Kẻ từng cưỡng hiếp tôi đang là Phó Tổng biên tập báo Văn Nghệ

06 Tháng Tư 202211:50 CH(Xem: 747)


          SỐNG - HỌC TẬP - LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐĐ HỒ BẢ CHÓ!
       Kẻ từng cưỡng hiếp tôi đang là Phó Tổng biên tập báo Văn Nghệ

Luong-Ngoc-An-Khuat-Quang-ThuyNhà văn Khuất Quang Thụy (bên phải) trao quyết định Phó Tổng biên tập Báo Văn Nghệ cho nhà thơ Lương Ngọc An. Ảnh: TTcs.



Dạ Thảo Phương
 Báo Tiếng Dân



Ngày 3.4 là ngày sinh nhật tôi, ngày mẹ cha mang tôi đến với cuộc đời.

Sinh nhật tôi năm nay, tôi muốn được sinh ra một lần nữa – Bằng việc mang ra ánh sáng một Sự Thật tôi đã phải chôn giấu trong im lặng thống khổ 23 năm nay.

Có lẽ những gì tôi kể ra sẽ hơi dài với bạn. Nhưng đó là gần một nửa thời gian tôi đã sống trên mặt đất này, với rất nhiều khổ đau, mất mát, oan ức.

Tôi hy vọng tiếng nói này của tôi sẽ được bạn lắng nghe.

Tôi hy vọng tôi sẽ được tái sinh trong một thế giới được chiếu sáng bởi Sự Thật, lòng Chính Trực, Tình Người.

Xin cảm ơn tất cả các bạn.

DẠ THẢO PHƯƠNG

***

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

THƯ NGỎ

(Tố cáo hành vi cưỡng hiếp của Phó Tổng biên tập báo Văn nghệ Lương Ngọc An)

Kính gửi: Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam.

Kính gửi: Nhà thơ Trần Đăng Khoa, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam.

Kính gửi: Nhà văn Nguyễn Bình Phương, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam.

Kính gửi: Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam.

Kính gửi: Nhà văn Khuất Quang Thuỵ, Tổng biên tập Báo Văn nghệ.

Kính gửi: Ban biên tập Báo Văn nghệ.

Kính gửi: Các nhà văn, nghệ sĩ, trí thức và tất cả những người yêu văn chương nghệ thuật

Tôi là Dạ Thảo Phương (Tên khai sinh: Phan Thị Thanh Thuý, sinh ngày 03.04.1974). Từ năm 1996 đến năm 2003, tôi là phóng viên, biên tập viên tại ban Văn nghệ Trẻ, thuộc Báo Văn nghệ, trực thuộc Hội Nhà văn Việt Nam.

Tôi viết thư này để tố cáo hành vi cưỡng dâm và vu khống trước đây của Lương Ngọc An, kẻ hiện nay đang là Phó Tổng biên tập Báo Văn nghệ, Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam.

Tôi sẵn sàng đối chất với Lương Ngọc An trước sự chứng kiến của lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam, lãnh đạo Báo Văn nghệ, chồng tôi, và các luật sư. Nếu không dám đối chất công khai với tôi trước sự chứng kiến của những bên này, mọi bịa đặt được đưa ra từ phía Lương Ngọc An đều vô giá trị và là vu khống.

Nếu cho là tôi nói sai sự thật, Lương Ngọc An hãy kiện tôi ra toà.

TÔI BỊ CƯỠNG HIẾP

Trưa ngày 14.04.2000, khi tôi ở một mình trong phòng biên tập Văn nghệ Trẻ, Lương Ngọc An đã xông vào cưỡng hiếp tôi. Trong lúc chống cự hoảng loạn, tôi kêu cứu, nhiều đồng nghiệp đã chạy tới và bắt quả tang Lương Ngọc An đang nằm đè lên tôi, bóp cổ tôi, trong khi tôi đang giãy giụa chống cự, váy áo bị xô vò, ngón tay bị bật máu. Nhờ sự can thiệp của các đồng nghiệp, hành vi cưỡng hiếp [của] hắn chưa kịp thành công.

Sự việc này đã được các nhân chứng thuật lại trong bản tường trình gửi báo Văn nghệ vào ngày 20.4.2000 (có văn bản đi kèm).

Nhưng đây chỉ là một lần tôi may mắn thoát khỏi hành vi bỉ ổi của Lương Ngọc An.

Trước đó, từ tháng 7.1999 đến tháng 4.2000, Lương Ngọc An đã nhiều lần thao túng, khống chế, bạo hành, cưỡng bức tôi như một nô lệ tình dục.

TÔI BỊ VU KHỐNG

Khi sự việc xảy ra, tôi là một cô gái trẻ mới ngoài 20 tuổi, chưa chồng, vừa tốt nghiệp đại học đã về ngay báo Văn Nghệ làm việc. Khi đó, tôi chỉ có kiến thức sách vở và niềm đam mê sáng tác, nhưng không nhiều kinh nghiệm sống và bản lĩnh xã hội.

Tôi sinh ra trong một gia đình miền Bắc truyền thống vốn rất sợ đàm tiếu xung quanh. Khi bị tấn công, điều tôi lo nghĩ nhất không phải là bản thân, mà là gia đình mình. Tôi đã sợ nếu mình bị đàm tiếu liên quan đến người khác giới, bố mẹ tôi sẽ chết vì nhục nhã. Trước những hành động đốn mạt của Lương Ngọc An, cô gái trẻ non nớt là tôi khi đó chỉ biết chống cự kịch liệt đến sức cùng lực kiệt nhưng không dám kêu cứu, không dám tố cáo thủ phạm, thậm chí còn lo sợ lộ ra mình đã bị cưỡng hiếp.

Cũng vì những sợ hãi này, tôi đã chưa bao giờ dám nói ra, ngay cả với mẹ mình, cũng như với cơ quan, dư luận: Do bị Lương Ngọc An cưỡng hiếp, tôi đã có thai, và đã không giữ được đứa con đầu tiên của mình. Đó là một đau đớn khôn tả, một ám ảnh khôn nguôi mà tôi đã phải một mình ôm giữ đến tận hôm nay.

Sau sự kiện ngày 14.4.2000 đã nhắc ở trên, vì có nhiều người làm chứng nên tôi mới dám viết đơn tố cáo Lương Ngọc An. Tuy nhiên, anh ta không những không sợ hãi, ăn năn mà còn quay ngược lại trắng trợn vu khống tôi. Lương Ngọc An đã bịa ra một câu chuyện, trong đó nói anh ta và tôi có quan hệ tình cảm, anh ta muốn bỏ tôi nên tôi gây căng thẳng. Vụ việc ngày 14.4.2000 đã bị anh ta thay đổi bản chất từ sự thật là cưỡng dâm thành “xô xát”!

Sự bịa đặt này là hoàn toàn trắng trợn và vô lý. Tôi chưa bao giờ có mối quan hệ tình ái hay tình dục đồng thuận với anh ta. Mọi hành vi tình dục anh ta có với tôi đều do anh ta đánh đập, đe doạ, cưỡng bức tôi.

Anh ta viết tường trình bịa đặt là muốn bỏ tôi và “cố tình tránh tiếp xúc” với tôi, vậy tại sao lại xông vào phòng biên tập khi tôi chỉ có một mình, dùng vũ lực đè tôi xuống?

Tôi chỉ là một người phụ nữ gầy yếu. Anh ta là một người đàn ông khi đó ngoài 30 tuổi, cựu lính tăng và nhiều năm lái xe cho báo Văn nghệ. Tôi không thể nào đủ sức khoẻ ép buộc anh ta vào phòng, kéo anh ta nằm đè lên mình. Nếu muốn níu kéo anh ta, tại sao tôi lại chống cự đến mức bị anh ta cắn bật máu ngón tay, tại sao tôi lại kêu cứu đến mức bị anh ta bóp cổ?

Nếu là sự đồng thuận, tại sao tôi lại phải gọi điện cho gia đình và bạn gái anh ta nhờ họ bảo vệ tôi khỏi sự đeo bám của anh ta? Anh ta đã tráo đổi bản chất những cuộc điện thoại này của tôi thành “ghen tuông”, nhưng chính họ lại khẳng định với đại diện của Công đoàn Báo Văn nghệ là tôi không hề ghen tuông. (Biên bản cuộc họp ngày 26.3.2003 tại báo Văn nghệ – Vì điều này liên quan đến một phụ nữ khác, đã có chồng, nên tôi chưa công bố văn bản ở đây).

Tôi đã luôn phủ nhận rõ ràng những bịa đặt trắng trợn của anh ta trong mọi đơn thư khiếu nại, đòi hỏi thủ phạm phải nhận trách nhiệm, cơ quan phải có văn bản rõ ràng về bản chất sự việc.

Lãnh đạo cơ quan trực tiếp xử lý vụ việc của tôi là ông Trương Vĩnh Tuấn – Phó Tổng biên tập phụ trách hành chính Báo Văn nghệ, lúc đó mới kiêm thêm phụ trách ban Văn nghệ Trẻ. Lương Ngọc An nhiều năm là nhân viên phòng hành chính chuyên lái xe và giúp việc cho ông Tuấn.

Tôi không thể hiểu sao khi đó, với hành vi đó, với văn bản tường trình giấy trắng mực đen đó, cơ quan chỉ kết luận anh ta “gây lộn xộn ở cơ quan”?! Ông Trương Vĩnh Tuấn cũng nhiều lần, trong các cuộc họp, tráo đổi bản chất sự việc thành “hai người đánh nhau, làm mất trật tự nơi làm việc”.

Ông Trương Vĩnh Tuấn đã nhiều lần ngăn cản quyền tố cáo, khiếu nại của tôi, trù dập và vu khống tôi, thậm chí cấm tôi in bài, đe doạ đuổi việc tôi. Nhiều cuộc họp, văn bản liên quan đến sự việc đã bị ém nhẹm, không được kịp thời thông báo cho tôi và công bố trước cơ quan. Thái độ mập mờ khó hiểu của lãnh đạo cơ quan khi đó đã đặt những dấu hỏi trong dư luận, gây nhiều tổn thương sâu sắc đến danh dự và tinh thần tôi.

Thủ phạm Lương Ngọc An, chưa từng nhận trách nhiệm về hành vi cưỡng dâm và vu khống của mình, vẫn thường xuyên đến báo Văn nghệ, có những cuộc gặp gỡ khó hiểu ở phòng làm việc của Phó Tổng biên tập Trương Vĩnh Tuấn. Tháng 4.2002, anh ta chính thức trở lại làm việc tại báo Văn nghệ. Và hiện nay, anh ta đang là Phó Tổng biên tập báo Văn nghệ, Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam!

Thật là một sự ngang nhiên chà đạp Sự Thật, nhạo báng Công Lý.

TẠI SAO GIỜ ĐÂY TÔI LÊN TIẾNG

Tội ác cưỡng dâm, vu khống của Lương Ngọc An cùng những trù dập, vu cáo của Trương Vĩnh Tuấn cho đến nay vẫn chưa từng một lần được nhìn nhận công khai, công bằng. Bóng tối của Cái Ác đè nặng lên Sự Thật năm xưa luôn âm thầm ám ảnh cuộc sống hiện tại của tôi.

Trong thời gian bị đánh đập, cưỡng hiếp rồi lại bị trù dập, bị vu cáo, tôi đã nhiều lần tự tử không thành.

Hậu quả của nó làm tôi từng phải vật vã trải qua những năm tháng dài sợ hãi giao tiếp, có những thời điểm thậm chí nói chuyện bình thường với chồng con cũng là việc rất khó khăn. Tôi bị mất kết nối với ngôn ngữ, né tránh xuất hiện lại trong giới văn chương. Là một người viết, yêu mến cuộc sống và nhận diện bản thân qua công việc sáng tạo, đây là một nỗi đau có sức phá huỷ sâu sắc đối với tôi.

Gần đây, tôi có theo dõi một số vụ nạn nhân bị xâm hại tình dục đứng ra tố cáo. Đọc những bình luận tiêu cực như làn mưa dao trút xuống họ và người thân, tôi bàng hoàng. Con quỷ là tệ nạn xâm hại tình dục đã cán vụn vỡ cuộc đời của cô gái trẻ là tôi 23 năm trước, đến giờ vẫn không ngừng săn đuổi các nạn nhân tiếp theo của nó. Xu hướng tấn công, đổ lỗi cho nạn nhân của một bộ phận thiếu hiểu biết trong xã hội vẫn vô tình dung dưỡng cho con quỷ này, làm nó ngày càng trở nên hung hiểm.

Thực trạng này cần phải thay đổi.

Tôi không muốn có thêm bất cứ nạn nhân nào phải trải qua những nỗi thống khổ tôi từng trải.

Tôi cần phải lên tiếng. Đó là một đòi hỏi bức thiết của cá nhân tôi, với tư cách là một nạn nhân khổ đau oan ức, cũng là một đòi hỏi của thực tế xã hội đối với trách nhiệm của một công dân, đòi hỏi của Lương Tri đối với một người cầm bút.

Tôi hiểu, sự việc của tôi xảy ra ở giai đoạn trước. Một số người trong quý vị có thể nghe nói tới nhưng không biết được Sự Thật, nhiều người trong quý vị không biết hoặc không liên quan. Bản thân tôi cũng đã sợ hãi, không dám trình bày hết nỗi đau của mình. Tôi hoàn toàn không muốn việc tố cáo của tôi gây ảnh hưởng tới ai ngoài cá nhân thủ phạm.

Nhưng tôi phải viết thư tố cáo này gửi tới các quý vị, vì: Lương Ngọc An, thủ phạm cưỡng dâm tôi năm xưa, sau khi gây ngần đó tội ác vẫn chưa một lần nhận trách nhiệm về tội lỗi của hắn – biểu hiện đầu tiên của việc hối cải, sửa mình. Giờ đây, y trong Ban biên tập Báo Văn nghệ và Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam – những nơi lẽ ra chỉ nên có những người cầm bút vừa có tài vừa có nhân cách, xứng đáng gánh vác trách nhiệm quy tụ và phát triển nền văn học ở Việt Nam.

23 năm trước, khi cưỡng dâm tôi, Lương Ngọc An chỉ là một lái xe mới được cất nhắc lên làm phóng viên của báo Văn nghệ, về chính danh chưa có quyền lực gì đặc biệt. Nay hắn đã tha lôi sự đồi bại của mình leo lên những vị trí quyền lực lớn hơn nhiều, công việc cho phép gặp gỡ giao tiếp và quyết định cơ hội nghề nghiệp của bao nhiêu cộng tác viên, văn nghệ sĩ trí thức, trong đó có nhiều người là phụ nữ trẻ.

Vì vậy, tôi thấy mình phải có trách nhiệm tố cáo sự thật này với quý vị, với giới văn chương, trí thức, với cộng đồng, góp phần vạch trần và ngăn chặn Cái Ác.

MONG ĐỢI

Hiện, tôi là một phụ nữ 48 tuổi, có gia đình. Chồng tôi 52 tuổi, là nhà báo lâu năm, làm việc tại một trong những hãng thông tấn uy tín nhất thế giới. Con trai tôi 14 tuổi và con gái tôi 6 tuổi. Bố mẹ tôi nay đều đã già yếu, chỉ mong được sống nốt những ngày tháng yên bình, nhìn con cháu an vui.

Đứng ra tố cáo sự thật này, tôi biết mình đang đặt cuộc sống ổn định của bản thân và gia đình trước những nguy cơ tổn thương, thậm chí nguy hiểm. Nhưng tôi không có lựa chọn khác.

Tôi hy vọng Sự Thật này sẽ được lắng nghe và đáp lại bằng những hành động thiết thực của quý vị để cộng đồng chúng ta ngày càng trong sạch, văn minh hơn.

Điều này rất có ý nghĩa với tôi cũng như nhiều nạn nhân bị xâm hại tình dục khác còn phải chịu đựng âm thầm trong bóng tối.

Tôi hy vọng ai đó cũng là nạn nhân của bạo lực tình dục sẽ thấy họ không còn hoàn toàn đơn độc và sợ hãi khi muốn lên tiếng, không còn phải mất đến hơn hai mươi năm quý giá của cuộc đời để âm thầm cố gắng vá víu tổn thương như tôi.

Xin chân thành cảm ơn.

Nicosia, ngày 03 tháng 04 năm 2022.

Kính thư

Dạ Thảo Phương

(Phan Thị Thanh Thuý)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Năm 20229:54 CH(Xem: 127)
Nghe điều ông nói, tôi thấy thực sự sốc cho não trạng của một chính trị gia. Ông thật sự ngu xuẩn hay giả vờ điên dại để cố tình tiếp tục đánh cắp, trộm cướp, “giải phóng” sự thành công của các thế hệ người Việt tại Mỹ suốt hơn nửa thế kỷ qua? Người Việt tại Mỹ là một cộng đồng lớn mạnh cả về trí thức, danh tiếng và giàu có. Đó là sự nỗ lực cố gắng không ngừng nghỉ của họ trên xứ người. Họ chính là những người bị Đảng cộng sản của ông bắn giết, cướp hiếp, tra tấn, bỏ tù trước, và sau năm 1975 trên cố hương của họ.
15 Tháng Năm 20229:51 CH(Xem: 110)
Nay hắn nhận quà Là con bò đỏ Điều đó Chính tỏ. Hắn chẳng được vui. Nhìn gương mặt hắn Tôi đoán một điều Hắn cười thay khóc. Trong bụng hằn học Nhưng vẫn phải vui Hắn nở nụ cười. Nhưng đau hơn hoạn. Quan thời Cộng sản. NHỤC LẮM CHÍNH ƠI.
13 Tháng Năm 20229:14 CH(Xem: 259)
Báo chỉ quảng cáo nhiệt tình Giấy khen của bí đem trình rất oai Tỉnh thành khắp ở muôn nơi Hợp đồng mua bán rợp trời tiền vô Việt Á ôm mối lời to .... Thì ra test giả bán cho dân lành Vụ việc nay mới tành banh Mặt chuột cũng đã rõ rành lòi ra ! Còn bao nhiêu những trò ma Mua danh bán chức đã là thường xuyên Đất cát bán ở Thủ Thiêm Trò chơi tung hứng đi đêm một bầy Làm cho cơ cực dân cày Mét đất làm mả , đắt vầy tiền đâu? Tiền ở trong túi bọn giàu Uy quyền tàn bạo đạp đầu dân đen
11 Tháng Năm 202210:49 CH(Xem: 519)
Hắn là ai mà hàng trăm tên giả? Khi bồi tàu, khi đầu bếp đại dương Lúc thầy tu, lúc sứ giả đông phương Làm mọi cách để buôn nhà bán nước Hắn là ai mà như thằng đĩ đực? Hết vợ Tàu lại dụ dỗ gái ta Tự chiếm danh là dân tộc cha già Mà xơi tuốt cả nhà con lẫn cháu Hắn là ai mà bạc tình vô đạo? No nê rồi hất hủi gái vừa dâng Chán chê rồi sai giết Nông thị Xuân Dù nàng mới vừa sinh con cho “bác” Hắn là ai mà hung tàn bạo ngược? Xua triệu người vào chỗ chết làm vui Đốt trường sơn cướp bóc- vỗ tay cười Dìm dân tộc vào tương tàn chém giết
10 Tháng Năm 20229:12 CH(Xem: 292)
Bài báo này gọi những nhà báo độc lập, bloggers, và tác giả bị bắt là những đối tượng “phản động, cơ hội chính trị”, và “lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để chống phá Việt Nam”. Tác giả của bài viết này cũng khẳng định không ai ở Việt Nam bị xét xử và bắt giữ chỉ vì bày tỏ chính kiến hay bảo vệ nhân quyền. Và cho rằng các đài nước ngoài như CNN, BBC, NHK,... được tiếp cận “dễ dàng” để thể hiện sự tự do báo chí ở Việt Nam.
09 Tháng Năm 202210:33 CH(Xem: 411)
“Trong chế độ độc tài, khi chính quyền suy yếu thì nó càng gia tăng kiểm duyệt trên tất cả mọi lĩnh vực, bình thường khi mà nó mạnh thì nó chỉ kiểm duyệt trong lĩnh vực chính trị, nhưng một khi chính quyền lâm vào tình trạng suy yếu, mất uy tín với người dân, người dân mất niềm tin vào chính quyền, thì họ sẽ kiểm duyệt tất cả những gì làm gia tăng thêm sự mất niềm tin của người dân đối với chính quyền. Trong tất cả các lĩnh vực như kinh tế, chính trị, văn hoá, xã hội.”
08 Tháng Năm 20229:20 CH(Xem: 843)
Kính thưa cả họ nhà ếch chúng mày: Nhân quyền không phải là cơm ăn áo mặc nhé, có thể người dân thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng họ được tôn trọng vào bảo vệ trong một nền pháp luật bình đẳng toàn dân, họ có quyền phát biểu chính kiến trong ôn hòa cho dù là trái chiều với cái đảng ếch của chúng mày mà không lo sợ bị bắt. Những lĩnh vực lo cho người dân có đủ ăn, đủ mặc, được giáo dục, được chữa trị y tế là chuyện của bất cứ chính phủ nào cũng phải làm cho toàn dân của mình. Đó không phải là "Nhân Quyền" mà đó là "An Sinh Xã Hội".
08 Tháng Năm 20229:19 CH(Xem: 415)
Chúng bàn hội nghị trung ương Của bầy trộm cướp, một phường lưu manh? Giang sơn bán sạch sành sanh Núi rừng, sông biển phá cho tan tành. Bao nhiêu bạn trẻ tuổi xanh. Gái đi làm điếm, trai làm cu li. Tiền công chúng thủ chúng chi. Mua nhà, mua đất Châu Âu, Hoa Kỳ Dân thì chúng chẳng nghĩ gì. Cho bay chết đói gói mì cầm hơi. Đảng ăn xin khắp muôn nơi. Mang về hí hửng ăn chơi tiêu sài.
07 Tháng Năm 20229:07 CH(Xem: 671)
Học đòi chủ nghĩa Mác lê Sở trường dụ gái, chuyên nghề trộm trâu Lêu bêu cõi Á trời Âu Tay sai hạng bét bao thầu đánh thuê Được phường quốc tế đưa về Làm vua đất nước hôn mê Đông Lào Đẻ ra đảng cướp côn đồ Phụng thờ chủ nghĩa tam vô độc tài Rước về liềm búa quái thai Treo trên đất nước bi ai hãi hùng Xương pha máu đổ trùng trùng Bom rơi lửa cháy mịt mùng quê hương Trăm năm khổ ải đoạn trường Còn đâu dân tộc quật cường Lạc Long Búa liềm vai ách lưng tròng Địa đàng vô sản nhồi trong tế bào Con người chẳng khác ngựa trâu Nối đuôi mà bước, khoá đầu mà đi Theo sau cái đảng cuồng si Đến đâu thì đến biết gì tương lai
06 Tháng Năm 20228:43 CH(Xem: 467)
Hiện có 206 nhà hoạt động đang bị giam giữ trong tù và 334 người khác có nguy cơ bị bắt, theo Dự án 88, một nhóm độc lập giám sát tù chính trị. Phóng viên Không Biên giới cho rằng, Việt Nam là nhà tù lớn thứ ba trên thế giới của các nhà báo và blogger. Thời hạn án tù cũng đang tăng lên. Trong số 32 người bị bỏ tù hồi năm 2021 vì “tội” chính trị, gần hai phần ba đã bị kết án năm năm tù trở lên. Năm 2020, con số này chưa tới phân nửa. Thường thì chính quyền cộng sản đưa ra các cáo buộc khá nhạt nhẽo. Nhiều nhà hoạt động bị bỏ tù vì “làm và phổ biến tài liệu tuyên truyền...
15 Tháng Năm 2022
Thực ra Ucraina đánh Nga bằng vũ khí Mỹ là tự lực tự cường chứ chẳng dựa dẫm vào ai cả. Các nước nghèo như Ucraina, Việt Nam, hay hầu hết các quốc gia khác đều không có khả năng sản xuất những món vũ khí tối tân để tự trang bị cho mình. Hầu hết là nhập khẩu từ nước ngoài. Trên thế giới có đến trên 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, tuy nhiên quốc gia xuất khẩu vũ khí thì chỉ trên đầu ngón tay như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Pháp, Đức, Anh, Israel và một số quốc gia khác có số lượng không đáng kể. Đằng nào quân Ucraina cũng chiến đấu bằng vũ khí do nước khác sản xuất.
14 Tháng Năm 2022
Đem hai tù nhân bị bắt vì cái luật rừng độc tài toàn trị ra để làm màu với nước Mỹ và khoác cái bộ mặt đạo đức giả cho mình là đất nước tôn trọng dân chủ và nhân quyền chỉ là một vở kịch tồi mà Phạm Minh Chính diễn vai kép độc, hồ sơ vi phạm nhân quyền và chà đạp dân chủ của Việt Nam chất đầy tại các tổ chức quốc tế theo dõi với gần 300 người hiện đang bị giam giữ chỉ vì họ đòi hỏi cái quyền dân chủ nhưng sau đó nhân quyền của họ bị đảng chà đạp không thương tiếc. Tồi đến như thế mà còn vác cái mặt mo đi sứ và huếch hoác rằng mình có thể đối thoại với bất kỳ ai về dân chủ...
14 Tháng Năm 2022
“Mỹ là bên đã nhượng bộ Việt Nam về các vấn đề lớn nhằm cải thiện mối quan hệ song phương tổng thể, bao gồm cả việc phá bỏ nghi thức ngoại giao để tiếp đón Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Nhà Trắng vào năm 2015 và giữ im lặng khi Việt Nam tiếp tục mua vũ khí của Nga, vốn trái với Đạo luật chống đối thủ của Mỹ thông qua cấm vận. Điều đáng chú ý là Mỹ đã trừng phạt đồng minh hiệp ước của mình là Thổ Nhĩ Kỳ vì đã mua hệ thống tên lửa S-400 của Nga. Tóm lại, Việt Nam dường như đang nắm trong tay con át chủ bài trong quan hệ song phương dẫu cho Mỹ có sức mạnh...
13 Tháng Năm 2022
Sau một tháng tấn công Ucraina, Putin đã thấy chuyện thôn tính Ucraina không dễ như ông ta nghĩ. Công cụ trừng phạt trong tay Putin đã cạn nên ông ta mới dùng đến lời đe dọa hạt nhân. Tuy nhiên, dùng hạt nhân đe dọa không phải là chuyện đùa, hậu quả khôn lường. Trên mặt trận Ucraina, Nga đang từ thế có thể thắng bỗng chuyển sang thế không thể thắng. Và đến tháng thứ 3 của cuộc chiến, khi mà Mỹ và Phương Tây công khai ủng hộ Ucraina bằng tiền tài và vũ khí, thì cuộc chiến đang đảo chiều thấy rõ. Quân Nga có thể chiến bại.
12 Tháng Năm 2022
Ngay từ năm 2020, Ngân hàng Phát triển châu Á -ADB đã có báo cáo nói rằng “Tiềm năng đầu tư nước ngoài vào cơ quan xếp hạng tín nhiệm trong nước tại Việt Nam”. Thực ra đây là động thái chỉ ra yếu điểm của thị trường trái phiếu doanh nghiệp Việt Nam. Tuy nhiên, cách nói của ADB là nói tránh nên dùng từ “tiềm năng” như là để khen. Lẽ ra chính quyền CS cần phải sửa ngay, hoặc là lập ra cơ quan đủ uy tín để hoạt động ngành xếp hạng tín nhiệm hoặc mời những công ty uy tín trên thế giới vào Việt Nam hoạt động để gạn lọc những doanh nghiệp không đủ tiêu chuẩn ra khỏi thị trường...
11 Tháng Năm 2022
Thực ra Mỹ không cần Việt Nam dân chủ gì ráo, họ chỉ cần Việt Nam sát cánh cùng với họ kìm hãm sự lớn mạnh của tàu Cộng trên Biển Đông. Với Mỹ, đó là giúp họ duy trị tầm ảnh hưởng khu vực quanh đối thủ của họ, nhưng với Việt Nam thì đó là cơ hội thoát Trung. Vì ý thức hệ nhiễm vào đầu quá nặng, ĐCS vẫn rất dè chừng Mỹ, họ chỉ hợp tác với Mỹ trong vấn dề kinh tế, vì nó mang lại đô la, còn vấn đề quân sự thì họ vẫn từ chối. Họ cho rằng, gần Mỹ quá thì mất đảng, mất chế độ. Tuy nhiên, Mỹ chẳng thèm lật CS làm gì nữa khi mà CS vẫn có thể giúp họ khắc chế được Tàu Cộng./.
10 Tháng Năm 2022
Với những vi phạm nhân quyền trầm trong nước ông Phạm Minh Chính khi đến Mỹ, một quốc gia dân chủ tự do sẽ được nhìn bằng một ánh mắt khác, ánh mắt của thế giới văn minh nhìn những tên độc tài và sự đối xử có lẽ không được trọng vọng như nguyên thủ của các quốc gia dân chủ, nhưng chắc rằng ông Chính sẽ không nhận ra điều đó, bởi vì bao năm nay đảng chỉ sống trên sự giả tạo, những tung hô, vinh quang của đảng chỉ là những trò bốc thơm tự sướng cho nên giới lãnh đạo VN luôn có cái mặt mo để khoác vào nhằm che đậy những xấu xa bỉ ổi thực sự của mình cho nên...
10 Tháng Năm 2022
Như vậy, dù cho chính quyền Trung Quốc không cấm các doanh nghiệp của họ làm ăn với Nga, nhưng bản thân các doanh nghiệp cũng tự co vòi để đảm bảo an toàn. Khi lệnh cấm vận thít chặt thì có muốn dựa Trung Quốc để tồn tại thì khả năng của Trung Quốc cũng chỉ có giới hạn. Lệnh cấm vận ảnh hưởng đến nước Nga từ mọi hướng. Nước Nga giờ đang vùng vẫy trong khuôn khổ rất hẹp, mà cái khuôn đó là ngày càng teo lại, nền kinh tế Nga chẳng có gì sáng sủa.
09 Tháng Năm 2022
Bản chất của độc tài là cưỡng bức kẻ khác phục tùng. Nó không mang lại giá trị gì cho thế giới mà chỉ mang lại tai ương. Cường quốc độc tài nào cũng vậy, nó luôn cố vươn lên làm bá chủ, khi đã làm bá chủ nó bắt thế giới phải phục tùng nó, nếu không phục tùng thì nó tấn công. Không phải nước Nga thời Putin cho chúng ta cái nhìn nhận như vậy mà từ hàng ngàn năm trước, lịch sử đã chứng minh như thế. Phong Kiến cũng độc tài mà CS cũng độc tài. Nếu Trung Cộng vươn lên thành cường quốc số một thì thế giới đối đầu với hiểm họa khôn lường.
08 Tháng Năm 2022
Một thông tin đáng báo động là có đến 74% số nợ trái phiếu “dưới chuẩn” đang nằm trong hệ thống tài chính. Mà hệ thống tài chính tức là các công ty có chức năng trung gian tài chính như: các công ty chứng khoán, các ngân hàng vv... họ là những nhà bảo lãnh cho các doanh nghiệp bất động sản phát hành trái phiếu. Nếu bất động sản sụp đổ thì hệ thống tài chính có nguy cơ sụp theo và khi đó cả nền kinh tế sẽ khốn đốn. ĐCS hiện nay đang lo vấn đề này xảy ra và không biết liệu họ sẽ xử lý ra sao? Nền kinh tế Việt Nam đang rất mong manh, mặc dù rất nhiều bài báo ca tụng nền kinh tế...