BOT, ai đang làm nhục đảng, nhà nước?

16 Tháng Tám 20171:12 CH(Xem: 4189)

BOT, ai đang làm nhục đảng, nhà nước?

images1178493_15_nguoi_vi_pham_giao_thong_quay_xe_bo_chay_Phunutoday.vn


VietTuSaiGon



C
âu chuyện nóng nhất trong
 tuần này, có lẽ không riêng gì chuyện nhà nước tăng thuế đất phi nông nghiệp lên 200%, 300%, thậm chí 700%. Mà có lẽ chuyện về trạm BOT Cai Lậy, Tiền Giang là câu chuyện hot nhất trong tuần, thậm chí trong tháng và trong năm, mà sâu xa hơn nữa là hot nhất trong lịch sử cầm quyền của chế độ Cộng sản.

Chuyện nóng của tuần, của tháng, của năm thì nghe ra hợp lý, nhưng sao lại xem đây là chuyện nóng nhất trong lịch sử cầm quyền của người Cộng sản? Câu trả lời nằm trên hai lý do: Chuyện tưởng như chơi này lại là dấu ấn rất lớn trong nhận thức của người lao động mà ít ai ngờ tới, đó là giới tài xế lái xe; Nhà nước đã để cho các cơ quan cấp dưới làm nhục chế độ một cách công khai và quả nhục này không thể nào gở được.

Ở khía cạnh nhận thức của giới tài xế, có thể nói rằng câu chuyện giới tài xế ờ Quảng Bình, Hà Tĩnh dùng tiền lẻ để phản đối việc thu tiền trạm chặt chém là ngòi nổ, khai mở cho quả bom Cai Lậy lần này. Sực việc ở Cai Lậy đã phát triển theo chiều hướng nhà thầu và nhà nước bất lực, bó tay bởi họ càng nói càng lộ cái sai, chưa kịp vuốt mặt cho quả đắng này thì lại gặp tiếp quả đắng báo chí phanh phui vụ khai khống 2 chiếc cầu trong xây dựng.

Và ai cũng nghĩ rằng giới tài xế luôn cắn răng chịu đựng mọi thứ bởi họ có thể bị công an thổi phạt, ép lỗi bất kì giờ nào. Nhưng “con giun xéo lắm cũng oằn”, không phải tự dưng, vô cớ mà có hàng loạt cái chết thương tâm của các cảnh sát giao thông do tài xế cho xe cán chết. Bởi sức chịu đựng của con người có giới hạn, một khi anh dùng quyền lực và lý sự cuồng ép chế người ta đến mức họ không chịu nổi nữa, nhất định kẻ gánh hậu quả phải chính là anh. Những cảnh sát giao thông coi bánh mì to hơn tính mạng, sẵn sàng bâu lên đầu xe, nắm lấy cần gạt nước để che tầm lái của tài xế thì miễn bàn.

Giả sử bị rớt, anh ta chết hoặc tài xế không dừng lại, đâm phải tường hay lệch xuống hố thì cả một xe hành khách chết. Những kẻ mặc quân phục công an nhân dân, vì một ổ bánh mì mà sẵn sàng leo lên che mất tầm lái của tài xế để chặn xe thì nên có hai việc cần làm với họ: 1. Cho họ đi giám định tâm thần; 2. Truy tố trước pháp luật vì âm mưu giết người hàng loạt hoặc vô trách nhiệm, gây nguy cơ chết người hàng loạt. Muốn tỏ ra nghiêm minh, muốn được lòng dân, nhà nước cần phải làm như vậy.

Và nhà nước muốn được lòng dân, cần phải dẹp ngay tất cả các trạm BOT trên các trục đường Việt Nam, bởi thuế của dân anh đã thu nhiều hơn mọi quốc gia khác, hà cớ gì anh phải gọi nhà đầu tư xây dựng trạm BOT? Vậy tiền của dân thu về bấy lâu nay anh để đâu? Phải chăng xây trạm BOT là một cách khiêu chiến với dân rằng “tao đã lấy tiền của mày rồi, xài rồi, và còn lấy nữa, lấy mãi!”? Nếu không thích khiêu chiến với nhân dân thì tốt nhất nên có động thái thể hiện mình tử tế và sòng phẵng, phải dẹp gấp các trạm BOT tại Việt Nam. Vấn để hoàn vốn hay bù lỗ cho nhà đầu tư thì bắt các chủ tịch tỉnh, bộ trưởng, thứ trưởng có liên quan chịu trách nhiệm bởi chính họ đã làm sai, đã gian lận trong ngân sách xây dựng và thả cửa cho nhà đầu tư.

Sự bất bình cũng như cách ứng xử của giới tài xế khi đi qua trạm BOT Cai Lậy, Tiền Giang cho thấy họ đã nhận thức được rằng mồ hôi, nước mắt và cân não của họ bỏ ra đã bị lợi dụng, họ phải đấu tranh để lấy lại nó một cách chính đáng. Và đấu tranh để triệt tiêu cái xấu, để lấy lại sự sòng phẵng và nghiêm minh cho bản thân và đất nước là một cách thể hiện lòng yêu nước, bày tỏ nguyện vọng đóng góp cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh… tốt nhất trong tình huống này.

Rất tiếc, nhà nước không những nhìn nhận những tín hiệu tốt đẹp này mà còn chống đối và cố tình làm cho vấn đề trở nên sai lệch, rối rắm, thậm chí thối nát. Thay vì chấn chỉnh để tìm thiện cảm của nhân dân, nhà nước lại tự làm nhục mình, thậm chí trét dơ lên cả bề dày lịch sử cầm quyền của mình vì những cái lệnh, những qui định ngu xuẩn, và cấp dưới đã ngu xuẩn làm nhục cấp trên, bôi nhọ vào lịch sử đảng. Bởi không nói, không làm thì không ai biết cái nhục này. Mà cái nhục này là cái nhục gì vậy?

Cái nhục mà tôi muốn nói ở đây là sự lừa đảo đã bị bạch hóa sau gần 50 năm. Câu chuyện tịch biên tài sản của nhân dân vô tội vạ, phi nhân tính tưởng như đã xếp lại bằng một chính sách tử tế nào đó. Nhưng không, sự bịp bợm này vẫn tiếp diễn, và nó thể hiện một cách lộ liễu khi nhà nước tuyên bố những ai dùng tiền lẻ qua trạm BOT Cai Lậy sẽ bị phạt tù 5 năm hoặc tuyên bố đã có 16 bản số xe chuyên dùng tiền lẻ qua trạm, đã chuyển qua cho ngành giao thông để xử lý. Đến mức này, người ta buộc phải đặt câu hỏi vậy tiền lẻ là gì? Tiền lẻ của ai? Giá trị của tiền lẻ?

Nên nhớ, để có hai trăm đồng lẻ mà hiện tại các tài xế thanh toán với trạm BOT Cai Lậy, trước đây 20 năm, người ta đã bán cả chỉ vàng mới cầm được nó, và trước đây 30 năm, 40 năm, người ta phải bán cả lượng vàng mới có được nó. Và đã có không ít người bán vàng để mua công trái, để gởi tiết kiệm, kết quả là sau 30 năm, 40 năm, cả một gia tài của người ta không đổi nổi một ổ bánh mì. Điều này cho thấy đồng tiền Việt Nam đã rớt gái trầm trọng, uy tín và quyền lực nhà nước không đủ để bảo chứng cho tài sản của nhân dân khi nhân dân ký gởi tài sản của họ cho nhà nước.

Nên nhớ, để có hai trăm đồng cầm trên tay, người ta từng bán cả chỉ vàng, thậm chí cả lượng vàng hoặc bán sức lao động, bán sự cống hiến, sáng tạo cho nhà nước. Và người dân cầm tờ tiền trên tay cũng có nghĩa là đang cầm cái giấy chứng nhận nợ của nhà nước đối với họ trên mọi nghĩa. Mà cái giấy chứng nhận này có giá trị bao nhiêu lại tùy thuộc vào tài năng và uy tín của nhà nước bấy nhiêu. Ở Việt Nam, cầm tờ giấy bạc chứng nhận nợ của nhà nước trên tay chẳng khác nào cầm một bằng chứng về tính chơi quỵt của nhà nước. Và tính chơi quỵt này phát triển đến đỉnh điểm khi chính nhà nước mở miệng thoái thác, khước từ món nợ của họ một cách trơ tráo nhất.

Trường hợp đòi phạt tù hay hăm dọa tài xế ở BOT Cai Lậy, Tiền Giang là một kiểu chơi quỵt và hợp thức hóa sự chơi quỵt này. Bởi 200 đồng là tờ tiền vẫn còn giá trị lưu hành tại Việt Nam, 500 đồng là tờ tiền còn giá trị lưu hành tại Việt Nam. Nếu trạm BOT Cai Lậy, Tiền Giang không muốn cho nhân viên của mình phải đếm tiền tốn thời gian thì nên có một trạm đổi tiền lưu động, có đội ngũ linh hoạt, xông xáo, nằm cách trạm BOT chừng 1km. Các xe đến đây, phải cho nhân viên ra đón xe (việc này có thể hợp tác với ngành giao thông để họ hưởng tăng ca), xin phép hỏi tài xề thử có nhu cầu đổi tiền lẻ ra tiền chẵn hay không. Và nếu tài xế chịu đổi thì đổi sang tiền chẵn, chấp nhận bù giá cho tiền lẻ một chút, ví dụ như một triệu tiền lẻ đổi được một triệu không trăm hai mươi ngàn tiền chẵn, xem như khích lệ đổi và bù thời gian làm phiền nhà xe.

Sau đó thì tài xế sẽ qua trạm bằng tiền chẵn, mọi việc êm xuôi. Chứ đừng dại dột qui định cấm tiền lẻ, vì tiền lẻ cũng là tiền, là mồ hôi, xương máu của nhân dân và là nợ bằng danh dự, uy tín của nhà nước. Cấm hay xem thường tiền lẻ có nghĩa là đang bôi bẩn vào nhà nước, đang hạ nhục quốc gia, thậm chí là đang phản quốc! Nên nhớ là vậy, các ông các bà nào còn định cấm tiền lẻ thì nên học và đọc thật kĩ về bản chất của tiền và nhà nước để tránh làm những trò dại dột bôi bẩn thêm vào gương mặt của đảng, nhà nước nữa!

RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 20208:46 CH(Xem: 139)
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 20208:46 CH(Xem: 62)
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 20208:42 CH(Xem: 143)
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 202010:33 CH(Xem: 323)
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 202010:21 CH(Xem: 108)
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 202010:50 CH(Xem: 358)
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 202010:45 CH(Xem: 211)
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 20207:23 CH(Xem: 175)
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.
17 Tháng Mười Một 20208:59 CH(Xem: 174)
Sử gia chuyên về tổng thống Michael Beschloss nói về Trump, “Nếu ông ấy thua, các vị có một tình huống không hề khác với tình huống của Nixon khi ông này từ chức. Nixon đã nói về cánh cửa lao thất đóng sập một tiếng rền vang.” Trump nổi tiếng là sống sót được qua một vụ đàn hạch, hai cuộc li dị, sáu cuộc phá sản, hai mươi sáu vụ cáo buộc quấy rối tình dục và ước đoán chừng bốn nghìn vụ kiện. Hiếm ai thoát được các hậu quả theo cách gian giảo hơn. Chuỗi vận may đó có thể kết thúc hoàn toàn, có lẽ theo cách tàn bạo, nếu ông thua trước Joe Biden. Dẫu cho Trump thắng, những mối đe doạ nghiêm trọng về pháp lí và tài chính sẽ...
16 Tháng Mười Một 202010:22 CH(Xem: 503)
Hãy lo chuyện đất nước mình, hãy nhìn vào đại hội đảng lần thứ XIII, hãy nhìn tên già ham quyền cố vị Nguyễn Phú Trọng đang cố bám giữ hai chiếc ghế quyền lực kìa, hãy nhìn những bất công, bất cập trong đời sống quanh mình, trong cái xã hội bát nháo mang tên nước CHXHCNVN, và hãy đứng lên để kêu gọi người dân tổng biểu tình, gây sức ép thay đổi thể chế chính trị của đất nước mình. Đó mới chính là trách nhiệm của giới trí thức, của thành phần lãnh đạo, chứ đừng có rỗi hơi ngồi bàn tán về cuộc bầu cử tổng thống Mỹ với những nghi án mơ hồ không có cơ sở, bởi vì Việt Nam mới là đất nước của mình chứ không phải Mỹ!
23 Tháng Mười Một 2020
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 2020
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 2020
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 2020
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 2020
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 2020
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 2020
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 2020
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.
17 Tháng Mười Một 2020
Sử gia chuyên về tổng thống Michael Beschloss nói về Trump, “Nếu ông ấy thua, các vị có một tình huống không hề khác với tình huống của Nixon khi ông này từ chức. Nixon đã nói về cánh cửa lao thất đóng sập một tiếng rền vang.” Trump nổi tiếng là sống sót được qua một vụ đàn hạch, hai cuộc li dị, sáu cuộc phá sản, hai mươi sáu vụ cáo buộc quấy rối tình dục và ước đoán chừng bốn nghìn vụ kiện. Hiếm ai thoát được các hậu quả theo cách gian giảo hơn. Chuỗi vận may đó có thể kết thúc hoàn toàn, có lẽ theo cách tàn bạo, nếu ông thua trước Joe Biden. Dẫu cho Trump thắng, những mối đe doạ nghiêm trọng về pháp lí và tài chính sẽ...
16 Tháng Mười Một 2020
Hãy lo chuyện đất nước mình, hãy nhìn vào đại hội đảng lần thứ XIII, hãy nhìn tên già ham quyền cố vị Nguyễn Phú Trọng đang cố bám giữ hai chiếc ghế quyền lực kìa, hãy nhìn những bất công, bất cập trong đời sống quanh mình, trong cái xã hội bát nháo mang tên nước CHXHCNVN, và hãy đứng lên để kêu gọi người dân tổng biểu tình, gây sức ép thay đổi thể chế chính trị của đất nước mình. Đó mới chính là trách nhiệm của giới trí thức, của thành phần lãnh đạo, chứ đừng có rỗi hơi ngồi bàn tán về cuộc bầu cử tổng thống Mỹ với những nghi án mơ hồ không có cơ sở, bởi vì Việt Nam mới là đất nước của mình chứ không phải Mỹ!