Hồ tùng Mậu bị giết vì hiểu rõ hồ chí minh

13 Tháng Ba 20168:14 SA(Xem: 4005)

HỒ TÙNG MẬU BỊ GIẾT VÌ HIỂU RÕ HỒ CHÍ MINH



Năm 1920 Hồ Tùng Mậu, 24 tuổi; cùng với Lê Tán Anh, 21 tuổi;  từ Nghệ An sang Trung Hoa sinh sống. Mới đầu hai người sống tại Hàng Châu với chú của Mậu là ông Hồ Học Lãm.  Ông Hồ Học Lãm ( Tên hiệu là Hồ Chí Minh ) là một sĩ quan cán bộ của Quốc Dân Đảng Trung Hoa, cựu đảng viên Việt Nam Quang Phục Hội của Cường Để và Phan Bội Châu.

Năm 1923 Mậu và Anh tham gia tổ chức Tâm Tâm Xã của Phan Bội Châu do Nguyễn Hải Thần cầm đầu, là một tổ chức đấu tranh bạo động chống Pháp tại Hoa Nam.  Năm 1924 Tâm Tâm Xã bị chính quyền Trung Hoa giải tán sau vụ Lê Tán Anh và Phạm Hồng Thái ám sát toàn quyền Pháp Berlin tại thành phố Sa Điện,  tỉnh Quảng Đông.

Tới đầu năm 1925, được sự giúp đỡ của Quốc Dân đảng Trung Hoa, Phan Bội Châu giao cho Hồ Tùng Mậu vận động tổ chức thành lập Việt Nam Quốc Dân Đảng tại Hoa Nam.

Ân oán giữa Hồ Tùng Mậu và Nguyễn Tất Thành:

Tháng 11 năm 1924 Nguyễn Tất Thành từ Nga tới Quảng Châu, lấy tên là Lý Thụy để làm việc cho phái bộ Nga tại Trường võ bị Hoàng Phố.  Trước tiên Thành tìm đến tiệm chụp hình của Lâm Đức Thụ ( Nguyễn Cống Viễn ) để xin việc làm thêm ( NTT có nghề rửa hình tại Paris ).  Thụ từ chối nhận NTT vào làm nhưng cũng được biết Thành là con của cụ Nguyễn Sinh Sắc, bạn đồng khóa Tiến sĩ với cha của Thụ là cụ Nguyễn Hữu Dân.

Sau đó Thụ biết Thành từng hoạt động cách mạng với Phan Chu Trinh tại Pháp nên giới thiệu Thành với Hồ Tùng Mậu là người cùng quê Nghệ An đang hoạt động cách mạng với Phan Bội Châu.  Sau khi đã rõ thân thế của NTT, Mậu rủ Thành và Thụ tham gia tổ chức VNQDĐ sắp sửa được thành lập.  Tuy nhiên trước ngày khai diễn đại hội thành lập đảng thì Phan Bội Châu bị bắt tại Thượng Hải.  Đại hội vẫn tiến hành, và lập ra “Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội”.  Mậu giữ chức Ủy viên Huấn luyện, NTT giữ chức Tổng thư ký.

Cũng trong năm 1925 NTT giới thiệu Mậu , Lâm Đức Thụ, Lê Tán Anh, Lê Hồng Phong và Lê Quang Đạt gia nhập ĐCS Trung Hoa.  Đến năm 1927 VNTNCMĐCH bị chính quyền Tưởng Giới Thạch giải tán vì Quốc Dân đảng Trung Hoa quay ra đối nghịch với Cọng sản.

Năm 1928 Hồ Tùng Mậu bí mật gom góp đảng viên dựng lại thành An Nam Cọng sản Đảng tại Hoa Nam.  Khoảng 100 hội viên là cựu đảng viên Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, trong số này có 20 cựu học viên sĩ quan của trường Hoàng Phố.  Nhưng chỉ 2 tháng sau thì tất cả bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt vì cảnh sát có hồ sơ, hình ảnh đảng viên đã nộp cho Tổng thư ký Nguyễn Tất Thành ( Lý Thụy ).

Vì vậy khi ra khỏi tù vào cuối năm 1929 Hồ Tùng Mậu cùng các đồng chí của mình đi tìm Lâm Đức Thụ và Nguyễn Tất Thành để thanh toán nhưng lúc đó Nguyễn Tất Thành trốn biệt ở Thái Lan còn Lâm Đức Thụ đã bán nhà dời đi xứ khác.

Tại khu phố Cửu Long thuộc thành phố Hồng Kông, Mậu gặp đại diện xứ Nam Kỳ của Việt nam TNCMĐCH là Châu Văn Liêm, Phan Trọng Quảng và một đại diện của Xứ ủy Bắc Kỳ là Dương Hạc Đính;  bèn xúi các ông này trở về Nam Kỳ thành lập An Nam Cọng sản Đảng tại Nam Kỳ. Trong khi đó HTM cũng tái lập lại ANCSĐ tại Hồng Kong ( Hồ sơ lưu trữ quốc gia Pháp; lời khai của Dương Hạc Đính khi ông này bị Pháp bắt ).

Tại Nam Kỳ ANCSĐ của Châu Văn Liêm lại hục hặc với Đông Dương CSĐ của Ngô Gia Tự. Do đó Lê Tán Anh, Lê Duy Điếm và Trương Văn Lệnh quyết định mời NTT từ Thái Lan về Hồng Kông để giải hòa hai đảng bởi vì các ông đinh ninh NTT là đại diện của CSQT.

Hồ Tùng Mậu cương quyết phản đối nhưng Lê Tán Anh và Trương Văn Lệnh vẫn còn tin tưởng NTT cho nên Mậu bất mãn;  cùng với Lê Quang Đạt, Lý Phương Đức trở lại hoạt động cho Văn phòng CSQT tại Thượng Hải.  Năm 1931 Mậu cùng với Nguyễn Huy Bồn bị cảnh sát Hồng Kông bắt vì tội cư trú bất hợp Pháp, sau 2 tháng thì thả và trục xuất khỏi Hồng Kông, ông trốn về Thượng Hải thì bị cảnh sát Pháp tại Thượng Hải đón bắt và giải về Việt Nam.

Tại nhà tù Sơn La, Mậu kết thân với Nguyễn Hữu Cần là một người từng tốt nghiệp học viện Stalin nhưng bất hòa với Hà Huy Tập nên ly khai khỏi ĐCSĐD. Sau khi ly khai khỏi ĐCSĐD, Nguyễn Hữu Cần đã hội với Hồ Học Lãm, Hoàng Văn Hoan, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh lập ra Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội ( Việt Minh ) vào năm 1936.  Sau đó Cần về Việt Nam hoạt động và bị bắt.

Nguyễn Hữu Cần bị giam vào nhà tù Sơn La, tại đây ông gặp Hồ Tùng Mậu.  Tháng 5 năm 1945, sau khi quân Nhật đảo chánh Pháp thì chính quyền Trần Trọng Kim thả những tù chính trị không phải là Cọng sản ( Cọng sản Nga đang là kẻ thù của Nhật ). Mậu và Cần được thả vì hồ sơ thụ án ghi là hoạt động chống Pháp chứ không phải là đảng viên Cọng sản.

Hai ông được thả về Hà Nội, sống nhờ tại một trụ sở của Việt Nam Cách mạng Đồng chí Hội của ông Nguyễn Hải Thần tại ô Cầu Giấy ở Hà Nội.  Đến tháng 8 năm 1945 Trần Quốc Hoàn dẫn quân của HCM từ Tuyên Quang tràn về tấn công trụ sở Việt Cách và giết Nguyễn Hữu Cần, còn Hồ Tùng Mậu chạy thoát.

Sau khi chạy khỏi Hà Nội, Mậu trở về quê là làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.  Đến khi Tướng Lê Thiết Hùng, em rễ của Mậu, về làm Tư lệnh Khu 4 thì Hồ Tùng Mậu ra trình diện và gia nhập Việt Minh. ( Hùng là con rễ của Hồ Học Lãm ).  Năm 1946 Mậu gặp lại Tướng Nguyễn Sơn, hai ông quen biết nhau khi cùng hoạt động cho ĐCSTrQ năm 1927.  Qua năm 1947 Nguyễn Sơn thay thế Lê Thiết Hùng làm Tư lệnh kháng chiến Khu 4, Sơn giao cho Mậu giữ chức vụ Tổng thanh tra nhà nước tại Khu 4.

Năm 1951 Hồ Tùng Mậu tham dự đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 2, tức là đại hội thành lập Đảng Lao Động Việt Nam.  Sự xuất hiện của ông tại đại hội Đảng Cọng sản đã bùng nổ lên nhiều kinh ngạc, nhất là các đại biểu Nam Kỳ, các cựu tù Côn Sơn và  Sơn La.

Thời 1945-1950 việc liên lạc giữa Khu 4 và Nam Kỳ hay Bắc Kỳ rất khó khăn cho nên ít người biết chuyện HTM còn sống và trở lại ĐCS.  Nay thì mọi người đều vui mừng được gặp lại ông và bầu ông vào Trung ương Đảng.  Sự hiện diện của Hồ Tùng Mậu trong ủy ban chấp hành Trung ương Đảng khiến cho có ít nhất là 3 người không được vui;  đó là Hồ Chí Minh, Trường Chinh và Trần Quốc Hoàn.

Đối với Hồ Chí Minh thì Hồ Tùng Mậu là một oan gia, Hồ Tùng Mậu giúp đỡ ông rất nhiều khi ông mới chân ướt chân ráo tới Trung Hoa vào năm 1924.  Sau đó Mậu được HCM giới thiệu vào làm đảng viên Đảng Cọng sản Trung Quốc, cả hai ông cùng lập ra một chi bộ Cọng sản trong Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội.

Và khi Hồ Chí Minh bị Tưởng Giới Thạch đuổi chạy về Nga thì để lại rất nhiều nợ đời cho Hồ Tùng Mậu;  nào là chi bộ Cọng sản, nào là đảng viên Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội, nào là tay mật thám Lâm Đức Thụ, nào là chuyện bán cụ Phan Bội Châu và cuối cùng là chuyện Hồ Chí Minh đã quẳng lại hồ sơ cá nhân của các nhà ái quốc Việt Nam để rơi vào tay nhà cầm quyền Trung Hoa.  Rất nhiều bí mật mà Hồ Chí Minh muốn giấu có thể sẽ bị phanh phui dần dần bởi Hồ Tùng Mậu.

Người thứ hai không được vui là Trường Chinh, ông ta đổi tên là Trường Chinh là để lấy lòng Mao Trạch Đông. Thế nhưng trong khi ông ta đang hí hửng với sự thành lập trở lại Đảng Cọng sản dưới áp lực của Mao thì lại xuất hiện một cây cổ thụ xuất thân từ Đảng Cọng sản Trung Quốc, mà cây cổ thụ này lại có “tay trong” là tướng Nguyễn Sơn đang làm việc tham mưu cho Mao Trạch Đông về vấn đề Việt Nam.

Mặc dầu Trường Chinh và HCM bàn với nhau không gởi giấy mời Hồ Tùng Mậu tham dự đại hội nhưng La Quý Ba bắt phải thêm Hồ Tùng Mậu vào danh sách đại biểu tham dự đại hội.  Và rồi thân tình giữa Hồ Tùng Mậu với La Quý Ba cũng như uy danh của Hồ Tùng Mậu trong thời gian diễn ra đại hội đã khiến Trường Chinh thực sự lo ngại cho vị trí Tổng bí thư của ông ta.

Người thứ ba là Trần Quốc Hoàn, ông này cũng là người Nghệ An, cùng ở chung trại tù Sơn La với Hồ Tùng Mậu từ năm 1940 đến 1945.  Trong trại tù Hồ Tùng Mậu được trọng nể bao nhiêu thì Trần Quốc Hoàn bị lánh dè bấy nhiêu vì tư cách rẻ tiền của ông ta cũng như lý lịch của ông ta có nhiều mờ ám.  Hơn nữa, tháng 8 năm 1945 Hoàn giết hụt Mậu tại Ô Cầu Giấy cho nên ông ta biết nếu Mậu được làm lớn trong Trung ương thì ông ta khó được an toàn.

Sau khi đại hội giải tán ngày 19-2-1951 thì Hồ Tùng Mậu trở về làm việc tại Thanh Hóa.  Đến ngày 23-7-1951 ông bị ám sát bằng lựu đạn.  Lúc này Liên Khu 4 hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của chính quyền Cọng sản, không có một tổ chức đối kháng nào trong khu vực.  Ngoài ra cũng không có một tổ chức nào nhận trách nhiệm về cái chết của ông.

Tài liệu của mật thám Pháp ghi nhận ông bị ám sát bằng lựu đạn nhưng không rõ ai chủ mưu.  Riêng báo Cứu Quốc của ĐCSVN thì loan báo rằng Hồ Tùng Mậu đã bị chết vì bị bỏ bom. Thời trước tiếng Việt dùng chữ “bỏ bom” ( Bombing ) để nói đến việc ném lựu đạn hay chất nổ. Thí dụ như nói “Tiếng bom Sa Điện” là nói tới hành động của Phạm Hồng Thái ném lựu đạn vào Toàn quyền Pháp tại thành phố Sa Điện ở Quảng Châu Loan.

Sau này hồi ký của Võ Nguyên Giáp xuất bản năm 2.000 lại viết là Hồ Tùng Mậu bị “máy bay Pháp bỏ bom” trên đường công tác tại Khu 4. Tuy nhiên, nếu đọc lại bài điếu văn của HCM đăng trên báo Nhân Dân ngày 9-8-1951 thì không có một chữ nào cho thấy Mậu chết vì bom máy bay Pháp, cũng chẳng có một dòng nào căm thù giặc Pháp đã gây ra cái chết cho Mậu :

Mất chú, đồng bào mất một người lãnh đạo tận tuỵ, Chính phủ mất một người cán bộ lão luyện, Đoàn thể mất một người đồng chí trung thành, và tôi mất một người anh em chí thiết. Mấy nguồn thương tiếc, cộng vào trong một lòng tôi!…  Chú Tùng Mậu ơi!  Đành rằng sự mất, sự còn là luật chung của tạo hoá. Nhưng gặp lúc sinh ly tử biệt, thì khó mà ngǎn mối xót thương…”

Tôi lại hứa với chú: toàn thể đồng sự và đồng chí sẽ cố gắng noi gương đạo đức cách mạng của chú…”

Câu : “Đành rằng sự mất sự còn là quy luật chung của tạo hóa” cho thấy HCM né tránh nói tới tại sao HTM bị chết.  Đơn giản là vì HTM bị ám sát, nhưng không phải là Pháp ám sát hay phe Quốc gia ám sát.  Và HCM cũng chỉ hứa noi gương đạo đức của HTM chứ không hứa “biến đau thương thành căm thù” giặc Pháp, bởi vì Mậu không chết vì máy bay Pháp.

Sau cái chết của Mậu thì Trần Quốc Hoàn được đề cử giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Công an và qua năm 1953 thì lên chức Bộ Trưởng Bộ Công an, rồi giữ luôn chức này cho tới năm 1980;  tức là 27 năm làm trùm mật vụ trên toàn quốc.

Mặc dầu Trần Quốc Hoàn được Hồ Chí Minh và Trường Chinh tin cậy nhưng qua tố cáo của ông Nguyễn Minh Cần, cựu Phó chủ tịch Thành phố Hà Nội;  và qua tố cáo của ông Vũ Thư Hiên thì Trần Quốc Hoàn coi HCM không ra gì.  Thậm chí coi khinh HCM.

Sở dĩ Trần Quốc Hoàn lộng hành như vậy là bởi vì ông ta biết rõ những việc ác của Hồ Chí Minh và Trường Chinh, việc ác nào cũng đều do ông ta thực hiện. Trong số những việc ác đó có việc giết các cán bộ CSQT như Hồ Tùng Mậu, Lâm Đức Thụ, Trương Văn Lệnh, Trần Đình Long, Nguyễn Thế Vinh…, và cả việc giết người vợ hờ của HCM ( Theo tố cáo của Nguyễn Minh Cần và Vũ Thư Hiên ).

BÙI ANH TRINH

http://baotoquoc.com/2015/12/08/ho-tung-mau-bi-giet-vi-hieu-ro-ho-chi-minh/

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Chín 201911:40 CH(Xem: 309)
Một đất nước mà quan tòa đứng ra ngậm ngùi "mời" tội phạm vào tù, thì làm sao gọi đó là đất nước pháp trị? Một đất nước mà thằng đưa ra luật cũng "nó"; thằng phạm tội cũng "nó"; thằng xử án cũng "nó", thì thế đếch nào gọi là đất nước pháp trị? Thay vì đặt nền móng pháp trị để giữ yên kỹ cương đất nước. Thì ngược lại, họ dùng quyền đảng trị để áp dụng vào chống tham nhũng, mà tham nhũng là ai? Bởi vậy, chế độ độc tài cộng sản còn cai trị thì đừng hòng bài trừ được tham nhũng. Cho dù có tới "bốn lò" cũng không đốt hết được chứ đừng nói chỉ có mỗi lò ông trọng!
06 Tháng Chín 201911:16 CH(Xem: 185)
Người dân còn nhớ vào sáng ngày 14 tháng 11 năm 2016 Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ cho rằng việc UBND thị xã Hồng Lĩnh điều động giáo viên tiếp khách, rót rượu là sai nguyên tắc của cán bộ và ảnh hưởng uy tín của ngành, tuy nhiên, mức độ chưa đến nỗi trầm trọng và quan trọng hơn cả nếu các giáo viên ấy có thái độ im lặng đồng tình, không có kiến nghị, phản ứng gì thì trước tiên phải quy trách nhiệm cho các giáo viên này trước xong mới tính chuyện đến người ép buộc. Ông Bộ trưởng yêu cầu từng cô giáo trước tiên phải nghiêm túc trước đã. Chỉ cần một lần sảy miệng ông không thể tại vị cái nơi ông đáng ra phải có những lời nói khác.
06 Tháng Chín 201912:13 SA(Xem: 243)
Lịch sử Việt Nam cho thấy, sau khi Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam cướp được chính quyền từ chính phủ của Thủ tướng Trần Trọng Kim, Hồ Chí Minh cũng đã thành lập chính phủ và quốc hội đa đảng nhằm mục đích đánh lừa Nhân dân và cộng đồng quốc tế để nhận được sự ủng hộ. Sau khi củng cố được vị thế quyền lực, Hồ Chí Minh dùng lực lượng an ninh loại bỏ và tiêu diệt các đảng phái chính trị khác trong chính phủ và quốc hội như: Quốc Dân Đảng, Đồng Minh Hội,.... khi các đảng này có quan điểm khác biệt về phương pháp giành độc lập dân tộc.
03 Tháng Chín 201911:28 CH(Xem: 338)
Có được quan điểm này của thượng tướng Tô Lâm, thứ trưởng Bộ công an thì Bộ trưởng Bộ thông tin và truyền thông cùng với lãnh đạo MobiFone rất yên tâm để thực thi kế hoạch phạm tội của mình. Đây là hành vi bảo kê tội phạm của Tô Lâm. Tô Lâm đóng vai trò đồng phạm trong việc giúp sức tích cực cho người khác phạm tội. Có được sự phê chuẩn này từ người đứng đầu cơ quan bảo vệ pháp luật thì bất cứ ai cũng có thể tha hồ phạm tội mà không sợ bị trừng phạt.
03 Tháng Chín 201911:10 CH(Xem: 146)
Một khi đồng tiền lấn lướt mọi thứ, thì chắc chắn một điều, ai đụng vào đồng tiền của ai cũng trở thành thù hận, kẻ thù. Một khi mọi giá trị được qui đổi bằng tiền, thì tình cảm anh em, gia đình sẽ nhanh chóng bị lu mờ vì tiếng gọi đồng tiền. Hiếm, rất hiếm hoi những gia đình đủ tỉnh táo để nghĩ đến những lời hứa, những mặc định trước đây, hay còn gọi là hợp đồng quân tử, hay nghĩ đến tình anh em, lá lành đùm lá rách... Và khi hợp đồng quân tử bị phá vỡ thì các tranh chấp tiểu nhân hình thành, nhẹ thì mang nhau ra tòa, nặng hơn thì cãi vã, đánh nhau, và đến mức cuối là giết nhau. ..
02 Tháng Chín 201912:29 SA(Xem: 448)
Ngày 2/9 hàng năm là ngày đám kền kền cộng sản reo hò nhảy múa trên xác chết dân tộc, năm nay ban chuyên láo lại bật đèn xanh cho các tờ báo đảng tăng công suất nhồi sọ người dân trong nước, trong đó lãnh tụ hồ bả chó của chúng nó là chủ đề cùng nhau nói phét, chúng phải đem hồ ra để bịp người dân bời vì cái đảng thổ tả mang tên csVN đã hết thời, đã rệu rã vì tham nhũng, vì bè phái, vì con ông cháu cha và đặc biệt hơn nữa là bọn chúng đã hiện nguyên hình là bọn Hèn với Giặc, ác với dân, ngoài ra bộ mặt bán nước vong nô của bọn chúng đã hiện nguyên hình trước sự chứng kiến của toàn dân.
01 Tháng Chín 201910:48 CH(Xem: 185)
Trong tình hình hiện nay, sự thối nát của hệ thống chính trị CS đã kéo đạo đức xã hội lao vực. Đa phần người dân đều nhận ra và đều chán ghét chính quyền này. Thế nhưng có một điều phi lý là, trong số những người chán ghét chính quyền thì số ít là có tư duy độc lập, số này đã quy trách nhiệm cho ông Hồ Chí Minh, còn lại rất đông trong đó họ sùng bái ông Hồ Chí Minh như vị thánh mặc dù họ rất chán ghét chính quyền. Ông Hồ Chí Minh là một con người đã mang đến cho Việt Nam chủ thuyết CS, chính chủ thuyết này là nguyên nhân gây ra sự tàn phá đất nước, thế nhưng họ vẫn sùng bái ông. Rất phi lý nhưng đó là thực tế...
01 Tháng Chín 201912:22 SA(Xem: 172)
nhưng chính quyền vô lương xứ này không những không có trách nhiệm bảo vệ người dân mà ngược lại, họ còn xúi dân làm những việc sao cho chất độc rót vào cơ thể người dân nhiều nhất. Bọn quan chức đã kéo nhau xuống biển tắm, chúng đua nhau ăn cá để dụ dân làm theo. Mục đích của họ gởi tới nhân dân là “bọn bay cứ tắm độc, cứ ăn độc đi, hãy làm như bọn tao đang làm đây này, có sao đâu?”. Đây có thể nói là một chiến dịch vô cùng khốn nạn. Bản chất chính quyền CS là vậy, dù ở đâu, dù thời nào thì họ cũng vậy, vẫn là xem thường sinh mạng con người và rất vô trách nhiệm với nhân dân của mình....
01 Tháng Chín 201912:21 SA(Xem: 158)
Cái văn hóa "trời con" rằng, "mày có biết tao là ai không?" dường như ngày càng đậm đặc tại Việt Nam, không chỉ với những người có quyền hành cùng con cái, người thân của họ như nữ đại úy Hiền hay tướng Liêm. Nó lan vào cả xã hội dân sự. Một người vợ hay bồ nhí của sếp đến công ty mà nhân viên mới "lỡ dại" không biết, không cho vào thì cũng có thể bị đối diện cái thái độ hung hăng "mày có biết tao là ai không?" này.
29 Tháng Tám 20193:44 CH(Xem: 217)
Cái đó chính là tội ác của đảng csVN khi chính lãnh đạo chúng là thằng Trường Chinh Đặng Xuân Khu kêu cha mẹ mình bằng thằng; con, đem ra đấu tố, cũng là đạo đức của thằng hcm đã chối bỏ gia phả, giòng tộc của mình. Đó chính là đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả bắt người dân học tập hàng ngày, vì thế trách cô người mẫu bất hiếu một thì phải chửi đảng cộng sản đến mười!.
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...