Thời đại Hốt Tất Liệt

25 Tháng Năm 201810:38 CH(Xem: 604)

                                 
                                 Thời đại Hốt Tất Liệt

147643900214925-1-jochi--copy-                                                                         



Viết Từ Sài Gòn





Người Cộng sản gọi thời đại họ đang sống là thời đại Hồ Chí Minh; Dân giang hồ gọi thời đại họ đang sống là thời đại Cá Lớn Nuốt Cá Bé; Dân ma túy, chích choác gọi thời đại họ đang sống là thời đại Hoàn Kim (nghĩa là có những dịch vụ bán kim hoàn hảo); Dân bảo kê nhà hàng, khách sạn, lâm tặc, sa tặc, thảo tặc, xa lộ tặc, nói nôm na là xã hội đen gọi thời đại của họ là thời đại Bác Kính Yêu… Dường như có hàng trăm cách gọi về thời đại của mình trong lúc này, tại Việt Nam. Cách gọi tên thời đại tùy thuộc vào cảm hứng cũng như đặc trưng công việc, vùng miền. Nhưng cái tên thời đại Hốt Tất Liệt thì có vẻ lạ nhất, nghe có vẻ phim Tàu rặt Tàu.

Và lạ hơn nữa là cái tên thời đại này lại xuất hiện khá nhiều ở miền Nam, ở những người đấu tranh cho dân chủ, kêu gọi bảo vệ môi trường, chống bành trướng Trung Quốc. Điều này dễ gây hoang mang về tính hai mang của họ. Nhưng không phải vậy.

Giải nghĩa thời đại, một bạn trẻ người Công Giáo đã nói rằng Hốt Tất Liệt là “hốt tất tần tật mọi thứ và làm tê liệt đến tế bào tự chủ cuối cùng của con người”. Để chứng minh điều mình nói là đúng, bạn trẻ này nêu ví dụ mới mẽ nhất trong vài ngày trở lại đây về vụ một đại biểu quốc hội đưa ra ý kiến “người bán trà đá tại Việt Nam có tỉ suất lợi nhuận cao nhất thế giới…” nhằm đặt vấn đề về thu thuế đối với họ. Và trước đây, một người giờ chắc cũng đang mục rữa cùng giun dế - ông Giàng Seo Phử, Chủ nhiệm Ủy ban dân tộc Việt Nam từng nói “người bán vé số có thu nhập cao ngất ngưởng…”. Tất cả những phát biểu này cùng nằm trong một loại tư duy rất chung của người Cộng sản, đó là tư duy Hốt Tất Liệt trong thời đại Hốt Tất Liệt.

Bởi chỉ có thứ tư duy hốt tất tần tật không ngoại trừ thứ gì và dây thần kinh con người đã bị liệt, không còn biết phải trái, hốt cho đến khi đối phương tê liệt mọi thứ, mất khả năng tự chủ mới nghĩ ra được những thứ thuế, phí mà nghe qua không thôi người có chút lương tri cũng đã cảm thấy buồn nôn.

Nhẹ một chút thì buồn nôn vì chuyện giá xăng, giá dầu, giá cước trạm BOT, giá cước các dịch vụ công cộng thi nhau tăng một cách bệnh hoạn. Tiếp đến là bất kì thứ gì có trong nhân dân, nhà cầm quyền, giới chức cũng nghĩ đến chuyện biến nó thành thuế, phí, ngay cả đến người bán vé số, người bán trà đá cũng không tha cho họ. Thuế, thu phí, thu giá… Rồi không biết đến thu gì nữa!

Nhưng vì sao người Cộng sản chỉ nghĩ đến chuyện hốt, hốt và hốt vậy? Bàn chất của họ là gì?

Điều này cũng nên nhìn lại cái gốc hình thành của người Cộng sản một cách thực tế, bớt mơ mộng và cũng đừng mạ lị họ nhiều, bởi chúng ta đã tự rước khỉ về nhà, rồi đưa chúng lên phòng khách ngồi ghế salon, bảo chúng xem tivi, đưa chúng vào phòng tắm và chỉ dĩa trái cây trên bàn thờ cho chúng thì đừng bao giờ mạ lị chúng, bởi điều này vô nghĩa!

Tôi nói “chúng ta” ở đây là đang đứng trên bình diện của những người “có công cách mạng” mà hầu hết đang nếm trải mọi khổ ải từ việc bị ép chế, bị thu hồi đất vô căn cớ, bị người Cộng sản đẩy ra đường để lấy nhà… Con số này, xét trên cả nước còn đông hơn cả những người từng tham gia bộ máy chính quyền miền Nam Việt Nam.

Từ những năm đầu thập niên 1950, ai đã sống trong quốc gia Việt Nam Cộng Hòa, hưởng mọi chế độ của chính quyền VNCH để “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”? Rồi những thập niên sau đó, ai đã đưa và giấu diếm Cộng sản tại miền Nam khiến cho họ nhiều hơn cả lực lượng Việt Nam Cộng Hòa? Đến 30 tháng 4 năm 1975, ai đã ra đường, xếp hàng để chào mừng “bộ đội cụ Hồ” trên thành phố Sài Gòn? Và đến nay, hàng ngàn, hàng chục ngàn cái vẫy tay reo mừng đó, có cái nào tiếp tục vẫy reo mừng, có cái nào phải huơ lên trời kêu khổ?

Chỉ chừng đó cũng đủ thấy cái giá mà cả dân tộc này phải trả cho việc rước khỉ dòm nhà. Bởi bản chất của người Cộng sản là Vô Sản, đưa một thằng không có gì vào chỗ có nhiều thứ thì nó phải khoắn nhiều thứ, khoắn cho đến bao giờ thỏa cái thèm, cái đói của nó mới thôi! Đến khi mọi thứ trở nên thừa mứa, thì thứ nó khoắn không phải là bữa ăn, cái nhà nữa mà là sự rên xiết của đồng loại.

Cho đến thời điểm hiện nay, khi mà mọi thứ đã trở nên thừa mứa, trương nở vô tội vạ và không quản lý được thì đó cũng là lúc mà mọi thứ nhu cầu bệnh hoạn phát sinh. Có thể nói chưa có thời điểm nào mà mọi thứ bệnh hoạn phát sinh trong cơ thể đảng Cộng sản nặng nề hơn lúc này. Bạo trưng thu, bạo thuế, bạo phí, bạo giá… như một căn bệnh phát sinh trong cơ thể chính trị Cộng sản sau khi chè chén quá độ.

Và, nếu như trước đây vài thập kỉ, người Cộng sản tỏ ra tàn bạo trước nỗi khổ của đồng bào là vì họ thiếu thốn, họ cần tranh ăn và vơ vét bằng bạo lực. Đến lúc này, họ ít tỏ ra tàn bạo hơn nhưng lại tỏ ra dửng dưng, máu lạnh và cười cợt trên nỗi đau của đồng bào hơn là vì họ đã đến thời kì bệnh hoạn. Họ không thiếu đói cơm áo gạo tiền, nhà cửa xe cộ nữa mà họ thiếu đói những trò chơi bạo liệt hơn, tàn nhẫn hơn. Tận thu, tận vét, tận hốt của dân nghèo lúc này cũng là trò chơi họ vừa sáng tạo trong thời đại mới của họ. Thời đại này có nhiều người gọi là thời đại Hốt Tất Liệt. Nhưng trên thực tế, nếu gọi đúng tên của nó, có lẽ phải nói đây là thời đại của những trò chơi mới.

Khi nhân dân tê liệt, họ hốt tất tần tật, và khi hốt đủ, họ cần cảm giác tê liệt của những con nghiện, giả sử con nghiện cần tê liệt mọi đau khổ thì không ít người Cộng sản cần được tê liệt mọi nỗi nhục trong tiến thân bằng cách hành hạ đồng loại. Và trong cuộc chơi này, đồng loại nghèo khổ càng rên xiết thì cuộc chơi càng máu!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Giêng 2019
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 2019
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 2019
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 2019
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 2019
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 2019
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 2019
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 2019
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 2019
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 2018
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.