Khu mả cộng

24 Tháng Hai 20188:00 CH(Xem: 269)

                                            Khu mả cộng      
21_7_1345013901_66_15-08nghia-trang-nghin-ty-chi-danh-cho-dai-gia-o-viet-nam_1


Tư Bến Nghé

 


Vẫn còn là ngày tư ngày tết, bộ hổng còn gì để nói hay sao mà đem chuyện mồ mả ra nói, chắc chắn là sẽ có bạn càm ràm, nhưng chuyện này hổng lỗi tự thằng già Tư Bến Nghé này sinh sự, mà tự mấy ngài đỉnh cao trí tệ Ba Đình lôi ra khiêu khích trước. Thiệt tình cái chuyện hơn hai năm trước vào ngày 20/07/2015 thủ tướng Dũng Xà Mâu phê duyệt cái ‘Dự án Nghĩa trang lãnh đạo cao cấp nhà nước’, từ đó tới nay ai cũng nghĩ là đảng và nhà nước đang bị bệnh khô máu, lại gặp cảnh nhà xào xáo, hết đập chuột rồi chặt củi chụm lò, mà vụ chọn đất xây mả bị bỏ qua.

Khi Dũng Xà Mâu duyệt cái dự án chỗ chôn các cán đỏ gộc Ba Đình lúc hết thở, cũng là lúc thiên hạ chửi đảng hổng khốn nạn thì cũng tâm thần, vì trong lúc người dân đói ăn thiếu mặc, lại đi đem ngàn tư tỷ xây tượng đài Sơn La. Chửi thì chửi, quan muốn là quan mần, có mần mới có ăn và các quan Sơn La đã kéo nhau về phố núi Pleiku, học kinh nghiệm xây quảng trường cho bác đứng. Tư tui lúc đó có nói chắc như đinh đóng cột rằng, chém chết các quan đỏ cũng sẽ cho xây ‘khu mả cộng cấp cao’, vì so với tượng đài thì chuyện hậu sự của quan cần thiết hơn!

Quen tật từ khi nắm trọn quyền cai trị đất nước, các quan đỉnh cao Ba Đình cứ hết dự án này tới dự án nọ, bất chấp dân đói, miễn sao có được nhiều dự án để cùng nhau chia chác, nay khu mả cộng cấp cao cũng là một cách ăn. Vả thằng dân bấy lâu nuôi được phủ phê cả đời quan cùng vợ con, thì chuyện mồ mả quan thằng dân gánh thêm cũng có sao đâu, cũng bằng giá cái tượng đài Sơn La ngàn tư tỷ, tốn kém đã có ngân sách nhà nước, tiền dân đóng thuế quan cứ xài… Khu mả cộng cấp cao này, nhắc Tư tui một Sài Gòn xưa có khu mả Ngụy Lê Văn Khôi!

‘Mả Ngụy’ tức đồng mả lạng Lê Văn Khôi – Sử thời Tư tui học thì đây là cuộc mần loạn của người con nuôi Tả Quân Lê Văn Duyệt, tên là Nguyễn Hữu Khôi người Cao Bằng, được mang họ của Tả Quân nên gọi là Lê Văn Khôi. Vua Minh Mạng bởi hiềm khích, khi vua Gia Long hỏi ý kiến trước lúc băng hà, Tả Quân Lê Văn Duyệt đã dâng ý lập Tôn Đản con của Hoàng tử Cảnh thế ngôi… Ghét thôi chứ hổng mần gì được, bởi Tả  quân Lê Văn Duyệt, một võ tướng từ lúc mới 17 tuổi đã phò Vua Gia Long, công lao và uy quyền rất lớn với triều Nguyễn,

Khi Lê Văn Duyệt vừa mất (1832), vua Minh Mạng bỏ liền hai chức vụ Tổng trấn Bắc Thành và Gia Định Thành gọi là tập trung quyền lực về tay triều đình. Gia Định Thành được đổi là tỉnh Gia Định, vua Minh Mạng cử Nguyễn Văn Quế nhận chức Tổng đốc, Bạch Xuân Nguyên là Bố chánh, Nguyễn Chung Đạt là Án sát. Và chuyện trả hận của vua Minh Mạng được giao cho Bố chánh Bạch Xuân Nguyên, gán cho Lê Văn Duyệt là tạo phản mà xiềng mộ bằng xích sắt, đánh lên mộ trăm hèo, xong san bằng và dựng bia đánh dấu: Quyền yếm Lê Văn Duyệt thụ pháp xử.

Vì chuyện này mà Lê Văn khôi nổi lên chống lại triều đình (1833), giết chết Bạch Xuân Nguyên, Nguyễn Văn Quế, làm chủ Gia Định Thành cùng sáu tỉnh Nam Kỳ. Sau bị quân triều đình đánh trả mà phải rút về thành Gia Định cố thủ (1834), Lê Văn Khôi chết trong thời gian này vì bịnh, con là Lê Văn Cầu 8 tuổi được cử lên thay nhưng rồi cũng thua, ngày 08/09/1835 thành bị hạ bởi quân triều đình tám mặt giáp công. Tất cả 1831 người trong thành bị giết liền không cần xét xử, chôn chung một huyệt gọi đó là ‘mả Biền Tru’, và sáu người bị kết tội chủ mưu bị đóng cũi giải về Huế xử lăng trì, trong đó có Lê Văn Cầu, giáo sĩ Pháp là Joseph Marchand (Cố Du).

Chuyện ngày xưa, vua Minh Mạng trong hành xử đã dể cái yêu ghét chi phối, mà bị người đời sau chê là nhỏ nhen, hổng đáng bực thiên tử, đợi người chết rồi xiềng mộ, đánh trăm hèo, san bằng gọi là mả Ngụy, và 1831 già trẻ nhỏ lớn trong thành Gia Định bị giết chôn một chỗ cũng gọi là mả Ngụy. Còn chuyện nay, hổng cần đọc sử xã nghĩa cũng dư biết, bác ghét nhứt là triều nhà Nguyễn Gia Long, không màng đến công ơn nhà Nguyễn mở cõi phương Nam, và thậm chí đâu đó thấy có kẻ xách mé gọi Vua Gia Long bằng thằng.

Trong ‘Lịch Sử nước ta’ bác viết: Nay ta mất nước thế này, cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà, vậy giải thích ra sao khi bác ký Hiệp định sơ bộ (06/03/1946) và Tạm ước (14/09/1946) với Pháp, và chuyện bác từng níu lưng quần Pháp xin được học Trường Thuộc địa Pháp? Và có người nói bác ghét vua Nguyễn là nhỏ nhen, vì tía của bác là quan huyện triều Nguyễn, bị đánh roi cách chức về tội say rượu đánh chết người…Đúng sai tùy người luận, nhưng chuyện đảng bác hổng ưa triều nhà Nguyễn rõ ràng là có thiệt!

Hổng ưa chứ so với triều Nguyễn thời đại của bác tệ hơn nhiều, vua Nguyễn Minh Mạng xử tội lăng trì người sống, xiềng mộ người chết, thì chưa tới mười năm sau, Vua Nguyễn Thiệu Trị lên ngôi (1841) đã xóa án, phục chức đồng thời cho thờ trong miếu Trung hưng công thần ở Huế. Còn ta thấy gì khi đảng nắm quyền bính trong tay, 1954 hay 1975 cửa nhà giam rộng mở, hàng trăm ngàn người bị cho là Ngụy mà phát vãng biệt xứ, và cũng bằng con số đó dân thường bị đày đi nơi rừng thiêng nước độc, cả nước người dân Bắc Nam cứ bị gọi Ngụy là khó sống.

Tư Tui vẫn tự cho mình là dân Sài gòn, nhưng để trả lời chính xác vị trí mả biền tru, thì cái biết cũng chỉ là nghe người già nói lại, nó là khu chung quanh công trường Dân Chủ, ngã  sáu giao lộ Hiền Vương, Yên Đổ, Trần Quốc Toản, Nguyễn Thượng Hiền và Lê Văn Duyệt. Và cũng được biết, cái hay của thời trước chọn tên cho con đường chạy ngang qua đây, thành phố Sài gòn để đánh dấu sự kiện cùng địa danh khu mả Ngụy Lê Văn Khôi, đã lấy tên Lê Văn Duyệt mà đặt!

Giữa thập niên 1950, Tư tui còn nhỏ ngày hai bận đi học trường Pétrus Trương Vĩnh Ký đều đi qua khu vực này, Saigon thời đó đất còn trống nhiều, những chiều mưa trắng trời đi qua đây, mà nhớ câu:

Chiều giông mả Ngụy cũng giông

Hồn lên lớp lớp bềnh bồng như mây

Sống thời gươm bén cầm tay

Chết thời một sợi lông mày cũng buông

Thương thay mả Ngụy mưa tuôn...

Mưa đã buồn, cái câu thương thay mả Ngụy mưa tuôn lại càng buồn hơn! Viết lại những giòng chữ này, Tư tui bắt nhớ một Sài gòn xưa ngày nào mà nghe mắt mình cay, vì cũng bởi một chữ Ngụy mà phải mang thân tù biệt xứ, rồi là tha hương… Tưởng rằng tiếng Ngụy thì chỉ bị kêu một lúc nào đó rồi thôi, cái đúng sai ai vì dân ai bán nước đã phơi trần ra đó, nhưng phận người vận nước trói buộc nhau, mà nay thân là chiếc lá gió cuốn xa quê nhà nửa vòng trái đất.

Đem chuyện xưa ra nhắc, vừa là để mua vui mà cũng có ý khinh lũ hạ nhân đang lúc đắc thời, quên mất rằng cái còn mất xưa nay vẫn luôn diễn ra trước mắt, thì lấy gì làm chắc khu mả cộng hổng như mả biền tru, nay đã là đồng mả lạng… Lan man chuyện xưa như vậy thấy cũng đã đủ, Tư tui xin trở lại câu chuyện phải nói tuần này ‘khu mả cộng’.

Khu mả cộng cấp cao Yên Trung, theo báo Dân Trí (03/02/2018) rộng 120 ha, ngay chân núi Ba Vì, dự trù cho từ 2.200 - 2.500 cái mả, mỗi cái là một lô đất từ 25 đến 35 mét vuông. Đây là khu mả cấp nhà nước, chỉ dành chôn các cấp cao đảng, chế độ, nghe nói chôn cả anh hùng và danh nhân (?!), vậy mấy cầu thủ U23 vừa được phong anh hùng, mai mốt chết có được chôn chỗ này, cả huấn luyện viên Đại Hàn? Hỏi chơi vậy thôi, vì thấy mần quan cắt mạng sướng thiệt, vợ hay chồng khi chết cũng được chôn ăn theo, thế đất này thày Tầu phong thủy chọn, hàm rồng hàm cọp gì đó, mai mốt con cháu sẽ tiếp ngôi trường trị cái xứ xã nghĩa.

Dân nước Việt nay nghèo nát khố, phải tha phương mần tôi đòi osin cho thiên hạ, trai cu li năm châu, gái mần đĩ tứ xứ để kiếm cơm, mà quan đỏ cứ như con thú chỉ biết tỉa tót bộ lông cho mình, cái đó kêu là khốn nạn vẫn còn nhẹ. Chết là hết, nhưng đám quan đỏ lại đi hành xử ra tuồng một lũ bất nhân.

Cái khốn nạn này hổng chỉ mới bây giờ mới có, bắt đầu lúc bác chết, cái lăng, cái xác khô, cái binh đoàn bảo vệ, dân gánh biết bao nhiêu tiền thuế. Rồi hổng chỉ mỗi một mình thánh bác, mà còn là đám đàn em, cũng bắt thằng dân è lưng ra cõng, đã vậy hổng đứa nào chịu lép vế mà sinh lời kèn cựa, khui hũ mắm thúi (thâm cung bí sử) cho thiên hạ cùng hửi (danluan.org/.../don-kien-nghi-cua-ba-nguyen-thi-van-vo-thu-hai-cua-ong Le-Duan...) Bạn nào muốn coi xin gõ cửa Google với cái link trên.

Trong cái vô thường, có được ai nắm tay qua ngày đến sáng, số phận con người khi sống còn chưa biết rõ ngày mai, nay những quan đỏ tam vô, đi tính chuyện mã cùng mồ cho lúc chết… Chuyện mới đây thôi, lúc đất Sàigòn sau cuộc thay chủ đổi ngôi, đến nắm mộ cũng đâu đã được yên, một đất Thánh Tây (Mạc Đĩnh Chi), chỉ vì chủ mới ngứa mắt với những ngôi mộ hầu hết là bên thua cuộc, mà nó đã trở thành công viên anh hùng xạo ke Lê Văn Tám, nghĩa trang lính Pháp Đông Dương trước 1954, tại Ngã tư Bảy Hiền (Tân Bình) cũng đã san bằng!

Quan nghĩ vì đó là nghĩa trang Ngụy, hay quân xâm lược Pháp mới gặp cảnh đó, nhưng xin hỏi, nay là thời của bác đảng quang dzinh, tại sao xương cốt Sáu Búa Lê Đức Thọ ở nghĩa địa Mai dịch phải cải táng về quê? Người dân Hà Nội nói chuyện này là các đồng chí (hổng đồng bọn) của Thọ, đêm đêm ân đền oán trả mà bát nhang luôn được đổ đầy cứt, cho thấy bây giờ người dân đứng ngoài coi, chứ một mai chế độ này hổng còn, đảng này sập, thì kẻ ra tay sẽ chính là người dân!

Dám nói cứng mần vậy, bởi vì đây là cái tận cùng bất nhân của đảng Ba Đình, nơi nhà thương cái giường hai thước vuông ba bốn người nằm, mà xây mả một lô đất ba mươi lăm thước vuông cho chúng. Khi bịnh nhân chết hổng được một cuốc xe bố thí, người nhà đành bó chiếu khiêng về hay chở bằng xe gắn máy, còn chúng nội con số 1.400 tỷ cho 2.500 tức mỗi lô 560 triệu tiền Hồ, đó là chưa tính đất.

Nhìn đám Ba Đình đang ‘thành kính phân lô’ đất chân núi Ba Vì, Tư tui dám nói thêm một câu chắc cú nữa, là nếu chế độ này hổng sớm giựt sập, thì sau khi hoàn tất tượng đài bác ngàn tỉ mỗi tỉnh một cái, là đến nghĩa trang cấp cao dành cho cán bộ tỉnh.

Ừ mần tới đi, gom chung một chỗ cho dễ dọn. Một mai trời nổi can qua, lăng Hồ biết còn đứng vững chưa, nói chi đến ba cái khu mả cộng, nó sẽ thành khu mả lạng. Nhớ nghen:

Thương dân, dân lập đền thờ

Hại dân, dân đái ngập mồ thúi xương!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Center page
GIỚI THIỆU SÁCH
ANGKOR SỰ THẬT CUỘC CHIẾN
angkor thom 7


Quyền Được Biết



Trang tin Quyền Được Biết xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc khắp thế giới một tác phẩm mới có tựa đề: "Angkor Sự thật cuộc chiến" của Nguyên Anh, một cây viết tự do tranh đấu cho Việt Nam.
Đây là một cuốn tiểu thuyết được viết theo dạng hồi ký của chính tác giả trong đó chứa đựng những câu chuyện thương tâm về một thế hệ trẻ tại miền Nam Việt Nam sau ngày 30/04/1975 bị ép buộc phải cầm súng đi xâm lăng quốc gia láng giềng Campuchia; trong có một chút lãn mạn của Sài Gòn; có những cái chết thương tâm của những thanh niên tìm đường vượt thoát khỏi đội quân cộng sản để tìm tự do và những sự thật man rợ nhất mà loài người chưa hề nghĩ đến.

Thế giới đa phần chỉ nghĩ đến cuộc chiến giữa hai miền Nam - Bắc trước 1975 và gần như không biết tới cuộc chiến kéo dài 10 năm từ 1979 cho đến 1990, do đó tác phẩm này sẽ là một tác phẩm chấn động thế giới khi biết được lý do vì sao mà Việt Nam xâm lược CPC trong đó hơn 100.000 binh sỹ đã bỏ mạng và hơn 20.000 người phải mang thương tật vĩnh viễn.
Khác với những tác phẩm khác của các nhà văn trong nước viết về CPC, cuốn tiểu thuyết "Angkor Sự thật cuộc chiến" sẽ đưa bạn đọc quay ngược thời gian trở về Việt Nam những năm 80 của thế kỷ 20 trong đó nói nổi lên những thân phận con người khốn khổ dưới sự cai trị bạo tàn của cộng sản, bạn đọc sẽ thấy được những sự thật bị bưng bít và bị dấu diếm đến cho tận hôm nay.
Để thỏa mãn tham vọng bành trướng làn sóng Đỏ ra các quốc gia Đông Nam Á, Hà Nội đã hy sinh nhiều sinh mạng nhằm dựng lên đế chế cộng sản Heng Samrin - Hun Sen với mong muốn chúng sẽ là những đàn em trung thành thế nhưng ngày nay chính cái chính phủ bù nhìn do họ dựng lên đã đi theo trục Trung Quốc phản bội lại Việt Nam vì thế cuộc chiến Việt Nam - Campuchia chính là một quyết định sai lầm và ngu ngốc khi thế giới quay lưng cấm vận một yếu tố dẫn đến việc thua sút các quốc gia trong khu vực hàng trăm năm phát triển hôm nay.

Cuốn sách: "Angkor Sự thật cuộc chiến" đang trong giai đoạn chỉnh sửa hậu kỳ, khác với những ấn phẩm trước của Nguyên Anh; tác phẩm này sẽ công bố ngày hoàn thành; mời gọi các nhà xuất bản từ Hoa Kỳ, Châu Úc và Châu Âu mua bản quyền theo số lượng ấn bản phát hành hoặc phát hành độc quyền; sau đó sẽ được xuất bản bản tiếng Anh để phát hành khắp thế giới.

- Các nhà xuất bản mong muốn tham gia xin vui lòng gửi điện thư tới BBT. Quyền Được Biết theo địa chỉ quyenduocbiet@gmail.com để nhận thông tin trao đổi và ký kết hợp đồng cùng chính tác giả.

- Các tác giả cộng tác có bài viết trên trang tin Quyền Được Biết sẽ nhận được sách biếu với chữ ký của tác giả đề tặng, xin vui lòng gửi địa chỉ nhận sách ngoại trừ các tác giả đang sinh sống tại Việt Nam.

Kính mời bạn đọc xem một trích đoạn trong cuốn sách: "Angkor Sự Thật Cuộc Chiến" của tác giả Nguyên Anh:

Tôi đi hành quân cùng các đơn vị bộ binh, tổ của tôi gồm thiếu úy Chuẩn, một sỹ quan mới ra trường chưa hề tham chiến, còn tôi sử dụng máy truyền tin để gọi pháo về căn cứ bắn yểm trợ cho các đơn vị bộ binh, một thằng lính có nhiệm vụ bảo vệ cho cả nhóm với khẩu AK, trang bị của thiếu úy Cầu chỉ có khẩu súng lục K54 trông thật nhỏ bé nơi chốn này, còn tôi ngoài cái máy truyền tin cồng kềnh thì không đem theo bất cứ vũ khí sát thương nào ngoài cái lưỡi lê quen thuộc, một bình ton đựng nước và cái khăn lau mặt dùng để trùm đầu chống cái nắng như cháy da của cái xứ này.

Sau khi nằm im tại chỗ lực lượng quân đội cộng sản Việt Nam bắt đầu rơi vào tình trạng lúng túng, hổn loạn, những viên đạn cối rơi xuống như mưa, những tấm thân người lính bay lên cao và rớt xuống không trọn vẹn đã đập vào mắt tôi làm cho thần kinh của tôi như tê liệt…những người chiến sỹ trẻ ấy mới hôm qua vẫn đi ngang qua tổ truyền tin chúng tôi nói cười vui vẻ, thậm chí còn có những binh sỹ bông đùa với tôi hồn nhiên, họ vẫy tay chào và nói lớn:

- Đồng hương ở lại nhé, bọn này đi vào chiến trường đây, tớ không về cậu nhớ nhắn với người yêu của tớ là tớ yêu nàng ấy lắm…

Những khuôn mặt ấy tôi không bao giờ thấy lại lần thứ hai, mấy ngày sau hàng loạt chiếc xe Molotova chở xác của họ ra, thân xác của họ được chất thành đống như cá mòi, chỉ còn những bàn chân với đôi giày vải nhô ra khỏi thùng xe, những cái chết mà không có mùi máu, chỉ có mùi tử khí thối rửa lâu ngày, gần một tiểu đoàn chết khát trong rừng già, có cái sự thật nào kinh khủng hơn? 

Tôi bàng hoàng gần như tê liệt hệ thần kinh khi tình cờ mình lại là một chứng nhân cho một sự thật trần trụi về một kế hoạch nướng quân ngu ngốc…

Tôi vẫn tiếp tục lún sâu vào cuộc chiến khi phải theo những đơn vị bộ binh hành quân, chỉ có khác người lính bộ binh là chúng tôi độc lập hoạt động và luôn ở tuyến sau gần các tiểu đoàn, nhưng ở vị trí này tôi đã thấy rõ nhiều cái chết thương tâm của các binh sỹ trẻ với lối điều quân man rợ của những người chỉ huy quân đội Việt Nam.

- Yêu cầu các đồng chí gọi pháo bắn ngay, chúng tôi cần yểm trợ khẩn cấp!

Một tiểu đoàn trưởng hét lớn vào mặt tay thiếu úy chỉ huy của tôi, mau chóng thiếu úy chấm tọa độ và đưa cho tôi, lúng túng mất mấy giây tôi mới có thể nhớ được mình phải dùng ám thoại để gọi cho đơn vị pháo binh đang ở tít mù phía sau…

Tiếng đề pa của quả đạn 130 li vọng lên, một âm thanh như xé rách bầu trời và viên đạn rơi xuống gần mục tiêu của bọn PolPot, tôi gọi máy điều chỉnh một lần nữa theo lệnh của Thiếu úy và lần này hàng loạt tiếng nổ rung trời, những cột lửa tóe lên trông thật nhức mắt, những kho đạn nổ kéo theo tiếng nổ phụ, những cột lửa cao ngất trời cho biết pháo binh đã bắn trúng mục tiêu vào căn cứ của địch.

Ngay lúc đó tiếng thét xung phong vang lên, tên đại úy có mái tóc rễ tre móc từ bên hông ra khẩu K54, hắn lên đạn đánh rốp và hối thúc những người lính bộ binh đang nằm mẹp dưới đất tiến lên xung trận, những người lính Việt Nam với bộ quần áo màu xanh cứt ngựa lập tức đứng dậy cùng thét vang hai chữ “xung phong” và bắn từng tràng dài AK theo bước tiến của mình, lúc này không còn có bài bản nào, cách bắn nào đúng theo công thức, lúc này là lúc để đem cái chết cho người khác hay họ sẽ đem đến cho mình; tất cả đều không biết; chỉ biết nhắm thẳng căn cứ của bọn Khmer Đỏ mà đánh…

Những bước chân của người lính cộng sản Việt Nam mau chóng khựng lại khi tàn quân PolPot lấy lại tinh thần sau cuộc pháo kích, từ dưới hầm chúng bật dậy và lao vào công sự chiến đấu, những làn đạn đại liên đan xen nhau quất thẳng vào những người lính có trang phục mỏng tang, hàng chục thân xác quỵ xuống, những mảnh thịt bị xé toạc và bắn vào không khí như một bản trường ca uất hận của tử thần.

Tên đại úy hò hét khan cả giọng nhưng các người lính vẫn nằm mẹp không chịu tiến lên, họ cảm thấy rằng thân xác của mình chỉ là phù du nhỏ bé trước sức mạnh của phía đối diện, một vài người nhổm dậy chạy tiến lên mấy bước đã nhanh chóng bị tiêu diệt trước cơn mưa đạn từ bên kia chiến tuyến, bọn tàn quân đã điều chỉnh tác xạ chính xác vào đội quân đang trơ trọi giữa cánh đồng!

- Tôi bảo xung phong, đồng chí có nghe không?

Người lính bộ binh trẻ tuổi nhìn tên đại úy với con mắt lạc thần, anh ta hiểu rằng khi mình đứng lên đồng nghĩa với cái chết, nước đái của anh ta thấm ướt cái quần kaki nội hóa và anh tiếp tục nằm lì cố thu mình thật nhỏ bé nhằm tránh những viên đạn đang bay đến.

Tên đại úy lom khom đợi vừa dứt một loạt pháo cối liền phóng tới bên người lính, hắn dùng hết sức bình sinh đá mấy cái thật mạnh vào lưng anh ta nhưng có lẽ tinh thần của người quân nhân đã không còn khi phải chứng kiến sự khủng khiếp của chiến tranh cho nên anh cố nằm im chịu đựng những cú đá từ thượng cấp của mình, điên tiết lên tên đại úy binh chủng bộ binh của một sư đoàn có phiên hiệu biên phòng lôi cổ áo anh dậy xô anh chúi mũi về phía trước và ngay lập tức hắn bắn thẳng vào người lính của mình nhiều phát súng K54, người lính giẫy lên vài cái rồi nằm im bất động, những người lính nằm quanh đó sợ hãi đồng loạt nhỏm dậy thét gào xung phong và chạy lên phía trước, từ đằng sau tên đại úy lúc thúc chạy sau mắt láo liên quan sát xem có người lính nào của mình lẫn trốn không chịu tham chiến, tôi chỉ đứng cách họ chưa đến 100 mét cho nên đã chứng kiến toàn bộ diễn tiến của sự việc, chúng tôi cũng theo lệnh chỉ huy của mình vận động lên theo kịp nhịp tiến quân, khi đi ngang qua người lính trẻ tôi thấy con mắt anh mở trừng trừng, trong con mắt đó có sự sợ hãi, sự phẩn uất, vì có lẽ những giây phút cuối cùng anh biết cái chết của mình đến từ sau lưng; từ đồng chí; từ cấp chỉ huy của mình, tôi kịp dừng vài giây ngắn ngủi để dùng bàn tay run rẩy của mình vuốt mắt cho anh; nhưng rất tiếc đôi mắt của anh đã không nhắm lại; dĩ nhiên với một cái chết trẻ, chết oan khuất như thế người chiến sỹ kia sẽ không bao giờ chịu nhắm mắt, có lẽ tôi cũng sẽ như anh nếu cùng chung số phận...






20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.
01 Tháng Chín 2018
Và nơi hải ngoại đất Saigon Nhỏ, có ông nhà báo chắc ngồi trong tháp ngà, nên đã gõ bài chạy tít: Lạ lùng không hiểu nổi! csVN cho phép dùng đồng nhân dân tệ ở biên giới Việt Trung… Chuyện xài đồng Yuan tức đồng nhân dân tệ còn gọi là tiền Mao, trước năm 2000 dân buôn xứ xã nghĩa chưa quen dùng trong cả mua lẫn bán, nhưng phía thương lái Tầu cộng thì lại không lấy tiền Hồ. Nên xảy ra chuyện bên mua, ai có sẵn tiền Mao sẽ tranh được hàng...
30 Tháng Tám 2018
Thật buồn thay cho một đất nước hấp thụ một nền văn hoá tối ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm, nước mất nhà tan cũng không làm chúng phải quan tâm, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống sa đoạ, nhìn Tổ Quốc đang rơi vào tay giặc từng ngày, từng giờ một cách thờ ơ và vô cảm đến mức khó hiểu. Giá như ngày 2/9 tới đây mà chúng rủ nhau cùng xuống đường đông đảo như ăn mừng đội bóng đá VN chiến thắng thì cục diện sẽ thay đổi rõ ràng ngay, tiếc rằng ngày này lại cũng là ngày chúng rủ nhau đi du lịch xem như là ngày lễ hội của chúng.
24 Tháng Tám 2018
Xin đề cập thêm, trong thời gian khi Tổng thống Obama còn tại vị, CSVN cũng đã tung không biết bao nhiêu tiền cho hãng Podesta (3) thông qua vây cánh của gia đình Clinton, để vận động Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận vũ khí. Như vậy, chúng ta có thể thấy, vận động hậu trường chính trị ở Hoa Thịnh Đốn để Hoa Kỳ ủng hộ hay hậu thuẫn cho CSVN là một chính sách được duy trì thường xuyên không ngừng nghỉ.
24 Tháng Tám 2018
Rõ ràng họ cứ vận hành, vận hành cái chuỗi đó bởi họ biết rằng có một cái guồng khác sẽ tạo ra thứ mà họ muốn ăn mày. Và có cung thì có cầu, kỹ nghệ ăn mày theo hướng ngược lại được dựng nên từ những đàn cứu tế, những nhà phao và những bông sen nhựa trên khắp chốn, trong mọi hang cùng ngõ hẻm. Người thì ăn mày chút đức, kẻ ăn mày chút tiền và sự cung phụng. Đôi khi một vài nhà sư thánh thiện chấp nhận phụng hiến cả đời để mong có thể ăn mày chút nhân cách còn sót lại trong những con người khoác áo nâu đến lễ chùa của mình. Nhưng…!
23 Tháng Tám 2018
Hãy nhận thức rõ kẻ thù của dân tộc Việt Nam, đó chính là đảng cộng sản vì thế biểu tình cần phải nêu rõ chính kiến của mình là không tín nhiệm đảng cộng sản, đảng phải trao trả quyền tự quyết cho dân tộc, ngoài ra còn phải phát động mạnh mẽ phong trào khinh bỉ, tẩy chay người đảng viên đảng cộng sản và những tên vô lại ăn theo trên toàn xã hội, khi đó bọn chúng mới thấy được cái nhục nhã khi mình là một thành viên của cái đảng bán nước hại dân.