Nửa thế kỷ giải phóng như thế này phải không anh? - Phần 1

30 Tháng Tư 201911:46 SA(Xem: 706)

             Nửa thế kỷ giải phóng như thế này phải không anh? 
                                         Phần 1

a (50)



JB. Nguyễn Hữu Vinh

        RFA Blog





Tôi ngồi lặng trong căn phòng yên tĩnh. Những ngày này năm xưa lại hiện về trong trí nhớ của tôi.

Những thế hệ bị ngộ độc thông tin

Ngày đó, 30/4/1975, tôi là cậu bé mới 13 tuổi, cái tuổi mới lớn và tập làm người lớn, mọi giác quan, mọi cái nhìn đều hướng ra phía ngoài xã hội và cuộc sống để ghi nhận lại tất cả, để tìm cho mình một lối suy nghĩ và cảm nhận về cuộc đời và xã hội xung quanh.

Cái nhìn bị hạn chế bởi tất cả mọi mặt xã hội Việt Nam được bao bọc bởi một màn sắt khổng lồ, về thông tin, về cách nghĩ, về cách làm và mọi hoạt động xã hội đều được sự “lãnh đạo tuyệt đối của đảng”. Do vậy mọi biến động xã hội được ghi nhận như một sự tất nhiên, một điều không thể khác.

Điều này sẽ khó hiểu với những người chưa từng sống với cộng sản. Nhưng lại là rất dễ hiểu với những người đã từng sống, từng gặp hoặc quan tâm đến hệ thống tuyên truyền cộng sản.

Những lớp người như chúng tôi, cứ mỗi sáng vào lớp từ lớp vỡ lòng trở đi, đều bắt đầu buổi học bằng bài hát: “Giải phóng Miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước, diệt Đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước. Ôi xương tan, máu rơi, lòng hận thù ngất trời…”. Hoặc là: “Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước, súng ngoài xa và khúc quân hành ca. Đường vinh quang xây xác quân thù…”  Những bài hát tương tự được lặp đi lặp lại cả ngàn lần từ miệng những đứa trẻ đến người già, đã dần dần trở thành khẩu ngữ, trở thành tư duy và tư tưởng khó mờ phai gột rửa một sớm một chiều.

Rồi ở tuổi thiếu niên, chúng tôi đã được chính quyền tổ chức các cuộc biểu tình, “đại náo” bằng chiêng, trống, mõ và bất cứ cái gì có thể gây âm thanh để “phản đối Đế quốc Mỹ xâm lược và ủng hộ đồng bào Miền Nam”.

Khắp nơi, các khẩu hiệu được giăng đầy các ngõ phố, quét bằng vôi, nhọ nồi trên các bức tường, các tấm cót, mẹt, nong nia… động viên, kêu gọi mỗi người dân “Tất cả cho sản xuất, tất cả để đánh thắng Giặc Mỹ xâm lược”, “Tất cả cho tiền tuyến, tất cả vì Miền Nam ruột thịt, vì Chủ nghĩa xã hội”…

Nhiều gương “trẻ em miền Nam giết giặc” được báo chí đăng tải hàng ngày rằng là em bé mới hơn chục tuổi đã giết được bao nhiêu quân Mỹ, bao nhiêu quân ngụy, rằng là đến thú vật cũng tham gia chiến đấu với quân dân Miền Nam. Thậm chí, những việc giết địch, làm bị thương được bao nhiêu tên, đã trở thành đề toán để giảng dạy trong hệ thống sách giáo khoa từ phổ thông đến đại học.

Người dân miền Bắc vẫn cứ tin rằng cả miền Nam đang đứng dậy, “lật đổ chế độ phản dân hại nước” ở Miền Nam khi lê máy chém đi khắp toàn miền Nam tàn sát đồng bào đau thương.

Thậm chí, những câu chuyện về những tấm gương của biệt động quân Sài Gòn, của du kích miền Nam giết giặc, của những “Đội Thiếu niên Ấp Bắc”... đã ném bom mìn vào bất cứ nơi nào miễn là giết được người. đều trở thành những chiến công, những huyền thoại. Hệ thống tuyên tuyền miền Bắc đã biến cả mấy thế hệ thành những hồng vệ binh, mơ ước có một ngày nào đó được tự khẳng định mình bằng những màn chém giết.

Chúng tôi đâu có biết được rằng, đó là những hành động khủng bố bất chấp nguyên tắc, luật pháp quốc tế, kể cả những quy tắc của chiến tranh.

Thế là cả thế hệ cứ náo nức đón nhận những thông tin đầy máu và xác người được truyền đi truyền lại vào nhận thức, đến mức nó trở thành chuyện thường tình, đến mức chuyện giết một số người không cùng quan điểm cách mạng, giết bọn “phản động” là chuyện tất nhiên chẳng hề có tội lỗi gì.

Rồi những tháng ngày bom rơi đạn lạc, những cuộc tấn công vào các trọng điểm quan trọng về kinh tế, quân sự của miền Bắc như cầu đường, nơi tập trung kho tàng và vũ khí chiến tranh, nơi đóng quân…

Khổ nỗi, với lý thuyết “Chiến tranh nhân dân” nhà cầm quyền Việt Nam đã không từ một cách nào để đẩy mạnh cuộc chiến dù tính mạng người dân luôn bị đe dọa. Những đoàn quân hành quân ban đêm, ban ngày trú chân ở các làng xóm. Những đoàn xe vận tải hàng hóa, vũ khí viện trợ từ nước ngoài để chở vào Nam ngoài những con đường huyết mạch bị bắn phá liên tục, thì khi cần, họ tản vào các làng xóm ẩn trú. Những trận địa pháo phòng không cách nhà dân chỉ vài trăm mét, những bến phà, cầu đường được lập xuyên qua các làng mạc. Những kho đạn dược được chuyển về xây dựng ngay giữa làng xóm đông đúc nhất. Chỉ vì nơi đây kín đáo, đông dân sẽ ít bị bom đạn Mỹ tấn công.

Và cứ vậy, những cuộc ném bom tấn công của Không quân Hoa Kỳ vào các mục tiêu đó đã hàng ngày xảy ra, mạng sống của người dân có thể biến mất bất cứ lúc nào. Tất cả đều được coi là do Đế quốc Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn gây tội ác.

Thậm chí, những xóm đạo quê tôi, nhà thờ, thánh thất bị chiếm đoạt, trưng dụng dùng làm nơi chứa những tài nguyên chiến tranh, làm trận địa. Và nếu có những cuộc tấn công vào đó của không quân Hòa Kỳ, thì khi đó, lại được đưa lên truyền thông để tố cáo kẻ thù đã đánh bom vào nơi thờ tự, cơ sở tôn giáo.

Những lễ lạt của giáo dân bị cấm đoán, những hồi chuông nhà thờ, chuông chùa bị cấm tiệt với lý do chiến tranh, phòng không… mà mục đích sâu hơn sau đó, là việc ngăn chặn tôn giáo trong cuộc “Cách mạng văn hóa tư tưởng” ở Miền Bắc. Thế nhưng, tất cả những hạn chế đó, đều được đổ cho là “vì chiến tranh, vì tội ác của Đế  quốc Mỹ xâm lược”. Muốn được tự do hơn, được thoải mái hơn thì hãy cố gắng theo đảng phấn đấu lao động, để tiến đến ngày hòa bình.

Vì thế, thẳm sâu trong lòng mỗi người dân miền Bắc, một sự khao khát hòa bình mãnh liệt. Bởi nào có ai biết sự thật đằng sau những lời tuyên truyền kia là gì.

Những ngày này của năm đó, một không khí rộn ràng khắp nơi được hệ thống truyền thông cộng sản ngày đêm đổ vào đầu người dân: Chiến thắng, chiến thắng vĩ đại.

Những ngày qua, những bản tin “chiến thắng” liên tiếp dội về khắp hang cùng ngõ hẻm của Miền Bắc. Giải phóng tỉnh nọ, giải phóng tỉnh kia và cuối cùng thì Giải phóng Sài Gòn, Miền Nam hoàn toàn Giải phóng.

Kèm theo những bản tin chiến thắng đó, là không khí náo nức, hồi hộp của mọi người dân Miền Bắc đã bao năm dồn hết sức lực, máu xương “Vì miền Mam ruột thịt, vì Chủ nghĩa xã hội”. Cũng theo đó, là những hình ảnh của người dân Miền Nam hân hoan, phấn khởi chào đón những đoàn quân giải phóng từ Miền Bắc Xã hội chủ nghĩa đến giải thoát cho họ khỏi ách xâm lăng và đưa họ lên thiên đường Xã hội chủ nghĩa.

Tôi còn nhớ lời văn sang sảng của Lê Duẩn, Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN vang lên trong máy thu thanh: “Chúng ta chào mừng Tổ Quốc vinh quang của chúng ta từ nay vĩnh viễn thoát khỏi ách nô dịch của nước ngoài, vĩnh viễn thoát khỏi họa chia cắt, chào mừng non sông gấm vóc Việt Nam liền một dải từ Lạng Sơn đến Mũi Cà Mau từ nay hoàn toàn độc lập tự do và vĩnh viễn độc lập, tự do”.

Tuyệt nhiên, tôi không hề biết được rằng, bên cạnh những thành phố, những tỉnh được giải phóng, để có cái gọi là “độc lập, tự do” ấy, những biển người đã vĩnh viễn nằm xuống, hàng triệu người dân Việt Nam đã phơi xác khắp mọi nẻo đường nước Việt.

Tôi cũng không hề được biết rằng, cũng những ngày “Chiến thắng” đó một nửa đất nước đang hò nhau bỏ chạy khỏi cuộc “giải phóng” và những nơi bóng dáng người Cộng sản.

Và hàng triệu người đã từ chối được giải phóng, để làm nên một câu chuyện huyền thoại về sự đau thương của dân tộc: Bỏ nước ra đi.

Trong đầu óc và trái tim của những người Việt ở miền Bắc lúc bấy giờ, một miền Nam được giải phóng là nỗi mơ ước, sự khát khao của không chỉ người dân Miền Bắc động lòng thương với tình đồng bào dành cho đồng bào Miền Nam đang “rên xiết dưới ách thống trị của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai bán nước”. Bởi ở đó, họ chỉ biết được rằng, đồng bào miền Nam đã bao năm chịu sự đày đọa, thống khổ do chính quyền Mỹ - Ngụy tạo nên.

Có thể mãi đến sau này, nhiều người dân Miền Nam vẫn không hiểu và không thể cảm thông cho những người dân Miền Bắc lúc đó, vì sao đã gửi con em mình để làm một cuộc xâm lăng trắng trợn đối với Miền Nam – một quốc gia có chủ quyền được Liên Hợp quốc công nhận.

Nhưng, mấy ai hiểu được rằng, trong hàng trăm ngàn người chiến sĩ ấy, hàng triệu người dân Miền Bắc lúc đó, họ vẫn chỉ nghĩ rằng phải “thắt lưng, buộc bụng, mỗi người làm việc bằng hai” để giải phóng miền Nam đang quằn quại đau thương.

Và họ đã ra đi. Họ ra đi khi trong mình luôn văng vẳng những câu thơ, những lời kêu gọi đi giải phóng cho miền Nam ruột thịt.

Đồng bào ơi, anh chị em ơi!
Hỡi lương tâm tất cả loài người
Hãy nghe tiếng của nghìn người bị giết
Không sống nữa, nhưng không chịu chết
Nghìn hồn oan bay khắp nhân gian
Thù muôn đời, muôn kiếp không tan!

Hãy nghe tiếng của nghìn xác chết
Chết thê thảm, chết một ngày bi thiết
Cả nghìn nguời, trong một trại giam
Của một nhà tù lớn: Miền Nam!
Hãy nghe tiếng của một nghìn cái xác
Không chịu chết, vạch trời kêu tội ác!

 (Tố Hữu – Thù muôn đời muôn kiếp không tan - 1961)

Hay là:

Tất cả nói một lời: Giải phóng!
Cứu miền Nam! Cứu miền Nam!
Ôi cửa Phật cũng dầu sôi lưa bỏng
Dẫu thiêu mình làm đuốc, vẫn cam!

(Tố Hữu – Miền Nam – 1963)

Họ là thủ phạm trong cuộc cưỡng chiếm, nhưng cũng như hàng triệu người dân miền Bắc khác, họ chính là nạn nhân của chế độ cộng sản miền Bắc muốn gieo rắc hệ tư tưởng Cộng sản vào phía Nam đất nước theo nguyên tắc hành động của Cộng sản Quốc tế.

Vâng, làm sao mà những người dân Miền Nam có thể cảm thông được, có thể bình tâm mà hiểu cho được, khi mình đang có cuộc sống là mơ ước của biết bao dân tộc, biết bao nhiêu nước xung quanh, có một thể chế dân chủ mà cho đến hơn nửa thế kỷ sau, thì cả dân tộc lại đặt làm mơ ước rằng “đến bao giờ đất nước này có được”… Bỗng nhiên họ được chính những người anh em đồng chủng, đồng bào mình vác súng đạn đến “giải phóng” cho họ, để đưa họ vào một nhà tù khổng lồ không chỉ về đời sống vật chất và tinh thần.

Làm sao mà những người dân miền Nam có thể chấp nhận được từ giải phóng ngược nghĩa như vậy. Để rồi sau khi được giải phóng, họ bị đày đọa với cả dân tộc trong một thể chế chính trị độc tài, bán nước và hại dân.

Nhưng, khi đó, chúng tôi thì không hiểu.

(Còn nữa)


Ngày 29 tháng 4 năm 2019

  Nguyễn Hữu Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tám 20192:38 CH(Xem: 61)
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 20192:37 CH(Xem: 54)
Cs là một bọn chỉ giỏi ăn tục nói phét, chúng nói như rồng leo nhưng làm như mèo mửa, cứ nhìn những hình ảnh chân thực từ trong nước chúng ta mới thấy kinh tởm cho cái thói nói dối leo lẻo, nói mà không biết ngượng mồm của bọn chúng... Đàm Dư lợn viên, Bò đỏ, AK 47 trốn chui trốn lủi đâu hết rồi sao không vào mà phản biện...
20 Tháng Tám 20191:11 CH(Xem: 229)
Kế đến là bọn đàn em hạ bộ nâng bi cấp trên cho nên chủ nghĩa nâng bi nở bùng như hoa cứt lợn sau mưa, nào là boác là thánh, tiên, Phật, Bồ Tát, tư tưởng boác Harvard không sánh bằng, boác có thể nói 25 thứ tiếng (tiếng bồi), boác là số 1, bởi vì nâng bi boác đồng nghĩa với còn đường hoạn lộ thăng hoa dù là nói dối...
19 Tháng Tám 201910:56 CH(Xem: 189)
Để bắt đầu sau khi chúng ta đã nhận thức được thì việc đầu tiên là phải lan truyền những mệnh đề trên trong gia đình, bạn bè và những người thân tín bằng phương pháp tuyên truyền, rỉ tai, nhỏ to tâm sự, khi sự đồng thuận đã dâng lên cao thì chúng ta sẽ nâng tầm thành những buổi mạn đàm, hội đàm của nhiều nhóm của nhiều giới: trí thức, văn nghệ sỹ, diễn viên, công nhân, nông dân…; và tiến tới phát biểu công khai chính kiến của mình…
19 Tháng Tám 201910:53 CH(Xem: 245)
TT ngự trên soái hạm chỉ huy 431 cùng với các đề đốc nam và nữ, được biết trên chiến hạm này được trang bị vũ khí tối tân với những...vòi rồng tự có, ngoài ra quân ta cũng đem theo dép, cà chua, đá xanh để chống trả những lực lượng quân sự chiếm đóng. Theo soái hạm của Thủ Tướng thì còn có hàng trăm chiến thuyền lớn nhỏ tháp tùng hộ vệ với những quân nhân thiện chiến đã được đào tạo bài bản, nếu giặc không chịu nhún nhường thì Thủ Tướng sẽ ra lệnh cho các chiến sỹ của ta nhảy xuống biển dùng...
18 Tháng Tám 20191:03 SA(Xem: 401)
HD.8 quay trở lại gây kẹt cho trò, chẳng còn biết đường mô là lần, trách thầy khi rút ra sao chẳng báo trước rằng ít hôm sẽ trở lại, thì trò không nổ banh nóc nhà để nay không chỗ núp… Tóm lại HD.8 vẫn còn đang hoạt động với chương trình đã định của nó, và thừa biết thằng đầy tớ Ba Đình, không dám một ly ông cụ đi trật ra ngoài kịch bản do chủ Bắc Kinh vạch ra, hơn nữa Tầu cộng cũng chẳng phải tôn trọng dư luận cộng đồng quốc tế gì sất, vì thừa biết quốc tế chỉ quan tâm đến con đường hàng hải biển Đông, còn chuyện nội bộ thày trò Hán phỉ nếu nói chỉ là có lệ.
18 Tháng Tám 20191:03 SA(Xem: 315)
Trung Quốc chiếm lấy 90% các gói thầu EPC có vốn ngân sách. Mà vốn ngân sách là gì? Đó là những đồng tiền xương máu của nhân dân vất vả làm ra để đóng thuế cho chính quyền. Đảng ưu ái cho Trung Quốc Trúng thầu hầu hết dự án, mà những dự án không vận hành được thì khác nào đảng ôm tiền trao Trung Quốc để mua rác về? Dự án Cát Linh - Hà Đông là một ví dụ. Chính quyền Hà Nội ôm 868 triệu đô tiền dân giao cho Trung Quốc rồi ôm lấy một đống bê tông sắt thép về đặt chình ình giữa thủ đô Hà Nội. Dự án chưa sử dụng ngày nào đã xuống cấp. Vậy là 868 triệu đô của dân đã được đảng nhét vào túi bạn vàng...
16 Tháng Tám 20194:28 CH(Xem: 316)
Anh Dũng với học hàm y tá (chích heo) không ngừng phát huy ở đó, ảnh đi vay mượn tứ tung xà bần về gặm hết thịt nạc rồi thảy cho đám đàn em Đinh La Thăng xái nhì với những dự án ảo tung chảo, đường cao tốc mới làm đã hư (vì mấy ảnh ăn hết cha sắt thép, vật tư...) cho đến khi cái mặt mốc của ảnh bị cha Thủ Tướng Australia chửi thẳng vào mặt là tiền viện trợ dùng để đầu tư tạo công ăn việc làm chứ không phải để tạo ra cái tiền đề cho một quốc gia đi ăn xin!. Sau đó anh Ếch về làm người tử tế thì anh đầu nghẹo mà còn ham hố nhảy vô hốt hụi chót...
15 Tháng Tám 20194:59 CH(Xem: 238)
Ơ hay, họ nói quá đúng đấy chứ, đâu phải là xuyên tạc. Có đúng là chính quyền không thông tin kịp thời và đầy đủ tình hình ở Bãi Tư Chính cho nhân dân được biết không? Có đúng là nhà nước không có biện pháp cứng rắn với Trung Quốc không? Hoặc ý kiến muốn hợp tác với các quốc gia trong vấn đề bảo vệ chủ quyền hay cần kiện TQ ra tòa án quốc tế có gì sai? Dù nhà cầm quyền không chấp nhận thì đấy vẫn là những ý kiến tâm huyết, sao gọi là chống đối?. Trong tư duy cổ hủ của Trí Chính, hễ cứ ai góp ý đúng nhưng trái với ý nhà cầm quyền đều là chống đối hết.
15 Tháng Tám 20192:48 CH(Xem: 375)
Nhìn cái mặt y thì thấy rõ ràng y không đủ tuổi đi đi hành quân cùng boác trong chiến dịch Điện Biên Phủ, nhưng nhờ có boác cho nên y từ một người có đầy đủ nhân cách, nhân phẩm bỗng nhiên hóa chó để cùng bác đi bán vé số dạo nuôi thân. Bởi vậy danh nhân nào trên Facebook đã từng nói rất đúng: Chó sủa nhiều năm không thành người. Người nói một câu bỗng hóa Chó...
21 Tháng Tám 2019
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 2019
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
20 Tháng Tám 2019
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 2019
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 2019
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 2019
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.
18 Tháng Tám 2019
HD.8 quay trở lại gây kẹt cho trò, chẳng còn biết đường mô là lần, trách thầy khi rút ra sao chẳng báo trước rằng ít hôm sẽ trở lại, thì trò không nổ banh nóc nhà để nay không chỗ núp… Tóm lại HD.8 vẫn còn đang hoạt động với chương trình đã định của nó, và thừa biết thằng đầy tớ Ba Đình, không dám một ly ông cụ đi trật ra ngoài kịch bản do chủ Bắc Kinh vạch ra, hơn nữa Tầu cộng cũng chẳng phải tôn trọng dư luận cộng đồng quốc tế gì sất, vì thừa biết quốc tế chỉ quan tâm đến con đường hàng hải biển Đông, còn chuyện nội bộ thày trò Hán phỉ nếu nói chỉ là có lệ.
14 Tháng Tám 2019
Nói cho cùng, sức mạnh của Trung Cộng không vững bền như nhiều người tưởng. Chính quyền Trung Cộng đang vất vả tính bài toán sinh tồn từng ngày từng giờ trong khi chính phủ Hoa Kỳ không hề tốn công tốn sức tính đến loại bài toán như vậy. Sự kèn cựa của Trung Quốc với Hoa Kỳ chỉ xảy ra trong một thời gian rất ngắn trong lịch sử trước khi Trung Quốc tự nổ tung rồi chết như Liên xô trước đây thôi. Đó là tất yếu. Giấc Mộng Trung Hoa sẽ tan và Giấc Mơ Mỹ vẫn trường tồn.
12 Tháng Tám 2019
Không một ai có thể phủ nhận sự thật đúng đắn này và đem những học hàm, học vị mình ra để bảo vệ cho một loại ngôn ngữ sao chép, phiên âm từ tiếng Hán, nếu có thì đó là những kẻ vong nô với những tâm hồn nô lệ thâm căn cố đã được truyền qua nhiều thế hệ cho nên mới tiếp tục “kiên quyết” (xin lỗi bạn đọc vì chúng tôi hành văn theo kiểu cs) tiếp tục con đường mù lòa của những não trạng nô lệ, còn những con người yêu nước thì mỗi khi mở miệng cất lời thì nên suy cho nghĩ trước khi nói để chúng ta không dùng những ngôn từ vay mượn của giặc Tàu hôm nay cũng như trong lịch sử tiến hóa của nền văn hóa Việt Nam ngày mai.
12 Tháng Tám 2019
Nhưng một khi đã chấp nhận một nền kinh tế đa thành phần, tự do giao thương thì đảng csVN đã tự mâu thuẩn với chính lý thuyết cộng sản mà mình đang hô hào, bởi vì chủ thuyết cộng sản không có thị trường tự do với nền kinh tế nhiều thành phần mà chỉ có nền kinh tế tập trung tất cả vào tay nhà nước. Những ngôn từ, mệnh đề như “Thời kỳ quá độ đi lên XNCH” chỉ là bịp bợm nhằm định hướng người dân bởi vì đảng csVN không thể trả lời cái thời kỳ quá độ mà họ đang đi sẽ kéo dài đến bao giờ? 10 năm, 100 năm hay 1.000 năm?!.