Luật đào thải – Lấy được chức vô địch không khó bằng giữ nó.

06 Tháng Tám 20209:46 CH(Xem: 456)

                                               LUẬT ĐÀO THẢI
          LẤY ĐƯỢC CHỨC VÔ ĐỊCH KHÔNG KHÓ BẰNG GIỮ NÓ.


116884514_4715111498502849_696062409573973764_n
(Bài viết là chính kiến cá nhân của tác giả, dựa trên các dữ kiện có sẵn và đã xảy ra. Đây không phải là bài dịch thuật, tương đối dài, cần phải đọc hết trước khi ủng hộ. Chân thành cám ơn bạn đọc)




Giao Thanh Pham

     Facebook



    Với dân số nhiều hơn gấp 4 lần dân số của Hoa Kỳ, và với nền kinh tế tăng trưởng không ngưng nghỉ với tốc độ vừa nhanh vừa chắc chắn suốt hơn 3 thập niên qua của một quốc gia trên đà phát triển, thì việc Trung Quốc qua mặt nền kinh tế sản xuất co cụm của Hoa Kỳ chắc chắn sẽ không còn xa. Khó có thể phủ nhận sự thật là chỉ số sản xuất GDP của Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ trong thập niên 2020 – 2030 này trong cái bối cảnh hiện nay. Mặc dù vẫn còn lâu lắm để một công dân Trung Quốc có thể bắt kịp lượng thu nhập trung bình của một công dân Mỹ mỗi năm, ngay cả khi Trung Quốc trở thành một đất nước có tổng sản lượng GDP cao nhất thế giới đi chăng nữa, vì dân số của Trung Quốc quá đông.

Điều chắc chắn là Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt với cái sự thực là đến một lúc nào đó, trong một tương lai rất gần, nó sẽ không còn là nền kinh tế lớn nhất thế giới nữa, mà phải nhường ngôi lại cho Trung Quốc, bởi những chính sách lạc hậu, không chịu thay đổi theo thời thế để phát triển, nhằm giữ vững ngôi vị bá chủ của mình.

CHUẨN BỊ CHO CUỘC CHIẾN GIÀNH CHỨC VÔ ĐỊCH.

Song song với sự phát triển về sức mạnh kinh tế, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã và đang “bành trướng, mở rộng vòng đai” của mình như thế nào, nhằm thúc đẩy các mục tiêu và các chính sách đối ngoại của họ? Ta đã thấy trong thời gian hơn hai thập niên qua, Quốc Hội và chính quyền Lưỡng Đảng ở Hoa Kỳ đang quá bận rộn với cuộc chiến “thù trong”, tranh đấu một mất một còn với nhau để nắm quyền hành, lại còn phải lo cho “giặc ngoài” ở những nơi mà Hoa Kỳ đang “đóng quân đồn trú”, phải chi ra những món kinh phí khổng lồ, gần ¼ số tiền thuế dân è cổ ra đóng hàng năm. Đó là chưa kể đến những hao tốn khổng lồ về cả 2 mặt nhân lực và chiến phí qua những cuộc chiến ở Trung Đông. Trong khi đó, Trung Quốc cứ lặng lẽ “chinh phục” những phần đất còn lại trên thế giới, qua việc xử dụng tối đa 2 nguồn lực mà họ có sẵn, dân đông và tiền nhiều. Trung Quốc sẵn sàng “hỗ trợ” cho bất kỳ quốc gia nào trên thế giới bất kể giàu nghèo, trong việc phát triển kinh tế của quốc gia đó, bằng những ký kết “giúp đỡ tài chánh”, kèm theo cái giá phải trả, không chỉ bằng tài nguyên của các quốc gia này mà thôi, nhưng Bắc Kinh còn o ép chính quyền sở tại đi theo những phương hướng chính trị mà Trung Quốc muốn. Chiến lược thao túng, áp đảo, và bành trướng mềm, qua việc trấn áp kinh tế gần như công khai này, đã giúp nhà cầm quyền Bắc Kinh tránh phải xử dụng chiến thuật lỗi thời bằng quân sự và vũ lực, đã tiết kiệm tối đa cho Trung Quốc về cả 2 mặt, Nhân Lực và Kinh Phí.

Trước tiên, khi việc Trung Quốc qua mặt Hoa Kỳ về kinh tế xảy ra, thì liệu Đồng Đô La của Mỹ có còn tiếp tục được xử dụng như là tiền tệ quốc tế và được độc quyền trong việc mua bán và trao đổi thương mại giữa các quốc gia trên thế giới như hiện nay nữa hay không, hay cuối cùng nó sẽ được thay thế bằng Đồng Nhân Dân Tệ?
Dù muốn hay không, khó có thể cho rằng, các quốc gia trên thế giới sẽ thoát ra khỏi sức ép của một nền kinh tế bậc nhất toàn cầu, để từ chối dùng đồng tiền của bá chủ này trong việc mua bán và trao đổi thương mại, như Đồng Đô La của Hoa Kỳ đã từng được “hưởng cái ngôi vị độc bá độc tôn” đó trong suốt hơn 70 năm qua.


CUỘC CHIẾN CÔNG KHAI KHÔNG THỂ NÉ TRÁNH.

Trung Quốc và Hoa Kỳ trong gần chục năm qua, giống như hai con sư tử đang gầm thét, múa những móng vuốt và nhe những chiếc răng nanh đáng sợ, khiến cho những con vật khác nhỏ hơn, yếu đuối hơn ở chung quanh phải né tránh, không chỉ riêng Việt Nam mà thôi nhưng hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, phải tìm mọi cách tránh né việc chọn phe, để sau này khỏi bị trả thù, bằng những chính sách đu giây. Cứ nhìn việc Trung Quốc đã và đang bằng mọi cách đi ngược lại hoặc chống đối tất cả mọi chính sách mà Hoa Kỳ đưa ra gần đây, từ Iran đến Bắc Hàn, từ Cuba đến Venezuela, từ Palestine đến Israel, từ Liên Hiệp Quốc tới W.H.O, từ Biển Đông Việt Nam tới Biển Đông Nhật Bản là đủ hiểu. Hết rồi cái thời mà con sư tử Trung Quốc vẫn còn là con sư tử non trẻ phải cụp đuôi phủ phục trước mặt con sư tử dũng mãnh Hoa Kỳ. Giờ nó đang gầm gừ nhe nanh giơ móng vuốt sẵn sàng mặt đối mặt không nhượng bộ.

Vào thời điểm này, cái câu hỏi mà các chính trị gia trên thế giới đặt ra trong hơn 2 thập niên qua, “liệu Trung Quốc có phải là mối đe dọa soán ngôi bá chủ của Hoa Kỳ trong thời gian lâu dài sắp tới hay không”, thì đã có câu trả lời khá rõ rệt rồi. Không còn ai nghi ngờ gì về tiềm năng sẵn sàng và đang được thực hiện việc soán ngôi này sẽ trở thành hiện thực và Trung Quốc cũng không cần dấu diếm nó. Cái thời gian mà trước đây được dự đoán là sẽ còn phải lâu dài, nay đã được Donald Trump và các nhà lãnh đạo của đảng Cộng Hòa giúp cắt ngắn đi hơn nửa với chủ trương chạy giựt lùi “America First” gần 4 năm qua. Ở đầu thập niên 2010, các nhà nghiên cứu chính trị và quân sự trên thế giới dự đoán Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ vào cuối thập niên 2030 - 2040, nhưng với tình hình hiện nay, họ đã dời lại sự dự đoán đó một cách “đột ngột”, là Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ vào cuối thập niên 2020 - 2030 này, có khi còn sớm hơn thế nữa.

Làm thế nào mà chính quyền Bắc Kinh có thể quản lý một cách hết sức hiệu quả trong các mục tiêu chính trị và kinh tế nhanh hơn nhiều so với Mỹ? Câu trả lời hết sức đơn giản: Bởi vì Trung Quốc có một tổ chức lãnh đạo với quyền hành tuyệt đối nằm trong tay một chính phủ độc tài toàn diện. Tất cả mọi quyền lực đều nằm trong tay chính quyền, trong tay một nhóm người không hề bị vướng bận bởi các quy trình phức tạp mà tất cả các quốc gia dân chủ đều phải đối mặt, mỗi khi chính quyền của các quốc gia này muốn thực hiện bất kỳ sự thay đổi lớn nhỏ nào. Điều này có nghĩa là chính quyền Trung Quốc có quyền xử dụng gần như tuyệt đối mọi nguồn tài chính của quốc gia, thực hiện tất cả mọi hướng đi cho đất nước, thúc đẩy sự thống trị về kinh tế và quân sự, mà không hề phải đối mặt với bất kỳ sự chống đối nào, từ những đảng phái đối lập hoặc từ người dân, không như những rối ren mà chính quyền dân chủ của Mỹ phải đối mặt qua chính sách lưỡng đảng và những đòi hỏi dân quyền.

Bất cứ ai sống trong một quốc gia dân chủ đều biết hệ thống dân chủ rất lộn xộn, phức tạp và nhiêu khê. Chưa kể tới những đường lối về kinh tế và chính trị luôn có sự mâu thuẫn, đảng này thấy tốt và mong muốn thực hiện nhưng chưa chắc đã được đảng kia chấp nhận. Bất kỳ xu hướng chính trị, hướng đi và chính sách làm việc nào, cũng đều phải được đa số của cả hai đảng chấp thuận mới được đem ra áp dụng. Trong khi đó, những khó khăn, những trở ngại này không hề có ở Trung Quốc với thể chế độc tài độc đảng.

Đây là một thí dụ điển hình để chứng minh: Ngay sau cuộc khủng hoảng kinh tế ở Á Châu xảy ra vào năm 2009, chính quyền Bắc Kinh đã quyết định cần xây dựng một hệ thống đường xe lửa cao tốc, kết nối các trung tâm, các thành phố có mật độ dân số lớn trên khắp đất nước như mạng nhện. “Nhà cầm quyền Bắc Kinh” ra đề thảo dự án trong nội bộ đảng, quyết định, ký kết, thông báo, rồi bắt tay vào công trình chỉ trong vài tháng. Cái công trình xây dựng hệ thống đường xe lửa cao tốc chằng chịt và to lớn đó đã thành công chớp nhoáng chỉ trong vài năm, và ngày nay, một hệ thống đường xe lửa hiện đại hoạt động rất hiệu quả đang được xử dụng trên khắp đất nước Trung Quốc.

Ở Hoa Kỳ, nếu muốn có một dự án nhỏ chỉ bằng 1/10 dự án đó của Trung Quốc thôi, sẽ phải mất nhiều năm, có khi cả chục năm chưa chắc đã xong được cái giai đoạn ký kết, chưa bàn tới việc thực hiện. Khởi đầu là đề nghị dự án, rồi tổ chức các cuộc tranh luận nhì nhằng, rồi xuất trình những báo cáo tài chánh chi tiêu, rồi khi nào thì khởi sự và bao giờ thì hoàn tất. Sau đó lại phải có hội họp và trưng cầu dân ý, đả phá và chống đối, cứ thế kéo dài lê thê trước khi được phê chuẩn, ký kết và đi vào hoạt động. Đó là còn chưa tính tới những vụ thưa kiện liên quan đến dự án, có khi kéo dài tới vô tận. Đây chính là lợi thế hết sức quan trọng cho bất kỳ hệ thống phi dân chủ, độc tài, độc đảng nào so với hệ thống dân chủ.


TAI HẠI CỦA CHỦ NGHĨA DÂN TÚY.

Từ ngày đầu sau khi đặt chân vào Tòa Bạch Ốc, ông Trump đã nhắm vào Trung Quốc như một mục tiêu cho chính sách đối ngoại của mình. Khởi đầu, không ít người chỉ trích gay gắt cái quan điểm này của ông ta, thế nhưng, ông Trump cũng đã nhận được khá nhiều sự ủng hộ từ một số các quốc gia trên thế giới, chỉ có các nhà lãnh đạo bên Âu Châu là dè dặt. Không ít những lãnh đạo của các quốc gia quanh vùng Đông Nam Á đã “một thời có lối suy nghĩ” này: “Tổng thống Trump tuy rất thô lỗ, nhưng ông ta Nói Không Với Trung Quốc. Chúng tôi thích nhìn thấy Hoa Kỳ đẩy lùi sự bành trướng của Trung Quốc trong khu vực. Tổng thống Obama là một người quá lịch thiệp và mềm mỏng, ông ta không đủ cương quyết để chống lại Trung Quốc trong khi ông Trump không thuộc dạng người lịch thiệp này”. Tuy vậy, chỉ sau một thời gian ngắn, người ta đã nhận thấy ngay được một điều là, Donald Trump và Quốc Hội Hoa Kỳ, KHÔNG HỀ CÓ BẤT KỲ PHƯƠNG ÁN hoặc CHIẾN LƯỢC NÀO TRONG VIỆC ĐỐI ĐẦU với Trung Quốc, đừng nói tới chặn đứng hay đẩy lùi.

Cứ nhìn vào chính sách đối ngoại loạn xà ngầu, không mục tiêu, không chủ đích, và không luôn cả phương hướng, lúc đàm lúc đánh, mà khi đánh thì lại đánh tứ tung, bạn cũng như thù, đồng minh cũng như đối lập của Donald Trump từ khi lên nắm chính quyền là đủ hiểu. Bên cạnh đó, qua cái châm ngôn tranh cử “America First” được lập đi lập lại như cái máy của Donald Trump, mà các chính trị gia và các nhà lãnh đạo các quốc gia đồng minh trên thế giới không dè dặt mới là lạ, không lưỡng lự, tính toán so đo mới thực là hi hữu. Với xu hướng đưa nước Mỹ vào chủ nghĩa Dân Túy Cô Lập được Donald Trump xem như là mối quan tâm hàng đầu ngay từ thời tranh cử, thì việc hi vọng ông ta xử dụng sức mạnh kinh tế cũng như quân sự, để ngăn chặn hoặc đẩy lùi sự bành trướng của Bắc Kinh là một lối suy nghĩ hết sức mâu thuẫn và vô cùng phi lý. Chẳng lạ gì, khi thấy sự thờ ơ và lửng lơ của các nhà lãnh đạo ở các quốc gia Đông Nam Á, khi được ông Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ Mike Pompeo đề cập đến việc “chung tay hợp tác khống chế” Trung Quốc trong khu vực vào hồi tháng Bảy vừa qua. Các nhà lãnh đạo ở các quốc gia bên trời Âu và ngay cả các quốc gia trong khối G7 cũng đã tỏ thái độ, qua việc bất hợp tác với những đề nghị, sáng nắng chiều mưa, tối hừng hực nóng của Donald Trump là thế.

Thế giới ngày nay đã hết hy vọng vào việc Hoa Kỳ cuối cùng sẽ khẳng định lại vai trò truyền thống của mình, như là một nhà lãnh đạo thế giới suốt hơn 75 năm qua. Mặc dù Hoa Kỳ vẫn còn là ngọn hải đăng nhưng ánh sáng của nó đã mờ nhạt đi rất nhiều và các quốc gia nhỏ, yếu kém gần như đang phải lao đao chao đảo vì mất đi điểm tựa, cũng như mất luôn cả hướng đi cho tương lai.

117200146_4715111885169477_3567622153908125212_n

TAI HẠI CỦA CHÍNH SÁCH CẤM NHẬP CƯ.

Mối đe dọa rất lớn khác mà Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt là vấn đề nhập cư, di dân và thu hút tài năng đến từ các quốc gia trên thế giới.

Trong nhiều thập niên, người nhập cư đủ mọi thành phần, đủ mọi trình độ, nhất là giới tài giỏi về trí tuệ, về óc sáng tạo, giới tài phiệt bỏ tiền đầu tư và ngay cả giới lao động thấp kém nhất trong xã hội, đều đã có những đóng góp lớn lao cho nền kinh tế và sự phát triển nhảy vọt cho đất nước này, là điều không thể phủ nhận. Chỉ đến khi Donald Trump xuất hiện, xử dụng chiêu bài Dân Túy, tấn công chính sách nhập cư và biến nó thành một yếu tố cốt lõi trong chiến dịch tranh cử, ông ta đã biến nó thành một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với nước Mỹ và người dân Mỹ. Sau đó, không lâu, chiến dịch tai hại này của Donald Trump đã thành công khi các nhà lãnh đạo thuộc đảng Cộng Hòa ra mặt ủng hộ và biến hai chữ nhập cư thành một danh từ bẩn thỉu, có tác động nguy hiểm đối với không ít người dân Mỹ.

Chính sách “cấm nhập cư” của Donald Trump thực sự cũng không hề có kế hoạch và phương án hoạt động nào cả, ngay từ khởi đầu, ông ta tấn công người nhập cư “Không và Chưa Chính Thức” đặt chân đến Mỹ. Trước tiên là nhóm người đến từ danh sách 7 quốc gia Hồi Giáo ở Trung Đông, qua việc quảng bá những tin tức sai lạc và chụp mũ về khủng bố. Song song với nhóm người này, nhóm thứ hai mà ông ta nhắm vào, chính là dân lao động tay chân đến từ các quốc gia Trung và Nam Mỹ, qua việc phát tán những tin tức không đúng sự thật và chụp mũ cho họ là “những thành phần bất hảo, trộm cướp, hãm hiếp phụ nữ, giết người, buôn bán ma túy, băng đảng du đãng và tội phạm”. Chỉ sau một thời gian ngắn, chính sách này được đa số người Mỹ ủng hộ, không cần biết đúng sai, trong đó lực lượng hậu thuẫn mạnh mẽ nhất, là người Da Trắng và những nhà lãnh đạo của đảng Cộng Hòa. Cái bức tranh người nhập cư mà ông Trump vẽ ra, không khác gì một nỗi sợ kinh hoàng cho dân chúng Mỹ.

Thế rồi mọi thứ đã thay đổi mau chóng trong vòng 2 năm sau đó, từ cuối năm 2018 đến nay, chính sách này thay đổi đến mức trở thành Tất Cả Mọi Người Đến Mỹ Qua Bất Kỳ Dạng Nào đều gần như không còn được cho là hợp pháp nữa. Đầu năm nay, Donald Trump tấn công và ra luật cấm luôn tất cả các dạng nhập cư trí thức, có khả năng chuyên môn đến Mỹ làm việc, dạng H-1B và H-2B visas. Tháng rồi, ông ta còn cấm và đòi trả về tất cả những học sinh nước ngoài đến Mỹ du học, với những lý do hết sức trừu tượng và mơ hồ. Nếu Donald Trump, những nhà lãnh đạo của đảng Cộng Hòa và những người chủ trương chống nhập cư này đã thành công như hiện nay, thì việc nhập cư hợp pháp vào Hoa Kỳ sẽ trở nên vô cùng khó khăn nếu không muốn nói là không thể, để được lọt vào con số khoảng 20 ngàn người mà họ giới hạn mỗi năm.

Cái hậu quả ngay lập tức chứ không cần nói về lâu về dài, chắc chắn sẽ tai hại khôn lường, vì những bộ óc, những tài năng và những doanh nhân sáng giá từ khắp nơi trên thế giới, những người vẫn có thể nhập cư hợp pháp vào Hoa Kỳ sẽ xem Mỹ là một nơi không thân thiện để hoạt động và lẽ đương nhiên, họ sẽ khám phá để tìm ra các lựa chọn tốt hơn ở các quốc gia khác. Những cá nhân có kiến thức, có bằng cấp và có tay nghề cao từ xưa đến nay vẫn luôn là loại người nhập cư mà nền kinh tế Hoa Kỳ rất cần. Vậy thì tại sao họ lại phải đến Mỹ để đào tạo kỹ thuật và ở lại để làm việc khi chính quyền Hoa Kỳ từ chối hoặc không chấp nhận họ? Người ta tìm thấy câu trả lời khá là rõ ràng với chính sách nhập cư của Donald Trump gần 4 năm qua. Trên thế giới đâu thiếu những quốc gia cần và luôn mở rộng cửa chờ đón họ.

Sự đa dạng của mọi sắc tộc trong lịch sử của Hoa Kỳ là một trong những thế mạnh của đất nước này, điều đó không thể phủ nhận vì những dữ liệu cho thấy rất rõ ràng. Do đó việc đóng cửa, bế quan tỏa cảng, cấm không cho tất cả các loại người nhập cư của Donald Trump hình thành rõ rệt như hiện nay, chắc chắn sẽ gây thiệt hại cho nền kinh tế của Hoa Kỳ và sẽ kéo nó đi xuống nhanh chóng là điều hiển nhiên. Hoa Kỳ sẽ mất đi khả năng cạnh tranh là điều không thể tránh khỏi cho tương lai.

Không khí sạch, nước sạch, đất sạch, thực phẩm sạch, môi trường sống sạch, nền giáo dục học đường tốt bên cạnh những cơ sở làm việc an toàn, phát triển và được trọng dụng, tất cả những thứ này được kết nối với nhau bởi một hạ tầng cơ sở hiện đại và đáng tin cậy, đã và đang bị Donald Trump và chính quyền của ông ta, chẳng những không quan tâm đến, mà còn bị phá hoại nặng nề trong thời gian chỉ gần 4 năm qua, qua những chính sách chỉ nhằm theo đuổi lợi nhuận, thâu tóm tiền tài và quyền lực, để thỏa mãn lòng tham của một nhóm người.

CHIA RẼ DẪN ĐẾN VIỆC TỰ HỦY DIỆT.

Ngay từ ngày đầu bước vào tòa Bạch Ốc, Donald Trump đã chủ trương đào sâu mối hận thù của sự kỳ thị sắc tộc, của giàu nghèo và của đảng phái chính trị, với một mục đích duy nhất, Chia Rẽ Để Đắc Cử. Sau khi ông ta lên nắm chính quyền, ông ta chưa bao giờ thể hiện mình là tổng thống của tất cả người dân Mỹ, bao gồm cả những người bỏ phiếu cho đối thủ của ông ta là bà Hillary Clinton. Không gì lộ liễu cho bằng việc ông ta tấn công đảng Dân Chủ và Phe Bên Kia bằng mọi giá, qua mọi cách thức, với mọi cơ hội có thể.

Nó dẫn đến việc đất nước bị cuốn vào một cuộc xung đột đảng phái chia rẽ trầm trọng, từ các chính trị gia, đến cộng đồng, bạn bè và ngay cả người thân trong gia đình. Chia rẽ được khơi mào và cổ súy từ tổng thống chuyển sang các thống đốc tiểu bang, từ Thượng Viện đến Hạ Viện và thậm chí ngay cả các giới truyền thông báo chí với nhau. Sự xung đột này đã trở nên mãnh liệt đến mức trở thành thù hằn, sẵn sàng hãm hại nhau, khiến đa số dân chúng không còn tin tưởng bất cứ ai, nhất là những người khác chính kiến và quan điểm với mình.

Ai cũng có thể thấy rõ ràng điều này là, Donald Trump vẫn luôn gắn bó với cái Chiến Lược Chia Rẽ Để Thắng Cử đã đưa ông ta lên nắm chính quyền. Ông Trump chưa hề và không hề đưa tay ra để nối kết với phe bên kia sau khi thắng cử. Với Donald Trump và một số lãnh đạo của đảng Cộng Hòa, thì chỉ có Phe Ta và Phe Địch, Cộng Hòa và Dân Chủ.

Khi trận đại dịch Covid-19 kéo đến, dân chúng Mỹ một lần nữa cứ tưởng, và hi vọng rằng Donald Trump với tư cách một tổng thống, sẽ đứng ra nối kết các nhà lãnh đạo lưỡng đảng ngồi lại, kêu gọi người dân và 50 tiểu bang cùng đoàn kết chống dịch, một công việc hết sức thường tình mà ai trong vị trí đó cũng đều thực hiện như thế, nhưng Donald Trump thì không. Ông ta Lợi Dụng Tình Thế một cách triệt để, chia rẽ Xanh Đỏ ở từng vùng, trong từng thành phố của từng tiểu bang, và nhất là lợi dụng tư thế và quyền lực của mình để kiếm phiếu ở các tiểu bang Cộng Hòa và nỗ lực đào sâu cái khoảng cách với các tiểu bang Dân Chủ hơn bao giờ, với niềm mong ước sẽ được tái đắc cử.

Donald Trump là tổng thống đầu tiên trong lịch sử của Hoa Kỳ, không bao giờ nghĩ đến chuyện đoàn kết người dân Mỹ. Ông ta thậm chí không giả vờ đóng kịch. Thay vào đó, ông ta dùng mọi khả năng và quyền hành có trong tay, tận dụng nó trong việc chia rẽ đất nước.

Trong bài diễn văn trước dân chúng vào ngày 16 tháng 6 năm 1858, cố tổng thống Abraham Lincoln đã tuyên bố một câu để đời “"A house divided against itself can not stand.” nghĩa là “Một ngôi nhà tự nó chia rẽ, thì không thể đứng vững được.”

Một Hoa Kỳ có nền kinh tế, chính trị và quân sự mạnh vào bậc nhất trên thế giới trước kia, giờ bị chia cắt ra làm hai, chắc chắn không thể nào giữ vững ngôi vị bá chủ mãi được.

Một Hoa Kỳ chia rẽ như hiện nay, chắc chắn sẽ không thể thắng nhất là trước cuộc chiến với đối thủ mạnh và đoàn kết như Trung Quốc được. Âu đó cũng là Luật Đào Thải của trời đất.

NGÀY TÀN CỦA MỘT ĐẾ CHẾ CHẮC CHẮN SẼ KHÔNG CÒN XA.

* Nguồn hình từ bài chủ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 202010:59 CH(Xem: 56)
Trong đợt thiên tai, lũ lụt đang xảy ra ở miền Trung đã hơn 10 ngày, nhưng chưa thấy phía chính quyền trung ương cũng như các đại phương công bố ngân sách cứu trợ và triển khai công tác cứu trợ. Có lẽ các quan chức còn đang tính toán xem cứu trợ cho người dân bao nhiêu và họ có thể ăn bớt được bao nhiêu và chia chác nhau như thế nào? Người dân Việt Nam hiểu rõ bản chất và suy nghĩ của các quan chức chính quyền các địa phương mong có thiên tai, lũ lụt xảy ra để họ giải ngân tiền ngân sách, từ đó có cái để tham nhũng.
20 Tháng Mười 202010:58 CH(Xem: 51)
Nhãn quan chính trị là không bao giờ đi van xin kẻ thù mua lúa mạch để giúp mình thắng cử. Nhãn quan chính trị là không bao giờ được phép ủng hộ các biện pháp đàn áp người hồi giáo Tân Cương, dù mình có ghét người Hồi mấy đi chăng nữa. Những điều này chính John Bolton, kẻ tâm phúc số một kể ra. Nếu Bolton nói láo thì đã bị Trump kêu tòa xử từ lâu rồi. Nhưng Trump không dám kiện cáo gì vì còn có mấy người tâm phúc nữa biết. Mà tâm phúc của Trump thì tháng sau lại có thể thành kẻ thù nên cho kẹo Trump cũng không dám kiện Bolton. Sớm muộn gì thì CIA cũng sẽ moi được biên bản các cuộc họp Trump-Xi. Trump biết...
19 Tháng Mười 20209:21 CH(Xem: 271)
chính các bạn đã không dám phản kháng, chính các bạn đã thụ động, vô cảm với đồng loại chung quanh, cũng chính các bạn chọn cho mình giải pháp im lặng để đổi lấy sự an toàn, đó cũng chính là đảng csVN và bộ máy an ninh của nó mong muốn, để chúng tiếp tục cai trị dân tộc ngàn đời với câu khẩu hiệu ẩn ý: ‘đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm’. Các bạn đừng nên trông chờ vào bất cứ một thế lực nào có thể giải phóng đất nước dùm cho bạn, các bạn cũng đừng mơ tưởng hão huyền về một chế độ đa đảng phái trong đó ‘tất nhiên có đảng cs ’ như mô hình các nước khác, bởi vì bản chất độc tài, độc ác của đảng csVN...
19 Tháng Mười 20209:16 CH(Xem: 80)
Có thể hiểu tại sao Vatican chưa bao giờ đưa ra các tuyên bố ủng hộ hay phản đối ứng viên chính trị nào, đặc biệt trong các cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ. Hồi đầu tháng này, khi Ngoại Trưởng Mike Pompeo khi sang Rome và xin diện kiến đức Giáo Hoàng Francis đã bị ngài từ chối. Hồng Y Piero Parolin phát biểu rằng, "Pompeo thỉnh cầu nhưng Đức Giáo Hoàng đã nói rất rõ ràng là ngài không tiếp các chính khách khi gần đến các cuộc bầu cử". Cần nói thêm, không phải cộng đồng đức tin nào cũng đã truyền tải các hướng dẫn và thông điệp giáo hội đến các tín hữu của mình một cách rộng rãi và chính xác để các cử tri có...
18 Tháng Mười 20208:51 CH(Xem: 221)
Thực chất hiện nay không có lâm tặc nào mà không bắt tay với quan chức. Con số 90% lâm tặc hợp pháp ấy là loại có giấy phép, còn lại 10% là không có giấy phép chứ không có nghĩa là họ không móc nối với quan chức chính quyền. Chẳng ai dại phá rừng mà không mua chuộc kiểm lâm, vậy nên trong 10% không có giấy phép ấy thì phần lớn là có ăn chia với kiểm lâm chứ họ chẳng thể khai thác một mình. Vậy nên, rừng bị phá, thiên tai ập đến thì trên 90% là bởi quan chức chính quyền này chứ không ai khác. Với chính quyền CS thì dân hãy chuẩn bị tinh thần “sống với lũ”. Từ “lũ” ở có thể đây được hiểu là “lũ lụt” mà cũng có thể được hiểu...
18 Tháng Mười 20208:50 CH(Xem: 72)
“Họ là người có đạo, rất sùng đạo, và luôn luôn dạy cho con cái mình không bao giờ tham nhũng, ăn cắp, lợi dụng, ăn gian hoặc lười biếng. Nhưng mà khi đề cập tới Tổng thống Trump thì họ tôn sùng ông ta như là Chúa trong khi đạo của họ nói không được tôn sùng ai như Chúa,” chị chia sẻ. “Mỗi khi nói tên của ông tổng thống đó thì dường như hai bên đã bắt đầu lườm nhau. Mình thì không muốn nói gì xấu về ông ta. Bên kia thay vì bàn về ông Trump như là chủ đề thì họ liền đổi qua hướng Đảng Dân chủ thế này, thế kia. Thật sự mình là cử tri độc lập, không theo Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa, nhưng mà họ luôn luôn...
16 Tháng Mười 202011:10 CH(Xem: 176)
Tiếc rằng người Việt trong và ngoài Việt Nam, dưới thời đại của Trump, đã xem thường chữ Nhân và mang tinh thần nô lệ, chờ đợi, mong đợi Trump đánh Trung Quốc mà không hề nghĩ rằng chẳng có anh Mỹ nào, cho dù là Trump, sẽ đánh Trung Quốc sập mà chỉ là quyền lợi của Mỹ. Mỹ đã bán Việt Nam một lần trong năm 1975 thì Mỹ sẽ sẵn sàng bán Việt Nam lần thứ hai, thứ ba, thứ tư cho quyền lợi của Mỹ. Và người Việt không học được bài học lịch sử thì trước sau cũng sẽ mất nước như dân tộc Chiêm.
16 Tháng Mười 202011:04 CH(Xem: 134)
Đến hôm nay, trong những cuộc vận động tranh cử, ông ta lại xoay trở lại với chiêu trò mị dân láo khoét đến trắng trợn “Trung Quốc sẽ chi trả cho những thiệt hại sinh mạng do Covid-19 gây ra ở Mỹ”. Đối với Donald Trump, mạng sống người dân cũng dễ dàng được đổi qua hối đoái bằng đồng đô la, không hơn không kém. Cứ nhìn lại tất cả những kế hoạch, những ký kết, những phương sách làm việc và những hoạt động suốt thời gian làm tổng thống 4 năm qua của ông ta, người ta đều thấy nó xoay quanh … đồng tiền. Cái gì cũng được tính toán, cũng được xây dựng trên đồng tiền. Đồng tiền chính là ông chủ của Donald Trump...
16 Tháng Mười 202011:01 CH(Xem: 242)
Tuy ông Phúc Niểng có nói những lời quát mắng cấp dưới nhưng ngay đó ông ta lại hạ giọng và nói với Nguyễn văn Thể là, đằng rằng tôi cũng biết là các anh đã ăn bớt quá nhiều gây ra hậu quả nghiêm trọng, tuy nhiên những người hưởng lợi là chúng ta, nếu lần sau phải biết khôn khéo trong chuyện này và phải nhớ rằng một điều là ăn ít thì no lâu, không bị kẻ khác chĩa mũi vào, nhất là chuyện này mà lan tỏa trên FB sẽ bị ảnh hưởng niềm tin đối với chúng ta rất nhiều, thôi thì lỗi này là lỗi của một tập thể, người chịu trách nhiệm lớn nhất sẽ là Bộ Trưởng Giao thông vận tải Nguyễn Văn Thể,...
15 Tháng Mười 202011:08 CH(Xem: 284)
Gần đây nhất, Anh Lê Hoàng Nguyên ở Houston, một người thuộc đảng Cộng Hòa, chưa hề bỏ phiếu cho một tổng thống Dân Chủ nào, năm nay tuyên bố sẽ ủng hộ ông Biden vì sự nguy hiểm của Trump đối với nền dân chủ. Thế là người Việt ủng hộ Trump lấy hình của anh Nguyên, cho anh ta mặc cái áo cờ đỏ sao vàng, một hình thức chụp mũ, bôi nhọ cá nhân của anh Nguyên bằng một tấm hình ngụy tạo để mọi người tin là thật. Vậy hỏi những người này có thực sự hiểu rõ cộng sản? Hay họ nói chống cộng sản nhưng ủng hộ một cá nhân mà hành động, tư cách, nhân phẩm đều có bản chất của cộng sản; và sẵn sàng chụp mũ...
20 Tháng Mười 2020
Trong đợt thiên tai, lũ lụt đang xảy ra ở miền Trung đã hơn 10 ngày, nhưng chưa thấy phía chính quyền trung ương cũng như các đại phương công bố ngân sách cứu trợ và triển khai công tác cứu trợ. Có lẽ các quan chức còn đang tính toán xem cứu trợ cho người dân bao nhiêu và họ có thể ăn bớt được bao nhiêu và chia chác nhau như thế nào? Người dân Việt Nam hiểu rõ bản chất và suy nghĩ của các quan chức chính quyền các địa phương mong có thiên tai, lũ lụt xảy ra để họ giải ngân tiền ngân sách, từ đó có cái để tham nhũng.
20 Tháng Mười 2020
Nhãn quan chính trị là không bao giờ đi van xin kẻ thù mua lúa mạch để giúp mình thắng cử. Nhãn quan chính trị là không bao giờ được phép ủng hộ các biện pháp đàn áp người hồi giáo Tân Cương, dù mình có ghét người Hồi mấy đi chăng nữa. Những điều này chính John Bolton, kẻ tâm phúc số một kể ra. Nếu Bolton nói láo thì đã bị Trump kêu tòa xử từ lâu rồi. Nhưng Trump không dám kiện cáo gì vì còn có mấy người tâm phúc nữa biết. Mà tâm phúc của Trump thì tháng sau lại có thể thành kẻ thù nên cho kẹo Trump cũng không dám kiện Bolton. Sớm muộn gì thì CIA cũng sẽ moi được biên bản các cuộc họp Trump-Xi. Trump biết...
19 Tháng Mười 2020
chính các bạn đã không dám phản kháng, chính các bạn đã thụ động, vô cảm với đồng loại chung quanh, cũng chính các bạn chọn cho mình giải pháp im lặng để đổi lấy sự an toàn, đó cũng chính là đảng csVN và bộ máy an ninh của nó mong muốn, để chúng tiếp tục cai trị dân tộc ngàn đời với câu khẩu hiệu ẩn ý: ‘đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm’. Các bạn đừng nên trông chờ vào bất cứ một thế lực nào có thể giải phóng đất nước dùm cho bạn, các bạn cũng đừng mơ tưởng hão huyền về một chế độ đa đảng phái trong đó ‘tất nhiên có đảng cs ’ như mô hình các nước khác, bởi vì bản chất độc tài, độc ác của đảng csVN...
19 Tháng Mười 2020
Có thể hiểu tại sao Vatican chưa bao giờ đưa ra các tuyên bố ủng hộ hay phản đối ứng viên chính trị nào, đặc biệt trong các cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ. Hồi đầu tháng này, khi Ngoại Trưởng Mike Pompeo khi sang Rome và xin diện kiến đức Giáo Hoàng Francis đã bị ngài từ chối. Hồng Y Piero Parolin phát biểu rằng, "Pompeo thỉnh cầu nhưng Đức Giáo Hoàng đã nói rất rõ ràng là ngài không tiếp các chính khách khi gần đến các cuộc bầu cử". Cần nói thêm, không phải cộng đồng đức tin nào cũng đã truyền tải các hướng dẫn và thông điệp giáo hội đến các tín hữu của mình một cách rộng rãi và chính xác để các cử tri có...
18 Tháng Mười 2020
Thực chất hiện nay không có lâm tặc nào mà không bắt tay với quan chức. Con số 90% lâm tặc hợp pháp ấy là loại có giấy phép, còn lại 10% là không có giấy phép chứ không có nghĩa là họ không móc nối với quan chức chính quyền. Chẳng ai dại phá rừng mà không mua chuộc kiểm lâm, vậy nên trong 10% không có giấy phép ấy thì phần lớn là có ăn chia với kiểm lâm chứ họ chẳng thể khai thác một mình. Vậy nên, rừng bị phá, thiên tai ập đến thì trên 90% là bởi quan chức chính quyền này chứ không ai khác. Với chính quyền CS thì dân hãy chuẩn bị tinh thần “sống với lũ”. Từ “lũ” ở có thể đây được hiểu là “lũ lụt” mà cũng có thể được hiểu...
18 Tháng Mười 2020
“Họ là người có đạo, rất sùng đạo, và luôn luôn dạy cho con cái mình không bao giờ tham nhũng, ăn cắp, lợi dụng, ăn gian hoặc lười biếng. Nhưng mà khi đề cập tới Tổng thống Trump thì họ tôn sùng ông ta như là Chúa trong khi đạo của họ nói không được tôn sùng ai như Chúa,” chị chia sẻ. “Mỗi khi nói tên của ông tổng thống đó thì dường như hai bên đã bắt đầu lườm nhau. Mình thì không muốn nói gì xấu về ông ta. Bên kia thay vì bàn về ông Trump như là chủ đề thì họ liền đổi qua hướng Đảng Dân chủ thế này, thế kia. Thật sự mình là cử tri độc lập, không theo Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa, nhưng mà họ luôn luôn...
16 Tháng Mười 2020
Tiếc rằng người Việt trong và ngoài Việt Nam, dưới thời đại của Trump, đã xem thường chữ Nhân và mang tinh thần nô lệ, chờ đợi, mong đợi Trump đánh Trung Quốc mà không hề nghĩ rằng chẳng có anh Mỹ nào, cho dù là Trump, sẽ đánh Trung Quốc sập mà chỉ là quyền lợi của Mỹ. Mỹ đã bán Việt Nam một lần trong năm 1975 thì Mỹ sẽ sẵn sàng bán Việt Nam lần thứ hai, thứ ba, thứ tư cho quyền lợi của Mỹ. Và người Việt không học được bài học lịch sử thì trước sau cũng sẽ mất nước như dân tộc Chiêm.
16 Tháng Mười 2020
Đến hôm nay, trong những cuộc vận động tranh cử, ông ta lại xoay trở lại với chiêu trò mị dân láo khoét đến trắng trợn “Trung Quốc sẽ chi trả cho những thiệt hại sinh mạng do Covid-19 gây ra ở Mỹ”. Đối với Donald Trump, mạng sống người dân cũng dễ dàng được đổi qua hối đoái bằng đồng đô la, không hơn không kém. Cứ nhìn lại tất cả những kế hoạch, những ký kết, những phương sách làm việc và những hoạt động suốt thời gian làm tổng thống 4 năm qua của ông ta, người ta đều thấy nó xoay quanh … đồng tiền. Cái gì cũng được tính toán, cũng được xây dựng trên đồng tiền. Đồng tiền chính là ông chủ của Donald Trump...
16 Tháng Mười 2020
Tuy ông Phúc Niểng có nói những lời quát mắng cấp dưới nhưng ngay đó ông ta lại hạ giọng và nói với Nguyễn văn Thể là, đằng rằng tôi cũng biết là các anh đã ăn bớt quá nhiều gây ra hậu quả nghiêm trọng, tuy nhiên những người hưởng lợi là chúng ta, nếu lần sau phải biết khôn khéo trong chuyện này và phải nhớ rằng một điều là ăn ít thì no lâu, không bị kẻ khác chĩa mũi vào, nhất là chuyện này mà lan tỏa trên FB sẽ bị ảnh hưởng niềm tin đối với chúng ta rất nhiều, thôi thì lỗi này là lỗi của một tập thể, người chịu trách nhiệm lớn nhất sẽ là Bộ Trưởng Giao thông vận tải Nguyễn Văn Thể,...
15 Tháng Mười 2020
Gần đây nhất, Anh Lê Hoàng Nguyên ở Houston, một người thuộc đảng Cộng Hòa, chưa hề bỏ phiếu cho một tổng thống Dân Chủ nào, năm nay tuyên bố sẽ ủng hộ ông Biden vì sự nguy hiểm của Trump đối với nền dân chủ. Thế là người Việt ủng hộ Trump lấy hình của anh Nguyên, cho anh ta mặc cái áo cờ đỏ sao vàng, một hình thức chụp mũ, bôi nhọ cá nhân của anh Nguyên bằng một tấm hình ngụy tạo để mọi người tin là thật. Vậy hỏi những người này có thực sự hiểu rõ cộng sản? Hay họ nói chống cộng sản nhưng ủng hộ một cá nhân mà hành động, tư cách, nhân phẩm đều có bản chất của cộng sản; và sẵn sàng chụp mũ...