Nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba qua đời

15 Tháng Bảy 20174:55 CH(Xem: 3220)

                   Nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba qua đời

207FD0F1-5AB4-4C60-A3B3-3A5EAAB8A4C4_cx0_cy6_cw0_w1023_r1_s



Song Chi.



T
hế là nhà văn, nhà bất đồng chính kiến, Khôi nguyên Hòa Bình Lưu Hiểu Ba đã qua đời sau một thời gian dài bị tù đày và một thời gian ngắn chống chọi với căn bệnh ung thư. Tin ông mất ngay lập tức được báo chí truyền thông thế giới loan tin rộng rãi, với nhiều kính trọng, thương xót dành cho ông và người vợ vẫn còn đang bị quản thúc tại gia. Với những người bất đồng chính kiến, những người đấu tranh dân chủ cũng như tất cả những ai quan tâm đến tình hình chính trị trong và ngoài nước ở VN, tin Lưu Hiểu Ba mất khi vẫn đang trong thời gian bị tù đày gây ra một xúc cảm mạnh mẽ.

Lưu Hiểu Ba được trao giải Nobel Hòa Bình năm 2010.

Ông là người thứ 3 được trao giải thưởng này khi còn ở trong tù hay bị giam giữ sau Carl von Ossietzky (1935) của Đức dưới thời Đức quốc xã và bà Aung San Suu Kyi (1991) của Burma. Ông cũng là người thứ hai (người đầu tiên là Ossietzky) bị từ chối không cho người đại diện đi nhận giải dùm và chết trong trại giam.

Còn nhớ, khi lễ trao giải Nobel Hòa Bình 2010 được phát sóng trên truyền hình, cả thế giới đã vô cùng “ấn tượng” với hình ảnh chiếc ghế trống dành cho ông Liu tại buổi lễ và sau đó, giải thưởng được chủ tịch ủy ban Nobel Thorbjoern Jagland đặt lên chiếc ghế trống ấy.

Với trường hợp Lưu Hiểu Ba, chế độ độc tài do đảng cộng sản Trung Quốc lãnh đạo đã đi vào lịch sử thế giới bởi hai vết nhơ: không cho phép một người bất đồng chính kiến và cả người thân của ông được đến nhận giải Nobel Hòa Bình; thứ hai, bất chấp những lời kêu gọi từ khắp nơi trên thế giới, đã giam giữ ông cho đến khi bịnh nặng gần chết mới đưa đến bệnh viện thì không còn cứu chữa được nữa.

Vì chuyện trao giải Nobel Hòa Bình cho Lưu Hiểu Ba mà mối quan hệ giữa hai nước Na Uy và Trung Quốc xấu đi suốt một thời gian dài.

Tôi còn nhớ, khi Ủy ban Nobel Na Uy công bố trao giải Nobel Hòa bình 2010 cho nhân vật bất đồng chính kiến đang bị cầm tù Lưu Hiểu Ba, một người quen của tôi đang sống tại Paris đã nói với tôi đầy vẻ phấn khích: “Cô thấy Na Uy ngon lành không. Một nước nhỏ mà dám vuốt mặt Trung Quốc nhé. Chứ Pháp ấy à, ngay cả nếu Ủy ban trao giải có là một tổ chức hoạt động độc lập với chính phủ đi chăng nữa, Tổng thống Pháp (lúc đó là Nicolas Sarkozy) cũng sẽ đi năn nỉ, thuyết phục, thậm chí vận động từng vị trong Ủy ban, thôi các ông đừng trao giải cho ông ấy, không thì Trung Quốc sẽ gây khó dễ đủ chuyện cho chúng ta ngay.” Điều này thì tôi thừa nhận. Dám trao giải cho Lưu Hiểu Ba bất chấp những cảnh báo của chính quyền Trung Quốc, Ủy ban Nobel Na Uy quả là ngon lành!

Và sự ngon lành đó đã bị trả giá! Từ người phát ngôn Mã Triêu Húc của Bộ ngoại giao Trung quốc cho đến giới truyền thông Trung Quốc liên tục chỉ trích Ủy ban Nobel Na Uy về việc trao giải, và mặc dù chính phủ Na Uy đã phân trần rằng Ủy ban Nobel là một tổ chức độc lập với chính phủ, người phát ngôn Mã Triêu Húc còn khẳng định rằng Trung Quốc đặc biệt quy lỗi cho chính phủ Na Uy về giải thưởng này. (theo đài VOA ngày 12.10.2010) . Và hàng loạt biện pháp “trả đũa” về kinh tế đã được Trung Quốc thực hiện, đồng thời Trung Quốc gây sức ép với tất cả các quốc gia để họ không cử đại biểu tham dự lễ trao giải Nobel.

Nhiều gười Na Uy, theo cảm nhận của tôi, cũng không hiểu rõ về Trung Quốc. Dù có biết về chế độ độc tài và về “thành tích” nhân quyền của nhà nước Trung Quốc, điều đó không ngăn cản nhiều người Na Uy ngưỡng mộ Trung Quốc về nhiều thứ: một quốc gia khổng lồ, một nền văn hóa lâu đời, sự phát triển thần kỳ về kinh tế trong hơn 3 thập niên qua …

Khi Trung Quốc phản ứng quá đáng với Na Uy chỉ vì giải Nobel Hòa bình, họ không biết rằng họ đã làm cho người dân Na Uy kinh ngạc và không thể hiểu nổi. Tôi đã nghe một số người Na Uy khi nói về điều này cứ lặp đi lặp lại câu: “Tại sao Trung Quốc lại phản ứng như vậy? Sao họ không chịu hiểu Ủy ban trao giải là một tổ chức hoạt động độc lập, nếu có ghét thì ghét cái Ủy ban trao giải, chứ sao lại đổ lỗi cho chính phủ Na Uy và làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước?” Hoặc: “Tại sao họ lại không để cho ông Lưu Hiểu Ba đến nhận giải? Việc ông ấy đến nhận giải thì có sao đâu?”

Tôi phải giải thích đây rõ ràng là chuyện hai bên không hiểu nhau vì hai chế độ, hai xã hội quá khác nhau, rằng ở Trung Quốc cũng như ở Việt Nam, nhà nước kiểm soát tất tần tật mọi thứ, nên những người lãnh đạo Trung Quốc không thể hiểu và cũng không thể chấp nhận việc có một Ủy ban, một tổ chức nào đó lại có thể hoạt động độc lập với chính quyền mà chính quyền lại chịu, không can thiệp vào công việc của họ như vậy! Dù sao, tôi nghĩ thầm, qua một “chuyện nhỏ” này chắc người Na Uy sẽ hiểu hơn phần nào cách ứng xử của một nước luôn tự cho mình là nước lớn nhưng khi hành xử thì rất…tiểu nhân, chứ còn người Việt Nam chúng tôi thì đã quá hiểu và quá kinh nghiệm suốt từ hàng ngàn năm nay rồi!

Có một chi tiết khá là khôi hài: trong rất nhiều biện pháp trả đũa của Trung Quốc đối với Na Uy, có việc giảm mạnh số lượng nhập khẩu cá hồi. Và rồi có một dạo báo chí Na Uy đưa tin bỗng nhiên số lượng nhập khẩu cá hồi Na Uy của VN tăng cao và sau đó báo chí khám phá ra, VN nhập khẩu cá hồi Na Uy để bán lại cho Trung Quốc! Không biết đây có phải là “chỉ thị” từ Trung Quốc hay không, nhưng nhà cầm quyền VN như chúng ta thấy, luôn luôn là tay sai đắc lực của nhà cầm quyền Trung Quốc, luôn luôn chiều ý, vuốt đuôi Trung Quốc trong ứng xử đối với Đài Loan, Hongkong, người Duy Ngô Nhĩ hay ngay cả những người Việt tu tập Pháp Luân Công…

Cái chết của nhà văn, nhà bất đồng chính kiến, Khôi nguyên Hoà bình Lưu Hiểu Ba làm tôi nhớ đến những cái chết trong khi bị giam giữ, tù đày của những tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm tại VN.

Có bao nhiêu người đã chết trong những ngục tù của cộng sản, cả ở Trung Quốc và VN? Không thể biết con số chính xác nhưng chúng ta thấy cả hai chế độ cộng sản (và mọi chế độ cộng sản nói chung) đều giống nhau trong cách đối xử phi nhân, hèn hạ đối với những người bất đồng chính kiến, tù nhân chính trị.

Chẳng hạn, năm 2011, ông Nguyễn Văn Trại, một tù nhân chính trị bị bắt năm 1996 và kết án tù 15 năm tù, bị ung thư gan suốt một thời gian dài nhưng không được chữa trị, khi gần chết ông và gia đình chỉ có một nguyện vọng duy nhất là ông được về với gia đình và chết bên người thân nhưng nhà cầm quyền đã từ chối. Và cuối cùng ông đã chết trong trại giam Z30A-Xuân Lộc Đồng Nai, vào ngày 11 tháng 7 năm 2011.

Gia đình xin đưa thi hài ông về an táng tại quê nhà “nhưng Ban Giám Thị trại từ chối, với lý do ông “NGUYỄN VĂN TRẠI LÀ MỘT TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ, CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI.” (“Người tù chính trị Nguyễn Văn Trại đã qua đời,” Dân Làm Báo).

Người tù thế kỷ Trương Văn Sương nguyên trung úy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, sau 33 năm tù đày vì “tội phản động,” được tạm thả về một năm để chữa bệnh rồi lại bị đưa vào trại giam và chết chỉ hai mươi lăm ngày sau, vào ngày 12 tháng 9 năm 2011.

Một tù nhân chính trị khác nữa, cũng là một cựu sỹ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Thiếu Úy Không Quân Bùi Đăng Thủy cũng qua đời tại trại giam Xuân Lộc Đồng Nai năm 2013 sau 17 năm bị giam cầm, một thời gian dài mang căn bệnh lao phổi mà không hề được chữa trị.

v.v…

Đến những tù nhân thế hệ sau này, như trường hợp của thầy giáo, nhà đấu tranh ôn hòa Đinh Đăng Định bị bắt hồi tháng 10 năm 2011, bị đưa ra xét xử sơ thẩm hồi tháng 8 năm 2012, bị tuyên án 6 năm tù theo điều 88 Bộ Luật hình sự. Trong thời gian thụ án, ông Định có triệu chứng bệnh ung thư dạ dày, ông và gia đình đã nhiều lần làm đơn gởi đến cán bộ trại giam để ông được đến bệnh viện điều trị, nhưng phía chính quyền đã cố tình chậm trễ. Đến khi ông được đưa đi bệnh viện thì không còn kịp nữa…Ông mất tháng 4.2014.

Chế độ cộng sản ở Trung Quốc và VN đã dùng ngục tù để hành hạ những người bất đồng chính kiến nhưng họ đã không thể khuất phục được những con người can trường, chấp nhận hy sinh cả sinh mạng vì một tương lai tốt đẹp hơn cho đất nước. Ngược lại, lịch sử từ xưa đến nay đã chứng minh rằng mọi chế độ độc tài chuyên sử dụng ngục tù, bạo lực để hành hạ những người yêu nước và đối xử hèn hạ, phi nhân với tất cả những ai đám lên tiếng chống lại họ, cuối cùng cũng sẽ sụp đổ.


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20209:06 CH(Xem: 575)
Một cảnh tượng quái gở và kỳ dị nhất – lần đầu tiên một Tổng thống cố tình xúi giục người dân (mang vũ trang) chiếm lấy đường phố để phản đối những hạn chế được đặt ra nhằm giữ gìn mạng sống con người, một kiểu xúi giục những người ủng hộ cảm tử hy sinh cho sự nghiệp chính trị của mình. Trong những buổi hợp báo hằng ngày được phát sóng trực tiếp trên truyền hình trong đại dịch, thường để nhằm kêu gọi toàn dân đoàn kết đồng lòng với chính phủ để cùng nhau đương đầu và vượt qua thách thức, đã bị Trump lợi dụng để biến thành một kiểu chương trình gieo rắc sự hỗn loạn và chia rẽ.
21 Tháng Năm 20208:46 CH(Xem: 731)
Hiện nay ngành công an có khoảng 1,2 triệu quân chính quy, nhưng thực tế chưa tới 1 phần 10 trong đó là có thể làm giàu từ chức vụ mình có được. Như vậy trong công an, tầng thấp cũng làm lụng để cống nạp cho tầng trên hưởng thụ, trong khi đó chính những người công an viên ở tầng thấp mới hằng ngày đối đầu với hiểm nguy. Họ mất mát quá nhiều và được quá ít, bổng lộc và thành tích thì trên đớp hết. Vậy tại sao các công an viên không đặt câu hỏi rằng "Tại sao ta phải phục vụ bọn chúng? Tại sao không thoái đảng, tại sao không ra khỏi ngành?"
21 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 667)
Điều dễ hiểu đầu tiên bởi Việt Nam đang là tay chân thân cận với Bắc Kinh và Mỹ hiểu rất rõ về vai trò của Hà Nội đã và đang đóng thế vai cho Bác Kinh trong những lúc được yêu cầu. Bắc Kinh nói không ở đâu thì Hà Nội cũng nói không ở đó. Bắc Kinh chống Mỹ một thì Hà Nội cũng chống Mỹ có khi còn hơn, mặc dù chỉ trên những tờ báo Đảng. Bắc Kinh không chấp nhận nước nào thì Hà Nội có mặt đưa tay ủng hộ, Bắc Kinh truy bắt người Duy Ngô Nhĩ thì Hà Nội lập tức trao trả những người này khi họ nhập cảnh trái phép vào Việt Nam. Bắc Kinh không chấp nhận Đài Loan thì Hà Nội giơ tay biều quyết….
21 Tháng Năm 20208:41 CH(Xem: 769)
Chúng ta thử hỏi với trình độ Cờ-Lờ-Mờ-Vờ của ông Nguyễn Xuân Phúc thì liệu ông ta có đủ tầm để thuyết phục được tổng thống Trump không? Hay với trình độ Mác-Lê-Hồ vớ vẩn thì ông Trọng có đủ khả năng để thuyết phục được tổng thống Trump không? Điều mà chúng ta thấy rõ nhất là, trình độ các lãnh đạo CS là chỉ cầm giấy cắm mặt vào chữ mà đọc chứ không biết ứng đáp linh hoạt. Vậy với trình độ đó thì làm gì có khả năng ứng biến? Như vậy qua đây chúng ta bới thấy, độc tài đảng trị nó sinh ra những con người vô năng lãnh đạo, và từ đó đất nước vuột mất cơ hội kéo luồng đầu tư vào nước mình.
20 Tháng Năm 20209:30 CH(Xem: 439)
Thành công hay thất bại trong cuộc tái tranh cử của Donald Trump vào tháng 11 sắp tới lệ thuộc tới 90% vào nền kinh tế hiện nay. Kinh tế đi lên thì hi vọng tái đắc cử sẽ lên theo và ngược lại, kinh tế đi xuống thì hi vọng tái đắc cử sẽ xuống theo. Trong thời điểm này và thời gian 6 tháng tới, kinh tế chắc chắn sẽ không chỉ đi xuống, mà còn đi ngược trở lại. Điều này bảo đảm sẽ xóa tan cái giấc mộng tái đắc cử của ông ta. Các chuyên gia vận động tranh cử cho đảng Cộng Hòa đã và đang thấy rõ điều này, nhưng chẳng làm được gì hơn, ngoài việc SỬA cho những con số và những tỷ lệ nhiễm bệnh cũng như tử vong đi xuống. Thế nhưng....
19 Tháng Năm 20209:31 CH(Xem: 508)
Sau hơn 40 năm sống hải ngoại thế hệ di tản 1975 (VNCH) đã và đang suy tàn. Tinh thần chống cộng giao cho ai? Cộng sản Việt Nam là tay sai Hán tộc. Họ không còn là người Việt nữa. Chống cộng bây giờ không phải chỉ là cộng sản trong nước (Việt cộng) mà là chống cả ngoại xâm: Trung Cộng. Rõ ràng nhà nước VN do đảng cộng sản Việt cai trị đang mở cửa cho kẻ thù xâm nhập và tiêu diệt dân tộc Việt từng bước một. Nhưng sự kiện không dừng ở đó. Trung Cộng đã có kế hoạch từ thời Mao để thu tóm khối người Hoa hải ngoại (đạo quân thứ 5) thì đối với VN cũng vậy. Liệu con cháu người Việt hải ngoại có thoát khỏi...
19 Tháng Năm 20209:29 CH(Xem: 431)
Mới cách đây mấy tháng, phong trào Ủng Hộ Hồng Kong của người Việt ở trong nước cũng như ở hải ngoại nở rộ như hoa mai mỗi độ xuân về, thì hôm nay, chẳng còn một ai, dù chỉ một người, cập nhật tin tức, cũng như đóng góp những bài viết ủng hộ cho cuộc tranh đấu của Hồng Kong nữa. Có lẽ cái phong trào “Giải Phóng Hồng Kông” nay đã lỗi thời, hết còn khả năng câu được nhiều Likes và dụ được nhiều Shares như những bài viết ca tụng Donald Trump và việc vận động cho ông ta tái đắc cử vào cuối năm nay.
17 Tháng Năm 202010:35 CH(Xem: 828)
Vì thế khi nghe nói nhà nước csVN lên tiếng phản đối TQ xâm lấn Biển Đông tôi chỉ cười thầm đố cha mày dám phản đối, nào là Việt Nam sẽ kiện TQ ra LHQ về đường lưỡi bò thì đố mẹ mày dám mà kiện, thằng nào, con nào vừa bép xép, vừa thảo đơn kiện là tối đó về lăn đùng ra trúng gió chết tươi khi tên Đảng Trưởng kiêm Chủ Tịch Nước là một thằng bạc nhược đớn hèn, nó thờ giặc như thờ cha, sợ giặc như sợ Mẹ, mồm nó lúc nào cũng run rẩy thều thào 16 chữ vàng 4 tốt thì có mà kiện cái cùi loi.
17 Tháng Năm 202010:30 CH(Xem: 482)
Nói thẳng ra là không phải thế giới không nhìn ra, mà đơn giản món lợi mà thị trường tỷ dân này mang lại quá lớn họ không thể cưỡng lại. Nhưng với một thể chế chính trị không tử tế như chính quyền Trung Cộng thì trước sau gì vấn đề rắc rối cũng xảy ra. Và cho đến hôm nay sau khi dịch cúm xảy ra thì thế giới mới thấy là họ đã quá sai lầm khi chúi đầu vào đầu tư cho Trung Cộng để giúp nó thành trung tâm của chuỗi cung ứng toàn cầu như hiện nay. Chỉ cần nó hắt hơi là thế giới chao đảo. Đấy là chỉ mới nói đến dịch, chưa nói đến trò lươn lẹo của bộ máy chính trị CS Tàu.
14 Tháng Năm 20208:28 CH(Xem: 797)
Thực ra chính sách này đã sai ngay từ đầu, ngay ở quan điểm “tiền định giá” kìa. Nhưng khổ nỗi tất cả những “bộ óc tinh hoa” trong BCT không nhận ra và cứ thế họ làm một cách bướng bỉnh như một con trâu điên. Và đến khi họ đưa đất nước ủi vào tảng đá to thì mới ngộ ra và sửa sai. Tiểu tiết sai thì có thể sửa chứ nền tảng sai thì nó dẫn đến sai hàng loạt sau đó mà không thể sửa chữa được. Và đây là một bài học đắt giá mà cho đến hôm nay ĐCS vẫn không nhận ra, họ vẫn cứ dẫm lên chính vết xe đổ của mình với quy mô lớn hơn. Đó chính là sự kiên định theo Mác–Lê–Hồ.
27 Tháng Năm 2020
Để nhìn cho rõ hơn những hành vi bán nước của đảng thì mọi người hãy nhìn vào cái Luật An Ninh Mạng, đây là một điều luật vi phạm nhân quyền trầm trọng, trong đó không những đảng ngăn cấm quyền Tự Do Ngôn Luận, Tư Duy mà đảng còn cực đoan hơn khi cho phép mình chà đạp nhân quyền, tự tiện bắt giữ các công dân khi họ chỉ trích những chủ trương bán nước hại dân của họ mà loạt bắt giữ các nhà bất đồng chính kiến trong nước gần đây đã cho thấy đảng cs, một đảng phái chỉ có chưa đến 5 triệu đảng viên đã cho mình đứng trên pháp luật, xổ toẹt lên những gì mà họ đã ký kết tại Liên Hợp Quốc và tự tiện quyết định...
27 Tháng Năm 2020
:“Vì vậy các con đừng mãn nguyện làm những con giun con dế, nhưng hãy nuôi ước vọng cao thượng, có chí lớn, tung cánh như chim đại bàng, bay lên cõi trời mênh mông bát ngát. Mỗi khi các con luồn cúi, hay gian dối để được điểm cao, được lợi lộc ích kỷ hay các con dùng bạo lực để giải quyết vấn đề là các con trở thành con giun con dế. Ngược lại khi các con dám trung thực cho dù có bị thiệt thòi và dám quên lợi ích riêng của mình vì lợi ích của tha nhân là các con đang tung cánh đại bàng để bay bổng lên cõi mênh mông của Thiên Chúa”
27 Tháng Năm 2020
Nhưng, đối tượng để họ sợ hãi là ai? Có thể không nói ra hoặc không nhìn thấy, nhưng chắc chắn một điều trong cuộc kiếm cơm đầy máu và nước mắt của những kẻ xăm trổ, số má, chắc chắn họ có nỗi lo sợ trước những kẻ đã xăm trổ đầy tâm hồn, họ thấy được cái chết của họ khi gặp những tâm hồn xăm trổ và đâu đó, họ qui phục những kẻ này để kiếm sống, họ chịu dùng mạng sống để mở rộng địa hạt quyền lực của kẻ xăm trổ tâm hồn. Cụ thể ở đây, những kẻ đã xăm trổ vào tâm hồn của họ thứ chủ nghĩa Cộng sản và nó mãi mãi thành một thứ hình thù gây di truyền, nó được nuôi dưỡng, đánh bóng bằng lợi ích nhóm, quyền lực đen và chủ trương đỏ.
26 Tháng Năm 2020
Đừng nói với tôi rằng cộng sản cũng có người yêu nước, yêu đồng bào, họ chỉ đóng kịch cho ra vẻ giống như vậy, yêu tổ quốc vì sao một tòa nhà Quốc Hội hơn 500 đại biểu không một đại biểu nào dám đứng lên chỉ thẳng và lên án những hành động xâm chiếm của TQ tại biển Đông? Không một tướng lĩnh, sỹ quan nào dám lên tiến và dẫn quân ra bảo vệ ngư dân, đánh trả giặc Tàu? Yêu đồng bào sao không một đảng viên nào xúc động khi người dân quỳ trước đầu xe của mình van lạy vì bị chiếm đất? Yêu dân tộc thì tại sao không một tổ chức nào, cơ quan nào, đoàn thể nào đến chia sẻ những khó khăn với người dân khi họ...
26 Tháng Năm 2020
Thế đó, ngoại trừ khi ông ta đang đứng chung phe với một đám những kẻ bắt nạt; còn không ông ta sẽ liền tròng ngay bộ cánh của đứa bị hại yếu đuối mũi dãi lòng thòng. Có những luật bất thành văn trong cuộc đấu võ đài – những phép tắc cơ bản trên sàn đấu được gọi là quy tắc Queensberry –nhưng ông ta chẳng bận tâm, Ông tung cú đấm vào hạ bộ - đó là điều mà một quý ông quân tử không nên, sẽ không, và không thể thực hiện – mỗi cú đấm ông tung ra đều nhắm vào bên dưới thắt lưng đối thủ. Ông ta đặc biệt thích đá thẳng vào những người sa cơ hoặc không còn có tiếng nói- và ông ta tiếp tục tung những cú đá vào đối thủ...
26 Tháng Năm 2020
Như vậy qua đây chúng ta thấy gì ở người Tàu khi họ muốn mua đất ở Việt Nam? Đó là họ luôn sử dụng mọi cách từ cách mờ ám đến công khai lách luật. Vậy câu hỏi đặt ra là, mảnh đất nghèo nàn này không đủ sức hút người Nhật, người Hàn, người Đài thì tại sao người Tàu tìm mọi cách để sở hữu nó? Chỉ có thể là vì mục đích chính trị mà thôi. Vậy thì thử hỏi khi Việt Nam giao các đặc khu cho Tàu “thuê” 1 thế kỷ, thì liệu mảnh đất đó có còn là của người Việt sau 100 năm nữa không? Chắc chắn là không!
25 Tháng Năm 2020
Mỹ tưởng rằng bắt tay làm ăn với Tàu thì thế nào dân chủ và nhân quyền cũng vào được đại lục. Nhưng không! Mỹ đã lầm, Trung Cộng nó đã biết đổi màu để vô hiệu hóa sức mạnh nhân quyền của Mỹ rất tốt. Tưởng rằng với dân chủ nhân quyền có thể theo chân internet vào được đại lục. Thế nhưng không ngờ Tàu đã có cách ứng biến. Trung Nam Hải đã chặn hết các mạng xã hội từ bên ngoài và xây dựng riêng cho Đại Lục một hệ sinh thái riêng có sự kiểm soát chặt chẽ. Và từ đó ĐCS Tàu cách li hoàn toàn 1,4 tỷ dân của họ với thế giới tự do.
25 Tháng Năm 2020
Ba điều xạo láo trắng trợn và không thể thực hiện nhất, cũng chính là 3 điều kết lõi trong chiến dịch tranh cử và đã chứng minh sự thất bại toàn tập của Donald Trump trong suốt hơn 3 năm qua: 1- Xây bức tường phía Nam, 2- Thay thế Obamacare, và 3- Cân bằng mậu dịch mang công việc về nước. Donald Trump và bộ sậu qua suốt hơn 3 năm dài vẫn chẳng nghĩ ra hoặc tìm ra thêm được bất kỳ thứ gì khác cho việc tái tranh cử. Ông ta vẫn chỉ loay hoay với 3 chiêu duy nhất, thất bại hoàn toàn ở trên, và Hi Vọng May Ra Còn Lại Đủ Số Phiếu Để Tái Đắc Cử.
24 Tháng Năm 2020
Vâng! Không phải tự nhiên Vân Đồn được chọn đâu, tôi tin nó được chọn bởi những người có cặp mắt chiến lược ở Trung Nam Hải là giao cho Hà Nội triển khai. Và qua việc chọn Vân Đồn làm đặc khu kinh tế, ta mới thấy rõ ràng đám lãnh đạo Hà Nội không thuộc lịch sử. Trong khi đó, phía “anh em” của họ thì lại rất rõ về lịch sử. Thực sự ĐCS Việt nam đang đem sự an nguy quốc gia để đổi lấy chỉ số tăng trưởng, nguy hiểm vô cùng. Kẻ dốt lịch sử mà lãnh đạo đất nước thì không còn gì để nói. Đáng buồn là dân không thể làm gì được.
23 Tháng Năm 2020
Đấu tranh cần phải có tổ chức, có giải pháp và phương thức nhờ sự giúp đỡ các tổ chức quốc tế cùng với sự đoàn kết trong nhân dân thì vài triệu đảng viên CS với 2 bộ máy đàn áp như công an và quân đội cũng không thể ngăn nổi những tiến bước của chúng ta đi. Mỗi chúng ta hãy góp một phần nhỏ bé trong công cuộc đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài, thì tôi tin chắc rằng cuộc tranh đấu sẽ chiến thắng, hiện nay chế độ độc tài mạnh nhất là chúng dùng công an đàn áp chúng ta, nếu chúng ta vượt qua sự sợ hãi, thì chúng ta sẽ thành công tốt đẹp.