Nửa thế kỷ giải phóng như thế này phải không anh? - Phần 1

30 Tháng Tư 201911:46 SA(Xem: 491)

             Nửa thế kỷ giải phóng như thế này phải không anh? 
                                         Phần 1

a (50)



JB. Nguyễn Hữu Vinh

        RFA Blog





Tôi ngồi lặng trong căn phòng yên tĩnh. Những ngày này năm xưa lại hiện về trong trí nhớ của tôi.

Những thế hệ bị ngộ độc thông tin

Ngày đó, 30/4/1975, tôi là cậu bé mới 13 tuổi, cái tuổi mới lớn và tập làm người lớn, mọi giác quan, mọi cái nhìn đều hướng ra phía ngoài xã hội và cuộc sống để ghi nhận lại tất cả, để tìm cho mình một lối suy nghĩ và cảm nhận về cuộc đời và xã hội xung quanh.

Cái nhìn bị hạn chế bởi tất cả mọi mặt xã hội Việt Nam được bao bọc bởi một màn sắt khổng lồ, về thông tin, về cách nghĩ, về cách làm và mọi hoạt động xã hội đều được sự “lãnh đạo tuyệt đối của đảng”. Do vậy mọi biến động xã hội được ghi nhận như một sự tất nhiên, một điều không thể khác.

Điều này sẽ khó hiểu với những người chưa từng sống với cộng sản. Nhưng lại là rất dễ hiểu với những người đã từng sống, từng gặp hoặc quan tâm đến hệ thống tuyên truyền cộng sản.

Những lớp người như chúng tôi, cứ mỗi sáng vào lớp từ lớp vỡ lòng trở đi, đều bắt đầu buổi học bằng bài hát: “Giải phóng Miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước, diệt Đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước. Ôi xương tan, máu rơi, lòng hận thù ngất trời…”. Hoặc là: “Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước, súng ngoài xa và khúc quân hành ca. Đường vinh quang xây xác quân thù…”  Những bài hát tương tự được lặp đi lặp lại cả ngàn lần từ miệng những đứa trẻ đến người già, đã dần dần trở thành khẩu ngữ, trở thành tư duy và tư tưởng khó mờ phai gột rửa một sớm một chiều.

Rồi ở tuổi thiếu niên, chúng tôi đã được chính quyền tổ chức các cuộc biểu tình, “đại náo” bằng chiêng, trống, mõ và bất cứ cái gì có thể gây âm thanh để “phản đối Đế quốc Mỹ xâm lược và ủng hộ đồng bào Miền Nam”.

Khắp nơi, các khẩu hiệu được giăng đầy các ngõ phố, quét bằng vôi, nhọ nồi trên các bức tường, các tấm cót, mẹt, nong nia… động viên, kêu gọi mỗi người dân “Tất cả cho sản xuất, tất cả để đánh thắng Giặc Mỹ xâm lược”, “Tất cả cho tiền tuyến, tất cả vì Miền Nam ruột thịt, vì Chủ nghĩa xã hội”…

Nhiều gương “trẻ em miền Nam giết giặc” được báo chí đăng tải hàng ngày rằng là em bé mới hơn chục tuổi đã giết được bao nhiêu quân Mỹ, bao nhiêu quân ngụy, rằng là đến thú vật cũng tham gia chiến đấu với quân dân Miền Nam. Thậm chí, những việc giết địch, làm bị thương được bao nhiêu tên, đã trở thành đề toán để giảng dạy trong hệ thống sách giáo khoa từ phổ thông đến đại học.

Người dân miền Bắc vẫn cứ tin rằng cả miền Nam đang đứng dậy, “lật đổ chế độ phản dân hại nước” ở Miền Nam khi lê máy chém đi khắp toàn miền Nam tàn sát đồng bào đau thương.

Thậm chí, những câu chuyện về những tấm gương của biệt động quân Sài Gòn, của du kích miền Nam giết giặc, của những “Đội Thiếu niên Ấp Bắc”... đã ném bom mìn vào bất cứ nơi nào miễn là giết được người. đều trở thành những chiến công, những huyền thoại. Hệ thống tuyên tuyền miền Bắc đã biến cả mấy thế hệ thành những hồng vệ binh, mơ ước có một ngày nào đó được tự khẳng định mình bằng những màn chém giết.

Chúng tôi đâu có biết được rằng, đó là những hành động khủng bố bất chấp nguyên tắc, luật pháp quốc tế, kể cả những quy tắc của chiến tranh.

Thế là cả thế hệ cứ náo nức đón nhận những thông tin đầy máu và xác người được truyền đi truyền lại vào nhận thức, đến mức nó trở thành chuyện thường tình, đến mức chuyện giết một số người không cùng quan điểm cách mạng, giết bọn “phản động” là chuyện tất nhiên chẳng hề có tội lỗi gì.

Rồi những tháng ngày bom rơi đạn lạc, những cuộc tấn công vào các trọng điểm quan trọng về kinh tế, quân sự của miền Bắc như cầu đường, nơi tập trung kho tàng và vũ khí chiến tranh, nơi đóng quân…

Khổ nỗi, với lý thuyết “Chiến tranh nhân dân” nhà cầm quyền Việt Nam đã không từ một cách nào để đẩy mạnh cuộc chiến dù tính mạng người dân luôn bị đe dọa. Những đoàn quân hành quân ban đêm, ban ngày trú chân ở các làng xóm. Những đoàn xe vận tải hàng hóa, vũ khí viện trợ từ nước ngoài để chở vào Nam ngoài những con đường huyết mạch bị bắn phá liên tục, thì khi cần, họ tản vào các làng xóm ẩn trú. Những trận địa pháo phòng không cách nhà dân chỉ vài trăm mét, những bến phà, cầu đường được lập xuyên qua các làng mạc. Những kho đạn dược được chuyển về xây dựng ngay giữa làng xóm đông đúc nhất. Chỉ vì nơi đây kín đáo, đông dân sẽ ít bị bom đạn Mỹ tấn công.

Và cứ vậy, những cuộc ném bom tấn công của Không quân Hoa Kỳ vào các mục tiêu đó đã hàng ngày xảy ra, mạng sống của người dân có thể biến mất bất cứ lúc nào. Tất cả đều được coi là do Đế quốc Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn gây tội ác.

Thậm chí, những xóm đạo quê tôi, nhà thờ, thánh thất bị chiếm đoạt, trưng dụng dùng làm nơi chứa những tài nguyên chiến tranh, làm trận địa. Và nếu có những cuộc tấn công vào đó của không quân Hòa Kỳ, thì khi đó, lại được đưa lên truyền thông để tố cáo kẻ thù đã đánh bom vào nơi thờ tự, cơ sở tôn giáo.

Những lễ lạt của giáo dân bị cấm đoán, những hồi chuông nhà thờ, chuông chùa bị cấm tiệt với lý do chiến tranh, phòng không… mà mục đích sâu hơn sau đó, là việc ngăn chặn tôn giáo trong cuộc “Cách mạng văn hóa tư tưởng” ở Miền Bắc. Thế nhưng, tất cả những hạn chế đó, đều được đổ cho là “vì chiến tranh, vì tội ác của Đế  quốc Mỹ xâm lược”. Muốn được tự do hơn, được thoải mái hơn thì hãy cố gắng theo đảng phấn đấu lao động, để tiến đến ngày hòa bình.

Vì thế, thẳm sâu trong lòng mỗi người dân miền Bắc, một sự khao khát hòa bình mãnh liệt. Bởi nào có ai biết sự thật đằng sau những lời tuyên truyền kia là gì.

Những ngày này của năm đó, một không khí rộn ràng khắp nơi được hệ thống truyền thông cộng sản ngày đêm đổ vào đầu người dân: Chiến thắng, chiến thắng vĩ đại.

Những ngày qua, những bản tin “chiến thắng” liên tiếp dội về khắp hang cùng ngõ hẻm của Miền Bắc. Giải phóng tỉnh nọ, giải phóng tỉnh kia và cuối cùng thì Giải phóng Sài Gòn, Miền Nam hoàn toàn Giải phóng.

Kèm theo những bản tin chiến thắng đó, là không khí náo nức, hồi hộp của mọi người dân Miền Bắc đã bao năm dồn hết sức lực, máu xương “Vì miền Mam ruột thịt, vì Chủ nghĩa xã hội”. Cũng theo đó, là những hình ảnh của người dân Miền Nam hân hoan, phấn khởi chào đón những đoàn quân giải phóng từ Miền Bắc Xã hội chủ nghĩa đến giải thoát cho họ khỏi ách xâm lăng và đưa họ lên thiên đường Xã hội chủ nghĩa.

Tôi còn nhớ lời văn sang sảng của Lê Duẩn, Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN vang lên trong máy thu thanh: “Chúng ta chào mừng Tổ Quốc vinh quang của chúng ta từ nay vĩnh viễn thoát khỏi ách nô dịch của nước ngoài, vĩnh viễn thoát khỏi họa chia cắt, chào mừng non sông gấm vóc Việt Nam liền một dải từ Lạng Sơn đến Mũi Cà Mau từ nay hoàn toàn độc lập tự do và vĩnh viễn độc lập, tự do”.

Tuyệt nhiên, tôi không hề biết được rằng, bên cạnh những thành phố, những tỉnh được giải phóng, để có cái gọi là “độc lập, tự do” ấy, những biển người đã vĩnh viễn nằm xuống, hàng triệu người dân Việt Nam đã phơi xác khắp mọi nẻo đường nước Việt.

Tôi cũng không hề được biết rằng, cũng những ngày “Chiến thắng” đó một nửa đất nước đang hò nhau bỏ chạy khỏi cuộc “giải phóng” và những nơi bóng dáng người Cộng sản.

Và hàng triệu người đã từ chối được giải phóng, để làm nên một câu chuyện huyền thoại về sự đau thương của dân tộc: Bỏ nước ra đi.

Trong đầu óc và trái tim của những người Việt ở miền Bắc lúc bấy giờ, một miền Nam được giải phóng là nỗi mơ ước, sự khát khao của không chỉ người dân Miền Bắc động lòng thương với tình đồng bào dành cho đồng bào Miền Nam đang “rên xiết dưới ách thống trị của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai bán nước”. Bởi ở đó, họ chỉ biết được rằng, đồng bào miền Nam đã bao năm chịu sự đày đọa, thống khổ do chính quyền Mỹ - Ngụy tạo nên.

Có thể mãi đến sau này, nhiều người dân Miền Nam vẫn không hiểu và không thể cảm thông cho những người dân Miền Bắc lúc đó, vì sao đã gửi con em mình để làm một cuộc xâm lăng trắng trợn đối với Miền Nam – một quốc gia có chủ quyền được Liên Hợp quốc công nhận.

Nhưng, mấy ai hiểu được rằng, trong hàng trăm ngàn người chiến sĩ ấy, hàng triệu người dân Miền Bắc lúc đó, họ vẫn chỉ nghĩ rằng phải “thắt lưng, buộc bụng, mỗi người làm việc bằng hai” để giải phóng miền Nam đang quằn quại đau thương.

Và họ đã ra đi. Họ ra đi khi trong mình luôn văng vẳng những câu thơ, những lời kêu gọi đi giải phóng cho miền Nam ruột thịt.

Đồng bào ơi, anh chị em ơi!
Hỡi lương tâm tất cả loài người
Hãy nghe tiếng của nghìn người bị giết
Không sống nữa, nhưng không chịu chết
Nghìn hồn oan bay khắp nhân gian
Thù muôn đời, muôn kiếp không tan!

Hãy nghe tiếng của nghìn xác chết
Chết thê thảm, chết một ngày bi thiết
Cả nghìn nguời, trong một trại giam
Của một nhà tù lớn: Miền Nam!
Hãy nghe tiếng của một nghìn cái xác
Không chịu chết, vạch trời kêu tội ác!

 (Tố Hữu – Thù muôn đời muôn kiếp không tan - 1961)

Hay là:

Tất cả nói một lời: Giải phóng!
Cứu miền Nam! Cứu miền Nam!
Ôi cửa Phật cũng dầu sôi lưa bỏng
Dẫu thiêu mình làm đuốc, vẫn cam!

(Tố Hữu – Miền Nam – 1963)

Họ là thủ phạm trong cuộc cưỡng chiếm, nhưng cũng như hàng triệu người dân miền Bắc khác, họ chính là nạn nhân của chế độ cộng sản miền Bắc muốn gieo rắc hệ tư tưởng Cộng sản vào phía Nam đất nước theo nguyên tắc hành động của Cộng sản Quốc tế.

Vâng, làm sao mà những người dân Miền Nam có thể cảm thông được, có thể bình tâm mà hiểu cho được, khi mình đang có cuộc sống là mơ ước của biết bao dân tộc, biết bao nhiêu nước xung quanh, có một thể chế dân chủ mà cho đến hơn nửa thế kỷ sau, thì cả dân tộc lại đặt làm mơ ước rằng “đến bao giờ đất nước này có được”… Bỗng nhiên họ được chính những người anh em đồng chủng, đồng bào mình vác súng đạn đến “giải phóng” cho họ, để đưa họ vào một nhà tù khổng lồ không chỉ về đời sống vật chất và tinh thần.

Làm sao mà những người dân miền Nam có thể chấp nhận được từ giải phóng ngược nghĩa như vậy. Để rồi sau khi được giải phóng, họ bị đày đọa với cả dân tộc trong một thể chế chính trị độc tài, bán nước và hại dân.

Nhưng, khi đó, chúng tôi thì không hiểu.

(Còn nữa)


Ngày 29 tháng 4 năm 2019

  Nguyễn Hữu Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Sáu 20193:33 CH(Xem: 59)
Nếu không nô lệ cho quyền lực hay không phục dịch cho lợi ích chi phối nào đó, ngoại trừ sự toàn diện của sự kiện, nó sẽ được thừa nhận như sứ mệnh cao cả đúng nghĩa của nó. Nếu không, không cần chiến đấu với ai, nó đã tự loại bỏ mình khỏi sự cần thiết và những đòi hỏi từ chính đời sống mà nó luôn nhân danh để vì. Nơi nào có tự do và sự thật, nơi đó nhân dân và thời cuộc cần tới.
23 Tháng Sáu 20199:15 CH(Xem: 136)
Xứ xã nghĩa không có xuống đường thì mơ xem đi bão vậy, vì nghe nói chúng trả lương cho lão Đại Hàn dạy bóng đá mỗi tháng một tỷ tiền Hồ, tương lai thế nào mà chẳng có lúc sẽ thắng được một bàn… Lúc ấy mặc sức cả triệu con cháu bác đi bão, đứa vác cờ máu truồng chạy, đứa mặc áo ‘thần lồn’ ôm tượng bác reo hò ăn mừng… chứ còn xuống đường như dân Hongkong thì chẳng biết đến bao giờ?
23 Tháng Sáu 20199:04 CH(Xem: 94)
Trong thể chế cộng sản như Việt Nam hiện nay khó thể xảy ra đảo chánh nhưng một cuộc thanh trừng nội bộ vẫn có nguy cơ rất cao diễn ra giữa những thế lực khác nhau trong đảng. Người ta có thể thấy rõ trong những năm gần đây, khi ông Nguyễn Phú Trọng phát động chiến dịch “đốt lò” nhằm chặt vây cánh của ông Nguyễn Tấn Dũng, người từng khiến ông Trọng khóc tức tưởi vì bất lực không thể trừng phạt ông Dũng trong hội nghị 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam tại Hà Nội. Ông Nguyễn Tấn Dũng được đặt cho biệt danh là đồng chí X và từ đó đến nay người dân không ngớt chứng kiế...
23 Tháng Sáu 201912:39 SA(Xem: 163)
Việc Vượng Vin làm như vậy nếu nói nhẹ thì đó là không trung thực, nếu nói nói thẳng đó là lừa đảo lòng tin nhân dân. Với thương hiệu Deawoo hay Chevrolet, nhà sản xuất chưa bao giờ bán chiếc xe với giá ngang bằng Mercedes cùng loại, và chất lượng thì đã thị trường đã khẳng định, thua cả Hyudai cùng loại chứ đừng nói đến Mercedes. Nhưng cuối cùng, Vượng Vin dùng tiếng nói cựu CEO của GM đang làm thuê cho mình thông báo rằng “Vinfast có thể thay thế Mercedes”. Như vậy từ Daewoo đến Chevrolet rồi đến Vinfast thì loại ô tô này không nâng được chất lượng...
22 Tháng Sáu 20191:35 CH(Xem: 127)
Nhưng mà đã diễn thì phải diễn cho thật. Nghĩa là cũng bắt chước màn ném giày của phóng viên nhà báo Iraq ném vào tổng thống Bush cho có khí thế. Tuy nhiên kẻ ném vào Bush là ném thật nên Bush phải thụp đầu tránh và quốc hội Iraq buộc xin lỡi và phạt 3 năm tù. Kẻ ném giày quan ta chỉ bị phạt 750.000 VND (không biết có thật không) và mặc dù đại biểu quốc hội hay Hội đồng nhân dân có luật miễn trừ vẫn dễ dàng rộng lượng bỏ qua không noi gương quốc hội Iraq.
21 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 187)
Ngày 26 tháng 12 năm 2000 vào lúc 2 giờ trưa, Lý Bằng được cận vệ đưa tới gặp Trần Đức Lương ở Quảng Trường Nhân Dân. Lý Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ dollar để mua 16,000 sq km vùng vịnh Beibu của Việt Nam là hợp lý. Trần Đức Lương cám ơn ĐcsTQ về số tiền nầy.. Số tiền 2 tỉ đồng nầy được Lương đem về để làm bớt sự phẩn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong quốc hội csVN. Ông Lý Bằng nhắc lại chuyện Trung Quốc đã bán vũ khí và hổ trợ cho đảng csVN trong thời gian chiến tranh và số nợ trên Trung Quốc dùng để trao đổi mua lại vùng đất Bắc Sapa của Việt Nam, Ải Nam Quan, Bản Dốc, Cao Bằng…
21 Tháng Sáu 20194:22 CH(Xem: 125)
RSF cho rằng các blogger và nhà báo công dân – nguồn thông tin độc lập duy nhất trong một quốc gia mà toàn bộ báo chí đều theo lệnh của đảng Cộng Sản – là mục tiêu thường xuyên của nạn trấn áp. Bạo lực từ công an mặc thường phục liên tục xảy ra. Chính quyền viện dẫn Luật Hình sự đặc biệt là các điều 79, 88 và 258 để kết án các blogger tội « âm mưu lật đổ chính quyền », « tuyên truyền chống Nhà nước », hay « lợi dụng tự do dân chủ ». Trong hai năm gần đây, nhiều nhà báo công dân đã bị trục xuất hoặc lãnh các bản án tù nặng nề vì các bài viết của họ, thậm chí có người bị 20 năm tù...
21 Tháng Sáu 20194:19 CH(Xem: 153)
Chưa nói đến trình độ hạ cấp,sai phạm ấu trĩ về ngữ pháp gọi “lật mặt những luận điệu...”, luận điệu không thể có “mặt... mà báo này còn gọi chung chung những người về ĐT nói lên sự thật,mắt thấy, tai nghe (thực chất là phản biện ủng hộ chính quyền Hà Nội, đảng CS để họ tỉnh táo trong vụ này) là phản động, kích động dân ĐT chống đối.Truyền hình của quốc hội đáng lẽ phải đại diện cho người dân về tận nơi tiếp xúc với bà con phản ánh trung thực sự việc thì chỉ đăng clip “Hà nội công bố dự thảo thanh tra ở Đồng Tâm...” phát biểu của chủ tịch HN Nguyễn Đức Chung để ông lộ nguyên hình là một kẻ cai trị, “coi dân như rác”..
21 Tháng Sáu 20194:08 CH(Xem: 168)
Thấy nó lặn mất, nhà tôi gọi mãi nó không lên, tôi đinh ninh nó chết. Bỗng một hôm, đúng một tháng em tôi ra bờ hồ gọi nó ra chửi, tự nhiên nó trồi đầu lên trừng mắt với em tôi rồi cũng lặn mất tăm. Lúc đó thấy nó vẫn còn bị thương...
20 Tháng Sáu 20195:23 CH(Xem: 235)
Về phần Khỉ Ếch cũng hỏng vừa, y thừa biết Lú căm mình đến tận xương tủy, muốn ăn tươi nuốt sống cho nên đã rút về đảo khỉ của mình, quy tụ đám khỉ lâu la bộ hạ mà mình đã cất nhắc năm xưa xây thành đắp lũy tạo nên một tiền đồn bất khả xâm phạm, Khỉ Ếch cũng thường xuyên nhắc nhở đám đàn em về âm mưu tiêu diệt mình của Lú Hầu và căn dặn đám đàn em phải luôn cảnh giác cao độ, nếu có điều kiện thì giết hỏng có tha, trời sinh ra Ếch còn sinh chi ra Lú? Có Ếch thì hỏng có Lú, bằng ngược lại có Lú thì hỏng có Ếch…
21 Tháng Sáu 2019
Chúng ta thì báo chí bị kiểm duyệt ngặt nghèo, đặt dưới sự lãnh đạo của đảng và sự kiểm soát của nhà nước: từ thành lập, hoạt động, tài chính, thẻ nhà báo và mọi hoạt động liên quan đến báo chí. Và nhiều thông tin trong đời sống hiển hiện trước mắt thì họ không đưa, nhưng có những tin thì họ nhanh chóng và dồn dập lên tiếng, thậm chí kết tội một nghi can, nghi phạm nào đó thay cả toà án, đặc biệt là đối với những người bị cáo buộc các tội danh liên quan tới chính trị - báo chí đăng hình ảnh và đưa ra các nhận định kết tội hòng làm cho dư luận hay xã hội hiểu sai lệch về người bị cáo buộc và các nguyên tắc tố tụng của luật pháp.
18 Tháng Sáu 2019
Còn Việt Nam thì sao? Hiện nay đất nước Việt Nam đang bị mất đi một thành trì bảo vệ. Nhà nước CHXHCNVN là một nhà nước ngã về ngoại bang chống lại quyền lợi dân tộc. Giờ dây người dân Việt Nam chỉ còn lại thành trì cuối cùng để bảo vệ, đó nhân dân phải tự bảo vệ chính mình. Nhưng xem ra với ý thức chính trị kém và thái độ chính trị yếu ớt như hiện nay thì con đường mất nước đang đón chờ nhân dân Việt Nam. Hậu mất nước sẽ là diệt chủng, điều này khó tránh khỏi. Dân tộc mất nước nào cũng đối đầu với nguy cơ đó hết, nên chẳng có ngoại lệ nào cho dân tộc Việt Nam....
11 Tháng Sáu 2019
Không những thế dân Việt còn định kiện ra tòa án Mỹ và Liên Hiệp Quốc. Nếu các toà án này thụ lý và chế tài hết thì dân Việt cần gì đổ máu ,hy sinh , vào tù để đánh đổ cộng sản thay đổi thể chế chính trị ? Chỉ cần ăn rồi ngồi nghiên cứu xem kiện ở đâu là được rồi. Tư duy kiện cáo là tư duy giết chết đấu tranh. Bạn chỉ có thể kiện được sau khi bạn đã đấu tranh để xây dựng một nhà nước pháp quyền. Dân Đài Loan không đấu tranh xây dựng một xã hôi pháp trị, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập để dân Việt hưởng xái.
10 Tháng Sáu 2019
Một bên cố níu kéo thể chế độc tài nhiều đặc quyền, đặc lợi và một bên mong muốn thay đổi quốc gia đi theo con đường dân chủ văn minh, trong con đường đó tất nhiên phải có đảng phái đối lập và bất cứ những sự kiện nào trong xã hội cũng sẽ được làm rõ, đưa ra công luận thì khi đó đảng viên đảng csVN sẽ không còn đất sống, vì thế; không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Minh Triết đã nói rằng: “Từ bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”!. Điều 4/HP là gì?: ...
10 Tháng Sáu 2019
Khi Quốc hội thông qua luật đặt khu để chính thức lùa dân tộc sập bẫy trò nhượng đất của Đảng. Lúc đó, dân ta thấy rằng, cái bẫy ấy quá lộ liễu nên đã bùng lên phản ứng để thoát bẫy. Vì thế mà chính quyền đã đổi cách. Họ chia cái bẫy này thành 3 bước. Bước thứ nhất, Luật Đặt Khu bị hoãn nhưng Đặc Khu Vân Đồn vẫn cứ thi công; bước thứ 2, khánh thành sân bay quốc tế Vân Đồn và cho nó đi vào hoạt động; bước 3, lên kế hoạch thuê “nước ngoài” quản lý đặt khu. Thế là xong. Nước ngoài là ai? Không cần giải thích. Đây rõ ràng là quyết một lần không xong, thì chia làm nhiều lần thực hiện thì mọi chuyện êm xuôi.
09 Tháng Sáu 2019
Trước chị Tiến anh Đinh La Thăng khi còn ở cương vị Bộ Trưởng Bộ GTVT cũng dùng mũi của mình để ngửi...Bi tum nhựa đường sau khi mấy cái con đường cao tốc anh và anh Ba Dzũng xà xẻo từ vốn ODA vừa khánh thành xong đã bung..ổ gà... Một cái Bộ như Bộ GTVT mà không có máy móc thử nghiệm chất lượng nhựa đường, chỉ dùng mũi để ngửi và đánh giá thì không khác gì...loài chó!
08 Tháng Sáu 2019
Đây là thứ vận mệnh tương quan của thầy trò Hán phỉ, thằng trò Ba Đình tham dự diễn đàn Shangri-La bấy lâu là đến để nghe hơn để nói, có nói thì toàn là nói bá láp, chưa bao giờ có được một thằng (bộ trưởng cuốc phòng) nào dám chỉ mặt kẻ cướp, nhiều khi lại còn nói có lợi cho Tầu cộng. Lần này thằng thầy Bắc Kinh đến Shangri La với một phái đoàn cao cấp nhất từ trước đến giờ, để lớn tiếng của thứ vừa ăn cướp vừa la làng rằng sẽ: Không để mất một tấc đất lãnh thổ nào’ và ‘bất cứ sự can thiệp nào từ bên ngoài chắc chắn sẽ thất bại.
05 Tháng Sáu 2019
Dân số tăng và kinh tế phát triển, Việt Nam cần tìm các nguồn năng lượng khác để bù thêm vào mức sản xuất khí đốt trong nước. Vấn đề của Việt Nam không phải là không có trữ lượng khí đốt tự nhiên dồi dào ngoài khơi, mà là những túi dầu khí này nằm trong vùng biển mà Bắc Kinh cũng tuyên bố chủ quyền — mặc dù nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (EEZ) của Việt Nam. Trong vài năm qua Bắc Kinh đã hai lần phá vỡ kế hoạch khai thác của Việt Nam bằng những mối đe dọa cả về kinh tế và quân sự.
04 Tháng Sáu 2019
D. Trump có đánh TQ bằng vũ khí hay không thì chưa ai biết nhưng đại bộ phận người dân yêu dân chủ, tự do, nhân quyền đều mong muốn Mỹ sẽ ra đòn cảnh cáo TQ nhằm làm cho bọn chúng co vòi cái thói bá quyền nước lớn, bảo vệ sự độc lập của đảo quốc Đài Loan và cuối cùng thì xóa sổ luôn những hòn đảo nhân tạo mà bọn chúng xây dựng trái phép trong vùng biển Việt Nam. Chiến tranh là điều không ai mong muốn, nhưng đối với TQ một cuộc chiến tranh có thể sẽ xóa bỏ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản tại quốc gia này làm cho đảng csVN không còn chỗ để bám víu và tạo cơ hội cho dân tộc Việt Nam đứng lên...
04 Tháng Sáu 2019
Đừng bao giờ ảo tưởng về lòng ân hận của nhóm người cao nhất trong Đảng kể cả còn sống hay chưa từng giây máu ăn phần như Tập Cận Bình hôm nay. Nếu Thiên An Môn chấm dứt trong xác người nằm phơi giữa quảng trường thì ngày nay hàng trăm ngàn người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ đang lăn lộn trong tủi nhục giữa các tại tập trung với “tội danh” phản động. Tập Cận Bình tỏ ra không hề thua kém các tiền bối của y về khoản bảo vệ quyền lực và triệt để thanh trừng đối thủ để tránh hậu hoạn. Việt Nam cũng không hề tụt hậu nếu so với đàn anh nhất là về khoản đàn áp và tàn sát.