Bốn Mươi Năm Tội Ác Cộng Sản

18 Tháng Năm 20158:46 SA(Xem: 8002)
Bốn mươi năm Tội Ác cộng sản

Ở trong trái tim mỗi người Việt Nam chúng tôi,mỗi ngày là Ngày 30 của Tháng Tư Đen !

eeee

Bốn mươi năm trước, ngày 17 tháng Tư năm 1975, Phnom Penh rơi vào tay cộng
sản Khmers đỏ. Pol Pot và nhiều tên cầm đầu bọn sát nhân tập thể này vốn là
đồng chí, đàn em và học trò của Hồ Chí Minh từ năm 1953. Hai nước trung lập
Lào và Cam Bốt bị cộng sản Bắc Việt cài người, lấn chiếm, biến đường mòn
thành xa lộ. Giao nửa phần đất nước cho Bắc Kinh ‘’bảo hộ’’ và ‘’kinh
doanh’’, các lãnh tụ Việt cộng đưa hết lính chính quy chủ lực vào Nam, đóng
dọc theo bên kia biên giới Lào-Cam Bốt. Được Trung cộng đào tạo và võ trang,
được Liên Sô cung cấp chiến xa và hỏa tiễn, được chỉ huy bởi đông đảo cố vấn
Trung-Sô. Đến ngày 30 Tháng Tư năm 1975, bộ đội cộng sản Bắc Việt xâm lăng
miền Nam Việt Nam, tiến vào Sài Gòn. Báo cộng sản Pháp ngạc nhiên không thấy
"nhân dân đồng khởi". Và truy tìm không thấy một văn kiện nào của chính
quyền Việt Nam Cộng Hòa chuyển nhượng hay bán đứng một phần đất nước cho Hoa
Kỳ hoặc bất cứ một nhà nước nào khác. Cộng sản rao truyền rằng chúng lấy
được miền Nam Việt Nam không có ‘’biển máu’’. Nhưng chúng tôi biết có nhiều
con ‘’suối máu’’. Lịch sử mai sau, những nhân chứng và chứng tích, tuyên thệ
trước đất trời, sẽ nói lên sự thật đầy đủ hơn. Người dân miền Nam bị lưu đày
ngay trên quê hương, trong nhà tù lớn nhứt thế giới. Chỉ vì yêu nước nhưng
không theo cộng sản, nhiều trí thức, triết gia, tu sĩ và người cầm bút,
nhiều tài năng quốc gia bị cộng sản sát hại, thủ tiêu. Hàng triệu người phải
bỏ nước ra đi. Bị công an bắt lại, câu lưu để tống tiền. Bị hải tặc cưỡng
hiếp và tàn sát. Bị xua đuổi, chết đuối, chết đói khát, chết vì kiệt sức.
Hơn nửa triệu người tị nạn bằng thuyền mất tích trên các biển phía Nam, biển
Đông và Thái bình dương. Thay vì ‘’biển máu’’, Việt cộng đã tạo nên ‘’biển
xác’’, xác người và xác thuyền.


image002
                  PEN Suisse Romand – Salon International du Livre et de la Presse de Genève
                                                               (pen.cevex.30.04.15)


Việt Nam bị chia cắt hồi tháng Bảy năm 1954. Khác với Nam Hàn và Tây Đức,
hòa bình và an ninh lâu dài không hề được quốc tế bảo đảm cho Việt Nam Cộng
Hòa cần có để xây dựng miền Nam. Cộng sản Bắc Việt không ngừng phá hoại và
khủng bố, chuẩn bị cuộc xâm lăng, từ Lào và Cam Bốt. Thủ phạm của tấn đại bi
thảm kịch cho cả dân tộc, không phân biệt Nam Bắc, chính là Hồ Chí Minh, Võ
Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Lê Duẫn và đám cận thần, thân tín
cộng sản. Họ cầm đầu đạo quân bản xứ, thứ lính đánh thuê cho đế quốc cộng
sản Trung Sô để thống trị bán đảo Đông Dương. Cần phải xác quyết rằng cuộc
chiến tại miền Nam Việt Nam sau năm 1954 đến ngày 30 Tháng Tư năm 1975 không
phải là một cuộc nội chiến. Lại càng không phải là cuộc chiến của Hoa Kỳ.
Chúng tôi biết ơn hơn năm vạn thanh niên Hoa Kỳ và những chiến hữu đồng minh
đã hy sinh để giúp đỡ nhân dân miền Nam Việt Nam chiến đấu tự vệ. Dân chúng
Việt Nam Cộng Hòa không bị lừa dối như một số đồng bào bất hạnh miền Bắc. Vì
vậy miền Nam mới có cuộc Kháng chiến chống cộng dù đơn độc nhưng dũng cảm,
chịu nhiều tổn thất đau thương, trước biển người cuồng tín ‘’sinh Bắc tử
Nam’’. Hàng chục triệu thanh thiếu niên của cái gọi là Việt Nam Dân chủ Cộng
hòa đã bị bọn lãnh tụ cộng sản lừa gạt, cưỡng bức, lùa vào cỏi chết thảm
khốc.

Sau khi miền Nam bị cộng sản cưỡng chiếm bất hợp pháp, tâm hồn và trí tuệ
của một dân tộc hiếu hòa, cởi mở và chân thật bị quản chế, biệt giam, che
mắt, bịt tai, bóp nghẹt tiếng nói. Nền văn hóa Việt Nam kết tinh từ mấy ngàn
năm bị thui chột bởi một ý thức hệ ngoại lai, độc ác và không tưởng. Con
người bị tẩy não, mất nhân tính, biến thành vong thân vong bản. Bọn vệ binh
đỏ Việt cộng đã tàn phá nhiều thư viện lớn, nhiều tủ sách hiếm quý vô giá
của miền Nam tự do. Vô số tác phẩm văn chương, biên khảo triết học và tôn
giáo đã bị tịch thu, tiêu hủy hoặc cấm đoán. Hàng trăm tác giả văn học bị
đấu tố, kết tội độc đoán. Hàng chục vạn tù chính trị, ngôn luận và lương tâm
bị nhục hình trong hàng trăm trại tù tập trung.

Lịch sử sẽ ghi đậm nét : ngụy quyền Việt cộng đóng đô ở Hà Nội đối xử cực kỳ
tàn ác, bất nhân với đồng bào miền Nam sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Tồi
tệ, kinh khiếp hơn thời thực dân Pháp. Dân cả nước cũng phải gánh đại khổ
nạn cộng sản. Nhưng dân miền Nam vì bất khuất, biết liêm sỉ và ngay thẳng,
bị cộng sản hành hạ, làm nhục, giết hại nhiều hơn hết. Cả nước bị nghiền nát
dưới sức nặng của quân đội, công an và mật vụ. Bạo hành và trấn áp, thay vì
phục vụ nhân dân và bảo vệ tổ quốc, những lực lượng võ trang cộng sản bị sử
dụng để duy trì một chế độ độc tài hung ác và tham nhũng nhứt thế giới. Kể
sao cho hết những trường hợp người dân bị buộc tội là thù nghịch, phản động,
thuộc đủ mọi giới tính, tuổi tác và giai từng xã hội. Bị tra tấn, biệt giam,
bỏ đói và đau ốm nặng không thuốc men, đày xa gia đình, nhiều nạn nhân đã
chết cô đơn trong địa ngục cộng sản. Làm sao quên được tình cảnh đồng bào bị
chà đạp nhân phẩm, lao công là hàng xuất cảng rẻ tiền, trẻ con và phụ nữ bị
rao bán ra ngoại quốc làm nô lệ, các bà mẹ dân oan bị chiếm nhà cướp đất.
Làm sao không phẩn nộ, đau xót khi những người yêu nước, nam nữ thanh niên,
sinh viên, văn nghệ sĩ, nhà báo, tu sĩ, luật sư bị công an đội lốt côn đồ
hành hung, đánh đập tàn nhẫn giữa ban ngày. Tội của họ chỉ là đã dám tuần
hành để bày tỏ sự bênh vực nhân quyền, tố cáo bất công, tham nhũng. Và phản
kháng hành vi xâm lược của Trung cộng, cùng thái độ khiếp nhược, đầu hàng và
đồng lõa của bạo quyền Việt cộng. Trong lúc đi triều cống mới đây, các lãnh
tụ cộng sản Hà Nội cúi đầu nhìn xuống đất, không biết nhục nhã, hổ thẹn
trước gót sắt của lãnh chúa đỏ Bắc Kinh kênh kiệu.

Tạm thay lời kết :

‘’Chế độ thực dân đã là xấu xa nhứt, nhưng bạo quyền Cộng Sản còn tệ hại hơn
nhiều’’.

Đó là tựa đề lớn của một bài viết mà nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt đã phổ
biến và được nhiều nhựt báo ở Thụy Sĩ cho đăng nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày
ký Hiệp định Genève năm 1954. Biến cố lịch sử đó đã khiến cho hàng triệu
đồng bào đã phải lìa bỏ miền Bắc, liều chết, tìm đường vào miền Nam Quốc
Gia, và sau đó là Việt Nam Cộng Hòa. Nhà thơ Việt Nam lưu vong đã viết từ 10
năm trước :

(…) Khi xưa, Hiệp định Munich cũng đem lại ‘’hòa bình’’ ! Thứ hòa bình của
Thần Chết trong các trại diệt chủng Auschwitz. Và tiếp theo là ‘’trật tự và
ổn định’’, thứ trật tự và ổn định kiểu cộng sản tại Varsovie, Bucarest, tại
Sofia, tại Tirana và Belgrade. Rồi các cuộc ‘’tái lập trật tự và ổn định’’
đẫm máu của cộng sản tại Berlin 1953, Hà Nội 1954, Budapest 1956, Lhassa
1959, tại Prague và Huế 1968, rồi Vientiane, Phnom Penh và Sài Gòn 1975.
Tiếp theo là cuộc diệt chủng Cam Bốt với Khmers Đỏ !

(…) Theo Ân Xá Quốc tế, chế độ Việt cộng đứng hàng thứ hai tại Á Châu và
hạng tư quốc tế về thành tích hành quyết các tử tội. Những trò hề luật pháp,
các vụ bắt bớ bừa bãi và xử án nặng nề các văn thi sĩ, nhà báo, nhạc sĩ, các
vị tu sĩ, tín hữu các Giáo hội thầm lặng, độc lập và các nhà tranh đấu cho
Nhân Quyền được coi là vô địch trên diễn đàn thế giới.

(…) Theo Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế  Bênh vực Nhà Văn bị Cầm Tù, nhiều nhà văn,
nhà báo và trí thức đã bị giam cầm vì bị cáo buộc "tuyên truyền, làm gián
điệp, gây phương hại cho an ninh quốc gia, lạm dụng các quyền dân chủ hoặc
phá rối trật tự công cộng". Rất quan tâm về tình trạng sức khoẻ  suy yếu tồi
tệ của nhiều tù nhân và đặc biệt là nhà luật học Lê Chí Quang 33 tuổi bị
bệnh thận nặng…

(…) Theo Tổ chức ‘’Minh Bạch Quốc tế ‘’ (Transparency International), Việt
cộng là một chế độ ‘’tham nhũng nặng nề’’, đứng hàng thứ 85 trên 102 quốc
gia trong bảng xếp hạng các nước’’. Tại Á Châu chỉ có hai nước Bangladesh và
Nam Dương là tranh giành được thành tích này với Việt cộng ! Ít nhứt 35%
tiền viện trợ giúp đỡ để phát triển của quốc tế rơi vào túi tham nhũng.
Không thể biết bao nhiêu tỉ âu kim Euro hay mỹ kim USD thất thoát mỗi năm.
Nhưng ‘’Quốc sách tham nhũng’’ của đảng Việt cộng là một tội ác kinh khiếp
đối với nhân dân Việt Nam mà tỷ lệ đói nghèo chiếm từ 37 đến 50% trên tổng
số dân. (…).

Những biến động xảy ra năm 1989 và năm 1991 khai mở cho các dân tộc Đông Âu
và  Liên Sô cũ nhiều lộ trình để giành lại Tự do và Nhân phẩm. Đứng trước
những biến cố lịch sử đó, cộng sản Hà Nội vẫn giữ nguyên chủ nghĩa cực đoan
cuồng tín. Chúng tôn thờ Staline và Mao Trạch Đông làm kiểu mẫu. Việt cộng
còn lên án gắt gao Công đoàn Solidarność ở Ba Lan. Cho nên, ông Raymond Aron
đã lên tiếng tố cáo: "Việt Nam (cộng sản), là sự áp bức đẩm máu đó". Phát
biểu của triết gia Pháp nổi tiếng làm nhớ đến câu nói của cựu bí thư đảng Xã
hội Pháp, ông Jacques Huntzinger, đặc trách Quan hệ Quốc tế: "Hà Nội là đảng
khắc nghiệt nhứt và áp chế nhứt trong tất cả các đảng Cộng sản". Và còn nữa,
cựu tổng bí thư đảng Cộng sản Ý, ông Enrico Berlinguer đã phê phán (các cựu
đồng chí đang thống trị bán đảo Đông dương): "Những người (lãnh đạo) cộng
sản Việt Nam là những tên đế quốc bẩn thỉu nhứt trong lịch sử các đế quốc".
Nhân dân Lào và Cam Bốt sẽ làm chứng một ngày một tháng năm nào đó trước tòa
án quốc tế xét xử những tội ác của những kẻ cầm đầu đảng Việt cộng, cùng với
đàn em, đồng chí Pathet Lào và Khmers đỏ.(…).
Miền Nam Việt Nam bị bạo quyền Cộng sản tạm chiếm từ bốn mươi năm qua. Gần
hai mươi năm sau miền Bắc. Chúng tôi ra đi, biết chắc những người ở lại, và
Sài Gòn dung nhan yêu dấu, ngàn năm còn đứng trông. Ra đi, không tìm quên
hay bỏ trốn, Đi mở đường cứu lấy quê hương (NHBV). Chúng tôi sẽ trở về quê
hương mà chân trời là biên giới mới, nơi chia tay giữa con người và bóng
tối, giữa yêu thương và tội ác. Cho nên, ở trong trái tim mỗi người Việt Nam
chúng tôi, mỗi ngày là Ngày 30 của Tháng Tư Đen.

(* Ghi chép từ những cuộc nói chuyện của nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt với
các văn thi hữu và bạn đọc tại Hội Chợ Quốc Tế Sách Báo Genève những ngày
cuối tháng Tư năm 2015).



Genève ngày 30 Tháng Tư năm 2015
Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ
Ligue vietnamienne des Droits de l’Homme en Suisse
Vietnamese League for Human Rights in Switzerland



Thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt



Con Đường Chúng Ta Đi



                   Ta có ngàn năm xưa dựng nước

                   Yêu Quê Hương và Quý Tự Do

                   Ta có ngàn năm để đuổi giặc

                   Nụ cười tiếng hát cho Tuổi Thơ



Ra đi làm chứng cho lịch sử

Ra đi làm chứng cho ngày mai

Dân tộc hành trình tìm đất hứa

Hơn bốn ngàn năm mới đến đây

Đi vẫn còn đi tìm lẽ sống

Tìm Tự do Nhân Ái Hòa bình

Hạnh phúc Việt Nam thật giản dị

Năm ngón tay trên một bàn tay

Trong thoáng nhìn có chùm hoa nở

Buồn vui phơi ra ánh mặt trời.

Cộng sản làm sao mà đổ nát

Đổ quê hương nát cả tình người

Khủng bố khoác mỹ từ 'Giải phóng'

Tù tập trung hầm tối khổ sai

Tuổi thơ  bỏ học đi moi rác

Bụi đời mù mịt bóng tương lai

Đi vẫn còn đi tìm bằng hữu

Người ác hơn thú gọi ‘quang vinh’

Dắt dìu nhau băng rừng vượt biển

Mang theo năm mươi triệu tâm hồn

Đi vẫn còn đi qua cõi chết

Bãi mìn giặc cướp đáy vực sâu

Đi vẫn còn đi vì thế giới

Nhìn Việt Nam nhớ thân phận mình

Nhìn Lào Miên biết đâu địa ngục

'Thiên đường đỏ' đầy hố máu đen.

Mẹ yêu thương ơi không khóc nữa

Nước mắt dành cho mùa đoàn viên

Đau khổ nẩy mầm thành cây lúa

Các con về vàng chói cánh đồng

Cờ lau sẽ thay cờ liềm búa

Vươn lên từng mái ngói nóc tranh

Vươn lên những phố phường yêu dấu

Thăng Long Thần Kinh Gia Định Thành

Vươn lên chóp đỉnh trời xanh biếc

Niềm hân hoan tiếng chim sổ lồng

Hoa lan mọc kín mồ tập thể

Đàn trẻ thơ cười nói huyên thuyên

Bé chăn trâu ơi ngày trở lại

Đường quê không còn bóng hận thù.



Nhớ gương mặt buồn khi Tổ quốc

Nhìn vết thương trên trán đồng bào

Chiếc khăn tang phủ từng mái tóc

Vời trông tưởng chừng mây trắng bay

Đen tối nào hơn màu tuyệt vọng

Đêm tháng tư ác mộng kéo dài

Bạn ngã xuống chờ ta nối tiếp

Quang phục bình minh của đất trời.

Đi không tìm quên hay bỏ trốn

Đi mở đường cứu lấy quê hương

Ta hẹn gặp nhau ngày lịch sử

Sống một mùa Xuân, Xuân Việt Nam

Khắp ba miền vòng tay thân ái

Cao nguyên xuống đón ngàn khơi về...

Vững tay lái giữa vùng bão tố

Nhặt ánh sao để dệt niềm tin

Tin ở con người và đất nước

Biết xót thương cũng biết can trường

Qua tiếng sóng oan hồn nhắc nhở

Dân tộc hồi sinh có chúng tôi

Sấm sét bạo tàn không tắt được

Tiếng hát hò lơ trống ngũ liên



Đêm đêm thấy tấm lòng kẻ ở

Thắp sáng Trường Sơn soi biển Đông (1980)



Nguyên Hoàng Bảo Việt

Dấu Tích Phượng Hoàng
L’Empreinte du Phénix
(Bản tiếng Pháp của bà Hoàng Nguyên)

Bạn Văn - Paris 2008
Ý kiến bạn đọc
19 Tháng Giêng 20166:10 CH
Khách
em không biết làm thế nào khi mãi phải sống trong chế độ cs mục nát
24 Tháng Năm 20153:03 CH
Khách
Các Bạn nói các Bạn sẽ trở về.
Quê hương trông chờ mãi chẳng thấy ai.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 2019
Vụ kiện này, mấy ông lính cũ (HNPĐ) chạy tít: Trước Nguyễn Tấn Dũng, Đặng Thị Hoàng Yến kiện ai ở Mỹ? (Đĩ Hoàng Yến, Điếm Hoàng Kiều, 1 Đàn Luật sư đang gây kinh hoàng Hải Ngoại)… Chuyện vậy là có thật đang xảy ra, làm dư luận ồn ào không ít! Mỗ tôi mong ít hôm khỏe trở lại, sẽ gõ chuyện tay tỷ phú huyết tương, dùng tiền quậy tưng dân tình xóm Bolsa, quậy cho ai, theo ý ai, thiển nghĩ những chuyện xe cán chó như thế, đâu che được mắt thiên hạ.
20 Tháng Chín 2019
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.