Thử giải ảo phát biểu của ông Trọng

02 Tháng Sáu 201910:21 CH(Xem: 592)

Thử giải ảo phát biểu của ông Trọng


kinhte



NhanHoa
RFA Blog




Tít báo “Ông Trọng để Phó Chủ tịch nước thay mặt đọc tờ trình ở Quốc hội” chẳng mấy ai quan tâm. Tuy nhiên, những vấn đề Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đặt ra tại Hội nghị TW10 lại là đề tài thu hút các bình luận gia vỉa hè lẫn giới phân tích kinh điển.

Phó Chủ tịch nước thay mặt Chủ tịch nước đọc tờ trình ở Quốc hội là câu chuyện ai cũng đoán trước được. Giờ nó thuộc vào loại tin “xe cán người” chứ không còn giật gân như loại tít “người cán xe” cách đây nửa tháng khi ông Trọng xuất hiện (ngồi) tại Hội nghị TW10. Tuy nhiên, những vấn đề Tổng Bí thư – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đặt ra tại Hội nghị thì vẫn là đề tài trung tâm đối với các nhà bình luận vỉa hè lẫn giới phân tích quốc tế.

Luận theo hướng tích cực

Phải thừa nhận ông Trọng đã xới lên ba vấn đề khá cốt lõi lâu nay. Đó là: i) Có nên xóa bỏ thành phần kinh tế nhà nước hay không? ii) Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không? và iii) Có cần phải sửa đổi điều lệ của đảng hay không? Ngay lập tức, một số chuyên gia “cầm đèn chạy trước ô tô”, hy vọng vào một “đột phá” nào đấy trong tư duy và não trạng của người đứng đầu đảng CSVN, nhất là liên quan đến vấn đề ý thức hệ xã hội chủ nghĩa và sức ép từ chính nội bộ đảng đòi phải có đổi mới chế độ chính trị.

 Xu hướng lạc quan nói trên cho rằng, ông Trọng tuy thuộc loại “hủ Marx” nhưng khi đã đứng trên đỉnh cao nhất của quyền lực, hiểu được sự hữu hạn của cuộc đời, ông sẽ muốn được lưu danh muôn thuở trong sử sách của đảng cũng như lịch sử của dân tộc. Ông nghĩ về Lê Nin những năm cuối đời, từ trên giường bệnh, “đẻ” ra cái NEP (chính sách kinh tế mới của nước Nga Xô-viết những năm 1920) nổi tiếng sau này, dù là “chửa trâu” và bất khả thi.

Từ Mạc Tư Khoa “bay về” Đài Bắc, ông Trọng nhớ đến bố con Tưởng Giới Thạch. Con trai Tưởng là Tưởng Kinh Quốc, kế vị cha, thời gian đầu vẫn duy trì chính sách độc tài. Nhưng sức khỏe của Kinh Quốc trong thập niên 1980 ngày càng yếu đi. Tháng 3/1986, Kinh Quốc yêu cầu chỉnh đảng đi cùng cải tổ chính trị. Một ủy ban 12 người lập ra để thảo luận 6 khâu “đột phá”, trong đó có vấn đề đảng đối lập… Khi các nhà dân chủ thành lập đảng đối lập Dân Tiến, ngồi trên xe lăn, Tưởng Kinh Quốc (cũng cỡ tuổi ông Trọng bây giờ, 76), ra lệnh: không đàn áp, không làm gì hết

Thấp thoáng, ông Trọng có đọc ở đâu đó về ứng viên Tổng thống Hàn Quốc Roh Tae-woo. Ngày 29/6/1987, Roh tung ra diễn văn hứa sẽ ân xá cho mọi tù nhân chính trị. Đến 19/12/1987, Roh Tae-woo trở thành Tổng thống đầu tiên do dân bầu ra tại Hàn Quốc. Năm 1993, người kế nhiệm Roh là Kim Young-sam, mở chiến dịch chống tham nhũng, đưa đưa cả Chun Doo-hwan và Roh Tae-woo vào tù, vì tội nhận hối lộ. Chun bị án tử hình, sau đó rút còn chung thân; án 22 năm tù của Roh giảm xuống còn 17 năm.

Đến đây, ông Trọng không dám nghĩ tiếp, vì… mạch đập nhanh hơn và huyết áp lại tăng vọt. Trường đoạn phim về lịch sử dân chủ hóa đẫm máu của Hàn Quốc khiến ông giật mình. Mỏi mệt, ông cũng không dám tham khảo nhiều hơn về phương cách thoát khỏi ách “độc tài thông minh” của đảo quốc Singapore và con đường “dân chủ hoá thực sự” của một thành viên đáng nể trong ASEAN, đất nước vạn đảo Indonesia.

Phải chăng, cú “sốc nhiệt” ở Kiên Giang và những ngày sống nhờ chế độ chăm sóc đặc biệt (với giàn bác sỹ Tầu) đã khiến nội tâm ông Trọng trải qua quá trình tự chuyển hóa sâu sắc (deep self-transformation). Giáp ranh giữa sự sống và cái chết, ông chợt nhận ra cuộc đời này là vô thường, quyền lực và lợi danh chỉ là hư vinh, còn ý thức hệ lại càng phù phiếm (Có lúc ông cũng đã thử xé rào trong tư duy khi phát ngôn, không biết đến cuối thế kỷ này có được chủ nghĩa xã hội hay chưa...).

Rung chà cá nhảy”?

Quyền lực Tổng – Chủ (ngang ngửa với ông Tập bên Tầu) khiến ông Trọng khá mãn nguyện. Ngoài ra ông còn giữ các vị trí: Bí thư Quân uỷ Trung ương (nắm khối quân đội), Uỷ viên Thường vụ Đảng uỷ Công an Trung ương (nắm khối công an), Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng. Đấy là chưa kể một lô một lốc các chức vụ khác do cơ cấu như: Trưởng Ban chỉ đạo Cải cách Tư pháp Trung ương, Trưởng Ban Văn kiện Đại hội Đảng XIII sắp tới…

Có lẽ giờ này, chính ông cũng không nhớ hết các chức vụ của mình (!) Ông trầm ngâm trên giường bệnh. “Ta nghi ngờ vậy thì ta tồn tại!” Ông cố tình sửa lại cái vế đầu trong một phát biểu triết học từng được René Descartes sử dụng và đã trở thành yếu tố nền tảng cho triết học Tây phương “Cogito ergo sum” (Ta tư duy vậy thì ta tồn tại!) Ông Trọng tư duy và không phải không có lúc ông nghi ngờ tất cả. Ông thấy “cái lò” của ông tuy nóng nhưng không mấy hiệu quả. Tham nhũng xứ Đại Việt này sao lại giống ở “mẫu quốc” vậy? Chúng như những cái đầu của Phạm Nhan, chém đầu này chúng mọc đầu khác.

Rồi ông nhớ lại kinh nghiệm các đại hội đảng X, XI và XII… Báo chí thời ấy đã đăng rất nhiều ý kiến tâm huyết của người dân về các dự thảo văn kiện Đại hội, nhưng trên thực tế lại không có mấy ý kiến được tiếp thu, dẫn tới tình hình kinh tế xã hội đang ngày càng sa sút, đến mức báo động. Ông Trọng giật mình, nói gì thì nói chứ phải ổn định bằng mọi giá, không để mất chế độ. Ông chợt nhớ lại thời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh khi nói chuyện với văn nghệ sỹ, ông ấy khuyến khích mọi người “hãy tự cứu mình trước khi trời cứu”. Chỗ riêng tư người ta khen ông nói hay, ông đáp lại, với trí thức văn nghệ sỹ phải nói thế chứ, nhưng khi hành động ta vẫn cứ phải riết róng!

Đúng thế, 3 vấn đề ông Trọng vừa đặt ra tại Hội nghị TW10 chỉ là mồi nhử, đúng như cánh nghiệp vụ từng cố vấn. Hãy rung chà cho cá nhảy! Sau Đại hội XII, chính ông cũng từng lớn tiếng sau khi thu trọn quyền lực: “Để xem còn ai dám đòi bỏ điều 4 Hiến pháp, đòi đa nguyên đa đảng hay đòi áp dụng tam quyền phân lập nữa không?” Đe thế mà chẳng thấy cánh xã hội dân sự phản ứng gì. Phía Hoa Kỳ và châu Âu có vẻ cũng yên ắng. Mỹ Trung đang lo quại nhau, châu Âu đang sợ phân rã.

Giống như “Trăm hoa đua nở” bên Tầu, “Rung chà cá nhảy” sẽ là diệu kế. Trong giấc ngủ miên man, ông lướt qua các báo cáo từ Tô Lâm và Phạm Bình Minh vừa gửi tới, tóm tắt những kết quả và khúc mắc của hai vị tay chân vừa đi công du Mỹ Quốc về. Bài toán khá nan giải, tránh được vỏ dưa nhưng liệu đối phó với vỏ dừa thế nào đây? Lẩn được chuyến “triều cống” Bắc Kinh, nhưng các yêu cầu của Washington xem ra không dễ đáp ứng. Vẫn là dân chủ, nhân quyền, vẫn là tự do báo chí, tuy mức độ không gay gắt. Tuy nhiên các khoản lợi về kinh tế và an ninh thì hết sức lớn lao. Qua Mỹ hay mời Mỹ qua?

Nguyễn Phú Trọng thiếp đi trong giấc mơ “đu dây” đầy mạo hiểm ở các gánh xiếc rong…

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Mười Một 20198:55 CH(Xem: 150)
Chính quyền Anh quốc có trách nhiệm kiểm soát di dân, và họ nhận trách nhiệm rằng “do đã soát xét quá kỹ lưỡng mới dẫn tới thảm hoạ cho 39 con người” xa lạ mà họ không biết là ai kia. Châu Âu đang đối mặt với nạn di dân từ các quốc gia với chế độ độc tài, có chiến tranh hoặc nghèo đói, họ đang áp dụng một chính sách nhân đạo cho tất cả các công dân khác tới cư trú, chỉ cần có “một lý do hợp lý”. Họ coi tất cả con người đều xứng đáng được sống và được bảo vệ.
02 Tháng Mười Một 201910:49 CH(Xem: 166)
Chẳng lẽ bạn có nhiều tiền mà bạn nỡ lòng nào dìm con cái bạn trong nền giáo dục XHCN sao? Bạn đợi nền giáo dục này tự tốt lên hay tìm cho con mình một nền giáo dục khác? Không ai có thể hy vọng giáo dục XHCN tự tốt, ngay cả giới quan chức CS cũng tự nhận ra điều đó, và họ cố hết sức để rút tiền dân và đưa con cái đi tị nạn giáo dục dù chi phí rất đắt đỏ. Việt Nam, một đất nước đang chìm trong bất hạnh và đang bế tắc không có đường thoát vì lòng ích kỷ và sự thờ ơ. Thế mới đắng!
30 Tháng Mười 201910:03 CH(Xem: 273)
Sự đe dọa sinh ra sự sợ hãi, sự sợ hãi có nhiệm vụ khống chế không cho phẫn uất bùng phát thành hành động. Khi phẫn uất bị sự sợ hãi nhốt kín thì từ đó loạn sẽ bị ngăn chặn. Đó là nguyên lý mà ĐCS tạo ra sự “bình yên” cho xã hội Việt Nam. Nhưng có 1 thực tế, tuy sự sợ hãi thường nhốt được sự phẫn uất nhưng không thể xóa bỏ sự phẫn uất, ngược lại, sự phẫn uất lại hoàn toàn có khả năng phá bỏ cái lồng sợ hãi nếu nó đủ mạnh. Chính vì thế mà ĐCS họ không bỏ tâm huyết ra xây dựng đất nước mà họ dồn hết sức lực trí lực và các thủ đoạn thâm độc nhất để đối phó với mầm loạn mà thôi.
29 Tháng Mười 201910:59 CH(Xem: 210)
Chính thể độc tài CS, một loại bộ máy nhà nước được sinh ra để tham nhũng sinh sản và phát triển. Đó là bản chất. Để triệt tham nhũng thì không cách nào khác là phải thay đổi thể chế chính trị để dân chủ phát triển, ngoài giải pháp đó ra không có giải pháp nào khác. Tam quyền phân lập được xây dựng trên nguyên lý cực kỳ khoa học và đã được chứng minh bằng những nhà nước dân chủ trong sạch hàng đầu thế giới hiện nay. Không thể xây dựng một quốc gia cường thịnh bằng một nhà nước độc tài toàn trị được. Không thể! Bàn chống tham nhũng tốn tiền dân vô ích.
29 Tháng Mười 201911:22 SA(Xem: 156)
Biên giới trị cần được xóa bỏ trong xã hội loài người. Tương lai văn minh nhân loại, biên giới không còn được hiểu theo cách hiện nay, mà nó chỉ còn một cách hiểu duy nhất như là sự chỉ dẫn về khu vực địa lý hay tập quán và nếp sống của một cộng đồng người. Tấm hộ chiếu kèm cái visa đẹp là niềm tự hào của con người hiện đại, sau này chỉ nên là một di sản đầy hổ thẹn của nhân loại khi nhìn lại quá khứ. Đây không phải là một xã hội trong trí tưởng tượng của nhân loại, nếu ngay lúc này mỗi người trong chúng ta có sự bao dung và cởi mở hơn đối với đồng loại di cư của mình và cần nói không với các quyết định chính trị nhằm hạn chế di dân.
24 Tháng Mười 201910:24 CH(Xem: 205)
Trên đường Hàn Mặc Tử ở Huế có phủ thờ Anh Duệ Hoàng thái tử (Hoàng tử Cảnh), do kỵ húy nên lâu nay cứ gọi là phủ thờ Tăng Duệ. Vừa qua Phòng Anh Duệ mới ra một văn bản phục hồi lại tên Anh Duệ chứ không gọi Tăng Duệ nữa. Cũng vậy Giáo quyền ở TP. HCM nên ra một văn bản phục hồi lại danh xưng Tổng Giáo phận Sài Gòn như nguyện vọng của giáo dân. Nếu không thì vẫn giữ danh xưng Tổng Giáo phận TP.Hồ Chí Minh, chứ không nên “lập lờ” như hiện nay: Trắng đen phân minh. Có như vậy mới “chính danh”: “Danh bất chính, tắc ngôn bất thuận, ngôn bất thuận, tắc sự bất thành, sự bất thành, tắc lễ nhạc bất hưng…”
22 Tháng Mười 20199:57 CH(Xem: 436)
Thưa không được, đánh không xong thì phải làm gì? Làm tay sai cho giặc, đàn áp người biểu tình, bỏ tù người yêu nước, tiêu diệt những mối nguy, để trở thành một bè lũ thái thú tay sai trong thế kỷ 21. Chỉ còn 3 tháng nữa là đến năm 2020, năm mà những tin đồn về Hội Nghị Thành Đô chọn làm cột mốc, nếu đảng đã tự nguyện hiến dâng đất nước thì Việt Nam không còn con đường nào khác khi sẽ phải trở thành một Đặc Khu, một Khu Tự Trị trực thuộc vào nước Mẹ Trung Quốc nếu người dân vẫn nhất quyết không chịu đứng lên lật đổ những kẻ đã bán đứng mình.
20 Tháng Mười 201910:15 CH(Xem: 265)
Thực ra, kẻ đương thời Nguyễn Phú Trọng có phước hơn Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. 2 nhân vật lịch sử kia bán nước khi trong tay không nắm quyền lực nên không có cơ hội vỗ ngực nói rằng “tao yêu nước”. Nhưng ông Trọng thì khác, ông phản quốc nhưng lại nắm quyền lực trong tay nên ông có cơ hội để vỗ ngực “tao đây cũng yêu nước” trước toàn dân mà thôi. Ông Trọng đang dùng lý của kẻ mạnh để khẳng định lòng yêu nước của mình. Nhưng lịch sử rất công bằng, rồi đây lịch sử thời hậu CS sẽ đánh giá ông qua những ông đã làm chứ không phải bằng lời nói của ông về chính bản thân mình. Trong lịch sử, chưa có người yêu nước nào là kẻ khiếp nhược, và chắc chắn không có ngoại lệ nào với ông Trọng.
20 Tháng Mười 201910:07 CH(Xem: 299)
Chỉ có căn bệnh tự tôn cho mình là chân lý tuyệt đối, tức là một sự độc tài, người ta mới có thể chỉ đạo cả hệ thống truyền thông và biến nó trở thành những quan toà hòng kết tội những người bất đồng quan điểm hay chính trị - nó đặt ra hệ quy chiếu rằng chính quyền phải là luôn đúng, ngược lại, kẻ nào lên tiếng cho rằng điều đó là sai trái thì đó là những kẻ phản loạn và nguy hiểm, cần phải trừng trị.
20 Tháng Mười 201912:32 SA(Xem: 292)
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
13 Tháng Mười Một 2019
đảng csVN đang sử dụng một công thức hữu hiệu để cai trị các đảng viên của mình bằng cách thả nổi cho bọn chúng tham nhũng, hối lộ, đục khoét nhưng phải là những tên hồng vệ binh sẵn sàng chết vì đảng, còn nếu không thì những vụ làm ăn trong bóng tối của chúng sẽ bị trừng trị qua những báo cáo của các ban nội chính cũng như chương trình mị dân mang tên”Đốt Lò” của Nguyễn Phú Trọng. Khi đã nhìn vào bản chất của vấn đề, nhận chân ra được nguyên nhân gây ra những thảm cảnh hôm nay thì vấn đề sẽ là câu hỏi: “Liệu ta có chấp nhận để cho đảng cộng sản tiếp tục cai trị và các thế hệ con cháu của ta hay không?”
13 Tháng Mười Một 2019
Có lẽ chế độ này cũng đã đến hồi kết thúc nên trong nội bộ đảng csVN bây giờ rối như tơ vò, ai cũng lắc đầu ngao ngán cho cái đảng quang vinh muốn nằm này. Đất nước thì đang mất vào tay giặc từ biển đảo đến đất liền, nội bộ đảng thì lục ục tranh giành nhau ghế quyền lực đến độ đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, người dân thì hết kéo nhau gào khóc hết cửa này đến cửa kia để kêu cứu vì mất đất mất nhà mất cửa. Chỉ chờ một mồi lửa bốc lên thì tất cả đều thiêu rụi, vì khi biển yên sóng lặng là lúc chuẩn bị có sóng thần dữ dội.
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.
04 Tháng Mười Một 2019
Ngã về Trung Quốc để đảng tồn tại thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt là đất nước sẽ mất. Và sau khi mất nước, lúc đó đảng cũng không còn. ĐCS chưa bao giờ làm gì điều sáng suốt, ĐCS chưa bao giờ biết rút ra bài học nào cho đất nước. Dưới tay ĐCS, Việt Nam đang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không bao giờ chịu nhìn nhận cái sai. Tính kiêu ngạo đến cực đoan, cộng với sự dốt nát, và cộng thêm sự cố chấp cực độ nó sẽ thành một tính kiêu ngạo đặc trưng – đó chính là tính kiêu ngạo Cộng Sản. Chính tính kiêu ngạo Cộng Sản ăn sâu vào máu các ông lãnh đạo CS nên chẳng ai học được bài học nào...