Việt Nam đường hầm không ánh sáng

27 Tháng Năm 20199:27 CH(Xem: 1101)

VIỆT NAM ĐƯỜNG HẦM KHÔNG ÁNH SÁNG

 
231



Nguyên Anh




   Dù cho Nguyễn Phú Trọng có vắng mặt, thì tình hình chính trị của Việt Nam vẫn không có sự thay đổi đột biến đáng kể nào, Việt Nam vẫn là một quốc gia duy trì thể chế chính trị độc tài, độc đảng trong đó chỉ có một đảng duy nhất mang tên đảng cộng sản Việt Nam toàn quyền cai trị.

Tâm lý của người dân trong nước hôm nay luôn mong chờ một sự ngã theo trục phương Tây mà Mỹ là một quốc gia được người dân Việt Nam mơ ước, họ mong rằng đằng sau những thương vụ làm ăn cùng với quốc gia này thì Việt Nam sẽ trở thành người bạn tốt của nước Mỹ, được sự chở che bảo vệ của một cường quốc quân sự như họ đã từng bảo vệ Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan…; và các nước đồng minh của họ, hoặc Mỹ sẽ tái trở lại Việt Nam như họ đã từng làm ở miền nam Việt Nam chỉ khác là bán phần ngày xưa và hôm nay là toàn cõi.

Mơ ước cũng chỉ là ước mơ và giấc mơ đó sẽ không bao giờ tới Việt Nam khi đảng - cộng - sản - vẫn – còn – cai – trị!

Thế giới luôn biến chuyển từng ngay, giá trị ngày hôm qua đã trở nên lạc hậu ngày hôm nay, ở thế kỷ 20 cuộc Chiến Tranh Lạnh giữa khối tư bản chủ nghĩa và cộng sản quốc tế là mối quan tâm hàng đầu của nước Mỹ, họ chọn Triều Tiên và Việt Nam là hai địa điểm để giao tranh, dằn mặt nhau, thử nghiệm vũ khí, đi đêm, mật đàm, thỏa thuận nếu đều đó đem lại lợi ích cho đất nước mình là chấm dứt, đó là bài học xương máu cho Việt Nam khi nước Mỹ buông tay dẫn tới  việc sụp đổ nền Cộng Hòa non trẻ và thay vào đó là một nước Việt Nam cộng sản hôm nay.

Quan điểm của Hoa Kỳ về Chiến Tranh Lạnh đã chấm dứt dưới thời Tổng Thống R. Reagan khi thông qua tác động của mình đã giật sập khối cs Quốc Tế, từ Liên Xô, Tiệp Khắc, Đông Đức và một số quốc gia khác…; đối với Mỹ cuộc chiến chống thế giới cs đã gần như hoàn tất, chỉ còn trơ trọi lại vài ba quốc gia nghèo hèn như Việt Nam, Trung Quốc, Cuba và Bắc Triều Tiên, các quốc gia này không phải là mối nguy hại cụ thể bởi vì tất cả đầu phải sống nhờ vào tiềm lực kinh tế của Hoa Kỳ và Mỹ không cần thiết phải có một cuộc chiến tranh nào với họ bởi vì cuộc chiến đó hoàn toàn không đem lại lợi ích nào cho đất nước của mình.

Đối với cuộc chiến kinh tế với Trung Quốc thì nguyên nhân cũng chính từ nước Mỹ, chính họ đã bỏ rơi miền Nam Việt Nam vài chục triệu người để đến với một thị trường một tỷ dân hứa hẹn nhiều thương vụ khống lồ, chính nước Mỹ đã tạo điều kiện cho TQ trổi dậy bằng các quy chế ưu đải, cho họ hưởng quy chế tối huệ quốc, cùng đầu tư, sản xuất, kinh doanh mà chúng ta đã thấy các thương hiệu của Mỹ có nhà máy đặt tại quốc gia này vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay…

Để kềm chế con rồng TQ cất cánh và ảnh hưởng đến toàn cầu, nước Mỹ dưới thời TT. D. Trump đã khởi động một cuộc chiến tranh kinh tế trong đó áp đặt thuế suất cao ngất ngưỡng vào hàng nhập khẩu của TQ, động thái này được nhiều người dân ủng hộ bởi vì gần như thị trường trong nước của Hoa Kỳ đã bị ngập tràn hàng hóa Made In China, và không riêng chỉ là Mỹ mà hàng TQ còn tràn ngập thế giới trong đó Việt Nam là quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề nhất vì nằm kề bên.

Sau khi Mỹ áp thuế suất cao lên hàng nhập khẩu TQ thì nước này cũng có những động thái đáp trả, trong đó họ đã phát ngôn sẽ áp đặt mức thuế cao lên mặt hàng nông sản Hoa Kỳ, tất nhiên bánh ít đi, bánh quy lại, cả hai cùng chết mà thằng chết trước chính là thằng nào ít tiền hơn, tuy nhiên trong cuộc chiến thương mại này Việt Nam mà cụ thể là khối doanh nghiệp tư doanh lẫn quốc doanh sẽ là kẻ chết trước bởi vì nền kinh tế của Việt Nam hôm nay đã lệ thuộc hoàn toàn vào Tàu Cộng, hàng hóa có xuất xứ từ TQ chiếm lĩnh gần hết thị trường nội địa, hàng Việt Nam không cạnh tranh lại về giá thành, mẫu mã, bởi vì nền công nghiệp sản xuất khởi động sau TQ khá lâu, đặc biệt hơn khi thị trường Mỹ đóng cửa thì đó sẽ là đợt sóng thần hàng hóa TQ tràn xuống Việt Nam, đó chính là hồi chuông báo tử cho cái được gọi là “Nền kinh tế thị trường – Định hướng XHCN” bịp bợm của đảng.

Đối với hàng hóa Việt Nam xuất đi Mỹ cũng không khá gì hơn hàng TQ, cũng chịu mức thuế cao bởi vì đảng csVN không tuân thủ luật chơi của thế giới, họ vẫn kềm giữ những mặt hàng chiến lược bởi những CTy quốc doanh chứ không chịu trao cho khối tư nhân, vì thế; Hoa Kỳ không công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường đúng nghĩa dẫn tới các mặt hàng trong nước xuất khẩu qua Mỹ phải chịu mức thuế cao cho nên chất lượng phải thuộc loại thấp mới có lời và không cạnh tranh lại các mặt hàng cùng chủng loại có mặt trong hệ thống siêu thị Hoa Kỳ, ngoài ra một số doanh nghiệp của Việt Nam đã bị Bộ Thương Mại Hoa Kỳ điểm mặt vì cho mướn thương hiệu để hàng TQ núp bóng trong đó xuất sang thị trường Mỹ mà cá biệt là ngành thép.

Nhìn chung cuộc chiến thương mại giữa Hoa Kỳ - TQ thì không biết mèo nào sẽ cắn mỉu nào, theo quan điểm của tôi thì chiến dịch của TT. D. Trump chỉ có ảnh hưởng nhất thời trong một thời gian, bởi vì sau khi áp thuế các mặt hàng nhập khẩu thì khối doanh nghiệp Hoa Kỳ có cơ hội trổi dậy sản xuất, thị trường lao động có việc làm, giảm thất nghiệp nhưng khi thị trường trong nước bảo hòa và hàng hóa của Mỹ xuất khẩu thì điều gì sẽ xảy ra?

Là hàng hóa Made In U.S.A xuất đi các quốc gia khác sẽ chịu sự áp thuế tương tự vì không có ai ngu dại gì để cho anh đánh mà không trả đòn, khi đó nền kinh tế của nước Mỹ sẽ thấm mệt vì không ai biết chắc cụ thể về những gì sẽ diễn ra trong thời điểm tương lai, vì thế đối với tôi chính sách siết chặt mậu dịch của TT. D. Trump chỉ có giá trị nhất thời trong thời điểm tại nhiệm của ông ta mà thôi.

Còn về chính trị Việt Nam với sự trông chờ một sự can thiệp từ nước Mỹ thì đó lại là một sự ngây thơ đến tội nghiệp! Nước Mỹ hôm nay đã khác nước Mỹ hôm qua, chủ thuyết của họ đã thay đổi, không còn trục csQT, không còn những quốc gia liên kết chống lại Mỹ mà chỉ còn những quốc gia nhỏ lẻ, các cuộc chiến tại Iraq, Afganistan, Venezuela đã qua và Iran trong những ngày sắp tới đều có lợi ích cụ thể, các quốc gia đó đều sở hữu nguồn tài nguyên dầu mỏ, một loại hàng hóa quan trọng có ảnh hướng toàn cầu hơn hẳn trử lượng của Việt Nam và chiến tranh để thay đổi chính trị quốc gia đó trở nên gần gủi và trở thành bạn hàng của nước Mỹ là điều dễ hiểu.

Trong thế kỷ 21 nền công nghiệp quốc phòng Mỹ đã có những bước tiến đại nhảy vọt, không còn là những thiết bị quân sự lỗi thời như trong chiến tranh Việt Nam mà thay vào đó là xe tăng Tiger, trực thăng Apache, máy bay tàng hình B1, hàng không mẫu hạm năng lượng hạt nhân, tên lửa Tomahawk, mỗi một thiết bị đều có độ hủy diệt khủng khiếp và đặc biệt rất đắt tiền với giá thành từ vài triệu cho đến hàng tỷ đôla, nước Mỹ sẽ không bao giờ đem những thiết bị quân sự của mình để giúp cho một quốc gia khác mà không đem lại một lợi ích cụ thể nào cho mình.

Thay đổi thể chế chính trị Việt Nam phải xuất phát từ người dân trong nước, người dân phải đòi hỏi những giá trị mà mình bị đánh cướp, phải dũng cảm đứng lên hàng triệu người, phải chấn động toàn cầu như Thiên An Môn thì khi đó họa may Hoa Kỳ và các quốc gia dân chủ văn minh mới có thể nhìn tới, chứ còn chỉ vài trăm người như đã diễn ra tại tỉnh Bình Thuận vừa qua thì không đánh động được lương tri của những quốc gia dân chủ văn minh.

Tóm lại, theo góc nhìn của tôi cuộc chiến thương mại giữa TQ - Hoa Kỳ, Việt Nam sẽ là nước chịu nhiều bất lợi nhất, khối doanh nghiệp tư nhân sẽ đóng cửa hàng loạt, thị trường bị TQ chiếm lĩnh, nạn thất nghiệp gia tăng kéo theo nhiều tệ nạn xã hội...

Còn mong ước Mỹ trở lại giúp Việt Nam như họ đã từng làm trong thế kỷ 20 chỉ là một mơ ước điên rồ, đặc biệt hơn dưới thời của D. Trump, một ông doanh nhân làm Tổng Thống thì khi có yêu cầu gửi quân qua Việt Nam bắt buộc câu hỏi sẽ hiện hữu trong đầu của ông ta sẽ là: “ Lý do? Chiến phí? Lợi ích?...”

Lý do:
- Để người dân Việt Nam có tự do, dân chủ, nhân quyền?

- Xa vời quá! các bạn muốn có những điều đó thì bạn tự đứng lên mà giành lấy.
- Chiến tranh ư? chiến phí dự trù là bao nhiêu và sau đó nước Mỹ được gì?

- Không được gì cả vậy thì trở lại Việt Nam để mà làm gì???...

Đó là câu trả lời rõ ràng nhất cho bạn đọc Việt Nam.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười Hai 20198:32 CH(Xem: 1321)
Nhất là Trương Minh Tuấn, một Bộ trưởng Truyền thông vốn thích chơi trội, luôn là tên lính xung kích dẫn đầu các vụ việc bưng bô, nịnh đảng nhiều khi đến mức sống sượng và lố bịch. Trong thảm họa Fomosa, bất chấp tính mạng người dân, sự suy đồi của dân tộc, đất nước, anh ta là người đã đánh mất đi sự khách quan cần có của một quan chức làm nghề truyền thông. Trái lại, anh ta đã trực tiếp đến tận vùng biển nhiễm độc diễn màn tắm biển và ăn cá… nhằm xúi giục người dân lao vào chỗ chết.
27 Tháng Mười Hai 20198:30 CH(Xem: 1083)
Và, có thể nói đây là một loại ăn mày trá hình của các cơ quan công quyền địa phương, không có đơn vị trung ương nào mà chịu cho thấu cái gánh nặng này. Và nói cho cùng thì một khi ngân sách nhà nước chịu quá nhiều sức nặng, thì thuế phải tăng, nhân dân bị tận thu qua nhiều hình thức, và khi đã tận thu được của nhân dân thì mức độ chấm mút, tham nhũng cũng tăng tỉ lệ thuận. Chung qui, kiểu ăn xin của cấp địa phương vô hình trung đã tạo thành một thứ văn hóa công quyền. Và không có gì đáng sơ, đáng tởm hơn cho một dân tộc hoặc một thể chế chính trị bằng thứ não trạng ăn bám, ký sinh này!
26 Tháng Mười Hai 20194:55 CH(Xem: 1693)
Nếu Nguyễn Tấn Dũng là một con người yêu nước thì với quyền lực thủ tướng của mình y dễ dàng ra lệnh cho quân đội đảo chính và trao trả chính quyền về tay nhân dân, tránh một cuộc nội chiến sẽ xảy ra một lần nữa nhưng công thức của y chỉ là Tham - Quyền - Tiền cho nên cái kết "về quê làm người tử tế" của y sẽ không có hậu. Bây giờ Nguyễn Tấn Dũng đã không còn binh quyền, với một quân khu 9 của cánh đàn em y không thể nào đương cự cùng đảng cộng sản, một là y sẽ bị...
26 Tháng Mười Hai 20194:54 CH(Xem: 1295)
Đất nước nào càng lắm lãnh tụ, đất nước đó càng rơi vào đói nghèo và không thể phát triển nổi khoa học. Cứ nhìn vào các quốc gia dân chủ để thấy sự phát triển vượt bậc của họ là do có lãnh tụ hay do đã tạo ra một thể chế mà ở đó nhân dân có toàn quyền làm chủ chứ không đặt cho bất kỳ một ai danh xưng “lãnh tụ” nào?
26 Tháng Mười Hai 20194:52 CH(Xem: 976)
Và khi tư duy xã hội chủ nghĩa còn thì con người xã hội chủ nghĩa còn và hành xử xã hội chủ nghĩa còn. Khi những thứ đó còn thì miếng ăn vẫn mãi đứng trên vị trí tối thượng của xã hội và con người, ngoài việc sùng bái lãnh tụ một cách thụ động, người ta còn sùng bái miếng ăn, sùng bái miếng ngon một cách chủ động, tự thân! Vô tình, miếng thịt heo ngày Tết lại nhắc nhớ những điều tưởng chừng đã qua lâu lắm rồi, không bao giờ lặp lại nữa. Nhưng hỡi ôi, nó vẫn đang tiếp diễn và phát triển một cách đáng sợ!
26 Tháng Mười Hai 20191:27 SA(Xem: 1239)
Phiên toà mới đụng đến trách nhiệm của các nhà quản lý trực tiếp MobiFone chứ chưa đụng đến trách nhiệm liên quan của những người quản lý các nhà quản lý MobiFone. Một cây cầu ở thủ đô Seoul bị đổ, thị trưởng bị lên án và thủ tướng nhận trách nhiệm liên đới đã cúi gập mình xin lỗi toàn Dân và từ chức. Thật tiếc rằng để toàn bộ sự cố MobiFone ô nhục cho thể chế này xảy ra với án tử hình cho thuộc cấp của mình, thủ tướng Dũng không một lời nhận trách nhiệm.
23 Tháng Mười Hai 201911:31 SA(Xem: 1252)
Lần này vc chỉ có một con đường duy nhất không thể mãi đu dây được nữa mà phải chọn cho mình một con đường duy nhất là theo Mỹ để nhận viện trợ vì nền kinh tế đang xuống dốc trầm trọng, và cũng để nhận số vũ khí phòng vệ hầu Tàu cộng trở mặt có đồ chơi để chống trả. Nhưng chơi với Mỹ thì trước tiên phải có điều kiện nhân quyền, sau đó phải chuyển qua đa đảng nhưng có lẽ vc không chọn con đường này.
22 Tháng Mười Hai 20199:43 CH(Xem: 1244)
Vụ Vườn Rau Lộc Hưng đảng bộ Tân Bình cho rằng đất người dân sử dụng không hợp pháp vì không có giấy tờ hợp thức của chính quyền mới cung cấp, cái này lỗi do người dân chỉ một phần nhỏ nhưng nếu vịn vào đó để cưỡng chế, đập phá nhà người dân là hoàn toàn sai khi họ có giấy chứng nhận mua bán, sang nhượng từ chế độ cũ, đó là những giấy tờ hợp pháp nhưng vì không chịu đóng tiền hợp thức hóa, hoặc nếu có đóng thì cũng không được nhận mới gây ra nạn dân oan Lộc Hưng.
21 Tháng Mười Hai 20193:33 CH(Xem: 1528)
Với quốc tế, bác chúng (hồ chiếu manh) lắm ngón nghề, nay con cháu mỗi đứa chỉ cần chọn một ‘tài’ của bác để theo, sẽ sống khỏe sống dzinh quang. Học bác nghề chôm là dễ nhất, Phúc Niểng nhờ nghề này mà cả trong lẫn ngoài nước nhà cửa biệt phủ xênh xang… Nghề buôn, khi xưa lúc bác lang thang cầu thực, do buôn dân bán nước cho Nga Tầu, mà nên quyền bính, Trọng Lú đang theo nghề này… Nghề bịp, đem dân Việt làm lính xung kích cộng sản, bác thành ‘cha già phỏng giái’, Ngân Đù học bác nắm đuôi sam khựa, nuôi mộng làm ‘mẹ già dâm độc’.
21 Tháng Mười Hai 20193:31 CH(Xem: 1599)
Chuyện Tổng Thống thứ 45 của HCQ. Hoa Kỳ D. Trump bị quốc hội luận tội với điểm nhấn quan trọng là ép buộc Tổng Thống Ukraine phải tiết lộ những bí mật về phó Tổng Thống Joe Bidden mới chuyển giao số tiền 400 triệu đô la cho đất nước này đã làm tâm điểm cho cuộc luận tội với cáo buộc lạm quyền, kết quả ngày hôm nay cho thấy 42% hầu hết đảng dân chủ đồng ý kết án, 42% chống lại và hơn 10% bỏ phiếu trắng cho nên TT. D. Trump vẫn còn tại vị nhưng nếu chỉ thêm 1% đồng ý bỏ phiếu chống thì chiếc ghế Tổng Thống của ông ta sẽ lung lay trước khi bị truất phế vì hành vi lạm quyền của mình.
19 Tháng Giêng 2020
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 2020
* Nghe ông cựu nhà báo Võ Văn Tạo này tuyên truyền thấy ngứa đít quá (xin lỗi bạn đọc nha), MK, quân cs không những lùa dân đi trước đỡ đạn họ còn bắn vào dân thường không phải bằng cây súng AK mà là đại bác 130 li tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng, họ đập đầu dân thường hơn 5.000 người tại Huế năm Mậu Thân 1968, nay có vụ ông cán bộ già bị chúng nó giết vì tội: "đồng bọn nhưng không chịu đồng lõa" mà nhân cơ hội đó đánh bóng cho mình, cho quân cs vô thần thì thật là thúi như C...!
15 Tháng Giêng 2020
Nhìn vào tấm hình trong ảnh, anh Nguyễn Văn Tuyển nạn nhận trong vụ Đồng Tâm đã bị đánh chảy máu mắt, điều đó cho thấy sự dã man và ác độc đối với bọn Công an như thế nào rồi . Chúng đánh người, mồm luôn nói những lời răn đe rằng, chúng tao sẽ đánh mày để bắt mày phải nhận tội, cho dù không có tội cũng phải nhận, nếu không nhận thì chỉ có con đường chết mà thôi. Còn hình ảnh của ông Lê Đình Công với một gương mặt thâm tím, làn da đen xám, cá nhân tôi cho rằng ông Lê Đình Công đã bị công an dùng dùi cui, roi điện đánh vào miệng, hàm răng và mặt...
14 Tháng Giêng 2020
Nhưng cái đáng nói, cái đáng nhìn, đáng bàn chính là người Việt đã và đang tiếp tay cho giặc bán chính quê hương của mình, khi chúng đã tràn vào số đông, lập làng, xây xóm, lấy vợ, đẻ con với những thằng Chệt xí xa xí xồ và chỉ biết đến mẫu quốc tức là Việt Nam đã mất, công dân Việt phải về định cư ở những nơi hẻo lánh, phải bỏ xứ ra đi, trên đất Việt chỉ còn có bọn dân da vàng mắt hí, xí xa xí xồ, và với cái thỏa thuận hèn mạt giải giao tội phạm TQ về cố quốc thì chắc chắn rằng ngày cái tên nước Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới sẽ đến rất gần!
12 Tháng Giêng 2020
Nếu có lương tri thì Đảng đã thấy cái ung nhọt từ luật Đất đai: "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. Nhà nước trao quyền sử dụng đất cho người sử dụng đất theo quy định của luật này," Cái khối ung nhọt này đang làm tan nhà nát cửa biết bao nhiêu người Việt Nam trên mọi miền đất nước. Nhưng cũng chính cái ung nhọt này đang vỗ béo cho những đảng viên cũng thiếu lương tri như Đảng. Bởi thiếu lương tri, họ sẵn sàng chà đạp mọi con người sống trên mảnh đất mà họ muốn chiếm hữu. Thiếu lương tri nên họ dụng tâm nghĩ ra mọi phương cách để gạt bỏ mọi trở ngại...
11 Tháng Giêng 2020
Và đám đít đỏ qua vụ này tự sướng: Dân ở những nơi như Trung Đông nghèo hay đói cũng được, miễn có một mái nhà để ở, được ngủ một giấc ngủ bình yên không tiếng súng cùng chết chóc, nhưng đó mãi chỉ là khát vọng, nhìn đó để thấy hạnh phúc khi là người VN. Mẹ bố thối quá! Bên Trung Đông, với Trump ít ra giết Qasem Soleimani là để bảo vệ dân và nước Mỹ, còn nơi thiên đàng xã nghĩa, dân Đồng Tâm cũng mơ có đất để cày, mái nhà để ở, giấc ngủ bình yên ‘nhưng đó mãi chỉ là khát vọng’. Rạng sáng ngày 09/01/2020 hàng ngàn côn an súng ống đánh úp vào xã, giết chết thủ lãnh nông dân (Lê Đình Kỉnh) để dễ cướp đất!
10 Tháng Giêng 2020
Ngược lại, nếu nhân dân Đồng Tâm bị đàn áp đẫm máu, sự thù hận của nhân dân cả nước dành cho đảng Cộng sản sẽ không hề nhỏ, và đương nhiên đảng Cộng sản cũng chẳng còn một miligram niềm tin nào trong nhân dân. Nhưng có một sự thật, từ xưa tới nay, đảng Cộng sản không quan tâm đến việc dân có tin yêu mình hay không mà họ chỉ quan tâm đến việc nhân dân sợ hãi, qui thuận và chịu sự đàn áp của họ ở cấp độ nào. Chính vì vậy, nếu xét về tổng quan, thì rất có thể trong trận này, các lực lượng của đảng Cộng sản, không loại trừ lính đặc công sẽ vào cuộc, họ sẽ thẳng tay với nhân dân và máu đổ chưa có điểm dừng.
08 Tháng Giêng 2020
Chúng ta không học được gì cả. Chúng ta lo làm giàu. Chúng ta lo con cái, nhà cửa , du lịch.... Có bao nhiêu người bỏ thì giờ ra theo dõi tin tức. Bao nhiêu người có đủ khả năng phân tích dữ kiện trước làn sóng thông tin ào ạt của thời đại Internet. Những ai tới tuổi trưởng thành tại VN trước khi đến Mỹ thì sẽ có bao nhiêu người đọc lịch sử Mỹ, Hiến Pháp Mỹ để có thể theo dõi (chưa nói là am hiểu) những diễn biến hiện nay. Chúng ta bỏ nước ra đi vì chống lại chế độ độc tài cộng sản và yêu chuộng tự do, dân chủ. Nhưng khi đến bến bờ tự do thì chúng ta lại quên đi bài học dân chủ. Coi dân chủ như yếu tố tất nhiên của thiên hạ...
07 Tháng Giêng 2020
Ngạc nhiên tôi hỏi lại đầu cơ từ thiện là như thế nào và vì sao lại có đầu cơ từ thiện thì được anh ta cho biết có nhiều đoàn từ thiện trong nước lẫn nước ngoài quyên góp được 2 tỷ nhưng về họ chỉ giao cho từ thiện 1 tỷ, còn một tỷ họ bỏ túi ăn lời với những lý do như chi phí đi lại, ăn ở, truyền hình nhưng thực tế có những kẻ bất lương đã và đang đầu tư làm giàu trên lòng nhân đạo của con người. Từ chối thì không có tiền, còn đồng lõa với bọn bất lương thì cảm thấy vô cùng khó chịu khi lương tâm cắn rứt!
07 Tháng Giêng 2020
Không có công dân nơi nào trên thế giới kêu ca hay phàn nàn về việc cấm rượu bia cả. Khi đã có một chính sách đúng thì phải ủng hộ. Việc duy nhất của chúng ta là có cơ chế nào để khiến cho lực lượng chấp pháp phải tuân thủ nghiêm ngặt mà không được dựa vào đó để trục lợi? Đây mới chính là vấn đề của người dân, chứ không phải chuyện ăn hoa quả hay một vài vấn đề cụ thể ngoài lề khác.