Văn hóa công an

22 Tháng Tám 20192:21 CH(Xem: 1051)

Văn hóa công an

Sanbay
Từ nhỏ đến lớn tao được học và thấm nhuần đạo đức boác hồ đấy. Hình Internet

 

canhco

RFA Blog




Công an Việt Nam bị cho không thân thiện với người dân khi ngày càng nhiều vụ án oan sai, người chết trong đồn lúc bị bắt, hành hung sách nhiễu vô cớ người dân, hối mại quyền thế, phạt vạ bất công ngoài đường phố hay tảng lờ để côn đồ hành hung dân chúng trong các vụ án mang hình thái chính trị ... Đó là những vết nhơ không thể tẩy sạch trong một sớm một chiều.

vhv (7)Đây là hình ảnh rõ nét nhất về cái được gọi là CAND, chỉ có tư duy cha mẹ của dân mới có thể hành xử như vậy, nó cũng cho thế giới thấy được thế nào là một quốc gia phi dân chủ và nhân quyền. Hình Trong Nước.


Bên cạnh đó là hình ảnh xấu xí của cán bộ viên chức ngành công an khi hành xử giữa chốn đông người bị người dân thu video tung lên mạng ngày một nhiều góp phần tô điểm lên bộ mặt của người công an càng thêm khó coi và đôi lúc thảm hại, trơ trẽn.

Vụ mới nhất vừa xảy ra tại phi trường Tân Sơn Nhất được báo Thanh Niên Online loan tải lại theo một video clip của người dân quay được toàn cảnh một phụ nữ có hành vi bất nhã đối với nhân viên phục vụ tại sân bay. Người phụ nữ này là bà Lê Thị Hiền trú tại Hà Nội đi cùng với Ngô Tiến Dũng và Lê Bảo An đến quầy làm thủ tục của Vietnam Airline hôm 11 tháng 8.

Bà Hiền ký gửi 4 kiện hành lý và yêu cầu được ký gửi tiếp kiện thứ 5 nhưng nhân viên check in không đồng ý vì thủ tục hàng không quy định. Sau một lúc đôi co bà Hiền lớn tiếng thóa mạ người nữ nhân viên này bằng những ngôn từ hạ cấp nhất của tiếng Việt. Hành khách lên tiếng bênh vực cho người nữ nhân viên hàng không cũng bị bà Hiền chửi luôn. Đại diện Vietnam Airlines đã quyết định hủy chuyến với bà Lê Thị Hiền để giữ an ninh, an toàn. Trong lúc hướng dẫn bà Hiền liên hệ với Cảng vụ hàng không miền Nam để giải quyết vụ việc, bà Hiền tiếp tục có hành vi to tiếng, chống người thi hành công vụ. Cụ thể, bà Hiền dùng tay đánh vào người, nhân viên an ninh hàng không, gây mất an ninh trật tự công cộng.

Cuối cùng thì người ta được biết bà Lê Thị Hiền là cán bộ công an Quận Đống Đa Hà Nội, với cấp hàm Đại uý. Có lẽ vì cấp hàm này mà an ninh phi trường Tân Sơn Nhất chỉ phạt bà Hiền 200 ngàn tội vi phạm an ninh công cộng và chống người thi hành công vụ.

Có thấy hình ảnh rủa sả người khác của bà Hiền mới nhận ra được chiều sâu của vấn đề. Chửi thì người dân nào cũng chửi nhau trong cuộc đời mình nhưng thóa mạ người khác tại một nơi công cộng như phi trường Tân Sơn Nhất thì hiếm có người dân nào dám công khai làm việc đó. Họ bị chế tài bởi luật pháp một phần, một phần khác lớn hơn con người ít nhiều tự trọng không cho phép họ mở máy “chửi” trước hàng ngàn đôi mắt của hành khách. Phi trường vốn là nơi khác rất xa bến xe đò, hành khách của nó lịch sự tối thiểu là không ăn to nói lớn, không có hành vi côn đồ, không ăn mặc nhếch nhác và nhất là không được bất nhã với nhân viên hàng không. Những khuôn phép bất thành văn ấy hành khách của hàng không phải hiểu biết và tuân thủ nếu không sẽ nhận được những ánh mắt khinh bỉ của người bên cạnh và trong nhiều trường hợp, nhân viên an ninh sẵn sàng cách ly kẻ vi phạm và cấm bay trong một thời gian nhất định cũng như các biện pháp phạt vạ khác sẽ được áp dụng.

Bà Hiền cho rằng mình không phải là một công dân bình thường như mọi công dân khác. Bà biết rõ sự quan trọng của màu áo cán bộ mà mình đang mặc và bà có quyền hành xử như trong một đồn công an nơi bà công tác. Tư duy ấy giúp bà Hiền vượt qua những đôi mắt soi mói nhìn bà khi bà lên cơn cào ấu đồng loại bằng thứ ngôn ngữ hạ tiện lưu manh của bọn móc túi và kiếm sống tại các bến xe hay chợ búa. Bà Hiền luôn đội chiếc nón công an trong tiềm thức và bà ta tin rằng dù có làm gì cũng không ai dám động vào bà vì động vào công an là động vào đảng, mà động vào đảng thì chỉ có con đường duy nhất là vào tù.

Bà nghĩ như vậy và An ninh Cảng vụ Hàng không Tân Sơn Nhất cũng nghĩ như vậy nên mức phạt dành cho bà cũng ưu tiên như khi phạt công an: 200 ngàn. Mức phạt ấy không lạ, nó đã có tiêu chuẩn từ nhiều năm nay đã áp dụng vào nhiều vụ và vụ ấu dâm của Linh nựng là một điển hình.

Bà Hiền không phải là tất cả công an Việt Nam nhưng mức phạt cho thấy sự đồng nhất của công lý đối với công an là có thật và người dân buộc lòng phải nghĩ nhiều hơn về tất cả những gì mà nhà nước đã và đang hô hào người dân về hiến pháp và pháp luật.

Bên cạnh pháp luật bị coi thường, người dân thấy ra được văn hóa của một bộ phận đang làm mưa làm gió tại Việt Nam: văn hóa công an.

Chỉ có công an mới xem thường người dân đến thế và cũng chỉ có công an mới dám lộng quyền xem luật pháp là của họ. Họ có quyền chà đạp bất cứ ai và bất cứ nơi nào lúc nào. Người dân hèn mọn và yếu đuối đến nỗi chỉ biết khóc như cô gái nhân viên hãng hàng không Air Vietnam trong câu chuyện, còn nhân dân khác cũng tỏ ra sợ hãi khi bà Hiền lộ vẻ công an trong cách nói năng, đi đứng, vì vậy họ đành im lặng không hề dám một lời nào chống lại sự thô bỉ của đương sự.

Chì có công an mới tấn công cả nhân viên an ninh của sân bay và đây là dấu hiệu đáng suy gẫm nhất trong cái văn hóa công an ấy. Họ không những xem thường dân mà còn xem thường phép nước, xem thường tất cả mọi lực lượng vũ trang khác không cùng màu áo như họ bởi vì họ là con cưng của chế độ, là thanh kiếm giữ đảng và vì vậy họ trở thành kiêu binh đỏ.

Trong lúc bà Hiền lên tay lên chân với cô gái ngồi trong quầy vé thì đứa con gái của bà lẩn quẩn kế bên không biết mẹ đang làm gì với người lạ. Dù tuổi còn rất nhỏ khoảng 8 hay 9 tuổi nhưng không may cho cô bé ấy là trong tiềm thức của cô thì mẹ cô luôn luôn đúng và lớn lên cái suy nghĩ ấy không dễ gì thoát ra khỏi cái đầu đã bị in ấn hình ảnh rất “công an” từ lúc ấu thơ sẽ dẫn cô bé tới một mảnh đất khác xa hẳn vùng đất mà người dân bình thường đang sống.

Bà Hiền rồi đây có bị kỷ luật hay không không quan trọng đối với người xem được hình ảnh của bà ta trên báo chí. Quan trọng là sau bà ta chắc chắn sẽ còn rất nhiều câu chuyện tương tự do công an thủ diễn bởi nhận thức của đa số người khoác áo công an đều nghĩ rằng không có vùng cấm trong nhân dân dành cho công an.

* Bài viết không phản ánh quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Ba 20209:06 CH(Xem: 467)
Lịch sử VN chưa thấy một vị Vua nào mà lại thờ ơ với dân chúng trong cơn đại dịch chết người này như ông trọng cả. Cũng chưa thấy vị Vua nào lại làm ngơ trước cơn hạn hán gây ra cho Dân chúng, dân phải gào thét vì chết khát cả tháng nay, nhưng ông Trọng không một chỉ đạo rõ ràng nào để giúp họ. Phải chăng, những tên hôn quân thì có như vậy, chứ minh quân không ai mặc kệ như thế cả. “Sao ông ta không chết quách đi cho rồi” cái câu cứ văng vẳng bên tai tôi mỗi khi nhìn thấy gương mặt của ông- ông Trọng ạ!
20 Tháng Ba 20201:05 SA(Xem: 443)
Sau khi dịch bệnh Corona xuất hiện, dân chúng như kiến bò trên chảo, chính phủ quay mòng mòng tìm kiếm phương cách chống đỡ thì Chủ tịch nước không hề xuất hiện, không hề gợi ý cho truyền thông thấy rằng ông đang âm thầm mưu tính phương cách chống dịch. Trong vai trò Tổng bí thư ông không hề lên tiếng yêu cầu đảng viên các cấp có bổn phận chống dịch theo cách của Đảng, hay ít ra hơn 4 triệu đảng viên ấy phải làm gương cho quần chúng. Có lẽ vì vậy mà Nguyễn Quang Thuấn, con virus thứ 21 xuất hiện quậy nồi cháo đảng tan nát để lộ ra cả một ban bệ quan trọng mà ông Tổng Bí Thư là đầu têu...
17 Tháng Ba 202010:04 CH(Xem: 505)
Những người có lương tâm, có lý tưởng, có trí tuệ… từ tây sang đông, từ nam lên bắc, tất cả đều bỏ đảng cộng sản. Người có lương tâm không ai xảo trá, bịp bợm. Người có lý tưởng không ai phản bội lại lý tưởng của mình. Người có trí tuệ thì biết phân biệt cái đúng cái sai, cái hợp lý cái phi lý. Trở lại câu hỏi vô đảng để làm chi? Câu trả lời đã có từ hiến pháp. HP qui định “đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội”. Như vậy quí anh chị vô đảng là có mục đích “lãnh đạo nhà nước và xã hội”. Vậy khi lên ghế ngồi “lãnh đạo nhà nước và xã hội”, quí anh chị làm gì cho “nhà nước và xã hội” ?
15 Tháng Ba 20208:53 CH(Xem: 585)
Tiên sư bố chúng bay, nay nghe mùi đô mà nhanh chóng vào cuộc, sao (vũ đức đam) không tiếp tục rí rố cái sáng tạo tài tình đảng ta nữa đi, huênh hoang rằng dịch đã phải chừa tui bay? Giận bọn thầy trò Hán phỉ, nhưng mỗ tôi cũng không có lòng dạ nào mong dân Việt sẽ lâm cảnh như dân Ý, và có mù cũng sẽ thấy nếu rơi vào tình huống đó, ‘bắc bộ phủ’ sẽ là nhà hoang, với những thẻ xanh, những quốc tịch nước ngoài, đó là lúc bọn đít đỏ xa chạy cao bay, chỉ tội cho dân Việt.
14 Tháng Ba 20208:24 CH(Xem: 407)
Phải công nhận anh Bổn có nhiều nguồn rất phong phú, và đây là một trong số đó... Đây là truyền hình quốc gia VN! Chỉ nhìn hình ảnh kinh dị 20+ này, nó cho thấy bọn lãnh đạo cái đài truyền hình này dơ bẩn ra sao.
12 Tháng Ba 20203:06 CH(Xem: 403)
Chỉ kể tên những con virus Đỏ đã hiện hình như Nguyễn Chí Dũng, Nguyễn Quang Thuấn, Đinh La Thăng. Trịnh Xuân Thanh. Hoàng Trung Hải. Triệu Tài Vinh. Nguyễn Văn Sơn. Vũ Văn Ninh. Vũ Huy Hoàng. Võ Kim Cự. Phương Minh Hòa. Nguyễn Văn Hiến. Nguyễn Văn Tình. Trần Việt Tân. Bùi Văn Thành. Trần Quốc Cường. Nguyễn Hồng Trường. Nguyễn Xuân Anh. Trần Văn Minh. Văn Hữu Chiến. Nguyễn Bắc Son. Trương Minh Tuấn. Lê Thanh Hải. Lê Hoàng Quân. Tất Thành Cang. Nguyễn Văn Đua. Nguyễn Hữu Tín. . . . cũng thấy đảng cộng sản đã là con bệnh nhiễm virus Đỏ quá nặng....
10 Tháng Ba 202010:52 CH(Xem: 554)
Hình ảnh dưới đây nụ cười của bộ sậu Hà Nội uống rượu chúc mừng nhau sau chiến thắng Đồng Tâm thật ghê rợn. Làm cho người ta không khỏi khinh bỉ tột đỉnh. Ly rượu các vị cầm trên tay đã được làm nên bằng máu của Cụ Kình, một đảng viên 58 tuổi đảng, trung kiên sắt son với đảng. Thế mà cướp được đất, giết được người, bắt bỏ tù hàng chục người dân để đổi lại 1 tỷ đô la cướp được. Các vị có biết, ly rượu vang đỏ hoét kia các vị chúc tụng rồi ngậm vào mồm nó được làm ra bằng máu bằng nước mắt của dân không?
10 Tháng Ba 202010:15 CH(Xem: 567)
Luật sư Lê Luân đã viết trên trang Facebook cá nhân của mình: “Đọc lịch trình ăn, chơi và cách hưởng thụ của Phó chủ tịch Hội đồng lý luận trung ương (bệnh nhân số 21): bay hạng thương gia, ăn ở khách sạn 5 sao, đi đánh golf, mời ca sỹ về hát trong buổi tiệc liên hoan sang trọng...mới thấy ông ta sống và làm việc xa hoa cỡ nào. Và không có dấu hiệu nào cho thấy ông ta, đang tiêu những đồng tiền thuế của dân, đang thực sự thực hành tốt chủ nghĩa cộng sản - đại diện cho giai cấp vô sản, những người cần lao đang kiếm vài triệu đồng một tháng để sinh tồn.”
10 Tháng Ba 20201:48 CH(Xem: 212)
“Tôi nghĩ việc người dân chết một cách vô cớ trong đồn công an bây giờ đang trở nên rất là bình thường trong suy nghĩ của người dân. Trước đây, khi mà nghe dân chết trong đồn công an thì rất là nhiều người bức xúc, và đặt câu hỏi. Nhưng trước những giải thích vô trách nhiệm và coi thường người dân của cơ quan chức năng, người ta đang bình thường hóa việc người dân chết trong đồn công an. Vì khi người dân theo đuổi công lý mà không có kết quả thì sẽ dễ gây tâm lý chán nản và từ bỏ. Hiện tại, rất nhiều trường hợp chết trong đồn công an vẫn tiếp diễn, nhưng sự phản kháng gần như không còn nữa.”
09 Tháng Ba 202012:31 SA(Xem: 707)
Giữa thời điểm dịch bệnh, vật lan truyền mầm bệnh cần tránh xa, đó là cáí khẩu trang đã qua sử dụng, tội cho cô gái ngồi giữa đống (rác) khẩu trang, để mà chọn lựa làm đẹp lại từng cái tiếp tục cho lưu thông, chính là rước lấy dịch bệnh cho cá nhân cô trước hết. Đây rõ là thiếu hiểu biết, đã làm chuyện không khác ên hùng vịt cộng ‘cưa bom’, mà một bạn dân mạng nhắc đến của thời nằm mùng chống muỗi ‘đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, Trung Quốc’. Không biết thế giới nghĩ gì khi nhìn tấm ảnh cô gái giữa đống rác khẩu trang, thấy ra chỉ có cái chế độ khốn nạn bưng bít ngu dân mới có cảnh đó...
27 Tháng Ba 2020
Chỉ nhìn vào sự thiếu thốn lúc ban đầu mà phán xét nước Mỹ là một tư duy hồ đồ ấu trĩ, ngày hôm nay các kệ hàng tại các siêu thị đã đầy ắp trở lại, dụng cụ y tế có thể mất cân bằngkhi nhập nguyên liệu của TQ nhưng không ai lo lắng bởi vì chỉ trong một thời gian ngắn sau sẽ cung cấp dư thừa khi khởi động nền sản xuất trong nước, còn thuốc chữa trị thì không chỉ riêng nước Mỹ mà toàn thể nhân loại đang tìm tòi ra một phương thuốc hữu hiệu, nếu có thì con người được cứu sống, còn nếu thời gian không cho phép thì nhân loại sẽ diệt vong, tất cả chỉ có thế bởi vì con người hoàn toàn không biết gì về một nhân vật...
27 Tháng Ba 2020
Muốn thoát Trung để giữ nước nay thật khó, nhiều vướng mắc do ngu. Cái ngu khởi sự là Hồ Chí Minh, “Si nhi bất úy hổ”, thâm giao với Tàu, đón mời Tàu. Cái ngu hiện tại là Nguyễn Phú Trọng, “Si nhi bất úy hổ” thả lỏng cửa biên giới đón virus Tàu vào nhà tàn phá kiệt quệ đất nước, thắt chặt sự lệ thuộc Tàu. Tuy vậy, dịch Vi-rút Tàu phải là cơ hội ngàn năm một thuở để Việt Nam thoát Trung mà không phải dấy động can qua, hi sinh xương máu. “Mượn nước đẩy thuyền”, Việt Nam phải lấy lý do chính đáng phòng dịch lây lan, đóng cửa biên giới với Tàu. Đóng cửa biên giới, cách ly với Tàu đủ lâu...
27 Tháng Ba 2020
Họ đã nhập nhằng điều gì? Đó là họ đã lấy sự thừa thãi của nông dân để ủng hộ xuất khẩu. Họ cố thình đồng hóa từ “nông dân” và “toàn dân”. Thực ra nông dân thừa nhưng chưa chắc gì toàn dân thừa. Vậy nếu nông dân thừa mà toàn dân thiếu thì tại sao nông dân không bán phần thừa ấy cho nhà nước, để nhà nước phân phối lại cho toàn dân mà đi mang gạo bán cho nước ngoài? Lúc này, khi mà cả thế giới như tê liệt vì dịch cúm, thì chính phủ hãy đừng xuất khẩu. Nếu dốc hết gạo xuất khẩu thì điều đó là ác với dân lắm. Thật đấy!
25 Tháng Ba 2020
Nhà cầm quyền TQ đang tìm mọi cách để chạy tội, chúng đang hy vọng đổ hết tội ác chế tạo vũ khí sinh học Corona virus cho nước khác gánh chịu, và cũng có thể một vài quốc gia sẵn sàng có kẻ lãnh đạo độc tài tham lam nhận lời đổ tội đó như một con dê tế thần để nhận được một khoản tiền khổng lồ cho riêng mình nhưng cả một dân tộc đó phải gánh chịu, cái trò xảo quyệt vẫn thường sử dụng ở một quốc gia độc tài và tham nhũng.
24 Tháng Ba 2020
Hôm nay trên mạng có xuất hiện hình ảnh một cổng chào bằng hơi được dựng lên trước nhà hàng bán cháo nổi tiếng ở đường Thái Nguyên, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Trên cổng chào đó có treo một khẩu hiệu có nội dung rằng: "Nhiệt liệt chào mừng đại dịch ở Mỹ quốc. Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản thuận buồm xuôi gió trong một thời gian dài”. Đây là một thái độ hả hê khi họ chứng kiến nước Mỹ và Nhật Bản đang vật lộn với dịch cúm.
23 Tháng Ba 2020
Đối diện vối đại dịch mà nhân loại hoàn toàn không biết gì vế nó mà lại kêu gào chung tay đoàn kết thì thật là ngu muội đến độ lố bịch hoang tưởng bởi vì càng chung tay, cáng đoàn kết thành một khối thì càng dễ dàng lây lan nguồn bệnh, Covid sẽ dễ dàng quật ngã hàng triệu người bất kỳ nào nếu dám đương đầu với nó, khẩu hiệu của Nguyễn Phú Trọng chỉ cho mọi người thấy được sự ngu dốt đến mức nguy hiểm của y, trong đó sinh mạng người dân không có một chút giá trị nào. Không cho dân tiền để cứu đói mà lại kêu gọi người dân đóng góp trong cơn đại dịch chỉ thể hiện đó là một chính phủ tồi, một bọn lưu manh cơ hội...
23 Tháng Ba 2020
Ai đã thành lập đội quân AK47, tung ra cả chục ngàn DLV và cuốn theo đó là cả hàng triệu người dân u mê, ngu muội... lên mạng càn quyét, chà đạp những người có tư tưởng cấp tiến (bất kể già trẻ)... bằng những ngôn từ bạo lực, sắc lạnh, tanh máu, bẩn thỉu... mà đó chỉ dành cho loài quỷ dữ ? Ai đã khiến cho lòng người trở nên chán nản, chia rẽ, thù địch, tàn nhẫn, dữ dằn với nhau như vậy? Ai đã làm băng hoại nền tảng đạo đức xã hội? Ai đã gây nhiễu loạn thông tin thật - giả? Ai đã làm đảo lộn mọi giá trị chân quý của con người? Vậy đó có phải là có tự do Internet và có văn hoá giao tiếp văn minh không?
22 Tháng Ba 2020
Nguyễn Phú Trọng, ông già đã 76 tuổi và sức khỏe không tốt nhưng vẫn quyết giữ 2 ghế mà không buông. Điều đó cho thấy, con người ông này say máu quyền lực như thế nào?! Đất nước bị ngoại bang đe dọa. ông lặn. Đất nước bị thiên tai, ông lặn. Đất nước bị dịch bệnh, ông lặn. Nhưng đến lúc chia chác quyền lực ông trồi lên và đấu đá hăng say. Đối với ông không có gì đáng để ông quan tâm, chỉ có quyền lực mới làm ông xuất hiện. Khi mâm quyền lực vừa dọn lên thì liền xuất hiện trong một hình dạng của con mãnh thú. Và ông đã chiến như mãnh thú thật. Đáng sợ!
22 Tháng Ba 2020
Nguyên tắc thứ hai là phải có tự do báo chí. Nguyên tắc này đảm bảo bất kỳ công dân hay tổ chức nào cũng có quyền tự do làm báo chí. Bởi tự do báo chí là quyền lực thứ tư sau các quyền lập pháp, hành pháp, và tư pháp; Tự do báo chí là công cụ hữu hiệu của Nhân dân để giám sát chính quyền và đảng cầm quyền. Nguyên tắc thứ ba của chế độ dân chủ là phải có bầu cử tự do và công bằng có sự tham gia và cạnh tranh của các đảng phái chính trị và các ứng cử viên độc lập. Qua các phân tích trên, chúng ta có thể kết luận rằng chế độ độc đảng cộng sản tại Việt Nam là một chế độ ngụy dân chủ và là chế độ cực kỳ phản động.
21 Tháng Ba 2020
Trong câu chuyện vừa rồi, mỗ tôi có viết câu: Dân Việt sẽ lâm cảnh như dân Ý, và có mù cũng sẽ thấy nếu rơi vào tình huống đó, ‘bắc bộ phủ’ sẽ là nhà hoang, với những thẻ xanh, những quốc tịch nước ngoài, đó là lúc bọn đít đỏ xa chạy cao bay, chỉ tội cho dân Việt… Một bạn đã chỉnh rằng: Không phải đợi gặp cơn dịch, chuyện chúng hạ cánh an toàn nơi các nước tư bản giãy chết con số ngày một tăng, và đó đã là chuyện không lạ bởi đã quen thấy quen nghe, và ngay cả Niểng cũng đã lót ổ đâu vào đó rồi, ngay tại thành phố Anahiem, quận Cam Cali, đất Mỹ...