“Trò chơi” Hiến Pháp, “Cây Dù” Trung Quốc và “nỗi sợ” của công an phiệt

08 Tháng Tư 20166:41 SA(Xem: 2906)

“Trò chơi” Hiến Pháp, “Cây Dù” Trung Quốc và “nỗi sợ” của công an phiệt

images (30)

Giáo Già (Danlambao)
 - Vào khoảng 9h15 sáng ngày 31-3-2016, Bà Nguyễn Thị Kim Ngân tuyên thệ nhậm chức Chủ tịch Quốc hội CSVN. Tay đặt lên cuốn Hiến pháp 2013 màu đỏ, Tay phải giơ cao hướng lòng bàn tay về hội trường, Bà nói:"Trước cờ đỏ sao vàng thiêng liêng của tổ quốc, trước Quốc hội, trước đồng bào cử tri cả nước, tôi xin tuyên thệ tuyệt đối trung thành với tổ quốc, với nhân dân, với Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Tôi nguyện nỗ lực rèn luyện phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ được đảng, nhà nước và nhân dân giao phó".
 bakimnganb-8716-1459398449
Hình Nguyễn Thị Kim Ngân một tay đưa lên thề, một tay đặt trên bản Hiến Pháp 2013 của CSVN (Ảnh: Tân Hoa xã)
Còn nhớ:
- Sáng 21-3, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng khai mạc Kỳ họp thứ 11 – kỳ họp cuối cùng của Quốc hội Khóa XIII.
- Sáng ngày 30-3, Quốc hội miễn nhiệm Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. Sau đó, bầu Chủ tịch Quốc hội mới là Nguyễn Thị Kim Ngân. 
- Sáng 31-3 Chủ tịch tân nhiệm tuyên thệ.
- Chiều 31-3, Quốc hội miễn nhiệm Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Sau đó, Quốc hội bầu Chủ tịch nước mới là Đại tướng công an Trần Đại Quang. 
- Sáng 2-4, Chủ tịch nước Trần Đại Quang tuyên thệ.
- Sáng 6-4, miễn nhiệm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Chiều cùng ngày, Chủ tịch nước đề cử để Quốc hội bầu Thủ tướng mới là Nguyễn Xuân Phúc. 
- Ngày 7-4, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tuyên thệ.
Xa hơn nữa, dư luận hẳn không quên cảnh Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng rớt nước mắt khóc tại Hội nghị Trung ương 6, vào cuối năm 2012, khi không thể kỷ luật được Nguyễn Tấn Dũng vì tội Dũng quá trầm trọng trên lãnh vực tham nhũng. Đã vậy, không ai dám gọi đích danh Nguyễn Tấn Dũng mà chỉ dám gọi “tội phạm” là “đồng chí X”. Từ đó, ai cũng thấy là “hoạn lộ” của Nguyễn Tấn Dũng thênh thang như đường băng trên phi trường quốc tế. Nhưng, mọi người cũng không thể không thấy Nguyễn Phú Trọng thấm thía hẳn bài học đắt giá về công tác tổ chức và xử thế nhân sự. Đặc biệt là Trung quốc không thể nhìn vào đó rồi im lặng, để cho người lãnh đạo “ngạo mạn” của CSVN vượt ra ngoài con đường khống chế của Bắc Kinh.
Do vậy, trước ngày khai diễn Đại hội XII, Nguyễn Phú Trọng đã cấp tốc cho Nguyễn Sinh Hùng hối hả đi Bắc Kinh báo cáo tình hình và nhận chỉ thị từ Tập Cận Bình. Từ đó, số phận của Nguyễn Tấn Dũng coi như xong, kéo theo số phận của Trương Tấn Sang, và cả Nguyễn Sinh Hùng. Theo lịnh của Tập Cận Bình cả 2 đều phải rút lui khỏi Bộ Chính trị, nhằm “kéo” Nguyễn Tấn Dũng “rút lui” theo, làm thành sự thay đổi lãnh đạo trong guồng máy cai trị của CS trên toàn lãnh thổ VN, theo tiến trình thể hiện “thỏa ước Thành Đô”.
Điều khiến Tập Cận Bình và Nguyễn Phú Trọng lo là không thể để Nguyễn Tấn Dũng hay Trương Tấn Sang tiếp đón Tổng thống Mỹ Obama tại Hà Nội, vào tháng 5 tới, khi họ vẫn còn là Thủ tướng, hay Chủ tịch nước, vì họ có thể nhân danh người lãnh đạo nhà cầm quyền Việt Nam thương lượng với Tổng thống Obama, ký các hiệp ước hay văn kiện nào đó bất lợi cho Trung quốc, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến tham vọng của Trung quốc ở biển đông.
Do vậy, Nguyễn Phú Trọng phải hấp tấp cho cả 3 Hùng, Sang, Dũng “đi chỗ khác chơi” bằng việc bãi nhiệm trước thời hạn, bất kể chúng có vi phạm kỷ luật, có xin từ nhiệm, có vi hiến hay không; vì từ lâu Hiến pháp chỉ là “trò chơi” của Đảng. Cả 4 bản Hiến pháp 1946, 1959, 1980, 1992 và mới đây Hiến pháp 2013 chỉ là văn bản để CSVN lợi dụng cho những mưu đồ chánh trị lòe bịp quốc tế và người dân quốc nội. Ngoài ra, khi tuyên thệ, từ Nguyễn Thị Kim Ngân, cho đến Trần Đại Quang, và tiếp theo sau nữa, chúng chỉ nói “trung thành với Hiến pháp” chớ tuyệt đối không nói “bảo vệ Hiến pháp”; “trung thành” hoàn toàn khác với “bảo vệ”.
Đúng ra, Trọng chỉ hành động theo sự dàn dựng của Tập Cận Bình, từ “quyền danh” cho tới “đồng tiền”, dành cho các ủy viên Bộ chánh trị, các ủy viên Trung ương Đảng, các “nhóm lợi ích”… gắn liền với sự thăng tiến của bọn chúng. Hãy xem lại một phần bài viết của Nguyễn Thị Cỏ May, được cho đăng trên một số diễn đàn. Giáo Già xin trích một phần nguyên văn:
…"Tập Hérodote [chuyên về Việt nam, do nhà La Découverte, 9 bis, rue Abel-Hovelacque, 75013, Paris] ấn bản quí II – 2015, với chủ đề “Những thách thức địa chánh của Việt Nam” (Les enjeux géopolitiques du Viêtnam) qui tụ 18 nhà biên khảo chuyên về Vìệt Nam và Á châu thực hiện dưới cùng trách nhiệm của học giả Benoit de Tréglodé, một chuyên viên tên tuổi lớn về Việt Nam. Riêng phần ông, ông có bài mở đầu “Việt Nam, Đảng, Quân đội và Nhơn dân”. Ông lược qua tình hình chánh trị việt nam từ “Đổi Mới”, những khủng hoảng, nhấn mạnh vai trò lãnh đạo của "Nhà nước-Đảng” (Etat-Parti) và sự lệ thuộc chánh trị của đảng cộng sản Hà Nội với đảng cộng sản Bắc kinh. Về điểm này, ông phơi bày rất rõ:
 
“Những nhà lãnh đạo đảng ở Việt Nam, họ cũng biết bổ nhiệm những chức vụ lãnh đạo tối cao như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc phòng luôn luôn phải có sự đồng ý trên thực tế của đảng Cộng sản Bắc Kinh. Trong quan hệ chánh trị với Hà Nội, việc đi đêm này tốn kém cho Bắc Kinh khá lớn”.
 
Duy trì một người ở chức vụ lãnh đạo ở Việt Nam sau này đòi hỏi phải có quan hệ tốt với Tàu và có tiền để chia chác trong bộ máy cầm quyền. Nhờ sử dụng hành lang này mà quan hệ giữa hai Nhà nước-Đảng Tàu và Việt Nam trở thành tốt đẹp, tránh được mọi mâu thuẫn, xung đột không cần thiết.
 
Đặc biệt những dự án kinh tế ở Việt Nam, những chương trinh đầu tư vào Việt Nam đều phải thông qua những thảo luận và duyệt xét của những nhà lãnh đạo chánh trị.
 
Như vậy phải chăng Đại hội đảng cộng sản XII vừa qua ở Hà nội được Bắc Kinh mua trọn gói với giá hơn 15 tỷ mỹ kim? Số tiền này được đưa cho đảng cộng sản Hà Nội qua nhiều hình thức, qua tay của đảng cộng sản Hà Nội. Nghĩa là qua tay của ông Nguyễn Phú Trọng vì ông là đảng trưởng.
 
Những khoản tiền dành cho phát triển, hợp tác,… là bao nhiêu? Được sử dụng thật sự là bao nhiêu, còn bao nhiêu chạy vào túi của ai? Riêng khoản tiền “yểm trợ trực tiếp những nhà lãnh đạo Việt Nam” là bao nhiêu? Có bao nhiêu người được chia phần? Và những người này, mỗi người được bao nhiêu? Riêng ông Nguyễn Phú Trọng bỏ túi được bao nhiêu? Và ông Nguyễn Tấn Dũng tới giờ chót chịu rút lui êm, nhận được bao nhiêu? Hay chỉ có lời dạy bảo ngụ ý răn đe của Tập Cận Bình “Hãy đi chỗ khác chơi. Ăn tới đây đủ rồi"?
 
Câu chuyện “hơn 15 tỷ đô-la” này có thể tin được. Không phải chỉ vì uy tín của nhà biên khảo lớn của Pháp, ông Benoit de Tréglodé, mà còn vì hiện tượng bất thường đã xảy ra ở những ngày sắp mở đại hội. Nguyễn Tấn Dũng đang trên đà chiếm ưu thế trong cuộc chạy đua chiếm ghế Tổng Bí thư bổng tuyên bố rút lui. Đám đàn em thân tín của Dũng, chỉ trong một sớm một chiều, quay lưng lại với Dũng và chiếm được chổ tốt như mong đợi. Nguyễn Phú Trọng ở lại một nhiệm kỳ nữa tuy theo nội qui đã quá tuổi. Lý do ở lại chức vụ vì sự “ổn định và sự đoàn kết trong đảng”.
 
Giá những món hàng Hà Nội bán cho Tàu
 
Cái triết lý “miệng túi áo mở ra phía trên” của văn hóa chánh trị Tàu đang được triệt để áp dụng ở Việt Nam và quả thật nhờ đó mà quyền lực và trật tự xã hội được ổn định. Hệ thống này dành cho mọi người. Trong dân chúng, người ta bảo nhau: “Ai có tiền, hảy vào đảng. Vào đảng sẽ giàu thêm”.
 
Mọi chức vụ và mọi quyết định của người ở chức vụ đều được trả giá. Theo tác giả Benoit de Tréglodé thì từ hai nhiệm kỳ đảng và chánh phủ gần đây, Thủ tướng muốn có đa số thì phải chi. Giá cho một Dân biểu bỏ phiếu thuận là 100 000 mỹ kim. Giá mua Ủy viên Bộ chánh trị và Trung ương đảng cao hơn. Còn muốn làm Ủy viên Bộ Chánh trị phải trả hơn 1 triệu mỹ kim.
 
Như vậy quá hiển nhiên là Bắc Kinh bỏ túi trọn đảng cộng sản ở Việt Nam một cách êm ái. Ngược lại, đảng cộng sản ở Việt Nam đã ăn thì phải ngậm miệng để còn ăn nữa hoặc yên ổn để tiêu hóa. Việt Nam có lên tiếng phản kháng Bắc Kinh chiếm biển, uy hiếp chủ quyền, chỉ là nói cho có nói. Chớ thật sự hoàn toàn không nghĩ tới bảo vệ quyền lợi đất nước. Chỉ có đàn áp thanh niên biểu tình chống Tàu là thiệt. Cướp đất của dân, đàn áp nạn nhơn chống đối là làm chí tình.
 
Cả hai đảng cộng sản Bắc Kinh và Hà Nội ngày nay tồn tại nhờ biết dựa trên hai cột trụ vững chắc “quyền lực” làm sức mạnh và “tiền” làm lý tưởng. [hết trích].
Ảnh hưởng của Tàu cộng rất rõ nét trong buổi lễ tuyên thệ của Chủ tịch nước Kim Ngân khi bà xuất hiện trên sân khấu, với chiếc áo dài chưa có một phụ nữ nào từng mặc khi xuất hiện trước đám đông [Xem youtube:https://www.youtube.com/watch?v=X3Z9fJ_cXX0]. Bà là người phụ nữ nổi tiếng ăn mặc theo thời trang, nhưng chưa ai thấy bà mặc chiếc áo dài lạ lùng [xem hình trên] có đủ màu sắc mang đủ “sắc màu phường tuồng Tàu”, khi tuyên thệ. Nó đã khiến nhà vẽ biếm họa Babui sáng tác bức biếm họa độc đáo, cho đăng trên một số diễn đàn [trích từ Danchimviet]
dai-hoi-dang
Quốc hội là sân chơi của Trọng lú
Dưới bóng mát của cây dù Tàu, và cái “bùng rền” Quốc hội Kim Ngân, sử dụng Hiến pháp như một thứ trò chơi, Nguyễn Phú Trọng lo củng cố quyền lực “Công An Phiệt” bằng 4 nhân vật cầm đầu 4 cơ quan trọng yếu của Nhà nước, từ Hành pháp đến Tư pháp, bằng 4 nhân vật đều là công an. Đó là:
- Chủ tịch nước: Đại tá công an Trần Đại Quang;
- Bộ trưởng Công an: Thượng tướng công an Tô Lâm;
- Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao: Trung tướng công an Trương Hòa Bình;
- Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao: Thiếu tướng công an Nguyễn Hòa Bình.
Để an tâm phát triển màng lưới “Công An Phiệt”; và ngăn ngừa mọi biến loạn có thể xảy ra từ phía quân đội, sau khi chiêu dụ được một số tướng lãnh quân đội đứng về phe mình, đưa những vây cánh trung thành vào trong quân uỷ trung ương, lấy Ngô Xuân Lịch, Lương Cường từ quân khu 3 vào Ban Bí Thư… Nguyễn Phú Trọng đã mau chóng triệt hạ ảnh hưởng của Đại tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội, bằng cách cho hắn vào Quốc hội, làm Phó Chủ tịch cho “thím Kim Ngân’… hình thành dấu chấm than cho con đường binh nghiệp của tướng Tỵ, người bắt đầu đội nón cối năm 1972, được xem là kẻ có kinh nghiệm cầm quân trong cuộc chiến tranh chống quân xâm lược Tàu Cộng, vào những năm 80; có trong tay gần nửa triệu quân chính quy. 
Điều đó bộc lộ “nỗi lo” biến loạn mà công an của Chủ tịch nước Trần Đại Quang do chỉ có kinh nghiệm đàn áp dân, sợ không trấn áp nổi, nếu có nổi dậy từ quân đội, khi Đỗ Bá Tỵ còn nắm binh quyền. Nó khiến dư luận nhớ lại 2 câu ca dao cải biên nói về Võ Nguyên Giáp:
Ngày xưa đại tướng cầm quân
Ngày nay đại tướng cầm quần chị em
Từ đó, đẻ ra 2 câu ca dao tân thời:
Hôm qua đại tướng cầm quân
Hôm sau đại tướng cầm quần thím Ngân
Ngày 7 tháng 4 năm 2016 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Chín 20183:36 CH(Xem: 77)
Cả Trần Đại Quang và Đinh Thế Huynh đều là những ứng viên nhăm nhe leo lên chiếc ghế TBT của Nguyễn Phú Trọng và sự vắng mặt quá lâu của Huynh cũng củng cố cho giả thuyết chính Nguyễn Phú Trọng đã giết hai tên này để thực hiện tham vọng "Nhất Thể Hóa", TBT kiêm luôn chủ tịch nước nắm luôn cả quân đội và công an theo gương của Tập Cận Bình.
23 Tháng Chín 20183:34 CH(Xem: 60)
Chuyện chủ tịt cuốc hội xã nghĩa bên nhà, cách xa một đại đương có ông nhà báo và cũng là chủ đài truyền hình, ở đất Saigon Nhỏ đã làm cái youtube, CỰC NÓNG: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân bất ngờ tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản. Đây là thứ truyền thông cà giựt, cái youtube của ông ruột và tựa chẳng ăn nhậu gì nhau, câu view rẻ tiền, lừa người nghe ông bốc thơm Dũng Xà Mâu và Kim Ngân...
23 Tháng Chín 20183:19 CH(Xem: 78)
Khi về hiu, đ/c vẫn nhiệt tình đóng góp cho kách mạng bằng cách làm ba tăng cho những thằng đại za miền Nam bằng cách đến nhà chúng ăn dầm nằm dề để hù dọa bọn cán bộ nhãi nhép địa phương. Với những công lao cũng như công đức đó đ/c đã được một vài tên sư cọ tu hành ngành theo voi hít bã mía bâng bi lên hàng Bồ Tát, một phẩm hạnh cao quý của các bậc đại từ, đại giác như Đức Quán Thế Âm, Đại Thế Chí Bồ Tát.
21 Tháng Chín 20184:22 CH(Xem: 238)
đáng lý ra phải để đến ngày thành lập Đảng 3/2/2019 công bố cái chết, làm lễ quốc tang thì toàn dân mới phấn khởi treo băng rôn khắp phố phường theo quy cách: Mừng ngày thành lập Đảng 2/3/2019 – Mừng ngày mất của chủ tịch nước Trần Đại Quang như một tỉnh đã thí điểm thành công: Mừng Quốc Khánh 2/9 – Mừng ngày mất của Boác Hồ Đĩ Dại.
21 Tháng Chín 20184:19 CH(Xem: 174)
dưới sự lãnh đạo của ông Trần Đại Quang, Bộ Công An đã gia tăng quyền lực chưa từng thấy trong Bộ Chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Kết luận của Human Rights Watch là với tất cả những thế lực như thế, Ông Trần Đại Quang khó có thể là con người của nhân dân, và sự ra đi của ông chắc không thể được người dân Việt Nam bình thường tưởng nhớ.
20 Tháng Chín 201811:23 SA(Xem: 167)
tự chú thích khui hủ mắm thối này ra thì cư dân mạng họ trả lời đây này, dấu diếm gì cái hũ mắm tôm này, tự giác hay đợi phát giác thì cuộc đời sẽ tan nát như cái thùng rác!
19 Tháng Chín 201810:52 CH(Xem: 210)
vì sao cán bộ thành phố Hà Lội lại cung kính với con nghiện ma túy? Xem sẽ rõ!
18 Tháng Chín 20188:52 CH(Xem: 171)
Chỉ để kỷ niệm một lần F.C đặt chân đến vùng này cách đây đã mấy chục năm mà nhà cầm quyền đã lạm dụng tiền dân, làm đại lễ, xây công viên mang tên F.C , tượng đài... rình rang tốn kém hàng trăm tỉ vậy. Thế giới không đếm xuể những nhân vật quan trọng. Nhân vật quan trọng nào mà chẳng xăng xái đi lại vô số nơi. Nếu mỗi khi một nhân vật quan trọng đặt chân tới đâu thì nơi đó lại chi hàng vài trăm tỉ để xây công viên, tượng đài, làm đại lễ kỷ niệm ngày người đó đã đến...bằng tiền thuế của dân, thì người dân còn đâu đất sống?
17 Tháng Chín 201810:50 CH(Xem: 203)
Hãy nhìn các vụ án của các đảng viên cao cấp, trước khi có chiến dịch của Nguyễn Phú Trọng đều bị xử lý nhẹ nhàng, kiểm điểm nội bộ, cho về hưu non trong khi hạng thứ dân bình thường thì bị xử án nặng nề thì phải hiểu rằng tại Việt Nam đang tồn tại song song hai loại pháp luật: Luật dành cho đảng và Luật dành cho dân.
17 Tháng Chín 201810:43 CH(Xem: 149)
Một lũ khôn nhà dại chợ, khốn nạn đến thần kinh!
Center page
GIỚI THIỆU SÁCH
ANGKOR SỰ THẬT CUỘC CHIẾN
angkor thom 7


Quyền Được Biết



Trang tin Quyền Được Biết xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc khắp thế giới một tác phẩm mới có tựa đề: "Angkor Sự thật cuộc chiến" của Nguyên Anh, một cây viết tự do tranh đấu cho Việt Nam.
Đây là một cuốn tiểu thuyết được viết theo dạng hồi ký của chính tác giả trong đó chứa đựng những câu chuyện thương tâm về một thế hệ trẻ tại miền Nam Việt Nam sau ngày 30/04/1975 bị ép buộc phải cầm súng đi xâm lăng quốc gia láng giềng Campuchia; trong có một chút lãn mạn của Sài Gòn; có những cái chết thương tâm của những thanh niên tìm đường vượt thoát khỏi đội quân cộng sản để tìm tự do và những sự thật man rợ nhất mà loài người chưa hề nghĩ đến.

Thế giới đa phần chỉ nghĩ đến cuộc chiến giữa hai miền Nam - Bắc trước 1975 và gần như không biết tới cuộc chiến kéo dài 10 năm từ 1979 cho đến 1990, do đó tác phẩm này sẽ là một tác phẩm chấn động thế giới khi biết được lý do vì sao mà Việt Nam xâm lược CPC trong đó hơn 100.000 binh sỹ đã bỏ mạng và hơn 20.000 người phải mang thương tật vĩnh viễn.
Khác với những tác phẩm khác của các nhà văn trong nước viết về CPC, cuốn tiểu thuyết "Angkor Sự thật cuộc chiến" sẽ đưa bạn đọc quay ngược thời gian trở về Việt Nam những năm 80 của thế kỷ 20 trong đó nói nổi lên những thân phận con người khốn khổ dưới sự cai trị bạo tàn của cộng sản, bạn đọc sẽ thấy được những sự thật bị bưng bít và bị dấu diếm đến cho tận hôm nay.
Để thỏa mãn tham vọng bành trướng làn sóng Đỏ ra các quốc gia Đông Nam Á, Hà Nội đã hy sinh nhiều sinh mạng nhằm dựng lên đế chế cộng sản Heng Samrin - Hun Sen với mong muốn chúng sẽ là những đàn em trung thành thế nhưng ngày nay chính cái chính phủ bù nhìn do họ dựng lên đã đi theo trục Trung Quốc phản bội lại Việt Nam vì thế cuộc chiến Việt Nam - Campuchia chính là một quyết định sai lầm và ngu ngốc khi thế giới quay lưng cấm vận một yếu tố dẫn đến việc thua sút các quốc gia trong khu vực hàng trăm năm phát triển hôm nay.

Cuốn sách: "Angkor Sự thật cuộc chiến" đang trong giai đoạn chỉnh sửa hậu kỳ, khác với những ấn phẩm trước của Nguyên Anh; tác phẩm này sẽ công bố ngày hoàn thành; mời gọi các nhà xuất bản từ Hoa Kỳ, Châu Úc và Châu Âu mua bản quyền theo số lượng ấn bản phát hành hoặc phát hành độc quyền; sau đó sẽ được xuất bản bản tiếng Anh để phát hành khắp thế giới.

- Các nhà xuất bản mong muốn tham gia xin vui lòng gửi điện thư tới BBT. Quyền Được Biết theo địa chỉ quyenduocbiet@gmail.com để nhận thông tin trao đổi và ký kết hợp đồng cùng chính tác giả.

- Các tác giả cộng tác có bài viết trên trang tin Quyền Được Biết sẽ nhận được sách biếu với chữ ký của tác giả đề tặng, xin vui lòng gửi địa chỉ nhận sách ngoại trừ các tác giả đang sinh sống tại Việt Nam.

Kính mời bạn đọc xem một trích đoạn trong cuốn sách: "Angkor Sự Thật Cuộc Chiến" của tác giả Nguyên Anh:

Tôi đi hành quân cùng các đơn vị bộ binh, tổ của tôi gồm thiếu úy Chuẩn, một sỹ quan mới ra trường chưa hề tham chiến, còn tôi sử dụng máy truyền tin để gọi pháo về căn cứ bắn yểm trợ cho các đơn vị bộ binh, một thằng lính có nhiệm vụ bảo vệ cho cả nhóm với khẩu AK, trang bị của thiếu úy Cầu chỉ có khẩu súng lục K54 trông thật nhỏ bé nơi chốn này, còn tôi ngoài cái máy truyền tin cồng kềnh thì không đem theo bất cứ vũ khí sát thương nào ngoài cái lưỡi lê quen thuộc, một bình ton đựng nước và cái khăn lau mặt dùng để trùm đầu chống cái nắng như cháy da của cái xứ này.

Sau khi nằm im tại chỗ lực lượng quân đội cộng sản Việt Nam bắt đầu rơi vào tình trạng lúng túng, hổn loạn, những viên đạn cối rơi xuống như mưa, những tấm thân người lính bay lên cao và rớt xuống không trọn vẹn đã đập vào mắt tôi làm cho thần kinh của tôi như tê liệt…những người chiến sỹ trẻ ấy mới hôm qua vẫn đi ngang qua tổ truyền tin chúng tôi nói cười vui vẻ, thậm chí còn có những binh sỹ bông đùa với tôi hồn nhiên, họ vẫy tay chào và nói lớn:

- Đồng hương ở lại nhé, bọn này đi vào chiến trường đây, tớ không về cậu nhớ nhắn với người yêu của tớ là tớ yêu nàng ấy lắm…

Những khuôn mặt ấy tôi không bao giờ thấy lại lần thứ hai, mấy ngày sau hàng loạt chiếc xe Molotova chở xác của họ ra, thân xác của họ được chất thành đống như cá mòi, chỉ còn những bàn chân với đôi giày vải nhô ra khỏi thùng xe, những cái chết mà không có mùi máu, chỉ có mùi tử khí thối rửa lâu ngày, gần một tiểu đoàn chết khát trong rừng già, có cái sự thật nào kinh khủng hơn? 

Tôi bàng hoàng gần như tê liệt hệ thần kinh khi tình cờ mình lại là một chứng nhân cho một sự thật trần trụi về một kế hoạch nướng quân ngu ngốc…

Tôi vẫn tiếp tục lún sâu vào cuộc chiến khi phải theo những đơn vị bộ binh hành quân, chỉ có khác người lính bộ binh là chúng tôi độc lập hoạt động và luôn ở tuyến sau gần các tiểu đoàn, nhưng ở vị trí này tôi đã thấy rõ nhiều cái chết thương tâm của các binh sỹ trẻ với lối điều quân man rợ của những người chỉ huy quân đội Việt Nam.

- Yêu cầu các đồng chí gọi pháo bắn ngay, chúng tôi cần yểm trợ khẩn cấp!

Một tiểu đoàn trưởng hét lớn vào mặt tay thiếu úy chỉ huy của tôi, mau chóng thiếu úy chấm tọa độ và đưa cho tôi, lúng túng mất mấy giây tôi mới có thể nhớ được mình phải dùng ám thoại để gọi cho đơn vị pháo binh đang ở tít mù phía sau…

Tiếng đề pa của quả đạn 130 li vọng lên, một âm thanh như xé rách bầu trời và viên đạn rơi xuống gần mục tiêu của bọn PolPot, tôi gọi máy điều chỉnh một lần nữa theo lệnh của Thiếu úy và lần này hàng loạt tiếng nổ rung trời, những cột lửa tóe lên trông thật nhức mắt, những kho đạn nổ kéo theo tiếng nổ phụ, những cột lửa cao ngất trời cho biết pháo binh đã bắn trúng mục tiêu vào căn cứ của địch.

Ngay lúc đó tiếng thét xung phong vang lên, tên đại úy có mái tóc rễ tre móc từ bên hông ra khẩu K54, hắn lên đạn đánh rốp và hối thúc những người lính bộ binh đang nằm mẹp dưới đất tiến lên xung trận, những người lính Việt Nam với bộ quần áo màu xanh cứt ngựa lập tức đứng dậy cùng thét vang hai chữ “xung phong” và bắn từng tràng dài AK theo bước tiến của mình, lúc này không còn có bài bản nào, cách bắn nào đúng theo công thức, lúc này là lúc để đem cái chết cho người khác hay họ sẽ đem đến cho mình; tất cả đều không biết; chỉ biết nhắm thẳng căn cứ của bọn Khmer Đỏ mà đánh…

Những bước chân của người lính cộng sản Việt Nam mau chóng khựng lại khi tàn quân PolPot lấy lại tinh thần sau cuộc pháo kích, từ dưới hầm chúng bật dậy và lao vào công sự chiến đấu, những làn đạn đại liên đan xen nhau quất thẳng vào những người lính có trang phục mỏng tang, hàng chục thân xác quỵ xuống, những mảnh thịt bị xé toạc và bắn vào không khí như một bản trường ca uất hận của tử thần.

Tên đại úy hò hét khan cả giọng nhưng các người lính vẫn nằm mẹp không chịu tiến lên, họ cảm thấy rằng thân xác của mình chỉ là phù du nhỏ bé trước sức mạnh của phía đối diện, một vài người nhổm dậy chạy tiến lên mấy bước đã nhanh chóng bị tiêu diệt trước cơn mưa đạn từ bên kia chiến tuyến, bọn tàn quân đã điều chỉnh tác xạ chính xác vào đội quân đang trơ trọi giữa cánh đồng!

- Tôi bảo xung phong, đồng chí có nghe không?

Người lính bộ binh trẻ tuổi nhìn tên đại úy với con mắt lạc thần, anh ta hiểu rằng khi mình đứng lên đồng nghĩa với cái chết, nước đái của anh ta thấm ướt cái quần kaki nội hóa và anh tiếp tục nằm lì cố thu mình thật nhỏ bé nhằm tránh những viên đạn đang bay đến.

Tên đại úy lom khom đợi vừa dứt một loạt pháo cối liền phóng tới bên người lính, hắn dùng hết sức bình sinh đá mấy cái thật mạnh vào lưng anh ta nhưng có lẽ tinh thần của người quân nhân đã không còn khi phải chứng kiến sự khủng khiếp của chiến tranh cho nên anh cố nằm im chịu đựng những cú đá từ thượng cấp của mình, điên tiết lên tên đại úy binh chủng bộ binh của một sư đoàn có phiên hiệu biên phòng lôi cổ áo anh dậy xô anh chúi mũi về phía trước và ngay lập tức hắn bắn thẳng vào người lính của mình nhiều phát súng K54, người lính giẫy lên vài cái rồi nằm im bất động, những người lính nằm quanh đó sợ hãi đồng loạt nhỏm dậy thét gào xung phong và chạy lên phía trước, từ đằng sau tên đại úy lúc thúc chạy sau mắt láo liên quan sát xem có người lính nào của mình lẫn trốn không chịu tham chiến, tôi chỉ đứng cách họ chưa đến 100 mét cho nên đã chứng kiến toàn bộ diễn tiến của sự việc, chúng tôi cũng theo lệnh chỉ huy của mình vận động lên theo kịp nhịp tiến quân, khi đi ngang qua người lính trẻ tôi thấy con mắt anh mở trừng trừng, trong con mắt đó có sự sợ hãi, sự phẩn uất, vì có lẽ những giây phút cuối cùng anh biết cái chết của mình đến từ sau lưng; từ đồng chí; từ cấp chỉ huy của mình, tôi kịp dừng vài giây ngắn ngủi để dùng bàn tay run rẩy của mình vuốt mắt cho anh; nhưng rất tiếc đôi mắt của anh đã không nhắm lại; dĩ nhiên với một cái chết trẻ, chết oan khuất như thế người chiến sỹ kia sẽ không bao giờ chịu nhắm mắt, có lẽ tôi cũng sẽ như anh nếu cùng chung số phận...






20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.
01 Tháng Chín 2018
Và nơi hải ngoại đất Saigon Nhỏ, có ông nhà báo chắc ngồi trong tháp ngà, nên đã gõ bài chạy tít: Lạ lùng không hiểu nổi! csVN cho phép dùng đồng nhân dân tệ ở biên giới Việt Trung… Chuyện xài đồng Yuan tức đồng nhân dân tệ còn gọi là tiền Mao, trước năm 2000 dân buôn xứ xã nghĩa chưa quen dùng trong cả mua lẫn bán, nhưng phía thương lái Tầu cộng thì lại không lấy tiền Hồ. Nên xảy ra chuyện bên mua, ai có sẵn tiền Mao sẽ tranh được hàng...
30 Tháng Tám 2018
Thật buồn thay cho một đất nước hấp thụ một nền văn hoá tối ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm, nước mất nhà tan cũng không làm chúng phải quan tâm, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống sa đoạ, nhìn Tổ Quốc đang rơi vào tay giặc từng ngày, từng giờ một cách thờ ơ và vô cảm đến mức khó hiểu. Giá như ngày 2/9 tới đây mà chúng rủ nhau cùng xuống đường đông đảo như ăn mừng đội bóng đá VN chiến thắng thì cục diện sẽ thay đổi rõ ràng ngay, tiếc rằng ngày này lại cũng là ngày chúng rủ nhau đi du lịch xem như là ngày lễ hội của chúng.
24 Tháng Tám 2018
Xin đề cập thêm, trong thời gian khi Tổng thống Obama còn tại vị, CSVN cũng đã tung không biết bao nhiêu tiền cho hãng Podesta (3) thông qua vây cánh của gia đình Clinton, để vận động Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận vũ khí. Như vậy, chúng ta có thể thấy, vận động hậu trường chính trị ở Hoa Thịnh Đốn để Hoa Kỳ ủng hộ hay hậu thuẫn cho CSVN là một chính sách được duy trì thường xuyên không ngừng nghỉ.
24 Tháng Tám 2018
Rõ ràng họ cứ vận hành, vận hành cái chuỗi đó bởi họ biết rằng có một cái guồng khác sẽ tạo ra thứ mà họ muốn ăn mày. Và có cung thì có cầu, kỹ nghệ ăn mày theo hướng ngược lại được dựng nên từ những đàn cứu tế, những nhà phao và những bông sen nhựa trên khắp chốn, trong mọi hang cùng ngõ hẻm. Người thì ăn mày chút đức, kẻ ăn mày chút tiền và sự cung phụng. Đôi khi một vài nhà sư thánh thiện chấp nhận phụng hiến cả đời để mong có thể ăn mày chút nhân cách còn sót lại trong những con người khoác áo nâu đến lễ chùa của mình. Nhưng…!
23 Tháng Tám 2018
Hãy nhận thức rõ kẻ thù của dân tộc Việt Nam, đó chính là đảng cộng sản vì thế biểu tình cần phải nêu rõ chính kiến của mình là không tín nhiệm đảng cộng sản, đảng phải trao trả quyền tự quyết cho dân tộc, ngoài ra còn phải phát động mạnh mẽ phong trào khinh bỉ, tẩy chay người đảng viên đảng cộng sản và những tên vô lại ăn theo trên toàn xã hội, khi đó bọn chúng mới thấy được cái nhục nhã khi mình là một thành viên của cái đảng bán nước hại dân.