"Hảo ơi! Quán thèm được làm người."

28 Tháng Ba 202011:05 CH(Xem: 500)

                    "HẢO ƠI! QUÁN THÈM ĐƯỢC LÀM NGƯỜI."

index                                                          Phùng Quán - Hình Internet



        Trần Mạnh Hảo
Nguồn FB. Lã Minh Luận



      Sau vụ “Nhân Văn giai phẩm” (1955-1957), Phùng Quán (1932-1995) bị đuổi khỏi quân đội, đuổi khỏi Hội Nhà Văn, bị kiểm điểm quy tội đại phản động vì dám viết bài thơ “Lời mẹ dặn” in trên báo “Nhân Văn” năm 1956 và bài thơ “Chống tham ô lãng phí” viết năm 1957 cũng in trên báo “Nhân Văn”; cả gan dám quần tam tụ ngũ với bọn “đại phản động, đám chống đảng dòi bọ xấu xa, đám hút xách, đĩ điếm gián điệp cho Mỹ Diệm” (lời thóa mạ của báo “Nhân Dân”) gồm: Phan Khôi, Văn Cao, Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Phùng Quán, Trần Đức Thảo… Xin chép ra đây tên của “đám phản động chống đảng”:

Một số văn nghệ sĩ tham gia phong trào “Nhân Văn giai phẩm”, hoặc không tham gia nhưng từng viết bài đăng trên báo của phong trào này[8]

• Hoàng Yến
• Huy Phương
• Hữu Loan
• Hữu Thung
• Lê Đại Thanh
• Lê Đạt
• Nguyễn Bính
• Nguyễn Hữu Đang
• Nguyễn Mạnh Tường
• Nguyễn Thành Long
• Nguyễn Tuân
• Bùi Xuân Phái
• Cao Xuân Huy
• Chu Ngọc
• Đào Duy Anh
• Đặng Đình Hưng
• Đỗ Đức Dục
• Hoàng Cầm
• Hoàng Công Khanh
• Hoàng Huế
• Hoàng Tích Linh
• Hoàng Tố Nguyên
• Nguyễn Văn Tý
• Như Mai
• Phan Khôi
• Phan Vũ
• Phùng Cung
• Phùng Quán
• Quang Dũng
• Sĩ Ngọc
• Thanh Bình
• Thụy An
• Trần Công
• Trần Dần
• Trần Duy
• Trần Đức Thảo
• Trần Lê Văn
• Trần Thiếu Bảo
• Trần Thịnh
• Trương Tửu
• Tử Phác
• Văn Cao
• Vĩnh Mai
• Xuân Sách
• Yến Lan

nhiều văn nghệ sĩ phản đối nhân văn giai phẩm, viết bài “đánh” phong trào “Nhân văn giai phẩm”:
• Chính Hữu
• Đặng Thai Mai
• Đoàn Giỏi
• Hằng Phương
• Hoài Thanh
• Hoàng Trung Thông
• Hồ Đắc Di
• Hồng Cương
• Huy Cận
• Lương Xuân Nhị
• Ngụy Như Kontum
• Nguyễn Công Hoan
• Nguyễn Đình Thi
• Nguyễn Huy Tưởng
• Nguyễn Lân
• Nguyễn Văn Bổng
• Phạm Huy Thông
• Tố Hữu
• Trần Hữu Tước
• Vũ Đức Phúc
• Xuân Diệu
• ... Nhiều người khác

Trong tập tài liệu "Bọn Nhân Văn Giai Phẩm trước tòa án dư luận" in tháng 6/1959 tại Hà Nội đã tập hợp bài viết lên án phong trào của 83 văn nghệ sỹ, với những tên tuổi như: Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi, Phạm Huy Thông, Trần Hữu Tước, Đặng Thai Mai, Nguyễn Huy Tưởng, Hồng Cương, Nguyễn Văn Bổng, Hoài Thanh, Hoàng Trung Thông, Hồ Đắc Di, Vũ Đức Phúc, Quang Đạm, Bàng Sĩ Nguyên, Ngụy Như Kontum, Hằng Phương, Lương Xuân Nhị

https://vi.wikipedia.org/…/Phong_tr%C3%A0o_Nh%C3%A2n_V%C4%8…

Khi bị đuổi ra khỏi ngôi nhà số 4 Lý Nam Đế, trụ sở của tạp chí “Văn nghệ quân đội” bây giờ, Phùng Quán đến ngồi bên một gốc cây ở đường Phùng Hưng hai tiếng đồng hồ. Ông không biết về đâu, ngủ đâu, ăn ở đâu vì không có gia đình bà con họ hàng. Phùng Quán bơ vơ, lẩm bẩm: chỉ còn nước đi ăn mày…

Chú ruột Phùng Quán (tên hoạt động cách mạng là Nguyễn Vạn) đang là cán bộ cao cấp ở ngay Hà Nội đã từ ông vì tội chống đảng “nhân văn giai phẩm”; cậu họ là Tố Hữu đang là hung thần đánh “Nhân văn giai phẩm”…

Phùng Quán tìm tới công viên tạm trú suốt một tuần thì bạn bè tìm được ông. Lúc đó, ông mới 26 tuổi, sức dài vai rộng , đi ăn mày, ai cho? Vả lại, đi ăn mày là nói xấu đảng, rằng chế độ tốt đẹp thế này mà mày đi ăn mày là sao?

Đêm ngủ công viên, mưa lạnh, ướt như chuột lột, Phùng Quán thèm được đi tù. Đi tù còn có chỗ ngủ, chỗ ăn…Đi tù chính là thiên đường trong mơ của Phùng Quán lúc đó. Khi đuổi ông ra khỏi cơ quan Văn nghệ quân đội, người công an bảo: đi đi, đi mà tự lo lấy cuộc sống, đảng tha bắn, tha tù cho mày vì mày là con liệt sĩ ! Cấm mày đi ăn mày, ăn mày là tội nói xấu đảng nghe chưa?

Cha Phùng Quán là cụ Phùng Văn Nguyện một trí thức yêu nước chống Pháp bị Pháp giết trong lao tù Đà Nẵng năm 1932. Mẹ ông là Công Tằng Tôn nữ Thị Tứ ở vậy thờ chồng nuôi con.

Phùng Quán đi đâu cũng có công an theo dõi. Đảng vẫn nhớ ông, ban cho ông đặc ân là liên tục được đi cải tạo lao động suốt 20 năm ở nhiều tỉnh như Thái Bình, Thanh Hóa, Việt Trì, Thái Nguyên…Mà đi cải tạo lao động theo Phùng Quán nói, còn khổ hơn ở tù…

“Cải tạo lao động” là một cách ở tù mãn đời, tuy không có án nhưng với “tội nhân văn giai phẩm” Phùng Quán đã bị loại ra khỏi xã hội loài người.

Từ nhà tù trá hình của cộng sản, Phùng Quán bước vào một nhà tù ngọt ngào khác có tên là tình yêu. Mối tình Phùng Quán - Vũ Thị Bội Trâm (cùng sinh năm 1932) yêu nhau trước khi Phùng Quán bị nạn- là một mối tình kỳ lạ, bi kịch, hạnh phúc và đau thương là một.

Cô giáo dạy văn cấp 3 trường Chu Văn An (trường Bưởi xưa) Vũ Thị Bội Trâm xinh đẹp, con nhà gia giáo, lấy ai chẳng lấy, điên mới đòi lấy tên đại phản động “nhân văn” chống đảng Phùng Quán. Bố mẹ, anh chị em họ hàng của chị Bội Trâm cấm chị yêu và lấy Phùng Quán, một gã bị xã hội coi không phải là người.

Sao mày lại lấy cái thằng trên răng dưới cát-tút, không nhà cửa, không nghề nghiệp, không lương lậu, không có đến một bộ áo quần sạch sẽ để mặc, liên tục bị đi cải tạo lao động, cái thằng phản động chống đảng thì thà lấy chó còn hơn. Mẹ chị Bội Trâm bảo hàng xóm nói thế. Chị Trâm đòi tự tử. Anh chị Quán - Trâm có lúc tính ra cầu Long Biên cùng nhảy xuống sông tìm lối thoát…

Nhưng Phùng Quán không dám tự tử cùng bạn tình Bội Trâm vì anh hi vọng có ngày về gặp má còn đang ở Huế. Mẹ anh chỉ có mình anh. Năm bố anh bị Pháp giết trong tù Đà Nẵng, mẹ sinh anh, nuôi anh đến 14 tuổi thì anh trốn nhà theo Việt Minh đi chống Pháp năm 1945. Ra tới cầu Long Biên quyết nhảy sông cùng chết với bạn tình Bội Trâm thì anh Quán nghe tiếng má gọi Bê ơi, Quán ơi trong tai mình. Anh toát mồ hôi, bàn với người yêu quay lại sống tiếp vì má, chờ về gặp má. Năm 1970 má anh đã mất tại Huế mà không bao giờ được gặp lại người con trai duy nhất.

Trước ngày phát hiện bị xơ gan cổ trướng, tôi (TMH) ra Hà Nội. Anh Quán rủ đến chòi ngắm sóng của anh và chị Bội Trâm ăn cơm uống rượu, thức với nhau một đêm cùng đọc thơ, tâm sự…

Đêm ấy, chỉ có hai anh em uống say và đọc thơ cho nhau nghe. Có khi cả hai cùng nói, cùng đọc thơ, chẳng cần ai nghe, cứ uống, cứ đọc. Anh Quán đọc bài “Lời Mẹ dặn”, “ Đêm đọc thơ Đỗ Phủ cho vợ nghe”…Anh Quán vừa đọc vừa khóc. Anh chỉ khóc với thơ, khóc với tình yêu thôi…Công nhận, giọng đọc thơ bằng tiếng Huế của anh Quán hay tuyệt, có thể là người đọc thơ hay nhất nước…

…Hảo à, mình có bạn thân nhất là Xuân Đài nhưng chưa hề kể những điều này với Đài đâu ! Mình chưa được sống Hảo ạ. Mới là thí dụ sống, thí dụ yêu. Năm nay 64 tuổi đời, mình chỉ thèm nhất là được làm người…Có ai coi mình là người đâu, trừ Bội Trâm và mấy thằng bạn như Xuân Đài, Tuân Nguyễn và mấy ông anh như Văn Cao, Phan Khôi, Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt…

Mình yêu Bội Trâm và cô ấy yêu mình kinh khủng lắm. Mình đã nhốt cô ấy vào một nhà tù dã man nhất có tên là Phùng Quán…

Mình sống chui cả đời, lấy vợ chui, đám cưới chui, nghĩ chui, viết chui, in chui. May mà mình có bà mẹ nuôi tên là Tưởng Dơi ở Nghi Tàm.

Mình và Trâm cưới nhau chui ở nhà mẹ nuôi, chỉ có bốn người dự là Xuân Đài, vợ chồng Tạ Vũ - Nguyễn Thị Điều, bạn Vũ Trung. Đêm tân hôn động phòng không có vì Tạ Vũ say, nằm ngủ cùng với cô Điều trên chiếc giường tre mẹ nuôi dành cho cô dâu chú rể…

Nói ra chuyện này, chắc anh Quán đã say lắm: lấy vợ cả tuần chưa động phòng. Có phòng đâu mà động. Mẹ Tưởng Dơi nằm dưới bếp, cách vài bước là chiếc giường tre mẹ dành cho cho con nuôi và con dâu mới.

Chỉ cần ngồi lên là chiếc giường tre cọt kẹt là mẹ nuôi thức. Trong tâm lý sợ sệt và ức chế tận cùng, nó không cương nổi Hảo ạ… mần răng được. Lấy vợ mà vợ vẫn ở nhà mẹ đẻ, mình ở vất vưởng lúc công viên, lúc tá túc nhà bạn bè, lúc về nhà mẹ nuôi, còn có chỗ nào mà làm tình với làm tội nhau Hảo ơi…

Lấy vợ cả tháng mà Bội Trâm vẫn còn trinh trắng, mình buồn lắm. Chúng mình hẹn nhau ngoài công viên. Ngồi trong bóng cây và bụi rậm công viên che chắn lúc 9 giờ tối, mình hôn cô ấy và nó lên bình thường. Mình đè vợ ra động phòng ngay trên cỏ công viên…May mà công an không bắt được. Mình đã được làm người chưa Hảo?

Suốt 20 năm, chúng mình thi thoảng vẫn hẹn hò ngoài công viên, giải quyết chuyện vợ chồng trên cỏ, vậy mà cũng sinh được cháu Quyên con gái và cháu Quân con trai…

Đến khi vợ được trường Chu Văn An cấp cho chỗ ở năm 1981 là cái chái nhà kho thì mình lại phải lên Thái Nguyên cải tạo lao động ba năm…

Anh Quán kể, ngày nào anh cũng quỳ lạy Hồ Tây, hồTrúc Bạch đã cứu gia đình anh khỏi chết đói. Phùng Quán là vua câu cá trộm. Anh đã câu được nhiều chục tấn cá bán đi mua gạo mua sữa nuôi hai con. Suốt 20 năm câu cá trộm, nhiều lần anh đã bị bảo vệ bắt đánh hoặc giải về đồn công an…Anh nổi tiếng là “cá trộm, văn chui, rượu chịu”…

Suốt 30 năm bị cấm làm người, cấm sống, cấm nghĩ, cấm viết, cấm hạnh phúc, cấm in ấn…anh Quán đã phải nhờ người khác đứng tên tác phẩm của mình. Truyện anh viết đứng tên em vợ anh là anh Vũ Quang Khải; hoặc đứng tên Đào Phương, Nguyễn Huy…thì mới được in, mới có nhuận bút kiếm cháo nuôi con. Truyện anh dự thi về Liên Xô mang tên Vũ Trọng Khải được giải thưởng là cái xe đạp Liên Xô anh mới có xe đạp đi. Anh viết hàng chục truyện ngắn mang tên người khác, ăn chia nhuận bút 50/ 50…Có một người đã đứng tên cho Phùng Quán viết 70 cuốn truyện tranh in ra đàng hoàng là nhà thơ Thanh Tịnh đồng hương Huế, thủ trưởng cũ, mà ông Thanh Tịnh không lấy một đồng nhuận bút nào của anh. Chuyện này hồi đó mà lộ ra thì không chỉ Phùng Quán mà đại tá Thanh Tịnh chủ nhiệm tạp chí Văn nghệ quân đội cũng phải đi tù vì tội nối giáo cho giặc.

Bằng tiền câu cá trộm, viết văn chui suốt 30 năm, Phùng Quán đã góp với chị Bội Trâm nuôi sống mình và gia đình trong hoàn cảnh còn khổ hơn cả ở tù.

Chị Bội Trâm yêu Phùng Quán như người đàn bà yêu đàn ông, yêu và lấy anh để anh khỏi tự tử, yêu như nô lệ yêu chủ nô, yêu vô điều kiện, vượt lên mọi ghen tuông thường tình. Chị Bội Trâm biết hết các nhân tình của anh như Hương Quân, Hà Khánh Linh… Vẫn mời các tình nhân của chồng đến nhà chơi, cùng đi chợ nấu ăn, chị chị em em vui vẻ. In ra cuốn “Trăng Hoàng cung” Phùng Quán viết trong cơn điên tình với nữ văn sĩ Hà Khánh Linh, Bội Trâm còn gửi sách vào Huế cuốn này tặng Hà Khánh Linh với lời đề tặng: “Thân yêu tặng em Hà Khánh Linh, nàng thơ của anh Quán, là hứng khởi cuối đời cho anh ấy làm thơ. Cám ơn em”…

Đọc lại cuốn sổ tay nhòe chữ của chồng, chị Bội Trâm sau khi anh Quán mất, đã biết được mối tình đầu cháy bỏng của chồng với thiếu nữ tên Nhủ năm 1955 ở Sầm Sơn. Chị Bội Trâm bèn nhờ người tìm tới tay bà Nhủ còn sống ở Sầm Sơn, tặng người tình xưa của chồng toàn bộ sách của anh, với lời đề tặng: Cám ơn chị Nhủ mối tình đầu của anh Quán, gợi hứng cho anh viết cuốn tiểu thuyết “Vượt Côn đảo” năm 1955. Chị Nhủ gửi tặng chị Bội Trâm 5 con mực khô to nhất với lời nhắn: em vẫn còn yêu anh Phùng Quán.

20 tuổi thành công vang dội với tiểu thuyết “Vượt Côn Đảo”, được giải thưởng của Hội Văn Nghệ Việt Nam năm 1955-1957 cùng với Tố Hữu, Tô Hoài, Nguyên Ngọc…Phùng Quán được báo chí của đảng cho lên voi với mấy chục bài báo tôn vinh, khen ngợi là nhà văn của đảng, nhà văn nhân dân, là hạt giống đỏ cách mạng vinh quang…

Đùng một cái, vì hai bài thơ “ Lời mẹ dặn” và “Chống tham ô lãng phí”, Phùng Quán đang trên lưng voi của đảng bèn ngã xuống hàng chó đẻ của địch, kẻ phản động chống đảng bẩn thỉu khả ố nhất, xấu xa ghê tởm nhất…

Xin in lại hai bài thơ này:

LỜI MẸ DẶN
Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc

- Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.

- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
-Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu.

Từ đấy người lớn hỏi tôi:

- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:

- Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời.
In lên vết son đỏ chói.

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu.

Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
(1957)


CHỐNG THAM Ô LÃNG PHÍ

Tôi đã đi qua
Những xóm làng chiến tranh vừa chấm dứt
Tôi đã gặp
Những bà mẹ quấn giẻ rách
Da đen như củi cháy giữa rừng
Kéo dây thép gai tay máu ròng ròng
Bởi đồn giặc, trồng ngô trỉa lúa...

Tôi đã đi qua
Những xóm làng vùng Kiến An, Hồng Quảng
Nước biển dâng cao ướp muối các cánh đồng
Hai mùa rồi, lúa không có một bông
Phân người toàn vỏ khoai tím đỏ;

Tôi đã gặp
Những em thơ còm cõi
Lên năm lên sáu tuổi đầu
Cơm thòm thèm độn cám và rau
Mới tháng ba đã ngóng mau ra Tết!
Để được ăn no có thịt
Một ngày...một ngày...

Tôi đã đi giữa Hà Nội
Những đêm mưa lất phất
Đường mùa đông nước nhọn tựa dao găm
Chị em công nhân đổ thùng
Run lẩy bẩy chui hầm xí tối
Vác những thùng phân...
Thuê một vạn một thùng
Mấy ai dám vác?
Các chị suốt đêm quần quật
Sáng ngày vừa đủ nuôi con...

Một triệu bài thơ không nói hết nhọc nhằn
Của nhân dân lao động
Đang buộc bụng, thắt lưng để sống
Để dựng xây, kiến thiết nước nhà
Để yêu thương, nuôi nấng chúng ta

Vì lẽ đó
Tôi quyết tâm từ bỏ
Những vườn thơ đầy bướm đầy hoa
Những vần thơ trang kim vàng mã
dán lên quân trang đẫm mồ hôi và máu tươi Cách Mạng!
Như công nhân
Tôi quyết đúc thơ thành đạn
Bắn vào tim những kẻ làm càn
Vào lũ người tiêu máu của dân
Như tiêu giấy bạc giả!

Các đồng chí ơi
Tôi không nói quá
Về Nam Đinh mà xem
"Đài xem lễ" họ cao hứng dựng lên
Nửa chừng bỏ dở
Mười một triệu đồng dầm mưa giãi gió
Mồ hôi máu đỏ mốc rêu
Những con chó sói quan liêu
Nhe răng cắn rứt thịt da cách mạng!

Nghe gió mùa đông thâu đêm suốt sáng
Nhớ "Đài xem lễ" tôi xót bao nhiêu
Đất nước đêm nay không đếm hết người nghèo
Thiếu cơm thiếu áo...

Bọn tham ô, lãng phí, quan liêu
Đảng đã phê bình trên báo
Còn bao tên chưa ai biết ai hay?
Lớn, bé, nhỏ, to, cao, thấp, béo, gầy...
Chúng nảy nòi, sinh sôi như dòi bọ!
Khắp đất nước đâu đâu chẳng có!
Đến một ngày Đảng muốn phê bình tất cả
E phải nghìn số báo Nhân dân!

Tôi đã dự những phiên toà xử tội
Những con chuột mặc áo quần bộ đội
Đục cơm khoét áo chúng ta
Ăn cắp máu dân đổi chác đồng hồ
Kim phút kim giờ lép gầy như bụng đói
Những mẹ già, em trai, em gái...
Còng lưng rỏ mát lấn vành đai!

Trung ương Đảng ơi!
Lũ chuột mặt người chưa hết.
Đảng cần phải lập những đội quân trừ diệt
Có tôi!
Đi trong hàng ngũ tiên phong.
(Phùng Quán in cả hai bài trên báo “ Nhân Văn” năm 1956 và 1957)

Hoàng Văn Hoan, lúc ấy giống như vai trò phó vương, là tay mặt của ông Hồ, dưới bút danh “Trúc Chi” đã viết một bài trên báo “:Nhân Dân” chửi rủa, lên án, thóa mạ Phùng Quán hết lời. Tiếp đó, hàng mấy chục bài báo của đám văn nô bồi bút nguyền rủa đề nghị xử bắn tên “biểu tượng hai mặt” đểu giả phản động Phùng Quán.

“Lời mẹ dặn” của Phùng Quán là một bài thơ hay, không hề có ý xỏ xiên nói xấu đảng. Bài thơ chỉ khuyên con người sống tử tế, thật thà: “Yêu thì nói là yêu / Ghét thì nói là ghét” sao lại quy lên phản động chống đảng là sao?

Hóa ra làm người thật thà tử tế là trái ý đảng, là phản động à?Hèn gì ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố ông nghỉ hưu để làm người tử tế. Cho nên ngày nay, bói không còn ai tử tế trong hàng ngũ cầm quyền cũng vì đảng từng cấm nói thật, chỉ thích bọn nói điêu, bọn nịnh nên đất nước mới thê thảm dường này !

Còn bài “Chống tham ô lãng phí” là bài yêu đảng tận cùng, yêu vượt chỉ tiêu đảng giao, sao đảng lại bắt tội Phùng Quán mà đầy đọa cả đời ông, đày đọa vợ con ông đến thế này…?

… Đêm Phùng Quán mở lòng với tôi trên “Chòi ngắm sóng” cuối năm 1994 đầu năm 1995 là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau…

Hảo ơi, đời này mình chỉ thèm được làm người. Bội Trâm ơi, anh làm khổ em, Quyên và Quân ơi, bố làm khổ hai con. Không ai cho bố làm người, không ai cho anh làm người. Anh thèm lắm, thèm được làm người với Bội Trâm chỉ một ngày, có một phòng riêng cho đêm tân hôn, không phải động phòng ngoài công viên như cầm thú…

Hảo ơi, Quán chỉ thèm làm người. Phùng Quán khóc…Đêm ấy gió mùa đông bắc thổi, như tiếng hú đòi được sống, đòi quyền làm người của âm binh ngàn xưa đói khổ vật vờ ngủ đường ngủ bãi kéo về lôi Phùng Quán đi…


Sài Gòn, ngày 24-3-2020

          T.M.H.
(Tấm hình nhà văn Phùng Quán với vợ là nhà giáo Bội Trâm và 2 con - MVT lấy trên Google)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Bảy 20207:57 CH(Xem: 205)
Năm 1947, vì muốn hoá giải sự xung đột đẫm máu này, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ đến Đồng Tháp Mười, để gặp Bửu Vinh, đại diện của phía Việt Minh để bàn hòa ước. Lúc đi, ngài chỉ mang theo 4 người hộ vệ, chèo xuồng vào nơi họp. Chuyện xảy ra lúc khoảng 8g tối, khi cuộc thảo luận chưa dứt, đột nhiên xuất hiện 8 người của bên Việt Minh xông vào đâm, bắn. Duy chỉ có một hộ vệ duy nhất là anh Phan Văn Tỷ thoát được, là người kể lại sự việc lúc ấy. Anh Tỷ còn thấy trong lúc hỗn loạn, chính trị viên đại đội 66 của Việt Nam giơ súng ngắn nhắm vào Đức Thầy, nhưng...
04 Tháng Bảy 20209:44 CH(Xem: 272)
Không chạnh lòng sao được khi TQ đem giàn khoan vào vùng chủ quyền nước ta, nó đòi cắm mũi khoan như nhà của nó, mà Lãnh tụ cộng sản Nguyễn Phú Trọng chỉ biết làm lơ để yên ổn mà tổ chức đại hội đảng cho xong. Modi đâu cần yên ổn để tổ chức đại hội? 10 trẻ em người Ấn kia đâu nghĩ rằng chính phủ, nhà nước sẽ lo là xong? Hơn hết thái độ của họ đều xuất phát từ lòng Ái Quốc, chứ không phải là ươn hèn, ác độc và lộ rõ là hành động phản quốc như nhà cầm quyền VN. Trung cộng đang tập trận ở Hoàng Sa, trên vùng chủ quyền nước ta đấy. Không biết giờ này...
26 Tháng Sáu 202011:42 CH(Xem: 295)
“Nhưng hồ sơ nhân quyền tồi tệ của Việt Nam ít khi được nêu trong tin tức quốc tế. Chính phủ Australia, do lo ngại về ảnh hưởng đang tăng lên của Trung Quốc trong khu vực Đông Nam Á, nói chung vẫn dè dặt không đưa ra quan điểm công khai và có nguyên tắc về các vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Chính phủ Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Trump chỉ nêu các vấn đề về nhân quyền khi nào thấy có lợi về chính trị. Liên minh Châu Âu vừa hoàn tất một Hiệp định Thương mại Tự do với Việt Nam, bỏ qua phần lớn các quan ngại của các nhà vận động về hồ sơ nhân quyền tồi tệ của Hà Nội.”
26 Tháng Sáu 20202:32 SA(Xem: 352)
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019.
24 Tháng Sáu 202010:24 CH(Xem: 390)
Chuẩn bị cho xét xử vụ Đồng Tâm, cũng như trước Đại hội đảng toàn Quốc lần thứ 13 mà chúng dùng bộ máy an ninh đàn áp và tưởng rằng răn đe được nhân dân trong cả nước, nhưng đó là một điều sai lầm của bọn chúng. Ở đâu có bất công thì nơi đó sẽ đấu tranh, chúng càng đẩy nhân dân vào đường cùng ngỏ hẹp thì sẽ tạo nên một khối căm hờn chế độ, đó là một điềm báo của một chế độ độc tài đang dần bị sụp đổ. Sau những biến cố bắt giam nhiều tiếng nói tự do, dân chủ này chúng tôi vẫn hy vọng nhiều người hiểu rõ bản chất của một chế độ CS tàn bạo sẽ cùng đứng dậy với chúng tôi để góp thêm tiếng nói đòi tự do, dân chủ...
24 Tháng Sáu 202010:22 CH(Xem: 373)
Khi làm nên nội ác Đồng Tâm, chính quyền đã lên kế hoạch rất kỹ. Họ cô lập khu vực này nội bất xuất ngoại bất nhập để hành ác. Thế nhưng dù nỗ lực đến bao nhiêu thì cuối cùng những thông tin về Đồng Tâm cũng nổi đày trên mạng sau đó. Dù huy động 800 tờ báo bào chữa cỡ nào cũng không thể rửa sạch tội ác man rợ này. Trong những người đưa tin tích cực về Đồng Tâm ấy có bạn Trịnh Bá Phương và Trịnh Bá Tư nhà chị Cấn Thị Thêu. Được tin hôm nay, công an đến nhà bắt Trịnh Bá Tư...
23 Tháng Sáu 202011:27 CH(Xem: 522)
Nhân dân VN quá chán ghét ĐCSVN và hy vọng có một ngày chế độ CS bị sụp đổ như nhiều nước độc tài khác đã bị sụp đổ, nhưng chỉ mang niềm hy vọng không thì có lẽ chưa đạt đủ niềm ước mơ đó. Chỉ khi nào những ước mơ của hàng triệu con tim cùng chung một nhịp đập và biết tiến về phía trước để cùng nhau tranh đấu xóa bỏ chế độ CS độc tài tại VN, thì ước mơ đó chắc chắn rằng sẽ là hiện thực đối với chúng ta.
22 Tháng Sáu 20209:18 CH(Xem: 423)
Với chiến dịch chống tham nhũng mà không có cơ chế diệt tham nhũng tận gốc, kiểu ông Trọng & phe nhóm, thì tham nhũng không những không thể diệt được, vì diệt được 1 con sâu lại có 3, 4 con sâu khác sinh ra, mà nó còn làm cho người Việt Nam quên đi hay không nhận ra rằng, ông Trọng & phe nhóm đang cố hết sức làm suy kiệt nguồn lực của dân tộc, dẫn đến dân tộc bị suy yếu toàn diện. Rất ít người Việt Nam nhận ra điều này. Phần nhiều dân Việt Nam sung sướng, hả hê, tung hô ông Trọng & phe nhóm, mà không nhận ra, ông Trọng & phe nhóm đã, đang đưa đất nước và dân tộc Việt Nam nằm gọn trong miệng của người Tàu.
22 Tháng Sáu 20209:08 CH(Xem: 474)
Sự hung hăng bất chấp ấy chính là tính cực đoan. Như vậy để bảo vệ quan điểm “miệng giếng là bầu trời” thì không thể dùng lý nên họ buộc phải dùng sự hung hăng bất chấp. Như vậy, từ nền giáo dục một chiều nó sản sinh ra chủ nghĩa cực đoan là điều không thể tránh khỏi. Mà chủ nghĩa cực đoan nâng tầm lên nữa thì nó thành chủ nghĩa khủng bố. Lúc ấy, những kẻ này quan điểm rằng “ai không theo tao tao giết”, và thực tế CS cũng đã đạt đến chủ nghĩa khủng bố rồi. Để chứng minh, xin mọi người xem lại suốt 21 năm chiến tranh Việt Nam 1954-1975, thì người ta chỉ thấy...
21 Tháng Sáu 20208:39 CH(Xem: 445)
Nếu ông thật sự coi Tổ quốc và Nhân dân là yếu tố số 1 trong suy nghĩ và hành động, thì câu văn chỉ có thể là: “Đức là phải trung thành với Tổ Quốc, với nhân dân, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên tối cao, làm việc gì cũng phải nghĩ vì đất nước, vì Tổ quốc, đừng nghĩ đến mình”, đằng này ông cố tình già cậy lú lẫn, đặt ngay cái đảng thổ tả của ông lên trên cả Tổ Quốc, cả Nhân dân: …..”, cứ như Đảng là mẹ của Tổ Quốc, của Nhân dân, của Dân tộc không bằng. Tôi đọc câu này mà muốn văng tục vào mặt ông quá. Ông cố tình viết như vậy, là thể hiện, ông vừa là một thằng ngu, vừa là một thằng lừa đảo, đểu cáng, khốn nạn, tôi không thể...
14 Tháng Bảy 2020
Còn Mỹ thì dù cho có những hành động cứng rắn tại Biển Đông cũng chỉ dừng lại ở việc bảo đảm con đường hàng hải quốc tế, những vấn đề TQ xâm chiếm thềm lục địa của Việt Nam; Mỹ không thể nào can thiệp vì nếu có muốn cũng sẽ mắc nghẹn với cái Công Hàm công nhận 12 hải lý của PVĐ đã ký kết cùng TQ, đó là chuyện song phương chứ không phải là đa phương để có thể vận dụng luật pháp quốc tế vào mà cứu giúp cho Việt Nam. Nước Mỹ chỉ quan tâm đến sự quấy nhiễu của lực lượng hải quân TQ tại các mỏ dầu do các công ty của họ khai thác để bảo vệ cho...
14 Tháng Bảy 2020
Tại sao chính người cộng sản lại cho xuất bản và ca ngợi cuốn sách này, trong khi nó là một cuộc đột kích có tổ chức với vũ trang để giết các binh sỹ của quân đội của chế độ mà những người tấn công cho là độc tài? Trong khi, chính lúc này, những người chỉ đấu tranh bằng hoà bình và tư tưởng ôn hoà, tại xứ ta, lại bị cáo buộc phạm trọng tội chính trị (an ninh quốc gia)? Đây chẳng là một nghịch lý của người cộng sản ư? Họ muốn và đã đạt được chính quyền bằng chuyên chính bạo lực, nhưng ngay khi có được, họ lại trừng trị và coi là tội phạm ngay cả với những người...
14 Tháng Bảy 2020
Trong tháng này, Fauci cũng đã nói Hoa Kỳ cần cân bằng giữa việc hồi phục về kinh tế và sức khỏe dân chúng. Ông cũng nhấn mạnh mọi người cần tập để giữ khoảng cách nơi công cộng và việc đeo mặt nạ. "Vì nền kinh tế quốc gia, ta phải mở cửa lại sinh hoạt trong xã hội, chắc chắn phải vậy, kinh tế phải được phục hồi", "nhưng ta phải mở cửa lại một cách khoa học, và chỉ vì không làm thế, giờ đây hậu quả là sự lây nhiễm trầm trong như ta đang thấy đó."
14 Tháng Bảy 2020
Từ các công trình, dự án giao cho Trung Cộng làm vừa kéo dài lê thê, đội vốn cao gấp bao nhiêu lần, khiến VN bị mắc vào «bẫy nợ» của Trung Quốc mà chất lượng thì tệ hại, nhiều công trình gây ô nhiễm nặng nề cho môi trường, ví dụ dự án đường sắt Cát Linh-Hà Đông, dự án khai thác bauxite Tây Nguyên, điện hạt nhân Ninh Thuận, Formosa Hà Tĩnh v.v...Cho tới các đặc khu kinh tế cho Tàu thuê dù dư luận phản đối, Quốc hội 2018 không thông qua nhưng mới đây, nhà cầm quyền vẫn lặng lặng tiến hành 2 khu kinh tế là Vân Đồn-Quảng Ninh và Phú Quốc-Kiên Giang...
13 Tháng Bảy 2020
Trong lịch sử khoảng 4000 năm của dân tộc Việt Nam, thời nào cũng có nhân tài giúp xây dựng và phát triển đất nước. Nhưng có thể nói dưới sự cai trị của đảng và chế độ CSVN thì không có một nhân tài nào xuất hiện mà chỉ xuất những kẻ bất tài, vô đức cai trị Nhân dân, chiếm đoạt tài sản của Nhân dân và của quốc gia như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Xuân Anh, Tất Thành Cang,…
13 Tháng Bảy 2020
Nói là gửi tới người Việt Nam, đọc đi đọc lại không dưới chục lần, nhưng không thấy cái gì mà Y muốn gửi tới người Việt cả, thực ra thông điệp của Lão Hồ này muốn gửi tới Bộ chính trị Hà Nội ngụy trang dưới tiêu đề gửi tới người Việt thì đúng hơn. Vì hơn ai hết, hắn cũng hiểu rằng Nhân dân VN vốn dĩ có quyền gì mà lựa chọn thái độ ngoại giao hay nói cách khác chọn bạn chơi chỉ có đảng nắm quyền chọn được. Rõ ràng, người Việt Nam luôn xem trung cộng là kẻ thù, thì không có lý gì hắn ta lại gửi nhân dân VN cả. Một tổng biên tập tờ báo đảng TQ, mà hắn ta đòi...
12 Tháng Bảy 2020
Thanh niên Hongkong đã đứng lên chỉ vì Hongkong ngày càng tệ hại hơn, dân quyền đang bị đe dọa nặng nề, còn dân xã nghĩ thì thế nào trong khi sự tồn vong của đất nước đang bên bờ vực, sự toàn vẹn lãnh thổ bị giặc cướp xâm phạm hàng ngày. Xin hỏi trước vấn nạn đó đã có được trăm người dân, ngàn người dân, dám đứng lên thẳng thắn mặt đối mặt, với lũ Ba Đình buôn dân bán nước không? Hỏi chỉ là bởi thất vọng bởi bao năm luôn mong đợi một điều gì đó xảy ra! Chỉ lẻ tẻ một vài người, lại thêm sự quay lưng né tránh của chính người dân xã nghĩa...
11 Tháng Bảy 2020
Những thế hệ già nua về nhận thức này đã không tự nhìn thấy những công việc họ làm suốt mấy chục năm qua, nó không có gì khác hơn cái bản sao của người Cộng Sản, của chủ nghĩa Cộng Sản là mấy, qua việc trù dập, qua việc chụp mũ và nhất là qua lối tấn công đàn áp người khác chính kiến bằng chính cái chiêu trò bẩn thỉu và bỉ ổi nhất của Cộng Sản, trò Đấu Tố Những Người Bất Đồng Chính Kiến Qua Tòa Án Nhân Dân mà họ căng lều lập ra như ở các “Cộng Đồng Người Việt” ở Mỹ. Chẳng hạn như vụ tấn công chụp mũ bà Dân Biểu Trâm Nguyễn ở Andover, Massachusetts...
10 Tháng Bảy 2020
Với 88 trạm BOT dày đặc, mà chủ yếu là trên quốc lộ thì dân không có chọn lựa sử dụng hạ tầng miễn phí, chính vì thế toàn bộ nền kinh tế đất nước bị BOT trấn lột một cách cưỡng bức mà không có đường nào thoát. Chính quyền CS đã từ chối xây dựng hạ tầng cơ bản phục vụ dân sinh, trong khi đó người dân Việt Nam phải gồng lưng đóng thuế cho chính quyền thuộc loại cao nhất Châu Á. Như vậy, qua đây chúng ta mới thấy, BOT ở nước khác chỉ đơn giản nâng cao chất lượng hạ tầng, còn hệ thống BOT Việt Nam đang làm nhiệm vụ trấn lột toàn dân. Chính vì vậy mà chúng ta...
09 Tháng Bảy 2020
Các bạn có thể thờ ông Trump như một vị thần nếu như các bạn muốn. Còn với tôi, ông ta chỉ là một con người với đầy rẫy những khiếm khuyết. Nhưng ngay cả như vậy, nếu ông ta chỉ là ông chủ của một cái casino, thì tui không cần nói làm gì. Nhưng ông ta đang là Tổng Thống Mỹ, nghĩa là ông ta đang là đầy tớ của dân Mỹ, cho nên tôi phải quan tâm vì mọi quyết định của ông Trump đều ít nhiều có ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, gia đình tôi và tương lai của con cái tôi. Thuê đầy tớ thì phải biết họ làm gì và làm như thế nào chứ? Làm không được thì phải đuổi để mướn người khác...