Viết cho người cuồng đảng cuồng "Bác"

25 Tháng Năm 20178:24 SA(Xem: 6408)

Viết cho người cuồng đảng cuồng "Bác"

Tuy tuổi cao sức yếu, nhưng bác của chúng ta vẫn hăng hái và thích thú xem...múa cột, múa lửa, tâm hồn bác trẻ trung chỉ thích cháu gái mặc bikini cho nó mát, các "cháu ngoan bác hồ" hãy cố gắng sống, học tập theo tấm gương vô đạo đức của bác nhé...!




Trần Thảo (Danlambao) - Tôi tham gia viết blog chỉ trong một thời gian ngắn. Tôi chả có khả năng để có thể mang hết tâm tư của mình trình bày trong từng con chữ. Nhưng tôi không ngại. Tôi luôn quan niệm những gì chân thật, phát xuất từ con tim của mình, tự nó có khả năng tìm đến những tâm hồn đồng điệu.
Nhưng bên cạnh những người mà trái tim của họ vẫn từng ngày chung một nhịp đập với hằng vạn tấm lòng đang lo lắng khôn nguôi đối với tiền đồ của tổ quốc, của đồng bào trong bàn tay cai trị đầy dã man, đầy bạo lực của chế độ CSVN, tôi lại cảm thấy nặng lòng khi biết rằng còn rất rất nhiều người trẻ Việt Nam, cho tới ngày nay, khi mà bộ mặt thực của chế độ CS đã lộ rõ, họ vẫn luôn đặt niềm tin vào Bác, vào Đảng. Với những người này, Đảng luôn là người dẫn đường chỉ lối, đưa dân tộc vượt qua những thác ghềnh để đến bến bờ vinh quang; Bác là vị anh hùng dân tộc, là danh nhân thế giới, là thiên tài cách mạng, chỉ có ánh sáng chứ không có chút tì vết nào!
Tôi không phải là một chính trị gia hay là một nhà cách mạng, nhưng tôi hiểu rằng, muốn thay đổi được chế độ CSVN để xây dựng nên một thể chế dân chủ, tôn trọng mọi quyền căn bản của con người, thì rào cản lớn nhất mà những con người yêu nước cần phải khai quang chính là tư tưởng lệch lạc mà khá nhiều người trẻ VN ngày nay đang ôm vào trong lòng của mình.
Chế độ CSVN, nếu kể từ ngày mà đảng của nó được thành lập vào năm 1930,thì đã cầm quyền suốt 87 năm. Khoảng thời gian gần một thế kỷ đó, với sách lược tẩy não và tuyên truyền nhồi sọ được thực thi một cách dai dẳng và đồng bộ trong học đường, ngoài xã hội, thì dĩ nhiên có những con người chết sống gì cũng tin vào Đảng, vào Bác.
Điều kỳ quái là, nếu ở vào những thập niên trước đây, thì số người tin Đảng, tin Bác có đông đảo ta còn có thể giải thích được. Bởi vì người dân thời đó bị chế độ bịt kín mọi thông tin về thế giới bên ngoài, tầm nhìn không vươn ra khỏi lũy tre làng, quen chịu đựng với kiếp sống nô lệ cho Đảng, không có nhu cầu thoát ra ngoài vùng trời tự do, xa lạ với những quyền căn bản của con người mà những dân tộc văn minh khác đã được hưởng từ lâu.
Cá nhân tôi đã từng học dưới mái trường XHCN mấy năm. Những câu chuyện tiếu lâm về con người XHCN miền bắc, mới nghe tưởng chừng như do mấy người bất mãn với chế độ vẽ vời ra để xuyên tạc và chế diễu. Nhưng xin thưa không phải vậy! Cá nhân tôi mắt thấy, tai nghe một cô giáo dạy môn Sử cấp ba từ miền bắc vào nam dạy học, chính cô đã hồn nhiên kể cho chúng tôi nghe việc "các chiến sĩ không quân anh hùng của ta" cho chiến đấu cơ tắt máy phục kích trong mây, chờ máy bay của "giặc lái Mỹ" tới là xông ra bắn hạ. Và cũng chính cô giáo này kể rằng mắt của "Bác Hồ" có tới hai đồng tử.
Tại sao một cô giáo dạy cấp ba, có nghĩa là đã từng tốt nghiệp ĐHSP ngoài miền bắc VN, lại có thể tin vào một điều láo khoét sơ đẳng như thế?
Dĩ nhiên là những cái loa phường, những buổi họp tổ, học chính trị, họp chi bộ, meeting v.v... tất cả đã đóng góp xây dựng nên một niềm tin u mê như thế!
Thời gian mở đầu Cải Cách Ruộng Đất ở ngoài miền bắc, Hồ Chí Minh đã nghe theo lịnh Mao Trạch Đông, đưa bà Nguyễn Thị Năm ra khai đao đầu tiên, dù bà Năm là một ân nhân hào phóng của Tuần Lễ Vàng do Hồ Chí Minh phát động, từng nuôi trong nhà nhiều cán bộ Việt Minh, và hai con trai của bà Năm từng là cán bộ trung cấp trong Vệ Quốc Quân. Để lấp liếm tội ác của mình, để che đậy thói vô tình bạc nghĩa của đảng cộng sản VN và của chính bản thân mình, Hồ Chí Minh đã lấy bút danh CB (Của Bác) để viết bài đại chủ ác ghê!, trong đó bịa đặt ra hằng hà sa số những tội lỗi do HCM tưởng tượng và gán cho bà Năm, như đã từng tra tấn đày đọa nông dân, giết chóc con em bần nông, con số người bị bà Năm giết chết lên tới mấy trăm người v.v...
Tôi tin rằng với bộ máy tuyên truyền của CS miền bắc thời đó, chắc chắn ít có ai thắc mắc về nỗi oan khuất của bà Năm, và dù bà Năm bị xử bắn và được vùi xác đâu đó trong một cái hòm bằng gỗ tạp, bà Năm vẫn bị nhân gian nguyền rủa trăm điều tệ hại.
Và sau này, khi bộ máy của chế độ CS miền bắc nghe theo lời xúi giục của Trung Cộng khởi động cuộc xâm lăng miền nam VN bằng bạo lực, sách lược tuyên truyền nhồi sọ thêm một lần nữa tỏ ra cực kỳ hiệu quả cho tham vọng xích hóa toàn cõi VN của tập đoàn CS Hà Nội.
Trong bất cứ sinh hoạt xã hội nào, dù là trên truyền thông, trong học đường, ngoài đường phố, luôn có những luận điệu tuyên truyền rằng đồng bào ruột thịt miền nam đang ngày đêm đói khổ, bị đè nén trong sự áp bức bóc lột của "Đế Quốc Mỹ và Ngụy Quyền Sài Gòn". Máy chém của ngụy quyền được kéo lê khắp miền nam để giết chóc những người yêu nước v.v...
Trong cuộc sống bị bưng bít mọi thứ về thế giới bên ngoài như thế, làm sao người dân miền bắc có thể biết được rằng người dân miền nam VN không hề bị áp bức bóc lột gì. Tuy nền cộng hòa non trẻ còn nhiều bất cập, nhưng toàn thể nhân dân miền nam VN sống trong an vui và sung túc.
Chính những lời tuyên truyền nhồi sọ gian xảo của chế độ cộng sản đã làm cho bầu máu nóng của nhiều thế hệ thanh niên miền bắc sôi lên sùng sục. Những buổi tiễn người đi nghĩa vụ quân sự, vào nam chiến đấu luôn được bộ máy địa phương tuyên truyền, tổ chức rầm rộ, mục đích duy nhất chính là đẩy người vào cõi chết, thực hiện tham vọng của mấy tên CS đầu sỏ tại Hà Nội.
Hết đợt này tới đợt khác, những bước chân hãnh diện mang trong lòng lý tưởng xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước nối tiếp nhau tiến về phương nam. Trong miền nam kia đồng bào ruột thịt đang ngày đêm mỏi mắt ngóng trông miền bắc vào giải phóng khỏi ngục tù áp bức v.v... Cứ thế và cứ thế thanh niên miền bắc bị vét cạn cho lò lửa chiến tranh, và cũng chỉ có con em của thường dân mới được cái hãnh diện được Đảng trao cho trọng trách vào giải phóng miền nam, còn con em các cụ lớn thì làm gì được vinh dự như thế, chúng toàn đi bằng cửa sau, qua các nước như Liên Sô hay Đông Âu để du học, sau này về nước tiếp nối thân phận nô bộc, phục vụ cho ông chủ nhân dân!
Trong hàng hàng lớp lớp những thanh niên miền bắc vào nam chiến đấu, có bao nhiêu người đặt chân được tới miền nam? hay đã bị sốt rét rừng, bị B52 trải thảm, xác dập vùi đâu đó trên rừng vắng Trường Sơn? Những tấm giấy báo tử có về được tới quê nhà để cho bà mẹ quê lam lũ biết tin thằng con yêu đã sinh bắc tử nam, hy sinh cho Đảng cho Bác, hay vĩnh viễn bị cán bộ địa phương giấu nhẹm, cứ nghĩ con mình vẫn sinh long hoạt hổ đâu đó trong chiến trường miền nam?
Một thời máu lửa trên quê hương Việt Nam với những trò lừa đảo của những tên cầm quyền cộng sản miền bắc đã xảy ra như thế. Ai mà biết được? Ai mà nghi ngờ? Từ khi còn bé bỏng, người thanh niên miền bắc đã được nhồi nhét niềm tin rằng Đảng là tất cả, Bác Hồ là anh hùng dân tộc, là ánh sáng soi đường. Cho tới khi cuộc xâm lược đã được hoàn tất năm 1975!
Người dân miền nam đã hết lòng chiến đấu, bảo vệ nền cộng hòa non trẻ, bảo vệ cuộc sống an vui hạnh phúc của mình, nhưng thế nước lệ thuộc vào sự ủng hộ của Hoa Kỳ, và khi những thế lực quốc tế có thể sắp xếp lợi ích lẫn nhau, họ mặc kệ phận số của người dân miền nam trước nanh vuốt của lũ thú rừng được hổ trợ mạnh mẽ và liên tục bởi Nga Sô, Trung Cộng.
Miền nam thất thủ, và người cán binh cộng sản khi đặt chân tới đô thị miền nam, ngước trật ót nhìn những tòa cao ốc tráng lệ, nhìn những dòng xe tấp nập, những ngôi chợ tràn ngập hàng hóa, và nếp sống thanh lịch đầy đủ của mỗi gia đình người dân miền nam, người cán binh miền bắc đã nghĩ gì? Nhà văn Dương Thu Hương đã nghĩ gì?
Khi cuộc cách mạng tin học mang đến cho loài người trên thế giới những tiện nghi tham khảo tuyệt vời mà vào thiên niên kỷ trước không thể nào có được, những bí mật một thời được giấu kín bởi những người CSVN giờ đã lộ hàng. Những âm mưu, thỏa hiệp bán nước được mấy lãnh tụ đầu sỏ của Hà Nội ký kết với Trung Quốc, Liên Sô đã được bạch hóa. Những tuyên truyền dối trá của CSVN ngày nào bây giờ không thể nào tiếp tục núp lùm được nữa. Hồ Chí Minh với những bản chất được vẽ vời như ông thánh sống, một anh hùng dân tộc suốt đời đấu tranh cho đất nước giống nòi, bây giờ đã gãy cánh thần tượng. Hồ Chí Minh làm gì mà có ý nghĩ ra hải ngoại tìm đường cứu nước, chỉ là hết đường xoay sở cuộc sống, tìm đường đổi đời. Lá đơn của Hồ Chí Minh xin vào học tại Trường đào tạo những cán bộ phục vụ ở thuộc địa của Pháp và bị từ chối đã cho thấy ý đồ của Hồ Chí Minh. Ở Pháp, Hồ Chí Minh đã tham gia hết Đảng Xã Hội, rồi tới Hội Tam Điểm, rồi Đảng Cộng Sản Pháp, tất cả cho thấy ông là một người nhiều tham vọng cá nhân, một kẻ cơ hội, chỉ muốn lợi dụng bất cứ ai làm nấc thang leo lên nắm lấy quyền lực. Ngay như các cụ Phan Châu Trinh, Nguyễn Thế Truyền v.v... cũng bị Hồ Chí Minh lợi dụng, nhưng sau đó Hồ Chí Minh thấy nhóm của cụ Phan Châu Trinh không có gì để lợi dụng nên bỏ ra khỏi nhóm. Sau khi tiếp cận và trở thành đảng viên cộng sản Pháp, tiến tới hoạt động cho Cộng Sản Quốc Tế, Hồ Chí Minh theo lịnh Liên Sô về Đông Dương để mở rộng tầm hoạt động của CNCS, từ đó Hồ Chí Minh trở thành một cán bộ, một đảng viên CS trung kiên. Mục đích đấu tranh giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị của Thực Dân Pháp chỉ là cái chiêu bài mị dân, bề ngoài của người cộng sản nhằm lôi kéo những thanh niên Việt Nam đang nóng lòng vì vận mệnh của dân tộc. Có bao nhiêu thanh niên Việt Nam yêu nước thời 1945 - 1954 biết được bộ mặt thật cộng sản của tổ chức Việt Minh? Có nhưng rất ít, và những người ít ỏi này không cách này hay cách khác đều bị những người cộng sản cho đi mò tôm. Những người như Nhạc Sĩ Tô Hải, Nhà Văn Xuân Vũ v.v... tham gia kháng chiến bằng lòng nhiệt thành yêu nước, tới khi thấy được bộ mặt khốn nạn của người cộng sản thì tay chân của họ đã bị trói buộc, hết đường nhúc nhích. Nhà Văn Xuân Vũ còn có được cơ hội chạy ra đầu thú với VNCH, chứ như Nhạc Sĩ Tô Hải bị kèm kẹp tới bến luôn.
Không có cách mạng tin học, làm sao chúng ta có thể hiểu được từng ngỏ ngách sự thật của những tuyên truyền mà CSVN đã dùng để vận động người dân. Làm sao biết được thánh sống Hồ Chí Minh được tiếng cha già dân tộc, suốt đời không lấy vợ, dành thời gian cho cách mạng, thực sự là một người có đời sống tình dục bậy bạ nhất. Có người lý luận rằng Hồ Chí Minh quyền uy như thế thì sở hữu vài chân dài cũng chả có gì ghê gớm, so với Vua Bảo Đại thì đâu đáng kể gì! Đây rõ ràng là lời ngụy biện. Nếu Hồ Chí Minh có dính líu tới đàn bà, chuyện đó quá thường tình, hơi đâu mà bàn luận cho mệt. Dù Hồ Chí Minh có đi nhà thổ chơi gái cũng là chuyện thường tình ở huyện, nhưng đừng để đàn em và chính mình tự vẽ lên chân dung như một vị thánh sống. Việc Hồ Chí Minh dùng bút danh khác để viết sách tự ca tụng mình như bút danh Trần Dân Tiên trong tác phẩm Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch; hay bút danh T. Lan với tác phẩm Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện đã không còn là chuyện lạ nữa.
Hồ Chí Minh là con người như thế đó. Coi chủ nghĩa CS là lẽ sống, trở thành tín đồ CS trung kiên; coi giải phóng dân tộc như một phương tiện để lôi kéo người yêu nước; tàn độc theo lịnh Trung Quốc tàn sát mấy trăm ngàn người trong Cải Cách Ruộng Đất; đẩy hàng triệu thanh niên miền bắc vào lò sát sinh của chiến tranh ở miền nam. Một con người như vậy có xứng đáng để được tôn thờ khắp nơi, xứng đáng được xem như một anh hùng dân tộc? Có người còn bị chế độ CSVN chơi quả lừa "Hồ Chí Minh là danh nhân thế giới" thế mà cứ cắm đầu cắm cổ tin tưởng. Mỗi lần có người vạch mặt Hồ Chí Minh thì y như rằng sẽ có người nhào ra rống lên "Hồ Chí Minh chẳng những được nhân dân VN tôn kính mà còn được cả thế giới tôn kính, là danh nhân thế giới."
Còn Đảng Cộng Sản Việt Nam, trong mấy chục năm cầm quyền, qua bao nhiêu đời Tổng Bí Thư, thử hỏi họ có làm nên việc gì ích nước lợi dân không? Chả thấy đất nước đi lên một tí nào. Tình hình đời sống của nhân dân càng ngày càng đau khổ vì chịu mấy tầng áp bức từ trên xuống dưới. Môi trường sống thì càng ngày càng tệ, hiện tượng Formosa chỉ là một ví dụ điển hình. Biển, sông, núi gì cũng bị lũ lãnh chúa địa phương toa rập với tư bản nước ngoài, đặc biệt là của Trung Quốc và Đài Loan làm cho tan nát, chia năm xẻ bảy. Người dân đứng lên chống cưỡng chiếm đất đai, ruộng vườn; đòi được sống trong môi trường trong sạch, đòi có tiếng nói chính đáng, tất cả đã bị Đảng CSVN sử dụng côn an, an ninh thẳng tay đàn áp. Những vụ dân đen bị công an bắt vô đồn để gọi là tạm giam điều tra, sau một hai ngày đã trở thành xác chết bất minh bạch. Những vụ cưỡng chế người dân không được sinh hoạt tự do bình thường chỉ để đàn áp những tiếng nói ngược lại với chế độ. Một cái Đảng cầm quyền như thế có xứng đáng là Đảng của nhân dân?
Tôi sinh hoạt trong giới viết blog trong thời gian thật ngắn, nhưng cũng đủ để tôi trải nghiệm nhiều trường hợp bị những người cuồng Đảng, cuồng Bác chửi vào mặt, nào là phản động, không có sự hy sinh tranh đấu của Bác Hồ thì làm gì được như ngày nay, đồ vô ơn, lũ rận chủ đáng chết v.v...
Tuy bị chửi như thế, nhưng tôi vẫn tâm bình khí hòa. Thật tình mà nói, trong thâm tâm của tôi, tôi thấy những người cuồng Đảng cuồng Bác thậ̣t tội nghiệp! Thế giới tuy rộng lớn, nhưng bây giờ trở nên quá gần với chúng ta. Chỉ cần nhích con chuột là chúng ta có thể biết hết mọi tin tức trên thế giới. Nhưng những tâm hồn chai sạn kia, bao năm dài bị Đảng Bác tẩy não và nhồi nhét vô đó những tin tức bậy bạ, rồi cứ thế cắm đầu tin, y như con ngựa bị miếng da ngàm che mắt, một lòng nghe theo Đảng đi về phía trước, dù phía trước là mấp mé vực sâu. Thật đáng thương chứ các bạn nhỉ? Tôi cầu mong ơn trên tiên tổ của giống nòi cho họ chút linh quang để quét sạch u tối, nhìn ra mặt sáng của thế gian này.
25/5/2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 201912:31 SA(Xem: 63)
Ở Việt Nam, luật cho dân là pháp luật, còn luật cho đảng là Điều Lệ Đảng, điều này không cần phải bàn cãi. Ông Nguyễn Phú Trọng từng nói “Hiến Pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng bậc nhất sau nghị quyết đảng”. Đây là một thực tế đã tồn tại từ 74 năm qua. ĐCS đã thiết lập cho nó một nơi có luật chơi riêng mà luật pháp không thể với tới. Chỉ cần 1 chỉ thị của đảng, thì luật pháp sẽ bị vô hiệu hóa ngay. Năm 2016, thiếu tướng Phan Anh Minh phó giam đốc Công an TP. HCM đã thừa nhận “Công an không được trinh sát Đảng viên, vì vướng chỉ thị 15”. Được biết đây là chỉ thị mật được ban ra bởi Nông Đức Mạnh.
15 Tháng Mười 20199:59 CH(Xem: 213)
Nhưng trước khi chỉ về làm người "tử tế" thỉ chỉ cũng đã kịp gài thằng con trai chơi bời phóng đảng khi du học tại Mỹ của mình vào cái chức Phó Viện Trưởng Viện Pasteur Sài Gòn trong khi đó năng lực của nó thì không ai biết, hỏng biết anh F...có diệt tận rễ hay vẫn để nó ở đó cho có cái tình đồng chí, đồng rận zị ta...Còn nữa, cái biệt thự mấy chục tỷ của chỉ trong cái vụ hối lộ thuốc ung thư có bị tịch thu hông hay là cứ để chìm xuồng cũng như cái zụ thằng Phạm Quý Ngọ xơi 500 ngàn đô la của Cty Vạn Thịnh Phát năm nào?
15 Tháng Mười 20199:55 CH(Xem: 127)
Hà Nội nước nhiễm độc Dân tình cứ nhao nhao Không có nước sinh hoạt Cuộc sống bỗng lao đao Mặc dù vậy, vẫn có Trận banh, thắng, bù vào Dân tình bớt ngột ngạt Lại có cái hô hào Nước dẫu có nhiễm độc Mấy hôm có là bao. Thuỷ ngân hay bụi mịn Hít vào, có làm sao.
14 Tháng Mười 20199:40 CH(Xem: 199)
Hồ Chí Minh trở nên vĩ đại bằng cách rất đơn giản, đó là ĐCS tìm những vết đen trên người ông rồi đổi thành màu trắng và ca tụng ông ta thành vĩ nhân. Chính vì thế mà hình ảnh ông Hồ Chí Minh trong mọi lĩnh vực đều tốt đẹp. Được biết, trong Hội Đồng Lý Luận Trung Ương hiện nay có một nhân vật chuyên bịa chuyện về Hồ Chí Minh để đi kể khắp ở các cơ quan ban ngành trong bộ máy chính quyền của ĐCS, đó chính là ông Hoàng Chí Bảo. Việc của ông này rất đơn giản, hằng ngày nghĩ ra những mẩu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh để đi kể làm giàu.
13 Tháng Mười 20198:42 CH(Xem: 138)
Thay vì tiếp thu, người đàn ông liền quay ra chửi bới người phụ nữ đã nhắc nhở mình, kèm theo những lời lẽ thô tục. Không những thế, sau khi không rút được tiền, người này quay ra cáu gắt và lao vào đánh mẹ chị Ngân tới tấp, bất chấp sự can ngăn của nhiều người. Trong đoạn clip được đăng tải, người đàn ông liên tục nói: "Mày thích giáo dục ai", “Mày biết tao là ai không”, rồi lao vào đấm đá, đập điện thoại của nạn nhân.
12 Tháng Mười 201910:19 CH(Xem: 255)
Thanh niên trí thức là rường cột, lãnh đạo nhà nước là cánh tay chỉ đường cho dân tộc tiến bước, nhưng xứ xã nghĩa thanh niên thì bia bọt gái gú và ngáo đá, chờ thắng một quả bóng để được tràn ra đường, vác cờ máu truồng chạy. Lãnh đạo đã dốt lại gian, RFA (10/10/2019) đưa tin, (để trấn an) tình hình ô nhiễm môi trường thành phố Hà Nội, số liệu chính phủ đem ra thông báo là những số liệu cũ của năm 2005… Chuyện vậy đúng thôi dân nào nhà nước đó, với đám trẻ trâu xã nghĩa thì nhà nước anh hùng lê văn tám là hợp.
07 Tháng Mười 20199:06 CH(Xem: 164)
Trước hết hãy xem xét gia đình là tế bào của xã hội. Về truyền thống lối sống, từ ngàn xưa cha ông có tấm gương Trầu Cau về nhân nghĩa, thương yêu trong gia đình. Ngày nay, 50 năm thực hiện di chúc Hồ Chí Minh xã hội đầy dẫy chuyện đâm chém giết chóc người trong gia đình vì những tranh chấp, lợi ích rất vặt vãnh {3,4}. Mỗi năm hàng chục ngàn cô gái Việt được kết hôn với người nước ngoài trong những cuộc hôn nhân gả bán. Hàng vạn cô gái đi bán thân nuôi miệng ở nước ngoài…Nền tảng văn hóa gia đình yêu thương đùm bọc nhau đang bị phá tan...
06 Tháng Mười 201910:19 CH(Xem: 167)
Như đã phân tích, bản chất của dân vận là phi dân chủ, nhưng trong bài viết này, phần đầu tiên ông Hồ Chí Minh nói đến có tựa “nước ta là nước dân chủ” và tiếp theo 3 phần sau đó ông Hồ toàn nói về công tác dân vận. Rõ ràng, phần 1 là phần dối trá biến suy nghĩ của bạn đọc mặc định rằng “nước ta là nước dân chủ”. Đấy chính là hành động nhổ neo “sự thật”, rồi sau đó 3 phần tiếp theo là hành động dắt mũi bạn đọc đi vào ma trận của công tác dân vận. Đọc lại những bài Viết của Hồ Chí Minh, nhìn lại bố cục bài viết, phải công nhận ông là một con người rất thủ đoạn. Dùng thủ đoạn chính trị ở mức thượng thừa là yếu tố tạo nên thành công của ông và ĐCS, và tất nhiên đó là bất hạnh lớn cho Việt Nam.
06 Tháng Mười 201910:11 CH(Xem: 178)
Truyền thông trong nước phỏng vấn Đại đức Thích Tâm Vượng, Phó Trưởng Ban trị sự Phật giáo VN tỉnh Vĩnh Phúc cho biết, tại cuộc họp chiều 5/10, Đại đức Thích Thanh Toàn đã xin xả giới và hoàn tục. Ngoài ra, Đại đức Thích Thanh Toàn còn đưa thỉnh nguyện tại cuộc họp xin được giữ lại những tài sản như trang trại, đất đai, vật dụng mang tên chủ sở hữu là thể danh của sư Toàn, tức Lê Hữu Long.
06 Tháng Mười 201912:33 SA(Xem: 313)
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
21 Tháng Mười 2019
Thưa không được, đánh không xong thì phải làm gì? Làm tay sai cho giặc, đàn áp người biểu tình, bỏ tù người yêu nước, tiêu diệt những mối nguy, để trở thành một bè lũ thái thú tay sai trong thế kỷ 21. Chỉ còn 3 tháng nữa là đến năm 2020, năm mà những tin đồn về Hội Nghị Thành Đô chọn làm cột mốc, nếu đảng đã tự nguyện hiến dâng đất nước thì Việt Nam không còn con đường nào khác khi sẽ phải trở thành một Đặc Khu, một Khu Tự Trị trực thuộc vào nước Mẹ Trung Quốc nếu người dân vẫn nhất quyết không chịu đứng lên lật đổ những kẻ đã bán đứng mình.
20 Tháng Mười 2019
Thực ra, kẻ đương thời Nguyễn Phú Trọng có phước hơn Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. 2 nhân vật lịch sử kia bán nước khi trong tay không nắm quyền lực nên không có cơ hội vỗ ngực nói rằng “tao yêu nước”. Nhưng ông Trọng thì khác, ông phản quốc nhưng lại nắm quyền lực trong tay nên ông có cơ hội để vỗ ngực “tao đây cũng yêu nước” trước toàn dân mà thôi. Ông Trọng đang dùng lý của kẻ mạnh để khẳng định lòng yêu nước của mình. Nhưng lịch sử rất công bằng, rồi đây lịch sử thời hậu CS sẽ đánh giá ông qua những ông đã làm chứ không phải bằng lời nói của ông về chính bản thân mình. Trong lịch sử, chưa có người yêu nước nào là kẻ khiếp nhược, và chắc chắn không có ngoại lệ nào với ông Trọng.
20 Tháng Mười 2019
Chỉ có căn bệnh tự tôn cho mình là chân lý tuyệt đối, tức là một sự độc tài, người ta mới có thể chỉ đạo cả hệ thống truyền thông và biến nó trở thành những quan toà hòng kết tội những người bất đồng quan điểm hay chính trị - nó đặt ra hệ quy chiếu rằng chính quyền phải là luôn đúng, ngược lại, kẻ nào lên tiếng cho rằng điều đó là sai trái thì đó là những kẻ phản loạn và nguy hiểm, cần phải trừng trị.
20 Tháng Mười 2019
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...