Đây Sự Thật!

17 Tháng Ba 201811:14 CH(Xem: 694)

                                        ĐÂY SỰ THẬT!                          
Cauhoi_Traloi-600


Việt Nhân

    


       Sự kiện GẠC MA! Cái mà phía cắt mạng gọi là “Hải chiến Trường Sa”, hàng năm cứ đến tháng ba lại ồn lên, nó ồn là bởi cái bất nhân của nhà nước muốn xóa đi sự kiện này, vì nếu có ai đó nhắc lại sẽ khiến cho thiên triều không vui. Ngày tháng tính thì vừa đúng 30 năm, chuyện như vậy đã cũ, các chi tiết cũng không thêm một gì mới, nhưng không thể không nhắc lại, vịt cộng lập đi lập lại điều dối trá để biến thành sự thật, thì chúng ta không thể không nhắc lại sự thật để điều đó được mọi người được biết đến. Nên bài viết mang tựa: Đây sự thật!

Sự kiện ‘Gạc Ma’, mỗ tôi viết đâu đó có cả chục bài từ năm bảy năm về trước, có đăng cả trên báo giấy, còn trên tờ điện báo HNPĐ cũng không dưới năm bài… Dù là viết lại cũng không thể thay đổi cách dùng chữ để gọi, vì thấy rằng nó là sự thật, rất cần phải lập đi lập lại để xác định những chi tiết rất thật của sự kiện: Chiến dịch Chủ Quyền 88 của đảng An Nam cộng cho lính công binh hành quân ra Trường Sa là chuyến đi ra pháp trường, chúng đã biết trước chuyện sẽ xảy ra, và đảo Gạc Ma là ‘xạ trường’ nơi 64 lính bộ đội của chúng phải làm bia.

Vụ thảm sát Gạc Ma, ngày 14/03/1988 là tội ác của cả hai thầy trò Hán phỉ, tội ác này đến nay chúng vẫn chưa thừa nhận, nhất là lũ Ba Đình vẫn ra sức cấm đoán mọi tưởng niệm cho những người đã chết. Mặc dù thỉnh thoảng trên vài tờ báo của nhà nước, có bài viết gọi đây là trận ‘hải chiến Trường Sa’, nhưng đây rõ không là ‘hải chiến’ gì cả mà là một vụ thảm sát, người bị giết trong tay không một vũ khí thì chiến cái nổi gì, và người bị giết có muốn trốn nhưng giữa trời biển không sao trốn được, thật sự họ đã bị lính Tầu cộng bắn như những cái bia sống.

Sự kiện Gạc Ma, có thể trong con mắt nhiều người vẫn cho là sự kiện khó hiểu, nhưng chắc chắn một điều mọi người cũng phải thấy rằng đã có những người Việt bị giết rất dã man tại xạ trường Gạc Ma, mà thủ phạm cùng đồng lỏa cho tới nay vẫn tự tại. Tất cả bị bắn như cảnh vẫn thấy tại pháp trường (đứng yên để bị bắn), cũng vậy hai chiếc tàu 604-605 bị bắn chìm, không có lấy được một viên đạn bắn trả, sự thật này được lập lại không là để nhục mạ những cái chết của nạn nhân (quân đội nhăn răng anh hùng), mà là để truyền lại một sự thật cho mai sau.

Lúc 19.00h ngày 11/03/1988, chiến dịch “Chủ Quyền 88”, được bộ tư lịnh hải quân vịt cộng phát động, với 3 chiếc tàu vận tải 505, 604 và 605 của lữ đoàn 125, cùng một số lính công binh thuộc trung đoàn 83 công binh, và lữ đoàn 146. Điểm đến của họ là 3 đảo Gạc Ma (9045’B 114018’Đ), Cô Lin (9045’B 114014’Đ), và Len Đao (9046B 114022’Đ), thuộc quần đảo Trường Sa, và được phân công mỗi chiếc một đảo để “Xây dựng và bảo vệ đảo”.

Anh Nguyễn Văn Thống (người sống sót) cho biết: “Con tàu 604 chở khoảng 74 lính công binh đến Gạc Ma, trước khi xuất phát, tất cả các chiến sĩ đều được quán triệt là không được nổ súng bằng bất cứ giá nào… Và khi vừa đến đảo thì ba chiếc tàu chiến của TQ đã chờ sẵn vây lấy tàu 604, hai bên cách nhau vài trăm mét”.

Anh Dương Văn Dũng (người sống sót) nói “Chúng tôi biết rằng đã bị thua và mắc mưu TQ, cho nên chỉ làm bia đỡ đạn … Họ là phía hành động tất cả, khi họ tràn qua đánh thì chúng tôi biết rằng chỉ có chết thôi, anh em bị bắn xối xả… Ở đó chỉ có trời và nước trốn vào đâu được… Tôi nhìn rõ hết mà, tôi vẫn còn nhớ kỹ, dễ sợ lắm…”

Anh Lê Minh Thoa một người sống sót khác: “Khi TQ nã pháo 100mm vào con tàu 604 là lúc chết nhiều nhất, vì trúng đan, vì chết ngạt trong khoang tàu… Hỗn loạn, tan tác và kinh hãi, xác họ trôi lơ lửng, máu tràn lan trên biển, máu của lính từ trên mạn tàu chảy xuống”.

Anh Trần Thiên Phụng (cũng là người sống sót) nói: “Nhiều người không có vũ khí trong tay, nhảy xuống tàu bơi vào bám trụ trên đảo, để rồi tất cả đều phải hy sinh nhanh chóng sau đó”.

Anh Thoa cuối cùng cho biết về hành động truy diệt: “Tôi chứng kiến khi tàu chìm, ai nhảy xuống nước là TQ cho những chiếc xuồng chạy trên biển và giết tất cả những ai nổi lên”. Chín người sống sót đều bị thương nặng, lẫn lộn chung với xác của đồng đội, chính họ cũng hổng ngờ mình còn sống, phia TQ reo hò chiến thắng ôm nhau cười nói vui vẻ.

Chín người sống sót tất cả đều bị thương nặng, nằm trên biển nguyên ngày, đến chiều hôm đó (14/03/1988) chín người bị tàu Trung cộng bắt và đưa về đảo Lôi Châu tỉnh Quảng Đông sau ba ngày đêm, các vết thương đã bốc mùi vì hổng được băng bó. Chín người bị giam ở đây gần 4 năm mới được phóng thích về xứ!

Con số 64 người chết là riêng của chiếc 604, vậy còn chiếc 605 bị bắn chìm ngay tại đảo Len Đao, và chiếc 505 cũng bị bắn cháy phải ủi bải Cô Lin, chắc chắn con số người chết phải nhiều hơn là 64… Phía TQ cấm cả tàu hội Hồng Thập Tự cứu người bị nạn, còn phía vịt cộng thì đợi phép Tàu cộng để đến hiện trường, cuối cùng qua ngã ngoại giao, ngày 02/04/1988, tức hơn nửa tháng sau tàu Đại Lãnh mới được cho đến nơi để ‘cứu hộ’.

Và đây sự thật không phải do những thế lực thù địch đưa ra, mà lại do chính những người cộng sản (cấp tướng lãnh), lý do gì mà họ đã tự phanh phui trước bàn dân thiên hạ chuyện ác này thì xin để tùy mỗi người suy nghĩ. Tướng Lê Mã Lương, người gián tiếp tiết lộ kẻ ‘tiếp tay cho TQ trong vụ Gạc Ma, chính là một đồng chí lãnh đạo cấp cao’ đã nói thêm: ‘Và sau này có một câu chuyện, nó đã được ghi vào tài liệu mà ta đã rõ rồi là trong một cuộc họp của Bộ Chính Trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đập bàn và nói là ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?’.

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh thì chỉ đích danh: ‘Tôi cho rằng lúc bấy giờ ông Lê Đức Anh được đưa lên làm Bộ trưởng Quốc phòng mà làm cái việc như thế là một việc phản quốc. Ra lệnh không được bắn lại, để cho Trung Quốc nó giết chiến sĩ của mình như là bia sống, thì tôi cho đó là một hành động phản động, phản quốc’!!!

Lời của Tướng Vĩnh được ông Nguyễn Khắc Mai giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết xác quyết thêm vai trò của ông Lê Đức Anh, người được xem là đã ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng. Và những xác nạn nhân còn nằm dưới biển thì Nông Đức Mạnh nguyên tổng bí thư lại trả lời rằng: “Thôi cứ để yên như thế”.

Lê Đức Anh, bộ trưởng quốc phòng là thành viên chính phủ lúc đó, bị chỉ đích danh thủ phạm vụ Gạc Ma!!! Trong xứ An Nam cộng, đảng lãnh đạo, nhà nước thi hành, nay chuyện đổ lỗi cho cá nhân này nọ, thì đó chỉ là đưa ra để có người mà đặt vấn đề, chứ đằng sau sự kiện này nếu không có ý từ đảng, thì cá nhân dù mọc nanh cũng không dám tự quyền!

Chuyện đã được báo chí đưa tin là hội Hồng thập Tự quốc tế, khi đến nhà giam Quảng Đông đặt câu hỏi “Ai nổ súng trước?”, anh Dương Văn Dũng trả lời: “Hành động và nổ súng chỉ là phía TQ thôi, bên VN có súng đâu mà nổ!”. Để che lấy chuyện xua lính đi với hai bàn tay không, mà nhân vật Lê Hữu Thảo gọi được cho là cựu binh Gạc Ma nói: Trận Gạc Ma năm đó, tôi là người cầm súng chỉ huy bảo vệ cờ của Tổ quốc, bản thân tôi chưa được nghe và chưa nhận một mệnh lệnh nào là không được nổ súng (Nguyễn Tấn Dũng.org 15/03/2015).

Nhân vật sống sót thứ mười được dựng lên để giải độc dư luận! Sự thật thì con tàu 604 bị bắn chìm, những người trên đảo thì bị thảm sát, chỉ có chín người sống sót đưa về giam ở Lôi Châu, Quảng Đông, gồm: Lê Văn Đông, Nguyễn Văn Thống, Trần Thiện Phụng, Phạm Văn Nhân, Nguyễn Tiến Hùng, Trương Văn Hiền, Lê Minh Thoa, Mai Văn Hải và Dương văn Dũng.

Lê Hữu Thảo lành lặn xuất hiện để chữa cháy cho đảng, khiến dư luận lo sợ cho sinh mạng chín nhân chứng sống sót khó tránh khỏi bị diệt khẩu, chuyện này gợi nhớ tới chuyện ngày 03/09/2011 (23 năm sau), Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa đã tổ chức buổi gặp mặt “Vòng tròn bất tử - Tri ân chiến sĩ”, có 8 người sống sót về khu du lịch Suối Lương tham dự.

Cuộc gặp lại này: Không một ai đại diện đơn vị cũ hay chính quyền địa phương, không khí căng thẳng, e dè và im lặng với những bất thường từ phía người tham dự… đặc biệt có 5 người trong nhóm sống sót, bổng chạy trốn đi trong đêm bỏ lại cả tư trang (RFA 21/09/2011), phải chăng sợ sẽ bị lừa giết một lần nữa mà chạy thoát thân trong đêm? RFA nói thêm là để bảo đảm an ninh, ban tổ chức cấm phỏng vấn, hay tiếp xúc trực tiếp các nhân chứng, đồng thời người điều khiển chương trình, đã né tránh những câu hỏi về chi tiết sự kiện, cũng như số phận các nạn nhân.

Tuy tôn trọng những người đã chết, nhưng vẫn như các lần trước (xin lỗi) không thể nói khác hơn: Đây là vụ thảm sát, và cái gọi là hải chiến Gạc Ma là trò bỉ ổi, hèn hạ, của lũ bán nước Ba Đình!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Một 2020
Có cầu thì ắt có cung. Từ nền giáo dục phổ thông kiểu thả nổi như bao năm nay thì ắt những con người không có chữ mà muốn có bằng tràn lan. Chính vì vậy nó tạo nên một xã hội chuộng bằng cấp, một chính quyền chuộng bằng cấp và những thế hệ quan chức háo danh xuất hiện. Người dân thấp cổ bé họng thân cô thế cô đôi khi có bằng thật trên tay còn thất nghiệp chứ huống hồ chi bằng giả? Tuy nhiên bằng giả với quan chức thì rất có giá trị, họ cần bằng giả để đủ điều kiện được cơ cấu nên nhu cầu bằng giả trong giới quan chức là rất lớn. Chính nó tạo nên một thị trường bán bằng một cách có hệ thống và tinh vi như ngày nay.
25 Tháng Mười Một 2020
Hôm nay trên tờ The South China Morning Post lại một lần nữa khẳng định rằng “Biden là phó tổng thống của Barack Obama khi Hoa Kỳ đưa ra tiền thân của thỏa thuận, Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương -TPP (nay là CPTPP), nền tảng của chiến lược “xoay trục sang châu Á” được thiết kế để kiềm chế Trung Quốc và duy trì ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực”. Và thực tế thì ai cũng biết, năm 2016, Mỹ rút khỏi TPP để lại cái thở phào nhẹ nhõm cho Bắc Kinh. Giờ đây, thay vì lo Mỹ thao túng TPP cô lập Tàu thì giờ Tàu Cộng lại tính đường thay Mỹ làm chủ cuộc chơi ở sân chơi mà Mỹ bỏ lại này...
24 Tháng Mười Một 2020
Và khi phân mệnh hay "cương thường" đã không còn thì xã hội sẽ rối loạn vì phân công và phân lợi không còn theo các quy định của "chính kỳ sở mệnh" khi các cộng sự viên lần lượt ra đi và trong nội các không dám phản đối những gì ông ta làm sai, nói bậy chỉ vì "lòng trung thành" (loyalty). Mà nếu ai đó phản đối thì sớm muộn cũng bị loại trừ như những người đã từng làm việc cho Trump và từng ra đi vì bị đuổi việc hoặc tự xin nghỉ bởi không thấy được khả năng lãnh đạo của Trump. Cuối cùng Trump có một nội các bù nhìn để phục vụ lợi ích của Trump.
24 Tháng Mười Một 2020
Tất cả những câu hỏi bên trên phải do chính tự mình trả lời. Vừa đóng vai trò tự mình tìm giải pháp cho vấn đề và ngược lại đặt mình vào vị trí người bên ngoài để có suy nghĩ gì về thái độ, những suy nghĩ đã nằm trong tiềm thức của chính mình, do những kinh nghiệm bản thân đã hình thành trong tư duy thức của mình. Nếu chúng ta nhìn ra được vấn đề thì câu hỏi cho chính chúng ta là: chúng ta có sẵn sàng loại bỏ những tư duy hoàn toàn sai lầm để chấp nhận một tư duy mới hợp với nhân đạo (đường sống của con người), sẵn sàng đứng lên để sống thật, sống biết chứ không cúi đầu làm nô lệ cho chính những tư duy sai lầm của mình?
23 Tháng Mười Một 2020
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 2020
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 2020
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 2020
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 2020
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 2020
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.