Cha tôi chết không cần quan tài

19 Tháng Tư 202111:11 CH(Xem: 272)
                           CHA TÔI CHẾT KHÔNG CẦN QUAN TÀI

174342217_3895486973837895_499638155834315963_n



Đào Nam Hoà

FB. Song Chi



Con ghi lại bài này thay cho nén hương lòng để thành tâm tưởng nhớ đến Bố Mẹ nhân ngày giỗ Bố lần thứ 8 và giỗ Mẹ lần thứ 7.

Tôi không biết bắt đầu câu chuyện từ lúc nào, nhưng có lẽ ấn tượng nhất và rõ nét nhất mà hầu hết người dân miền Nam Việt Nam nhớ mãi là ngày 30/4/1975.
Khi miền Nam sụp đổ cũng là lúc bất ngờ tất cả nỗi thống khổ đày đọa ập xuống. Nhanh như một cơn cuồng phong thịnh nộ phá nát tan hoang. Mất tất cả!
Ngày 10/06/1975 tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Trước khi đi cái gọi là “học tập cải tạo” 10 ngày, dù với suy nghĩ chỉ là 10 ngày như lời thông báo, cha tôi cũng không có lấy mấy ngàn dằn túi. Ông bảo tôi (lúc đó 19 tuổi) đem 2 chỉ vàng cuối cùng còn lại của gia đình - là đôi bông tai của bà nội tôi để lại - ra tiệm vàng bán. Đó là kỷ vật quý nhất nhưng đành phải bán để mua ít lương thực cho ông mang đi. Hai chỉ vàng lúc ấy bán được 33 ngàn. Ông mua khoảng 2 ngàn đồng lương thực các thứ và dằn túi 1 ngàn. Còn lại 30 ngàn ông dặn ở nhà cố gắng 13 mẹ con dè xẻn ăn uống đợi Ông về.
Mười ngày trôi qua nhanh chóng - không ai trong số cải tạo trở về. Tôi nghĩ đây là một cú lừa mà đã và sẽ được lịch sử ghi lại kỹ hơn.
Giá sinh hoạt tăng từng giờ. Buổi sáng 100 đồng 1 ổ bánh mỳ thì chiều đã lên 120. Sau 3 tuần thì 12 anh em tụi tôi và mẹ tôi không còn một đồng nào trong nhà. Chị tôi lớn nhất 21 tuổi còn đang đi học, và em út mới có 2 tuổi. Mười hai con tàu há mồm tuổi đang lớn nuốt bao nhiêu cho đủ! Cơm và thức ăn mỗi bữa mẹ tôi phải chia cho từng đứa. Vài hột cơm sót nơi đáy nồi cũng không yên. Chúng tôi đổ nước vào và cạo sạch không còn một hột. Còn hơn là gạo châu củi quế.
Mẹ tôi và vài đứa em phải đi xâm canh làm ruộng rau muống, một hình thức của kinh tế mới để giãn dân...; Không lên voi nhưng phải xuống chó, mẹ tôi và em tôi ngày ngày vào ruộng hái rau muống xong gánh bộ về tới chợ cách đó 6 cây số để bán. Buổi sáng khoảng 3 giờ khi trời còn mờ mịt hơi sương và giá lạnh, mẹ và em tôi thay nhau gánh bộ cho kịp phiên chợ sáng. 70 bó rau oằn trên vai người phụ nữ nhỏ bé cao 1,45 nặng chưa tới 40Kg. 6kg rau mới đổi được 1 kg gạo. Một tuần mới cắt được một lần chờ cho rau mọc. Những ngày còn lại là cấy rau, nhổ cỏ, trồng khoai mỳ…
Sức ăn trước ngày 30/4/75 của gia đình tôi một bữa là 3 lít gạo, tức 1 tuần 42 lít, khoan nói chuyện thức ăn cá mắm gì hết. Nay 1 tuần chỉ còn 13 lít!
Bắt đầu tháng 7/1975 lần lượt đồ đạc trong nhà mọc cánh nhẹ nhàng, nhanh chóng, lả lướt, bay đi theo chân những kẻ buôn hàng. Từ cái quạt trần, tôn cống, hàng rào, tủ quần áo, đài radio, giường sắt, đồng hồ treo tường, đồng hồ đeo tay … đều giã từ để về với chủ mới. Hết sạch đồ thì mấy kẻ đi buôn bảo giở gạch bông, giở bớt tôn ngoài mái hiên, tôn trần nhà... bán tiếp.
Bán cho đến khi căn nhà nhỏ bỗng trở nên rộng tênh vì chả còn thứ gì ngoại trừ vài cái nồi nấu bằng củi đen thui cũng đã sứt quai gãy gọng. Buổi tối trải chiếu ngủ dưới đất là xong với cái bụng lép kẹp và cơn đói hành hạ.
Không biết bao lần tôi phải ăn tưởng tượng trong đêm khuya bằng cách hình dung mấy món ăn tầm thường ngày trước như vài con khô, miếng dừa kho, tô canh bầu... ( Mơ mà cũng hà tiện không dám mơ thịt cá hải sản.)
Bố tôi sau 6 tháng trong trại cải tạo lần đầu được viết thư về, Ông dặn khi lên thăm nuôi, không cần mang theo gì cả vì trong trại có đủ mọi thứ. Hic!
Ông hiểu hơn ai hết, còn cái gì để mà mang cho ông!
Tôi nhớ mãi ngày lên thăm nuôi ông ở trại Thanh Hoá (Hố Nai), cả nhà chỉ có 1 cái xe đạp, còn lại mẹ và các em tôi cuốc bộ 8 cây số mang theo 1 cái giỏ đi chợ lưng lửng với ít thịt kho mắm ruốc, 1 ký đường, 2 hộp sữa và 1 bộ quần áo. Nhìn những người đi thăm nuôi, có người gánh 2 bao đầy mà lòng tôi trào dâng niềm tủi hổ.
Sau đợt đổi tiền ngày 22/9/1975, Chúng tôi như đàn chim vỡ tổ, tất cả bỏ học ngang, vài đứa em nhỏ tiếp tục theo mẹ làm ruộng rau muống, còn lại mỗi đứa một phương trời kiếm sống. Đứa lên Gia Ray vào rừng lấy củi, làm lò than, đứa theo xe lửa bán trà đá, hàng rong, đứa bán thuốc lá.
Hơn 3 năm sau Bố tôi được cho về để nhìn xác nhà tan hoang điêu tàn loang lở, nhìn bầy con xanh khướt, gầy rạc, tản mát. Một chị tôi bệnh tâm thần không người chăm sóc phải lang thang ăn xin đầu đường xó chợ, có lần xin không được, quá đói, chị giựt mấy miếng đậu hũ bỏ chạy, chị bị người ta phang đòn gánh chảy máu lỗ đầu giữa ngày bố tôi được tha về.
Bố không khóc, cũng không nói gì! Qua hàng xóm xin ít bông băng. Lòng ông như xát muối! Có lẽ ông bấy giờ mới thấm sâu mệnh đề “mất Nước là tất cả mất”. Khóc lóc than van ích lợi gì. Giọt nước mắt chỉ làm cho kẻ chiến thắng hả hê say sưa thêm mà thôi.
Rồi theo chủ trương, ông không được ở lại thành phố. Họ hàng nhà tôi đa số cũng là thành phần Ngụy quân, Ngụy quyền nên không ai giúp gì được cho nhau. Cuối năm 1978 Ông lên rừng Gia Ray ngay chân núi, cất túp lều nhỏ bé xiêu vẹo, ngày ngày ông và 2 em tôi sống nhờ rừng.
Ai ở rừng mới biết: ăn của rừng rưng rưng nước mắt! Và từ đó chuỗi ngày lầm than, buồn thảm lại tiếp tục sau hơn 3 năm trong trại cải tạo. Đói nhiều hơn no, buồn nhiều hơn vui. Cực khổ nặng nhọc quần quật suốt cả ngày chỉ đủ kiếm vài lon gạo vài con cá khô.
10 năm sau, tôi đã làm ăn khá hơn, mua được chiếc xe máy Mini scootter, lần đầu tiên lên thăm Ông, quà cho Ông chỉ là 1 lít rượu đế nấu bằng rỉ mật. Ông mừng lắm vì tôi đã tương đối ổn định công việc.
Trong bữa cơm hôm đó, Ông nói:
- Bố năm nay 63 tuổi rồi, cuộc đời không dành cho Bố con mình được sống sum họp và đầy đủ. Dù sao các con cũng cố gắng vươn lên để thoát khỏi bệnh tật, đói khát và tù đày.
Rồi Ông chỉ tay dưới chân ngọn núi Chứa Chan:
– Nhớ lời Bố dặn, nếu Bố có chết, các con không cần quan tài làm chi cho tốn kém, cứ bó chiếu vùi thây Bố dưới chân núi là Bố mát mẻ rồi.
Thú thật, lúc ấy nếu tất cả 12 anh em tôi gom lại chắc cũng không đủ tiền mua cái quan tài loại chót. Ông biết và không muốn các con gánh nặng thêm!
Năm 1999, sau bao nhiêu là khó khăn vì không có tiền làm hồ sơ xuất cảnh diện HO, cuối cùng thì 4 bố con tôi cũng tới được Mỹ. Ngày lên đường mẹ tôi và 9 em phải ở lại vì hộ khẩu lung tung không đuợc phái đoàn Mỹ chấp thuận.
Bốn bố con mà hành trang vỏn vẹn có 5 va ly nhỏ và nhẹ tênh, chưa tới 1/3 tiêu chuẩn trọng lượng.
Đến Mỹ 3 anh em tôi phải đi làm ngay sau tháng đầu tiên để kiếm tiền trả nợ lúc làm hồ sơ. Bố tôi thì ăn welfare vì Ông đã 74 tuổi. Ban đầu hội thiện nguyện giúp thuê nhà, 4 bố con phải ở chung trong 1 căn apartment 2 phòng ngủ cùng với 2 người nữa là 6 người. Quá chật, chúng tôi đành ra ở riêng trong khi Bố tôi được chính phủ Mỹ cho ở nhà Housing. Và từ đó Ông sống cô độc, một thân một mình. Nhưng cũng là lúc Ông làm được một việc lớn nhất, to nhất, ý nghiã nhất kể từ sau ngày 30/4/1975!
Hàng tháng Ông trả tiền điện và tiền nhà chưa tới tổng cộng 80$. Thức ăn thì Ông đi xin các Hội từ thiện miễn phí. Có lần tôi giận Bố kinh khủng. Gia đình tôi cố tình chở Ông vào 1 quán kêu cho Ông mấy món ngon, Ông từ chối, chỉ xin cho 1 diã bánh cuốn là đủ. Ông nói: Ở Việt Nam nhà mình còn quá khổ, Bố không đành ăn ngon bên này nhưng các con đi làm vất vả cần bồi bổ, cứ ăn đi. Mỗi tháng số tiền dư còn lại gần 400$ Bố để dành và cứ 6 tháng Bố gởi về VN cho Mẹ và 9 đứa con còn ở lại.
Chị cả tôi viết thư qua có câu: “Bố ơi, nhiều lần con phải đi bán máu với số tiền 200 ngàn một lần để có tiền nuôi con. Để có 200 ngàn đồng tiền Việt, tụi cò máu nó đã ăn chặn mấy chặng rồi. Cầm 300$ Bố cho mà con cứ ngỡ trong mơ. Đời con chưa bao giờ cầm số tiền lớn như thế… Phải bán 10 lần máu chỉ mới được 150$ …”
Bố đọc thư không khóc! mặc dù Bố biết chị chỉ cân nặng có… 34 Kg! Hic! Gan góc đến thế là cùng! Rồi việc phải tới! Một ngày mùa đông năm 2006, tức sau gần 8 năm ở Mỹ. Tự dưng Bố kêu và đưa tôi 8.000$ và một tờ di chúc – nét chữ vẫn còn rất đẹp dù đã có dấu hiệu nghệch ngoạc biểu hiệu của tuổi già – trong di chúc có nói rõ:
- Khi bố chết đi, bố đã hỏi cô Hoa, người của hội thiện nguyện, và biết rằng tiền hỏa thiêu không quan tài chỉ mất có 800$ thôi!. Bố nói bố không cần quan tài, không cần để nhà quàn làm gì cho tốn dăm ngàn, cứ để người ta đưa thẳng bố đi thiêu, trừ tiền thiêu ra, còn bao nhiêu con cứ làm theo di chúc gởi về cho người bên Việt Nam...; Sau đó mấy ngày, Bố đột qụy! Người ta đưa Bố vào trại Dưỡng lão. Rồi Bố hấp hối.
Ba anh em tôi họp nhau và quyết định làm theo di chúc của Bố. Và chúng tôi phải ký một hợp đồng với nhà thiêu. Khi Bố tắt thở, sau 1 tiếng người ta đuổi hết anh em tôi ra, trong phòng người ta bỏ Bố vào 1 cái bao và kéo cái fermeture là xong! Quá đơn giản cho một kiếp người! Khả năng 3 anh em tôi lúc đó mới đi làm ăn lương 1 giờ 8$ (lương tối thiểu) chỉ vừa đủ tiền nhà tiền ăn. Vẫn biết có làm đám tang bỏ Bố vào quan tài bằng vàng với hàng ngàn người tham dự cũng vậy thôi vì Bố đâu biết gì nữa mà sao tôi vẫn cảm thấy xót xa vô bờ.
Cuối đời của một sĩ quan, từng chỉ huy hàng mấy trăm lính, từng chỉ huy mấy cung đường sắt, âm thầm, vắng lặng và quạnh hiu. Không ai biết, không ai đưa tiễn! Y như một chiến sĩ vô danh! Người ta bỏ Bố lên chiếc xe kéo, đẩy ngang chỗ chúng tôi đang đứng, tất cả con, dâu và cháu chỉ có 5 người, họ dừng lại và hỏi chúng tôi có muốn nói gì không. Tôi có cảm tưởng như một luồng điện lạnh chạy xé dọc sống lưng. Tôi chỉ lắp bắp nói như kẻ không hồn:
– Vĩnh biệt Bố. Từ nay Bố không còn phải hy sinh nữa Bố nhé. Công ơn của Bố cao hơn núi Thái Sơn Bố ạ!
Rồi họ lạnh lùng kéo Bố tôi đẩy lên chiếc xe dài, đi chỗ nào thiêu hay làm gì, ở đâu, chúng tôi không được biết! Họ làm theo hợp đồng.
Tôi không khóc! Không còn nước mắt để khóc!
Hai tuần sau tôi lấy tro cốt Bố. Khi cô nhân viên nhà xác đưa hộp tro cốt ở dưới có ghi tên bố tôi, chỉ đến lúc bấy giờ, nước mắt tôi tự dưng tuôn ra đầm đìa – vô thức!

Ảnh: Vĩnh Long, tháng 6/1975 - Một lớp học tập cải tạo sau ngày Sài Gòn sụp đổ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Năm 202111:26 CH(Xem: 185)
Nhà Anh Sơn còn có 2 lô ở Thành Hồ, 1 lô ở Cần Thơ và nhà đất ở Trà Vinh nhiều vô kể. Và chưa kể tiền đã gửi nhà Băng. Lương giám đốc sở hiện tại là 10.345.000 đồng, phải hơn 50 năm ông sơn không ăn không uống làm đúng chức vụ giám đốc sở liên tục mới có số tiền bị mất như trên, chưa kể tất cả tài sản ông Sơn có thì phải làm giám đốc 500 năm mới có. Vậy tiền đâu ra mà lắm thế?
07 Tháng Năm 202110:47 CH(Xem: 374)
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
05 Tháng Năm 202110:12 CH(Xem: 232)
Đứng trước sự bất công của một tòa án ngồi xổm trên pháp luật để cướp đoạt tài sản riêng của bà con, chúng đang đẩy người dân thành một thế lực chống lại Nhà cầm quyền csVN. Một tòa án Nhân dân nhưng chúng đang phục vụ cho ĐcsVN, những kẻ trong hội đồng xét xử đều là đảng viên, chúng trung thành với đảng để hãm hại người dân. Sự chịu đựng của một con người đều có giới hạn, vì vậy Nhà cầm quyền VN càng đàn áp người dân mạnh tay, thì chế độ CS sớm bị đảo thải. Nhân dân VN sẽ đoàn kết để cùng nhau tranh đấu xóa bỏ chế độ độc tài và tham nhũng.
05 Tháng Năm 202110:09 CH(Xem: 213)
Trong bối thiếu nước sạch và cảnh hạn hán ngày càng nghiêm trọng ở VN. Việc xây dựng một sân Golf là một điều như tự hủy diệt sự sống. Bởi lẽ, lượng nước cho sân Golf tiêu tốn để tưới cỏ và vận hành lớn gấp 3 lần so với cây nông nghiệp và cây công nghiệp với cùng diện tích. Và khi Tây Nguyên đang vào mùa hạn hán nghiêm trọng, Sân Golf sẽ khoan sâu trong lòng đất để lấy nước, khi khoan sâu thì mạch nước ngầm càng tụt xuống. Dân sẽ không có nước xài, chỉ doanh nghiệp lớn như FLC mới đủ điều kiện sử dụng và toàn bộ nước đó để tưới cỏ. Trong khi, Tây Nguyên....
02 Tháng Năm 202110:21 CH(Xem: 416)
Một khách hàng của Vinfast đã chỉ ra nhiều lỗi của xe mà họ đang sử dụng, thay vì ghi nhận, tiếp thu và khẩn trương điều tra xem lỗi ấy có hay không? Lỗi đơn lẻ hay là lỗi hệ thống thì Vượng Vin đã hành xử một cách côn đồ là dùng quyền lực mình đang có để báo công an, kiện ngược lại để công an bắt gỡ bỏ video phát tán và có khả năng anh chàng (người tiêu dùng) kia sẽ xộ khám [Trong lịch sử doanh nghiệp kiện ngược và thắng người tiêu dùng như vụ Tân Hiệp Phát là có]. Vì pháp luật ở VN chỉ bảo vệ những kẻ có quyền và có tiền.
02 Tháng Năm 202110:21 CH(Xem: 369)
Từ câu hỏi thứ nhất nó phơi bày ra một thực tế, Công An Tỉnh Nghệ An và Cao Trọng Phú có quan hệ “huynh – đệ”. Vì chỉ có quan hệ như vậy thì Công An tỉnh mới an tâm Cao Trọng Phú, còn nếu không có quan hệ đặc biệt như vậy thì rủi Cao Trọng Phú cướp vũ khí uy hiếp công an thì sao? Điều này nó tự tố cáo mối quan hệ đặc biệt giữa công an và Cao Trọng Phú. Từ mối quan hệ đặc biệt mới có lòng tin đặc biệt dành cho nhau. Nó giống như diễn viên xiếc thú và sư tử trên sân khấu vậy, nếu không phải là bạn của sư tử từ nhỏ thì sư tử sẽ xé xác người đó.
01 Tháng Năm 202110:52 CH(Xem: 295)
Phú Trọc là một đại ca âm thầm, không phải là người thích thể hiện nên dân Nghệ An phần nhiều là không biết đến hắn ta cho đến khi vụ án xảy ra. Những đại ca giang hồ được thế lực đỏ tin dùng là mẫu người trầm tính, quyết đoán, dám ra tay độc ác, tay nghề cao có thể ra tay gọn và xóa dấu vết giỏi. Còn mẫu đại ca giang hồ thích phô trương, ồn ào và manh động thì thế lực đỏ rất ngại dùng vì rất dễ làm liên lụy. Phú Trọc là một đại ca giang hồ có những đức tính mà thế lực đỏ cần, tuy nhiên hôm ngày 30/4 ông ta bóp cò hạ sát 2 đối tượng thì rõ ràng hắn ta đã để lộ ra tử huyệt “manh động”.
30 Tháng Tư 20219:58 CH(Xem: 272)
Ngôi nhà này của một người Tên là Cao Trọng Phú còn gọi là Phú trọc. Phú trọc là một trùm xã hội đen khét tiếng ở Vinh, sự ảnh hưởng của Phú trọc không biết to cỡ nào mà hồi làm thứ trưởng bộ công an Tô Lâm khi đi công cán về Nghệ an đều ghé ở đây ăn cơm, không cần ăn cơm bên tỉnh ủy mời. Xã hội đen ở Việt Nam ai cũng biết đều sống dựa vào công an, và quyền lực của một công an mạnh hay không cũng dựa vào uy thế của băng nhóm xã hội đen. Chúng cộng sinh vào nhau mà cứ thế làm đảo lộn xã hội...
29 Tháng Tư 202111:35 CH(Xem: 444)
Ngày 30/4/1975 ấy được phía thắng cuộc gọi là “mùa xuân đại thắng”. Vâng! Với tổng cộng 3,5 triệu xác đồng bào hai bên đã ngã xuống ấy người CS họ gọi đó là “mùa xuân” của họ. Như bài Quốc ca CS có nói rằng “đường vinh quang xây xác quân thù”, nghĩa là cái 30/4/175 đau thương ấy, CS đã xây “con đường vinh quang” cho họ bằng 2,3 triệu xác đồng bào Miền Nam. 2,3 triệu cái xác của đồng bào ấy, CS gọi là “xác quân thù”...
27 Tháng Tư 202111:46 CH(Xem: 272)
“Phải nhìn nhận những vụ án đó họ tuyên là có cơ sở pháp luật chứ không phải không. Ví dụ như cô Bình chẳng hạn là bị tuyên theo Điều 331 ‘Vi phạm quyền tự do dân chủ’, còn đối với trường hợp cô Diệu nhà báo là bị tuyên theo Điều 117, hình như là vậy, tóm tắt tội danh là ‘Tuyên truyền chống nhà nước’. Vì vậy nên nói cơ sở pháp lý là có, dựa trên hai điều luật tôi vừa nói. Tuy nhiên điều đáng nói hai điều luật này là hai trong số các điều luật mà các tổ chức quốc tế thường kêu gọi Việt Nam bỏ. Đây mới là điều đáng nói vì hai điều luật này đi ngược lại với quyền tự do ngôn luận và...
13 Tháng Năm 2021
Người trong hình là Đại tá, PGS.TS, Thầy thuốc ưu tú Diêm Đăng Thanh, Giám đốc Bệnh viện Quân y 110 khẳng định với báo Dân Trí cho rằng, đây là ảnh thật do lính của ông Thanh viết và chính ông duyệt. Nhưng dưới con mắt phân tích ảnh, thì đây chắc chắn là ảnh giả, đã qua photoshop. Câu hỏi vì sao một người thầy thuốc ưu tú thày thuốc nhân dân lại đi nhận vơ tấm hình Photoshop là ảnh thật như thế? Sao lại có thể trơ trẽn như chủ trương của đảng thế?
12 Tháng Năm 2021
Với câu “Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân” nó cho thấy đám làm luật của CS ngu dốt một cách tệ hại. Nếu không phải là ngu dốt thì cũng là gian manh, ghép “quyền” đứng chung với “nghĩa vụ” để đánh lừa người dân nhưng thực ra đó là nghĩa vụ chứ không phải là quyền.Từ một câu “Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân” của hiến Pháp, ĐCS đã cho báo chí tuyên truyền rầm rộ rằng “Bầu cử vừa là quyền vừa là nghĩa vụ của công dân”. Một điều luật ngu dốt, và cả một chính quyền triển khai công việc ấy dựa trên những quy định ngu dốt đó. Tuy nhiên, nếu ai nói lý trước chính quyền thì có khi bị dùi cui của Tô Lâm trừng trị. Đó chính là cái gọi là “Pháp quyền XHCN”.
12 Tháng Năm 2021
Vài tuần trước, câu chuyện một khách hàng gốc Việt tại Texas đánh giá hai sao trên Yelp cho ly cà phê Việt Nam mà một tiệm cà phê Mỹ là Toasted đã quảng cáo là "chính xác kiểu Việt Nam". Cô bị tiệm này nhắn tin hăm dọa, yêu cầu lấy đánh giá xuống. Không những không lấy xuống mà cô còn hạ đánh giá của mình xuống còn một sao, thu hút sự bênh vực của những khách hàng khác khi vào cho thêm vài chục đánh giá "một sao" về thái độ của tiệm. Sự việc đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông bản xứ cùng các tổ chức thương mại tại đây, buộc chủ tiệm chống chế và hứa sẽ,,,
11 Tháng Năm 2021
“Phòng ngự” và “tấn công” đều là những từ gốc Hán Việt. Phòng nghĩa là con đê, bờ đê, bờ chắn, là sự giữ gìn, ngừa trước. Phòng chống lụt bão tức là chuẩn bị sẵn vật chất và tinh thần để đối phó với bão gió lụt lội, ngay cả khi nó chưa đến. Phòng bệnh là ngừa trước bệnh tật. Phòng kẻ gian là khi kẻ gian chưa ra tay thì mình phải khóa khoáy cửa nẻo cẩn thận, đừng để mất bò mới lo làm chuồng. Phòng thân là có cách giữ gìn cái thân thể mình, chẳng hạn cô gái đừng đi chơi quá khuya nơi vắng vẻ với bạn trai mới quen, hì hì. “Ngự” là ở vị trí sẵn sàng chống lại, địch lại...
11 Tháng Năm 2021
Cuối cùng, theo Danh sách phổ biến ngày 27/04/2021 thì có tới 99,9% ứng cử viên “vô đạo”, kể cả ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (ứng cử ở Hà Nội), Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, (ứng cử ở Sài Gòn), Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, (ứng cử ở Hải Phòng), và Thủ tướng Phạm Minh Chính, ứng cử đơn vị Cần Thơ. Lý lịch ghi “không” trong mục Tôn giáo của các ứng cử viên Quốc hội không mới, ngoại trừ một số rất nhỏ chức sắc Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Phật giáo Hòa Hảo và đạo Cao Đài được chọn ứng cử cho ra vẻ đoàn kết. Nhưng việc này, thêm lần nữa....
10 Tháng Năm 2021
Những người mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ưu tiên chích ngừa trước được chính trị hóa danh xưng “Những người trên tuyến đầu chống dịch” trong đó bao gồm cả nhân viên y tế và lực lượng công an – một thành phần không thể thiếu của các quốc gia độc tài – thế nhưng chính những con người này cũng không hề biết rằng chính bản thân mình đã bị xem là con chuột thí nghiệm mà cái chết mới đây nhất của một nữ nhân viên y tế 35 tuổi tại An giang là một minh chứng thiết thực ngoài ra con số người bị tác dụng phụ sau khi chích đã bị ém nhẹm thông tin. Để trấn an dư luận Phạm Minh Chính, thủ tướng chính phủ csVN đã đăng đàn trấn an dư luận rằng vắc xin nào cũng có tác dụng phụ và người dân đừng quá lo lắng về điều đó!
09 Tháng Năm 2021
Thực tế với việc tỷ trọng xuất khẩu dịch chuyển sang FDI nó cho thấy, lợi nhuận lớn từ xuất khẩu bị FDI ăn gần hết, còn Việt Nam thì chỉ được con số để tính GDP bình quân đầu người cho cao chứ thực chất người dân Việt Nam không được hưởng bao nhiêu. Với thực trạng như vậy nhưng ông Nguyễn Phú Trọng vẫn khẳng định "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Cũng phải thôi, vì ông Trọng là dân tuyên giáo, ông đi lên từ Tạp Chí Cộng Sản rồi sang Ban Lý Luận Trung Ương làm việc chứ ông có biết gì về kinh tế đâu mà để có một lời nhận xét có giá trị?
09 Tháng Năm 2021
Những phát triển quân sự của quân đội Trung Quốc được truyền thông nước này tung hô nhiều nhất là hai con ngáo ộp hàng không mẫu hạm Liêu Ninh và Sơn Đông. Tuy nhiên cả hai đều bắt chước mô hình hàng không mẫu hạm thập niên 1980 thời Liên Xô, tức là bốn mươi năm trước. Hai con ngáo ộp này chỉ hoạt động được liên tục 6 ngày không tiếp nhiên liệu, trong khi các hàng không mẫu hạm tối tân của Mỹ và phương Tây có thể hoạt động liên tục cả năm trời. Cuộc chạy đua vũ trang của Bắc Kinh gợi nhớ đến sự sụp đổ của Liên Xô, vì một trong những nguyên nhân làm...
08 Tháng Năm 2021
Rồi đến nhiệm kỳ 3 ông cũng tạo ra suất đặc biệt như thế nữa. Hành động đạp lên đảng luật thì không thể gọi là “đảng phân công” được mà phải gọi chính xác là lộng quyền. Thực tế là vậy nhưng khi tiếp xúc cử tri ông Trọng nói rằng “Đến bây giờ tôi năm nay 77 tuổi rồi. Đại hội (Đảng) vừa rồi tôi đã xin nghỉ, xin thôi rồi. Tại họp báo sau Đại hội tôi nói công khai. Tôi nói năm nay tôi đã cao tuổi rồi, sức khoẻ có hạn, tôi xin không ứng cử nhưng Trung Ương quyết định, Đại hội bầu, là đảng viên nên tôi phải chấp hành”. Đấy! Vẫn là cách quen thuộc, đổ tội cho “đảng ép tôi phải làm”.
08 Tháng Năm 2021
Làm tay sai cho Việt cộng tại hải ngoại thì có lợi gì? Phải chăng đó chỉ là thành phần "chân trong, chân ngoài" (làm ăn trong nước và hải ngoại) tình trạng bắt cá hai tay chứng tỏ loại người này chẳng có tổ quốc, dân tộc gì cả mà chỉ có tiền. Vậy người Việt có gì hãnh diện với loại "triệu phú" vong bản này? Những ai không thích chế độ cộng sản và muốn có một nước Việt tự do, dân chủ thì thay vì đi moi móc chuyện Do Thái thì hãy nên học hỏi cộng đồng Do Thái đã vận động như thế nào với Mỹ để giúp quốc gia Do Thái tồn tại.