“Anh đúng đó, rồi sao nữa?”

12 Tháng Giêng 20181:02 CH(Xem: 935)

 

“Anh đúng đó, rồi sao nữa?”

8888




Mạnh Kim

Đây là nhận xét (hàm ý chỉ trích) của một bạn tên Nguyễn Hiếu bên dưới một status của tôi:

“Chúng ta cứ ru ngủ và lừa phỉnh nhau trên facebook bằng các thể hiện ở các bờ thái cực, hoặc không xấu thì tốt, cũng cất vang tiếng kêu ộp oạp khi cùng ngồi trong một cái giếng và cùng là những chú ếch. Biết mình là ếch, nói cho những con ếch khác nghe mình là ếch, thoải mái tỏa sáng như một con ếch được gắn mác hiểu biết, cho đến khi chưa chịu tìm ra cách để thoát khỏi miệng giếng. Vấn đề ở chổ (sic), anh và tôi có nhận thức để biết cách chuyển thành hành động để tự giúp mình thoát ra khỏi cái giếng mà chính mình đang là nạn nhân không? Cứ ca những bài ca con ếch, vui chơi trên fb bằng các status nhận định chủ quan (được cho là quyền thể hiện cất lên tiếng nói). Hình như chưa đủ lực để thay đổi xã hội, và rất tài tình trong đánh giá xã hội đang xuống cấp. Ok, anh đúng đó, rồi sao nữa?”.

Tôi trân trọng nhận xét này. Dù luôn cố sử dụng Facebook như một phương tiện truyền tải thông tin nhưng tôi cũng không tránh khỏi sự bày tỏ cảm xúc cá nhân, mà trong thực tế đời sống thật, tôi từng nhiều lần chia sẻ với vài bạn thân rằng, việc bày tỏ và thể hiện cảm xúc trên Facebook sẽ chẳng đi đến đâu cả. Ờ, đúng rồi, người ta cũng chỉ “ờ” lên thế, rồi thôi. Xã hội không vì thế mà có thể thay đổi hoặc tốt hơn. Dĩ nhiên không ai có thể triệt tiêu cảm xúc, đặc biệt khi chúng ta đang sống trong một xã hội có quá nhiều bất công, quá nhiều tiêu cực, quá nhiều gam màu u ám. Những tiêu cực bày ra hàng ngày khiến dễ dẫn đến cảm giác bức bối muốn phá phách và gào thét, như thể muốn đập nát để thoát ra khỏi bốn bức tường ngục tù vô hình. Cảm giác này hoàn toàn có thể hiểu. Hiện tượng thể hiện cảm xúc hoàn toàn có thể hiểu. Nghe một quan chức phát biểu nhảm nhí, bạn có thể bình tĩnh được không? Thấy công an đánh chết người, bạn bình thản được không? Thấy tên quan hàm hồ đập phá di tích văn hóa, bạn có thể tảng lờ được không?

Trong khi đó, cùng lúc, lại cũng có những lên án gay gắt về “hiện tượng vô cảm”. Nói thì bị đánh giá là “nói nhảm”. Không nói lại bị chỉ trích là “vô cảm”. Lẩn quẩn quá phải không? Đúng là chúng ta đang sống trong một xã hội có rất nhiều mâu thuẫn trong nhìn nhận sự việc và nhận thức nói chung. Những mâu thuẫn đó tác động đáng kể lên hành vi và phản ứng, dẫn đến những hành vi và cách thức phản ứng chứa đầy mâu thuẫn, thậm chí có khi đưa đến hành vi đạo đức giả và lập luận ngụy biện. Làm thế nào để không “vô cảm” trong khi “đừng thể hiện cảm xúc”? Câu hỏi này, theo tôi, là một trong những câu hỏi của thời đại, một trong những vấn đề lớn nhất của thời đại hỗn mang mà chúng ta đang sống và chịu ảnh hưởng rất lớn từ nó.

Cảm xúc làm lây lan cảm xúc. Nhưng, như thực tế cho thấy, cảm xúc không mang lại giải pháp. “ĐMCS” không phải là một giải pháp. Chế độ sẽ chẳng bao giờ sụp đổ bằng “ĐMCS”. Vấn đề là làm thế nào cùng nhau tìm kiếm giải pháp chứ không phải chia sẻ cảm xúc với những cảm xúc giống nhau. Những tràng pháo tay cũng sẽ chìm đi sau một thể hiện cảm xúc. Những tiếng hoan hô hoặc xưng tụng rồi cũng sẽ bị quên đi trong một thế giới nửa ảo, nửa thật. Sự thỏa mãn của người được kẻ khác chửi hộ, cùng sự đắc ý của người chửi hộ kẻ khác, rồi cũng sẽ bốc hơi đi sau khi ngón tay không còn tê bởi những cái quẹt màn hình. Khi Michael Jackson chết, có những tiếng than khóc, rồi người ta sẽ không còn nhớ nhiều. Khi bạn đóng trang Facebook của mình lại, sẽ có vài người hỏi han, rồi người ta cũng sẽ quên đi sự từng tồn tại của bạn. Chẳng có “ngôi sao” nào mau tắt bằng “ngôi sao Facebook”. Chúng ta chỉ là những cái dấu chấm rất nhỏ trong một thế giới rất to và rất mau quên.

Tôi không hoang tưởng về “sức mạnh Facebook”. Tôi không nghĩ Facebook có thể lật đổ cộng sản. Dù vậy, tôi tin Facebook đang giúp thay đổi nhận thức, đặc biệt khi hoặc nếu nó được dùng như một phương tiện để truyền bá kiến thức, thông tin và bài viết dẫn đến thay đổi nhận thức. Trong bài “Lực lượng 47” (27-12-2017), tôi có viết rằng “Xã hội chỉ có thể thay đổi bằng lý trí và nhận thức chứ không thể bằng cảm xúc. Một xã hội cảm xúc là một xã hội bế tắc. Một xã hội bế tắc là một xã hội bất lực”.

Nói chuyện với một người bạn, anh ấy chia sẻ rằng, khi mà “evolution” còn chưa thực hiện xong thì làm sao có “revolution” (trích nguyên văn từ của anh ấy). Facebook đang giúp xã hội “tiến hóa” và nó sẽ “tiến hóa” nhanh hơn nếu kiến thức và thông tin được chia sẻ với một nhận thức và ý thức nhất định (chứ không phải fake news). Cộng sản không sợ fake news. Cộng sản chỉ sợ sự thật. Cộng sản cũng sợ kiến thức và những thứ ánh sáng soi rọi được chân tướng họ và lịch sử chân tướng họ.

Khi xã hội biết cách “tự giáo dục” bằng những nhận thức mới thì đó là lúc cộng sản mất dần đi sức mạnh của họ. Chế độ cai trị đã mất một quá trình rất dài và bền bỉ để “thao túng” nhận thức xã hội. Chúng ta cũng sẽ mất thời gian rất dài để đảo ngược lại điều đó, bằng kiến thức và ý thức khác biệt. Chia sẻ thông tin có giá trị và ý nghĩa, hơn là nói lên “tâm trạng” khi dẫn link một vụ giết người (mà ai cũng biết), có lẽ là con đường cần đi trong tiến trình “evolution” này. Nếu nó chưa đóng vai trò là một “giải pháp” thì ít nhất nó cũng mang lại điều gì đó cho cộng đồng và nhận thức cộng đồng.

Xã hội đang cần nhiều tiếng nói cộng hưởng. Lịch sử đương đại đang được viết bởi những bài viết phê phán cái xấu và lên án bất công. Cùng lúc, xã hội cũng đang cần một công cuộc xây dựng cái đẹp, một sự kiến thiết nhận thức, có được từ kiến thức chứ không phải cảm xúc cá nhân. Khi chọn sự thật và kiến thức để mang theo lên đường, chúng ta còn có thể bước qua được cảm giác bất lực rằng mọi thứ đều đã vô vọng và không còn có thể cứu vãn. Sự than thở này không phải là bằng chứng của tiến hóa. Sự im lặng cũng không là bằng chứng của tiến hóa. Xã hội đang cần tiến hóa và tiến hóa nhiều hơn. Mà trước tiên, chúng ta cần nhắc nhau rằng điều đó là bất khả thi nếu bản thân mình không tiến hóa.


nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20180111/anh-dung-do-roi-sao-nua

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2020
chính các bạn đã không dám phản kháng, chính các bạn đã thụ động, vô cảm với đồng loại chung quanh, cũng chính các bạn chọn cho mình giải pháp im lặng để đổi lấy sự an toàn, đó cũng chính là đảng csVN và bộ máy an ninh của nó mong muốn, để chúng tiếp tục cai trị dân tộc ngàn đời với câu khẩu hiệu ẩn ý: ‘đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm’. Các bạn đừng nên trông chờ vào bất cứ một thế lực nào có thể giải phóng đất nước dùm cho bạn, các bạn cũng đừng mơ tưởng hão huyền về một chế độ đa đảng phái trong đó ‘tất nhiên có đảng cs ’ như mô hình các nước khác, bởi vì bản chất độc tài, độc ác của đảng csVN...
19 Tháng Mười 2020
Có thể hiểu tại sao Vatican chưa bao giờ đưa ra các tuyên bố ủng hộ hay phản đối ứng viên chính trị nào, đặc biệt trong các cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ. Hồi đầu tháng này, khi Ngoại Trưởng Mike Pompeo khi sang Rome và xin diện kiến đức Giáo Hoàng Francis đã bị ngài từ chối. Hồng Y Piero Parolin phát biểu rằng, "Pompeo thỉnh cầu nhưng Đức Giáo Hoàng đã nói rất rõ ràng là ngài không tiếp các chính khách khi gần đến các cuộc bầu cử". Cần nói thêm, không phải cộng đồng đức tin nào cũng đã truyền tải các hướng dẫn và thông điệp giáo hội đến các tín hữu của mình một cách rộng rãi và chính xác để các cử tri có...
18 Tháng Mười 2020
Thực chất hiện nay không có lâm tặc nào mà không bắt tay với quan chức. Con số 90% lâm tặc hợp pháp ấy là loại có giấy phép, còn lại 10% là không có giấy phép chứ không có nghĩa là họ không móc nối với quan chức chính quyền. Chẳng ai dại phá rừng mà không mua chuộc kiểm lâm, vậy nên trong 10% không có giấy phép ấy thì phần lớn là có ăn chia với kiểm lâm chứ họ chẳng thể khai thác một mình. Vậy nên, rừng bị phá, thiên tai ập đến thì trên 90% là bởi quan chức chính quyền này chứ không ai khác. Với chính quyền CS thì dân hãy chuẩn bị tinh thần “sống với lũ”. Từ “lũ” ở có thể đây được hiểu là “lũ lụt” mà cũng có thể được hiểu...
18 Tháng Mười 2020
“Họ là người có đạo, rất sùng đạo, và luôn luôn dạy cho con cái mình không bao giờ tham nhũng, ăn cắp, lợi dụng, ăn gian hoặc lười biếng. Nhưng mà khi đề cập tới Tổng thống Trump thì họ tôn sùng ông ta như là Chúa trong khi đạo của họ nói không được tôn sùng ai như Chúa,” chị chia sẻ. “Mỗi khi nói tên của ông tổng thống đó thì dường như hai bên đã bắt đầu lườm nhau. Mình thì không muốn nói gì xấu về ông ta. Bên kia thay vì bàn về ông Trump như là chủ đề thì họ liền đổi qua hướng Đảng Dân chủ thế này, thế kia. Thật sự mình là cử tri độc lập, không theo Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa, nhưng mà họ luôn luôn...
16 Tháng Mười 2020
Tiếc rằng người Việt trong và ngoài Việt Nam, dưới thời đại của Trump, đã xem thường chữ Nhân và mang tinh thần nô lệ, chờ đợi, mong đợi Trump đánh Trung Quốc mà không hề nghĩ rằng chẳng có anh Mỹ nào, cho dù là Trump, sẽ đánh Trung Quốc sập mà chỉ là quyền lợi của Mỹ. Mỹ đã bán Việt Nam một lần trong năm 1975 thì Mỹ sẽ sẵn sàng bán Việt Nam lần thứ hai, thứ ba, thứ tư cho quyền lợi của Mỹ. Và người Việt không học được bài học lịch sử thì trước sau cũng sẽ mất nước như dân tộc Chiêm.
16 Tháng Mười 2020
Đến hôm nay, trong những cuộc vận động tranh cử, ông ta lại xoay trở lại với chiêu trò mị dân láo khoét đến trắng trợn “Trung Quốc sẽ chi trả cho những thiệt hại sinh mạng do Covid-19 gây ra ở Mỹ”. Đối với Donald Trump, mạng sống người dân cũng dễ dàng được đổi qua hối đoái bằng đồng đô la, không hơn không kém. Cứ nhìn lại tất cả những kế hoạch, những ký kết, những phương sách làm việc và những hoạt động suốt thời gian làm tổng thống 4 năm qua của ông ta, người ta đều thấy nó xoay quanh … đồng tiền. Cái gì cũng được tính toán, cũng được xây dựng trên đồng tiền. Đồng tiền chính là ông chủ của Donald Trump...
16 Tháng Mười 2020
Tuy ông Phúc Niểng có nói những lời quát mắng cấp dưới nhưng ngay đó ông ta lại hạ giọng và nói với Nguyễn văn Thể là, đằng rằng tôi cũng biết là các anh đã ăn bớt quá nhiều gây ra hậu quả nghiêm trọng, tuy nhiên những người hưởng lợi là chúng ta, nếu lần sau phải biết khôn khéo trong chuyện này và phải nhớ rằng một điều là ăn ít thì no lâu, không bị kẻ khác chĩa mũi vào, nhất là chuyện này mà lan tỏa trên FB sẽ bị ảnh hưởng niềm tin đối với chúng ta rất nhiều, thôi thì lỗi này là lỗi của một tập thể, người chịu trách nhiệm lớn nhất sẽ là Bộ Trưởng Giao thông vận tải Nguyễn Văn Thể,...
15 Tháng Mười 2020
Gần đây nhất, Anh Lê Hoàng Nguyên ở Houston, một người thuộc đảng Cộng Hòa, chưa hề bỏ phiếu cho một tổng thống Dân Chủ nào, năm nay tuyên bố sẽ ủng hộ ông Biden vì sự nguy hiểm của Trump đối với nền dân chủ. Thế là người Việt ủng hộ Trump lấy hình của anh Nguyên, cho anh ta mặc cái áo cờ đỏ sao vàng, một hình thức chụp mũ, bôi nhọ cá nhân của anh Nguyên bằng một tấm hình ngụy tạo để mọi người tin là thật. Vậy hỏi những người này có thực sự hiểu rõ cộng sản? Hay họ nói chống cộng sản nhưng ủng hộ một cá nhân mà hành động, tư cách, nhân phẩm đều có bản chất của cộng sản; và sẵn sàng chụp mũ...
15 Tháng Mười 2020
Điều buồn cười là chúng ta sống dưới chế độ dân chủ. Đa số có ưu tiên hơn thiểu số. Chúng ta (CĐVN) là thiểu số nhưng thiên kiến chính trị khiến chúng ta quên đi những nhu cầu của dân Mỹ (đa số). Nếu một mai, Trung Cộng yếu thế nên chấp nhận điều kiện thương mại của Mỹ và Mỹ bỏ rơi VN, tuy vẫn giữ quyền đi lại trên biển Đông, thì CĐVN sẽ làm gì? Khóc? Chửi? Tiếp tục du lịch cho quên ngày tháng? Lắng nghe lý luận của hai bên thì mới thấy kiến thức chính trị của người Việt còn ấu trĩ lắm. Khi chính trị gia Mỹ gốc Việt còn nói nhảm thì thường dân Mỹ gốc Việt nói bậy có nghĩa lý gì? Chỉ buồn cho người Việt ngoài Mỹ hay trong nước...
15 Tháng Mười 2020
Nhưng hỡi ôi, chưa bàn đến chuyện Trump đánh Trung Quốc thắng bại ra sao thì ngay trong chính cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ đã nổ ra xung đột gay gắt giữa hai phe “chống Trump” và “cuồng Trump”. Ta có thể nhận thấy phần lớn những người “cuồng Trump” là những bậc trưởng thượng đã từng sống hoặc chiến đấu trong chiến tranh Việt Nam. Họ tức tưởi khi phải rời bỏ quê hương sau 1975 đi tìm tự do vì không đội trời chung với chủ nghĩa Cộng Sản. Quá khứ tị nạn tang thương lâu ngày hình thành một vết sẹo với những cơn đau không bao giờ nguôi. Họ nhìn về quê hương bị cai trị bởi độc tài mong muốn một tương lai...