Thấy gì từ chuyện đá banh?

12 Tháng Mười Hai 201811:53 SA(Xem: 8688)

Thấy gì từ chuyện đá banh?


48364833_157313605242960_6498839015578402816_n
                                                                 Hình sưu tầm FB



VietTuSaiGon




Một thanh niên “nhầm lịch thi đấu” đã đội mưa ra sân Mỹ Đình ngồi một mình, choàng lá cờ đỏ sao vàng cho đến khi bảo vệ sân đuổi về (!).

Vài chục mạng người đổ xuống vĩnh viễn chỉ vì nguyên nhân và lý do duy nhất là “đam mê bóng đá” hóa cuồng và bị tai nạn trong lúc đi bão sau trận đấu.

Một bà cụ ngót nghét 80 tuổi mang cờ, trống ra hè phố Hà Nội ngồi đánh inh ỏi để cổ động bóng đá.

Nhà nước tuyên bố đội tuyển Việt Nam chỉ cần giữ hòa hoặc đá thắng Malaysia thì sẽ tổ chức cho cảnh sát dẫn đường các đoàn đi bão.

Nhiều cô gái ra đường lột áo quần, khỏa thân chạy giữa đám đông rồi cười toe toét vì phấn khích trước kết quả trận Việt Nam thắng.

Hàng ngàn người, thậm chí vài chục ngàn người chen chúc rồi “vỡ òa” theo trái bóng, nhiều công xưởng đóng cửa để theo dõi đá bóng.

Nhiều gia đình tan nát theo trái bóng vì cá độ…

Hàng trăm thương binh lao vào trụ sở VFF đập phá, la hét và mua thức ăn về ngồi ăn giữa trụ sở, sau đó xả rác khắp nơi.

Còn rất nhiều vấn đề cười ra nước mắt khi nói về độ mê bóng đá của người Việt. Và các hãng truyền thông trong nước đều cho rằng do “yêu bóng đá” hoặc “yêu bóng đá quá khích” mà ra.

Thực tế, những gì đang diễn ra có phải là biểu hiện của yêu bóng đá? Và sau mỗi trận cầu, nó cho thấy điều gì?

Ở một khia cạnh khác, thực sự, tình yêu dành cho bóng đá, người Việt rất đậm đà trong chuyện này. Và mức độ yêu như thế nào nó hoàn toàn phụ thuộc vào tầm văn hóa hay thói quen cố hữu.

Thật đáng tiếc khi nói rằng người Việt đã quen với văn hóa hình thức và thói quen diễn sâu trong mọi tình huống. Bản chất của đại đa số vẫn còn rất nhạt về cái gọi là văn hóa.

Thử nhìn lại hình ảnh các cổ động viên Việt Nam nhặt rác trên sân Bukit Jalil, Malaysia sau trận đấu giữa Việt Nam và Malaysia. Đây là hình ảnh văn hóa, văn minh, lịch sự đấy chứ! (Không phủ nhận việc một số bạn trẻ cùng nhau dọn rác ở một khu vực nhỏ (họ có thể làm xuể) sau khi cổ vũ hoặc tụ tập ở một số thành phố lớn trong nước nhưng cũng chỉ dừng ở một nhóm nhỏ và thi thoảng mà thôi!)

Nhưng giá như họ cũng làm như vậy ở sân vận động Mỹ Đình hoặc tại thành phố Hà Nội thì hay biết mấy. Bằng chứng là không thể nói những con người “yêu bóng đá” này không từng đến xem trong sân Mỹ Đình, nhưng sau mỗi trận đấu, có chỗ nào ở sân Mỹ Đình là không có rác?!

Và giá như họ dọn một cách vô tư, tự phát, không phải dọn vì bị cổ động viên Malaysia tuyên bố nếu xả rác ra sân thì sẽ bị đánh không thương tiếc?!

Thử nhìn lại Hà Nội trong những đêm giao thừa hay mọi nơi, mọi chỗ, mọi khi tại Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Huế… Tất cả đều thành bãi rác sau một đêm lễ hội.

Xa xôi hơn một chút, mọi bờ biển, mọi ngọn núi, mọi nơi có thể du lịch đều thành bãi rác trong phút chốc. Trong khi đó, ai là người có khả năng đi du lịch, không thể nói đó là những nông dân hay các công nhân?

Công nhân thì thỉnh thoảng còn được công ty, xí nghiệp cho đi du lịch chứ nông dân mấy ai dám đi du lịch? Chỉ có giới trẻ có tiền, giới “tinh hoa Việt” thích khám phá thế giới, khám phá thiên nhiên mới có đủ khả năng đi, mua sắm, ăn và xả thành những núi rác như vậy. Điều này không oan chút nào đâu!

Trở lại chuyện các thương binh ở Hà Nội đã xông vào trụ sở VFF, nó cho thấy điiều gì?

Nên nhớ, các thương binh còn đủ sức để xông vào trụ sở VFF đa phần 40, 50, vài người ở độ tuổi 60. Như vậy, phần lớn tham gia chiến trường Campuchia và biên giới Việt – Trung, số còn lại họa hoằng mới có người tham gia kháng chiến chống Mỹ hay chống Pháp (bởi độ tuổi của lớp này thường từ 60 trở lên).

Nói họ là thương binh của chiến trường Campuchia hoặc biên giới Việt Trung nhằm mục đích gì? Và nó nói lên điều gì?

Xin nhắc lại, những năm 1986 đến 1996, trong 10 năm đó, hầu hết các miền Việt Nam vừa thoát khỏi nền kinh tế tập trung bao cấp, vừa thoát khỏi cảnh thèm ăn thì va ngay cảnh sợ hãi mỗi khi vào quán ăn. Các thương binh từ chiến trường K (tức chiến trường Campuchia) và chiến trường Đông Bắc có thể vào quán ăn, nhậu, sau đó mở lựu đạn thả lên bàn hoặc uống rượu say mang lựu đạn ra đứng giữa đường chặn xe lại để vòi tiền… Có hàng ngàn sự cố do các thương binh này gây ra.

Mãi cho đến năm 1996, khi mà ngành công an hoàn toàn bế tắt trước việc này, ngay cả cơ quan công an hoặc trụ sở ủy ban cấp xã, cấp huyện, các thương binh này thích thì mang lựu đạn vào và trói gô các ông cán bộ lại rồi ngồi nhìn các ông van lạy… Thì quân đội mới vào cuộc. Trong vòng ba tháng, bất kì cuộc quậy phá nào của các thương binh đều có mặt quân đội để giải quyết và súng ống luôn trong tình trạng lên nòng. Các thương binh quậy phá giảm dần số lượng và cho đến cuối năm 1996 thì tình hình trở lại yên ổn, không còn quậy phá. Một số thương binh bị tước quyền hưởng chế độ bồi dưỡng thương bệnh binh. Mãi đến năm 2000 họ mới được phục hồi chế độ này.

Có một điều lạ là tại sao những người mang danh nghĩa hi sinh, đã dám bỏ cả mạng sống, xương máu để phục vụ tổ quốc lại có hành vi tệ mạt đến như vậy? Bởi một thực tế là hầu hết bộ đội Việt Nam không phục vụ quân đội theo lý tưởng hay có tính tự nguyện bởi lòng yêu nước mà họ bị bắt buộc phải đi nghĩa vụ quân sự.

Và khi có cơ hội để lấy lại một thứ gì đó đã mất của thời tuổi trẻ thì họ không ngần ngại lấy lại và sẵn sàng nổ tung để lấy nó. Trong một quốc gia mà lý tưởng bị đánh tráo thì hẳn nhiên tuổi thanh xuân cũng bị đánh tráo, thay vì nghĩ về tương lai tốt đẹp, lý tưởng nào đó, người ta dễ dàng so sánh tuổi trẻ bị ép bồng súng, bị quát nạt, thậm chí bị đánh đập, ăn uống kham khổ, sốt rét, hòn tên mũi đạn… với tuổi trẻ được ăn ở cửa hàng quốc doanh, được đi tán gái… Và khi đã mất thì phải lấy, bằng mọi giá. Chính nếp suy nghĩ này đã dẫn đến hành vi của họ. Bởi tuổi trẻ hay lý tưởng của hầu hết bộ đội Việt Nam là con số không rõ to!

Mãi cho đến bây giờ, khi cái ăn, cái mặc đã tạm ổn thì các thương binh vẫn bị lợi dụng bằng miếng mồi khác. Họ được cấp những chiếc xe ba bánh, phương tiện kiếm cơm với điều kiện họ phải là những người đi đầu chiến tuyến “chống phản động” và “phản gián”. Cái chức năng phản gián của họ thực ra là hóng tin thử có ai đó bàn chuyện chính trị, bàn như thế nào để về báo cáo. Và có khi họ ngồi trên xe hay ngồi uống trà cả ngày ngoài đường chứ chẳng chạy chuyến nào, họ vẫn sống rượu thịt đủ bữa, thích đi chơi thì đi.

Họ có công từ trước với chế độ, thậm chí họ chấp nhận làm thân phận chó mèo của chế độ như vậy, trong khi đó, sự kiện cả nước theo dõi như vậy mà chế độ bỏ quên họ, họ không được ưu tiên mua vé (trong khi đi máy bay, tàu lửa hay xe buýt họ vẫn được ưu tiên) thì đương nhiên họ phải lên tiếng để đòi hỏi, để lấy bằng được. Và chuyện họ phản ứng với VFF cũng là lẽ đương nhiên trong thứ cơ chế mà họ đã cống hiến. Giả sử như ai đó bảo họ vô văn hóa thì chính chế độ phải đứng ra bảo vệ họ bằng cách lấp liếm (cho rằng những kẻ giả danh thương binh vào quậy phá VFF chẳng hạn!).

Và tất cả những phản ứng của họ nó cũng biểu thị cho gương mặt văn hóa của chế độ mà họ đã bị động cống hiến một phần xương máu trước đây và chủ động cống hiến tiếp thời gian còn lại bằng các công việc “phản gián” bây giờ.

Với gương mặt văn hóa của chế độ như vậy thì cũng đừng mong gì từ những đám đông nhân dân cuồng nộ hay hỗn loạn, nhặng xị… Bởi những đám đông này được sinh ra trong lòng chế độ, thẩm thấu nền giáo dục của chế độ và hướng về tương lai từ bệ phóng chế độ. Bảo họ tốt hơn làm sao được khi định nghĩa về chữ tốt ở họ cũng na ná chữ tốt của chế độ. Thậm chí họ lấy chữ Tốt của chế độ làm chuẩn mực vào đời!

Và không chỉ bóng đá, mà hầu hết mọi thứ, mọi nơi, nếu có cơ hội, những đám đông sẽ hò hét, vứt rác, đánh nhau, giẫm đạp lên nhau hoặc hôi đồ của nhau… Bởi đó là cốt tính của chế độ và cũng là cốt tính của họ! Sẵn sàng diễn sâu về văn hóa nhưng văn hóa còn xa lạ lắm!

 

RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Ba 20151:37 CH(Xem: 13710)
Năm năm nữa, không chỉ là tượng Phật Thích Ca, mà có thể sẽ có rất nhiều cái nhất nữa được ra đời trên đất nước này, cùng với danh sách những cái “nhất” mà người dân Việt Nam vẫn nghe thấy hàng ngày. Từ tô hủ tíu lớn nhất, cái bánh chưng lớn nhất… cho đến tháp truyền hình cao nhất, tượng đài lớn nhất… Người Việt đang bước vào thời kỳ chạy đua niềm vui với cái “nhất”. Cuộc đời trần tục hầm hập phả hơi nóng của cái “nhất” từ miếng ăn đến tận linh hồn tín ngưỡng, khiến mọi thứ phải là “nhất”: người ta chen nhau giật lá bùa, giật cái ấn, cướp cái phết… đến vật vã để mình được là “nhất”.
14 Tháng Ba 20158:25 SA(Xem: 11155)
Tuần rồi đi dự một hội thảo chuyên đề và gặp một anh bạn đồng môn trên bàn cà phê. “Ủa, ông chưa tiến sĩ hả? Sao không làm một cái” ? Anh bạn tôi hỏi.
13 Tháng Ba 20154:57 CH(Xem: 13414)
bức ảnh nói lên điều gì ?
12 Tháng Ba 20151:13 CH(Xem: 10696)
Du lịch tâm linh, trò lừa rẻ tiền
11 Tháng Ba 201510:08 CH(Xem: 11930)
Trước những quốc nạn tham nhũng, mua quan bán chức, suy thoái đạo đức, du côn xã hội đen, đàn áp nhân quyền và dân quyền, hèn với giặc ác với dân, những lễ hội phản văn hóa, những “quốc sư, quốc phụ” tự phơi bày những điều tồi tệ… người ta thường bào chữa bằng ngụy biện rằng những hiện tượng xấu xa ấy nước nào chẳng có, thế là hòa cả làng chăng?
04 Tháng Năm 2024
Ở tầm của uỷ viên Trung ương Đảng, có thể lập sân sau để kinh tài. Có thể nói, đằng sau mỗi một quan chức là cả một bộ máy tham nhũng đồ sộ. Ví dụ như ông Vương Đình Huệ, ông lập hẳn sân sau cho em họ đứng tên; nuôi đệ tử ruột làm tay hòm chìa khóa, đảm nhận chức năng kết nối từ ông Huệ và chính quyền tỉnh, nhận dự án từ Trung ương rồi đẩy xuống tỉnh, sau đó trao dự án vào tay em họ ông Huệ. Không có đất nước nào mà mức độ tham nhũng kinh khủng như Việt Nam. Sau lưng mỗi quan lớn đều là một hoặc vài tập đoàn, chuyên rút ruột ngân sách. Điều này gây nguy hiểm cho nền kinh tế đất nước vô cùng. Mỗi ghế quan chức đều...
03 Tháng Năm 2024
Vào ngày 22-1-2018, ông ta bị kết án 13 năm tù. Ông Thăng bị xét xử vào ngày 14 và 15 tháng 12, 2020 vì liên quan đến một vụ bê bối tham nhũng khác và nhận 10 năm tù. Trường hợp của Thăng không phải là trường hợp cá biệt. Khoảng 20 cá nhân khác có liên quan đến lĩnh vực dầu khí và ngân hàng cũng bị kết án, trong đó có ông Trịnh Xuân Thanh, người đứng đầu tập đoàn dầu khí Petrovietnam, người bị bắt ở Đức và đưa về Việt Nam. Ông Thanh bị kết án tù chung thân. Sau đó, Phan Văn Anh Vũ hay còn gọi là “Vũ Nhôm”, một ông trùm kinh doanh bị bắt ở Singapore. Ông Vũ Nhôm lãnh 17 năm tù.
30 Tháng Tư 2024
Với sự ra đi “bất ngờ” của ông Vương Đình Huệ, đảng CSVN đã rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị lớn nhất từ trước tới nay. Những người thay thế ông Huệ và ông Thưởng chỉ đếm trên đầu ngón tay gồm Bà Trương Thị Mai, 66 tuổi, quê Qủang Bình, Bí thư Trung ương đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương; Thủ tướng Phạm Minh Chính, 66 tuổi, quê Thanh Hóa và Bộ trưởng Công an, Đại tướng Tô Lâm, 67 tuổi, quê Hưng Yên. Tuy nhiên ai sẽ thay ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư để lãnh đạo Đảng khóa XIV càng mù mịt hơn, vì những người có điều kiện nhất đã bị loại.
29 Tháng Tư 2024
Trong trại, dù Kẻ Nằm Vùng có lời khuyên trước là không nên – nhưng tướng Trọng, thay vì mặc quần áo dân sự như mọi người tị nạn khác – tiếp tục diện bộ quân phục đại lễ với đầy đủ phụ tùng, dây biểu chương, huy chương, nón kết…đi vào nhà ăn tập thể. Tướng Trọng được 4 người đàn ông đang ngồi ăn, đứng dậy đón chào nghiêm chỉnh đúng tác phong thuộc cấp. Tuy nhiên ngay sau đó bị một số người, có khá nhiều phụ nữ chửi bới, ném thức ăn vào người, khiến ông tối tăm mặt mũi, được Kẻ Nằm Vùng kéo chạy ra ngoài nhưng rồi phải trốn vào một nhà cầu công cộng.
24 Tháng Tư 2024
Bộ phim Kẻ Nằm Vùng hay Cảm tình Viên (The Sympathizer) dựa trên tiểu thuyết cùng tên của tác giả Nguyễn Thanh Việt, được sản xuất bởi A24 và Rhombus Media, đạo diễn Hàn Quốc Park Chan-wook, với sự hiện diện của 2 tài tử nổi danh trong cộng đồng người Việt hải ngoại là bà Kiều Chinh, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, đã bắt đầu công chiếu tập 1 trên HBO từ ngày 14 tháng 4 năm 2024. Phim chiếu gần 10 ngày rồi nhưng không thấy giới phê bình văn học, nghệ thuật hải ngoại có bài nào nhận xét, đánh giá tập 1 và 2. Những cây đa, cây đề nổi tiếng trong làng báo, truyền thông hải ngoại thường viết bài bình luận tác phẩm văn chương, phim ảnh… hoàn toàn im lặng.
24 Tháng Tư 2024
Vốn là đảng cướp nên tìm một người có khả năng, vừa khôn ngoan vừa hiểm độc để có thể nắm đầu trùm công an là người ngăn chặn mọi chống đối từ bên trong cũng như bên ngoài thì không dễ kiếm. Đại diện trong Quốc Hội chỉ là bù nhìn. Đại hội đảng là chiến trường thanh lọc, sắp xếp hàng ngũ trung ương, địa phương và chính trị bộ là giai đoạn cuối cùng để chọn lãnh đạo tương lai. Đừng coi thường tiến trình "dân chủ" của CSVN đi từ trên xuống dưới. Vì mục tiêu của đảng là cầm quyền. Mọi đe dọa quyền lực đảng có nghĩa đảng sẽ bị tiêu diệt. Để tìm lãnh đạo có khả năng đó đòi hỏi Khôn và Ác. Từ trên...
23 Tháng Tư 2024
Tuy nhiên lịch sử của Việt Nam đã phủ nhận sự mạo nhận này. Chưa hề có cuộc trưng cầu ý kiến nào chứng minh “Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân”. Vì vậy, khi bị chống đối, ban Tuyên giáo Trung ương đã quay cuồng với giọng điệu thù nghịch: “Tính chất nguy hiểm của những phương thức, thủ đoạn này ở chỗ chúng tạo dựng nhận thức sai lệch, mơ hồ, hoài nghi, hoang mang, dao động, gây “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, làm lung lay niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân vào vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, tạo tâm lý bức xúc, chống đối trong xã hội. Điều đó ảnh hưởng tiêu cực đến...
22 Tháng Tư 2024
Điều đáng chú ý là Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính cả hai lần gặp hai vị lãnh đạo công nghệ này đều mời họ xây dựng nhà máy sản xuất ở Việt Nam. Trong khi đó, khác với Samsung, cả hai công ty này đều không sở hữu nhà máy sản xuất sản phẩm cho chính họ. Điều đó khiến nhiều người đặt ra câu hỏi là lãnh đạo Hà Nội có thực sự hiểu đối tác mình đang nói chuyện? Ai cũng thấy Việt Nam đang đứng trước những cơ hội lớn để nhận được đầu tư lớn hơn về công nghệ nói riêng và kinh tế nói chung
21 Tháng Tư 2024
Cũng đáng chú ý là chuyến thăm Trung Hoa của ông Huệ đã xẩy ra chưa đầy một tháng, sau khi Đảng CSVN cách chức Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng ngày 20/03/2024. Ông Thưởng, 54 tuổi từng được coi là ngôi sao sáng trong 4 Lãnh đạo hàng đầu, và là người có nhiều triển vọng thay ông Nguyễn Phú Trọng. Ông bị cách chức vì “đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm”. Tham nhũng cũng có vai trò trong vụ mất chức của ông Thưởng. Vì vậy, chuyến đi Bắc Kinh của ông Vương Đình Huệ càng được củng cố cho vị trí chính trị của ông trong tương lai, vì chính ông đã bảo đảm với Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo...
17 Tháng Tư 2024
Ở tấm thứ nhất, hình một viên cảnh sát mặc bộ quần áo màu kem, nón kết cũng màu kem là điều hoàn toàn sai. Đồng phục của cảnh sát VNCH là áo trắng, quần xám, áo 2 túi, nút áo trên gần sát cổ, không hở cổ hoặc phanh ngực, bên trên túi phải có bảng tên, tay áo trái có huy hiệu cảnh sát. Nón kết cũng trên trắng, viền xám ở dưới. Huy hiệu có dòng chữ Tổ Quốc, Công Minh, Liêm Chính khác với huy hiệu của quân đội là Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm. Cái chào tay của người trong hình cũng sai không đúng quân phong, quân kỷ. Khi chào, lòng bàn tay phải úp xuống, ngón cái hơi quặp lại, 4 ngón còn lại duỗi thẳng khép vào nhau, cánh tay...