Con rận nhân đôi!

14 Tháng Tám 20176:40 CH(Xem: 2315)

                                         
                                            Con rận nhân đôi!
         

cover1_1


Tư Bến Nghé


T
rong câu chuyện ‘chợ chiều’ Tư tui có câu kết rằng: Cái giàn khoan HD 981 như nhìn đã quen, chủ nhật 25/06/2017 thành Hồ, một nhóm biểu tình chỉ hơn mười người, các em đi trong cái vô cảm của người dân xã nghĩa, một nước 90 triệu dân, chỉ từng đó người xuống đường, phải chăng chuyện đấu tranh đang vào lúc chợ chiều… đất nước này, dân tộc này… rồi sẽ ra sao?

Cái câu đó, một bạn đọc gửi email chê rằng Tư tui chậm tiêu, dân biết mần gì bây giờ, nội cầm cái biểu ngữ chống Tầu cộng, là bị thằng côn an vịt cộng nó đục cho phù mỏ, bị ghép tội phá rối trật tự. Còn chuyện bảo vệ tổ cuốc thì nhà nước ôm lấy mình ên, đã có đảng quang dzinh cùng bộ đội bác Hù ên hùng ‘no’ rồi… Chữ ‘no’ bạn dùng là cái mọi người từ ngày sống cùng bác và đảng nghe đã thấm ý, để rồi vẫn là thói quen của bạn nơi cuối email, có kèm một cái link, ý rằng bạn nói có sách mách có chứng: “Can the US get a foot in Vietnam’s door?

Đó là bài viết của tác giả Wendell Minnick đăng trên trang Shepharmedia.com 25/07/2017… Chuyện các quan đòi ăn, với dân mình thì xưa rồi Diễm, nhưng thiên hạ thì lạ, vậy đã hết rồi mình nói mình nghe, nay tới phiên nước ngoài người ta nói! Xin được trích ít câu trong bài: While attending IMDEX in Singapore in May, a senior US defence industry source told Shephard that a recent meeting in Hanoi ended abruptly after Ministry of Defence officials informed the US delegation that an arms sale would require ‘25% off the top’.

Nôm na dịch gọn ra tiếng Việt mình, thì đây là nói chuyện các quan chóp bu cuốc phòng xứ An Nam xã nghĩa, yêu cầu phải hối lộ, lót tay cho các quan 25% trong dịch vụ mua bán vũ khí. Chuyện như vậy chỉ có mấy ông nhà báo xứ người (chậm tiêu hơn Tư tui), mới cho là tin hấp dẫn đem viết bài đăng báo, rồi lại dao to búa lớn để kêu đây là chuyện đòi hối lộ, lót tay, chứ thật ra trong suy nghĩ thông thoáng của các quan cắt mạng đỉnh cao, thì đó chỉ là tiền trà đá hay tiền cò. Tuy là định giá tới 25% (một góc tư) hơi bị cao, nhưng vẫn là tiền cò!

Đã lột trần quan, bài viết cũng hổng tha các bà vợ quan, đó là chuyện vợ các quan chức nhà nước An Nam xã nghĩa, sau đó rửa tiền tại Singapore, đây là câu nguyên văn: A secondary source in Singapore also said that Vietnam government officials were laundering money in Singapore via their wives. Có người ý kiến bênh quan, rằng xứ mình bây giờ giống gì cũng độc, nên chuyện rửa tiền có thể là hiểu lầm của nguồn tin, khi thấy vợ quan hàng tuần đi Singapore mua thịt cá sạch bên đó, rồi nghi ngờ cái liêm khiết của các quan to súng lớn cắt mạng?!

Hữu xạ tự nhiên hương, thấy ra cũng bởi tiếng thơm tham nhũng của các quan cắt mạng đảng An Nam cộng, nay danh rền khắp năm châu bốn biển, đã qua rồi hình ảnh ngày nào vừa đạp đất miền Nam, những nón cối dép râu, đứng nghệt mặt trước mấy cái cửa hàng ở Sài gòn. Nay vợ quan chỉ shopping nơi xứ Thái Lan Singapore, cuối tuần các cô cậu ấm con quan đỏ giải trí ở Hongkong Macau, nên làm gì còn những cái cắn nhẹ nhàng như của Mrs 10% (Phan Lương Cầm) vợ quan Võ Văn Kiệt nữa, hổng cắn thì thôi ít ra cũng phải là một góc tư!

Sự kiện tuần qua nơi mỏ dầu khí Cá Rồng Đỏ, chi nhánh Repsol Tây Ban Nha mất job vì Trọng Lú bí thư đảng, và Ngô Xuân Lịch sếp sòng cái quân đội nhân dân bác Hù, ra lịnh phải tháo mũi khoan cuốn gói, chuyện xảy ra vậy là vì muốn vui lòng quan thầy vĩ đại Tung Của. Lại thêm những gì tác giả Wendell Minnick viết trong bài “Can the US get a foot in Vietnam’s door?”, mà câu chuyện phải nói tuần này xin lấy tựa ‘con rận nhân đôi’, nói lái mấy chữ quân đội nhân dân. Thấy cũng đúng, cái đám ôn vật này hổng khác gì con rận bám dân hút máu!

Lính là để bảo vệ người dân đất nước, ngày trước chế độ cũ theo thứ tự (sĩ nông công thương binh) thì lính đứng hàng chót, cái chót này có người cười (mĩa) cho đó là sự đãi ngộ của xã hội dành cho lính, nhưng thực ra lính được ca ngợi và tôn quý hàng đầu, bởi những hy sinh trong âm thầm. Vậy mới có lời ngợi ca người chiến sĩ vô danh, nhưng với bộ đội bác Hù ên hùng, thì khác, nó ồn ào mần người ta nhức đầu, tuần trước chuyện một ông tướng chửi te tua anh cảnh sát, dám đòi phạt xe ông chạy quá tốc độ, hăm cách chức luôn cả sếp anh cảnh sát này.

Cái câu “Mày có biết tao là ai không?” nói lên phẩm cách của ông tướng vịt cộng, và cả luôn trình độ học vấn của ông nữa, đã có người cho đây là từ sự thiếu giáo dục mà nên, chuyện chỉ có ở những xứ lạc hậu, đứa có quyền luôn nghĩ nó là ông trời… Nên chuyện hổng lạ khi giao tiếp với người văn minh, mới có chuyện các ông đòi tiền cò 25% các dịch vụ buôn bán vũ khí như phường mánh mung chợ trời, suy cho cùng tướng gì các ông, mang lon tướng chứ mấy ông hiểu được nghĩa hai chữ quân nhân là gì, có mà chết liền.

Bộ đội bác Hù, quân đội nhân dân, với cái chiến thuật man rợ học được của Mao, kêu là biển người, lấy số nhiều đè bẹp đối phương giành thắng, cái lối đánh giặc man rợ thiếu chất xám này, các tướng lãnh nước ngoài kêu là lùa lính vào các lò thịt. Vì vậy mà nay hơn 40 năm chiến tranh qua đi, nhưng vẫn còn gần 300 ngàn chưa tìm thấy hài cốt, và hơn 300 ngàn khác tuy đã được quy tập vào các nghĩa trang, nhưng vẫn là những ngôi mộ ‘liệt sĩ chưa biết tên’ (Hội nhà báo VN, ngày thương binh liệt sĩ 27/07/2017).

Dĩ nhiên con số cho phép công bố, phải hiểu là nó đã được co lại! Hàng trăm ngàn thanh niên Việt yêu nước bị chết trong chiến dịch Hòa Bình, Điện Biên, và thêm bốn triệu người chết để cắm được lá cờ đỏ trên nước Việt Nam khiến thế giới phát hoảng… Và người ta đã thấy con người thật của Võ Nguyên Giáp, qua câu trả lời báo chí quốc tế tại Hà Nội: Ngài có hối tiếc gì về hơn 4 triệu người Việt Nam đã chết vì cuộc nội chiến ý thức hệ cộng sản? Giáp hổng chút đắn đo buông câu tiếng Pháp: Non, pas du tout. Ông nội này là loại máu lạnh!

Một quân đội anh hùng, kẻ thù nào cũng đánh thắng, nghe đã quá nhàm tai! Thực tế… Võ Nguyên Giáp hám cái danh hão đại tướng, để cho Trần Canh, Vi Quốc Thanh theo ý Mao, nướng thanh niên Việt vào những năm 1950-1954, tạo vùng trái độn an toàn phía Nam cho một nước Tầu cộng còn non trẻ lúc đó… Lê Đức Anh kẻ đưa 68 người lính công binh làm bia sống cho Tầu cộng bắn tại xạ trường Gạc Ma… Đó là kẻ không chút nhân cách làm người, chứ nói gì đến phẩm cách người tướng chỉ huy, trong tay bao sinh mạng người lính.

Không là tự nhiên hay vô tình, ngay lúc Talisman-Vietnam, chi nhánh của Repsol dọn bãi theo lệnh của nhà nước An Nam cộng, một hành động chối bỏ chủ quyền lãnh hải. Đã có người đặt ngay câu hỏi, là vụ sân Golf Tân Sơn Nhất vừa mới có dư luận đòi dẹp, chứ chưa mất một cọng cỏ nào, thì các quan bộ đội ên hùng nhao nhao lên tiếng. Còn mỏ Cá Rồng Đỏ phải ngừng khoan vì Tầu cộng hăm đánh các căn cứ ngoài Trường Sa, thì các tướng lại im re nín khe là tại mần sao, đó là chưa nói đến có những ý kiến run sợ trước Tầu cộng?

Thượng tướng vịt cộng Huỳnh Ngọc Sơn, phó chủ tịt cuốc hội xã nghĩa đã có câu nói hèn vô cùng về biển đảo đã mất: Nhiều lần ta cũng nghĩ tới việc lấy lại nhưng trong lúc này chưa thể lấy lại được, Để đến đời con đời cháu chúng ta lấy lại. Trung Quốc bây giờ họ củng cố gần như bất khả xâm phạm rồi… Ta như thế này thì bà con thấy ta ăn thua với họ được không? Ngon biết mấy nếu dám hỏi với giặc cái câu mày biết tao là ai hôn, đã hèn lại còn thách đố dân Việt: Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không?

Cái này không còn bó tay nữa rồi mà là bó chiếu đem chôn thôi! Phùng Quang Thanh, đại tướng, trong tay cả triệu quân binh, lại lo khi thấy lòng dân sôi sục vì kẻ thù xâm lấn đất đai lãnh thổ ông cha: Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc, ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc. Đã vậy hắn lại còn binh giặc: Dù TQ có phát triển lớn mạnh đến đâu cũng không xâm lược các nước láng giềng trong khu vực (VOV 16/10/2015).

Đó là nói về hèn, nhưng bên cạnh đó lại có những ông tướng nổ điếc con ráy, xin lỗi lối nói lấy được này chắc trên thế giới chỉ còn sót lại ở mỗi xứ xã nghĩa! Cái giàn khoan HD.981 lần đầu tiên tháng 05/2014, Tầu cộng cắm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý, sau 75 ngày hoạt động thăm dò đã xong, để tránh bão Rammansun nên rút về, thì tướng vịt cộng Lê Mã Lương, trên PetroTimes, khẳng định chuyện giàn khoan nhổ cọc trước thời hạn 15/08/2014 đó là sự thành công về cuộc chiến, về pháp lý, về ngoại giao của nhà nước xã nghĩa (?!).

Thiệt tình hổng có cái nhục nào bằng, nó vô tận trong nhà ở đúng hai tháng rưỡi, bí thư đảng Trọng Lú hổng được đi Bắc kinh gặp Tập cận Bành, sợ quá mà bệnh. Cả một cái quân đội ên hùng, nào là tàu ngầm Kilo, tàu chiến Gepard, và cả tiềm kích Sukhoi tất cả lặn hổng một sủi tăm, đợi khi nó xong việc kéo về đảo Hải Nam, thì nhảy tưng lên khẳng định là thành công (?!). Thành công cái giống gì ở đây, xem ra cái khẳng định này hổng đương cự nổi với cái khẳng định của Tàu khựa, rằng biển đảo VN là của chúng, trong tay chúng có sổ đỏ của bác Hù cấp.

Lại một tướng nữa tên Phạm văn Dỹ, chính ủy quân Khu 7 vịt cộng, hôm 01/08/2014 nói: Nhờ kinh tế phát triển mà quân đội nhân dân anh hùng đã được trang bị tàu ngầm, máy bay, và những phương tiện hiện đại khác. Rồi trong đầu vẽ ra chuyện uýnh nhau thiệt mà nổ sảng: Nếu trong tay mình không có những vũ khí hiện đại này, khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào như vừa qua thì mình chỉ có việc đầu hàng thôi. Xin lỗi lần thứ hai đúng một năm sau (05/2015), khựa cộng đem giàn khoan HD.981 cắm vào sâu hơn nữa, tất cả vẫn nín khe!

Con rận nhân đôi, là con rận nhân hai, nói lái là con hại nhân dân, xét thấy ngoài cái ta đánh đây là đánh cho Liên sô Trung quốc ra, thì chẳng mần được cái đám ôn gì hết… Và đây là chuyện một đứa bắt được ngàn đứa không: Trong khi ngư dân Việt luôn bị Tầu cộng truy sát, thì bộ đội biên phòng Quảng Trị bị phát hiện trong việc tuần tra có vấn đề tham nhũng, hàng chục bộ hồ sơ khống về tuần tra biển đã được lập để “rút ruột” hàng tỉ đồng (Người Lao động 06/07/2015). 

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào, đánh cho Tàu cộng nó vào biển Đông… Hoan hô bộ đội bác Hù ên hùng!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Chín 201812:51 CH(Xem: 25)
Thanh, Ngọ, Quang, chết để lại tài sản vỹ đại, vợ con cũng hồ hởi phấn khởi, trước cái chết hiểm, về phía đảng cũng hân hoan không kém, vì nếu không “dọn khéo” phải lôi cổ mấy tên này ra tòa, cũng khó xử lắm, kêu 5, 7 năm tù, dân tức thêm, kêu chung thân, tử hình cũng bất tiện.Thôi tặng tụi nó cái đám ma “hoành tráng” vui vẻ cả làng, nhiều người nói đưa ra xử, sợ mất uy tín đảng, đảng có uy tín đâu mà mất, khổ quá lo bò trắng răng.
24 Tháng Chín 20189:19 CH(Xem: 138)
Có khả năng bé đã bị bọn bắt cóc bán qua Trung Quốc để lấy nội tạng. Ai biết thông tin về bé xin vui lòng gọi cho chúng tôi theo số ĐT: 090.000.00 có.
24 Tháng Chín 20189:17 CH(Xem: 85)
Thầy trò Hán phỉ chúng dư biết tiếng Việt còn thì dân Việt còn, chúng rất nhịp nhàng từng bước xóa nước Việt, diệt dân Nam! An Nam cộng đã hai lần 1954 và 1975 chúng đốt sách, nhưng đó chưa phải là tội ác lớn nhất, mà cái tội lớn nhất đó là cái chúng đang cho thi hành chính sách ngu dân, đưa đất nước dân tộc Việt vô một thời kỳ Bắc thuộc mới.
24 Tháng Chín 20189:16 CH(Xem: 79)
Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa ở đó chỉ có tài sản chung của cộng đồng và những người trong đó là những người vô sản, hơn thế, họ còn vô thần (không tâm linh và không có đạo). Thế nhưng khi họ chết họ lại cầu siêu và tin vào thần linh, cõi kiếp, họ còn giành lấy phần mộ với khu đất lớn và rồi sẽ xây lăng mộ còn hơn vua chúa ngày xưa.
24 Tháng Chín 20183:54 CH(Xem: 76)
Nam Tào tra sổ một hồi lâu quay lại bảo:- Bỏ mẹ, đúng là thằng này rồi, nó sinh ở Hồ Chí Minh, giết người ở Hồ Chí Minh và xử tử ở Hồ Chí Minh. Nó bị đày ở tầng địa ngục thứ 2, không được xét đặc xá. Hôm qua 500 sư sãi tại Hồ Chí Minh cầu siêu cho Trần Đại Quang sinh ngày 12/10/1956 nên nó thoát tội được lên đây. Đúng nó rồi chứ không ai khác. Vào chỗ đi.
23 Tháng Chín 20183:36 CH(Xem: 197)
Cả Trần Đại Quang và Đinh Thế Huynh đều là những ứng viên nhăm nhe leo lên chiếc ghế TBT của Nguyễn Phú Trọng và sự vắng mặt quá lâu của Huynh cũng củng cố cho giả thuyết chính Nguyễn Phú Trọng đã giết hai tên này để thực hiện tham vọng "Nhất Thể Hóa", TBT kiêm luôn chủ tịch nước nắm luôn cả quân đội và công an theo gương của Tập Cận Bình.
23 Tháng Chín 20183:34 CH(Xem: 147)
Chuyện chủ tịt cuốc hội xã nghĩa bên nhà, cách xa một đại đương có ông nhà báo và cũng là chủ đài truyền hình, ở đất Saigon Nhỏ đã làm cái youtube, CỰC NÓNG: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân bất ngờ tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản. Đây là thứ truyền thông cà giựt, cái youtube của ông ruột và tựa chẳng ăn nhậu gì nhau, câu view rẻ tiền, lừa người nghe ông bốc thơm Dũng Xà Mâu và Kim Ngân...
23 Tháng Chín 20183:19 CH(Xem: 239)
Khi về hiu, đ/c vẫn nhiệt tình đóng góp cho kách mạng bằng cách làm ba tăng cho những thằng đại za miền Nam bằng cách đến nhà chúng ăn dầm nằm dề để hù dọa bọn cán bộ nhãi nhép địa phương. Với những công lao cũng như công đức đó đ/c đã được một vài tên sư cọ tu hành ngành theo voi hít bã mía bâng bi lên hàng Bồ Tát, một phẩm hạnh cao quý của các bậc đại từ, đại giác như Đức Quán Thế Âm, Đại Thế Chí Bồ Tát.
21 Tháng Chín 20184:22 CH(Xem: 273)
đáng lý ra phải để đến ngày thành lập Đảng 3/2/2019 công bố cái chết, làm lễ quốc tang thì toàn dân mới phấn khởi treo băng rôn khắp phố phường theo quy cách: Mừng ngày thành lập Đảng 3/2/2019 – Mừng ngày mất của chủ tịch nước Trần Đại Quang như một tỉnh đã thí điểm thành công: Mừng Quốc Khánh 2/9 – Mừng ngày mất của Boác Hồ Đĩ Dại.
21 Tháng Chín 20184:19 CH(Xem: 201)
dưới sự lãnh đạo của ông Trần Đại Quang, Bộ Công An đã gia tăng quyền lực chưa từng thấy trong Bộ Chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Kết luận của Human Rights Watch là với tất cả những thế lực như thế, Ông Trần Đại Quang khó có thể là con người của nhân dân, và sự ra đi của ông chắc không thể được người dân Việt Nam bình thường tưởng nhớ.
Center page
GIỚI THIỆU SÁCH
ANGKOR SỰ THẬT CUỘC CHIẾN
angkor thom 7


Quyền Được Biết



Trang tin Quyền Được Biết xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc khắp thế giới một tác phẩm mới có tựa đề: "Angkor Sự thật cuộc chiến" của Nguyên Anh, một cây viết tự do tranh đấu cho Việt Nam.
Đây là một cuốn tiểu thuyết được viết theo dạng hồi ký của chính tác giả trong đó chứa đựng những câu chuyện thương tâm về một thế hệ trẻ tại miền Nam Việt Nam sau ngày 30/04/1975 bị ép buộc phải cầm súng đi xâm lăng quốc gia láng giềng Campuchia; trong có một chút lãn mạn của Sài Gòn; có những cái chết thương tâm của những thanh niên tìm đường vượt thoát khỏi đội quân cộng sản để tìm tự do và những sự thật man rợ nhất mà loài người chưa hề nghĩ đến.

Thế giới đa phần chỉ nghĩ đến cuộc chiến giữa hai miền Nam - Bắc trước 1975 và gần như không biết tới cuộc chiến kéo dài 10 năm từ 1979 cho đến 1990, do đó tác phẩm này sẽ là một tác phẩm chấn động thế giới khi biết được lý do vì sao mà Việt Nam xâm lược CPC trong đó hơn 100.000 binh sỹ đã bỏ mạng và hơn 20.000 người phải mang thương tật vĩnh viễn.
Khác với những tác phẩm khác của các nhà văn trong nước viết về CPC, cuốn tiểu thuyết "Angkor Sự thật cuộc chiến" sẽ đưa bạn đọc quay ngược thời gian trở về Việt Nam những năm 80 của thế kỷ 20 trong đó nói nổi lên những thân phận con người khốn khổ dưới sự cai trị bạo tàn của cộng sản, bạn đọc sẽ thấy được những sự thật bị bưng bít và bị dấu diếm đến cho tận hôm nay.
Để thỏa mãn tham vọng bành trướng làn sóng Đỏ ra các quốc gia Đông Nam Á, Hà Nội đã hy sinh nhiều sinh mạng nhằm dựng lên đế chế cộng sản Heng Samrin - Hun Sen với mong muốn chúng sẽ là những đàn em trung thành thế nhưng ngày nay chính cái chính phủ bù nhìn do họ dựng lên đã đi theo trục Trung Quốc phản bội lại Việt Nam vì thế cuộc chiến Việt Nam - Campuchia chính là một quyết định sai lầm và ngu ngốc khi thế giới quay lưng cấm vận một yếu tố dẫn đến việc thua sút các quốc gia trong khu vực hàng trăm năm phát triển hôm nay.

Cuốn sách: "Angkor Sự thật cuộc chiến" đang trong giai đoạn chỉnh sửa hậu kỳ, khác với những ấn phẩm trước của Nguyên Anh; tác phẩm này sẽ công bố ngày hoàn thành; mời gọi các nhà xuất bản từ Hoa Kỳ, Châu Úc và Châu Âu mua bản quyền theo số lượng ấn bản phát hành hoặc phát hành độc quyền; sau đó sẽ được xuất bản bản tiếng Anh để phát hành khắp thế giới.

- Các nhà xuất bản mong muốn tham gia xin vui lòng gửi điện thư tới BBT. Quyền Được Biết theo địa chỉ quyenduocbiet@gmail.com để nhận thông tin trao đổi và ký kết hợp đồng cùng chính tác giả.

- Các tác giả cộng tác có bài viết trên trang tin Quyền Được Biết sẽ nhận được sách biếu với chữ ký của tác giả đề tặng, xin vui lòng gửi địa chỉ nhận sách ngoại trừ các tác giả đang sinh sống tại Việt Nam.

Kính mời bạn đọc xem một trích đoạn trong cuốn sách: "Angkor Sự Thật Cuộc Chiến" của tác giả Nguyên Anh:

Tôi đi hành quân cùng các đơn vị bộ binh, tổ của tôi gồm thiếu úy Chuẩn, một sỹ quan mới ra trường chưa hề tham chiến, còn tôi sử dụng máy truyền tin để gọi pháo về căn cứ bắn yểm trợ cho các đơn vị bộ binh, một thằng lính có nhiệm vụ bảo vệ cho cả nhóm với khẩu AK, trang bị của thiếu úy Cầu chỉ có khẩu súng lục K54 trông thật nhỏ bé nơi chốn này, còn tôi ngoài cái máy truyền tin cồng kềnh thì không đem theo bất cứ vũ khí sát thương nào ngoài cái lưỡi lê quen thuộc, một bình ton đựng nước và cái khăn lau mặt dùng để trùm đầu chống cái nắng như cháy da của cái xứ này.

Sau khi nằm im tại chỗ lực lượng quân đội cộng sản Việt Nam bắt đầu rơi vào tình trạng lúng túng, hổn loạn, những viên đạn cối rơi xuống như mưa, những tấm thân người lính bay lên cao và rớt xuống không trọn vẹn đã đập vào mắt tôi làm cho thần kinh của tôi như tê liệt…những người chiến sỹ trẻ ấy mới hôm qua vẫn đi ngang qua tổ truyền tin chúng tôi nói cười vui vẻ, thậm chí còn có những binh sỹ bông đùa với tôi hồn nhiên, họ vẫy tay chào và nói lớn:

- Đồng hương ở lại nhé, bọn này đi vào chiến trường đây, tớ không về cậu nhớ nhắn với người yêu của tớ là tớ yêu nàng ấy lắm…

Những khuôn mặt ấy tôi không bao giờ thấy lại lần thứ hai, mấy ngày sau hàng loạt chiếc xe Molotova chở xác của họ ra, thân xác của họ được chất thành đống như cá mòi, chỉ còn những bàn chân với đôi giày vải nhô ra khỏi thùng xe, những cái chết mà không có mùi máu, chỉ có mùi tử khí thối rửa lâu ngày, gần một tiểu đoàn chết khát trong rừng già, có cái sự thật nào kinh khủng hơn? 

Tôi bàng hoàng gần như tê liệt hệ thần kinh khi tình cờ mình lại là một chứng nhân cho một sự thật trần trụi về một kế hoạch nướng quân ngu ngốc…

Tôi vẫn tiếp tục lún sâu vào cuộc chiến khi phải theo những đơn vị bộ binh hành quân, chỉ có khác người lính bộ binh là chúng tôi độc lập hoạt động và luôn ở tuyến sau gần các tiểu đoàn, nhưng ở vị trí này tôi đã thấy rõ nhiều cái chết thương tâm của các binh sỹ trẻ với lối điều quân man rợ của những người chỉ huy quân đội Việt Nam.

- Yêu cầu các đồng chí gọi pháo bắn ngay, chúng tôi cần yểm trợ khẩn cấp!

Một tiểu đoàn trưởng hét lớn vào mặt tay thiếu úy chỉ huy của tôi, mau chóng thiếu úy chấm tọa độ và đưa cho tôi, lúng túng mất mấy giây tôi mới có thể nhớ được mình phải dùng ám thoại để gọi cho đơn vị pháo binh đang ở tít mù phía sau…

Tiếng đề pa của quả đạn 130 li vọng lên, một âm thanh như xé rách bầu trời và viên đạn rơi xuống gần mục tiêu của bọn PolPot, tôi gọi máy điều chỉnh một lần nữa theo lệnh của Thiếu úy và lần này hàng loạt tiếng nổ rung trời, những cột lửa tóe lên trông thật nhức mắt, những kho đạn nổ kéo theo tiếng nổ phụ, những cột lửa cao ngất trời cho biết pháo binh đã bắn trúng mục tiêu vào căn cứ của địch.

Ngay lúc đó tiếng thét xung phong vang lên, tên đại úy có mái tóc rễ tre móc từ bên hông ra khẩu K54, hắn lên đạn đánh rốp và hối thúc những người lính bộ binh đang nằm mẹp dưới đất tiến lên xung trận, những người lính Việt Nam với bộ quần áo màu xanh cứt ngựa lập tức đứng dậy cùng thét vang hai chữ “xung phong” và bắn từng tràng dài AK theo bước tiến của mình, lúc này không còn có bài bản nào, cách bắn nào đúng theo công thức, lúc này là lúc để đem cái chết cho người khác hay họ sẽ đem đến cho mình; tất cả đều không biết; chỉ biết nhắm thẳng căn cứ của bọn Khmer Đỏ mà đánh…

Những bước chân của người lính cộng sản Việt Nam mau chóng khựng lại khi tàn quân PolPot lấy lại tinh thần sau cuộc pháo kích, từ dưới hầm chúng bật dậy và lao vào công sự chiến đấu, những làn đạn đại liên đan xen nhau quất thẳng vào những người lính có trang phục mỏng tang, hàng chục thân xác quỵ xuống, những mảnh thịt bị xé toạc và bắn vào không khí như một bản trường ca uất hận của tử thần.

Tên đại úy hò hét khan cả giọng nhưng các người lính vẫn nằm mẹp không chịu tiến lên, họ cảm thấy rằng thân xác của mình chỉ là phù du nhỏ bé trước sức mạnh của phía đối diện, một vài người nhổm dậy chạy tiến lên mấy bước đã nhanh chóng bị tiêu diệt trước cơn mưa đạn từ bên kia chiến tuyến, bọn tàn quân đã điều chỉnh tác xạ chính xác vào đội quân đang trơ trọi giữa cánh đồng!

- Tôi bảo xung phong, đồng chí có nghe không?

Người lính bộ binh trẻ tuổi nhìn tên đại úy với con mắt lạc thần, anh ta hiểu rằng khi mình đứng lên đồng nghĩa với cái chết, nước đái của anh ta thấm ướt cái quần kaki nội hóa và anh tiếp tục nằm lì cố thu mình thật nhỏ bé nhằm tránh những viên đạn đang bay đến.

Tên đại úy lom khom đợi vừa dứt một loạt pháo cối liền phóng tới bên người lính, hắn dùng hết sức bình sinh đá mấy cái thật mạnh vào lưng anh ta nhưng có lẽ tinh thần của người quân nhân đã không còn khi phải chứng kiến sự khủng khiếp của chiến tranh cho nên anh cố nằm im chịu đựng những cú đá từ thượng cấp của mình, điên tiết lên tên đại úy binh chủng bộ binh của một sư đoàn có phiên hiệu biên phòng lôi cổ áo anh dậy xô anh chúi mũi về phía trước và ngay lập tức hắn bắn thẳng vào người lính của mình nhiều phát súng K54, người lính giẫy lên vài cái rồi nằm im bất động, những người lính nằm quanh đó sợ hãi đồng loạt nhỏm dậy thét gào xung phong và chạy lên phía trước, từ đằng sau tên đại úy lúc thúc chạy sau mắt láo liên quan sát xem có người lính nào của mình lẫn trốn không chịu tham chiến, tôi chỉ đứng cách họ chưa đến 100 mét cho nên đã chứng kiến toàn bộ diễn tiến của sự việc, chúng tôi cũng theo lệnh chỉ huy của mình vận động lên theo kịp nhịp tiến quân, khi đi ngang qua người lính trẻ tôi thấy con mắt anh mở trừng trừng, trong con mắt đó có sự sợ hãi, sự phẩn uất, vì có lẽ những giây phút cuối cùng anh biết cái chết của mình đến từ sau lưng; từ đồng chí; từ cấp chỉ huy của mình, tôi kịp dừng vài giây ngắn ngủi để dùng bàn tay run rẩy của mình vuốt mắt cho anh; nhưng rất tiếc đôi mắt của anh đã không nhắm lại; dĩ nhiên với một cái chết trẻ, chết oan khuất như thế người chiến sỹ kia sẽ không bao giờ chịu nhắm mắt, có lẽ tôi cũng sẽ như anh nếu cùng chung số phận...






20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.
01 Tháng Chín 2018
Và nơi hải ngoại đất Saigon Nhỏ, có ông nhà báo chắc ngồi trong tháp ngà, nên đã gõ bài chạy tít: Lạ lùng không hiểu nổi! csVN cho phép dùng đồng nhân dân tệ ở biên giới Việt Trung… Chuyện xài đồng Yuan tức đồng nhân dân tệ còn gọi là tiền Mao, trước năm 2000 dân buôn xứ xã nghĩa chưa quen dùng trong cả mua lẫn bán, nhưng phía thương lái Tầu cộng thì lại không lấy tiền Hồ. Nên xảy ra chuyện bên mua, ai có sẵn tiền Mao sẽ tranh được hàng...
30 Tháng Tám 2018
Thật buồn thay cho một đất nước hấp thụ một nền văn hoá tối ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm, nước mất nhà tan cũng không làm chúng phải quan tâm, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống sa đoạ, nhìn Tổ Quốc đang rơi vào tay giặc từng ngày, từng giờ một cách thờ ơ và vô cảm đến mức khó hiểu. Giá như ngày 2/9 tới đây mà chúng rủ nhau cùng xuống đường đông đảo như ăn mừng đội bóng đá VN chiến thắng thì cục diện sẽ thay đổi rõ ràng ngay, tiếc rằng ngày này lại cũng là ngày chúng rủ nhau đi du lịch xem như là ngày lễ hội của chúng.
24 Tháng Tám 2018
Xin đề cập thêm, trong thời gian khi Tổng thống Obama còn tại vị, CSVN cũng đã tung không biết bao nhiêu tiền cho hãng Podesta (3) thông qua vây cánh của gia đình Clinton, để vận động Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận vũ khí. Như vậy, chúng ta có thể thấy, vận động hậu trường chính trị ở Hoa Thịnh Đốn để Hoa Kỳ ủng hộ hay hậu thuẫn cho CSVN là một chính sách được duy trì thường xuyên không ngừng nghỉ.
24 Tháng Tám 2018
Rõ ràng họ cứ vận hành, vận hành cái chuỗi đó bởi họ biết rằng có một cái guồng khác sẽ tạo ra thứ mà họ muốn ăn mày. Và có cung thì có cầu, kỹ nghệ ăn mày theo hướng ngược lại được dựng nên từ những đàn cứu tế, những nhà phao và những bông sen nhựa trên khắp chốn, trong mọi hang cùng ngõ hẻm. Người thì ăn mày chút đức, kẻ ăn mày chút tiền và sự cung phụng. Đôi khi một vài nhà sư thánh thiện chấp nhận phụng hiến cả đời để mong có thể ăn mày chút nhân cách còn sót lại trong những con người khoác áo nâu đến lễ chùa của mình. Nhưng…!
23 Tháng Tám 2018
Hãy nhận thức rõ kẻ thù của dân tộc Việt Nam, đó chính là đảng cộng sản vì thế biểu tình cần phải nêu rõ chính kiến của mình là không tín nhiệm đảng cộng sản, đảng phải trao trả quyền tự quyết cho dân tộc, ngoài ra còn phải phát động mạnh mẽ phong trào khinh bỉ, tẩy chay người đảng viên đảng cộng sản và những tên vô lại ăn theo trên toàn xã hội, khi đó bọn chúng mới thấy được cái nhục nhã khi mình là một thành viên của cái đảng bán nước hại dân.