Cảm nghĩ của người lính phía bên này - bên thắng cuộc

02 Tháng Giêng 20163:50 CH(Xem: 1496)
CẢM NGHĨ CỦA NGƯỜI LÍNH PHÍA BÊN NÀY -
BÊN THẮNG CUỘC
gp
 
Tôi là người lính của phía bên này, bên mà Huy Đức gọi là bên thắng cuộc, đã đi một quãng đường dài từ Quảng Trị tới Sài Gòn từ 1972 tới 1975, giai đoạn cuối của cuộc chiến thống nhất đất nước. Bàn về cái đúng cái sai của cuộc chiến này nên để cho các nhà làm sử và hậu thế phán xét. Là người lính của phía bên này nhưng toi không nghĩ những người lính Việt phía bên kia là kẻ thù nhất là sau ngày 30 tháng tư năm 1975 bởi chúng ta, những người linh phía bên này hay phía bên kia cùng là người Việt máu đỏ da vàng. Suy nghĩ của tôi thời chiến tranh, sau chiến tranh và hiện nay rất đơn giản, là công dân của thể chế nào khi đi lính thì phục vụ thể chế đó đúng phận sự của người lính, điều này là một thực tế, muốn thay đổi cũng không được. 
Có lẽ sai lầm trong cách xử lý của thời hậu chiến của các nhà lãnh đạo thời bấy giờ đã để lại vết thương lòng quá lớn cho những người linh kể cả những người đã mất phía bên kia và gia đình họ. Sau chiến tranh, mất mát nhiều nhất là những người lính cả hai phía kể cả gia đình họ. Tôi không phải là người lính phía bên kia nên bàn về sự mất mát của họ và gia đình họ có thể thiếu chính xác. 
Là người trong cuộc tôi muốn giải bày những gì tôi và đồng đội tôi, những người lính của bên thắng cuộc để các bạn thấy chúng tôi được hay mất. 
Khoảng giữa tháng 12 năm 1975 cánh lính sinh viên chúng tôi được giải ngũ về học tiếp. Mỗi người được cấp 93 đồng tiền giải phóng ( đồng tiền được sử dụng tại miền Nam từ tháng 9 năm 1975). Tôi không biết 93 đồng giải phóng lúc bấy giờ tương đương với bao nhiêu đồng thời nay chỉ biết số tiền đó đủ để mua một con búp bê, một võng dù cho cháu, một áo phao cho em gái, tiền xe đò đi từ Bến Cat về Sài Gòn và ngược lại, còn dư 10 đồng để tiêu vặt từ Bến Cát tới Quảng Trị. 
Nếu coi đây là tiền " xương máu" mà chúng tôi được trả trong bốn năm rưỡi đi linh cũng được. Khi nhập ngũ, chúng tôi được trống giọng cờ mở đưa tiễn, lúc trở về lại âm thầm lặng lẽ. Chúng tôi ở xa về muộn nên không chịu cảnh mắc võng đấu tranh ở bộ quốc phòng và bộ đại học đòi được nhập học tiếp, nhiều bạn sinh viên đồng ngũ ra quân vào tháng 7 tháng 8 năm 1975 đã làm giúp chúng tôi điều này. Có lẽ ưu đãi lớn nhất của cánh linh sinh viên trở về học tiếp là được hưởng sinh hoạt phí 30 đồng một tháng, hơn 8 đồng so với sinh viên ngành sư phạm ngày đó. Ưu đãi thứ hai và cũng là ưu đãi cuối cùng mà nhà nước dành cho tôi và những người cùng cảnh ngộ với tôi, những người lính của bên thắng cuộc là không phải hai năm tập sự sau khi ra trường.
Tôi, một người lính có chút ít chữ nghĩa, kiếm được việc làm ổn định, ở cái thời khốn khó về kinh tế từ 1976 đến 1988 về vật chất chắc chẳng hơn gì gia cảnh của những người linh phía bên kia. Nhiều đồng ngũ của tôi, những người bỏ áo lính trở về làm xã viên hợp tác xã nông nghiệp, quản lý theo kiểu công xã còn khốn khó hơn nhiều. 
Những đồng ngũ thương bình với trợ cấp 20 đồng hàng tháng đủ mua được 20 kg gạo theo giá thị trường, nếu không tự bươn chải, tự vươn lên để sống liệu có vượt qua cái thời khốn khó đó không? Tôi có một người bạn đồng học đồng ngũ mang trong mình 25% máu Hoa, nhà bạn tôi có ba anh em tham gia cuộc chiến thống nhất đất nước, thế mà sau cuộc chiến chống xâm lược Trung Quốc ở biên giới phía Bắc gia đình bạn tôi đã bị trục xuất ra khỏi Việt Nam mặc dù gia đình anh không muốn đi và sẵn sàng vào định cư tai Lâm Đồng để tránh xa Trung Quốc nhưng không được chấp nhận. 
Nếu các thương phế binh ở phía bên kia là nạn nhân của một cuộc chiến thì bạn tôi, một người lính của bên thắng cuộc liệu có phải là nạn nhân của hai cuộc chiến hay không? Là người Việt trực tiếp cầm súng ở phía bên này hay phía bên kia sau chiến tranh chúng ta không thắng cũng không bại, chỉ có đất nước này, dân tộc này là chiến thắng vì đã kết thúc một cuộc chiến tranh lâu dài, nồi da xáo thịt. Nếu thật sự yêu nước, yêu dân tộc Việt, dù đang sống trong nước hay ngoài nước, dù chấp nhận ý thức hệ kiểu này hay kiểu kia lẽ nào chúng ta lại muốn khoét sâu vào vết đau của chiến tranh. 
Quá khứ không phải là cái chết, nhưng đôi khi phải quên nó để mà sống để mà đi lên. Các bạn, những người lính phía bên kia nếu có mặc cảm đau lòng vi mình thuộc bên chiến bại, thì chúng tôi, những người lính thuộc bên thắng cuộc còn đau lòng hơn vì những lý tưởng tốt đẹp mà chúng tôi đã phụng thờ một thời chỉ là ảo tưởng. 
Còn gì đau lòng hơn lòng tin bị đổ vỡ, chúng tôi cảm thấy mình đã bị phản bội. Một lớp người cơ hội, phần đông đã tránh không phải tham gia chiến tranh, bằng cách này hay cách khác leo vào bộ máy công quyền, phụng sự đất nước, phụng sự dân tộc thì ít, mưu cầu lợi ích cá nhân thì nhiều. 
Họ và gia đình họ, có lẽ là lớp người hưởng lợi nhiều nhất sau chiến tranh. Đáng lên án là những kẻ dựa vào thể chế để trục lợi, vì trục lợi cho bản thân nên họ đã xem nhẹ lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, làm kìm hãm sự phát triển của đất nước. 
Dù tôn thờ và theo đuổi thể chế chính trị nào cũng nên đặt đất nước và dân tộc lên trên tất cả, đấy mới là người Việt Nam chân chính. Ngày đầu năm muốn chia sẻ cùng các bạn một vài cảm nghĩ của tôi về hậu quả của cuộc chiến trong quá khứ, mặc dầu cuộc chiến thống nhất đất nước đã qua hơn 40 năm, nhưng dư âm của nó vẫn còn nặng nề trong lớp người thuộc thế hệ chúng tôi, những người thuộc phía bên này hay phía bên kia. 
Mong rằng các thế hệ người Việt chúng ta hãy đồng lòng vì đất nước, đấu tranh quét sạch lũ sâu mọt hại dân hại nước. Chỉ vậy mới hy vọng người dân Việt có thể ngẩng cao đầu và không xấu hổ với bè bạn bốn phương.
@Vinh Le, FB
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 2020
Trong đợt thiên tai, lũ lụt đang xảy ra ở miền Trung đã hơn 10 ngày, nhưng chưa thấy phía chính quyền trung ương cũng như các đại phương công bố ngân sách cứu trợ và triển khai công tác cứu trợ. Có lẽ các quan chức còn đang tính toán xem cứu trợ cho người dân bao nhiêu và họ có thể ăn bớt được bao nhiêu và chia chác nhau như thế nào? Người dân Việt Nam hiểu rõ bản chất và suy nghĩ của các quan chức chính quyền các địa phương mong có thiên tai, lũ lụt xảy ra để họ giải ngân tiền ngân sách, từ đó có cái để tham nhũng.
20 Tháng Mười 2020
Nhãn quan chính trị là không bao giờ đi van xin kẻ thù mua lúa mạch để giúp mình thắng cử. Nhãn quan chính trị là không bao giờ được phép ủng hộ các biện pháp đàn áp người hồi giáo Tân Cương, dù mình có ghét người Hồi mấy đi chăng nữa. Những điều này chính John Bolton, kẻ tâm phúc số một kể ra. Nếu Bolton nói láo thì đã bị Trump kêu tòa xử từ lâu rồi. Nhưng Trump không dám kiện cáo gì vì còn có mấy người tâm phúc nữa biết. Mà tâm phúc của Trump thì tháng sau lại có thể thành kẻ thù nên cho kẹo Trump cũng không dám kiện Bolton. Sớm muộn gì thì CIA cũng sẽ moi được biên bản các cuộc họp Trump-Xi. Trump biết...
19 Tháng Mười 2020
chính các bạn đã không dám phản kháng, chính các bạn đã thụ động, vô cảm với đồng loại chung quanh, cũng chính các bạn chọn cho mình giải pháp im lặng để đổi lấy sự an toàn, đó cũng chính là đảng csVN và bộ máy an ninh của nó mong muốn, để chúng tiếp tục cai trị dân tộc ngàn đời với câu khẩu hiệu ẩn ý: ‘đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm’. Các bạn đừng nên trông chờ vào bất cứ một thế lực nào có thể giải phóng đất nước dùm cho bạn, các bạn cũng đừng mơ tưởng hão huyền về một chế độ đa đảng phái trong đó ‘tất nhiên có đảng cs ’ như mô hình các nước khác, bởi vì bản chất độc tài, độc ác của đảng csVN...
19 Tháng Mười 2020
Có thể hiểu tại sao Vatican chưa bao giờ đưa ra các tuyên bố ủng hộ hay phản đối ứng viên chính trị nào, đặc biệt trong các cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ. Hồi đầu tháng này, khi Ngoại Trưởng Mike Pompeo khi sang Rome và xin diện kiến đức Giáo Hoàng Francis đã bị ngài từ chối. Hồng Y Piero Parolin phát biểu rằng, "Pompeo thỉnh cầu nhưng Đức Giáo Hoàng đã nói rất rõ ràng là ngài không tiếp các chính khách khi gần đến các cuộc bầu cử". Cần nói thêm, không phải cộng đồng đức tin nào cũng đã truyền tải các hướng dẫn và thông điệp giáo hội đến các tín hữu của mình một cách rộng rãi và chính xác để các cử tri có...
18 Tháng Mười 2020
Thực chất hiện nay không có lâm tặc nào mà không bắt tay với quan chức. Con số 90% lâm tặc hợp pháp ấy là loại có giấy phép, còn lại 10% là không có giấy phép chứ không có nghĩa là họ không móc nối với quan chức chính quyền. Chẳng ai dại phá rừng mà không mua chuộc kiểm lâm, vậy nên trong 10% không có giấy phép ấy thì phần lớn là có ăn chia với kiểm lâm chứ họ chẳng thể khai thác một mình. Vậy nên, rừng bị phá, thiên tai ập đến thì trên 90% là bởi quan chức chính quyền này chứ không ai khác. Với chính quyền CS thì dân hãy chuẩn bị tinh thần “sống với lũ”. Từ “lũ” ở có thể đây được hiểu là “lũ lụt” mà cũng có thể được hiểu...
18 Tháng Mười 2020
“Họ là người có đạo, rất sùng đạo, và luôn luôn dạy cho con cái mình không bao giờ tham nhũng, ăn cắp, lợi dụng, ăn gian hoặc lười biếng. Nhưng mà khi đề cập tới Tổng thống Trump thì họ tôn sùng ông ta như là Chúa trong khi đạo của họ nói không được tôn sùng ai như Chúa,” chị chia sẻ. “Mỗi khi nói tên của ông tổng thống đó thì dường như hai bên đã bắt đầu lườm nhau. Mình thì không muốn nói gì xấu về ông ta. Bên kia thay vì bàn về ông Trump như là chủ đề thì họ liền đổi qua hướng Đảng Dân chủ thế này, thế kia. Thật sự mình là cử tri độc lập, không theo Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa, nhưng mà họ luôn luôn...
16 Tháng Mười 2020
Tiếc rằng người Việt trong và ngoài Việt Nam, dưới thời đại của Trump, đã xem thường chữ Nhân và mang tinh thần nô lệ, chờ đợi, mong đợi Trump đánh Trung Quốc mà không hề nghĩ rằng chẳng có anh Mỹ nào, cho dù là Trump, sẽ đánh Trung Quốc sập mà chỉ là quyền lợi của Mỹ. Mỹ đã bán Việt Nam một lần trong năm 1975 thì Mỹ sẽ sẵn sàng bán Việt Nam lần thứ hai, thứ ba, thứ tư cho quyền lợi của Mỹ. Và người Việt không học được bài học lịch sử thì trước sau cũng sẽ mất nước như dân tộc Chiêm.
16 Tháng Mười 2020
Đến hôm nay, trong những cuộc vận động tranh cử, ông ta lại xoay trở lại với chiêu trò mị dân láo khoét đến trắng trợn “Trung Quốc sẽ chi trả cho những thiệt hại sinh mạng do Covid-19 gây ra ở Mỹ”. Đối với Donald Trump, mạng sống người dân cũng dễ dàng được đổi qua hối đoái bằng đồng đô la, không hơn không kém. Cứ nhìn lại tất cả những kế hoạch, những ký kết, những phương sách làm việc và những hoạt động suốt thời gian làm tổng thống 4 năm qua của ông ta, người ta đều thấy nó xoay quanh … đồng tiền. Cái gì cũng được tính toán, cũng được xây dựng trên đồng tiền. Đồng tiền chính là ông chủ của Donald Trump...
16 Tháng Mười 2020
Tuy ông Phúc Niểng có nói những lời quát mắng cấp dưới nhưng ngay đó ông ta lại hạ giọng và nói với Nguyễn văn Thể là, đằng rằng tôi cũng biết là các anh đã ăn bớt quá nhiều gây ra hậu quả nghiêm trọng, tuy nhiên những người hưởng lợi là chúng ta, nếu lần sau phải biết khôn khéo trong chuyện này và phải nhớ rằng một điều là ăn ít thì no lâu, không bị kẻ khác chĩa mũi vào, nhất là chuyện này mà lan tỏa trên FB sẽ bị ảnh hưởng niềm tin đối với chúng ta rất nhiều, thôi thì lỗi này là lỗi của một tập thể, người chịu trách nhiệm lớn nhất sẽ là Bộ Trưởng Giao thông vận tải Nguyễn Văn Thể,...
15 Tháng Mười 2020
Gần đây nhất, Anh Lê Hoàng Nguyên ở Houston, một người thuộc đảng Cộng Hòa, chưa hề bỏ phiếu cho một tổng thống Dân Chủ nào, năm nay tuyên bố sẽ ủng hộ ông Biden vì sự nguy hiểm của Trump đối với nền dân chủ. Thế là người Việt ủng hộ Trump lấy hình của anh Nguyên, cho anh ta mặc cái áo cờ đỏ sao vàng, một hình thức chụp mũ, bôi nhọ cá nhân của anh Nguyên bằng một tấm hình ngụy tạo để mọi người tin là thật. Vậy hỏi những người này có thực sự hiểu rõ cộng sản? Hay họ nói chống cộng sản nhưng ủng hộ một cá nhân mà hành động, tư cách, nhân phẩm đều có bản chất của cộng sản; và sẵn sàng chụp mũ...