Muốn cho thanh cao hay muốn cho đục ngầu?

10 Tháng Chín 20181:47 CH(Xem: 3739)

MUỐN CHO THANH CAO HAY MUỐN CHO ĐỤC NGẦU?


download                                  csVN- Quán quân về nói láo, vẽ cáo thêm...đuôi(!)



FB. Trần Khải Thanh Thủy



Cho đến thời điểm này, Nhắc đến tên trường Dục Thanh (1), nơi Bác Hồ đã dừng lại làm nghề dạy học trước khi bôn ba xứ người tìm đường cứu nước, bà con Phan Thiết từ đứa trẻ học tiểu học đến các cụ già gần đất xa trời đều nhắc đi nhắc lại rằng: Hoàn toàn bịa đặt. Thật là ba trợn. Xạo hết chỗ nói v.v

Sự thực trường Dục Thanh có từ đầu thế kỷ 20- do tư nhân mở để dạy vỡ lòng cho một số con em những nhà giàu mới phất, Họ là cư dân từ vùng ngoài vào, lập nghiệp ở mảnh đất Bình Thuận, nhờ gặp đúng luồng cá mà phất nhanh, phất mạnh, phất lên trông thấy. Sau vài năm lập nghiệp trở thành chủ vựa cá, chủ thuyền hay nhà sản xuất nước mắm...Vì vậy năm 1907 họ quyết tâm mở trường để đổi đời, mở mặt cho con cháu. Trong số này phải kể đến Nguyễn Trọng Lôi, con trai lớn của Nguyễn Thông, tình nguyện cho mượn một phần nhà còn bỏ ngỏ để làm trường. Huỳnh văn Đẩu tặng 10 mẫu đất hạng nhất đẳng điền, để thu hoa lợi làm chi phí cho trường. Ngoài quốc ngữ, chương trình lúc đó còn dạy chữ Pháp và chữ Hán, với các môn khoa học như địa lý, cách trí, vệ sinh, toán, việt văn và thể dục. Các ông Trương Gia Mô, Hồ Tá Bang, Nguyễn Quý Anh, Trần Lê Chất phụ trách việc giảng dạy
Lúc đó sự giao thông đi lại vô cùng khó khăn. Con đuờng Phan Thiết-Mũi Né phải đi vòng qua ngọn đồi Ngọc Lâm, tới Đá ông Địa, rồi men theo bãi biển qua mũi Ba Giai, Phố Hài mới tới được. Toàn bộ chặng đường dài 32 km. Hoàn toàn đi thuyền buồm nên vô cùng vất vả, bất tiện, gian nan. Nếu trời yên biển lặng, mưa thuận, gió hoà thì sau 12 giờ mới tới được, ngược lại găp bão biển mưa giông, sóng to gió lớn là thuyền bị lật úp như chơi . Sau này tỉnh lỵ từ Hòa Đa dời về Phan Thiết, trở thành hải cảng, nên tất cả thương vụ, tàu thuyền đều cập bến Thương Chánh. Con đường công thương mới từ Phan Thiết-đến Mũi Né được mở, cắt ngang đồi Ngọc Lâm, tới Đá Ông Địa, rồi tới Mũi Né chỉ còn khoảng 20 km, mới có thể đi bằng đường bộ. Chính vì trường sở nghèo nàn, tạm bợ, đường xá đi lại khó khăn nên số học sinh đếm trên đầu ngón tay, thu nhập hầu như không đáng kể. 
Do đỗ cùng khoa thi với cử nhân Trương Gia Mô(1901) mà Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc đã gửi gắm con trai là Nguyễn Tất Thành, nhờ bạn nhận vào dạy học, hòng kiếm cơm tá túc qua ngày. Khi đó Thành đã bị đuổi khỏi trường quốc học Huế (tháng 5-1908) đang hoang mang giữa ngã ba đường, về quê không được, ở lại Huế không xong, vì thân cô thế cô lại không một đồng xu dính túi.. Nể lời bạn, thấy chàng trai khôi ngô sáng sủa, ông Mô giới thiệu Thành với ban giám hiệu của trường, Thành được nhận vào dạy nhưng qua kiểm tra trình độ, cả bằng cấp và học vấn đều thấp, chỉ vừa đỗ tiểu học, mà chưa kịp qua một lớp đào tạo nào dù chỉ là 6 tháng theo quy định, nên được chiếu cố dạy lớp đồng ấu theo kiểu bình dân học vụ, tổ chức xoá mù, chứ không thể đủ trình độ để đảm nhận các môn Pháp Việt, Hán Văn, địa lý, khoa học của các lớp trên...Yên vị một thời gian, thấy đồng lương ít ỏi, tương lai mịt mù xa ngái giữa vùng biển chỉ toàn mây, cát nên chỉ mấy tháng sau, anh thanh niên 18 tuổi với cái tên tất Thành, dễ bại đã ngậm ngùi rút lui khỏi môi trường "ăn cơm rau vật nhau với trẻ" để tiếp tục sự nghiệp vạ vật lang thang ra đi cứu lấy thân mình, cho tới ngày bỏ xứ. 
Ngay sau đó, ngôi trường cũng bị chìm trong quên lãng không gợi lại một dấu tích nhỏ, phần vì bom đạn tàn phá, phần vì sau 1945, gia đinh cụ Nguyễn Thông đã bán cả khu đất cho chủ mới và không còn ai nhớ tới nó... Vậy mà theo cách bài trí sắp xếp của Đảng Cộng Sản từ thập kỷ 1980 ( sau khi bị Trung Quốc dạy cho một bài học nhớ đời, "răng" cắn bập vào "môi" cả đời không liền sẹo, còn bản thân thì mất mặt vì đem quân chiếm Cămpuchia không thành) Đảng đã hoá phép ra một ngôi trường khác hẳn, cố dựng lên hình tượng Hồ Chí Minh nhằm che đậy muôn vàn tội ác xấu xa , độc tài của Đảng, qua các việc đánh tư sản mại bản, cải tạo công tư hợp doanh , lùa dân vào những ô tem phiếu hoặc bỏ lại đất tổ quê cha đi lên vùng kinh tế mới v.v và v.v 
Toàn bộ nhà cửa, sản nghiệp bao đời của đại gia đình Nguyễn Thông( tuy đã sang tay chủ khác) bao gồm toà ngang dãy dọc, từ đường và Ngọa Du Sào(2) mà thời trẻ Nguyễn Thông sinh sống, trong có đủ bàn, ghế, tủ, phản, liễn đối, án thư, ấm chén, tráp, nghiên...cùng những bảo vật trân quý) với vài chục dãy nhà gạch chạy dài nằm tít cuối vườn xum xuê cây trái bị trung ương đảng và chính quyền địa phương cướp trắng. Công tác xây cất quy hoạch thật quy mô. Từ tường hào, cổng tam quan, nhà ngang nhà dọc, nhà bảo tàng lịch sử, cây cảnh, giếng nước, bàn ghế học trò...mọi thứ đều tân tạo theo trí tưởng tượng đã được đúc khuôn sẵn từ trung ương xuống. Bên ngoài san đất, giải phóng hàng chục hộ dân để làm đường xá, công viên bao quanh. Trong khuôn viên trường Dục Thanh, nhiều cây ăn quả như xoài, mận, sầu riêng được trồng khẩn cấp, các vòi nước âm thầm rỉ rả phun suốt đêm ngày, hòng xoá nhoà khoảng cách. Từ sự nghiệp 100 năm phải trồng người thành...sự nghiệp một năm phải nặn tượng, xây trường, trồng cây(!)...Khi vỏ bọc bên ngoài hoàn tất, cần thêm các đồ đạc trang trí bên trong mang tính lịch sử, lưu niệm, cho đủ lệ bộ, đúng bài bản, các cán bộ bảo tàng chia nhau đi sâu sát trong quần chúng để tìm hiểu tình hình, thu thập chứng cớ. Cả một vùng rộng lớn bao gồm toàn bộ khu vực Phan Rí, Phan Thiết, ai cũng chỉ một động tác không biết, không nghe, không thấy gì hết. Khi bị gặng quá liền nổi xung thề độc: 
- Đã bảo ‘không có là không có, kể cả ông Hồ chí Minh sống lại, kề dao vào cổ tui cũng vậy. Đào đâu cho ra kỷ vật của người bây chừ? 
Bị quần chúng ra mặt tẩy chay, quay lưng đàm tiếu, phê phán gay gắt, đảng ta vẫn gan không núng, trí không sờn, quyết biến ngôi trường ọp ẹp, chật chội, mượn tạm từ một dãy nhà gạch bỏ không đã mất hết dấu tích trên vùng đất yên tĩnh hài hoà của vùng đất Phan Thiết thành ngôi trường bề thế, danh tiếng vang vọng ba miền, tầm cỡ như Đông Kinh Nghĩa Thục (Hà Nội), Trí Đức học xá (Đông Hồ), Lâm Tấn Phát (Hà Tiên) để cánh bồi bút văn nô tha hồ vung bút kiếm cơm, bốc thơm công trạng(3) . 
..Từ bàn ghế tủ, phản, liễn đối , bộ chén sứ uống trà, giá để sách , tráp đựng văn thư , nghiên mài mực v.v những thứ mà thuở dạy học, anh Thành chưa từng thấy hoặc có thấy mà không có nổi tiền để mua bỗng biến thành đồ dùng của bác hết, với lời ghi chú trang trọng:
- "Đồ dùng của bác trong khi dạy học", 
Cho đến các tấm ảnh chụp cảnh biển Phan Thiết với ghi chú: 
- Bãi biển Thương Chánh, nơi ‘bác’ dẫn học trò đi dạo mỗi chiều’; 
-‘Ngọn đồi này là nơi ‘bác’ cùng học trò ngắm cảnh và ngâm thơ yêu nước’; 
-Trường Dục Thanh nơi ‘bác’ giảng dạy tinh thần yêu nước; cách mạng cho học sinh. 
- Vườn cây trái do tay ‘bác’trồng v.v và v.v (lăng nhăng và lăng nhăng)
Thậm chí còn có hình chụp giếng nước và cái gầu múc nước mới toanh với ghi chú:
- ‘Bác’ dùng chiếc gầu này để tưới cây. 
Chưa kể những bức ảnh bác quây quần bên đám học sinh đông vui như trảy hội với tựa đề: 
- Các em học sinh nghe tin bác dạy đã từ các tỉnh Đồng Tháp, Sa Đéc nô nức tới học...
Những người dân Phan Thiết xem ảnh, xem hình, xem tượng, ngắm nhìn hiện vật, khắp trong nhà bảo tàng ra đến vườn cây xum xuê cây trái phải nở nụ cười hình thoi, nhận định: 
- Học sinh đông như vầy, chắc họ phải đi bằng hia bảy dặm mất, vì tới tận năm 1945, sự giao thông giữa phan Thiết - Phan Rí- và mũi né còn muôn vàn khó khăn, gian khổ, nói chi tới chuyện đi từ các tỉnh ngoài vào. Nếu không chỉ có thể nhờ sự lãnh đạo tài tình sáng suốt của Đảng Cộng sản dẫn dắt họ mới tới vùng biển Phan thiết trong thời điểm 1908 ấy được thôi. 
Ngẫm ra sức mạnh Đảng tài tình thật. Biến không thành có, có thành không, biến một dãy nhà gạch bỏ hoang trong cả khuôn viên rộng rênh hoang vắng nơi biển thẳm thành nơi học trò tụ tập đông vui giữa chốn kinh thành đô hội. Thế là lượng học trò theo ngòi bút của các nhà báo nhà văn tung tăng bước vào ngôi trường mới, đông tới con số hàng trăm, hàng nghìn người . 
Ngay sự ra đi của thầy cũng được coi như một sự kiện trọng đại. Sách báo cộng sản ghi rõ : “Năm 1910 vì ban giám hiêu trường Dục Thanh cũng như công ty Liên Thành (Gồm các chủ vựa cá, chủ thuyền, nhà hàng nước mắm...) chia làm hai phe, nên ‘bác’ lặng lẽ bỏ đi “
Ngày nay đoàn đoàn lớp lớp cháu ngoan của bác từ miền Bắc vào tham quan, gục đầu bên bức tượng đá khắc hình người, khóc thút thít vì cảm động vì thiêng liêng, trước ngôi trường có tuổi đời vài trăm năm(4). Các cô bé gái cầm gầu múc nước mới toanh, đứng bên thành giếng mới xây khóc sụt sùi thảm thiết khi nhớ lại hình ảnh bác hơn 100 năm về trước, trên đường đi cứu nước mà dừng lại ngôi trường này, dạy lớp ba, nhì, thỉnh thoảng dạy thêm lớp tư và lớp nhất. Ngoài dạy tiếng Hán, tiếng Pháp còn dạy tất cà các môn học khác, kể cả thể dục cho mọi khối lớp. Học chính khoá chưa đủ, thầy Thành còn kiêm luôn việc chỉ đạo, hướng dẫn những buổi sinh hoạt ngoài trời với học sinh tại Thương Chánh, đình làng Thiềng Đức.. từ đó gieo vào tâm trí học sinh tư tưởng yêu nước, thương dân, quyết vùng lên đánh đuổi bọn đế quốc, thực dân (5)...
Càng đi sâu vào khu nhà lưu niệm trưng bày đầy đủ các dấu tích kỷ vật của bác, cầm lên những cuốn sách, tờ báo viết về người và ngôi trường lịch sử này (từ năm 1980 đến nay) càng thêm cảm phục tấm gương sáng ngời đạo đức cách mạng, sự hy sinh cao cả của người cho dân tộc Việt Nam (6)
Nếu thế giới cũng trọng vọng Người như vậy, hẳn bao nhiêu bãi biển, khách sạn, nhà hàng nơi bác đến làm bồi tàu, bồi bàn, quét dọn...lập tức được san lấp, đặt tượng hết. May thay ở Việt Nam mới chỉ có dăm ba trăm câu truyền khẩu của người Việt dưới những bức tượng đồng của Người thôi, đại loại: 
Chiều chiều bên bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng bác, đĩ nhiều hơn dân
Hay:
Vạn niên là vạn niên nào
Thành xây xương lính, hào đào máu dân
Ba Đình còn gấp triệu lần
Toàn dân gãy cổ, mát thân cụ Hồ ...
Và: 
Ai về qua chốn Ba Đình
Ghé thăm cái xác thối xình trong lăng v.v và v.v
Việc làm của Đảng thật trái ngược với cái tên của trường. Từ thanh cao, dưỡng dục thành bưng bít, lọc lừa 
____________________________________________
1.Dục (tiếng Hán) là mong muốn, dưỡng dục. Thanh : thanh cao trong sáng.
2.Ngoạ du sào: Nơi nằm chơi, thưởng ngoạn ( ngoạ: nằm, du: chơi, sào: tổ) 
3. Theo anh Nguyễn Minh Đức, cháu bốn đời của dòng họ Nguyễn Thông xác nhận: Nhà của cố anh khi đó rất bề thế, khang trang . Ngoài hai chốn tôn nghiêm là từ đường họ Nguyễn và Ngoạ du sào của cụ tổ Nguyễn Thông - không ai được phép ra vào, còn lớp lớp nhà ngang dãy dọc. Lớp học của trường Dục Thanh chỉ là một dãy nhà gạch ở tít cuối vườn, nhưng đã bị chiến tranh tàn phá, không còn dấu tích .
4. Trong bài "bác Hồ đường vào Nam’ của Tôn Quang Duyệt, đăng trong tờ ‘Kiến thức ngày nay (số 30 ngày 1-3-1990, trang 4), khẳng định: "Trường Dục Thanh do cụ Nguyễn Thông, một nhà nho yêu nước ở Miền Nam, cùng một số nhân sĩ khác thành lập". Sự thực ông Thông chết từ 1884 , còn trường thành lập tận 23 năm sau đó. 
5.Theo Huy Sô, tác giả bài ‘ thầy giáo tôi’, viết : -Có sáu giáo viên dạy lúc đó là các thầy Cung, Hải, Anh và Nguyễn Tất Thành. Thầy Thành đảm nhiệm tất cả các môn , của hầu hết các khối, lớp .
6. Kể từ sau 1980 hàng loạt sách báo cộng sản viết về ngôi trường này và sự hiện diện của thầy Thành, xin đơn cử :
• ‘Hồ Chí Minh, con người và huyền thoại’ Chánh Đạo nhà xuất bản Sự Thật Hà Nội 1990. 
• Việt Nam niên biểu nhân vật chí, văn nghệ Bình Thuận (số 25 tháng 5-1995,)
• Kiến thức ngày nay số 30 ngày 1-3-1990, 
• Thế giới mới số 237 ngày 26-5-1997 
• Đi tìm Út Huệ ( Sơn Tùng )Thế giới mới số 222 năm 1997
• ‘Vững vàng cây tùng trên núi’ Thế giới mới số 347 ngày 2-81999 v.v và v.v
Tất cả đều cách xa sự thực.
Phan Thiết 25-9-2005
TKTT 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Sáu 202110:01 CH(Xem: 63)
Tuyển Việt Nam mình thắng tụi In-đô 4-0. Ổng nổ banh xác pháo: Chiến thắng của đội tuyển VN được hun đúc từ nền văn hoá đậm đà bản sắc dân tộc... - Á đù.Rồi lỡ mai mốt đội tuyển mình đá thua thì lúc đó là hun đúc bởi cái gì? - Vậy mới nói. Tui tưởng anh Bảy Niễng rời ghế, đất nước không còn phải nghe những câu ngây ngô, hoang tưởng, tỉnh éo nào cũng là đầu tàu nữa. Tui tưởng thủ tướng mới lên, sẽ phát biểu âm thanh vừa đủ nghe, ai dè cũng nổ văn chương táo bạo, miểng văng tùm lum trên các báo, đài.
14 Tháng Sáu 20219:54 CH(Xem: 54)
Sau khi bị tó, H ngoan như cún và đã khai sạch hành vi, hợp tác với cảnh sát bắt ra hơn 10 khách hàng của H. Vì thế khi ra toà tuyên án 13 năm tù giam, được khoan hồng do hợp tác với FBI nên được ra tù sớm, H mới ra tù tháng 8 năm ngoái 2020. Với thành tích trộm cướp, đẩy hàng vạn người Mỹ rơi vào cảnh túng quẫn như thế, tất nhiên là đủ thành tích trở thành cán bộ đảng ta. Mới ra tù vì trộm cắp tại Mỹ, Cơ quan Trung tâm Giám sát an toàn không gian mạng quốc gia (NCSC) nó là cơ quan tình báo mạng do công an Việt Nam đứng đằng sau chỉ đạo đã tuyển mộ H vào làm...
13 Tháng Sáu 202111:47 CH(Xem: 79)
Hôm nay, ông Bí thư Thành uỷ Nguyễn Thiện Nhân vui vẻ “Thành phố Hồ Chí Minh phát triển như hôm nay có sự đóng góp to lớn của ông Lê Thanh Hải” khi ông Nhân trao Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng cho ông này. Ông Nhân nói điều ấy trong bối cảnh dân oan Thủ Thiêm vừa đội đơn bật khóc, dân oan Quận 9... chờ mãi không thấy lãnh đạo đoái hoài. Những bản đồ quy hoạch các vùng đất rộng lớn đột ngột thất tung, hoặc không có chữ ký của lãnh đạo Chính phủ, hoặc chưa được phê duyệt... Bất chấp, vẫn cưỡng chế, vẫn lấy đất, vẫn gây ra bao nhiêu ly tán thương đau...
09 Tháng Sáu 202110:09 CH(Xem: 255)
Lâu nay, việc sai phạm dự án hay gây thất thoát tiền nếu bị khởi tố, thì giới quan chức VN ngầm hiểu với nhau thằng này khác phe. Chứ nếu “cùng phe” thì cùng lắm chỉ bị khiển trách là cùng. Sai phạm của chiến thắng trong kết luận thanh tra chính phủ vạch ra số thất thoát là 176 tỷ đồng, mà bị khởi tố, dư luận lại đặt câu hỏi vậy số tài sản gây thất kinh hoàng hơn như hàng chục ngàn tỷ trong đường sắt Cát Linh - Hà Đông cho tới bây giờ có ai bị lôi ra xử lý đâu? Đảng ta nhân văn đạo đức lắm thế cơ mà, quan chức tỉnh nào có ai mà không vi phạm, có ai chưa từng nhúng chàm?
08 Tháng Sáu 20219:22 CH(Xem: 317)
Hôm trước, đăng mấy câu thơ của nhà thơ Trần Vạn Giã lên cho vui, thì có một hai bạn muốn đọc thơ của chính hắn làm. Khiến cho hắn nhớ lại hồi còn học lớp 10b, hắn có làm một bài thơ (lấy bút hiệu là Công Tằng Tôn Nữ Thị Trớ Trêu) và gửi tham dự cuộc thi thơ của báo Nhân Dân. Bài này được giải 3, tức là giải khuyến khích, nhưng hôm phát giải hắn lại bị bịnh, không đi lãnh thưởng được, nhờ vậy mà hắn còn sống sót tới hôm nay. Xin đăng lên đây. Nếu ý thơ hay câu cú có khuyết điểm gì xin các bạn góp ý chỉ giáo cho.
05 Tháng Sáu 20219:39 CH(Xem: 316)
Lương tâm đám Cộng sản. Như một loài cho dữ Chúng không có tình người. Chỉ trung thành với đảng. Nhưng bất hiếu với dân. Chúng không có lương tâm. Của đứa con đất Việt. Đảng nói dạ bảo thưa. Sai đâu thì làm đó. Chẳng khác chi con chó. Trung thành với chủ nhà. Lương tâm của loài thú Ăn đủ thứ tạp nham. Từ cân thịt, cân cam Đến cao tốc Bắc Nam.
03 Tháng Sáu 20219:41 CH(Xem: 369)
Nhưng, chúng ta cũng chẳng ngạc nhiên là mấy khi Đức Hải là một đảng viên cộng sản ưu tú, một nghệ lẻ ưu tú của đảng, vì văn hoá ấy, giọng điệu ấy chẳng thể nào xuất phát từ người tử tế được, nó chỉ thể nói ra từ một đảng viên cộng sản ưu tú mà thôi. Đểu cáng hơn hành động lươn lẹo, cho rằng tài khoản Facebook bị hack đó là một đặc trưng của một đảng viên quả ưu tú, chứ người bình thường không ai lại hèn hạ, dám làm mà không dám nhận như thế. Với tư cách một người luôn quan tâm tới vấn đề giáo dục nước nhà, tôi đề nghị nhà trường nên tống cổ thằng đảng viên cộng sản này về cho nó chăn gà đi.
31 Tháng Năm 20219:59 CH(Xem: 496)
Người dân Việt Nam ta luôn được dạy nào là lá lành đùm lá rách, thương người như thể thương thân, rồi cuối cùng thì sao? Như một bầy cừu không hơn không kém, đảng dắt đi đâu thì đi theo đó, mà không hề biết phía trước là lò nướng. Nếu thành công, thì chính phủ Việt Nam lại hô vang ngạo nghễ, chiến thắng ấy vang dội năm châu chấn động địa cầu. Nhưng, khi không kiểm soát được, thì việc duy nhất họ làm là tìm ai đó để làm dê tế thần mà không phải là nhận sai. Hùa nhau mạt sát một cá nhân, đòi thiêu sống cả gia đình họ, mà họ cũng chỉ là nạn nhân thôi, người Việt Nam từ khi nào lại man rợ đến thế?
27 Tháng Năm 20219:27 CH(Xem: 381)
Chủ tịch xã thấy vậy bèn ra lệnh trưng mua con chó đem về xã. Mặc dù ko đồng ý với quyết định hành chính của CTX, nhưng ông lang vẫn buộc phải chấp hành.( ưu việt XHCN nó vậy ) Khi con chó được đưa về, CTX ra lệnh cho kế toán kê khống giá thu mua chó, còn Con chó được xích trong sân UB xã với đầy thịt gà tươi, bò tươi, nước trong ... Tiếp đến CTX nhờ bí thư xã thông qua nghị quyết yêu cầu toàn dân trong xã ai có chó cái phải đem lại đó gieo giống, và xã thu tiền với giá phối cao gấp 3 lần giá cũ của ông lang...
21 Tháng Năm 202111:06 CH(Xem: 765)
nguyễn xuân phúc cũng là tên lãnh đạo bốc phét, vô trách nhiệm đến mức khốn nạn khi láo toét phát biểu: - Hỗ trợ 62 ngàn tỷ đồng cho dân nhằm vượt qua đại dịch, hắn nói rồi hắn quên cho nên chả có người dân nào trong nước nhận được đồng tiền của hắn trong thời gian đại dịch. - Hỗ trợ 9000 tỷ đồng cho ngành thủy sản: Chả có doanh nghiệp nào dám vay, bởi vì cái hỗ trợ của hắn chỉ là chỉ đạo cho ngân hàng nhà nước cho vay lãi suất thấp trong thời gian ngắn hạn.... Nay thì hắn chuồn lên ghế chủ tịch nước, để tiếp tục ba hoa, bốc phét và làm một hình mẫu quốc nhục cho nước nhà trong mắt nhìn của thế giới!
14 Tháng Sáu 2021
Trừ một số người kinh doanh hoặc quan chức, phần lớn dân Việt Nam là nghèo. Người nghèo buôn bán kiếm ăn từng bữa không có vốn liếng trường kỳ. Chế độ bảo hiểm, phúc lợi xã hội của Việt Nam quá yếu ớt, gần như người dân không thể trông chờ. Quỹ hỗ trợ thất nghiệp, thất thu do dịch bệnh cho người dân và cho cả doanh nghiệp được đánh giá là “chỉ thấy trên tivi). Vì thế, đóng cửa lâu thì doanh nghiệp chết, người làm thuê và người lao động nghèo cũng “chết” theo...
12 Tháng Sáu 2021
Các con có công nhận, quan chức Ta khôn, quan chức Tây “đần" không? “Đần” thế sao giàu được! Muốn giàu thì phải có lý luận như nói ở trên và có cái KHÔN đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam như các bác lãnh đạo đã vận dụng. Nhờ đó quan chức của ta lương cao nhất cũng chỉ chừng 20 triệu, tức chưa được 1.000 usd, vậy mà ai cũng xe hơi, nhà lầu, kẻ hầu người hạ, của ăn của để, cho con du học… Còn cái gì khó đã có dân: “khó vạn lần dân liệu cũng xong" mà! Lãnh đạo thế mới tài tình chứ!
11 Tháng Sáu 2021
Việc cho phép đồng bitcoin thanh toán như là đồng tiền chính thức ấy nó chỉ có cái lợi duy nhất là đất nước này vét được đồng tiền bẩn từ nước ngoài, nhưng ngược lại nó hạn chế khả năng ứng phó của ngân hàng trung ương trước tình huống nền kinh tế gặp khủng hoảng. Và điều quan trọng hơn, nền kinh tế El Salvador có thể bị sự trồi sụt thất thường của loại đồng tiền này tàn phá. Đây là một nguy hiểm khôn lường. Ông tổng thống 39 tuổi này đã “thả con tôm bắt con tép” rất thiếu sáng suốt hoặc có thể ông ta chịu áp lực ngầm nào đấy bởi bọn tội phạm có tổ chức.
10 Tháng Sáu 2021
Cái danh hão “mục tiêu kép” (vừa phát triển kinh tế tốt vừa chống dịch giỏi) mà ĐCS đang đưa ra để tuyên truyền nó chính là cái bẫy làm cho Việt Nam trở thành viên gạch lót đường để Tàu bước lên đấy mà tiến vào thị trường Mỹ. Với tình hình dịch bệnh như hiện nay, không một quốc gia nào phát triển kinh tế tốt được, tuy nhiên ĐCS muốn mình “làm được những gì thế giới không thể làm” nên họ đã mở toang cửa để hàng Tàu ào ạt tràn vào dán mác “made in Vietnam” rồi xuất sang Mỹ để kiếm ưu đãi. Trung Quốc kiếm tiền bỏ túi còn CS Việt Nam kiếm tiếng để lừa nhân dân...
08 Tháng Sáu 2021
Còn chuyện giá thuốc cũng là trò hề của chính trị Mỹ. Các nhà bào chế (pharma) kêu rằng vì nghiên cứu lâu, phí tổn cao nên giá thuốc đắt. Thế nhưng thực tế cho thấy có thuốc sản xuất đã lâu, tới kỳ bệnh phát khắp nơi, nhu cầu tăng vọt thì công ty tăng giá gấp 10%, 1000%, 7000%... lý do gì ngoài lòng tham vô đáy? Nếu vì tốn công thì chính quyền có thể quy định luật cho phép thời gian lấy lại vốn, cũng như giới hạn phần trăm lời mỗi năm chứ không thể thu lời hàng chục tỷ nhưng đến khi bị kiện tụng vì tai biến của thuốc thì khai phá sản, ôm tiền bỏ chạy...
07 Tháng Sáu 2021
Chúng ta thường nghe lý luận: súng không tự nó giết người chỉ có người mới xiết cò súng và giết người. Vậy lỗi tại người chứ không phải tại cây súng. Loại lý luận cùn này vẫn còn được nghe cho tới ngày nay (2020). Không thấy ông tòa, phóng viên, giáo sư đại học, các nhà chính trị... lên tiếng nói rằng: Ai chế ra súng? Con người chế ra súng để giết sinh vật. Nếu súng có giá trị vũ khí như dao thì ai cũng có. Khi cả hai bên đều có súng thì chuyện gì xảy ra? Giết người như cơm bữa khi súng dùng thay luật lệ, cảnh sát. Vậy thì cảnh sát, luật để làm gì khi dân có súng?
07 Tháng Sáu 2021
Khi bạn về hưu thì số tiền tối đa mà sở an sinh xã hội cho bạn mỗi tháng là 3,770 đô la cho năm 2019. Số tiền này không phải ai cũng được mà là dựa vào số tiền lương mà bạn đã làm, đã đóng vào trong quỹ an sinh xã hội. Bạn làm ít thì bạn sẽ nhận tiền ít. Bạn làm nhiều thì bạn sẽ nhận tối đa con số bên trên. Dĩ nhiên đây là con số rất lớn dành cho những người không có tài sản, không phải thuộc loại giàu có khi họ về hưu, không đi làm. Còn đối với những nhà triệu phú ở Mỹ, khi họ về hưu, đồng tiền của họ vẫn tiếp tục thu vào dù họ không đi làm bởi họ bỏ tiền vào một công ty nào đó....
05 Tháng Sáu 2021
việc TQ chứng minh tính hiệu quả vắc xin của họ với WHO là một chuyện, nhưng những lô hàng xuất qua Việt Nam có chất lượng như thế nào? Không loại trừ một giả thuyết loại vắc xin này có công hiệu nhất thời chế ngự virus nhưng trong đó có một loại hóa chất hủy diệt cơ thể con người phát tác sau nhiều năm. Một kế hoạch thủ tiêu một dân tộc cứng đầu chống đối TQ xưa nay là điều mà TQ luôn nhắm tới, tất nhiên đây chỉ là giả thuyết, tuy nhiên với những gì đã từng xảy ra trong giòng lịch sử cho thấy đây là một giả thuyết có cơ sở (dù không đủ mạnh), nhưng đó là điều người Việt Nam phải dè chừng...
05 Tháng Sáu 2021
Chiến dịch chích ngừa vaccine của các tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) và quốc gia Bahrain, được xem là những chiến dịch nhanh nhất trên thế giới, đến nay họ đã chích ngừa trên 50% tổng dân số. Tuy nhiên, họ vẫn không kiểm soát được đại dịch COVID-19, số lượng người nhiễm bệnh mỗi ngày vẫn ở mức cao, chưa có xu hướng giảm. Hầu hết các mũi chích ngừa của các quốc gia này đều chủ yếu dựa vào vaccine Sinopharm của Trung Quốc, loại vaccine được cung cấp cho tất cả người dân kể từ cuối năm 2020.
03 Tháng Sáu 2021
Cuộc bầu cử giả hiệu ngày 23/5 vừa qua được ví như là một kho xăng, còn mỗi bệnh nhân nhiễm Covid – 19 là một đốm lửa. Nếu chính quyền CS không lấy đóm lửa đó quẳng vào kho xăng thì làm sao xăng bùng cháy giữ dội như hôm nay? Dù cho chính quyền này đang biến Hội Truyền Giáo Phục Hưng thành bao cát để xã hội trút giận thì bản chất vấn đề vẫn không thay đổi. Sự thật vẫn là do ĐCS đã ép mồi lửa phải châm vào xăng cho ngọn lửa dịch bùng phát chứ không ai khác. Việc cho báo chí đồng loạt tố Hội Truyền Giáo Phục Hưng là hành động gắp lửa bỏ tay người...