Cảm xúc với HongKong

24 Tháng Mười Một 201911:21 CH(Xem: 888)

Cảm xúc với HongKong

74822338_486346048891216_6253909597761830912_o                                                        Nguồn hình từ Facebook



Nguyễn Hữu Vinh

     RFA Blog




Một đoạn video trên mạng, trong đó ghi lại những lời nhắn gửi người thân của những sinh viên, những người trẻ HongKong trước lúc xuống đường. Những cuộc xuống đường báo trước nguy cơ đối với họ khi giới cảnh sát (được gọi là Hắc cảnh) ngày càng thẳng tay trấn áp dữ dội phong trào đòi quyền tự do của người dân HongKong.

Những ngày qua, phong trào biểu tình của người dân HongKong đã lên đến đỉnh điểm của bạo lực. Bạo lực trấn áp từ phía nhà cầm quyền HongKong đối với người dân của mình, bạo lực từ phía những người biểu tình vốn ôn hòa đã không thể nhẫn nhịn nhìn hàng loạt cảnh sát ra tay thi thố bạo lực và đàn áp những người dân tay không.

Và hẳn nhiên là họ đã phải chiến đấu, phải tự vệ và bảo vệ lẫn nhau, nhưng tất cả kiên quyết để xuống đường, để tiến lên đòi cho được một HongKong dân chủ, nhân quyền và thoát khỏi ách Cộng sản đã ngày càng hiện rõ trước mặt.

Có thể nói, phong trào biểu tình của người dân HongKong lần này, khác hẳn cách đây 5 năm, từ cách tổ chức cho đến ý chí của người HongKong quyết đòi tự do, dân chủ, quyết tâm để cho con cháu mình không bị họa Cộng sản biến thành bầy cừu ngựa.

Đã gần một năm trời, những cuộc biểu tình rầm rộ của mọi lứa tuổi, của mọi tầng lớp người HongKong đã không hề bị lụi tắt hoặc làm cho người dân nơi đây nhụt chí khi sự đàn áp ngày càng gia tăng từ phía nhà cầm quyền.

Cuộc đời thật lạ. Khi HongKong là thuộc địa của Anh, một “đế quốc thực dân” đến đô hộ, những người dân HongKong được hưởng một cuộc sống mà khi được đưa về “Đất mẹ Trung Hoa” thì cuộc sống đó chỉ còn lại trong mơ ước.

Và ngày nay, họ đang đổi máu xương của mình, để đòi cho được sống như những ngày bị đế quốc thực dân đô hộ.

Và những người con dân HongKong buộc phải xuống đường, buộc phải bước lên.

Sự lỳ lợm của chính quyền HongKong trước những đòi hỏi chính đáng của người dân, sự tàn bạo của quan thầy Bắc Kinh đã cho người HongKong những dự báo không lành khi họ quyết đòi lại quyền được sống, quyền tự do của họ đã và đang bị cướp đi.

Bởi, chính họ, những người dân Trung Hoa ngấm sâu nhất những sự khủng khiếp của một Thiên An Môn. Những hình ảnh của sự kiện này như mới còn tươi máu, như còn bầy nhầy những đống thịt người dưới xích xe tăng trên quảng trường Thiên An môn ngày nào.

Những sự đe dọa của nhà cầm quyền Bắc Kinh ngày càng gia tăng đã báo cho người dân HongKong một sự chẳng lành khi đối đầu với súng đạn, với phương tiện hiện đại mà được mua sắm bằng chính tiền bạc, mồ hôi, máu xương của chính họ.

Hơn hết, đáng sợ và kinh tởm nhất, vẫn là họ phải đối đầu với tư tưởng Cộng sản lấy bạo lực làm phương tiện cai trị và tồn tại, coi xương máu của dân không đáng bằng nước lã, sự tàn bạo ngút trời của chúng là mối đe dọa khủng khiếp đối với những người dám đương đầu.

Những người biểu tình bị hơi cay, vòi rồng, bị bắn bằng đạn thật là những sự việc đã xảy ra thường xuyên tại đây.

Hàng ngàn người bị bắt bớ bất chấp mọi lời lẽ, luật pháp đã là những tấm gương đau đớn.

Hàng loạt côn đồ nhà nước được bố trí đánh lén, chơi bẩn là điều xảy ra hàng ngày.

Hàng chục thanh niên bỗng nhiên mất tích, rồi xác trôi nổi bên bờ biển là điều có thật.

Thế nhưng, người HongKong vẫn bước xuống đường.

Không phải họ không biết sợ hãi.

Không phải họ không thấy quý giá cuộc sống của mình.

Không phải họ không ý thức được sự điên cuồng và tàn bạo của những người Cộng sản.

Họ biết, họ sợ, họ ý thức được tất cả. Nhưng, tiếng nói của lương tâm, tiếng kêu của sinh mạng con cái họ, các thế hệ kế tiếp của họ đã thúc đẩy họ dám đối đầu.

Và cũng như những con người sống có nhân bản, có lương tâm, có tình cảm, trước khi đối diện với bạo tàn, họ đã chuẩn bị cho mình một tinh thần kiên định với sự quyết tâm mãnh liệt

Hôm qua, những chàng sinh viên trong hai trường Đại học lớn nhất HongKong đã bị đe dọa tước đi sinh mạng của mình nếu không đầu hàng súng đạn và chính quyền bất nhân.

Họ đã đứng trước một sự lựa chọn nghiệt ngã giữa sự sống và cái chết.

Nhưng, họ đã quyết ra đi, quyết dấn thân cho tương lai của đất nước, con cháu họ.

Những đoạn video, những lá thư gửi lại cho gia đình của những chàng trai, những cô gái HongKong hôm nay đã nói lên tất cả những tâm tư, những ước mơ cũng như ý thức của họ về cuộc sống.

Xem đoạn video đó, nghe những lời nhắn gửi của những chàng trai trẻ HongKong gửi đến mẹ, đến bố, đến người yêu như những tờ di chúc trước lúc xuống đường… tôi chợt thấy nhói lên trong lòng một cảm xúc khó tả.

“Tôi năm nay 22 tuổi, và đây là lá thư cuối cùng của tôi. Tôi sợ rằng sẽ không còn được gặp mọi người nữa. Nhưng, tôi không thể không xuống đường"”

“Tracy, trong trường hợp anh không trở về từ đường phố, có quá nhiều điều không chắc chắn. Trái tim anh đang rối loạn, anh sợ có chuyện xảy ra với mình. Liệu em có nghĩ anh vô trách nhiệm hay tự hào về anh?

“Ba mẹ ơi! Khi ba mẹ thấy bức thư này, thì có thể con đã bị bắt hoặc đã chết. Con luôn cố gắng để sống xứng đáng với kỳ vọng của ba mẹ trong học hành và trong công việc. Nhưng hơn tất cả, con muốn làm một người sống có lương tri, không sống hèn, sống nhục. Sẽ là nói dối khi nói mình không sợ, nhưng chúng con sẽ không bỏ cuộc”…

Rất nhiều những dòng thư kèm nước mắt của những chàng trai, cô gái sinh viên HongKong như vậy đã được viết, được gửi đến gia đình và người thân.

Họ chỉ là những thanh niên mới lớn, cùng bằng lứa tuổi của những thanh niên đang hò hét khản cổ, những đứa con gái cởi truồng chạy xe máy ào ào ở đường phố Thủ đô Việt Nam khi thắng được một trận bóng hay đón một ngôi sao Hàn Quốc. Nhưng chúng lặn mất tăm khi những cuộc biểu tình chống độc tài, chống xâm lăng đang diễn ra trên đường phố.

Xem những đoạn video ghi lại những sự kiên cường, anh dũng và mãnh liệt của những người dân, những thanh niên HongKong và sự tàn bạo, bắt bớ của cánh sát, của súng đạn, ta mới thấy hết ý nghĩa của những dòng thư này.

Những hình ảnh này gợi cho tôi nhớ lại những năm tháng chiến tranh, những lớp người Việt Nam đã tạm biệt quê hương, bố mẹ, vợ con, người thương ở quê hương để ra đi chiến đấu.

Họ ra đi lặng lẽ, âm thầm trong những đêm tối trời ở sân kho hợp tác xã. Quà tặng trước khi ra trận chỉ là những chiếc khăn tay, mấy con tem hoặc mươi cái phong bì trao vội của những cô gái.

Và họ ra đi để mãi mãi không trở lại. Thậm chí vẫn còn hàng chục, hàng trăm ngàn người “theo lời đảng gọi” ra đi để đến nay nằm ở một góc rừng, một đầm lầy nào đó không còn tăm hơi.

Điều giống nhau trong những cuộc ra đi của những lớp người mà tôi chứng kiến trong chiến tranh nói trên, với việc xuống đường của những người dân HongKong ở đây, là họ mang trong mình một ý nghĩ: Vì tinh thần yêu nước.

Điều khác biệt giữa những cuộc ra đi nói trên, là những người lính Bắc Việt ra đi mang trong mình niềm tin được đúc kết bằng sự dối trá, lọc lừa và họ bỏ mạng vì sự dối trá đó, để ngày ngay đúc lên một chế độ độc tài, coi cha mẹ, vợ con của họ là thù địch.

Còn những thanh niên HongKong hôm nay, họ ý thức được một cách rõ ràng rằng, việc họ phải xuống đường vì những giá trị bất biến của Tự do, Dân chủ, của quyền con người, của tương lai con cháu, dân tộc và đất nước họ.

Tôi cảm phục và kính phục họ, những người con của HongKong trẻ tuổi nhưng chí lớn.

Họ xứng đáng được hưởng những gì mà Tạo hóa đã ban cho mọi người: Quyền bình đẳng, tự do và mưu cầu hạnh phúc.

Tôi chỉ biết cầu chúc cho họ thành công, sớm thoát khỏi hiểm họa Cộng sản độc tài.


   Ngày 19/11/2019

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Giêng 20209:44 CH(Xem: 1605)
Hiện nay, Ngân hàng Nhà nước đang theo đuổi chính sách neo giữ giá đô la ổn định quanh quẩn 23 ngàn ăn một đô. Thế mà rút được 20 tỷ đô trong tình trạng toàn dân và chính quyền cả năm chỉ tăng thêm 1,44 tỷ đô mà không làm đô tăng giá là một điều phi lý. Như vậy, câu hỏi đặt ra là có thật ngân hàng nhà nước đã mua thêm 20 tỷ đô để tăng dự trữ ngoại tệ không? Không có động tĩnh nào của thị trường cho thấy họ làm điều đó cả. Chỉ có thể nói, thông tin mua được 20 tỷ đô chỉ là xạo mà thôi.
01 Tháng Giêng 20209:42 CH(Xem: 1275)
Vậy mà mấy hôm nay Phường 22 đấu tố bà hơn cái cách HCM đấu tố Bà Cát Hanh Long như thế này. Thật sự quá man rợ và khủng khiếp khi thời đại này vẫn bị những đầu óc rừng rú nắm quyền cai trị, ở rừng rú thì không chấp, giữa thành phố mà thủ tướng Phúc muốn biến thành Singapore gì đó mà cách hành xử như thế này thì... hỏng rồi.
30 Tháng Mười Hai 20198:31 CH(Xem: 1924)
Bởi vì vậy cho nên toàn bộ xã hội Việt Nam đều bát nháo tranh nhau kiếm tiền, chụp giật, đảng viên có chức thì ăn đất, ăn chặn, đảng viên cấp dưới thay nhau ăn trong lĩnh vực mình phụ trách, bác sỹ thì vẽ sự cho bệnh nhân để làm tiền, hiệu trưởng thì chạy điểm, chạy trường, kỹ sư thì suy nghĩ tìm ra những tối kiến ăn bớt chất lượng công trình, dân đen thì lừa đảo, giết chóc lẫn nhau để mà sống trong một bối cảnh khoác áo văn minh nhưng lại mông muội hơn thời kỳ tiến hóa.
29 Tháng Mười Hai 20198:13 CH(Xem: 1293)
Dĩ nhiên, những lựa chọn trên đây chỉ là chủ quan. Vì bên cạnh đó vẫn còn những sự kiện như họp thượng đỉnh Mỹ-Triều, 9 người đi chuyên cơ của chủ tịch Quốc hội mất tích ở Hàn Quốc, Vườn rau Lộc Hưng bị cưỡng chiếm, Thủ Thiêm bị lừa gạt về chuyện giải quyết, Lư hương Trần Hưng Đạo bị cướp mang đi, giải tán và phục hoạt chương trình Tri ân Thương Phế Binh VNCH… Và dù là chuyện như thế nào, nếu đó là nỗi đau và nước mắt Việt Nam, thì sẽ mãi được ghi nhớ qua một năm đầy biến động 2019. Phần ghi nhớ nối tiếp, xin dành cho tất cả mọi người.
28 Tháng Mười Hai 20199:09 CH(Xem: 1358)
Côn an và chính quyền csVN luôn xem nhẹ quyền công dân của mọi người, họ dễ dàng dùng người thân để tác động như kêu gọi cha mẹ lên phường giáo dục khi có con em trốn Nghĩa Vụ Quân Sự, có hành vi gây án và khi đã đi tù cũng không được yên thân khi họ khủng bố tinh thần người thân nhằm thông qua đó ảnh hưởng đến tâm lý phạm nhân. Mắc cái gì mà họ đã bị kêu án, đã đi tù để trả giá (đúng hoặc không đúng) mà lại phải nghe người thân năn nỉ, kêu gọi? Đó không phải là luật rừng thì phải gọi bằng luật gì?
28 Tháng Mười Hai 20199:07 CH(Xem: 1673)
Boác kính yêu của chúng ăn thịt chó không, xin thưa là có và rất thích, boác tôn vinh đây là món ngon số một, trong cuốn ‘Những chuyện vui và cảm động về Hồ Chủ tịch’ (tác giả Lê Giản, nxb cand Hà Nội 2000), viết rằng chủ tịt hồ chiếu manh khen: Thịt chó là món ăn độc đáo của Việt Nam và nhiều nước châu Á, Bác lấy làm lạ thấy có người Việt Nam không biết ăn thịt chó.
27 Tháng Mười Hai 20198:32 CH(Xem: 1433)
Nhất là Trương Minh Tuấn, một Bộ trưởng Truyền thông vốn thích chơi trội, luôn là tên lính xung kích dẫn đầu các vụ việc bưng bô, nịnh đảng nhiều khi đến mức sống sượng và lố bịch. Trong thảm họa Fomosa, bất chấp tính mạng người dân, sự suy đồi của dân tộc, đất nước, anh ta là người đã đánh mất đi sự khách quan cần có của một quan chức làm nghề truyền thông. Trái lại, anh ta đã trực tiếp đến tận vùng biển nhiễm độc diễn màn tắm biển và ăn cá… nhằm xúi giục người dân lao vào chỗ chết.
27 Tháng Mười Hai 20198:30 CH(Xem: 1122)
Và, có thể nói đây là một loại ăn mày trá hình của các cơ quan công quyền địa phương, không có đơn vị trung ương nào mà chịu cho thấu cái gánh nặng này. Và nói cho cùng thì một khi ngân sách nhà nước chịu quá nhiều sức nặng, thì thuế phải tăng, nhân dân bị tận thu qua nhiều hình thức, và khi đã tận thu được của nhân dân thì mức độ chấm mút, tham nhũng cũng tăng tỉ lệ thuận. Chung qui, kiểu ăn xin của cấp địa phương vô hình trung đã tạo thành một thứ văn hóa công quyền. Và không có gì đáng sơ, đáng tởm hơn cho một dân tộc hoặc một thể chế chính trị bằng thứ não trạng ăn bám, ký sinh này!
26 Tháng Mười Hai 20194:55 CH(Xem: 1828)
Nếu Nguyễn Tấn Dũng là một con người yêu nước thì với quyền lực thủ tướng của mình y dễ dàng ra lệnh cho quân đội đảo chính và trao trả chính quyền về tay nhân dân, tránh một cuộc nội chiến sẽ xảy ra một lần nữa nhưng công thức của y chỉ là Tham - Quyền - Tiền cho nên cái kết "về quê làm người tử tế" của y sẽ không có hậu. Bây giờ Nguyễn Tấn Dũng đã không còn binh quyền, với một quân khu 9 của cánh đàn em y không thể nào đương cự cùng đảng cộng sản, một là y sẽ bị...
26 Tháng Mười Hai 20194:54 CH(Xem: 1394)
Đất nước nào càng lắm lãnh tụ, đất nước đó càng rơi vào đói nghèo và không thể phát triển nổi khoa học. Cứ nhìn vào các quốc gia dân chủ để thấy sự phát triển vượt bậc của họ là do có lãnh tụ hay do đã tạo ra một thể chế mà ở đó nhân dân có toàn quyền làm chủ chứ không đặt cho bất kỳ một ai danh xưng “lãnh tụ” nào?
24 Tháng Giêng 2020
Không ai vui trước nhũng thiên tai như vậy. Ngày xưa, các vị minh quân đều phải tự vấn và cải sữa về đức hạnh, đạo trị dân của mình trước các hiện tượng này. Phải chăng đây là lời cảnh báo của thượng đế hay nói theo thuyết duy vật của cộng sản là của thiên nhiên, trước tội ác trời không dung, đất không tha, trước những lời dối trá huênh hoang của Nguyễn Phú Trọng. Mây đen, mưa đá, giá rét của tạo hóa đang thật sự trùm lên mặt trời đỏ Ba Đình.
22 Tháng Giêng 2020
Dù đã trải qua gần nửa thế kỷ kể từ ngày Bắc Nam thống nhất, nền Tư Pháp VN vẫn còn phôi thai, thiếu tính minh bạch. Tư duy của nhà cầm quyền và nhân dân về tính công bằng, bình dẳng còn hạn chế. Tinh thần tôn trọng nhân quyền , dân quyền và thượng tôn luật phạp chưa phổ quát. Nhà cầm quyền còn hàm hỗn giữa vi phạm dân sự và hình sự . Họ thường giải quyết những tranh chấp giữa nhà nước và nhân dân theo phương cách trấn áp, độc đoán và độc tôn. Nếu cứ tiếp tục hành xử theo chiều hướng này, sẽ còn nhiều vụ ĐT xẩy ra trong tương lai taị VN.
21 Tháng Giêng 2020
Ngày 20/01/2020 trên dòng twitter bà Ellie Chowns viết rằng “Ngày mai Ủy Ban Thương Mại của Nghị Viện Âu Châu sẽ bỏ phiếu cho Hiệp Định Tự Do Thương Mại Việt Nam – EU. Hôm nay tôi đã nhận cái này tại văn phòng: chai champagne từ Đại sứ quán Việt Nam. Nó thật trắng trợn và hoàn toàn không phù hợp. Tôi sẽ trả lại cho họ và giải thích rằng việc thả tù nhân chính trị mới làm thay đổi đổi quyết định của tôi chứ không phải món quà này”. Với dòng Tweet này, có thể nói đây là một cái tát thẳng vào mặt đại sứ quán Việt Nam ở Bruxelles và tất nhiên đó là một cái tát vào mặt ĐCS Việt Nam.
20 Tháng Giêng 2020
Khi còn sống, người dân Đồng Tâm nói chung và ông Lê Đình Kình nói riêng sẽ gọi tôi là “Thằng Phản Động”, bọn có tư tưởng thù địch với nhà nước mà ông và mọi người tin theo, nhưng bây giờ thì tôi có thể nghĩ rằng: Họ đang suy nghĩ lại…Vì thế tôi không muốn nói nhiều về Đồng Tâm, về những bạo hành, tra tấn, đàn áp và khủng bố, tôi đón chờ những điều đó với một sự thản nhiên bởi vì đó là cái kết quả mà họ đáng được nhận từ một chế độ thực dân mình và thực luôn đảng.
20 Tháng Giêng 2020
Những ngày giáp tết, chính quyền CS cũng dựng nên bức tranh “hòa hợp hòa giải dân tộc” để mị dân. Họ đã chọn ra những việt kiều thân cộng để vẽ nên bức tranh dối trá ấy. Nếu hòa hợp được thì trước hết hãy hòa hợp với đồng bào mình ở Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương Nội, Vườn Rau Lộc Hưng đi. Tay thì ăn cướp mà miệng thì nói hòa hợp hòa giải chắc chắn đó là vở kịch hòa hợp hòa giải giả tạo.
19 Tháng Giêng 2020
Đừng nói đây chỉ là tội ác của tên du đảng đầu đường xó chợ Nguyễn Đức Chung (con rơi của Lê Đức Anh). Bởi vì chính Nguyễn Phú Trọng đã ký quyết định truy tặng 3 tên CA Huân Chương Chiến Công Hạng I (Vì đã dũng cảm chết khi giết dân mình). Còn Nguyễn Xuân F... tên thủ tướng Ba Xạo thì vinh danh ầm ỉ.
19 Tháng Giêng 2020
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 2020
* Nghe ông cựu nhà báo Võ Văn Tạo này tuyên truyền thấy ngứa đít quá (xin lỗi bạn đọc nha), MK, quân cs không những lùa dân đi trước đỡ đạn họ còn bắn vào dân thường không phải bằng cây súng AK mà là đại bác 130 li tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng, họ đập đầu dân thường hơn 5.000 người tại Huế năm Mậu Thân 1968, nay có vụ ông cán bộ già bị chúng nó giết vì tội: "đồng bọn nhưng không chịu đồng lõa" mà nhân cơ hội đó đánh bóng cho mình, cho quân cs vô thần thì thật là thúi như C...!
15 Tháng Giêng 2020
Nhìn vào tấm hình trong ảnh, anh Nguyễn Văn Tuyển nạn nhận trong vụ Đồng Tâm đã bị đánh chảy máu mắt, điều đó cho thấy sự dã man và ác độc đối với bọn Công an như thế nào rồi . Chúng đánh người, mồm luôn nói những lời răn đe rằng, chúng tao sẽ đánh mày để bắt mày phải nhận tội, cho dù không có tội cũng phải nhận, nếu không nhận thì chỉ có con đường chết mà thôi. Còn hình ảnh của ông Lê Đình Công với một gương mặt thâm tím, làn da đen xám, cá nhân tôi cho rằng ông Lê Đình Công đã bị công an dùng dùi cui, roi điện đánh vào miệng, hàm răng và mặt...
14 Tháng Giêng 2020
Nhưng cái đáng nói, cái đáng nhìn, đáng bàn chính là người Việt đã và đang tiếp tay cho giặc bán chính quê hương của mình, khi chúng đã tràn vào số đông, lập làng, xây xóm, lấy vợ, đẻ con với những thằng Chệt xí xa xí xồ và chỉ biết đến mẫu quốc tức là Việt Nam đã mất, công dân Việt phải về định cư ở những nơi hẻo lánh, phải bỏ xứ ra đi, trên đất Việt chỉ còn có bọn dân da vàng mắt hí, xí xa xí xồ, và với cái thỏa thuận hèn mạt giải giao tội phạm TQ về cố quốc thì chắc chắn rằng ngày cái tên nước Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới sẽ đến rất gần!