Chuyện cục gạch của “bác Hồ”

10 Tháng Mười Một 20156:50 CH(Xem: 8178)

Chuyện cục gạch của “bác Hồ”

bhc

Huy Phương

 

 

Liên tưởng là nhân sự việc, hiện tượng nào đó mà nghĩ tới sự việc, hiện tượng khác có liên quan, có khi tương đồng nhưng có khi tương phản. Mấy hôm nay trời California trở lạnh, tôi nghĩ đến những ngày tuyết giá ở miền Đông, nơi mà tôi đã sống một thời gian mấy năm, nhưng đồng thời tôi cũng nghĩ đến một cái gì nóng và ấm. Thì ra tôi đang nhớ đến chuyện cục gạch của “Bác Hồ” mà tôi đã được nghe qua ở đâu đó.

 

 

Chuyện cục gạch này không phải là huyền thoại, nó cũng không là chuyện tiểu thuyết hư cấu, mà chính là chuyện thật của đời “Bác,” do chính “Bác” kể, và chính “Bác” viết thành sách, thì đương nhiên phải là chuyện thật. Tên cuốn sách là: “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch,” và tác giả là Trần Dân Tiên, không sai vào đâu, đó chính là “Bác.” Khổ nỗi, không ai nói cho bọn trẻ dưới chế độ XHCN biết Trần Dân Tiên “chính mi,” Hồ Chí Minh.

 

Câu chuyện Trần Dân Tiên viết ở trang 36 về “cục gạch của Bác” như sau:

 

“Ông trọ ở một phòng nhỏ trong một khách sạn rất rẻ tiền ở xóm lao động. Phòng chỉ vừa kê một cái giường sắt chật, một cái bàn nhỏ và một cái ghế. Chỉ thế thôi, không có gì khác. Về mùa Đông lạnh, mỗi buổi sáng trước khi đi làm, ông để một viên gạch vào lò bếp của khách sạn. Chiều đến ông lấy viên gạch ra, bọc nó vào trong những tờ báo cũ, để xuống nệm cho đỡ rét.”

 

Câu chuyện Trần Dân Tiên viết, có thể xem qua rồi bỏ, nhưng khổ thay các con cháu của “Bác” lại cứ nhặng xị lên, làm như thật, vì cái gì của “Bác” lại không thơm tho, vĩ đại. Không rõ câu chuyện thực hư thế nào, các văn công thi sĩ cứ vung bút ca tụng lên cho có lập trường cái đã, rồi mọi chuyện tính sau.

 

Chế Lan Viên, chuyên viên nịnh bợ, đã viết một câu thơ chẳng ra thơ:


“Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê

Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá!”

 

Tố Hữu không quên “nghề của chàng” nhưng câu cuối xuống “xề” quá vụng:

 

“Muôn nỗi đời như ảnh trắng đen

Bâng khuâng đêm lạnh, thức bên đèn

Một hòn gạch nóng nung tâm huyết

Mẩu bánh mì con nuôi chí bền.”

 

Sách “Bác” ghi rõ ràng là viên gạch, trước khi đi làm “Bác” bỏ vào lò bếp khách sạn, nhưng đời sau, sợ bếp khách sạn không đủ nóng, người ta lại nói “Bác” đem gửi cục gạch ở lò bánh mì. Con cháu đời sau, có người minh chứng rằng một “cục gạch hồng” không thể gói bằng tờ giấy báo đem lên lầu hai nơi “Bác” ở được, tờ báo sẽ cháy và “Bác” sẽ bị phỏng tay. Một cục gạch nếu được đốt nóng cũng không giữ nhiệt được quá một tiếng đồng hồ.

 

Bác ở nhà số 9 ngõ Compoint từ ngày 14 Tháng Bảy, 1921 đến 14 Tháng Ba, 1923, mãi đến 56 năm sau, hơn nửa thế kỷ, kể cũng lạ, là khi phái đoàn Cộng Sản Bắc Việt đến Paris, tìm đến thăm nơi “Bác” ở, mà tất cả hãy còn nguyên vẹn: “Một chiếc la- va- bô treo tường, có vòi nước chỉ để rửa mặt, ngay cạnh đó là một chiếc tủ quần áo làm bằng gỗ tạp. Sát tường bên trái là một chiếc giường sắt đơn vừa đủ một người nằm. Đầu giường có một chiếc tủ con để sách vở và vài đồ lặt vặt. Phía trên có một ngọn đèn nhỏ vừa đủ để thắp sáng gian buồng...”

 

Báo Giáo Dục và Đào Tạo còn phịa chuyện: “Ta còn phải học Bác ở tinh thần vượt gian khổ để học tập. Thời gian Bác sống ở Paris, rất cực khổ. Bác thuê phòng trọ nhỏ trong một khách sạn rẻ tiền, mỗi buổi mai nấu cơm trong một cái sanh nhỏ đặt trên ngọn đèn dầu. Cơm ăn với một con cá mắm hoặc một ít thịt, ăn một nửa còn một nửa dành đến chiều. Có khi một miếng bánh mì với một miếng phó- mát là đủ ăn cả ngày.”

 

Ở Paris vào năm 1921, chưa có dân Việt tị nạn Cộng Sản chạy sang đông như dân Little Saigon ngày nay, mà “Bác” đã kiếm ra cá mắm để xơi nửa con, và gạo Ông Địa để nấu cơm, mà nấu cơm trên một ngọn đèn dầu, lòng tôi không thấy chút nào khâm phục “Bác” mà khâm phục người viết báo thối tha nào đã bịa chuyện kinh hoàng đến mức này.

 

Ông Nguyễn Trường Phú, chuyên viên Bảo Tàng Hồ Chí Minh, còn bạo gan nói rằng “hiện vật viên gạch hồng” cùng với nhiều đồ vật khác mà người thanh niên Nguyễn Ái Quốc sử dụng khi ở ngôi nhà số 9, ngõ Công- poăng, quận 17, thành phố Pa- ri (Pháp) nằm trong bộ sưu tập quý của Bảo Tàng Hồ Chí Minh.” Nhưng sau đó, thấy chuyện vô lý, ông này đã nói lại là viên gạch trưng bày ở đó hiện nay là viên gạch được phục chế trên cơ sở viên gạch đồng thời, đồng loại do ông tổng lãnh sự Pháp tại Sài Gòn tặng viện bảo tàng!

 

“Năm 1974, chiếc tủ đựng quần áo, tủ con để đầu giường đã được đại sứ quán nước ta tại Pháp tổ chức lực lượng vận chuyển qua Béc- lin (Đức) bằng xe lửa, rồi gửi về nước!” Thật quá rắc rối!

 

Cũng không hiểu sao với chuyện nhà cửa đắt đỏ ở một thành phố lớn như Paris, mà bà chủ nhà Jammot lại để nguyên đồ đạc trong căn phòng của “anh Nguyễn” hơn nửa thế kỷ, để chờ phái đoàn Việt Cộng đi hội đàm ở Paris đến thăm và đòi mua lại. Hồ Chí Minh sinh năm 1890, hoạt động ở Paris đến năm 1921, tức là lúc ông đã 31 tuổi. Nếu bà cụ Jammot trẻ lắm thì phải trạc hay hơn tuổi “Bác,” như vậy năm 1974, bà đầm này cũng đã 84 tuổi, còn ở nguyên căn nhà ấy, còn minh mẫn để nhớ, kể chuyện vanh vách và dẫn lên tầng 2, nơi “anh Nguyễn” ở. Giá mà Bộ Chính Trị chở được bà này về Hà Nội trưng bày trong viện bảo tàng thì hay biết mấy!

 

“Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” “là cuốn sách kể lại những mẩu chuyện về đời hoạt động của Chủ Tịch Hồ Chí Minh từ lúc ra đi tìm đường cứu nước cho đến những năm đầu trong cuộc kháng chiến thần thánh của nhân dân ta chống thực dân Pháp xâm lược,” của chính một người viết để đánh bóng thân thế và sự nghiệp của chính mình. Chính “Bác” trong cuốn sách này đã tự tả vẻ “đẹp lão”của mình (vào năm 1946) “Tóc người đã hoa râm, trán rộng và cao, đôi mắt sáng ngời, mũi thẳng ...”

 

Thế giới từng có chuyện suy tôn lãnh tụ, cũng có văn, thi sĩ đặt thêm bút hiệu để tự ca tụng mình, nhưng quả thật trên đời này, không ai vô liêm sỉ bằng “Bác!”

 

Trở lại huyền thoại “cục gạch hồng” của “Bác” người ta kể lại một câu chuyện “tếu” như sau:

 

“Một phái đoàn Hà Nội được thành lập, lên đường đi Paris, quyết tâm cao tìm cục gạch. Đến Pháp, họ tới ngõ làm bánh mì ngày xưa, thăm hỏi, lục lọi nhiều nơi, nhiều ngày, nhưng không ai nghe nói đến cục gạch của 'Bác.' Cuối cùng họ gặp một bà đầm đầu tóc bạc, móm mém ở một góc phố. Kiên nhẫn, nhân viên trong phái đoàn lập lại những câu hỏi về cục gạch.

 

- Các ông nói là các ông đi tìm cục gạch để sưởi ấm những đêm Đông tại nhà trọ, ngõ này của ông Nguyễn?

 

- Vâng ạ, chúng cháu đang tìm cục gạch đó ạ.

 

- Thế thì: Cục gạch, mà các ông đang đi tìm chính là... tôi đây!

 

Đừng tin những gì “Bác” nói và những chuyện chúng ca tụng về “Bác.”

 

Chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

 

Người miền Bắc gọi “bốc phét.”

 

Người miền Nam kêu “ba xạo!”

 

 

Huy Phương
nguồn:http://hon-viet.co.uk/HuyPhuong_ChuyenCucGachCuabacHo.htm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Sáu 202010:15 CH(Xem: 328)
ĐCS là một tổ chức chính trị vong ân bội nghĩa bậc nhất lịch sử, nó là sinh ra là để lừa gạt toàn dân nhằm mục đích hưởng lợi nên nó luôn phải dùng mọi thứ thủ đoạn để phục vụ cho mưu đồ cai trị của mình, cho dù đó là mưu đồ bẩn thỉu nhất. Với dân, đảng luôn có chủ trương gieo vào đầu những mĩ từ đại loại như “đảng là người đại diện cho giai cấp công nông”, hay “nhà nước của dân do dân và vì dân” vv… để ru ngủ, rồi sau đó dùng những thủ đoạn được tính toán kỹ để trục lợi, kể cả thủ đoạn khốn nạn nhất. Hàng ngày đảng ăn thuế của công ty Chí Hùng đóng, đảng ăn tiền đút lót của công ty Chí Hùng đóng nên...
01 Tháng Sáu 202010:11 CH(Xem: 338)
Một đất nước không quá nhiều diện tích chăn nuôi trồng trọt, khí hậu nhìn chung ổn định và phù hợp nhiều loại cây trồng vật nuôi, thiên tai không nhiều và thiệt hại không lớn, ngay sát nách bên lại có một thị trường lớn nhất thế giới và dễ tiêu thụ, thế mà cứ định kỳ ít lâu lại gào lên giải cứu. Còn các bài báo về sự nhọc nhằn bấp bênh của người nông dân thì chẳng cần phải viết mới nữa; cứ đến hẹn lại lên lấy bài báo cũ rích từ chục năm trước ra thay con số và vài “chủ trương sâu sắc” là lại chân thực hoàn toàn. Điều hành như thế, nói cái bộ ăn hại là còn nhẹ.
31 Tháng Năm 20208:56 CH(Xem: 489)
Tin tức lão bám ghế lọt ra ngoài, một đám chó chọi khác tỏ ra bực tức và chúng lằm bằm rằng: “ĐM, một thằng bại liệt chiếm 2 ghế, vậy thì còn đếch gì cho phần của tụi mình?!”. Trong đám này, con chó đầu đàn quay qua hỏi cả đám “chúng mầy tính sao?”. Cả đám im re chưa chịu trả lời vì chúng biết động đến lão bại liệt hám quyền này có khi bọn chúng chết trước. Trước mắt đám này cũng chưa có kế sách gì nhưng xem ra chúng không cam lòng. Không biết còn nửa năm nữa khi đến kỳ ăn chia, đám chó này có dám làm gì lão hay không?! Chưa biết, hãy chờ xem 6 tháng sau thì sẽ rõ.
30 Tháng Năm 20204:26 CH(Xem: 840)
Không đâu. Bà xã tao có đi hỏi thăm mấy người bạn có chồng đi tù, họ nói bây giờ tai to mặt lớn, bộ trưởng với lại tướng tá kéo nhau vào tù nhiều quá, không được phòng riêng nữa đâu. Con vợ của thằng tướng Hoá còn kể tù đại gia năm bảy người chung một phòng, cứ cãi nhau đánh nhau đến nỗi quản giáo phải cho mấy thằng tù nghèo vào ở chung để có người can. Bà ấy còn kể thằng bộ trưởng Tuấn 2 lần bị tù đại bàng đánh lén đến rách cả mắt về cái tội lúc còn là bộ trưởng viết sách dạy đạo đức, mang vào trại giam bắt chúng nó học, bây giờ chúng nó ghét...
30 Tháng Năm 20202:43 CH(Xem: 661)
Cụ thể, trước đây đảng CS có quy định về độ tuổi tham gia BCH TƯ là 60 đối với Ủy viên BCH TƯ, và 65 đối với Ủy viên Bộ Chính trị, nhưng giờ đây sẽ không còn được thực hiện một cách “xơ cứng” như lời ông Diên. Câu hỏi nêu ra cho trường hợp này là sự ngoại lệ về tuổi tác sẽ kéo dài đến khi nào mới kết thúc? Nó là cách thức để giúp cho một cá nhân duy trì sự cầm quyền kéo dài vô thời hạn của mình hay đó là “hạnh phúc cho dân tộc”?
29 Tháng Năm 20209:07 CH(Xem: 987)
Trước hết tôi có thể khẳng định rằng 100% các quan chức cộng sản Việt Nam ngay từ ban đầu khi gia nhập đảng csVN không phải để cống hiến tài năng phục vụ cho Tổ quốc và Nhân dân. Họ vào đảng CSVN, trải qua một quá trình tha hóa về nhân cách, đạo đức nhưng lại giỏi thủ đoạn và tài nịnh hót thì họ có được quyền lực. Họ dùng quyền lực để tham nhũng, vơ vét của cải của đất nước, của Nhân dân để làm giàu, phục vụ cho cuộc sống quí tộc của gia đình, dòng họ. Tham nhũng và cuộc sống xa hoa, quí tộc đã trở bản chất, lẽ sống của tất cả các quan chức cộng sản.
29 Tháng Năm 20209:05 CH(Xem: 713)
Giá như, 3 ngàn quân trang bị vũ khí tối tân, nào là xe thiết giáp, chó Becgie, bom đạn súng ống đầy đủ từng về Đồng Tâm vừa rồi ấy, mà kéo ra cưỡng chế vườn rau Hoàng Sa này thì hay biết mấy. Nếu chúng chống cự cũng đừng có nương tay, sẵn sàng nổ súng như cách đảng làm với cụ Kình thì, đâu phải khổ nhọc đấu mồm qua lại thế này cho mệt...
29 Tháng Năm 20209:03 CH(Xem: 729)
Cái búa liềm đè lên lưng con chim Lạc, con chim Lạc tượng trưng cho dân tộc ta, dân tộc ta bị cái đảng nó đè cho không bay nổi. Con chim Lạc thanh thoát bay lượn thế mà giờ bị cái đảng búa liềm nó đè cho nằm như con vịt trói chân ngoài chợ luôn. Đúng cực ý, từ thời phong kiến dân tộc ta luôn ngang ngửa và vượt lên so với các quốc gia trong khu vực, từ thời Đinh Bộ Lĩnh đến thời Nguyễn Ánh thì Đông Nam Á ai cũng nể ta còn Đông Bắc Á chỉ ngang ngửa, thế mà từ ngày có đảng đứng hạng bét khu vực luôn.
28 Tháng Năm 20208:25 CH(Xem: 1347)
Để nhìn cho rõ hơn những hành vi bán nước của đảng thì mọi người hãy nhìn vào cái Luật An Ninh Mạng, đây là một điều luật vi phạm nhân quyền trầm trọng, trong đó không những đảng ngăn cấm quyền Tự Do Ngôn Luận, Tư Duy mà đảng còn cực đoan hơn khi cho phép mình chà đạp nhân quyền, tự tiện bắt giữ các công dân khi họ chỉ trích những chủ trương bán nước hại dân của họ mà loạt bắt giữ các nhà bất đồng chính kiến trong nước gần đây đã cho thấy đảng cs, một đảng phái chỉ có chưa đến 5 triệu đảng viên đã cho mình đứng trên pháp luật, xổ toẹt lên những gì mà họ đã ký kết tại Liên Hợp Quốc và tự tiện quyết định...
28 Tháng Năm 20208:24 CH(Xem: 828)
Được biết, hôm ngày 25 tháng 5 năm 2020 ông Nguyễn Xuân Phúc đã ra nghị quyết “Miễn thị thực cho “người nước ngoài” vào Khu Kinh Tế Phú Quốc, Kiên Giang”. Tất nhiên, họ vẫn đang giấu chữ “đặc khu” và cố tình ẩn tên người tàu đi bằng từ “người nước ngoài”. Được biết Phú Quốc cũng đang có những dự án lớn về resort-casino tựa như Sihanoukville, và khi với quyết định trải thảm đỏ mời người Tàu vào đây thì không sớm thì muộn họ sẽ xây dựng Phú Quốc thay thế vai trò Sihanoukville mà thôi.
06 Tháng Sáu 2020
Thoạt đầu là trên mạng xã hội loan truyền một clip ngắn, quay từ xa cảnh hôi của tại một cửa hàng tại Garden Grove city, trong đó có lời đối đáp của hai cô người Việt, lẫn hình ảnh một thanh niên Việt với những chai rượu vừa cướp được trên tay. Theo cảnh sát tất cả ở tuổi 21 và đã bị bắt trọn (31/05/2020), bởi chính chúng tung clip lên mạng khoe thành tích, trong đó hai đứa gái đứng ngoài quay clip, hai đứa trai đi cướp rượu về bán, và đặc biệt tiếng ‘đéo’ được chúng dùng để đệm trong câu nói. Tiếng ‘đéo’ đã tố giác chúng là ai!
06 Tháng Sáu 2020
Thật xấu hổ cho một nước mà thế giới vẫn cho là thành trì của tự do. Thật xấu hổ khi thấy cảnh đàn áp dân chúng cũng chẳng khác gì hình ảnh đàn áp của Trung Cộng đối với Hồng Kông hay Cộng Sản Việt Nam đối với dân Việt. Quay phim sự tàn bạo của cảnh sát đối với dân rất nguy hiểm. Nhưng trong những cuộc biểu tình này, sức mạnh của nó đã được tung ra qua các hình ảnh, video và đã được lưu hành trực tiếp trên các kênh mạng xã hội. Nó đã nói lên sự thật rằng người Mỹ sẵn sàng báo cáo sự tàn ác này bất chấp nguy hiểm.
06 Tháng Sáu 2020
Sẵn đây, tưởng cũng nên nhắc lại, “tổng thống thời chiến” kiêm “tổng thống của Luật Pháp và Mệnh Lệnh” Donald J. Trump đã từng trốn nghĩa vụ quân sự có 5 lần, không cầm súng được vì gai xương chân nhưng đã từng phải trốn xuống hầm vì tiếng gào thét của dân chúng bên ngoài tòa Bạch Ốc. Xin được đặt câu hỏi: Quân nhân và người dân nghe lời 2 ông cựu tướng xả thân hi sinh cho tổ quốc “phải sàng lọc và chọn lựa người mình bầu kỳ này” hay nghe lời ông Donald Trump, một đời chưa từng cầm súng, lại nổ hơn súng cà nông và nhất là khả năng dọt lẹ xuống hầm của Donald Trump?
05 Tháng Sáu 2020
Chúng ta không lạ gì với những vụ bê bối trong tòa Bạch Ốc trước kia, nhưng việc một tổng thống kịch liệt chống lại thể chế dân chủ là vô cùng nguy hại. Vì vậy, truyền thông Mỹ phản ứng mạnh là điều tất nhiên. Nhưng thật trớ trêu, đây lại là điều Trump muốn vì nằm trong khả năng ứng xử của mình. Trump úp sấp, lật ngửa những khái niệm quen thuộc, khích động cử tri và cuối cùng ông ta là tâm điểm và luôn có vai trò lãnh đạo. Trump chọc giận các đối thủ và huy động sự hỗ trợ của những người ủng hộ mình. Bản thân ông ta đứng vững trong cơn bão và tận hưởng khoái lạc chiến thắng. Trump biết rằng những cuộc cãi vã...
05 Tháng Sáu 2020
Kỳ thị không còn chỉ là một thuật ngữ xã hội học mà nó còn là một thuật ngữ chính trị học, luật học nhằm chỉ tới những người có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập với đảng và chế độ cộng sản Việt Nam. Những công dân Việt Nam có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập thì bị nhà cầm quyền gọi là “thế lực thù địch, phản động.” Nhà cầm quyền cộng sản VN dùng các lực lượng an ninh, cảnh sát để trấn áp, sách nhiễu, triệt hạ công ăn việc làm, đánh đập, cầm tù. Mục đích của nhà cầm quyền cộng sản VN là loại những nhóm người này ra khỏi các sinh hoạt của đời sống chính trị, xã hội Việt Nam.
04 Tháng Sáu 2020
Thực ra cải cách kinh tế của Đặng không có gì mới, ông ta chỉ cóp nhặt mô hình kinh tế dân chủ gắn với thể chế chính trị độc tài toàn trị ra thứ “XHCN mang màu sắc Trung Quốc”, vậy thôi. Bất chấp Đặng là kẻ gây tội ác lên hàng vạn đồng bào mình, ĐCS Việt Nam vẫn cứ tôn thờ Đặng, vì sao? Vì Đặng chính là tấm gương giúp cho ĐCS có cách trừ khử nhân dân hiệu quả hơn để bảo vệ đảng. Chính vì thế mà ngày nay, ĐCS Việt Nam mới dùng lực lượng quân đội để đi cướp đất dân thay vì làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc.
04 Tháng Sáu 2020
Nhưng từ hơn ba năm qua thì niềm tin vào nước Mỹ đã trở nên mong manh nhiều khi nhìn thấy uy tín, sức mạnh mềm, ảnh hưởng cũng như vai trò lãnh đạo đó của nước Mỹ đang giảm sút hẳn trên thế giới; sự kiện George Floyd cùng với những lời kêu gọi mang tính chia rẽ, kích động bạo lực của người đứng đầu Nhà Trắng khiến hình ảnh nước Mỹ mất đẹp đi nhiều. Tuy nhiên, khi đọc những phản ứng, những bài viết mạnh mẽ của Cha James Martin-một linh mục Dòng Tên người Mỹ, chủ bút tờ “Jesuit Magazine America” ("The Bible is not a prop": Religious leaders, lawmakers outraged over Trump church visit", NBC News)...
04 Tháng Sáu 2020
Tất cả những cuộc biểu tình nổ ra 2 bữa nay và những ngày sắp tới đang bắt đầu chuyển hướng. Chưa bao giờ Phong Trào Black Lives Matter lại được đa số dân Da Trắng và các công ty xí nghiệp, đóng góp về tài chánh và công sức nhiều như hiện nay. Nó không còn đơn thuần chỉ là sự đòi hỏi công lý cho George Floyd nữa. Ở những thành phố giàu có và những vùng phụ cận, người ta bắt đầu thấy những cuộc xuống đường ôn hòa của các nhóm trẻ gần như hoàn toàn là da trắng, được sự ủng hộ của các tổ chức đứng phía sau. Chỉ còn đúng 5 tháng ...
02 Tháng Sáu 2020
do bạn thắc mắc cho nên tôi cũng nói cho bạn rõ người Việt bên Mỹ này cũng có năm bảy dạng người, người có học thức, tri thức thì họ thường ít nói và thích lắng nghe, còn cái bọn thùng rỗng thì lại thích kêu to, loại Việt Kiều Ô Đi Ghe (Chứ không phải ODP) nhiều lắm, hồi ở VN chúng chỉ canh me mấy chiếc tàu vượt biên là phóng lên đi lụi không thì la lên là bể kèo, bọn này đến đây dù cho chúng có là triệu phú, tỷ phú đi nữa nhưng mở miệng ra là biết rằng “Ngu không thể cải tạo” rồi, còn cái đám Ô Đi Ghe đời sau đến Mỹ bắng các chương trình đoàn tụ kết hôn, qua xứ này họ cũng có đi học vỏ vẻ vài câu dăm ba chữ để sủa chút chút...
02 Tháng Sáu 2020
Người Việt chống Cộng luôn mồm “ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Những người này và Donald Trump đã quên đi một điều là, chưa hề có một cuộc đàn áp nào trong lịch sử, có thể dẹp tan được những cuộc đấu tranh. Ít là trong một thời gian ngắn của 5 tháng. Ông Trump và những người ủng hộ ông ta quên đi một lịch sử gần đây nhất, mới xảy ra vào ngày 15 tháng 3 năm ngoái ở Hongkong mà chính quyền dã man Cộng Sản Trung Quốc còn chưa dẹp được, nói chi Donald Trump với 5 tháng trời phù du còn lại.