Mùa chính trị bắt đầu, người ta nói gì về Tư Chính?

19 Tháng Tám 201910:50 CH(Xem: 322)

Mùa chính trị bắt đầu, người ta nói gì về Tư Chính?


vhv (11)



VietTuSaiGon

  RFA Blog




Tại Việt Nam (chắc những người từng đi dạy học tại Việt Nam còn nhớ!) có một tuần thứ ba của tháng cuối hè, gọi là “mùa chính trị”, các giáo viên, từ giáo viên mẫu giáo đến giảng viên đại học đều phải đi học chính trị. Trong thời gian một tuần này, các giáo viên, giảng viên, kể cả các giáo sư, tiến sĩ cũng không ngoại lệ, phải vào lớp, ngồi vị trí học sinh, sinh viên để nghe một ông cán bộ dạy cho họ về chính trị. Trong suốt một tuần đó, họ chỉ được nghe và nghe, nếu có đặt câu hỏi thì cũng với tâm thế một học trò, hỏi chừng mực để được nghe “thầy” giải thích, không có tranh luận, phản biện, vì mọi động thái này sẽ bị chụp mũ và khó ở.

Chuyện này không dừng ở các giáo viên, hầu hết, cho đến nay, nhiều người ngạc nhiên, đặt câu hỏi: Vì sao những kẻ dốt nát (đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng của nó) lại ngồi cao, lại chạy chọt được các loại bằng cấp mà không sợ, cho đến khi y/thị làm chuyện động trời thì người ta mới phát hiện bằng giả của y/thị? Thế không lẽ trong cơ quan của y/thị không có người có bằng cấp thật, cấp dưới của y/thị vì sợ thứ gì mà không tố cáo y/thị? Xin thưa, cấp dưới của y/thị có thể có bằng đại học, cao học và có năng lực thật sự nhưng không bao giờ dám nghĩ đến chuyện tố cáo y/thị bởi y/thị có một cái bằng cực kỳ quan trọng ngoài thẻ đảng, đó là bằng chính trị.

Bằng chính trị ngoài tầm trung cấp chính trị cho những cán bộ cấp xã, phường, sau đó lên trung cấp, đại học chính trị và có cả cao học chính trị. Cỡ bằng trung cấp thì sẽ được học thỉnh giảng vài mươi tiết từ các lãnh đạo huyện, lãnh đão tỉnh sau khi đã học từ các giảng viên, bằng đại học thì được học thỉnh giảng từ các lãnh đạo trung ương. Đặc biệt, ai có bằng cao học chính trị thì người ta phải e dè vì bằng này không chừng được chính Tổng Bí Thư đào tạo. Chính cái loại bằng chính trị này quyết định sức mạnh của nhân vật trong sân khấu chính trị địa phương và nó lấn lướt mọi thứ bằng cấp. Hầu hết, trong cơ quan nhà nước, người ta mặc định giá trị quyền lực ở cái bằng chính trị, những cái bằng khác chỉ hỗ trợ năng lực.

Từ các Tổng biên tập báo, Giám đốc đài truyền hình, hiệu trưởng trường đại học cho đến Chủ tịch tỉnh, Chủ tịch huyện, Giám đốc ngân hàng, Hiệu trưởng các trường… Đều căn cứ vào bằng cấp chính trị, cho dù anh/chị có bằng cao học, đại học, có năng lực cỡ nào mà không có thẻ đảng thì không xét nâng tầm, mà có thẻ đảng rồi, được xét rồi thì lại còn tùy thuộc vào “trình độ chính trị” để xét. Chung qui, bằng cấp chính trị quyết định quyền lực. Tôi từng biết một đứa bạn học hành chẳng ra tấm ra mẻ gì, nhưng hắn con nhà Cộng sản nòi, học xong lại học tiếp bằng chính trị và chẳng mấy chốc, hắn lên nắm chức rất cao, thuộc hàng lãnh đạo, hét ra lửa, vì cấp dưới của hắn có nhiều bằng nhưng không có cao cấp chính trị.

Dẫn những chuyện trên khi nói về mùa chính trị để thấy rằng, tại Việt Nam, không phải tuổi trẻ hay trí thức không quan tâm về chính trị mà thực tế, không khí chính trị Việt Nam chưa bao giờ cởi mở, cánh của chính trị duy nhất cho mọi thành phần nhân dân vẫn cứ là Chính Trị Cộng Sản. Và, để đảm bảo chén cơm không bị đạp đổ, không bị hất trong chế độ Cộng sản, bất kì người nào làm trong hệ thống nhà nước đều phải biết “giữ mồm giữ miệng” và phải tin vào cái điều mà các thầy chính trị đã dạy. (Thử không tin thì biết ngay chuyện gì xảy ra?!).

Trở lại các lớp học chính trị ở tuần thứ ba mùa hè. Trong mùa chính trị, các giáo viên phải ngồi ghế học sinh để nghe thầy chính trị giảng dạy. Hầu hết các vấn đề về Việt Nam, thế giới, khu vực đều được các thầy soạn sẵn những bài nói chuyện và nói, giảng, các người ngồi bên dưới chỉ nghe và ghi chép để cuối mùa chính trị lại làm một bài luận, nộp cho thầy. Bài luận này tuy đơn giản là thao tác trả lời cho thầy chính trị biết học trò đã học được gì, nhớ gì… nhưng nó cũng là cơ hội cho không ít người nếu bài luận hay, sắc sảo.

Chính cái bài luận cuối mùa chính trị này đã giúp cho không ít người từng là nhân viên thú y, học tại chức trung cấp sư phạm, sau đó cao đẳng sư phạm và cuối cùng là đại học (tất tần tật đều tại chức – tiền thuế của dân cho người học) để rồi leo lên ngồi chễm chệ ghế Hiệu trưởng. Rất nhiều trường hợp có căn cơ học vấn rất thấp nhưng nhờ giỏi viết luận chính trị mà được đưa đi học tại chức, được nâng đỡ và ngồi ghế cao.

Tuần chính trị năm nay bắt đầu với đề tài Tư Chính, Biển Đông, nghe rất kêu! Nhưng hầu hết, các học trò chính trị đều có chung câu trả lời là “đây là một chính sách lớn, chủ trương lớn của Đảng, chúng ta phải phát triển đất nước và đấu tranh trong hòa bình, chờ đợi!”. Thế là xong, hầu hết các giáo viên đều trở thành những con vẹt của câu này, khi cần thiết, chính các giáo viên sẽ dạy cho học sinh của họ, lèo lái quan điểm để học sinh biết ơn Đảng, ơn Bác và mọi chuyện đã có Đảng lo!

Cũng xin nói thêm, vậy các thầy chính trị là ai? Xin thưa, ngoài ông Nguyễn Phú Trọng và một số nhà nghiên cứu Cộng sản có số có má, chuyên thỉnh giảng cao cấp, số còn lại cũng là cán bộ, nhà nghiên cứu Mác – Lê Nin, và họ là những người có tư duy bảo thủ, độc tôn, suy tôn Mác Lê, không cần biết chủ nghĩa Tư Bản là gì. Nếu muốn biết, thì họ sẽ tìm hiểu “cái sự man rợ” hay “cái sự lạc hậu, giãy chết” của “cái thứ chủ nghĩa này”. Điều này dễ hiểu, vì quyền lợi, vinh thân phì gia của các thầy đều nằm ở đây, các thầy chỉ có mỗi việc “ăn cơm chúa múa tối ngày” này, nếu không làm xong thì biết phải làm gì?!

Cũng may là trong thời gian ngắn gần đây, nhờ vào những website, chương trình vượt tường lửa và giấu IP máy chủ mà các giáo viên, thậm chí cán bộ đã lén lút vào mạng để đọc, tìm hiểu, mở rộng tầm nhìn mà không còn lo âu, sợ sệt bị phát hiện. Nhưng nói cho cùng thì số người dám vào đọc các trang mở, các trang tự do, trang mang hơi hướm tư bản còn chiếm tỉ lệ rất thấp. Bởi ngay cả một giáo viên dạy văn cấp ba rất trẻ, dùng internet đường truyền mạnh nhưng khi nói chuyện, cô ta vẫn khẳng định mình là “con người xã hội chủ nghĩa”. Tôi ngạc nhiên, hỏi lâu nay cô đã đọc gì, quan tâm gì trên mạng thì cô bảo hầu hết là dùng để ship hàng, từ hoa hồng cho đến những bài văn mẫu bán cho cán bộ tại chức. Mỗi mùa hè, chỉ riêng việc dạy văn cho cán bộ để họ lấy bằng tốt nghiệp trung học phổ thông không thôi cô kiếm cũng được vài chỉ vàng!

Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ. Bởi nhiệt huyết tuổi trẻ càng cao, khi bị nhồi sọ chính trị thì độ găng tơ càng mạnh và chúng sẵn sàng đánh đổi, đạp đổ bất kì thứ gì trái khoáy đối với chúng. Và, chúng ta đang cận kề những thứ mà thế giới tiến bộ luôn phải há hốc mồm vì ngạc nhiên, kinh hãi…!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Một 20199:50 CH(Xem: 89)
Vì vậy người Hong Kong vùng vẫy trước khi bị con bạch tuộc cộng sản trói chặt còn Việt Nam nhìn Hong Kong như một tấm gương, một phép thử, một bài học cho tương lai. Hong Kong vì vậy đối với đa số người Việt đang theo dõi trên mạng xã hội hôm nay sẽ in dấu ấn đậm nét vào trái tim họ. Dấu ấn ấy như một tấm bảng chỉ đường, một cung cách, một lịch sử để soi rọi và mãi mãi không bao giờ lụi tàn trong trái tim của những người yêu tự do dân chủ đích thực.
19 Tháng Mười Một 201910:55 SA(Xem: 86)
Tự do, dân chủ không bao giờ là món quà miễn phí. Nhân dân Hongkong với trình độ dân trí rất cao, họ hiểu hơn ai hết điều này. Những người chỉ biết hưởng thụ cuộc sống vật chất, mà không biết đến các quyền tự do, dân chủ thì cũng chỉ như những con thú cưng được con người nuôi dưỡng và chăm sóc. Bởi vậy tự do, dân chủ là nền tảng của cuộc sống hòa bình, hạnh phúc và thịnh vượng của mọi người trên toàn thế giới.
18 Tháng Mười Một 201910:09 CH(Xem: 316)
Hơn lúc nào hết tôi mong muốn Bắc Kinh gia tăng cường độ đàn áp người dân Hongkong, bởi vì sau cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ thì kinh tế TQ đã có dấu hiệu suy yếu, đây chính là cơ trời, chính là lúc lòng dân nổi dậy để đập tan gông cùm xiềng xích mình từ trong lòng nước Trung Hoa và các quốc gia trong khu vực, một cuộc chiến tranh nhiều quốc gia sẽ xé TQ ra từng mảnh nhỏ như thời Xuân Thu Chiến Quốc, sẽ đập nát cái bầu sữa mẹ mà đảng csVN đang bú mớm, tất nhiên hòa cùng nhịp chảy của thế giới, đảng csVN sẽ có những bước đi đúng đắn hay sẽ tiếp tục là một bè lũ đớn hèn thì không ai dám khẳng định ngay lúc này.
17 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 275)
Xã hội càng văn minh thì người ta càng hiểu rằng, mẫu số chung cho hòa hợp hòa giải dân tộc là lòng yêu nước. Khi ĐCS xem đất nước là đối tượng để chiếm đoạt và trục lợi, thì nhân dân có nghĩa vụ chống lại đảng là yêu nước. Đất nước không thể là của riêng ai, dân phụng sự tổ quốc và đảng cũng phải thế không ai có quyền chiếm đoạt tổ quốc để trục lợi cả. Ngay trong điều 4 Hiến Pháp, ĐCS đã quy định chỉ có chính họ mới có quyền lãnh đạo đất nước thì rõ ràng chúng ta thấy, tổ quốc này đã bị độc chiếm.
16 Tháng Mười Một 201911:25 CH(Xem: 394)
Đất nước trong tay cộng sản, nay đã tan hoang, bên bờ vực mất nước, dân xã nghĩa nhân cách đạo đức thối rữa tận gốc rễ, bôi bẩn danh dự giống nòi. Với thế giới, nhà nước xã nghĩa là lũ ăn xin, còn dân xã nghĩa, là giống hạ tiện bần cùng lao nô làm đĩ, từ quan đến dân rặt phường trộm đạo, vì tiền chúng làm đủ chuyện phạm pháp. Để kết, xin mượn câu tên (nguyễn mạnh hùng) quan đít đỏ nói: người Việt Nam (xã nghĩa) có thể làm những thứ mà thế giới chưa từng làm. Xét chuyện vừa xảy ra thấy đúng vô cùng, chúng đã làm thế giới rùng mình bởi những điều chúng làm, vượt ngoài suy nghĩ bất cứ ai lương tâm, đạo đức bình thường…
14 Tháng Mười Một 201910:18 CH(Xem: 311)
Đây cũng chính là thực tế ở xã hội Việt Nam hiện nay không riêng gì công an, quân đội đến cả những ông, bà cán bộ xã cũng tự cho mình cái quyền cư xử bề trên, có quyền, có tiền là có tất cả, những kẻ gặp kẻ bề trên, kẻ lắm tiền nhiều của thì xum xuê nịnh hót, khúm núm dạ vâng, quà cáp phong bì để mong được cất nhắc, để giữ ghế còn gặp kẻ yếu thì tác oai, tác quái, để rồi những người có tài có đức thực sự thì người ngậm đắng nuốt cay, nhịn nhục sống qua ngày, người khôn ngoan hơn thì ra nước ngoài làm việc cống hiến. Xã hội này sẽ đi về đâu?
13 Tháng Mười Một 201911:29 CH(Xem: 378)
đảng csVN đang sử dụng một công thức hữu hiệu để cai trị các đảng viên của mình bằng cách thả nổi cho bọn chúng tham nhũng, hối lộ, đục khoét nhưng phải là những tên hồng vệ binh sẵn sàng chết vì đảng, còn nếu không thì những vụ làm ăn trong bóng tối của chúng sẽ bị trừng trị qua những báo cáo của các ban nội chính cũng như chương trình mị dân mang tên”Đốt Lò” của Nguyễn Phú Trọng. Khi đã nhìn vào bản chất của vấn đề, nhận chân ra được nguyên nhân gây ra những thảm cảnh hôm nay thì vấn đề sẽ là câu hỏi: “Liệu ta có chấp nhận để cho đảng cộng sản tiếp tục cai trị và các thế hệ con cháu của ta hay không?”
13 Tháng Mười Một 201911:27 CH(Xem: 490)
Có lẽ chế độ này cũng đã đến hồi kết thúc nên trong nội bộ đảng csVN bây giờ rối như tơ vò, ai cũng lắc đầu ngao ngán cho cái đảng quang vinh muốn nằm này. Đất nước thì đang mất vào tay giặc từ biển đảo đến đất liền, nội bộ đảng thì lục ục tranh giành nhau ghế quyền lực đến độ đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, người dân thì hết kéo nhau gào khóc hết cửa này đến cửa kia để kêu cứu vì mất đất mất nhà mất cửa. Chỉ chờ một mồi lửa bốc lên thì tất cả đều thiêu rụi, vì khi biển yên sóng lặng là lúc chuẩn bị có sóng thần dữ dội.
11 Tháng Mười Một 201910:58 CH(Xem: 360)
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 201910:08 CH(Xem: 374)
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
19 Tháng Mười Một 2019
Vì vậy người Hong Kong vùng vẫy trước khi bị con bạch tuộc cộng sản trói chặt còn Việt Nam nhìn Hong Kong như một tấm gương, một phép thử, một bài học cho tương lai. Hong Kong vì vậy đối với đa số người Việt đang theo dõi trên mạng xã hội hôm nay sẽ in dấu ấn đậm nét vào trái tim họ. Dấu ấn ấy như một tấm bảng chỉ đường, một cung cách, một lịch sử để soi rọi và mãi mãi không bao giờ lụi tàn trong trái tim của những người yêu tự do dân chủ đích thực.
19 Tháng Mười Một 2019
Tự do, dân chủ không bao giờ là món quà miễn phí. Nhân dân Hongkong với trình độ dân trí rất cao, họ hiểu hơn ai hết điều này. Những người chỉ biết hưởng thụ cuộc sống vật chất, mà không biết đến các quyền tự do, dân chủ thì cũng chỉ như những con thú cưng được con người nuôi dưỡng và chăm sóc. Bởi vậy tự do, dân chủ là nền tảng của cuộc sống hòa bình, hạnh phúc và thịnh vượng của mọi người trên toàn thế giới.
18 Tháng Mười Một 2019
Hơn lúc nào hết tôi mong muốn Bắc Kinh gia tăng cường độ đàn áp người dân Hongkong, bởi vì sau cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ thì kinh tế TQ đã có dấu hiệu suy yếu, đây chính là cơ trời, chính là lúc lòng dân nổi dậy để đập tan gông cùm xiềng xích mình từ trong lòng nước Trung Hoa và các quốc gia trong khu vực, một cuộc chiến tranh nhiều quốc gia sẽ xé TQ ra từng mảnh nhỏ như thời Xuân Thu Chiến Quốc, sẽ đập nát cái bầu sữa mẹ mà đảng csVN đang bú mớm, tất nhiên hòa cùng nhịp chảy của thế giới, đảng csVN sẽ có những bước đi đúng đắn hay sẽ tiếp tục là một bè lũ đớn hèn thì không ai dám khẳng định ngay lúc này.
17 Tháng Mười Một 2019
Xã hội càng văn minh thì người ta càng hiểu rằng, mẫu số chung cho hòa hợp hòa giải dân tộc là lòng yêu nước. Khi ĐCS xem đất nước là đối tượng để chiếm đoạt và trục lợi, thì nhân dân có nghĩa vụ chống lại đảng là yêu nước. Đất nước không thể là của riêng ai, dân phụng sự tổ quốc và đảng cũng phải thế không ai có quyền chiếm đoạt tổ quốc để trục lợi cả. Ngay trong điều 4 Hiến Pháp, ĐCS đã quy định chỉ có chính họ mới có quyền lãnh đạo đất nước thì rõ ràng chúng ta thấy, tổ quốc này đã bị độc chiếm.
16 Tháng Mười Một 2019
Đất nước trong tay cộng sản, nay đã tan hoang, bên bờ vực mất nước, dân xã nghĩa nhân cách đạo đức thối rữa tận gốc rễ, bôi bẩn danh dự giống nòi. Với thế giới, nhà nước xã nghĩa là lũ ăn xin, còn dân xã nghĩa, là giống hạ tiện bần cùng lao nô làm đĩ, từ quan đến dân rặt phường trộm đạo, vì tiền chúng làm đủ chuyện phạm pháp. Để kết, xin mượn câu tên (nguyễn mạnh hùng) quan đít đỏ nói: người Việt Nam (xã nghĩa) có thể làm những thứ mà thế giới chưa từng làm. Xét chuyện vừa xảy ra thấy đúng vô cùng, chúng đã làm thế giới rùng mình bởi những điều chúng làm, vượt ngoài suy nghĩ bất cứ ai lương tâm, đạo đức bình thường…
14 Tháng Mười Một 2019
Đây cũng chính là thực tế ở xã hội Việt Nam hiện nay không riêng gì công an, quân đội đến cả những ông, bà cán bộ xã cũng tự cho mình cái quyền cư xử bề trên, có quyền, có tiền là có tất cả, những kẻ gặp kẻ bề trên, kẻ lắm tiền nhiều của thì xum xuê nịnh hót, khúm núm dạ vâng, quà cáp phong bì để mong được cất nhắc, để giữ ghế còn gặp kẻ yếu thì tác oai, tác quái, để rồi những người có tài có đức thực sự thì người ngậm đắng nuốt cay, nhịn nhục sống qua ngày, người khôn ngoan hơn thì ra nước ngoài làm việc cống hiến. Xã hội này sẽ đi về đâu?
13 Tháng Mười Một 2019
đảng csVN đang sử dụng một công thức hữu hiệu để cai trị các đảng viên của mình bằng cách thả nổi cho bọn chúng tham nhũng, hối lộ, đục khoét nhưng phải là những tên hồng vệ binh sẵn sàng chết vì đảng, còn nếu không thì những vụ làm ăn trong bóng tối của chúng sẽ bị trừng trị qua những báo cáo của các ban nội chính cũng như chương trình mị dân mang tên”Đốt Lò” của Nguyễn Phú Trọng. Khi đã nhìn vào bản chất của vấn đề, nhận chân ra được nguyên nhân gây ra những thảm cảnh hôm nay thì vấn đề sẽ là câu hỏi: “Liệu ta có chấp nhận để cho đảng cộng sản tiếp tục cai trị và các thế hệ con cháu của ta hay không?”
13 Tháng Mười Một 2019
Có lẽ chế độ này cũng đã đến hồi kết thúc nên trong nội bộ đảng csVN bây giờ rối như tơ vò, ai cũng lắc đầu ngao ngán cho cái đảng quang vinh muốn nằm này. Đất nước thì đang mất vào tay giặc từ biển đảo đến đất liền, nội bộ đảng thì lục ục tranh giành nhau ghế quyền lực đến độ đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, người dân thì hết kéo nhau gào khóc hết cửa này đến cửa kia để kêu cứu vì mất đất mất nhà mất cửa. Chỉ chờ một mồi lửa bốc lên thì tất cả đều thiêu rụi, vì khi biển yên sóng lặng là lúc chuẩn bị có sóng thần dữ dội.
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.