Con đường Thái Thú Nguyễn Phú Trọng

24 Tháng Ba 20166:09 SA(Xem: 6186)

Con đường Thái Thú Nguyễn Phú Trọng


Giáo Già (Danlambao)
 - 
"Cuộc tranh giành quyền lực giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng coi như xong. Nguyễn Phú Trọng coi như thanh toán xong Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, từ đó, cuộc tranh giành quyền lực giữa hai thế lực Bắc Nam cũng coi như khởi đầu, để phe Bắc sát phạt ảnh hưởng của phe Nam, và khởi đầu cuộc “Xâm Lăng Mới Miền Nam” do Nguyễn Phú Trọng cầm đầu, theo sự dàn dựng của Trung cộng, một thái thú lúc nào cũng ra mặt tuân hành mọi sự chỉ đạo của Tập Cận Bình từ Bắc Kinh..."
*
Tin được đài BBC phổ biến ngày 21 tháng 3 2016 cho biết: “Quốc hội Việt Nam sẽ bỏ phiếu kín để bầu tân Chủ tịch Quốc hội vào ngày 31/3.
 
Ứng cử viên cho chức vụ này là bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Phó Chủ tịch Quốc hội, Ủy viên Bộ Chính trị.
 
Quốc hội Việt Nam đã khai mạc phiên họp cuối cùng vào sáng 21/3, kéo dài đến 12/4. Theo lịch làm việc được công bố, tân Chủ tịch Quốc hội sẽ tuyên thệ trong ngày 31/3.
 
Đến chiều cùng ngày, Quốc hội miễn nhiệm Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và xem danh sách đề cử mới.
 
Bộ trưởng Công an, Đại tướng Trần Đại Quang, đã được Trung ương Đảng khóa 11 giới thiệu là ứng viên cho vị trí này.
 
Đến sáng thứ Bảy 2/4, Quốc hội Việt Nam sẽ bầu Chủ tịch nước bằng hình thức bỏ phiếu kín. Tân Chủ tịch nước sẽ tuyên thệ vào sáng hôm đó.
 
Chiều thứ Tư 6/4, Quốc hội miễn nhiệm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rồi thảo luận ở Đoàn về dự kiến nhân sự bầu Thủ tướng Chính phủ.
 
Đến ngày 7/4, Quốc hội bầu Thủ tướng, mà ứng viên là Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
 
Tân Thủ tướng, vào ngày 9/4, sẽ trình danh sách để Quốc hội phê chuẩn việc bổ nhiệm một số Phó Thủ tướng, một số bộ trưởng và thành viên khác của Chính phủ.
 
Việt Nam sẽ bầu cử Quốc hội khóa mới vào ngày 22/5, với kết quả công bố ngày 11/6.
 
Theo điều mà nhiều người gọi là thủ tục, các chính khách sắp được bầu làm Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch nước, Thủ tướng vẫn ra ứng cử Quốc hội khóa mới. Khi Quốc hội khóa mới nhóm họp, những người này sẽ lại trải qua một cuộc bỏ phiếu mới của Quốc hội.”
Như vậy là cuộc tranh giành quyền lực giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng coi như xong. Nguyễn Phú Trọng coi như thanh toán xong Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, từ đó, cuộc tranh giành quyền lực giữa hai thế lực Bắc Nam cũng coi như khởi đầu, để phe Bắc sát phạt ảnh hưởng của phe Nam, và khởi đầu cuộc “Xâm Lăng Mới Miền Nam” do Nguyễn Phú Trọng cầm đầu, theo sự dàn dựng của Trung cộng, một thái thú lúc nào cũng ra mặt tuân hành mọi sự chỉ đạo của Tập Cận Bình từ Bắc Kinh.
Khởi đầu, Nguyễn Phú Trọng tuân lệnh Tập Cận Bình cho người Việt gốc Tàu Hoàng Trung Hải làm Bí thư Thành ủy Hà Nội để lo việc Hán hóa thủ đô, rồi sau đó lan rộng ra khắp miền Bắc. Đồng thời, cử người miền Bắc là Đinh La Thăng đi về miền Nam làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn [t/p HCM] để lo việc xâm lăng miền Nam. Sau đó, sau khi kết thúc Hội nghị Trung ương lần thứ hai diễn ra tại Hà Nội, từ 10 đến 13/3/2016, đích thân Trọng xuôi Nam, về miền Đồng Bằng Sông Cửu Long, gọi là chuyến công tác tại các tỉnh. Trong chuyến đi này, ngày 17/3, Trọng đã tới làm việc tại Bến Tre, kiểm tra tình hình, triển khai nghị quyết Đại hội Đảng bộ các cấp, Nghị quyết Đại hội toàn quốc lần thứ XII của Đảng, với sự tham gia của nhiều ​viên chức lãnh đạo các ban, bộ, ngành, cơ quan Trung ương, để lo củng cố quyền lực vùng đất mới bị xâm lăng.
Còn nhớ, trước đây, trong vai trò Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải, nổi tiếng là một “Thăng nổ”, Thăng nắm trong tay tất cả những quy hoạch, đề án, về xây dựng giao thông đường bộ, cầu kỳ, đường sắt, đường sắt cao tốc, phát triển vành đai kinh tế và hạ tầng ven biển, giao thông đường thủy, bến cảng, ngành hàng không, coi như toàn bộ mọi công trình xây dựng hạ tầng về giao thông; nay Thăng phản bội Nguyễn Tấn Dũng, được đưa vào Bộ Chánh trị, rồi được cho làm Bí thư thành ủy Sài Gòn, nối tiếp việc xâm lăng và Hán hóa vùng đất đang từng bước phục hồi phồn vinh của miền Nam.
Ngoài ra, cũng cần biết thêm là theo báo cáo dòng vốn đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, đầu năm 2016, Hà Nội dẫn đầu; và áp chót là Sài Gòn [t/p HCM]. Nói rõ hơn là sau đại hội 12 của Đảng CSVN, nhiều dự án lớn xuất hiện tại miền Bắc. Tập đoàn FLC, một sân sau của phe Đảng do Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu lộng hành. Hầu hết những dự án đều liên quan đến việc chiếm giữ diện tích bất động sản rất lớn. Điều đáng nói là đằng sau nhà đầu tư Singapore có một nhà đầu tư lớn là Capital Retall China Trust của Trung quốc, bất chấp cảnh báo của tiến sĩ Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, nói rằng việc đầu tư vào bất động sản của các nguồn FDI là mang tính ngắn hạn, mang tính đầu cơ, không có tính định hướng công nghệ và tạo việc làm giá trị cao. Chúng được coi như một thứ tiếp tay bán đất đai cho ngoại bang. Nói cách khác, sự thu hút đầu tư của Hà Nội là đi lên về con số, cũng là sự đi lên trong việc kiếm chác của những người cộng sản miền Bắc; đồng thời khẳng định sự đi xuống của đất nước nói chung; vì những mảnh đất đẹp ở những nơi danh lam thắng cảnh, những miếng đất đẹp ở những trung tâm thủ đô, lần lượt rơi vào tay tập đoàn sân sau của Đảng, và vào tay những tập đoàn nước ngoài do Trung quốc đứng sau.
Trở lại trung ương, điều khiến dư luận ngạc nhiên là sự gấp rút của Nguyễn Phú Trọng trong việc tiến hành cuộc xâm lăng miền Nam, vì sợ chậm trễ có thế gánh nhận hậu quả gây hại cho Bắc Kinh, khi Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn tại vị có thể làm cản trở mưu đồ thống trị của phe Bắc và làm trở ngại bá quyền của Trung quốc ở biển đông, đang bị đe dọa trầm trọng bởi các thế lực chống bá quyền của Mỹ, Nhựt, Úc, Phi… đặc biệt là Indonesia có thể theo gương Phi đưa Trung quốc ra tòa án quốc tế trong thời gian không xa hơn sự lo sợ của Trung quốc.
Mưu sự tại Trọng, nhưng thành sự có được như Trọng và Bắc Kinh mong muốn hay không, khi chuyện vi phạm Hiến pháp của “mưu sự” đã quá lộ liễu, một thứ trò hề diễu dở; vì nếu tên thái thú Chủ tịch Quốc hội đương nhiệm Nguyễn Sinh Hùng chịu tuân lịnh Bắc Kinh từ nhiệm thì người kế nhiệm là Nguyễn Thị Kim Ngân chỉ là Chủ tịch Quốc hội 13; sẽ mãn nhiệm khi Quốc hội 13 kết thúc. Sau đó, nếu Kim Ngân ứng cử và đắc cử vào Quốc hội 14, chừng đó các đại biểu bầu cho Kim Ngân thì Kim Ngân mới trở thành Chủ tịch Quốc hội.
Trường hợp của Trần Đại Quang và Nguyễn Xuân Phúc cũng tương tự; tức phải đợi sau ngày Quốc hội 14 thành hình, và hội đủ điều kiện, chúng mới trở thành Chủ tịch nước và Thủ tướng; vì việc làm của Trọng và Quốc hội 13 tấn phong chúng vi phạm Hiến pháp của CSVN.
Hãy nghe Nguyễn Minh Thuyết, hai lần là đại biểu Quốc hội, trả lời Mặc Lâm của Đài RFA trong cuộc phỏng vấn ngày 22/3/2016 vừa qua. Thuyết nói:
“Tôi được biết chương trình làm việc của Quốc hội lần này sẽ miễn nhiệm một số các vị đương nhiệm mà vừa qua không tham gia vào Bộ chính trị hoặc Ban chấp hành Trung ương và bầu một số vị mới. Nếu như chúng ta so sánh với quy định tại một số điều của Hiến pháp ví dụ như điều 87 quy định như thế này: Nhiệm kỳ của Chủ tịch nước theo nhiệm kỳ của Quốc hội. Khi Quốc hội hết nhiệm kỳ thì Chủ tịch nước tiếp tục nhiệm vụ cho đến khi Quốc hội khóa mới bầu ra Chủ tịch nước. Điều 97 quy định là nhiệm kỳ của Chính phủ theo nhiệm kỳ của Quốc hội, khi Quốc hội hết nhiệm kỳ thì Chính phủ tiếp tục nhiệm vụ cho đến khi Quốc hội khóa mới thành lập chính phủ. Nếu so sánh với hai điều mà chúng tôi vừa đọc thì đúng là không phù hợp lắm.”
Cũng vậy, cũng trên đài RFA, Đại tá Nguyễn Đăng Quang từng phục vụ và về hưu trong ngành công an, cho rằng gấp gáp bầu Chủ tịch Quốc hội như vậy là vô lý, nếu không muốn nói là có động cơ khác. Ông nói với Mặc Lâm:
“Tình hình đất nước hiện nay không đòi hỏi phải làm một việc khẩn trương, cấp thiết như vậy. Việc bầu mới ba chức vụ lãnh đạo này để bầu cử Quốc hội vào ngày 22 tháng 5, và Quốc hội mới sẽ họp trong tháng 7. Trong phiên họp đầu tiên vào tháng 7 thì sẽ bầu mới ba chức vụ lãnh đạo nhà nước là Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch nước và Thủ tướng chánh phủ, cho nên không có gì cấp thiết cả, thì tại sao lại miễn nhiệm ba vị lãnh đạo này để ba tháng sau lại phải làm lại cái chu kỳ này thì hết sức vô lý.”
Theo đại tá Nguyễn Đăng Quang thì Quốc hội đang lạm dụng luật Tổ chức Quốc hội để vi phạm Hiến pháp. Ông nói:
“Tôi cho rằng việc làm này vi phạm điều 87 và 97 của Hiến pháp hiện hành. Trong hai điều này quy định về nhiệm kỳ của Chủ tịch nước và Thủ tướng chính phủ. Người ta căn cứ vào Luật Tổ chức Quốc hội trong các điểm 18 và điều 11 nói rằng Quốc hội có quyền bầu Chủ tịch nước, Thủ tướng. Nhưng trong vấn đề này thì phải căn cứ vào Hiến pháp là chính còn Luật Tổ chức Quốc hội là bộ luật thấp hơn Hiến pháp cho nên không thể lấy bộ luật thấp hơn để thực hiện điều trái với quy định của Hiến pháp.”
Trọng càng hối hả hơn nữa trong việc bứng Dũng ra khỏi chức vụ Thủ tướng vì rút kinh nghiệm trong vụ ép lòng cho Dũng đi Mỹ tham dự Thượng đỉnh Sunnylands, sau khi cấm không cho Dũng đi không được. Đã vậy, tại đây Dũng còn bất chấp lịnh của Trọng, lên tiếng chỉ trích Trung quốc xâm chiếm các đảo của Việt Nam, quân sự hóa Biển Đông, và yêu cầu Mỹ can thiệp để Trung quốc thi hành Bản Quy Tắc Ứng xử DOC về Biển Đông, trong khi Bản Tuyên Bố Chung của Thượng đỉnh Sunnylands hoàn toàn không đề cập đến tên của Trung quốc. Đồng thời, Dũng còn lên tiếng mời Tổng thống Obama thăm VN vào tháng 5/2016, và đã được Tổng thống Obama nhận lời. Tiếp theo đó, vào ngày 19-2-2016, nhà cầm quyền CSVN còn gởi lên Liên Hiệp Quốc một Công Hàm phản đối Trung quốc đặt hỏa tiễn trên đảo Phú Lâm. 
Tất cả đã làm Trung quốc giận giữ, khiến Trọng phải vội vàng cử Đặc phái viên Hoàng Bình Quân đi Bắc Kinh năn nỉ Tập Cận Bình.
Diễn biến mới nhất còn cho thấy Dũng đã không chịu làm đơn từ nhiệm, bất chấp lịnh trước đó của Trung ương đảng yêu cầu Dũng sớm chuyển giao quyền lực lại cho Nguyễn Xuân Phúc. Do vậy, Trọng không thể tiếp tục nuốt giận ngồi nhìn cả Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng ngồi ở ghế lãnh đạo đến tháng 7-2016. Bởi không có Chủ tịch nước mới thì không có người đề cử Thủ tướng mới.
Đã vậy, giới quan sát và người dân đều thấy Dũng chưa phải là "vịt què" sắp về vườn, như một số người nghĩ. Nếu tháng 5 tới đây, lúc Dũng còn tại chức, ông sẽ là người đại diện chánh phủ đón tiếp Tổng thống Obama trong thời gian hiếm hoi còn lại. Lúc đó, không ai biết những gì sẽ xảy ra mà Bộ Chính trị không có quyền can thiệp, theo cam kết "đảng CS hoạt động trong khuôn khổ của Hiến pháp và luật pháp"; nhứt là khi Tổng thống Obama tỏ ý muốn gặp Nguyễn Tấn Dũng như là nhà lãnh đạo đương nhiệm, lại còn tỏ ý muốn được nói chuyện với nhân dân Việt Nam ở ngay Tiền sảnh của Dinh Chủ tịch, tức Quảng trường Ba Đình lịch sử, để nhấn mạnh “Việt Nam cần giữ vững nền độc lập của mình”, chứ không nói chuyện trước Quốc hội như Tập Cận Bình. Đó là chưa kể tới chuyện các tổ chức xã hội dân sự có thể đồng loạt vào cuộc, tạo nên một cuộc tranh luận công khai, có thể ảnh hưởng đến cuộc bầu cử Quốc hội mà dư luận hết sức quan tâm.
Có điều dư luận rất quan tâm là sau khi dùng thế lực quân đội làm áp lực để gạt bỏ hết những đối thủ chính trị trong Đảng, Nguyễn Phú Trọng đang tiếp tục đi bước nữa là thắt chặt nền dân chủ bằng quyền lực của công an và bộ đội, nhứt là không thể bỏ qua lời của tướng Bùi Phan Kỷ thẳng thắn nói “Muốn chống được diễn biến hòa bình, quân đội phải biết bắn vào đâu. Cuộc thay đổi ở Đông Âu lẽ ra đã không xảy ra nếu như các chính trị viên biết ra lệnh bắn vào đám biểu tình”.
Về phần công an, sau những gay go chiến đấu với Nguyễn Tấn Dũng, có khi phải rớt nước mắt nuốt nhục, Trọng đã phải dựa hẳn vào Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, cho Quang cái chức Chủ Tịch nước, kèm theo lời hứa 1, 2 năm nữa sẽ trao cho Quang chức Tổng Bí thư, để Quang được làm Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, như thiên triều ở Bắc Kinh. Nhờ vậy, Quang đã tiến mau trên đường cho đàn em thân tín là thiếu tướng công an Đoàn Duy Khương làm Giám đốc Công an Hà Nội, với lời phát biểu trong buổi lễ ra mắt: "Tôi khẳng định đồng chí Đoàn Duy Khương là cán bộ có trình độ, năng lực, kinh nghiệm. Trước đây đã có dự kiến, điều động, bổ nhiệm đồng chí làm Tổng cục trưởng Tổng cục chính trị nhưng do yêu cầu, nhiệm vụ trước mắt đối với địa bàn Thủ đô, Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ Công an đã họp, thảo luận, cân nhắc kỹ lưỡng. Đồng thời, trao đổi, thống nhất với Thường vụ Thành ủy Hà Nội và có quyết định điều động, phân công, đồng chí về làm Giám đốc Công an TP Hà Nội".
 
Đồng thời, cũng ở miền Bắc, Quang cho thử thách lòng trung thành của Bộ trưởng công an Tô Lâm bằng cách cho Tòa án Nhân dân Hà Nội tuyên phạt ông Nguyễn Hữu Vinh (tức blogger Anh Ba Sàm, bạn của Tô Lâm) 5 năm tù giam, và bà Nguyễn Thị Minh Thúy 3 năm tù giam, trong phiên xử ngày 23/3, mặc dầu cả hai Ông Vinh [là chủ trang mạng Anh Ba Sàm] và bà Thúy bị bắt giam từ tháng 5/2014. Được biết, trong sáu năm, cho đến khi ông Vinh bị bắt giữ, trang mạng Ba Sàm của ông đã thu hút hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Đồng thời, Quang cũng gấp rút cho ban hành thông tư số 13/2016 của Bộ Công An, qui định công an có quyền bắt giữ ngay nếu không thể thuyết phục được những người tụ tập tham dự các phiên xử tại tòa.
Bên cạnh đó, ở miền Nam, tại Sài Gòn, trưa ngày 20/3/2016, Quang cũng cho lực lượng công an ập vào một quán cà phê và tạm giữ Giáo sư Phạm Minh Hoàng đang có một lớp học trong quán về kỹ năng mềm cho các em học sinh. Chúng đã thả ông sau hơn nửa ngày cầm giữ, và buộc ông phải tiếp tục “làm việc” với công an.
Trước đó, sáng ngày 15 tháng 3 năm 2016, một nhóm gồm 21 người thuê xe đến thăm gia đình cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật [Xem hình công an ném đá vỡ đầu anh Trần Minh Nhật hôm 22/2/2016] tại thôn Yên Thành xã Đạ Đờn thuộc huyện Lâm Hà tỉnh Lâm Đồng đã bị nhân viên an ninh cản trở, gây khó khăn không cho nhóm bạn này vào trong nhà của anh Nhật. Không những vậy, an ninh còn kêu gọi một số đồng bào dân tộc thiểu số tại địa phương tới bao vây mọi người và hăm dọa với những lời lẽ đã được căn dặn từ trước.
Tệ hại hơn nữa là hành trang Thái thú Nguyễn Phú Trọng mang theo trên “Đại Lộ Đỏ” hướng về Bắc Kinh có 2 cuốn sách rất đáng nhớ. Đó là:
1. Cuốn “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” [Xem hình Bìa sách “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” (bản thảo) do First News – Trí Việt cung cấp] gồm nhiều bài viết của nhiều tác giả, do Thiếu tướng Lê Mã Lương, Anh hùng Lực lượng võ trang, nguyên Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, làm Chủ biên. Đáng chú ý là số phận bản thảo cuốn sách này thật long đong, vì nó đã được gửi tới hơn 10 nhà xuất bản, nhưng đều bị từ chối cấp phép. 
2. Trong khi đó dư luận cả nước xôn xao về cuốn "Đặng Tiểu Bình – một trí tuệ siêu việt" do Nhà xuất bản Lao Động ấn hành năm 2015, nay lại được tái bản. Thật ra, nó được Nhà xuất bản Văn hóa – Thông tin in từ năm… 2003, dày 600 trang, giá 60.000 đồng. Các tác giả là Lưu Cường Luân, Uông Đại Lý; dịch giả là Tạ Ngọc Ái, Nguyễn Viết Chi [Xem hình]
Cái đau cho dân tộc Việt là sách “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” lên án kẻ thù xâm lăng biển đảo, giết hại quân binh VN bị cấm xuất bản. Trái lại sách ca ngợi kẻ thù của dân tộc là Đặng Tiểu Bình, kẻ đã gây ra cuộc chiến tranh Biên giới năm 1979, tàn phá quê hương VN, giết hại vô số quân dân VN; và cũng là kẻ đã ra lệnh cho quân xâm lược tấn công, xâm chiếm Gạc Ma, thuộc Trường Sa năm 1988 – chủ quyền đương nhiên của Việt Nam; chẳng những được xuất bản, lại còn được tái bản.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 201910:36 CH(Xem: 61)
Tên gọi nhiều khi chỉ là tên riêng của địa điểm hoặc danh nhân hoặc sự kiện, nó không quan trọng và không quyết định tới mô hình hay ngành đào tạo. Ở Campuchia có đại học khoa học y tế/sức khoẻ (University of Health Sciences) gồm nhiều trường đại học/viện/khoa thành viên). Ở Sài Gòn khi còn chế độ Việt Nam Cộng Hoà vào trước năm 1975, đã có Viện đại học Sức khoẻ (gồm 03 trường đại học về y tế, dược). Vì vậy, vấn đề không cần phải tranh cãi cái tên mà là ở mô hình tổ chức giáo dục đại học. Và nó có đem lại hiệu quả hay không mới là quan trọng.
16 Tháng Chín 20199:14 CH(Xem: 63)
Nhiều ngày sau, lão không ăn uống gì nữa vì thấy những quang vinh mà lão có được té ra toàn là ảo tưởng. Chịu không không nổi trước cú sốc quá lớn, một đêm không trăng lão âm thầm đến lăng mộ của mình, chui vào quan tài, tự đậy mắp và nhắm mắt cùng với lọ thuốc ngủ đã được trút rỗng trên tay. Lão đã ra đi, và ra đi vĩnh viễn với lòng nặng trĩu rằng “mình là kẻ khốn nạn” trong mắt toàn dân chứ chả phải một đấng vĩ đại nào cả. Thế là từ lời đồn, lão trở thành kẻ chết thật.
15 Tháng Chín 20199:42 CH(Xem: 128)
Thế tại sao cứ mưa là phố phường lại ngập? Tại sao tham nhũng vẫn lắm thế? Tại sao giáo dục lại tụt hậu? Y tế lại lắm tai tiếng? Tại sao buôn gian bán lận nhiều vậy? Tại sao đời sống vẫn nghèo? Tại sao đạo đức xuống cấp? Tại sao lại “ăn không từ thứ gì của dân”? Thế các người đã thực làm gì cho tổ quốc rồi hả?
15 Tháng Chín 201912:58 SA(Xem: 158)
Đặc biệt hơn thiết bị hiện đại mà Bọ Tiến cầm trên tay để tìm kiếm ấu trùng muỗi là một cái đèn pin led "Ma Dzè China" được bán ở khắp các siêu thị 99 cent Mỹ với giá...1 USD!. Bọ Tiến cũng là vị bộ trưởng đầu tiên dùng mũi của mình để kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm. Tinh thần vì dân phục vụ (lấy có) - vì tiền bán thuốc ung thư giả cho người dân của Bọ Tiến thật đáng...! ( và ).
15 Tháng Chín 201912:54 SA(Xem: 100)
Tại Việt nam, ĐCS chẳng cần cảnh báo, cũng chẳng cần sơ tán dân, cũng chẳng cần bảo vệ dân. Tại đây, chính quyền chỉ làm một việc đơn giản, là xúi dân sống chung với thảm họa để chịu thiệt hại nghiêm trọng hơn. Đảng làm thế nhằm mục đích gì? Nhằm vào 2 mục đích, đó là vừa để phục vụ trò mị dân của đảng, và vừa để chính quyền đỡ tốn kém nhằm tiết kiệm chi phí để cho quan chức tham ô. Ở Việt Nam, chúng ta đang sống trong một nhà nước “của dân do dân và vì dân” là như thế đó. Để đảng và nhà nước lo thì đảng sẽ lo cho chúng ta chỉ đến như thế thôi. Đó là cái giá của sự chấp nhận.
13 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 225)
Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.
13 Tháng Chín 201910:54 CH(Xem: 142)
Chưa từng một lần mở mồm ra tỏ ý thương xót đồng bào ta bị Tàu Cộng giết hại. Không những không phê phán, không ngậm ngùi, không thương xót mà Phú Trọng luôn lựa mọi cơ hội có thể biện minh cho hành động xâm lược, giết người Việt Nam của Tàu Cộng. Phú Trọng bây giờ là cỗ máy hoàn hảo với hay tay cương đảng, và nước, con thuyền Việt Nam bất luận sóng gió kiểu gì cũng phải cập bến Trung Nam Hải.
12 Tháng Chín 201910:10 CH(Xem: 147)
Đó chính là chính sách ngu ngốc của đảng khi thủ tiêu tầng lớp trí thức tinh hoa của miền nam, đày đọa những bộ óc thông minh trong trại cải tạo để thỏa mãn cái tự kiêu của mình. Việt Nam hôm nay đã làm được chiếc xe hơi chưa? Đừng nói là có với cái xe hơi đầu gà đít vịt của tên tỷ phú dỏm Phạm Nhật Vượng mà phải nhìn một cách nghiêm túc rằng nước Việt Nam chưa thể có nền công nghiệp luyện kim theo tiêu chuẩn quốc tế, một yếu tố quan trọng để sản xuất sản phẩm cơ khí chất lượng cao, do đó người Việt Nam hãy tự biết xấu hổ vì chúng ta đang sống trong một đất nước nghèo hèn và lạc hậu.
12 Tháng Chín 20199:43 CH(Xem: 104)
Câu trả lời nhanh và chính xác nhất là anh ta giỏi đánh hơi lãnh đạo. Khi lãnh đạo sợ gì nhất thì anh ta cố đánh nỗi sợ đó bằng các bài viết chụp mũ, bôi bẩn hay thâm chí là vu khống để lãnh đạo yên lòng. Trong vụ Hoàng Chi Phong anh ta biết chắc lãnh đạo sợ một hiệu ứng dây chuyền như các cuộc cách mạng mùa xuân Ả rập trước đây nên anh ta ứng phó trước, bất kể cung cách đáng kính trọng của người mà anh ta tấn công, đánh phá. Và anh ta quên một điều cơ bản nhất: Tuy Việt Nam còn khó khăn trong nhận thức tự do dân chủ nhưng thái độ đê hèn của anh ta không ai có thể chấp nhận...
11 Tháng Chín 20199:36 CH(Xem: 98)
Thế nhưng, người dân Việt Nam tin chắc, những người này sẽ không bao giờ nhận bất kỳ một mức án nào trong quy định này mà chắc chắn họ sẽ về nhà sau một thời gian vụ án chìm vào quên lãng. Với quan chức tép riu như Nguyễn Hữu Linh thì sau khi xã hội đấu tranh không biết mệt mỏi, chính quyền mới xử chiếu lệ với bản án 18 tháng tù mà không hề bắt giam, thì huống hồ chi với những nhân vật quyền to tiền lớn như Phạm Nhật Vũ và Nguyễn Bắc Son? 2 kẻ rất đặc biệt, đặc biệt đến nỗi được cả bộ máy nhà nước huy động quyền lực làm chính sách riêng để gỡ tội cho họ thì làm sao mà 2 kẻ này ở tù 20 năm hay bị tử hình được?
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...