Lý luận cù nhầy về độc quyền cai trị ở Việt Nam

20 Tháng Hai 20248:13 CH(Xem: 2847)

           Lý luận cù nhầy về độc quyền cai trị ở Việt Nam

imagesĐảng đã hết thời cho nên mới đem một tên tướng ngành võ làm nghành văn Chuyên Láo - Hình Internet




Phạm Trần
 Việt Báo




Thời gian gần đây, những người thương vay khóc mướn ở Việt Nam thường đem vấn đề Chủ nghĩa Xã hội và đảng có quyền một mình lãnh đạo  ra hù họa dư luận. Tuy nhiên, càng vênh váo và cù nhầy bao nhiêu lại càng lâm vào thế bí. Những bài viết không trả lời được câu hỏi: Ai đã trao quyền lãnh đạo cho Đảng, và tại sao Đảng sợ Dân chủ đến thế?

    Thực tế “không ai trao quyền cai trị  độc quyền cho Đảng”. Nhân dân chưa bao giờ bỏ phiếu bầu Đảng vào vị trí lãnh đạo độc tôn. Đảng đã tự cho mình quyền lãnh đạo “toàn xã hội” như đã tự vẽ trong Điếu 4 Hiến pháp năm 2013, theo đó: “Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác-Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”
    Lời lẽ “tự biên, tự diễn” này đã đưa đất nước vào 30 năm nội chiến nồi da xáo thịt (1945-1975), đất nước tan hoang và lòng người ly tán sau 94 năm đảng có mặt trên đất nước (3/2/1930- 3/2/2024).

    Bằng chứng Chủ nghĩa Cộng sản Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, người thành lập đảng CSVN, đã sụp đổ khi Chế độ Cộng sản và khối Liên Xô tan rã năm 1991. Sau 70 năm chịu sự lãnh đạo kìm kẹp của nhà nước Liên Xô, người dân Nga và các Dân tộc chư hầu Đông Âu đã vùng lên đạp đổ thành trì cai trị hà khắc này.
    Thế nhưng, 23 năm sau (1972-2924), luận điệu “chữa lửa” vẫn tồn tại gượng ép ở Việt Nam như: “Sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu trước đây chỉ là sự sụp đổ của một mô hình CNXH cụ thể do nhiều nguyên nhân khác nhau, chứ không thuộc về bản chất của chế độ XHCN, không phải do sai lầm trong lý luận về CNXH của chủ nghĩa Mác-Lênin. Đây cũng không phải là sự "cáo chung" của CNXH mà chỉ là "bước thụt lùi tạm thời", là bài học kinh nghiệm quý giá trong việc nhận thức và vận dụng đúng đắn lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin về CNXH, cũng như trong việc xây dựng mô hình CNXH cụ thể, phù hợp với đặc điểm của từng quốc gia, dân tộc.” (Báo Nhân Dân, ngày 02/02/2024).
    Lập luận “cố đấm ăn xôi” này không có cơ sở, vì sự tan rã của Liên Xô không phải là “bước thụt lùi tạm thời" mà vĩnh viễn. Thế nhưng, với thái độ ù lỳ và quan điểm chậm tiến, đảng CSVN vẫn cố bám lấy chiếc áo rách để lập luận: “Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử, loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội.” (Theo Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ qúa độ lên Chủ nghĩa Xã hội, bổ sung, phát triên năm 2011).


SA LẦY-THAM NHŨNG

Hy vọng hão huyền này đã lật tẩy mặt trái của Chế độ Xã hội Chủ nghĩa ở Việt Nam. Tình trạng tham nhũng, tiêu cực và suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống của cán bộ đảng viên, nhất là giới lãnh đạo, đã phơi ra “con người thật” của đảng CSVN. Đảng nhìn nhận đã có “một số không nhỏ” đảng viên “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”, công khai phủ nhận Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.
    Những người này chê đảng lỗi thời, chậm tiến và ngoan cố  không nhận ra Chế độ Cộng sản đã chết. Họ cũng biết đảng cố bám lấy hình ảnh Hồ Chí Minh để làm chiếc phao cứu sống. Đảng cũng phải sử dụng Quân đội và Công an để bảo vệ chế độ, chống dân chủ và đàn áp đối lập.
    Những lập luận “Chủ nghĩa Xã hội là một chế độ ưu việt nhất” của Tuyên giáo, cơ quan tuyên truyền của đảng CSVN, đã bị thực tế phủ nhận. Với bằng chứng Thé giới Cộng sản do Nga-Trung Quốc lãnh đạo đã tan rã. Trên Thế giới ngày nay, chỉ còn lại Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Bắc Hàn và Cuba theo Chủ nghĩa Cộng sản.
    Để tồn tại, Việt Nam phải dựa vào Trung Quốc hầu hết mọi phương diện từ Chính trị đến Kinh tế và Ngoại giao. Việt Nam không dám “quay trục” sang Tư bản Chủ nghĩa khi Trung Quốc còn do đảng Cộng sản độc quyền cai trị. Việt Nam cũng không dám chống lại Trung Quốc ở Biển Đông, dù đã mất Quần đảo Hoàng Sa và một số vị trí chiến lược quan trọng ở Quần đảo Trường Sa.
    Hơn nữa Việt Nam đã phải lệ thuộc vào Kinh tế của Trung Quốc để tồn tại. Theo thống kê, mỗi năm  Việt Nam “nhập siêu” từ Trung Quốc từ 50 đến 60 tỷ Mỹ kim, tập trung vào máy móc và hàng dân dụng. Sự lê thuộc này là “chén thuốc độc” của Việt Nam. Tình hình sẽ nguy hiểm đến sự tồn vong của đất nước, nếu Trung Quốc “quay mặt” trừng phạt Việt Nam như họ đã làm trong 10 năm chiến tranh biên giới từ 1979 đến 1989.
    Vì vậy, đảng CSVN đã phải làm theo Trung Quốc trong chủ trương kinh tế được gọi là “thị trường theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa” do nhà nước lãnh đạo. Kinh tế tư nhân được nhà nước đề cao, nhưng cũng do nhà nước giám sát.
    Với chủ trương kinh tế “giở giăng, giở đèn” như vậy, Việt Nam không vượt qua được những khó khăn trong sản xuất, xuất khẩu và tiêu dùng trong nước. Bởi vì “cái bóng” Trung Quốc đã bao phủ mọi lĩnh vực.  Do đó, khi bị chỉ trích, Tuyên giáo đảng đã bịa ra chuyện kinh tế Tư bản đã bóc lột công nhân và người lao động để làm giầu cho thiểu số nhà Tư sản là giới tài phiệt và siêu giầu.

    Đảng CSVN cũng rêu rao Kinh tế Xã hội chủ nghĩa là nhằm phục vụ “quảng đại quần chúng”, nhưng thực tế chỉ có “tư bản đỏ” mới giầu lên trong nền kinh tế chỉ huy này. Vậy mà đảng vẫn quanh co rằng: “Ở Việt Nam, nền kinh tế thị trường định hướng XHCN không phải là kinh tế thị trường tự do theo kiểu TBCN, mà là một mô hình kinh tế trong thời kỳ quá độ lên CNXH, là một kiểu tổ chức kinh tế vừa tuân theo những quy luật của kinh tế thị trường vừa dựa trên cơ sở và được dẫn dắt, chi phối bởi các nguyên tắc và bản chất của chủ nghĩa xã hội. Các nước XHCN lựa chọn kế thừa những thành quả của nhân loại không phải là việc từ bỏ con đường CNXH, hay CNTB điều chỉnh, thích nghi không phải là thay đổi về bản chất. Cho nên, việc xác định chế độ chính trị, đi theo con đường nào cho đến ngày nay vẫn là cần thiết. Theo quy luật vận động khách quan của lịch sử xã hội loài người, CNXH vẫn là một chế độ xã hội mang bản chất ưu việt cần hướng tới, là một tất yếu.” (báo Nhân Dân, ngày 02/02/2024)
    Đảng nói vậy mà “không phải vậy”. Đảng đã “tư bản hóa” chủ trương kinh tế, nhưng vẫn nắm quyền kiểm soát để hưởng lợi. Đảng không dám nói thẳng ra là nền “kinh tế thị trường theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa” chỉ là cách nói để nhân dân không nghi ngờ. Vì vậy, đảng vẫn không từ bỏ độc quyền cai trị và độc đảng cầm quyền theo phương châm “đổi mới nhưng không đổi mầu, hòa hợp mà không hòa tan”.
    Do đó, mỗi khi bị chỉ trích độc tài, đảng lại ra sức chống đỡ và chống đòi hỏi “đa nguyên, đa đảng”. Bằng chứng bởi lập luận: “Các đối tượng xuyên tạc, phủ nhận nền tảng tư tưởng, phủ nhận cơ sở lý luận về vai trò lãnh đạo, vai trò cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam. Ra sức tuyên truyền cho luận điệu “chủ nghĩa Mác - Lênin đã lỗi thời”; “chủ nghĩa Mác - Lênin là lý thuyết suông về CNXH không tưởng, không có thực”... Đây là luận điệu hết sức nguy hiểm bởi nó cố tình đánh đồng giữa vấn đề đa nguyên, đa đảng với dân chủ và phát triển. Mục đích của chúng là phủ nhận vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với lịch sử của dân tộc, lấy cớ cổ suý cho ý đồ xây dựng, hình thành những đảng phái chính trị đối lập, chống phá từ bên trong.” (Báo CAND, ngày 05/02/2024).
    Từ lâu các lãnh đạo đảng, kể cả ông Võ Văn Thưởng, đương kim Chủ tịch Nước, tuyên bố Việt Nam không chấp nhận đa nguyên, đa đảng. Nhưng câu hỏi đặt ra là: tại sao đảng lại sợ Dân chủ đến thế?
    Đảng sợ vì muốn độc quyền cai trị để hưởng lợi? Hay đảng sợ phải chia quyền với các đảng Chính trị khác?
    Dù trong trường hợp nào thì đảng cũng không che được lòng tham và đã dùng võ lực để bào vệ quyền này. Nhưng cũng vì vậy mà đảng đã phản bội lời tuyên bố của Hồ Chí Minh ngày 7/6/1960, theo đó ông nói: “Đảng ta là một đảng cách mạng, ngoài lợi ích của công nhân và nông dân, Đảng ta không có lợi ích nào khác”.
    Ông Hồ cũng đề cao quyền lợi của nhân dân, chống lại cá nhân chủ nghĩa, nhưng ngày nay “cá nhân chủ nghĩa” đã bàng bạc trong đảng, tạo ra bất công xã hội và lợi ích nhóm. Như vậy, Đại hội XIII của Đảng (tháng 2/2021) đã bịp dân khi tự đánh giá: "Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như hiện nay”.
    Kết luận một chiều này không bảo đảm Việt Nam đã có dân chủ trong nhân dân vì đảng chỉ chấp nhận có “dân chủ trong đảng” mà thôi.  Bằng chứng như Hội đồng Nhân dân và Quốc hội, hai cơ chế bầu cử nhưng thực chất chỉ là “đảng cử dân bầu” để làm đẹp chế độ. Nhân dân không có quyền “không bỏ phiếu”. Quyền tự ứng cử chỉ là hình thức có tổ chức bởi Mặt trận Tổ quốc để loại bỏ những người muốn ứng cử độc lập hay đối lập với đảng.

    Trường hợp bị loại ngay từ vòng “hiệp thương” năm nào của hai ứng cử viên Quốc hội sáng giá gồm ông Lê Kiên Thành, con trai Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn và Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ, con Nhà thơ Cù Huy Cận là một bằng chứng phi dân chủ và độc tài. Ông Cù Huy Hà Vũ sau đó đã bị buộc ra nước ngoài sống lưu vong.

CỤ NGUYỄN TRỌNG VĨNH

Tình hình phi dân chủ đã nhắc ta nhớ lại tuyên bố đanh thép của lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh năm 2017, theo đó ông nói: “ĐCSVN nay đã hoàn toàn biến chất, trở nên quá hư hỏng, khó có thể sửa chữa được! Đảng đã đánh mất mình, không còn xứng đáng là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội nữa! Trong các hư hỏng trên, có 3 hư hỏng nguy hiểm nhất:
    - Một là, ĐCSVN đã trở thành một ổ tham nhũng trầm trọng, khó có thể kiềm chế và kiểm soát được! Bọn tham nhũng đều là những cán bộ, đảng viên trung cao cấp của Đảng, chúng đã trở thành bầy sâu, tập đoàn sâu và ăn của dân không từ một thứ gì!
    - Hai là, ĐCSVN không còn là một khối đoàn kết vững chắc như xưa. Nay đã chia rẽ, đang hình thành nhiều phe nhóm lợi ích tệ hại trong đảng, và các phe phái này đang ra sức đấu đá, tranh giành nhau quyền lợi và quyền lực, không thiết tha gì với lợi ích dân tộc, với quyền lợi đất nước như hồi ĐLĐVN trước đây nữa!
    - Ba là, ĐCSVN ngày nay đã lệ thuộc nặng nề vào ngoại bang, cụ thể là vào ĐCSTQ! Sau khi bí mật ký kết thỏa ước Thành Đô (9/1990) với ĐCSTQ, Ban lãnh đạo ĐCSVN kể từ đó đã lệ thuộc gần như mọi mặt vào ĐCSTQ! ĐCSVN làm ngơ, không dám ra tuyên bố phản đối và thực hiện biện pháp đáp trả khi chủ quyền biển đảo của Tổ quốc bị bọn TQ xâm phạm, đặc biệt là sự kiện từ đầu tháng 5/2014 đến giữa tháng 7/2014, khi TQ ngang ngược coi thường luật pháp quốc tế và chủ quyền quốc gia của Việt Nam, chúng hạ đặt trái phép dàn khoan HD.981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, và mới đây Việt Nam phải nhẫn nhục đầu hàng, chấp nhận yêu sách ngang ngược của TQ đòi VN phải ngừng Dự án khoan thăm dò khí đốt tại Lô 136/03 thuộc bãi Tư Chính nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam!”
    Với những nhận xét rõ ràng của Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, ta có thể hiểu tại sao trong đảng hiện nay không thiếu những kẻ chỉ muốn đảng tồn tại mãi để được vinh thân, phì gia.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Ba 20248:06 CH(Xem: 1417)
Thế nhưng hầu hết các tờ báo Việt Nam đều im lặng trước những thông tin rất quan trọng, thu hút sự chú ý của tòan dân. Khi nhân dân lên tiếng thì Báo chí lại trích lời của Tổng bí thư và coi là: “xuyên tạc, tung tin, tác động, chia rẽ nội bộ ta hòng phá hoại công tác nhân sự của đảng” và nhiều người đã phải chịu án tù hoặc bị phạt hành chính vì thực hành quyền tự do ngôn luận này. Chúng ta thấy một điều rất lạ kỳ là hầu hết các tin tức quan trọng về Việt Nam đều được báo chí quốc tế lên tiếng trước, nghĩa là ở Việt Nam không phải không có nguồn tin mà chính sự “bịt miệng” đã đẩy những tin tức đi xa hơn, đem lại uy tín cho các tổ chức nước ngoài.
16 Tháng Ba 20245:58 CH(Xem: 3634)
Lại nói về chức phó vương xứ Tận còn để trống ít lâu thì triều đình vội vã ban chiếu ngự bình sắc phong quan tham tri xứ Quảng Võ Thường phẩm hàm cấp ba lên nhiếp chính làm cho triều đình ai nấy cũng đều xôn xao bất mãn, bởi quan phẩm hàm cấp thấp, không theo con đường cơ cấu xưa nay, hơn nữa quan còn trẻ tuổi, khi thụ phong chỉ mới trên dưới 50 mà ở vị trí số 2 triều đình thì sợ lòng dân không phục. Biết ý quần thần, đức vua Lú mới truyền thái giám truyền tay cho xem qua lý lịch trích ngang của Võ Thường, theo đó tân phó vương là cháu đời thứ 19 của… Võ Tòng, gọi Tòng bằng ông tổ cậu...
14 Tháng Ba 20247:42 CH(Xem: 2334)
Sau ngày cộng sản Đông Âu và Liên Sô sụp đổ thì khẩu hiệu “chủ nghĩa Marx Lenin bách chiến bách thắng” đã không còn hợp thời, nên 1992 Hiến Pháp của Đảng được sửa đổi và trong đó có thêm phần “tư tưởng Hồ Chí Minh.” Nhưng rồi Đảng lại không biết trình bày cái tư tưởng đó như thế nào, ngoài những khẩu hiệu kêu gọi toàn dân nên như thế này, thế kia… Ông Trần Ngọc Thành, quê Nghệ An, một cựu đảng viên, hiện sống tại Ba Lan, cho rằng ông chỉ thấy “tư tưởng Hồ Chí Minh” chỉ là những câu như: cần kiệm, chí công vô tư, chủ nghĩa yêu nước… Ông nói đó là những thứ sáo rỗng.
14 Tháng Ba 20247:38 CH(Xem: 1549)
Bọn truyền thông giẻ rách hải ngoại luôn mồm ca tụng quê hương giàu đẹp, bọn dư luận viên láo toét về con đường đi lên XHCN, bọn Vịt kiều thân cộng, ở xứ người no cơm ấm cật thích về thăm VN khoe mẽ, nói chung tất cả những đứa nào hay ca ngợi VN hôm nay giàu đẹp thì hãy chống mắt lên mà nhìn, nhìn xong rồi ngọng luôn chứ hùng biện, ngụy biện, xảo biện gì nổi nữa?! Sự thật đằng sau những tòa nhà cao tầng, những hào nhoáng giả tạo thì đời sống người dân trong nước vẫn mãi nghèo hèn, nhà cầm quyền csVN hoàn toàn ngó lơ, nếu có trợ cấp thì chỉ vài ba trăm ngàn tương đương 2, 30 chục đô la một tháng...
14 Tháng Ba 20247:33 CH(Xem: 908)
Đang yên, đang ổn trong rừng Nó đào, nó bới, nó bưng về thành Nó chặt, nó tỉa bớt cành Nó chôn xuống đất, ghi danh... sếp trồng Bu đầy, cả một đám đông Vỗ tay tán thưởng, nức lòng ngợi ca Một rừng cờ phướng, áo hoa Có cả bóng áo cà sa niệm bùa Mỗi năm có biết bao mùa Mùa chặt, mùa đốt... và mùa trồng cây Chặt phá loang lổ, tầy huầy Muốn đốt cho sạch phải xây nhiều lò Muốn trồng, phải trồng cây to Chóng thành củi gộc thồn lò cháy ngon Ngu gì trồng mớ cây con Hết nhiệm kỳ, nó chả còn sống đâu
13 Tháng Ba 20248:03 CH(Xem: 1526)
Ôi, có gì không rõ mà phải làm rõ, ông Phó Chủ tịch ơi! Lý do chắc là tại họ làm biếng, không chịu về nước xây dựng CNXH cho mấy ông đó thôi. Có lẽ ai đó đã làm cho họ hoang mang, dao động, khi nói rằng: “Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa“. Nhân loại đã đi được gần ¼ đoạn đường trong thế kỷ này. Còn hơn ¾ đoạn đường nữa mới hết thế kỷ, nhìn đoạn đường hơn 76 năm còn lại, có lẽ họ ngẫm nghĩ: Chẳng biết mình có sống được chừng tới đó hay không mà về đó để xây dựng, cho dù đến hết thế kỷ này có xây CNXH thành công đi nữa...
12 Tháng Ba 20248:07 CH(Xem: 2217)
Bà Lan vừa chỉ cho đàn em từng kỷ vật, vừa thuyết minh: “Đây là bác Trọng tặng nhé, bác Nguyễn Phú Trọng tặng cho em bút bằng vàng với kim cương để ký các quyết định lớn. Đây, chính đích thân bác Trọng ký, em có hình ảnh luôn. Đây, chữ ký của bác Nguyễn Phú Trọng”. “Đây, cái này là của bác Phạm Minh Chính… Em có hết, tứ trụ triều đình em có hết, không có thiếu cái gì hết…” “Tay sờ mắt thấy…”; “Tiền không có thiếu đâu”; “Đừng có phát tán nhé…” “Tặng cho em trai một cái nè. Bằng vàng thật đấy nhé!” Phía trên là những lời của bà Lan, bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phúc, một khúc củi tươi mới vào lò. Bác Cả chống tham nhũng kiểu này thì …
11 Tháng Ba 20249:08 CH(Xem: 1875)
- Mời Bác ngủ Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi Bác ơi: Mời Bác nghỉ - Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai đi đánh giặc Bác thức thì mặc Bác Bác ngủ không an lòng Hàng bác cứ... lòng thòng Thì phải làm... kách mệnh Em Xuân nằm chân gác, Em Ngát ngủ tê hê Em Lạc cùng em Khai vẫn còn chờ ở đó... Đường kách mệnh gian khó Bác phải gắng cho xong Đầu gối bác muốn long Toàn thân thì uể oải Nhưng bác không trễ nãi Nhiệm vụ... đảng đã giao Bác phải cố cho mau.
11 Tháng Ba 20249:03 CH(Xem: 891)
Phản động không rao giảng đạo đức Không việc làm táng tận lương tâm. Phản động không bao giờ bán nước Quỳ dưới chân bọn giặc ngoại bang. Phản động biết bạn, thù rành rẽ Không gộp chung như mớ bòng bong. Phản động không bao giờ chạy án Không ăn tiền cả triệu đô la. Phản động không chơi gôn, đánh bạc Không giống như tướng cướp côn đồ. Phản động không nhà lầu, xe hơi , gái gú Không thẻ xanh, mua chức, mua quyền . Phản động chỉ nói lên sự thật Không nói lời nịnh hót , bưng bô. Vậy phản động không theo ý đảng Nên phản động "xứng đáng" vào tù.
09 Tháng Ba 20246:24 CH(Xem: 2072)
Ví dụ B: (1) Thanh niên phải yêu nước. (2) Láng giềng thì phải bảo bọc, tối lửa tắt đèn có nhau. (3) Anh em phải kính trọng nhường nhịn nhau đó là đạo lý Á Đông. Cả (1), (2), và (3) đều có lý. Giờ thì (4) Việt Nam nhỏ hơn nên là em, Trung Quốc lớn nên là anh (5). Em phải kính trọng anh. Kaka, (4) và (5) thì bắt đầu xàm. Ở đâu ra cái so sámh quan hệ hai quốc gia, hai thể chế chính trị, văn hoá, xã hội, luật pháp như quan hệ anh em? Ai bảo nhỏ hơn về diện tích, dân số thì là em? Mà em thì phải kính trọng anh, nghĩa là gì? Là nó đưa quân đánh mình hàng ngàn năm thì mình đứng yên cho nó đánh và kính nó à?
17 Tháng Năm 2024
Trên thực tế, người đàn ông tên là Lê Anh Tú được nhiều triệu người Việt ở cả trong lẫn ngoài Việt Nam ngưỡng mộ, tán thán với tên “sư Thích Minh Tuệ”, không phải nguyên nhân dẫn tới thực trạng mà GHPG VN cho là “dư luận xúc phạm”. “Dư luận xúc phạm” đã dậy lên từ lâu sau khi nhiều tăng, ni của GHPG VN vừa phô bày sự xa hoa, vừa đốc thúc Phật tử dâng sao giải hạn, cúng dường, chuyển khoản, thậm chí hiến kế cho nhau để tăng nguồn thu. Không chỉ Phật tử mà công chúng nói chung chú ý đến “sư Thích Minh Tuệ” bởi sự khiêm cung, con đường tu tập mà ông chọn cho thấy nghị lực phi thường, nỗ lực buông bỏ tất cả để đạt đạo.
16 Tháng Năm 2024
Thời gian gần đây, trên facebook tràn ngập hình ảnh, videoclip, bài vở viết về một nhà sư trẻ tên Minh Tuệ. Nhận xét khách quan, sư Minh Tuệ tu khổ hạnh - còn gọi là hạnh Đầu Đà với 13 khổ hạnh - một số khổ hạnh trong đó là đi chân đất, khất thực, ngày chỉ ăn một bữa, ai cho gì ăn cái đó, y phục là do may vá thành, ngủ ở các gốc cây, trên nền đất các nghĩa trang… Việc tu khổ hạnh của ông Minh Tuệ, nếu trước năm 1975 chắc chắn sẽ là một điều rất bình thường, không có lý do gì để trở nên ồn ào, sôi động xã hội, trở thành một “hiện tượng” như những ngày qua. “Hiện tượng” này làm loãng đi rất nhiều cuộc đốt lò đang diễn ra hào hứng...
16 Tháng Năm 2024
Báo cáo của đảng, tất nhiên không nói đến tên các viên chức cao cấp bị mất chức vì tham nhũng, chẳng hạn như hai ông nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, và Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Với một đất nước mà kẻ cai trị chỉ biết đục khoét tài sản của dân cho tư lợi thì làm sao có thể mời gọi Trí thức ở nước ngoài vế giúp nước? Ngoài ra chủ trương và chính sách của Đảng CSVN tiếp tục chai lỳ kiên định thứ Chủ nghĩa đã lỗi thời, Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh, cũng khiến dân lánh xa đảng.
13 Tháng Năm 2024
Hiện tượng của nhà sư Thích Minh Tuệ như một luồng sét đánh giữa màn đêm u tối trong lòng một quốc gia cộng sản vô thần, ông đã đánh thức hàng triệu trái tim đang u mê tin theo hệ thống tôn giáo đảng trị, nhà sư cũng đem lại sự tỉnh thức cho hàng triệu con người đang mãi mê đi theo những giá trị vật chất tầm thường trong cái cõi tạm này mà hướng tới con đường giải thoát mà Đức Phật Thích Ca đã tìm ra và hướng dẫn cho chúng sinh tu tập trong 80 năm người trụ thế. Hy vọng rằng nhà sư Thích Minh Tuệ sẽ vững vàng trong con đường tu tập, buông bỏ mọi tục lụy ưu phiền của thế gian, chứng đắc ngôi vị chánh quả và sẽ không trở thành một hình tượng giả tu để đảng cs có thể dùng đó để mà mị dân.
13 Tháng Năm 2024
Chính vì thế, khác với các quốc gia dân chủ trên thế giới, công an CSVN cũng như công an tại LBXV xưa và LB Nga hôm nay, đều được tổ chức theo các đẳng cấp tương đương với quân hàm trong quân đội. Ở điểm này công an CSVN khác với công an CSTQ. Công an CSTQ không theo quân hàm của quân đội, trừ nghành cảnh sát vũ trang. Lý do là vì CSVN, trong cấu trúc quyền lực, nghiên về mô hình Liên Xô, coi trọng công an mật vụ và sử dụng công an để khống chế quân đội, như Lê Nin và Stalin từng làm. Hồ Chí Minh là một thành viên của Phong Trào Đệ Tam Quốc Tế và được huấn luyện trong trường đảng của Stalin, sau đó mới tiếp xúc và xây dựng liên hệ với đảng CSTQ, dưới sự lãnh đạo của Mao Trạch Đông.
07 Tháng Năm 2024
Người ta nói cộng sản 'tẩy não' đầu óc con người thì không đúng lắm mà phải nói rằng cộng sản rất có khả năng huấn luyện thú, bởi vì con người cha mẹ sinh ra có đầu óc, tay chân, giác quan bình thường, nhưng khi đã vào tay đảng Tận thì từ người chúng nó đều hóa... Chó, bởi vì tố chất của loài chó là trung thành, cho nên không cần biết đúng sai chúng nó cứ sủa nhặng, sủa xị lên ra vẻ ta đây là con chó trung thành nhất để lập công cùng đảng... Nhà Hậu Hồ sau khi một thi nhân cùi bắp sáng tác ra bí kíp "Sát Thủ Đầu Mưng Mủ" thì ngày nay có rất nhiều câu nói hay, mà câu hay nhất là "Con chó sủa suốt đời không thành người - Còn có bọn người chỉ mới... nói có mấy câu bỗng nhiên... hóa chó!"
06 Tháng Năm 2024
Loại cán bộ này từng bị kết án đã công khai phê bình, chỉ trích Chủ nghĩa Cộng sàn Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và đướng lối cai trị độc tài của đảng. Họ còn bị lên án “ngoảnh măt làm ngơ” trước nhửng chỉ trích đảng. Vì vậy, ông Nguyễn Phú Trọng đã kêu gọi đảng chọn cán bộ có các tiêu chuẩn: “Thật sự đoàn kết, trong sạch, vững mạnh, thống nhất ý chí và hành động, có bản lĩnh chính trị vững vàng, có phẩm chất đạo đức trong sáng, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.” Ngoài ra, bản thân họ cũng cần chứng minh “tiêu biểu về trí tuệ, có tầm nhìn chiến lược, có tư duy đổi mới, sáng tạo; tiêu biểu cho toàn Đảng về...
04 Tháng Năm 2024
Ở tầm của uỷ viên Trung ương Đảng, có thể lập sân sau để kinh tài. Có thể nói, đằng sau mỗi một quan chức là cả một bộ máy tham nhũng đồ sộ. Ví dụ như ông Vương Đình Huệ, ông lập hẳn sân sau cho em họ đứng tên; nuôi đệ tử ruột làm tay hòm chìa khóa, đảm nhận chức năng kết nối từ ông Huệ và chính quyền tỉnh, nhận dự án từ Trung ương rồi đẩy xuống tỉnh, sau đó trao dự án vào tay em họ ông Huệ. Không có đất nước nào mà mức độ tham nhũng kinh khủng như Việt Nam. Sau lưng mỗi quan lớn đều là một hoặc vài tập đoàn, chuyên rút ruột ngân sách. Điều này gây nguy hiểm cho nền kinh tế đất nước vô cùng. Mỗi ghế quan chức đều...
03 Tháng Năm 2024
Vào ngày 22-1-2018, ông ta bị kết án 13 năm tù. Ông Thăng bị xét xử vào ngày 14 và 15 tháng 12, 2020 vì liên quan đến một vụ bê bối tham nhũng khác và nhận 10 năm tù. Trường hợp của Thăng không phải là trường hợp cá biệt. Khoảng 20 cá nhân khác có liên quan đến lĩnh vực dầu khí và ngân hàng cũng bị kết án, trong đó có ông Trịnh Xuân Thanh, người đứng đầu tập đoàn dầu khí Petrovietnam, người bị bắt ở Đức và đưa về Việt Nam. Ông Thanh bị kết án tù chung thân. Sau đó, Phan Văn Anh Vũ hay còn gọi là “Vũ Nhôm”, một ông trùm kinh doanh bị bắt ở Singapore. Ông Vũ Nhôm lãnh 17 năm tù.
30 Tháng Tư 2024
Với sự ra đi “bất ngờ” của ông Vương Đình Huệ, đảng CSVN đã rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị lớn nhất từ trước tới nay. Những người thay thế ông Huệ và ông Thưởng chỉ đếm trên đầu ngón tay gồm Bà Trương Thị Mai, 66 tuổi, quê Qủang Bình, Bí thư Trung ương đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương; Thủ tướng Phạm Minh Chính, 66 tuổi, quê Thanh Hóa và Bộ trưởng Công an, Đại tướng Tô Lâm, 67 tuổi, quê Hưng Yên. Tuy nhiên ai sẽ thay ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư để lãnh đạo Đảng khóa XIV càng mù mịt hơn, vì những người có điều kiện nhất đã bị loại.