Chuyện cục gạch của “bác Hồ”

10 Tháng Mười Một 20156:50 CH(Xem: 8351)

Chuyện cục gạch của “bác Hồ”

bhc

Huy Phương

 

 

Liên tưởng là nhân sự việc, hiện tượng nào đó mà nghĩ tới sự việc, hiện tượng khác có liên quan, có khi tương đồng nhưng có khi tương phản. Mấy hôm nay trời California trở lạnh, tôi nghĩ đến những ngày tuyết giá ở miền Đông, nơi mà tôi đã sống một thời gian mấy năm, nhưng đồng thời tôi cũng nghĩ đến một cái gì nóng và ấm. Thì ra tôi đang nhớ đến chuyện cục gạch của “Bác Hồ” mà tôi đã được nghe qua ở đâu đó.

 

 

Chuyện cục gạch này không phải là huyền thoại, nó cũng không là chuyện tiểu thuyết hư cấu, mà chính là chuyện thật của đời “Bác,” do chính “Bác” kể, và chính “Bác” viết thành sách, thì đương nhiên phải là chuyện thật. Tên cuốn sách là: “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch,” và tác giả là Trần Dân Tiên, không sai vào đâu, đó chính là “Bác.” Khổ nỗi, không ai nói cho bọn trẻ dưới chế độ XHCN biết Trần Dân Tiên “chính mi,” Hồ Chí Minh.

 

Câu chuyện Trần Dân Tiên viết ở trang 36 về “cục gạch của Bác” như sau:

 

“Ông trọ ở một phòng nhỏ trong một khách sạn rất rẻ tiền ở xóm lao động. Phòng chỉ vừa kê một cái giường sắt chật, một cái bàn nhỏ và một cái ghế. Chỉ thế thôi, không có gì khác. Về mùa Đông lạnh, mỗi buổi sáng trước khi đi làm, ông để một viên gạch vào lò bếp của khách sạn. Chiều đến ông lấy viên gạch ra, bọc nó vào trong những tờ báo cũ, để xuống nệm cho đỡ rét.”

 

Câu chuyện Trần Dân Tiên viết, có thể xem qua rồi bỏ, nhưng khổ thay các con cháu của “Bác” lại cứ nhặng xị lên, làm như thật, vì cái gì của “Bác” lại không thơm tho, vĩ đại. Không rõ câu chuyện thực hư thế nào, các văn công thi sĩ cứ vung bút ca tụng lên cho có lập trường cái đã, rồi mọi chuyện tính sau.

 

Chế Lan Viên, chuyên viên nịnh bợ, đã viết một câu thơ chẳng ra thơ:


“Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê

Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá!”

 

Tố Hữu không quên “nghề của chàng” nhưng câu cuối xuống “xề” quá vụng:

 

“Muôn nỗi đời như ảnh trắng đen

Bâng khuâng đêm lạnh, thức bên đèn

Một hòn gạch nóng nung tâm huyết

Mẩu bánh mì con nuôi chí bền.”

 

Sách “Bác” ghi rõ ràng là viên gạch, trước khi đi làm “Bác” bỏ vào lò bếp khách sạn, nhưng đời sau, sợ bếp khách sạn không đủ nóng, người ta lại nói “Bác” đem gửi cục gạch ở lò bánh mì. Con cháu đời sau, có người minh chứng rằng một “cục gạch hồng” không thể gói bằng tờ giấy báo đem lên lầu hai nơi “Bác” ở được, tờ báo sẽ cháy và “Bác” sẽ bị phỏng tay. Một cục gạch nếu được đốt nóng cũng không giữ nhiệt được quá một tiếng đồng hồ.

 

Bác ở nhà số 9 ngõ Compoint từ ngày 14 Tháng Bảy, 1921 đến 14 Tháng Ba, 1923, mãi đến 56 năm sau, hơn nửa thế kỷ, kể cũng lạ, là khi phái đoàn Cộng Sản Bắc Việt đến Paris, tìm đến thăm nơi “Bác” ở, mà tất cả hãy còn nguyên vẹn: “Một chiếc la- va- bô treo tường, có vòi nước chỉ để rửa mặt, ngay cạnh đó là một chiếc tủ quần áo làm bằng gỗ tạp. Sát tường bên trái là một chiếc giường sắt đơn vừa đủ một người nằm. Đầu giường có một chiếc tủ con để sách vở và vài đồ lặt vặt. Phía trên có một ngọn đèn nhỏ vừa đủ để thắp sáng gian buồng...”

 

Báo Giáo Dục và Đào Tạo còn phịa chuyện: “Ta còn phải học Bác ở tinh thần vượt gian khổ để học tập. Thời gian Bác sống ở Paris, rất cực khổ. Bác thuê phòng trọ nhỏ trong một khách sạn rẻ tiền, mỗi buổi mai nấu cơm trong một cái sanh nhỏ đặt trên ngọn đèn dầu. Cơm ăn với một con cá mắm hoặc một ít thịt, ăn một nửa còn một nửa dành đến chiều. Có khi một miếng bánh mì với một miếng phó- mát là đủ ăn cả ngày.”

 

Ở Paris vào năm 1921, chưa có dân Việt tị nạn Cộng Sản chạy sang đông như dân Little Saigon ngày nay, mà “Bác” đã kiếm ra cá mắm để xơi nửa con, và gạo Ông Địa để nấu cơm, mà nấu cơm trên một ngọn đèn dầu, lòng tôi không thấy chút nào khâm phục “Bác” mà khâm phục người viết báo thối tha nào đã bịa chuyện kinh hoàng đến mức này.

 

Ông Nguyễn Trường Phú, chuyên viên Bảo Tàng Hồ Chí Minh, còn bạo gan nói rằng “hiện vật viên gạch hồng” cùng với nhiều đồ vật khác mà người thanh niên Nguyễn Ái Quốc sử dụng khi ở ngôi nhà số 9, ngõ Công- poăng, quận 17, thành phố Pa- ri (Pháp) nằm trong bộ sưu tập quý của Bảo Tàng Hồ Chí Minh.” Nhưng sau đó, thấy chuyện vô lý, ông này đã nói lại là viên gạch trưng bày ở đó hiện nay là viên gạch được phục chế trên cơ sở viên gạch đồng thời, đồng loại do ông tổng lãnh sự Pháp tại Sài Gòn tặng viện bảo tàng!

 

“Năm 1974, chiếc tủ đựng quần áo, tủ con để đầu giường đã được đại sứ quán nước ta tại Pháp tổ chức lực lượng vận chuyển qua Béc- lin (Đức) bằng xe lửa, rồi gửi về nước!” Thật quá rắc rối!

 

Cũng không hiểu sao với chuyện nhà cửa đắt đỏ ở một thành phố lớn như Paris, mà bà chủ nhà Jammot lại để nguyên đồ đạc trong căn phòng của “anh Nguyễn” hơn nửa thế kỷ, để chờ phái đoàn Việt Cộng đi hội đàm ở Paris đến thăm và đòi mua lại. Hồ Chí Minh sinh năm 1890, hoạt động ở Paris đến năm 1921, tức là lúc ông đã 31 tuổi. Nếu bà cụ Jammot trẻ lắm thì phải trạc hay hơn tuổi “Bác,” như vậy năm 1974, bà đầm này cũng đã 84 tuổi, còn ở nguyên căn nhà ấy, còn minh mẫn để nhớ, kể chuyện vanh vách và dẫn lên tầng 2, nơi “anh Nguyễn” ở. Giá mà Bộ Chính Trị chở được bà này về Hà Nội trưng bày trong viện bảo tàng thì hay biết mấy!

 

“Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” “là cuốn sách kể lại những mẩu chuyện về đời hoạt động của Chủ Tịch Hồ Chí Minh từ lúc ra đi tìm đường cứu nước cho đến những năm đầu trong cuộc kháng chiến thần thánh của nhân dân ta chống thực dân Pháp xâm lược,” của chính một người viết để đánh bóng thân thế và sự nghiệp của chính mình. Chính “Bác” trong cuốn sách này đã tự tả vẻ “đẹp lão”của mình (vào năm 1946) “Tóc người đã hoa râm, trán rộng và cao, đôi mắt sáng ngời, mũi thẳng ...”

 

Thế giới từng có chuyện suy tôn lãnh tụ, cũng có văn, thi sĩ đặt thêm bút hiệu để tự ca tụng mình, nhưng quả thật trên đời này, không ai vô liêm sỉ bằng “Bác!”

 

Trở lại huyền thoại “cục gạch hồng” của “Bác” người ta kể lại một câu chuyện “tếu” như sau:

 

“Một phái đoàn Hà Nội được thành lập, lên đường đi Paris, quyết tâm cao tìm cục gạch. Đến Pháp, họ tới ngõ làm bánh mì ngày xưa, thăm hỏi, lục lọi nhiều nơi, nhiều ngày, nhưng không ai nghe nói đến cục gạch của 'Bác.' Cuối cùng họ gặp một bà đầm đầu tóc bạc, móm mém ở một góc phố. Kiên nhẫn, nhân viên trong phái đoàn lập lại những câu hỏi về cục gạch.

 

- Các ông nói là các ông đi tìm cục gạch để sưởi ấm những đêm Đông tại nhà trọ, ngõ này của ông Nguyễn?

 

- Vâng ạ, chúng cháu đang tìm cục gạch đó ạ.

 

- Thế thì: Cục gạch, mà các ông đang đi tìm chính là... tôi đây!

 

Đừng tin những gì “Bác” nói và những chuyện chúng ca tụng về “Bác.”

 

Chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

 

Người miền Bắc gọi “bốc phét.”

 

Người miền Nam kêu “ba xạo!”

 

 

Huy Phương
nguồn:http://hon-viet.co.uk/HuyPhuong_ChuyenCucGachCuabacHo.htm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Bảy 202011:03 CH(Xem: 60)
Mỗi khi đối phó với dân, công an luôn trưng dụng côn đồ để thay mình làm những điều phi pháp, phi đạo đức. Côn đồ sẽ ra tay tàn ác với dân, nhưng thực chất đó không phải là chủ trương của họ. Họ chỉ là kẻ chỉ đâu đánh đó, chính công an mới là kẻ vạch ra kế hoạch. Cứ nơi nào có tranh chấp đất đai với chính quyền thì côn đồ xuất hiện hành hung, nơi nào có biểu tình thì côn đồ xuất hiện hành hung, ai dám “nói xấu” chính quyền thì côn đồ xuất hiện hành hung vv.. Đây là mối quan hệ khăn khít. Côn đồ giúp cho công an tránh được hình ảnh vi phạm nhân quyền trước thế giới...
13 Tháng Bảy 202010:58 CH(Xem: 63)
Ông tuyên chiến mậu dịch với Tàu, cứ nghĩ Tàu Cộng là đứa con nít dễ bắt nạt nhưng ông nhầm to. Trong kinh tế, chuyện tăng thuế xuất nhập khẩu là đòn dở nhất, hạ sách nhất và cũng là con dao 2 lưỡi nếu nước nào đó đem ra sử dụng. Trump thấm đòn do chính mình gây ra, vì hàng Tàu nhập vào Mỹ không giảm mà tiền thuế 15 hay 30% tăng là dân Mỹ móc túi trả, nhà máy Tàu sản xuất không phải trả cho số tiền này. Ông làm một chuyện vĩ đại mà chưa có một TT tiền nhiệm nào là lấy tiền thuế dân nghèo đi chợ Walt Mart để giúp trả cho các nông dân có số ngũ cốc...
13 Tháng Bảy 202010:57 CH(Xem: 70)
Chiếu cố gì cái bọn Đảng ăn cướp này anh ơi. Chúng nó bây giờ chỉ biết có tiền thôi. Chả còn đồng chí với lại nhân dân gì nữa đâu. Mà thằng Quang nhà tôi thì ngờ ngệch, mấy ông ở trên chỉ khen có một câu là nó múa may suốt ngày ngoài đường được. Của đáng tội, nó có biết chính trị chính em gì, chỉ ham cái chức Dư Luận Viên người ta cho nó thôi. Đã thế nó còn dở người anh ạ, bảo thật anh, hồi bé nó hai lần té giếng, một lần té sông suýt chết đuối đấy.
12 Tháng Bảy 20209:34 CH(Xem: 122)
Thanh niên Hongkong đã đứng lên chỉ vì Hongkong ngày càng tệ hại hơn, dân quyền đang bị đe dọa nặng nề, còn dân xã nghĩ thì thế nào trong khi sự tồn vong của đất nước đang bên bờ vực, sự toàn vẹn lãnh thổ bị giặc cướp xâm phạm hàng ngày. Xin hỏi trước vấn nạn đó đã có được trăm người dân, ngàn người dân, dám đứng lên thẳng thắn mặt đối mặt, với lũ Ba Đình buôn dân bán nước không? Hỏi chỉ là bởi thất vọng bởi bao năm luôn mong đợi một điều gì đó xảy ra! Chỉ lẻ tẻ một vài người, lại thêm sự quay lưng né tránh của chính người dân xã nghĩa...
12 Tháng Bảy 20209:32 CH(Xem: 86)
Nhưng có ai biết rằng, bên cạnh khu điều trị cho tay phi công đó, thì hàng ngàn người Việt phải nằm chui gầm giường, chen chúc nhau từng khoảng không gian để nằm có nơi mà điều trị, hàng ngàn bệnh nhân uống thuốc ung thư giả, bệnh nhân phải có gì đó cho bác sĩ mới nhận sự đối đãi tử tế hơn người khác. Và chưa kể cũng là người Việt, hàng chục ngàn người bị bỏ rơi ở xứ người mà chính phủ VN ngó lơ, không một lãnh đạo nào nhớ tới họ. Chúng ta tự hào vì điều gì? Ngạo nghễ vì điều chi?
12 Tháng Bảy 20209:31 CH(Xem: 92)
Đang nói chuyện thì anh chàng xì ke chạy vụt vào bàn phỏng vấn vì cô gái đã được làm việc xong. Lúc đi ngang qua bàn cà phê, cô gái nói với bọn hắn, giọng căm phẫn : - lương có 3 củ mà đòi hỏi nhiều quá. Nó nói tui ban đêm không chịu thức để chửi mấy đứa bên Mỹ, tại bên Mỹ lúc đó là buổi sáng. ĐM nó, thà tui về làm đĩ còn sướng hơn. Anh chàng xâm mình vừa nhai cục nước đá rột rột trong miệng, vừa hỏi: - Vậy là rớt rồi phải hông? - Ừa, rớt rồi. gặp thằng cha này phỏng vấn còn khó hơn phỏng vấn đi Mỹ nữa...
12 Tháng Bảy 20209:29 CH(Xem: 94)
Trên đây chỉ là một số điểm nhấn trong thiên phóng sự điều tra dày công, tỉ mỉ, chi tiết và cẩn trọng của các phóng viên New York Times. Để có bức tranh đầy đủ, bạn đọc hãy dành thời gian để nghiền ngẫm nội dung của phóng sự trên qua bản dịch đầy đủ sẽ lần lượt được đăng tải thành nhiều kỳ trong thời gian tới. Đương nhiên, không phải tất cả những gì trình bày trong đó người đọc đều có thể mặc nhiên xem là đúng. Nhưng ít nhất đó là nỗ lực đáng trân trọng của những người luôn muốn đi đến cùng của sự thật, bất kể sự thật đó bị thế lực nào che giấu...
11 Tháng Bảy 202011:31 CH(Xem: 103)
Hình như Tuyên giáo VN đã hơi quá lố khi cứ lấy hình ảnh chữa trị một bệnh nhân nước Anh để ca ngợi và tự hào quá VN ơi tột đỉnh như kiểu rằng VN là một quốc gia thần thánh mất rồi, việc người Phi công đến tuyệt thực để phản đối cánh truyền thông VN là một cú tát vào mặt tuyên giáo rằng các ông sống ở rừng quen rồi, hãy học cách sống văn minh đi. Bảo vệ thông tin cá nhân không chỉ do mỗi cá nhân nhận thức mà nó được pháp luật bảo vệ. Việc cung cấp thông tin, hình ảnh của họ cho báo giới dù che mặt mà không được sự đồng ý của họ khiến viên phi công nghĩ rằng mình như một con rối trong cuộc chơi tuyên truyền hơn là một bệnh nhân cần được sự quan tâm hỏi thăm và che chở hơn là kiểu khoe mẽ quá đà.
11 Tháng Bảy 202011:29 CH(Xem: 95)
Chính vì thứ tiêu chuẩn vớ vẩn này mà hầu hết các trường đều bốc mùi thành tích, học sinh mầm non (biết gì mà phát biểu?) phải học thuộc lòng bài phát biểu của cô Hiệu trưởng soạn ra và lên đọc vanh vách (không cần cầm giấy, vì chưa biết chữ) rằng “con xin cảm ơn đảng, cảm ơn chính quyền, cảm ơn nhà trường… Con biết ơn thầy cô, nhà trường, con hứa sẽ học hành tốt để không phụ công lao thầy cô, không phụ công lao của đảng và nhà nước đã chăm sóc chúng con…”. Thú thực, người lớn nghe những đoạn thưa như thế này chỉ biết tê mặt và hỏi thầm vì sao...
10 Tháng Bảy 20209:58 CH(Xem: 98)
Những người đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam vẫn thường xuyên nhắc đến quyền được biết của công dân... Dân Mỹ cũng có quyền được biết... về những người lãnh đạo của họ. Một người lãnh đạo trong sáng phải minh bạch tất cả cuộc đời của họ cho nhân dân được biết. Đó là lý do tất cả những Tổng Thống Mỹ trước đây đều công khai thuế thu nhập cho dân Mỹ trước khi đi tranh cử Tổng Thống.
13 Tháng Bảy 2020
Còn Mỹ thì dù cho có những hành động cứng rắn tại Biển Đông cũng chỉ dừng lại ở việc bảo đảm con đường hàng hải quốc tế, những vấn đề TQ xâm chiếm thềm lục địa của Việt Nam; Mỹ không thể nào can thiệp vì nếu có muốn cũng sẽ mắc nghẹn với cái Công Hàm công nhận 12 hải lý của PVĐ đã ký kết cùng TQ, đó là chuyện song phương chứ không phải là đa phương để có thể vận dụng luật pháp quốc tế vào mà cứu giúp cho Việt Nam. Nước Mỹ chỉ quan tâm đến sự quấy nhiễu của lực lượng hải quân TQ tại các mỏ dầu do các công ty của họ khai thác để bảo vệ cho...
13 Tháng Bảy 2020
Trong lịch sử khoảng 4000 năm của dân tộc Việt Nam, thời nào cũng có nhân tài giúp xây dựng và phát triển đất nước. Nhưng có thể nói dưới sự cai trị của đảng và chế độ CSVN thì không có một nhân tài nào xuất hiện mà chỉ xuất những kẻ bất tài, vô đức cai trị Nhân dân, chiếm đoạt tài sản của Nhân dân và của quốc gia như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Xuân Anh, Tất Thành Cang,…
13 Tháng Bảy 2020
Nói là gửi tới người Việt Nam, đọc đi đọc lại không dưới chục lần, nhưng không thấy cái gì mà Y muốn gửi tới người Việt cả, thực ra thông điệp của Lão Hồ này muốn gửi tới Bộ chính trị Hà Nội ngụy trang dưới tiêu đề gửi tới người Việt thì đúng hơn. Vì hơn ai hết, hắn cũng hiểu rằng Nhân dân VN vốn dĩ có quyền gì mà lựa chọn thái độ ngoại giao hay nói cách khác chọn bạn chơi chỉ có đảng nắm quyền chọn được. Rõ ràng, người Việt Nam luôn xem trung cộng là kẻ thù, thì không có lý gì hắn ta lại gửi nhân dân VN cả. Một tổng biên tập tờ báo đảng TQ, mà hắn ta đòi...
12 Tháng Bảy 2020
Thanh niên Hongkong đã đứng lên chỉ vì Hongkong ngày càng tệ hại hơn, dân quyền đang bị đe dọa nặng nề, còn dân xã nghĩ thì thế nào trong khi sự tồn vong của đất nước đang bên bờ vực, sự toàn vẹn lãnh thổ bị giặc cướp xâm phạm hàng ngày. Xin hỏi trước vấn nạn đó đã có được trăm người dân, ngàn người dân, dám đứng lên thẳng thắn mặt đối mặt, với lũ Ba Đình buôn dân bán nước không? Hỏi chỉ là bởi thất vọng bởi bao năm luôn mong đợi một điều gì đó xảy ra! Chỉ lẻ tẻ một vài người, lại thêm sự quay lưng né tránh của chính người dân xã nghĩa...
11 Tháng Bảy 2020
Những thế hệ già nua về nhận thức này đã không tự nhìn thấy những công việc họ làm suốt mấy chục năm qua, nó không có gì khác hơn cái bản sao của người Cộng Sản, của chủ nghĩa Cộng Sản là mấy, qua việc trù dập, qua việc chụp mũ và nhất là qua lối tấn công đàn áp người khác chính kiến bằng chính cái chiêu trò bẩn thỉu và bỉ ổi nhất của Cộng Sản, trò Đấu Tố Những Người Bất Đồng Chính Kiến Qua Tòa Án Nhân Dân mà họ căng lều lập ra như ở các “Cộng Đồng Người Việt” ở Mỹ. Chẳng hạn như vụ tấn công chụp mũ bà Dân Biểu Trâm Nguyễn ở Andover, Massachusetts...
10 Tháng Bảy 2020
Với 88 trạm BOT dày đặc, mà chủ yếu là trên quốc lộ thì dân không có chọn lựa sử dụng hạ tầng miễn phí, chính vì thế toàn bộ nền kinh tế đất nước bị BOT trấn lột một cách cưỡng bức mà không có đường nào thoát. Chính quyền CS đã từ chối xây dựng hạ tầng cơ bản phục vụ dân sinh, trong khi đó người dân Việt Nam phải gồng lưng đóng thuế cho chính quyền thuộc loại cao nhất Châu Á. Như vậy, qua đây chúng ta mới thấy, BOT ở nước khác chỉ đơn giản nâng cao chất lượng hạ tầng, còn hệ thống BOT Việt Nam đang làm nhiệm vụ trấn lột toàn dân. Chính vì vậy mà chúng ta...
09 Tháng Bảy 2020
Các bạn có thể thờ ông Trump như một vị thần nếu như các bạn muốn. Còn với tôi, ông ta chỉ là một con người với đầy rẫy những khiếm khuyết. Nhưng ngay cả như vậy, nếu ông ta chỉ là ông chủ của một cái casino, thì tui không cần nói làm gì. Nhưng ông ta đang là Tổng Thống Mỹ, nghĩa là ông ta đang là đầy tớ của dân Mỹ, cho nên tôi phải quan tâm vì mọi quyết định của ông Trump đều ít nhiều có ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, gia đình tôi và tương lai của con cái tôi. Thuê đầy tớ thì phải biết họ làm gì và làm như thế nào chứ? Làm không được thì phải đuổi để mướn người khác...
09 Tháng Bảy 2020
Theo Luật Sư, Tổng thống Hoa Kỳ đã cố gắng buộc Trung tá Vindman phải lựa chọn: Tuân theo luật pháp hoặc làm theo ý Tổng Thống. Tôn trọng lời thề với Hiến Pháp hay bảo vệ sự nghiệp của mình. "Đây là những lựa chọn mà không ai ở Hoa Kỳ phải trải qua, nhất là cho một người mà đã dành cả cuộc đời của mình để phục vụ đất nước, ông Pressman nói thêm, Vindman "đã làm những gì mà luật pháp buộc anh ta phải làm, và vì vậy anh ta bị tổng thống và các bè phái thanh trừng.”
08 Tháng Bảy 2020
Đã bao nhiêu năm, hết đời thủ tướng này đến đời thủ tướng khác mà CS không ngăn nổi trò mượn đường của Tàu Cộng và đã làm Việt Nam mất không biết bao nhiêu cơ hội mở rộng thị trường sang Mỹ. Thì điều đó cũng chứng tỏ sự bất tài của ĐCS. Yếu kém thế, nhưng Nguyễn Xuân Phúc vẫn cứ khoác lác rằng: “Cả thế giới suy thoái nặng nề, kinh tế Việt Nam trên đà hồi phục”. Với CS, Việt Nam mất rất nhiều cơ hội để phát triển mà chúng ta không thể nào cân đo đong đếm được. Chấp nhạn CS cai trị là chấp nhận nhiều mất mát lớn.
08 Tháng Bảy 2020
Chẳng biết tin tức có được từ đâu, và với dữ liệu nào, “người dân Việt yêu nước” với mối thù Trung Quốc đến tận xương tủy, cùng nhau tung hê những sự kiện Donald Trump đánh cho kinh tế của Trung Quốc xất bất xang bang, tả tơi tơi tả như cái mền rách, tình tiết gay cấn không khác gì trong những bộ phim Hong Kong dài nhiều tập. Trên thực tế, suốt 2 năm qua cho thấy, Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Cộng Sản bắc Kinh chưa hề có bất kỳ nhượng bộ nào, trong khi Donald Trump và chính quyền của ông ta luôn là những người mở lời mời đối phương ngồi trở vào bàn...