Đôi bạn tù

23 Tháng Mười Hai 20189:27 CH(Xem: 6391)

                                                  Đôi bạn tù                   

34 (2)




Ngọc Văn

    


Cái nắng hè đổ lửa nơi vùng đất giáp Lào này, như nung con người, một đội tù là những người lính miền Nam thua trận, họ men theo con đường dốc xuống chân núi, con đường bề ngang chỉ non thước vẫn còn lam nham những mảnh đá tai mèo, mà ngày đến đây chính họ đã khai phá. Từng bước họ nối nhau mà đi, một bên là vách núi, một bên là vực sâu!

Bao nhiêu sức lực của họ, mà một nửa ngày lao động ban sáng như đã vét hết, và bát sắn khô ban trưa tiêu chuẩn trại, không bù đắp lại được bao nhiêu, nay cái nóng làm cho phờ phạc hốc hác thêm. Đi đã không vững, thì nói gì đến chuyện lát nữa đây phải dàn hàng ngang phá rừng cuốc lật, vậy mà vẫn ngày nối ngày đó là công việc chính của họ, dưới chân dốc một cái lán tranh gọi là nhà lô nơi chứa dụng cụ 

Đã qua năm thứ sáu ăn cơm tù, tất cả nơi họ hai con mắt thụt sâu trong hố mắt, họ chết đã khá nhiều, xác vùi bên kia khu đồi. Tiêu chuẩn trại mỗi bữa non bát sắn khô, lại thêm quần áo trại không được phát đã hơn ba năm, chúng tơi ra như xơ mướp, được chằng đụp bằng những miếng vải tạp nhạp, trông họ càng thêm nhếch nhác, không khác gì đám cái bang bị gậy, nhìn họ mà nhớ câu đồng dao ngày còn bé, vẫn nghêu ngao hát nhại những kẻ đói khát lê la đầu đường hè phố: Cái đầu xù xụ, con mắt trõm lơ, chân đi cà ngơ.

Đoàn tù là những cái xác vật vờ, nhưng vẫn luôn có hai tay vệ binh cầm AK canh chừng, nó thúc luôn miệng đám tù đi cho chóng đến nhà lô, để nó còn vào đấy mà núp nắng. Nó thúc mặc nó, đám tù như đã kiệt, cứ lê từng bước trong cái gió Lào nóng khô, khí hậu nơi đây khắc nghiệt, chả trách cả một vùng rộng lớn không một bóng người. Rồi thì cũng tới nhà lô, tên cán bộ quản giáo đã đứng đợi ngay chân đồi, gọi đội trưởng đến giao việc, vẫn như những ngày qua, vẫn là việc phá rừng cuốc vỡ lấy đất trồng sắn, thứ cây lương thực chính để nuôi tù và gia súc, mọi người lục đục vào nhà lô lấy cuốc lấy rựa.

Tất cả tiến đến bìa rừng, để lại hai anh được lệnh đứng riêng sang bên, tên quản giáo giữ lại, rằng có việc riêng cho họ, mà không là lao động chung cùng đội. Chuyện làm việc riêng theo chỉ định của cán bộ, thì vẫn thường xảy ra cho anh em tù, nhưng riêng Bình và Châu thì chưa từng và đây là lần đầu với họ, ngày tháng tù cứ trôi cái quen im lặng đã thành nếp, bởi không làm việc này, thì cũng phải làm việc khác thôi.

Sau cái ngoắc tay như ra lệnh, hai anh tù lẽo đẽo theo tên quản giáo, đi ngược con dốc về phía sân cơ quan, tên cai tù này hắn không ưa Châu, ánh mắt hắn nói vậy, chắc chắn Châu cũng biết được điều đó. Bởi trong một lần đội thu hoạch khoai, Châu đã lớn tiếng cùng anh em phải loại vứt đi những củ khoai sùng hà, nếu không chính những anh em tù lại phải ăn nó thôi, câu nói đã không hài lòng tên quản giáo, nói thế thì có khác gì phá đi cái thi đua, gia tăng năng xuất lập thành tích của hắn, cho nên không lạ hắn nhìn Châu, luôn với ánh mắt của một con cú.

Vẫn trên con đường dốc ban nãy, lần này đi ngược lại chỉ có hai người tù và tên quản giáo. Không giấu, tên cai tù cộng sản lớn tiếng cho Châu biết, từ nay sẽ luôn có việc riêng như thế này cho Châu, hắn gọi Châu là thứ cải tạo ‘bầy nhầy’, cây cuốc không ích gì trong tay Châu, cuốc đất giống như người ta gãi ghẻ. Thì ra là bên thắng cuộc hắn đầy đọa người thua trận! Còn Bình, cũng là một người tù mồ côi như Châu, tay chân khẳng khiu gầy trơ xương, chắc lại là vì không có được những nhác cuốc cho ra hồn, mà được cặp đôi cùng Châu. Nhưng không, sau khi chê Châu cuốc như gãi ghẽ, thì hắn cũng cho biết là hắn sẽ quan tâm, tạo điều kiện tốt cho Bình cải tạo, với hắn Bình có nhiều biểu hiện không an tâm học tập (?!).

Tập trung cải tạo là tù không bản án, chỉ có trong chế độ cộng sản mới có loại tù này, và chuyện được phóng thích sớm hay muộn của người tù, phần nào cũng được căn cứ vào nhận xét của tay cán bộ quản giáo, một khi bị nhận xét là không an tâm, thì chuyện thấy rõ là tù thêm một vài mốc gia hạn cải tạo, mỗi mốc là ba năm. Và chuyện Bình bị cho là không an tâm, Châu không lạ và hiểu điều đó, cùng một đội là bạn tù, có nhiều thứ riêng tư tuy không thổ lộ, nhưng sống chung cùng nhau làm sao giấu được, nhất là chuyện gia đình tan nát như Bình đang gặp.

Những anh em bị như vậy, đâu có khó để nhận biết là ai đã gặp chuyện không may, ở tù cùng nhau thoáng nhìn là hiểu, đâu cần phải được nói mới rõ, và cũng không cần thời gian dài mới biết, chỉ dăm bảy tháng là biết thôi, những ai được gọi là tù mồ côi, cái tên gọi vậy đã nói lên hoàn cảnh. Và trong trường hợp có bạn vướng cảnh như vậy, thấy ra chẳng có gì có thể giúp được nhau ngoài sự im lặng, đó là cách chia sẻ tốt nhất, mọi lời nói chỉ khiến vết thương bạn mình như tươm thêm máu, ngầm thương cảm thế là đủ, mong thời gian nỗi buồn sẽ phải dần qua.

Nhưng không như những anh em khác, nơi Bình nỗi buồn ngày càng nặng hơn, giữa tập thể bốn mươi người của đội, anh chỉ như một cái bóng, không chuyện trò cùng ai, thái độ đó khiến tên cai tù quản giáo để ý là điều dễ hiểu, nó cho là anh không an tâm cải tạo, chứ nào biết đến nguyên do. Là người cùng nỗi đau, nghĩa là Châu cũng chẳng khác gì Bình, mà muốn kết với Bình thành đôi bạn thân, để cùng chia sớt nỗi buồn cùng nhau, nhưng chưa có dịp… Nay cơ hội đã đến, cả hai bị tách riêng ra không làm chung cùng đội, cái riêng biệt đã là cái may để họ thành bạn, và để phá vỡ cái im lặng của bạn, kẻ bày tỏ mở lời trước sẽ phải là Châu.

Ngay giữa cơ quan, một vuông sân được tráng xi măng mà chiều chiều bọn cán bộ chúng vẫn tụ nhau chơi bóng, sân hôm nay phơi đầy những quả đậu xanh chín khô, vỏ đã đen và xoắn lại, tên quản giáo chỉ sân đậu đang phơi, đó là nơi cả hai lao động. Một tên tù hình sự đánh xe trâu cũng vừa tới, trên đó là một trục lăn bằng đá, đẽo hình trụ đường kính khoảng năm tấc, dài có hơn thước, lõi giữa là khúc gỗ xỏ dọc thân trụ, hai đầu đều có dây nài nối vào một cái ách đôi, vẫn thường thấy ở xe hai bò kéo.

Vài tên cán bộ đứng gần đó phụ vào để đem trục lăn xuống, cái ách đôi cùng trục lăn bằng đá là dụng cụ của trâu bò, nay đem ra dùng cho hai người tù miền Nam gầy gò, máng ách vào cổ mỗi người một bên, dây thừng choàng qua vai ngược ra sau nách. Công việc là kéo cho cái trục đá lăn cán vỡ vỏ đậu… Bình và Châu là hai con vật người, kéo cái trụ đá lăn trên lớp đậu đang phơi giữa trưa hè đổ lửa, cứ mỗi hai mươi vòng sân được nghỉ mươi phút, để tên hình sự đánh xe trâu quét gom những hạt đậu vào bao. Nếu xong sớm được nghỉ sớm, tên quản giáo nói thế cùng tay tù hình sự, như thể giao Bình và Châu cho nó rồi bỏ đi.

Chỉ mới vài vòng sân, hai người tù ướt đẫm mồ hôi như bị dội nước, và rồi những lần mươi phút nghỉ cả hai như thấy nó ngắn dần, bước chân trần đạp trên vỏ đậu bây giờ như đang bước trên đá tai mèo, và những hạt đậu lổn nhổn dưới gan bàn chân, đau thốn lên tận óc. Bước đi cả hai không còn khiến được cái trục lăn nằm ngang, mà nó không chếch đầu bên này thì cũng chếch đầu bên kia, bởi sức kéo của hai không còn đều được nữa… Nhưng mặc, họ vẫn gò lưng!

Hãy nói chuyện để quên đi cái nặng nhọc, Châu nói cùng Bình và không đợi bạn đáp, Châu kể cho bạn nghe chuyện Châu có được hai đứa con, và Châu đã mất cái mà anh vô cùng trân quý, đó là gia đình. Con của Châu, hai đứa trẻ thiếu cả cha lẫn mẹ, được người thân của anh chia nhau nuôi chúng, nỗi đau đó đến với Châu khi anh vừa bước sang năm thứ ba làm thân tù biệt xứ đất Việt Bắc, nay nỗi buồn đã thành sẹo. Châu nói như khuyên bạn, chuyện buồn nào rồi cũng nguôi ngoai, vết thương nào rồi cũng kín miệng, đừng ngã gục như kẻ giam cầm những người lính miền Nam mong muốn, qua câu nói bất nhân khốn nạn: Nhà chúng nó ta ở, vợ chúng nó ta lấy, con chúng nó ta bắt làm nô lệ, còn chúng nó ta đày đi nơi rừng thiêng nước độc sẽ chết. 

Châu dứt chuyện của mình bằng câu: Chuyện của tôi, giống như bao câu chuyện của những người tù miền Nam không may, nếu anh cũng đồng cảnh như tôi, tại sao chúng ta không nói cho nhau nghe cho vơi, để rồi đào sâu chôn chặt bất hạnh của mình, mắt thẳng nhìn phía trước mà sống… Có tiếng một trong hai người khóc, không là Châu mà là Bình, câu chuyện đã đánh động những gì đang chất chứa trong lòng anh, đã khơi gợi cái đau anh đang mang! Ngày 30 tháng tư anh đang trên một chiến hạm, và đó cũng là ngày cách biệt, khi anh quay về được đất liền, chúng giam anh vào tù và đưa anh ra Bắc, anh nhớ lắm hai đứa con trai anh, lúc đó đứa lên năm đứa lên ba.

Còn vợ anh, một người mà anh thương hết lòng, anh yêu cô ngày cả hai còn sinh hoạt chung với nhau trong một họ đạo bên Gia Định, chàng trai đã tỏ lời yêu thương cùng cô gái ngoan đạo trong một đêm Giáng Sinh. Đêm đó cô đóng vai Mẹ Maria trong hoạt cảnh ‘Đêm Bết Lê Hem’, ngày Chúa Giê Su sinh trong chuồng chiên máng cỏ, mối tình hai người thật đẹp, ngày anh tốt nghiệp SQHQ cũng là ngày họ nên vợ chồng. Trong anh không thể ngờ sự tan vỡ lại có thể đến với gia đình anh được, với anh: Chúng tôi có Chúa, và chúng tôi cũng biết có quỉ Sa Tan, chúng là cộng sản, chúng phá hủy tất cả, chúng đã biến tất cả thành địa ngục, trong đó có gia đình tôi.

Bình và Châu đã thành bạn thân, có thể dùng chữ bạn đồng cảnh là đúng nghĩa nhất… Rồi đời tù xáo trộn cả hai không cùng chung một đội, Châu xuôi Nam cuối đông năm 1981, còn Bình ở lại đất Bắc. Ngày Châu về được nghe mẹ kể, cuối năm 1984 Bình ra tù, anh cùng hai đứa con trai đến chào, chào để đi vượt biên, hứa rằng khi đến nơi anh sẽ thư về, nhưng từ đó tới nay bặt không một tin tức gì của anh. Có thể Bình cùng hai con đã đầm xác ngoài biển khơi!

Nay mùa Giáng Sinh lại về, và vẫn là thông lệ quen thuộc trong các buổi Lễ hay Truyền Giảng, nơi các Nhà Thờ, Hội Thánh, vẫn luôn dựng cảnh ‘Sự tích Chúa Giáng Sinh’, với các cô gái đồng trinh được chọn làm vai mẹ Maria. Mà nhớ đôi bạn tù ngày nào, nay chỉ còn lại mỗi Châu, trong ngày đông tháng giá nơi xứ người, anh nhớ về bạn mình:

Lâu quá không về thăm xóm đạo

Không còn đứng nép ở lầu chuông3

Những khi chuông đổ anh liên tưởng

Người cũ cầu kinh giữa giáo đường (thơ Kiên Giang)

 

Từ ngày giặc đỏ cướp quê hương, những đau thương cùng bất hạnh đâu chỉ riêng ai, mà là cả một dân tộc đất nước… Hãy xin được nguyện cầu: Sáng danh Thiên Chúa trên trời, Bình an dưới thế cho người thiện tâm.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Hai 20248:27 CH(Xem: 220)
Thế nhưng không một tên nào, ngay cả trưởng ban Chuyên Láo Nguyễn Trọng Nghĩa đưa ra trước công luận tấm bằng vinh danh của LHQ về hcm. Như thế đã rõ, hcm tức tên nguyễn sinh côn chưa bao giờ được LHQ công nhận là Danh Nhân Văn Hóa cả, mà trái lại thế giới tự do nhìn y như một tên Tội Phạm Diệt Chủng đồng bào mình qua phần bình chọn của tờ báo Daily Mail bên Anh Quốc. Đã thế đảng chúng nó còn dựng lăng tẩm ướp xác hồ cho toàn dân vào chiêm ngưỡng một tên tội phạm gớm ghiếc của thế kỷ 20. Sẽ đến lúc người dân bừng tỉnh và cũng sẽ có ngày toàn dân nổi dậy giật sấp cái lăng của hồ, quăng cái xác thúi tha gớm ghiếc của hắn vào thùng rác, giải tán cái đám lính ma, lính kiểng tối ngày vác súng chào đi tối đi lui ngốn ngân sách từ tiền thuế của dân hàng trăm tỷ ...
27 Tháng Hai 20248:25 CH(Xem: 103)
Quấn mình trong lớp cà sa Chiêm nghiệm lại tháng ngày qua mà buồn ! Cúng vong, giải hạn... nếu suông Có lẽ đã diễn xong tuồng "vì dân" Trong tay, xấp ấn đền Trần Ngôi vua cũng phải bâng khuâng giã từ Dạ sầu, lòng lắm tâm tư Vốn hùn bao tự, thặng dư héo dần Một khi đã mất lòng nhân Phật không chứng nữa...khỏi cần ăn chay!
26 Tháng Hai 20248:27 CH(Xem: 392)
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 20245:08 CH(Xem: 355)
Nhưng “đủ năng lực” chống Tham nhũng mà để cho Tham nhũng “trơ ra” tiếp tục cười vào mũi đảng trong suốt 11 năm qua thì hiển nhiên đảng “phải có vấn đề”. Giản dị vì chỉ có những kẻ “có chức, có quyền” mới có thể tham nhũng. Nhân dân “khố rách áo ôm” thì tham nhũng cách nào? Do đó, Đảng đã cắn răng nhìn nhận “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên, nhất là cấp lãnh đạo, đã suy thoái tư tưởng chính trị và đạo đức lối sống để “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, làm lợi cho các thế lực thù địch có lý do chống đảng và “làm giảm sút, xói mòn niềm tin của nhân dân trong công cuộc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực do Đảng ta lãnh đạo.”
24 Tháng Hai 20245:07 CH(Xem: 224)
Nhà nước Việt Nam luôn tự hào khẳng định là nhà nước pháp quyền. Suốt mấy chục năm nay trên khắp đất nước, ở đâu người dân cũng thấy slogan ngạo nghễ như lời nhắc nhở người dân và lời cam kết của chính quyền nhà nước với người dân “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Một xã hội có luật pháp, một nhà nước pháp quyền không cho phép sử dụng công cụ bạo lực nhà nước, sử dụng quân đội và công an, sử dụng súng đạn trong tranh chấp dân sự. Người dân đổ mồ sôi sôi nước mắt làm ra của cải vật chất cho xã hội và đóng thuế nuôi nhà nước, nuôi quân đội, nuôi công an.
23 Tháng Hai 20249:33 CH(Xem: 236)
Thằng tướng cướp đỗ hữu ca này đã từng đem côn an và quân đội trang bị vũ khí hùng hậu đi đánh anh em Đoàn văn Vương với vài khẩu súng hoa cải khi họ chiến đấu để giữ đất. Sau đó thằng khốn ca còn phét lác là đó là một 'trận đánh đẹp' có thể làm 'giáo án'. Giáo án thì chưa thấy nhưng hồ sơ tham nhũng vài chục tỷ để che chở cho đám bán hóa đơn của ca sẽ được toàn nhân ghi nhớ vào bia miệng và đó cũng là tấm gương học theo đạo đức hồ chí minh!.
22 Tháng Hai 20248:02 CH(Xem: 286)
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
21 Tháng Hai 202410:00 CH(Xem: 448)
Khi tôi bước chân vào nơi đã từng hiện diện một ngôi chùa, nay đã thành hoang phế, lòng cảm thấy chùng xuống. Ngôi nhà tạm hiện tại quả thực không thể gọi là chùa, nó chỉ như một căn phòng đơn giản để thờ Phật. Ngoài sân, vẫn còn dấu tích tàn phá ngày trước, tượng Phật nằm chơ vơ dưới sương gió, khung cảnh làm lòng người thấy xót xa. Tôi chợt nghĩ, hơn hai ngàn năm trước, Phật Thích Ca đã gian nan như thế nào mới tìm thấy chánh pháp, ngày nay, dưới sự vô minh, tàn ác của con người, chánh pháp lại tiếp tục phải chịu đựng phong ba, bão táp. Ngay cả Phật đã chứng ngộ, đã nắm quyền năng trong lòng bàn tay, nhưng ngài chưa...
21 Tháng Hai 20249:58 CH(Xem: 279)
Dưới sự giám sát của cán bộ an ninh đứng phía sau, ông Thành cho gia đình biết bản thân bị cán bộ an ninh điều tra tra tấn trong trại. Bà Mỹ thuật lại: “Thành nói trong đó Thành bị tụi nói o bế (chăm sóc-PV) lắm, tụi nó bắt Thành phải nhận những việc đã làm, đánh đập con dữ lắm nhưng con không nói gì hết.” Ông Phan Tất Chí cho biết trước khi bị bắt, con trai ông mạnh khoẻ, tập thể dục đều đặn và nặng khoảng 70 kg, nhưng giờ đây nhìn ốm yếu và cân nặng chưa tới 50 kg. Ông Thành bị đưa lên đồn công an làm việc từ ngày 5/7/2023, vào đêm 11/7 rạng sáng 12/7, ông trốn được ra ngoài gặp mẹ và em trai.
20 Tháng Hai 20248:12 CH(Xem: 385)
Ngay trước Tết Nguyên đán, ngày 02/2, khi đang giao hàng cho khách tại nhà, đội quản lý thị trường cùng công an thành phố Đà Nẵng ập vào và lập biên bản rồi thu giữ hàng hoá với giá trị khoảng hai triệu đồng vì “bán hàng lậu không hoá đơn.” Bà nghi ngờ công an và quản lý thị trường địa phương đã gài bẫy để thu giữ hàng hoá của mình. Ngày 19/2, Đội quản lý thị trường số 2 mời bà lên làm việc và phạt hành chính số tiền 1,5 triệu đồng với hành vi trên. Bà Lâm cho rằng nhà chức trách Đà Nẵng đang trấn áp bà và ba con nhỏ, như một viên công an đã chỉ vào mặt bà và nói “Tao sẽ không để mẹ con chúng mày được yên” trong ngày xét xử...
28 Tháng Hai 2024
Tuổi gì không biết nhưng trong gần 4 năm qua sau khi Tổng Thống Biden nhậm chức, sự ủng hộ ông Trump một cách cuồng nhiệt của người Việt không suy giảm bao nhiêu. Căn cứ vào những bài viết, những ý kiến trên Facebook, Twitter..., cho thấy người VN tiếp tục ủng hộ ông Trump mạnh mẽ - sự ủng hộ bất chấp lẽ phải, đạo đức, sự thật về con người, bản chất của Trump - bị bóc mẻ qua những phiên tòa đã kết thúc và đang diễn ra, hơn 10 cuốn sách, hồi ký của các cộng sự viên thân tín nhất trong nội các Trump xuất bản... - mong cho ông được trở lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa. Để làm gì?
27 Tháng Hai 2024
Bốn “kiên định” này không mới. Tất cả chỉ là bản cũ sao lại từ thời kỳ được gọi là “đổi mới”, bắt đấu từ năm 1986. Vì vậy, sau 38 năm đuổi theo cái bóng không tưởng là “xã hội chủ nghĩa”, ông Nguyễn Phú Trọng phải gượng ép giải thích với nhân dân rằng: “ Vì con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là lâu dài và chưa có tiền lệ, còn rất nhiều khó khăn, thách thức.” Nhóm chữ “chưa có tiền lệ” được đảng giải thích với quyết định “bỏ qua chế độ Tư bản” để “quá độ lên Xã hội chủ nghĩa”. Nhưng không ai trong đảng định hình được “mặt mũi” của xã hội này như thế nào. Vì vậy đảng đã “ấm ớ hội tề” khi tung ra chủ trương làm “kinh tế thị trường...
26 Tháng Hai 2024
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 2024
Người dân hãy nhìn đội ngũ cán bộ đảng viên đảng cs hôm nay có đứa nào nghèo?, chúng toàn ở biệt phủ, đi siêu xe, hưởng thụ còn hơn bọn đế quốc tư bản, thậm chí con cái bọn chúng được cho đi du học cũng không học tại những quốc gia cs mà chỉ toàn những đất nước tư bản, còn người dân thì sao? tất cả đều nghèo hèn, cho dù có mức sống dễ chịu hơn ngưỡng nghèo nhưng những quyền cơ bản của con người như quyền được nói, được phát biểu chính kiến, quyền dân chủ như tự ứng cử, tự lập đảng phái, hội đoàn đều bị cấm đoán và phạt tù, tất cả đều là những công dân cộng sản, bị đánh số theo dõi qua những cái căn cước có gắn chip...
22 Tháng Hai 2024
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
20 Tháng Hai 2024
Lập luận “cố đấm ăn xôi” này không có cơ sở, vì sự tan rã của Liên Xô không phải là “bước thụt lùi tạm thời" mà vĩnh viễn. Thế nhưng, với thái độ ù lỳ và quan điểm chậm tiến, đảng CSVN vẫn cố bám lấy chiếc áo rách để lập luận: “Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử...
15 Tháng Hai 2024
Về tình hình chính trị, đảng CSVN có kế hoạch tổ chức các Hội nghị Trung ương để chuẩn bị Đại hội đảng kỳ XIV vào đầu năm 2026. Các Hội nghị này sẽ thảo luận các tài liệu của kỳ đảng XIII sẽ trình ra Đại hội đảng XIV, trong đó có “Quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa tới. Trong số Văn kiện này có danh tính người được đề nghị thay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người sẽ 82 tuổi vào năm 2026 và đã giữ chức Tổng Bí thư đảng 3 nhiệm kỳ, từ năm 2011. Có 3 người đứng đầu danh sách ứng viên gồm:...
05 Tháng Hai 2024
Tuy sinh ra trong thời đại tương đối mới, nhưng các chế độ độc tài như Phát Xít, Quốc Xã của Hitler, hay Đôc Tài Giáo Phiệt của Iran, hay độc tài CS thiếu một yếu tố quan trọng trong khế ước ký kết với nhân dân, hoặc nôm na là HP. Đó là yếu tố đồng thuận của kẻ bị cai trị. Chưa bao giờ có một đảng CS nào có một bản HP thực sự của dân, do dân và vì dân. Chỉ là những bản HP áp đạt trên nhân dân bằng bạo lực và nắm giữ quyền lực bằng bạo lực. Chính vì thế, tiến trình dân chủ hóa đòi hỏi một trật tự chinh trị mới, thể hiện qua một bản hiến pháp dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.
02 Tháng Hai 2024
Khoan bàn đến các sai phạm, chỉ xem cách BCH TƯ đảng khóa 13 loại bỏ ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường qua phiên họp bất thường vừa được tổ chức cách nay vài ngày ắt sẽ thấy dù vẫn bi bô về “học tập và làm theo” mọi thứ từ “bác” nhưng xét cho đến cùng, “Bác” cũng chỉ được Đảng CSVN dùng như pháp sư dùng... “bùa”. Nếu BCH TƯ Đảng khóa 13 chấp nhận cho ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường “thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu” thì chẳng khác gì công nhận các thành viên trong BCH TƯ Đảng khóa 13 từ Tổng Bí thư trở xuống... thua xa...
02 Tháng Hai 2024
Cuộc Cách mạng Dù Vàng đã trôi qua gần 10 năm, mặc dù gần như bị thế giới quên lãng như Cuộc Cách Mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2011 nhưng cũng để lại những bài học quý giá cho các dân tộc còn đang bị các chế độ độc tài cai trị – Tuổi trẻ Hongkong có ý thức chính trị cao, có nhiệt huyết nhưng không có tổ chức. Muốn làm cách mạng phải có Tổ Chức, có học thuyết chính trị, phải có chuẩn bị. Không có tổ chức, cho dù cách mạng có thành công rồi cũng sẽ rơi vào hỗn loạn. Hơn thế nữa, cũng đừng quên rằng sự thất bại của 2 cuộc cách mạng nói trên còn có một lý do khách quan. Họ đã không nhận được sự giúp đỡ của các nước Âu, Mỹ...