Hồ chí Minh có chống Pháp giành độc lập không?

26 Tháng Mười Hai 201712:30 CH(Xem: 2970)

 

Hồ chí Minh có chống Pháp giành độc lập không?

 hcmleclercandsainteny-1

                          Bác Hồ đang chống bọn Thực Dân Pháp nè các cháu Dư Lợn Viên



Bút Sử
 

 


Đảng Cộng Sản Việt Nam cho rằng Hồ Chí Minh là một người thương dân lo nước, cả đời chỉ biết đấu tranh, không màng đến chuyện lấy vợ sinh con… Từ 1945 đến nay, những đánh bóng này vẫn còn vang dội, nhất là trong nước với bức màng che phủ và hệ thống thông tin một chiều. Huyền thoại được tạo dựng bởi những tiểu huyền thoại. “Sự Thật về Hồ Chí Minh” là phim tài liệu dài gần 2 tiếng đa phần trình bày về con người Hồ Chí Minh, những hệ quả ông để lại, những hành động và “sáng tạo” của Đảng Cộng Sản Việt Nam khi đề cập tới nhân vật lãnh đạo của họ.

 

Những chứng minh ông không ra đi “tìm đường cứu nước” mà chỉ vì hoàn cảnh xuất ngoại để nuôi bản thân. Thân sinh ông là Nguyễn Sinh Sắc bị mất chức quan tại triều đình Huế vì khi say rựơu đã làm ra quyết định đánh chết một người dân, và ông phải xuôi Nam tìm phương sống khác. Các sử gia đã đưa ra nhiều tài liệu từ các văn khố cho thấy Hồ Chí Minh đã ăn ở với nhiều phụ nữ, trong số đó có cô Nông Thị Xuân và cô đã bị sát hại chỉ vì muốn làm vợ chính thức của ông Hồ. Phim trình bày tội ác ông Hồ khi phát động chiến thuật Cải Cách Ruộng Đất. Vụ ngụy tạo Hồ là danh nhân văn hoá thế giới khi UNESCO chưa hề vinh danh, vụ làm sai đi ngày chết đã được chứng minh rất khoa học. Phim cũng đã đánh tan luận điệu cho rằng Hồ Chí Minh có tư tưởng mà trong nước đã và đang bắt buộc tuổi trẻ phải học. Tư cách một gian hùng được phơi bày khi các học giả cho thấy “Ngục Trung Nhật Ký” không phải của Hồ Chí Minh làm ra, vụ ngụy tạo ra ngày sinh nhật v.v..

 

Dĩ nhiên DVD này không thể đưa ra hết trọn vẹn về Hồ Chí Minh, một con người có một không hai trong lịch sử. Có phải tất cả chúng ta, mặc dù đã nghe đã đọc một số tội ác của ông Hồ, nhưng thật dễ hiểu và rõ ràng hơn sau khi xem phim này. Có phải chúng ta đang mong tuổi trẻ trong nước được cơ hội biết ra sự thật về một người mà họ in trong đầu là “Bác Hồ kính yêu.” Được như thế có lẽ mỗi ngưòi trong chúng ta tự làm cái cái gì đó trong khả năng để tiến trình vạch trần huyền thoại mau kết thúc.

 

Ở đây, theo đà vạch trần huyền thoại, người viết xin trình bày thêm một “tiểu huyền thoại” về nhân vật lãnh tụ của Đảng Cộng Sản Việt Nam – Hồ Chí Minh có công chống Pháp giành độc lập.

 

Sau khi đã bị thất bại không được Hoa Kỳ công nhận 2/9/1945, Hồ Chí Minh đã tương kế tựu kế làm ra Hiệp Ước Sơ Bộ ký với Sainteny ngày 6/3/1946 để mang Pháp về cai trị tiếp, cùng Pháp chia chát quyền lợi, nhất là được Pháp công nhận và dùng bàn tay Pháp để triệt hạ các đảng phái quốc gia. Đây là giai đoạn nước Pháp cầm quyền bởi Đảng Xã Hội thân cộng dẫn đầu bởi thủ tướng Felix Gouin (1/1946 – 6/1946).

 HinhHoChoMinh1


Đến cuối 5/1946 tình hình lại khác đi. Nước Pháp đang thay đổi thành phần lãnh đạo thuộc phe hữu, không thân cộng lãnh đạo bởi thủ tướng Georges Bidault. Bởi thế mới có vụ thống đốc D’argenlieu lên Hà Nội gặp Hồ Chí Minh để nói về Hiệp Ước Sơ Bộ và cuộc họp tại Fontainebleau sắp diễn ra bên Pháp. D’argenlieu chống đối Hồ Chí Minh quyết liệt khi biết trong Hiệp Ước Sơ Bộ có điều khoản “thống nhất ba kỳ” và ông đã sáng suốt thấy âm mưu nhuôm đỏ luôn miền Trung và Nam. Thế nên để mua chuộc lấy lòng hay đánh phủ đầu D’argenlieu, ông Hồ đã ra lệnh cho treo giăng biểu ngữ, hoa đèn khắp thành phố cho là mừng sinh nhật lãnh tụ Hồ Chí Minh. Câu chuyện này đã được ông Vũ Thư Hiên kể trong phim tài liệu nói trên.

 

Như vậy thì đủ biết ông Hồ trong lúc này đang lo sợ bởi vì phe cánh nắm quyền bên Pháp đang là đối thủ của ông. Hiệp Ước Sơ Bộ đã không được thực hiện trọn vẹn, mặc dù cũng vì hiệp ước này mà có ít nhất 6 ngàn dân Hà Nội và nhiều thành viên của các đảng phái chính trị bị Pháp và Việt Minh sát hại. Phong trào chống thực dân Pháp từ 1945 trở về trước hoàn toàn khác với giai đoạn chống Pháp đầy mâu thuẫn từ 1946. Pháp của năm 1946 và đồng minh Hoa Kỳ phải đương đầu với thế lực bành trướng làn sóng đỏ của Stalin ở Âu Châu và Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông ở Á Châu…

 

Hồ Chí Minh ra lệnh Phạm Văn Đồng hướng dẫn phái đoàn sang Pháp dự hội nghị Fontainebleau để bàn vấn đề Việt Nam ngày 28/5/1946, nhưng ông biết chắc sẽ thất bại. Hồ Chí Minh đi riêng để tìm cách vận động dù rất yếu ớt. Từ 5/1946 đến 9/1946, ông đã gặp nhiều đảng viên cộng sản bên Pháp để tìm cách giúp ông, nhưng cuối cùng thì những người này cũng phải nói rằng nước Pháp đang coi Hồ Chí Minh là đối thủ.

 

HochongPhap2

 

 

Giáo sư William Duiker, tác giả “Ho Chi Minh A Life” đưa ra hình chụp khác thường (trên) của Hồ Chí Minh khi đang đến Paris liên quan tới hội nghị tại Fontainebleau. Ông ghi (trang 426):

 

In early June 1946, the French representative Jean Sainteny escorted Ho Chi Minh from Biarritz to Paris to attend the peace conference at Fontainebleau. Here Ho and Sainteny await the arrival of their plane at the airport in Paris. Sainteny, in his memoirs, noted that Ho Chi Minh appeared exceptionally nervous on the occasion. – Đầu tháng 6/1946, đại diện nước Pháp Jean Sainteny hướng dẫn Hồ Chí Minh từ thành phố Biarritz đến Paris để dự cuộc họp về hoà bình tại Fontainebleau. Đây (trong hình này) Hồ và Sainteny chờ máy bay tại phi trường Paris. Sainteny, trong hồi ký của ông, đã ghi nhận là Hồ Chí Minh tỏ ra rất lo sợ một cách dị thường trên vấn đề Fontainebleau.

 

Hình ảnh một ông Hồ được đề cao và tôn trọng bị phản lại khi tác giả ngưòi Pháp Pierre Brocheux trong cuốn “Ho Chi Minh A Biography” cho người đọc thấy một Hồ Chí Minh bị khinh thường. Hồ đến dự Lễ Độc Lập 14/7/1946. Người ta đặt ghế cho ông ngồi gần thủ tướng Bidault, nhưng ông Bidault tỏ ra không thíện cảm với Hồ và đã  kéo ghế của mình xuống chút để không ngồi ngang hàng với “địch thủ, và sau đó ghế của Hồ được lệnh dời xuống vài hàng .” Hiện tượng buồn cười này đã được Jacques Dumaine ( lo về sắp xếp, protocol) đăng trên báo sau đó.Giáo sư Brocheux viết (trang 120) về những tuyên bố của Hồ Chí Minh:

 

The Fontainebleau Conference came to a sudden halt. The night before Ho was to return to Vietnam, Salan said to him – and Ho must have known it was true – “We are going to fight each other, and it will be very difficult.” Indeed, Ho had told Sainteny and Marius Moutet, “If we have to fight, we will fight…You will kill ten of us and we will kill one of you, but you will be the ones who grow tired.”- Cuộc họp Fontainebleau bị tạm ngưng. Đêm trước khi Hồ trở về Việt Nam, ông Salan nói với ông ta – và ông Hồ phải đã phải biết đó là sự thật – “Chúng ta sẽ đánh nhau, và nó sẽ rất là khó khăn.” Hơn nữa, Hồ đã nói với Sainteny và Marius Moutet “Nếu chúng tôi phải đánh, chúng tôi sẽ đánh…Các ông sẽ giết chúng tôi 10 người và chúng tôi sẽ giết các ông có 1, nhưng các ông sẽ là những người trở nên mệt mỏi.”

 

Người ta đã thấy rõ bản chất sắc máu trong ông Hồ. Ông chủ trương dùng chiến thuật “biển người” và “tiêu thổ kháng chiến” trong chiến tranh để đạt tới mục đích tối hậu là thực hiện chế độ cộng sản.Thế nên hằng triệu thanh niên miền Bắc đã là con vật thiêu thân qua chính sách của ông.

 

Sainteny là thành viên Đảng Xã Hội, cũng như Marius Moutet. Hai người này đã thật sự giúp ông Hồ, ngay cả cũng trong đêm gặp tướng Salan, ông Hồ đến nhà Moutet rất khuya để ép Moutet ký cái gọi là “Tạm Uớc Fontainebleau 14/9/1946” hay gọi là “Modus Vivendi” khi Moutet lúc đó là Bộ Trưởng Thuộc Địa, không đại diện quốc hội Pháp. Điều nầy nói lên mưu chước Hồ Chí Minh, khi hết phương cứu chữa thì dùng cách câu giờ. Ông mang “tạm ước” ký giữa hai cá nhân về Việt Nam gạt dân chúng là nước Pháp đã ký với ông. Như vậy thì ông đã hạ mình bằng mọi cách để được nằm trong “liên hiệp Pháp” cho Pháp hiện diện tại Việt Nam để tiếp tục cai tri. Thế thì sao gọi là chống Pháp? Dù vận động lòn cúi cách mấy Pháp cũng không chiu. Cuối cùng thì Hồ Chí Minh cũng phải chuẩn bị chiến tranh với Pháp, và khi ấy thì ông hô hào bằng những văn thư kêu gọi toàn dân chống Pháp, và ông thừa biết Pháp lúc này không phải Pháp thực dân hay xâm lược, mà Pháp của màu sắc chính trị mới sau thế chiến thứ 2 chấm dứt.

 

Giáo sư Brocheux nhận xét rằng khi bốn tháng ông Hồ ở Pháp về vụ Fontainebleau, ông Hồ đã ghi lại những hiện tượng trong năm 1946.

 

Brocheux ghi (trang 122):

He also noted international events that were important to him, like the declaration of independence in the Philippines in July 1946 and the U.S. atomic test on Bikini Atoll. But was it through ignorance or courtesy that he failed to mention the French evacuation of Lebanon and Syria in 1946, when France was forced to give up its colonialist claims in the Middle East? – Ông ta đồng thời ghi nhận những hiện tượng trên thế giới quan trọng đối với ông, như ngày tuyên bố độc lập của Philippines vào tháng 7/1946 và thử nghiệm bom nguyên tử Hoa Kỳ tại Bikini Atoll. Nhưng có phải do ngu dốt hay tế nhị mà ông ta đã không ghi nhận Pháp rút ra khỏi Lebanon và Syria vào 1946, khi nước Pháp bị ép phải bỏ những thỉnh cầu về quyền thuộc điạ tại Trung Đông?

 

Nước Pháp cũng như các nước có thuộc địa khác, trong giai đoạn 1946, đã trao trả độc lập lại cho tất cả các nước bị làm thuộc địa thì dĩ nhiên Việt Nam không ngoại lệ. Hơn nữa, trước đó, 11/3/1945, sau khi Nhật đảo chánh Pháp, vua Bảo Đại đã xé hoà ước 1884 ký với Pháp và đã tuyên bố Việt Nam độc lập. Như lời Brocheux trên, Hồ Chí Minh đã cố tình “quên” vụ Pháp trả độc lập cho Lebanon và Syria vào 1946, trước khi chiến tranh hai bên xảy ra vào 12/1946, bởi vì nếu nêu lên sự thật Pháp đánh Hồ không phải với mục đích thực dân hay xâm lược thì chắc chắn không huy động được quần chúng chống Pháp.Tóm lại, vì tham vọng biến Việt Nam thành một chư hầu của quốc tế cộng sản mà ông Hồ Chí Minh đã bất chấp thủ đoạn. Hồ Chí Minh đã muốn biến cuộc chiến 1946-1954 từ ý thức hệ thành thực dân, thành xâm lược. Ông biết chắc nhãn hiệu “chống thực dân” và “chống xâm lược” thì toàn dân mới hưởng ứng, còn nếu nói ra sự thật Pháp chống ông vì ông là tên quốc tế cộng sản sừng sỏ thì chắc chắn sẽ bất lợi.

 

Như vậy thì huyền thoại Hồ Chí Minh có công chống Pháp giành độc lập cần được phanh phui nhiều hơn cho tuổi trẻ được rõ. Dù lịch sử bị cộng sản bóp méo, xuyên tạc, nhưng phảng phất trong những chi tiết, người ta có thể dùng nó làm đối chiếu với những tài liệu khác để tìm ra một kết luận cho riêng mình. Chiến tranh 1946-1954 chỉ là những trận chiến của cuộc chiến tranh ý thức hệ kéo dài tới 30/4/1975. Cố tổng thống Hoa Kỳ Nixon và Reagan là hai nhân vật am tường về cộng sản và có chính sách đối đầu rất có hiệu quả. Nixon, tác giả “No More Vietnam”, đã viết (trang 31):

“An obsessive fear of associating with European colonial powers blinded successive American administrations to a very simple fact: Communism, not colonialism, was the principal cause of the war in Indochina.” – Sự lo lắng về liên hệ với những thế lực thực dân Âu Châu đã làm lu mờ sự thành công của chính phủ Mỹ về một vấn đề rất đơn giản, đó là: Chủ nghĩa cộng sản, không phải thực dân, là nguyên do chính của cuộc chiến tại Đông Dương.


nguồn: http://hon-viet.co.uk/ButSu_HochiMinhCoChongPhapGianhDocLap.htm


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Sáu 20208:52 CH(Xem: 242)
Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Đó là ông thủ tướng Việt Nam đang thiết kế một bộ máy kinh tài cho gia đình ngay trong bộ máy nhà nước. Bộ máy nhỏ này án ngữ ngay vị trí béo bở nhất trong bộ máy chính quyền Trung ương. Nếu nói chính phủ là một cơ thể sống, thì thủ tướng là bộ não, còn chi cục thuế là cái miệng nhận mọi nguồn thức ăn để nuôi sống cơ thể. Mà ai cũng biết, cái miệng được điều khiển bởi bộ não. Vậy thì với kết cấu cha kiểm soát bộ não, con kiểm soát cái miệng thì đây không phải sự phối hợp hoàn hảo còn gì? Não bảo miệng phải ăn nhiều nhưng nuốt ít thì miệng dám không nghe sao?
03 Tháng Sáu 20208:48 CH(Xem: 167)
Những đảng viên cộng sản khi còn đương chức đương quyền thì xưng là vô thần, có lời bất kính với Trời nhưng khi đến tuổi già và nhất là lúc sắp lâm chung thì lại là hữu thần. Cán bộ cấp Trung ương khi chết có bàn thờ Phật, mời chư tăng đến tụng kinh cho hương hồn mau siêu thoát. Hành động tiền hậu bất nhất của các đảng viên ấy làm tôi liên tưởng đến bài học “Biển bức” (Con dơi) trong cuốn Hán văn của Trần Trọng San: “Điểu dữ thú hống, biển bức thường trung lập. Điểu thắng, tắc biển bức phi nhập điểu quần, viết: “ Ngô hữu lưỡng dực, cố điểu dã”. Thú thắng, tắc biển bức tẩu nhập thú quần, viết: “ Ngô hữu tứ túc, cố thú dã”...
30 Tháng Năm 20204:26 CH(Xem: 804)
Không đâu. Bà xã tao có đi hỏi thăm mấy người bạn có chồng đi tù, họ nói bây giờ tai to mặt lớn, bộ trưởng với lại tướng tá kéo nhau vào tù nhiều quá, không được phòng riêng nữa đâu. Con vợ của thằng tướng Hoá còn kể tù đại gia năm bảy người chung một phòng, cứ cãi nhau đánh nhau đến nỗi quản giáo phải cho mấy thằng tù nghèo vào ở chung để có người can. Bà ấy còn kể thằng bộ trưởng Tuấn 2 lần bị tù đại bàng đánh lén đến rách cả mắt về cái tội lúc còn là bộ trưởng viết sách dạy đạo đức, mang vào trại giam bắt chúng nó học, bây giờ chúng nó ghét...
27 Tháng Năm 202010:07 CH(Xem: 988)
:“Vì vậy các con đừng mãn nguyện làm những con giun con dế, nhưng hãy nuôi ước vọng cao thượng, có chí lớn, tung cánh như chim đại bàng, bay lên cõi trời mênh mông bát ngát. Mỗi khi các con luồn cúi, hay gian dối để được điểm cao, được lợi lộc ích kỷ hay các con dùng bạo lực để giải quyết vấn đề là các con trở thành con giun con dế. Ngược lại khi các con dám trung thực cho dù có bị thiệt thòi và dám quên lợi ích riêng của mình vì lợi ích của tha nhân là các con đang tung cánh đại bàng để bay bổng lên cõi mênh mông của Thiên Chúa”
26 Tháng Năm 202010:00 CH(Xem: 956)
Và mấy chục năm sau, đàn em của hồ, Nguyễn Thiện Nhân, bí thư thành hồ với vai trò quan phụ mẫu chi dân đã không kiểm tra, làm tròn trách nhiệm của mình, y đến chỉ để nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu xong ra về rồi chuyện đâu cũng hoàn đó, không có gì thay đổi!
25 Tháng Năm 20207:55 CH(Xem: 940)
Thật đúng là nhờ có boác cho nên người dân mới khốn khổ đến thế này... Mà cũng lạ, lúc này tuyên giáo đảng hết dám khoác lác boác là ranh nhân văn hóa của thế giới rồi mà chỉ dám để là của Việt Nam. Trò lố thì bị hố là đúng rồi!
24 Tháng Năm 202010:29 CH(Xem: 756)
Tôi thật không hiểu nổi, mới vài phút truớc đây các cô rất thân mật gọi tôi bằng anh làm tôi ngượng quá, và tỏ ra vui vẻ, săn đón, chỉ có mấy phút sau thôi, họ gọi tôi là lão già, và dùng tiếng lóng làm tôi không hiểu gì cả. Tôi lững thững, lếch thếch hỏi đuờng thả bộ về nhà, vừa buớc tới cửa đã thấy anh chị tôi đứng chờ nơi đó trông vẻ nóng ruột lắm. Chị dâu tôi lo lắng : - Tôi biết chú đi lạc rồi. Sao không điện thoại về nhà? Tôi kể lại hết chuyện đi vào nhà hàng, chuyện mất xe đạp, gặp cô bán trái cây, cô bán hàng và cô thu ngân ở tiệm bán đồ kỷ niệm v..v…
23 Tháng Năm 20204:23 CH(Xem: 1047)
Tấm ảnh (chủ xị) là boác, còn lại đàn bà (vật cúng) thì đúng là dọn món boác vốn thích, vậy đâu có gì sai khi bạn diễn ý rằng là boác thèm gì cúng nấy, và cái hay hơn hết là xếp cho boác ngồi trên cái ghế con con, cùng tầm mấy nường ngồi… Bảo đảm khi nhìn tấm ảnh này, những tay cuồng hồ sẽ mắng, sao lại để boác ngồi ngang hàng thế? Ậy cố ý cả đấy, để boác dễ hành sự, nhưng theo tấm ảnh này thì boác không khéo bị bội thực, với hết ngần ấy cái hang tay boác liệt, cũng như khám điền thổ xong boác chỉ có bò!
22 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 972)
Trong sách giáo khoa dạy cho con nít còn nhiều chuyện bịa trắng trợn hơn nữa, sao em không nói? Ai đời trời lạnh lại đi hơ cục gạch cho nóng lên rồi ôm ngủ, nó phỏng cả buồi, cả giái ra ấy chứ. Rồi có thằng già tiến sĩ nào đó còn lên ti vi thuyết giảng là bác hồ biết 29 thứ tiếng. Chúng nó nói láo về bác như thế mà có đứa nào dám phản đối đâu. Mấy thằng người lớn ngồi nghe cũng thế, biết là xạo, nhưng vẫn giả bộ chăm chú nghe, giả bộ vỗ tay, giả bộ tin là thật. Hỏi em xã hội như thế, đứa nào cũng gù, em bắt con em phải thẳng lưng, thành ra nó bị khuyết tật từ năm lớp 4 à?
21 Tháng Năm 20208:46 CH(Xem: 871)
Hiện nay ngành công an có khoảng 1,2 triệu quân chính quy, nhưng thực tế chưa tới 1 phần 10 trong đó là có thể làm giàu từ chức vụ mình có được. Như vậy trong công an, tầng thấp cũng làm lụng để cống nạp cho tầng trên hưởng thụ, trong khi đó chính những người công an viên ở tầng thấp mới hằng ngày đối đầu với hiểm nguy. Họ mất mát quá nhiều và được quá ít, bổng lộc và thành tích thì trên đớp hết. Vậy tại sao các công an viên không đặt câu hỏi rằng "Tại sao ta phải phục vụ bọn chúng? Tại sao không thoái đảng, tại sao không ra khỏi ngành?"
05 Tháng Sáu 2020
Chúng ta không lạ gì với những vụ bê bối trong tòa Bạch Ốc trước kia, nhưng việc một tổng thống kịch liệt chống lại thể chế dân chủ là vô cùng nguy hại. Vì vậy, truyền thông Mỹ phản ứng mạnh là điều tất nhiên. Nhưng thật trớ trêu, đây lại là điều Trump muốn vì nằm trong khả năng ứng xử của mình. Trump úp sấp, lật ngửa những khái niệm quen thuộc, khích động cử tri và cuối cùng ông ta là tâm điểm và luôn có vai trò lãnh đạo. Trump chọc giận các đối thủ và huy động sự hỗ trợ của những người ủng hộ mình. Bản thân ông ta đứng vững trong cơn bão và tận hưởng khoái lạc chiến thắng. Trump biết rằng những cuộc cãi vã...
05 Tháng Sáu 2020
Kỳ thị không còn chỉ là một thuật ngữ xã hội học mà nó còn là một thuật ngữ chính trị học, luật học nhằm chỉ tới những người có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập với đảng và chế độ cộng sản Việt Nam. Những công dân Việt Nam có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập thì bị nhà cầm quyền gọi là “thế lực thù địch, phản động.” Nhà cầm quyền cộng sản VN dùng các lực lượng an ninh, cảnh sát để trấn áp, sách nhiễu, triệt hạ công ăn việc làm, đánh đập, cầm tù. Mục đích của nhà cầm quyền cộng sản VN là loại những nhóm người này ra khỏi các sinh hoạt của đời sống chính trị, xã hội Việt Nam.
04 Tháng Sáu 2020
Thực ra cải cách kinh tế của Đặng không có gì mới, ông ta chỉ cóp nhặt mô hình kinh tế dân chủ gắn với thể chế chính trị độc tài toàn trị ra thứ “XHCN mang màu sắc Trung Quốc”, vậy thôi. Bất chấp Đặng là kẻ gây tội ác lên hàng vạn đồng bào mình, ĐCS Việt Nam vẫn cứ tôn thờ Đặng, vì sao? Vì Đặng chính là tấm gương giúp cho ĐCS có cách trừ khử nhân dân hiệu quả hơn để bảo vệ đảng. Chính vì thế mà ngày nay, ĐCS Việt Nam mới dùng lực lượng quân đội để đi cướp đất dân thay vì làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc.
04 Tháng Sáu 2020
Nhưng từ hơn ba năm qua thì niềm tin vào nước Mỹ đã trở nên mong manh nhiều khi nhìn thấy uy tín, sức mạnh mềm, ảnh hưởng cũng như vai trò lãnh đạo đó của nước Mỹ đang giảm sút hẳn trên thế giới; sự kiện George Floyd cùng với những lời kêu gọi mang tính chia rẽ, kích động bạo lực của người đứng đầu Nhà Trắng khiến hình ảnh nước Mỹ mất đẹp đi nhiều. Tuy nhiên, khi đọc những phản ứng, những bài viết mạnh mẽ của Cha James Martin-một linh mục Dòng Tên người Mỹ, chủ bút tờ “Jesuit Magazine America” ("The Bible is not a prop": Religious leaders, lawmakers outraged over Trump church visit", NBC News)...
04 Tháng Sáu 2020
Tất cả những cuộc biểu tình nổ ra 2 bữa nay và những ngày sắp tới đang bắt đầu chuyển hướng. Chưa bao giờ Phong Trào Black Lives Matter lại được đa số dân Da Trắng và các công ty xí nghiệp, đóng góp về tài chánh và công sức nhiều như hiện nay. Nó không còn đơn thuần chỉ là sự đòi hỏi công lý cho George Floyd nữa. Ở những thành phố giàu có và những vùng phụ cận, người ta bắt đầu thấy những cuộc xuống đường ôn hòa của các nhóm trẻ gần như hoàn toàn là da trắng, được sự ủng hộ của các tổ chức đứng phía sau. Chỉ còn đúng 5 tháng ...
02 Tháng Sáu 2020
do bạn thắc mắc cho nên tôi cũng nói cho bạn rõ người Việt bên Mỹ này cũng có năm bảy dạng người, người có học thức, tri thức thì họ thường ít nói và thích lắng nghe, còn cái bọn thùng rỗng thì lại thích kêu to, loại Việt Kiều Ô Đi Ghe (Chứ không phải ODP) nhiều lắm, hồi ở VN chúng chỉ canh me mấy chiếc tàu vượt biên là phóng lên đi lụi không thì la lên là bể kèo, bọn này đến đây dù cho chúng có là triệu phú, tỷ phú đi nữa nhưng mở miệng ra là biết rằng “Ngu không thể cải tạo” rồi, còn cái đám Ô Đi Ghe đời sau đến Mỹ bắng các chương trình đoàn tụ kết hôn, qua xứ này họ cũng có đi học vỏ vẻ vài câu dăm ba chữ để sủa chút chút...
02 Tháng Sáu 2020
Người Việt chống Cộng luôn mồm “ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Những người này và Donald Trump đã quên đi một điều là, chưa hề có một cuộc đàn áp nào trong lịch sử, có thể dẹp tan được những cuộc đấu tranh. Ít là trong một thời gian ngắn của 5 tháng. Ông Trump và những người ủng hộ ông ta quên đi một lịch sử gần đây nhất, mới xảy ra vào ngày 15 tháng 3 năm ngoái ở Hongkong mà chính quyền dã man Cộng Sản Trung Quốc còn chưa dẹp được, nói chi Donald Trump với 5 tháng trời phù du còn lại.
02 Tháng Sáu 2020
Nhưng điều đáng nói ở đây là hệ thống tư pháp Mỹ không bao che cho cái sai, không đổ thừa kẻ này để chạy tội cho kẻ kia, lại càng không có chuyện huy động cả bộ máy chính quyền vào cuộc bao biến sai thành đúng như CS Việt Nam thường làm. Đấy mới chính là điều làm nên vĩ đại của nước Mỹ. Chính vì thế, dù cho có lúc nước Mỹ xảy ra bạo loạn như vậy, thế nhưng nước Mỹ vẫn không giảm đi sự hấp dẫn vì cốt lõi, nó vẫn là một nhà nước pháp quyền mẫu mực mà nhiều dân tộc bị độc tài áp bức đang hướng tới. Bạo loạn rồi sẽ qua, chỉ có pháp quyền và tinh thần đòi hỏi công lý mới là giá trị trường tồn.
01 Tháng Sáu 2020
Khi người dân Hong Kong xuống đường biểu tình đập phá thì họ biện minh là “con giun dẵm mãi cũng oằn”, “biểu tình bất bạo động mãi không thể có kết quả”, “đấu tranh cho chính nghĩa thì phải xử dụng mọi phương tiện trong tay, kể cả bạo lực” bô lô ba la, hoặc có người còn bào chữa là “bọn phá phách, đốt nhà, đốt xe trong những cuộc xuống đường ở Hong Kong, chính là người của Trung Quốc gài vào đấy. Thế nhưng ở Mỹ, cũng những sự việc như thế xảy ra, thì tất cả đều là “Bọn Đen nó vốn thế”, “Chỉ chờ cơ hội để cướp phá”, “Không ăn cướp, không đốt nhà, thì không phải bọn da đen”… Bởi trong lòng đám người này...
01 Tháng Sáu 2020
ếu giới chính trị không có các biện pháp cải tổ, bất bình đẳng xã hội sẽ tiếp tục gia tăng. Đó là lý do tại sao cuộc bầu cử tháng 11 đóng một vai trò đặc biệt quan trọng. Chính quyền Trump ra sức bảo vệ các ngành công nghiệp cũ. Các ngành công nghiệp như than đá sẽ không phải là một phần của nền kinh tế năng động trong tương lai, dựa trên tri thức. Trong khi đó, đảng Dân Chủ quan tâm nhiều hơn về bất công xã hội ở Mỹ, họ muốn chuyển đổi nền kinh tế về hướng xã hội hơn. Do đó cuộc bầu cử tháng 11 là một quyết định về đường hướng phát triển. Nếu người dân chọn con đường của Trump thì thất nghiệp và bất bình đẳng sẽ ...