thằng Kiên bởi như đã nói với các bạn, chúng tôi biết nhau, hơn nữa về tuổi tác, thằng Kiên là bậc em nên theo nếp cũ, từ đây tôi vẫn gọi nó là thằng Kiên cho thân mật.
Tôi không nghĩ vì bài mình viết trên Góc nhìn Báo chí – Công dân hôm 07.09 mà ngày hôm nay 09.09 đột nhiên tại Việt Nam xuất hiện bài báo “Ông Nghị nói ngược: Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là một nhà chính trị” (xem: http://nhaquanly.vn/ong-nghi-noi-nguoc-toi-chua-bao-gio-nghi-minh-la-mot-nha-chinh-tri-d35022.html). Tuy nhiên, tôi rất hồ nghi phản ứng này bởi tôi biết, rất có thể thằng Kiên đã biết được điều tôi nói và mấy hôm nay kiếm một cây bút (nô) nào đó, với vài triệu bạc, chữa cháy hay chống chế thay. Tiện thể, rất cám ơn bạn Nguyễn Hùng sớm nay đã đăng bài báo để tôi biết được sự xuất hiện của nó.
Trước hết mong các bạn hãy đọc lại một lần nữa bài báo “Ông Nghị nói ngược: Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là một nhà chính trị”. Phần tôi sẽ trả lời từng chi tiết bài báo (rất láo) này. Về câu chuyện đi làm nghiên cứu sinh mà thằng Kiên dựng lên, tôi đã nói hôm 07.09.17, nay chỉ nói lại để những ai chưa đọc được rõ.
Vợ thằng Kiên đi lao động hợp tác tại DDR cũ (Đông Đức), thay vì nhận tiền đền bù về nước, vợ Kiên sang Tây Đức, định cư tại gần thành phố Karlsruhe, tiểu bang Baden-Württemberg (xin lỗi vì luật bảo vệ dữ kiện, không thể viết rõ hơn). Karlsruhe là thành phố lớn với rất nhiều trường Đại học trong đó số lượng sinh viên luôn là 50 ngàn trên tổng số chừng hơn 300 ngàn dân. Bài báo nói đúng, đó là vào đầu những năm 90 của thế kỷ trước, tại Karlsruhe có 4 nghiên cứu sinh Việt Nam. Bốn bạn đó gồm:
–  1) bạn V.A sinh năm 1957, nghiên cứu sinh Kiến trúc đô thị,
– 2) bạn M.Đ.B nghiên cứu sinh toán – dòng chảy,
– 3) bạn T.M.T.P từ Đại học Thủy lợi – cạnh Chùa Bộc, đường Tây Sơn và
– 4) bạn X, kỹ sư Hóa học ở Tiệp, về Việt Nam giảng dạy tại Đại học tổng hợp Tp. Hồ Chí Minh (cũ), sau đó qua làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ Hóa tại Uni Karlsruhe.
Tôi đặt bạn X cuối cùng vì muốn nói thêm về bạn mà tôi rất quí này. X trẻ nhất, sinh 1963, học rất giỏi và hết sức ngang tàng. Có lẽ đã từng ở Tiệp do đó việc các bạn rủ nhau vào đảng với X là chuyện lạ lùng, đáng khinh bỉ. X hay chọc, mà chọc rất ác các “đồng chí” từ Việt Nam qua. X rất thẳng thắn, người Hà Nội gốc. So với hội sinh năm 1961 (gồm cả vợ chồng Kiên) thì X lúc nào cũng coi cả đám như bằng lứa tuy kém 2 tuổi. Ngoài 4 người từ Việt Nam qua Đức làm nghiên cứu sinh thì vợ chồng Kiên và chúng tôi là dân ngoại đạo.
Vợ chồng Kiên như đã nói ở trên. Tôi đưa vợ con từ Tiệp khắc qua Đức sinh sống, ở Karlsruhe. Do tất cả đã cùng sống, sinh ra, làm việc tại Hà Nội nên chúng tôi quen thân với nhau. Một phần cũng bởi hồi đó chưa có đông người Việt. Thực ra tôi không thân với vợ chồng Kiên bởi vợ chồng nó ở ngoại thành, cách Karlsruhe hơn 15 (km). Chúng tôi thân thiết với mấy bạn kia hơn. Hầu như tất cả các cuối tuần, ngày lễ, Tết chúng tôi đều tụ tập ăn uống vui vẻ. Như đã nói ở bài trước, Kiên được vợ đón qua, sống vất vưởng bám vợ, làm thêm linh tinh sau đó xin đi học Aufbausstudium CHỈ ĐỂ lấy lại bằng kỹ sư tương đương như cái bằng Việt Nam nó có trước đó nhưng không nổi. Cũng vì chuyện học lại này mà Kiên hay qua lại ký túc xá chỗ các bạn kia ăn ở để hỏi han, cách nhà tôi chừng 500 (m).
Vì gia đình vợ Kiên nghe nói làm lớn ở Bộ ngoại giao do đó thời thế đổi khác, hơn nữa nếu trụ lại Đức cũng chỉ ăn bám vợ hay rửa chén nên thằng Kiên về nước, đem theo một đứa con. Thằng Kiên có 2 con gái (chứ không phải 1 trai, 1 gái như bài báo viết). Về lại Việt Nam với bản chất cực kỳ láu cá (như mọi người vẫn nhận xét) cùng cái phao gia đình, thằng Kiên chui được vào Ban tổ chức Trung ương, vòng vo cho có lệ…và thành ông nghị Kiên + chính khách Kiên hôm nay. Tất cả chặng đường công danh của thằng Kiên mà tôi viết hôm rồi trùng khớp với nội dung bài báo là do thông tin tôi biết được qua những người quen, ngay từ những năm thằng Kiên mới về nước. Điều hết sức láu lỉnh đó là thằng Kiên, nhân cơ hội bỏ nước 6, 7 năm theo vợ ĐÃ LẤY CHÍNH THỜI GIAN ĐÓ, biến thành thời gian làm nghiên cứu sinh để lừa thiên hạ!
Tôi biết được thằng Kiên bỗng dưng thành Tiến sĩ cũng bởi nhiều bạn về phép qua vừa khúc khích, vừa ghê tởm nói lại. Có nhiều bạn còm cho rằng thằng Kiên xài bằng dỏm. XIN THƯA, ĐẾN BẰNG DỎM THẰNG KIÊN CŨNG KHÔNG CÓ, chưa nói ở phương Tây thì điều đó là không thể. Xin nhắc lại – thằng Kiên muốn lấy lại mảnh bằng kỹ sư tương đương từ trường Đức mà chật vật không nổi, TIẾN SĨ GÌ THỨ NÓ.
Một chi tiết ngoài nữa, đó là thằng Kiên “nổ” trên trang báo rằng con nó hiện giảng dạy tại Uni Mannheim, một trường đại học thuộc hàng Harvard thì quả là tếu hết chỗ nói. Trong số các Unis hàng đầu của Đức, Uni Mannheim đứng thứ 10. Theo mình đây lại là một chi tiết rất đắt giá bởi nếu không có chi tiết này thì bộ mặt thằng Kiên sẽ lại khiếm khuyết một nét gì đó.
Cũng cần nói thêm rằng, câu chuyện tiếu lâm về việc tốt nghiệp, đi làm với mức lương hàng trăm cây vàng/năm mà thằng Kiên viết ra cũng khôi hài như chính cái bằng Tiến sĩ của nó. Thưa với các bạn, từ xưa chưa khi nào du học sinh Việt Nam được phép ở lại sau khi học xong. Mãi tới cách đây chừng 5 năm, các nước EU mới có điều luật này. Bạn M.Đ.B được ở lại có thể coi là trường hợp hiếm DUY NHẤT vì bạn này học rất giỏi. Thầy của bạn này là một trong hai giáo sư toán lý thuyết lừng danh thế giới. Sau khi làm xong Tiến sĩ, do sự can thiệp của giáo sư, bạn này được Sở ngoại kiều cấp giấy phép cho ở lại làm việc với mức lương ban đầu chừng 7 cây vàng/tháng vào thời điểm vàng chừng trên 700 D-Mark khi chưa đổi tiền.
Tôi kể lại câu chuyện này thêm cho câu chuyện đã viết hôm rồi và nhân bài báo rất đáng giận CỦA THẰNG KIÊN hôm nay. Tôi chợt mường tượng. Nếu đọc được bài báo này thì bạn X, Tiến sĩ hóa hiện đang giảng dạy tại Sài Gòn phải vật vã, nghiêng ngả vì cười. Nụ cười rất “đểu”, vô cùng khinh mạn dành cho thằng Kiên.
Tấm bằng tiến sĩ ma của thằng Kiên chỉ có tôi, mấy bạn kia, vợ và em vợ thằng Kiên biết được (bởi em vợ Kiên sau đó được vợ nó đưa qua, cũng học Aufbausstudium để lấy lại bằng tương đương VN từ trường Đức). Bạn V.A đã lớn tuổi lại lấy chồng Tây không biết có còn sống tại Việt Nam. Bạn M.Đ.B học giỏi được phía Đức cho phép ở lại, hiện còn đang ở đây. Hai người tại Việt Nam có thể vạch mặt thằng Kiên đó là bạn X ở Sài Gòn và bạn T.M.T.P hiện đang sống tại Đại học Thủy lợi, cạnh chùa Bộc. Rất đáng tiếc bạn M.T.P lại là đảng viên duy nhất kiêm bí thư chi bộ hồi đó do vậy chuyện bóc mẽ nhau là khó xảy ra, đặc biệt khi thằng Kiên đã là ông Phó chủ nhiệm Kinh tế quốc hội hiện nay.
Tôi kể lại câu chuyện này trong tâm trạng hơi áy náy nhưng lại nghĩ, câu chuyện của thằng Kiên là câu chuyện của quan chức Việt Nam hôm nay cần phải được bóc trần. Cũng như bộ mặt ghê tởm, thói đạo đức giả của chúng không thể cứ được tha thứ mãi.
Tin hay không, chia sẻ cho mọi người cùng biết hay tha cho thằng Kiên là tùy các bạn.
Việc của tôi đã xong. Thấy nhẹ lòng hơn chút.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 201912:31 SA(Xem: 19)
Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới là mỗ tôi thèm được mắc tội diệt chủng loài cộng sản, từ thời lập quốc cho tới nay, chỉ có bọn An Nam cộng đảng, chứ dân Việt làm gì có cái loài ngáo đá mở miệng ra nói câu ‘thà mất nước hơn mất đảng’, và cũng không có luôn cái lũ dư lợn viên học từ đảng dạy rằng ‘không có bác không có chúng ta ngày nay’. Mẹ chúng nó, nói vậy có nghĩa chúng chui từ lỗ đít thằng bác chúng ra đấy… Dính cứt hèn chi bốc mùi thối!
20 Tháng Giêng 201912:29 SA(Xem: 14)
Chuyện thứ 3, năm 1979, kẻ thù tràn qua biên giới đánh thọc sâu vào Việt Nam. Hàng trăm ngàn người lính đã ngã xuống và đã đẩy lùi kẻ thù về phương Bắc. Sự xả thân của họ là để bảo vệ Hà Nội, nơi các anh đang đóng đô được an toàn. Cái chết của họ là để các anh sống, sao tấm bia tưởng niệm cho họ các anh cũng đục bỏ? Sao không dành cho họ một dòng nào trong sách Lịch Sử? Chó nó còn biết ơn những ai cứu đời nó, còn các anh sao không bằng chúng vậy?
16 Tháng Giêng 20194:17 CH(Xem: 294)
Có những trường hợp bị trận đòn thật căng, đánh trước mặt những tù nhân khác. Chúng tôi chứng kiến có những trường hợp bị đánh trực tiếp và người đấy một tháng sau thì chết nhưng lại tung tin đồn ra là chết vì bị SIDA/AIDS - Cựu tù nhân trại giam Xuân Nguyên, Hải Phòng
14 Tháng Giêng 20193:20 CH(Xem: 421)
Đại biểu QH mà chưa tốt nghiệp PTTH thì tầm nhìn chỉ đến lũy tre làng, thảo nào mà "Guốc Bay chính khách" nói câu nào ăn guốc dép, đá xanh câu đó, không biết kế tục sự nghiệp của Lê Thanh Hải mụ ta có chấm mút chút nào không mà về hưu sớm thế, tính làm người tử tế sau chuỗi ngày bất lương thì phải.
13 Tháng Giêng 201910:54 CH(Xem: 411)
Khốn nạn cho người dân Việt Nam, một vài năm tới thì Huawei và cơ quan an ninh, tình báo Trung cộng sẽ giám sát từng doanh nghiệp, từng nhà máy, từng người dân Việt Nam khi các sản phẩm của nó được sử dụng một cách rộng rãi tại VN. Khi đó Trung cộng sẽ rất dễ dàng khống chế VN từ xa khi hiện nay các nhà máy thuỷ điện, nhiệt điện, hệ thống điện, các công ty truyền thông,… đều dùng các thiêt bị của Trung cộng đã bị cài thiết bị gián điệp có điều khiển từ xa. Muốn không bị Trung cộng điều khiển, không bị cộng sản phản động cai trị. Nhân dân VN chỉ còn con đường đứng lên đấu tranh để xoa bỏ nó.
12 Tháng Giêng 20199:16 CH(Xem: 878)
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
11 Tháng Giêng 20195:44 CH(Xem: 531)
Chỉ còn hơn nửa tháng nữa là tết nguyên đán, nếu lúc này ập vào phá nhà thì nhân dân khốn khổ nhất. Trong một năm, tại sao chính quyền không chọn thời điểm nào để ra tay mà chọn thời điểm này? Trong khi trên thông báo cưỡng chế ghi trong vòng 90 ngày, kể từ ngày 2/1/2019. Trong 90 ngày đó, thời gian cận tết mà phá nhà là dân khốn khổ nhất. Đây là dân thường, chứ toàn quan chức chiếm hữu rừng phòng hộ Sóc Sơn Hà Nội thì chẳng thấy ai tháo dỡ.
11 Tháng Giêng 20195:41 CH(Xem: 502)
Dường như và có vẻ là ông Tổng bí thư đảng cộng sản đang tự diễn biến và tự chuyển hoá. Vì rõ ràng là chủ nghĩa Marx Lenin đã đặt xuất phát điểm xuyên suốt của mình là vật chất quyết định ý thức và các ý niệm thuộc về tinh thần, trong đó có danh dự hoặc những mưu cầu tâm tưởng. Như vậy, nếu coi vật chất chỉ là phù du và trở nên là thứ yếu trong cuộc sống đối với con người, thì chẳng phải nó đã trực tiếp phủ định nền tảng chủ nghĩa Marx Lenin một cách quá rõ ràng rồi hay sao?
09 Tháng Giêng 20193:33 CH(Xem: 724)
Hầu hết những người xuất hiện trên video đều nói giọng Bắc. Chỉ có một số ít người nói giọng Nam. Nhưng nguồn gốc của họ, là những người đã tìm cách di cư khỏi một chế độ đang âm mưu một cuộc đại cướp bóc và giết hại dân lành. Đấu tố, xét lại... ở miền Bắc sau 1954 là những minh chứng bằng lịch sử của máu và nước mắt Việt Nam, trên phông nền rầm rập tiếng hô vang chủ nghĩa quốc tế cộng sản, đậm màu Trung Quốc.
09 Tháng Giêng 20193:28 CH(Xem: 762)
Hoá ra một đám được gọi là có ít chữ và vẫn ngạo mạn tự nhận mình là tinh hoa, cao cả trong xã hội lại vẫn ăn bám đến từng đồng cắc của dân, trong khi nhân dân cần chúng viết nên những bi kịch và thuật lại những bất công hiện thực của đời thì chúng lặn mất tăm mất tích. Giá trị của đám người này để lại cho xã hội và cho nhận thức là gì? Hay chỉ toàn là những lời lẽ tụng ca, ba hoa, phù phiếm, vô dạng trước chính những khổ nạn của người dân đang ngày càng bị bần cùng?
18 Tháng Giêng 2019
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 2019
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 2019
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 2019
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 2019
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 2019
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 2019
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 2019
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 2019
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 2018
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.