Khi lãnh đạo sai lầm

10 Tháng Năm 20207:54 CH(Xem: 537)
Khi Lãnh Đạo Sai Lầm

 

hai_vien_qh_ludn



Trần Công Lân
   Quán Văn



Đây không nói đến Việt Nam hay Trung Cộng là những nước có chế độ độc tài. Một khi không có tự do báo chí thì không có thảo luận và không thể tìm ra sự thật. Hãy nói chuyện tại Mỹ.

  1. Bush II

Từ 2000-2008 là nhiệm kỳ của Tổng Thống Bush, quá khứ của ông trước khi làm tổng thống ai cũng biết. Về tài năng ông chỉ là người trung bình hay dưới, nhưng vì tham vọng của bà mẹ muốn có hai cha con cùng làm tổng thống nước Mỹ và cũng để trả “mối thù” Bush cha chỉ làm được một nhiệm kỳ (1988-1992).

Vì thế lực của đảng Cộng Hòa, xung quanh ông quy tụ những thành phần đã từng góp mặt trong nội các của cha ông: Cheney, Rumsfeld, Karl Rove…. Cứ cho rằng chuyện đếm phiếu xảy ra tại Florida là trung thực và công bằng. Nhưng tranh chấp này làm tăng mối ấm ức của phe Cộng Hòa muốn làm xấu mặt phe Dân Chủ.

Và dịp đã tới qua biến cố 11 tháng 9, 2001: khủng bố tấn công nước Mỹ. Cả nước Mỹ rúng động. Quốc Hội trao quyền cho Tổng Thống toàn quyền phản ứng. Thủ phạm là Bin Ladin nhưng đã trốn mất. Kẻ liên hệ là nhóm Hồi Giáo quá khích Al Queda và Taliban. Tổng Thống cần có hành động quyết liệt để bảo vệ quốc gia, kẻ bày kế là những nhân vật xung quanh ông.

Cheney và Rumsfeld là đã từng làm việc dưới trào Tổng Thống Ford và Bush cha, là cặp bài trùng chủ trương chiến tranh Trung Đông để khai thác dầu hỏa (Cheney là chủ tịch công ty Haliburton khai thác dầu).

Mỹ (Cheney, Rumsfeld) tố cáo phe Taliban che dấu BinLadin và quyết định đưa quân vào Aghanistan để chống khủng bố.

Nhưng chưa đủ, Cheney, Rumsfeld tố cáo Saddam Hussein chế tạo vũ khí sát thương (mass destruction) nhưng bị bộ trưởng ngoai giao Mỹ Collins bác bỏ là không đủ bằng cớ. Cheney, Rumsfeld đã đưa những bằng cớ mơ hồ và quả quyết sự chính xác để buộc Collins ra trước Liên Hiệp Quốc tố cáo Iraq và kêu gọi liên quân đánh Iraq.

Khi được hỏi về chi phí quốc phòng, Cheney, Rumsfeld đã cho rằng sẽ lấy dầu hỏa của Iraq trừ nợ. Và lịch sử đã xảy ra như bạn biết. Kết quả vũ khí sát thương không tìm thấy. Tiền dầu hỏa biến mất, Saddam chết, Iraq rơi vào hỗn loạn, lính Mỹ chết và dân Mỹ đóng thuế, ngân sách thâm thủng tăng lên. Từ đó, ông Collins không còn xuất hiện và từ chối nói chuyện vói Cheney, Rumsfeld cũng như chiến tranh Iraq.

Để xoa dịu “nỗi buồn chiến tranh”, nội các Bush cắt thuế, giảm lãi suất, kêu gọi mua nhà là giấc mơ của mọi người dân Mỹ. Cơn sốt nhà cửa bùng lên, cả thế giới nhảy vào đầu tư.

Quả bong bóng nhà cửa nổ tan vào cuối 2007, nhà băng vỡ nợ, người mất vốn, lời, nhà cũ lẫn nhà mới lẫn việc làm. Tất cả để lại gánh nặng cho Tổng Thống mới: Obama.

Khi tấm màn nhung khép lại thì mới biết đạo diễn của chế độ Bush là Karl Rove nhưng tất cả đã rút vào bóng tối chờ dịp tái xuất giang hồ.

  1. Obama

Sự thắng cử bất ngờ của Obama, một người là da đen, trước đối thủ là phu nhân cựu tổng thống Clinton đã khiến phe Cộng Hòa ngỡ ngàng. Truyền thống kỳ thị của người da trắng không thể nghĩ rằng một một đứa trẻ lai đen, không cha, là thế hệ thứ nhất sinh ra tại Mỹ với gốc Kenya, Phi Châu … lại có thể đơn thương độc mã vươn lên nhanh chóng và toàn thiện như vậy.

Trong suốt thời gian tranh cử, Obama đã không phạm một lỗi lầm nào cả, ngay cả các cộng sự viên trong ủy ban tranh cử, cho dù báo chí Tả, Hữu moi móc theo dõi trong nước lẫn khi ra hải ngoại. Đó là nỗi đau không nói ra được của tất cả những ai có máu kỳ thị chủng tộc tại Mỹ và họ chờ cơ hội trả thù. Tám năm sau.

Tuy phải bỏ 831 tỷ để cứu kinh tế, Obama vẫn bị phe Cộng Hòa gán tội “gây nợ cho con cháu”(debt to my children). Khi Obama đọc diễn văn tại Quốc Hội, dân biểu Wilson của Cộng Hòa đã la lối “nói láo” rồi sau đó xin lỗi. Đó là dấu hiệu suy thoái của nền dân chủ.

Tiếp theo sau là cả một chiến dịch bôi xấu, tung tin giả, xuyên tạc, đe dọa các chương trình của Obama, đặc biệt là bảo hiểm sức khỏe. Khi phe Dân Chủ nắm Quốc Hội đã phân hóa vì quyền lợi địa phương (tiểu bang), phe nhóm thiểu số làm cản trở các kế hoạch của Obama. Cuối cùng sau 8 năm, chỉ có chương trình bảo hiểm sức khỏe được thông qua.

Khi phe Cộng Hòa lấy lại được đa số tại Thượng Viện thì xung đột giữa phe Dân Chủ và Cộng Hòa càng gay gắt. Sự phá đám của nhóm Tea party và phe cực Hữu cùng với sự gian lận trong việc phân chia địa hạt bầu cử (gerrymandering) đã giúp phe Cộng Hòa thắng cử cấp địa phương và tiểu bang 2012, 2014.

Bài học lưỡng đảng đi đến chỗ phân hóa cùng cực khi một phe Cộng Hòa bắt đầu chơi xấu. Khi còn thiểu số thì phá đám tại Hạ Viện (Tea party), khi nắm đa số Thượng Viện thì đổi luật chơi (51 phiếu). Sự kiện chơi bẩn chỉ làm phân hóa sâu xa hơn và phe kia trả đũa.

Sự thỏa thuận, tương nhượng không còn nữa. Khi tranh cử người dân phải chọn ứng cử viên ít xấu hơn, chứ không phải chọn người tốt hơn. Thể thức chọn người ra ứng cử Tổng Thống (primary, caucus) cũng bị ảnh hưởng bởi phe phái nội bộ (khi các đại biểu đảng Dân Chủ ùa theo Clinton, tuy rằng Sanders được nhiều phiếu của dân hơn).

Đảng Cộng Hòa kích động sự bất lực của sinh hoạt chính trị thủ đô mà họ gọi là vũng lầy (swamp) nhưng ít ai để ý là chính phe Cộng Hòa gây ra kể từ khi Bush cha thua Clinton 1992. Vì tinh thần bảo thủ, phe Cộng Hòa đoàn kết hơn phe Dân Chủ là tập họp các nhóm thiểu số nên thiếu quyết tâm, dễ chia rẽ chạy theo quyền lợi của nhóm.

Năm 2014 qua cuộc bầu cử Quốc Hội, Cộng Hòa nắm cả Thượng lẫn Hạ Viện, Tổng Thống Obama bất lực trong 2 năm cuối vì phe Cộng Hòa bác bỏ tất cả những gì ông muốn làm.

Tham vọng thay thế Obama đã khiến 16 ứng cử viên Cộng Hòa ra tranh cử 2016.

Cuối cùng Trump thắng.

  1. Trump

Vì phải chấp nhận Trump như đại diện của đảng Cộng Hòa, các thành phần Cộng Hòa quá khích đã dùng mọi thủ đoạn để thắng cử. Ủy ban tranh cử của Trump đã quy tụ những thành phần mà sau đó đều bị truy tố và lãnh án tù.

Cá nhân Trump là con người nguy hiểm vì luôn luôn tìm cách vượt vòng pháp luật. Cá tính của Trump cũng không xứng đáng vì xử dụng thủ đoạn giống như các nhà độc tài hay bọn buôn ma túy (Mafia). Nhưng đối với cử tri Mỹ thì chỉ cần được việc còn tất cả tính sau.

Nhân cách của Trump thì quá tệ: luôn tranh cãi, cãi cho thắng mới chịu, chửi bới thậm tệ, hạ cấp, chỉ muốn khen mà không chấp nhận phê phán…. Ông quy tụ những người xung quanh chỉ biết vâng dạ (yes men) và luôn xen vào những chuyện nhỏ khiến các thuộc cấp khó làm việc. Và khi chính ông chửi sự trì trệ (red tape) của chính phủ thì chính ông lại gây trở ngại nhiều hơn khi đuổi các nhân viên cao cấp, kinh nghiệm trong tất cả các cơ quan quan trọng như bộ ngoại giao, quốc phòng, tình báo, an ninh, kinh tế, tài chính….

Trong khi Thượng Viện, phe Cộng Hòa nắm đa số, đã không dám lên tiếng. Sự kiện này cho thấy nhân cách của các Thượng Nghị Sĩ thuộc đảng Cộng Hòa nói riêng và của Mỹ nói chung đã xuống dốc thê thảm vì trách nhiệm của họ là giải quyết mâu thuẫn và giúp tổng thống (hành pháp) thực hiện các nhu cầu của đất nước.

Khi tranh chấp chính trị đi đến chỗ cá nhân, bất chấp quyền lợi quốc gia mà chỉ nhằm triệt hạ đối thủ, lãnh đạo không còn quan tâm đến dân đen mà chỉ lo túi tiền (thị trường chứng khoán). Phung phí ngân sách quốc gia vì nghĩ “nếu mình không xài thì phe kia cũng xài”. Hiện tượng đại diện dân (dân biểu, nghị sĩ, thống đốc…) sau khi đắc cử chỉ lo cho các đại công ty và bỏ quên cử tri trong các quan tòa ngày càng có nhiều trường hợp xét án vô lý, bất công, thiên vị cho giới trí thức mà phạt nặng giới lao động (blue collar).

Nếu bảo rằng Hiến Pháp Mỹ do dân, vì dân thì phải xét lại đâu là lỗ hổng? Sửa đổi Hiến Pháp không phải dễ khi giới cầm quyền coi lỗ hổng như là cơ hội thao túng quyền lực, làm giàu (nhờ giới vận động cho các công ty). Kẻ gian ác thường ra tay trước vì biết khi người dân ý thức và đòi hỏi thay đổi sẽ lâu dài và khó khăn. Đó cũng là yếu điểm của nên dân chủ Tây Phương.

Một khi người dân kẹt giữa hai đảng vì chẳng thích Tả hay Hữu, chỉ muốn công bằng mà đảng thì thích dồn ép người dân, chụp mũ để gây khích động. Một khi người đại diện dân vi phạm lời hứa tranh cử (chống phá thai, sử dụng vũ khí, chống ô nhiễm…) thì người dân làm gì được? Ngay cả trường hợp, ứng cử viên đại diện cho đảng A mà khi đắc cử lại chuyển sang đảng B mà vẫn giữ ghế đại diện dân (ủng hộ đảng A) là thế nào? Không thấy có ai đủ can đảm, tư cách để từ chức.

Chọn lãnh đạo mà không căn cứ trên tư cách, nhân cách, đạo đức mà chỉ vì nghe nói lọt lỗ tai hay không; thích đối thủ mà bỏ phiếu kẻ hứa hẹn thì đó không còn là dân chủ nữa và hậu quả sẽ không lường trước được. Còn nếu bảo là có tài (talent) thì trong chế độ dân chủ không cần tài thao lược (biết hết) vì mỗi người có một nhiệm vụ. Các cố vấn, các nhà chuyên môn sẽ giúp vị lãnh đạo quyết định công việc. Chỉ cần vị lãnh đạo đừng nói láo, hứa lèo, vi phạm nguyên tắc làm việc thì cấp dưới dễ thi hành.

Nhưng khi lãnh đạo quy tụ toàn “đầu trâu, mặt ngựa” thì dân có thể làm gì được? Khi Hạ Viện kết tội mà Thượng Viện tha thì đâu là công lý?

Luật pháp do con người tạo ra. Khi con người biến chất thì tìm cách qua mặt luật pháp. Trò chơi cút bắt giữa con người vi phạm luật và luật pháp ngăn ngừa con người phạm luật sẽ không bao giờ dứt trừ khi con người tự giác thì các dự luật sẽ giảm. Guồng máy nhà nước sẽ bớt trì trệ vì thủ tục. Con người sẽ đối xử với nhau nhẹ nhàng hơn.

Không có nhà lãnh đạo nào đủ khả năng làm như vậy. Chỉ có các ông Thánh nhưng đã là Thánh thì không tham dự chính trị, họ trốn vào núi ở rồi.

Lòng người thay đổi.  Chỉ khi nào cá nhân biết tự giác, ý thức về xã hội, thiên nhiên để tránh những tranh chấp vô ích thì hạnh phúc mới đến với nhân loại. Điều đó không đến từ các nhà lãnh đạo đang tranh chấp quyền hành.

Để thay đổi lòng người chỉ có sự tu dưỡng, nhưng một khi trở thành lãnh đạo rồi thì khó mà tu dưỡng vì không còn thì giờ cho bản thân. Tu dưỡng chỉ xảy ra với sự lãnh đạo không có quyền lực.

Vì chính trị cho phép tiên đoán. Một khi tiên đoán sai là chuyện bình thường thì chẳng có ai xin lỗi dân đen cả. Nhưng sự lạm dụng không ngừng ở đây. Nói láo kiểu “liếm rồi lại nhổ” vì chính mình nói ra hôm trước, hôm sau lại nói ngược hay chối bỏ hay kiểu “như vậy rồi sao”? (so what). Khi lãnh đạo đi đến mức độ như vậy là gần trở thành độc tài. Làm sao ngăn cản khi Quốc Hội bất lực, tòa án ngó lơ, báo chí bị chụp mũ tung tin giả (hoặc chỉ nói một phần sự thật) khiến dân mất tin tưởng vào sự thật.

Thuở xưa người dân mơ ước có lãnh đạo giỏi để trị nước. Nhưng không phải ngồi chờ lãnh đạo xuất hiện vì đó cũng là con người. Vậy con người phải giáo dục như thế nào để có lãnh đạo cho xã hội?

Nước Mỹ được coi như nơi tập trung các nhân tài của thế giới. Vậy thì tại sao hiện tượng Trump xuất hiện mà nhiều người Mỹ gốc Việt vẫn hồ hởi khen ngợi (vì chống Trung Cộng)?

Không buồn cho nước Mỹ mà buồn vì tương lai Việt Nam không Cộng Sản còn xa vời lắm.


     Trần Công Lân

  Tháng 3 năm 2020
    (Việt lịch 4899)

Nguồn: https://quanvan.net/khi-lanh-dao-sai-lam/#.XrhFXzllDIU

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Năm 20207:58 CH(Xem: 614)
Ba điều xạo láo trắng trợn và không thể thực hiện nhất, cũng chính là 3 điều kết lõi trong chiến dịch tranh cử và đã chứng minh sự thất bại toàn tập của Donald Trump trong suốt hơn 3 năm qua: 1- Xây bức tường phía Nam, 2- Thay thế Obamacare, và 3- Cân bằng mậu dịch mang công việc về nước. Donald Trump và bộ sậu qua suốt hơn 3 năm dài vẫn chẳng nghĩ ra hoặc tìm ra thêm được bất kỳ thứ gì khác cho việc tái tranh cử. Ông ta vẫn chỉ loay hoay với 3 chiêu duy nhất, thất bại hoàn toàn ở trên, và Hi Vọng May Ra Còn Lại Đủ Số Phiếu Để Tái Đắc Cử.
24 Tháng Năm 202011:02 CH(Xem: 831)
Vâng! Không phải tự nhiên Vân Đồn được chọn đâu, tôi tin nó được chọn bởi những người có cặp mắt chiến lược ở Trung Nam Hải là giao cho Hà Nội triển khai. Và qua việc chọn Vân Đồn làm đặc khu kinh tế, ta mới thấy rõ ràng đám lãnh đạo Hà Nội không thuộc lịch sử. Trong khi đó, phía “anh em” của họ thì lại rất rõ về lịch sử. Thực sự ĐCS Việt nam đang đem sự an nguy quốc gia để đổi lấy chỉ số tăng trưởng, nguy hiểm vô cùng. Kẻ dốt lịch sử mà lãnh đạo đất nước thì không còn gì để nói. Đáng buồn là dân không thể làm gì được.
23 Tháng Năm 20204:05 CH(Xem: 631)
Đấu tranh cần phải có tổ chức, có giải pháp và phương thức nhờ sự giúp đỡ các tổ chức quốc tế cùng với sự đoàn kết trong nhân dân thì vài triệu đảng viên CS với 2 bộ máy đàn áp như công an và quân đội cũng không thể ngăn nổi những tiến bước của chúng ta đi. Mỗi chúng ta hãy góp một phần nhỏ bé trong công cuộc đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài, thì tôi tin chắc rằng cuộc tranh đấu sẽ chiến thắng, hiện nay chế độ độc tài mạnh nhất là chúng dùng công an đàn áp chúng ta, nếu chúng ta vượt qua sự sợ hãi, thì chúng ta sẽ thành công tốt đẹp.
22 Tháng Năm 20209:06 CH(Xem: 596)
Một cảnh tượng quái gở và kỳ dị nhất – lần đầu tiên một Tổng thống cố tình xúi giục người dân (mang vũ trang) chiếm lấy đường phố để phản đối những hạn chế được đặt ra nhằm giữ gìn mạng sống con người, một kiểu xúi giục những người ủng hộ cảm tử hy sinh cho sự nghiệp chính trị của mình. Trong những buổi hợp báo hằng ngày được phát sóng trực tiếp trên truyền hình trong đại dịch, thường để nhằm kêu gọi toàn dân đoàn kết đồng lòng với chính phủ để cùng nhau đương đầu và vượt qua thách thức, đã bị Trump lợi dụng để biến thành một kiểu chương trình gieo rắc sự hỗn loạn và chia rẽ.
21 Tháng Năm 20208:46 CH(Xem: 751)
Hiện nay ngành công an có khoảng 1,2 triệu quân chính quy, nhưng thực tế chưa tới 1 phần 10 trong đó là có thể làm giàu từ chức vụ mình có được. Như vậy trong công an, tầng thấp cũng làm lụng để cống nạp cho tầng trên hưởng thụ, trong khi đó chính những người công an viên ở tầng thấp mới hằng ngày đối đầu với hiểm nguy. Họ mất mát quá nhiều và được quá ít, bổng lộc và thành tích thì trên đớp hết. Vậy tại sao các công an viên không đặt câu hỏi rằng "Tại sao ta phải phục vụ bọn chúng? Tại sao không thoái đảng, tại sao không ra khỏi ngành?"
21 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 766)
Điều dễ hiểu đầu tiên bởi Việt Nam đang là tay chân thân cận với Bắc Kinh và Mỹ hiểu rất rõ về vai trò của Hà Nội đã và đang đóng thế vai cho Bác Kinh trong những lúc được yêu cầu. Bắc Kinh nói không ở đâu thì Hà Nội cũng nói không ở đó. Bắc Kinh chống Mỹ một thì Hà Nội cũng chống Mỹ có khi còn hơn, mặc dù chỉ trên những tờ báo Đảng. Bắc Kinh không chấp nhận nước nào thì Hà Nội có mặt đưa tay ủng hộ, Bắc Kinh truy bắt người Duy Ngô Nhĩ thì Hà Nội lập tức trao trả những người này khi họ nhập cảnh trái phép vào Việt Nam. Bắc Kinh không chấp nhận Đài Loan thì Hà Nội giơ tay biều quyết….
21 Tháng Năm 20208:41 CH(Xem: 851)
Chúng ta thử hỏi với trình độ Cờ-Lờ-Mờ-Vờ của ông Nguyễn Xuân Phúc thì liệu ông ta có đủ tầm để thuyết phục được tổng thống Trump không? Hay với trình độ Mác-Lê-Hồ vớ vẩn thì ông Trọng có đủ khả năng để thuyết phục được tổng thống Trump không? Điều mà chúng ta thấy rõ nhất là, trình độ các lãnh đạo CS là chỉ cầm giấy cắm mặt vào chữ mà đọc chứ không biết ứng đáp linh hoạt. Vậy với trình độ đó thì làm gì có khả năng ứng biến? Như vậy qua đây chúng ta bới thấy, độc tài đảng trị nó sinh ra những con người vô năng lãnh đạo, và từ đó đất nước vuột mất cơ hội kéo luồng đầu tư vào nước mình.
20 Tháng Năm 20209:30 CH(Xem: 452)
Thành công hay thất bại trong cuộc tái tranh cử của Donald Trump vào tháng 11 sắp tới lệ thuộc tới 90% vào nền kinh tế hiện nay. Kinh tế đi lên thì hi vọng tái đắc cử sẽ lên theo và ngược lại, kinh tế đi xuống thì hi vọng tái đắc cử sẽ xuống theo. Trong thời điểm này và thời gian 6 tháng tới, kinh tế chắc chắn sẽ không chỉ đi xuống, mà còn đi ngược trở lại. Điều này bảo đảm sẽ xóa tan cái giấc mộng tái đắc cử của ông ta. Các chuyên gia vận động tranh cử cho đảng Cộng Hòa đã và đang thấy rõ điều này, nhưng chẳng làm được gì hơn, ngoài việc SỬA cho những con số và những tỷ lệ nhiễm bệnh cũng như tử vong đi xuống. Thế nhưng....
19 Tháng Năm 20209:31 CH(Xem: 518)
Sau hơn 40 năm sống hải ngoại thế hệ di tản 1975 (VNCH) đã và đang suy tàn. Tinh thần chống cộng giao cho ai? Cộng sản Việt Nam là tay sai Hán tộc. Họ không còn là người Việt nữa. Chống cộng bây giờ không phải chỉ là cộng sản trong nước (Việt cộng) mà là chống cả ngoại xâm: Trung Cộng. Rõ ràng nhà nước VN do đảng cộng sản Việt cai trị đang mở cửa cho kẻ thù xâm nhập và tiêu diệt dân tộc Việt từng bước một. Nhưng sự kiện không dừng ở đó. Trung Cộng đã có kế hoạch từ thời Mao để thu tóm khối người Hoa hải ngoại (đạo quân thứ 5) thì đối với VN cũng vậy. Liệu con cháu người Việt hải ngoại có thoát khỏi...
19 Tháng Năm 20209:29 CH(Xem: 439)
Mới cách đây mấy tháng, phong trào Ủng Hộ Hồng Kong của người Việt ở trong nước cũng như ở hải ngoại nở rộ như hoa mai mỗi độ xuân về, thì hôm nay, chẳng còn một ai, dù chỉ một người, cập nhật tin tức, cũng như đóng góp những bài viết ủng hộ cho cuộc tranh đấu của Hồng Kong nữa. Có lẽ cái phong trào “Giải Phóng Hồng Kông” nay đã lỗi thời, hết còn khả năng câu được nhiều Likes và dụ được nhiều Shares như những bài viết ca tụng Donald Trump và việc vận động cho ông ta tái đắc cử vào cuối năm nay.
28 Tháng Năm 2020
Để nhìn cho rõ hơn những hành vi bán nước của đảng thì mọi người hãy nhìn vào cái Luật An Ninh Mạng, đây là một điều luật vi phạm nhân quyền trầm trọng, trong đó không những đảng ngăn cấm quyền Tự Do Ngôn Luận, Tư Duy mà đảng còn cực đoan hơn khi cho phép mình chà đạp nhân quyền, tự tiện bắt giữ các công dân khi họ chỉ trích những chủ trương bán nước hại dân của họ mà loạt bắt giữ các nhà bất đồng chính kiến trong nước gần đây đã cho thấy đảng cs, một đảng phái chỉ có chưa đến 5 triệu đảng viên đã cho mình đứng trên pháp luật, xổ toẹt lên những gì mà họ đã ký kết tại Liên Hợp Quốc và tự tiện quyết định...
28 Tháng Năm 2020
Được biết, hôm ngày 25 tháng 5 năm 2020 ông Nguyễn Xuân Phúc đã ra nghị quyết “Miễn thị thực cho “người nước ngoài” vào Khu Kinh Tế Phú Quốc, Kiên Giang”. Tất nhiên, họ vẫn đang giấu chữ “đặc khu” và cố tình ẩn tên người tàu đi bằng từ “người nước ngoài”. Được biết Phú Quốc cũng đang có những dự án lớn về resort-casino tựa như Sihanoukville, và khi với quyết định trải thảm đỏ mời người Tàu vào đây thì không sớm thì muộn họ sẽ xây dựng Phú Quốc thay thế vai trò Sihanoukville mà thôi.
28 Tháng Năm 2020
Nhìn vào bối cảnh VN hiện nay trong một màn đen tối và chưa thấy một ánh sáng soi đường và con đường đó tuy đang ở cuối đường hầm, lẽ lòng nào nhân dân VN chưa nhận ra điều đó?. Đất nước VN bây chỉ còn cách duy nhất là nhân dân ta đoàn kết cùng hợp sức để mà xóa bỏ thể chế độc tài đưa đất nước chuyển sang một thể chế dân chủ đa nguyên thì nhân dân ta mới thoát khỏi cảnh nghèo đói, không bị ngàn năm đô hộ lần thứ 2 với Bắc thuộc nữa.
28 Tháng Năm 2020
Mấy hôm trước nàng Ann Coulter một tay dẫn đầu một số hội nhóm Cực Hữu Cực Đoan Trí Thức đã lên tiếng chửi ngài Chum đến 2 lần, gọi ngài bằng những cái tên rất thân thương: “Thằng Bé Có Đầu Óc Chậm Phát Triển và Bất Trung”, “Tổng Thống Đần Độn” thế mà ngài chẳng dám lên tiếng chửi lại, chỉ lặng lẽ … Un-follow nàng ấy trên Twitter mà thôi. Ngài Chum nổi tiếng thuộc dạng Già Chuối Non Hột - Mồm Thì To nhưng Hột Lại Bé Như Trái Nho ... khô, nhất là khi đụng mấy bà thứ rữ. Hôm nay, tờ Washington Examiner, một tờ báo Cực Hữu Bảo Thủ, nổi tiếng Phò Trump gấp 2 lần đài Fox News, dám chửi ngài Chum là...
27 Tháng Năm 2020
:“Vì vậy các con đừng mãn nguyện làm những con giun con dế, nhưng hãy nuôi ước vọng cao thượng, có chí lớn, tung cánh như chim đại bàng, bay lên cõi trời mênh mông bát ngát. Mỗi khi các con luồn cúi, hay gian dối để được điểm cao, được lợi lộc ích kỷ hay các con dùng bạo lực để giải quyết vấn đề là các con trở thành con giun con dế. Ngược lại khi các con dám trung thực cho dù có bị thiệt thòi và dám quên lợi ích riêng của mình vì lợi ích của tha nhân là các con đang tung cánh đại bàng để bay bổng lên cõi mênh mông của Thiên Chúa”
27 Tháng Năm 2020
Nhưng, đối tượng để họ sợ hãi là ai? Có thể không nói ra hoặc không nhìn thấy, nhưng chắc chắn một điều trong cuộc kiếm cơm đầy máu và nước mắt của những kẻ xăm trổ, số má, chắc chắn họ có nỗi lo sợ trước những kẻ đã xăm trổ đầy tâm hồn, họ thấy được cái chết của họ khi gặp những tâm hồn xăm trổ và đâu đó, họ qui phục những kẻ này để kiếm sống, họ chịu dùng mạng sống để mở rộng địa hạt quyền lực của kẻ xăm trổ tâm hồn. Cụ thể ở đây, những kẻ đã xăm trổ vào tâm hồn của họ thứ chủ nghĩa Cộng sản và nó mãi mãi thành một thứ hình thù gây di truyền, nó được nuôi dưỡng, đánh bóng bằng lợi ích nhóm, quyền lực đen và chủ trương đỏ.
26 Tháng Năm 2020
Đừng nói với tôi rằng cộng sản cũng có người yêu nước, yêu đồng bào, họ chỉ đóng kịch cho ra vẻ giống như vậy, yêu tổ quốc vì sao một tòa nhà Quốc Hội hơn 500 đại biểu không một đại biểu nào dám đứng lên chỉ thẳng và lên án những hành động xâm chiếm của TQ tại biển Đông? Không một tướng lĩnh, sỹ quan nào dám lên tiến và dẫn quân ra bảo vệ ngư dân, đánh trả giặc Tàu? Yêu đồng bào sao không một đảng viên nào xúc động khi người dân quỳ trước đầu xe của mình van lạy vì bị chiếm đất? Yêu dân tộc thì tại sao không một tổ chức nào, cơ quan nào, đoàn thể nào đến chia sẻ những khó khăn với người dân khi họ...
26 Tháng Năm 2020
Thế đó, ngoại trừ khi ông ta đang đứng chung phe với một đám những kẻ bắt nạt; còn không ông ta sẽ liền tròng ngay bộ cánh của đứa bị hại yếu đuối mũi dãi lòng thòng. Có những luật bất thành văn trong cuộc đấu võ đài – những phép tắc cơ bản trên sàn đấu được gọi là quy tắc Queensberry –nhưng ông ta chẳng bận tâm, Ông tung cú đấm vào hạ bộ - đó là điều mà một quý ông quân tử không nên, sẽ không, và không thể thực hiện – mỗi cú đấm ông tung ra đều nhắm vào bên dưới thắt lưng đối thủ. Ông ta đặc biệt thích đá thẳng vào những người sa cơ hoặc không còn có tiếng nói- và ông ta tiếp tục tung những cú đá vào đối thủ...
26 Tháng Năm 2020
Như vậy qua đây chúng ta thấy gì ở người Tàu khi họ muốn mua đất ở Việt Nam? Đó là họ luôn sử dụng mọi cách từ cách mờ ám đến công khai lách luật. Vậy câu hỏi đặt ra là, mảnh đất nghèo nàn này không đủ sức hút người Nhật, người Hàn, người Đài thì tại sao người Tàu tìm mọi cách để sở hữu nó? Chỉ có thể là vì mục đích chính trị mà thôi. Vậy thì thử hỏi khi Việt Nam giao các đặc khu cho Tàu “thuê” 1 thế kỷ, thì liệu mảnh đất đó có còn là của người Việt sau 100 năm nữa không? Chắc chắn là không!
25 Tháng Năm 2020
Mỹ tưởng rằng bắt tay làm ăn với Tàu thì thế nào dân chủ và nhân quyền cũng vào được đại lục. Nhưng không! Mỹ đã lầm, Trung Cộng nó đã biết đổi màu để vô hiệu hóa sức mạnh nhân quyền của Mỹ rất tốt. Tưởng rằng với dân chủ nhân quyền có thể theo chân internet vào được đại lục. Thế nhưng không ngờ Tàu đã có cách ứng biến. Trung Nam Hải đã chặn hết các mạng xã hội từ bên ngoài và xây dựng riêng cho Đại Lục một hệ sinh thái riêng có sự kiểm soát chặt chẽ. Và từ đó ĐCS Tàu cách li hoàn toàn 1,4 tỷ dân của họ với thế giới tự do.