Ký Ức 30/4/1975 : Tháng 4: Trang Nhật Ký Với Nỗi Buồn Còn Nguyên Vẹn

28 Tháng Ba 20159:09 CH(Xem: 8560)

THÁNG 4: TRANG NHẬT KÝ VỚI NỖI BUỒN CÒN NGUYÊN VẸN

1qh7_zps439bcbd9

Nước mắt tôi nhạt nhòa, đổ dài trên đôi má trong nắng gió Saigon. Đôi chân tôi vẫn đặt hờ trên pê-đan xe đạp. Tôi cứ đạp, nhẩn nha đạp và vô cảm đạp, mặc cho những xe gắn máy đang ồn ào vút nhanh bên tôi.

Hoa Hoàng Lan chép lại.

“Trời Saigon, cuối tháng 4 năm 1975. Vẫn bầu trời xanh này. Vẫn không gian này, nhưng mọi thứ như có vẻ gì khác lạ. Thấy khác nhưng không biết vì sao. Chỉ biết rằng mọi người đều đăm chiêu, hối hả, vội vã như nhau. Cái gì đã tạo nên cơn sốt vội vã này? Có phải vì làn sóng người di tản từ các nơi trên đất nước đổ về Saigon không? Có phải vì tôi là một cư dân mới lạc lõng nhập cuộc vào nhịp sống hối hả của thị dân Saigon không? Có phải vì khi rời khỏi miền Trung trong một cơn hoảng hốt, tháo chạy tới Saigon, tôi đã thất vọng, vì cứ đinh ninh rằng Saigon sẽ là miền đất lành, đầy nắng ấm và đầy thanh bình, một vùng đất được coi là pháo đài kiên cố, để người dân chống Cộng gìn giữ mảnh đất quê hương thoát khỏi bàn tay đẫm máu của kẻ xâm lăng phương Bắc không? Tôi tự đặt ra một chuỗi câu hỏi, nhưng tôi đã không trả lời được, vì trong tôi, đang rối bời một nỗi hoang mang khó tả: tôi phải làm gì, và sẽ ra sao trước cơn binh biến này?
Nước mắt tôi nhạt nhòa, đổ dài trên đôi má trong nắng gió Saigon. Đôi chân tôi vẫn đặt hờ trên pê-đan xe đạp. Tôi cứ đạp, nhẩn nha đạp và vô cảm đạp, mặc cho những xe gắn máy đang ồn ào vút nhanh bên tôi. Ai cũng vội vã cả, nhưng tôi thì không. Vì tôi không có việc gì để vội vã. Thoát chạy khỏi mảnh đất đầy khói lửa - Đà-Nẵng – tôi và gia đình vào tới miền Nam, mặc dù đã bỏ tất cả gia tài của cải lại Đà-Nẵng. Được đặt chân đông đủ mọi người tới thủ đô Saigon là một mơ ước lớn nhất của gia đình tôi. Người ta chết trên đường di tản quá nhiều. Trong khi tôi chỉ mất vài lạng vàng, ít tư trang ngày cưới, tiền bạc và giấy tờ tùy thân, thì có sá gì so với những người đã mất vợ, mất chồng, mất con, mất cháu, mất người thân trên bước đường chạy loạn cuối tháng 3 tang thương đó. Chưa bao giờ tôi xem của cải, vật chất nhẹ nhàng như vậy. Còn cũng được, mà không cũng chẳng sao, miễn bốn đứa con tôi nguyên vẹn là được rồi. Trong khi chồng tôi đang theo học một khóa tu nghiệp tại Saigon, hằng ngày cứ ra phi trường Tân-Sơn-Nhất để tìm đón vợ con. Tôi bật cười cho sự ngây thơ của “đức ông chồng” tôi, vì làm sao mấy mẹ con chúng tôi có đủ điều kiện tiền bạc và thân thế để chen chân, có mặt trên những chuyến bay của Hàng Không Dân Sự Việt-Nam được? Vì thời điểm này, phương tiện di chuyển bằng hàng không đã được biến thành Hàng Không Thân Thế... Sự, vì không phải là ông to, bà lớn, tiền vàng đầy mình, thì làm sao mà leo lên phi cơ được? Người ta túa vào phi trường như một bầy ong vỡ tổ. Người ta túa ra các bến tàu Đà-Nẵng, leo lên tất cả những con tàu đang neo tại bến sông Hàn, không cần biết con tàu đó có sẵn sàng cho một chuyến ra khơi không?

6923555400_945f8a6a6f_c

Cũng do thế lực của một người thân trong Không Quân, chúng tôi thoát khỏi Đà-Nẵng một cách hy hữu trên chuyến vận tải cơ C-130. Phi trường Tân-Sơn-Nhất đã mở rộng vòng tay đón tiếp chúng tôi dừng chân nghỉ mệt trong cuộc chạy đua với Tử Thần. Cũng vào thời gian này, người dân Saigon đang sẵn sàng cho một cuộc di tản xa hơn: thoát ra nước ngoài. Tôi chưa có ý niệm gì trước cuộc di tản vĩ đại ấy, mặc dù người anh trong họ đã đón tiếp chúng tôi bằng một câu nói ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa: “Thời sinh viên, mình chạy chọt chết xác cũng không kiếm được cái học bổng đi Mỹ du học. Bây giờ được cho không, tại sao mình không dắt vợ, bế con đi Mỹ nhỉ?”. Một người chú họ là bác sĩ đã phán một câu lạnh gáy: “Bằng mọi giá mình phải có mặt ở Mỹ trước khi cộng quân tràn vào. Nếu không đi được, chắc mình sẽ tự tử, nhất quyết không để rơi vào tay họ”. Rồi bố tôi: “Bố mẹ đã đưa các con di cư vào Nam năm 1954, chẳng lẽ các con lại để vợ con sống với cộng sản hay sao?” Chừng đó âm thanh, chừng đó thôi thúc, chừng đó gợi ý, đã kích thích trong tôi giấc mơ viễn du. Nhưng bằng cách nào đây? Tôi không quen ai, chân ướt chân ráo chạy về Saigon, chưa kịp dừng chân, nghỉ ngơi cho lại hồn, thì lại phải chạy tiếp hay sao? Cú chạy Marathon này sao mà khó khăn quá! Mà chạy đâu bây giờ? Mỹ? Úc? Nam-Dương? Mã-Lai? Phi-Luật-Tân? Xa quá! Thế giới tự do đâu rồi? Sao không thấy ai cho tàu bè cứu chúng tôi như năm 1954? Cầu không vận là cái gì? Sao nghe nói mà không thấy đâu cả? Hàng trăm câu hỏi chập chờn trong trí não mệt mỏi của tôi.
Tôi vẫn hững hờ đôi chân trên pê-đan xe đạp. Cứ quẹo phải mà đi, sẽ không gặp trở ngại gì trong giao thông. Nước mắt tôi vẫn nhạt nhòa. Bao nhiêu nước mắt đã rơi trên đôi má hóp vì trải qua bao ngày lo nghĩ của tôi? Bao nhiêu năm rồi tôi không hề khóc. Bây giờ, lượng nước mắt khổng lồ đó có dịp tuôn rơi ào ạt, tôi không quẹt nước mắt, cũng không nghĩ cách làm nước mắt ngưng chẩy. Nhưng ô kìa, giọng tôi bật nức nở thành tiếng: “Trời ơi, Phật ơi, Chúa ơi, ông Nguyễn-Văn-Thiệu ơi, ông Trần-Văn-Hương ơi, ông Trần-Thiện-Khiêm ơi! Saigon như thế này mà phải bỏ hay sao? Tôi là đàn bà mà còn nước mắt ngắn, dài thế này, các ông có ai bắt chước Hoàng-Diệu, Phan-Thanh-Giản chết theo thành không? Hay sẽ bắt chước Lê-chiêu-Thống hèn nhát, tìm đường thoát thân?”
Đi ngang chợ Bến Thành với bốn cửa Đông, Tây, Nam, Bắc, tôi cho xe đạp vòng quanh bốn ngả cửa chợ. Tôi lại nghe chính tiếng tôi nức nở: “Trời ơi! Đất nước thế này mà bỏ hết hay sao?” Tôi đến Saigon vào những ngày Saigon đang hấp hối, nhưng tôi yêu Saigon biết bao! Tôi tiếc Saigon vô cùng, như ngày xưa người ta đã tiếc Hà-Nội! 1954 – 1975, chỉ một khoảng thời gian hơn hai mươi năm, tôi đã phải hai lần khóc cho vận nước nổi trôi hay sao? Hai mươi năm nữa? Chuyện gì sẽ xẩy ra? Những người ra đi hôm nay, hai mươi năm nữa sẽ trở về đòi lại nước chăng? Hai mươi năm quá dài cho một đời người. Khi ấy, ai còn, ai mất? Tôi còn không? Làm sao tồn tại để được chứng kiến ngày đất nước trở mình này? Những người ra đi sẽ trở về chăng?
Chỉ biết rằng trong khi mọi người khôn ngoan tìm đường thoát ra khỏi Saigon đang hực lửa, từ từ buông bức màn sắt phủ chụp trên đầu lương dân, thì tôi chỉ biết khóc, trong khi các con tôi đang nóng chờ lòng tôi ở nhà. Cả chồng tôi nữa. Một quân nhân chưa qua khỏi cơn hoảng hốt của sự thất trận ê chề. Anh chưa lại hồn, và cũng không đủ tỉnh táo để “tái phối trí” lại gia đình mình, để tìm một hướng thoát cho cả nhà. Tôi không muốn gặp lại chồng tôi, để khỏi đọc trên gương mặt anh một trời thất vọng, một rừng não nề. Anh lầm lì, giao phó hết quyết định việc nhà cho tôi. Tôi bực dọc trách rằng anh đã tỏ ra bất tài khi hữu sự. Tôi lại không muốn gặp những khuôn mặt ngây thơ của những đứa con khi các con thi nhau kể về những bạn bè đã “đi đâu mất” trong sáng qua, trong chiều nay, ở tầng lầu trên của ngôi biệt thự rộng lớn tại đường Ngô-Tùng-Châu, Gia-Định, mà Nghiệp Đoàn Lao Động đã dùng làm chỗ tiếp cư cho nhân viên của họ di tản từ các nơi về.
Buổi sáng, tôi sang nhà ông Đinh-Văn-Phát, Chủ Nhiệm nhật báo Độc Lập, gõ cửa mà thông báo cho ông biết rằng ngôi biệt thự đối diện nhà ông có hơn trăm người tỵ nạn ở các tỉnh, đang rất cần báo chí để theo dõi tin tức, xin ông cung cấp cho chúng tôi món ăn tinh thần này. Từ đó, mỗi sáng chúng tôi được ông cho người đem cho một xấp báo, tha hồ đọc, không còn phải đạp xe đi đến các sạp báo mua báo lẻ về đọc nữa.
Saigon đang có những buổi chiều thật buồn, vì có những cơn mưa bất chợt dai dẳng không ngớt, khiến cho mọi người cuồng chân, không đi đâu được. Những buổi tối thật kinh hoàng, vì tiếng đạn pháo của địch ở ven đô. Buổi sáng nghe tin chiến sự qua radio, tôi biết rằng đất nước tôi đã bị bỏ ngỏ, vì đạn pháo của địch đã trúng phi trường Tân-Sơn-Nhất, trúng khách sạn Majectic, trúng đầu ngõ Chi-Lăng – Ngô-Tùng-Châu chỗ tôi ở. Rồi tin nội các mới - ông Vũ Văn Mẫu – đã ra lệnh đuổi những cơ quan DAO về nước. Để làm gì? Tôi tự hỏi, nhưng cũng không trả lời được. Ông Tổng Thống Nguyễn-Văn-Thiệu bây giờ đang an vị ở đâu đó với vợ con và gia tài kếch sù của ông, để mặc đất nước này cho giặc dày xéo. Ông Trần-Văn-Hương ơi! Ông Dương-Văn-Minh ơi! Có ông nào khóc như tôi không? Ông Nguyễn Cao Kỳ ở nhà thờ Tân-Sa-Châu, còn hăng hái hứa hẹn ở lại ăn dưa mắm cà với chúng tôi, bây giờ đâu rồi? Ông có giữ lời hứa không? Tôi co hai đầu gối, ôm mặt khóc, cả người tôi rung lên như bị động kinh. Tôi biết tôi hoàn toàn thúc thủ rồi. Tôi biết chẳng thể nào tôi có thể thoát ra khỏi Saigon với một gánh nặng: một chồng bất đắc chí và những đứa con thơ dại. Phi trường là nơi tôi chẳng thể nào với đến được, so với lượng người đông như kiến đang tìm đường thoát thân. Hình ảnh chiếc phi cơ trực thăng với thang người leo đu đưa như xiếc trên nóc tòa đại sứ Mỹ hiện ra rõ ràng trong trí tôi, đã khiến tôi nhụt chí ra đi. Bờ sông Bạch Đằng tôi cũng chẳng mơ đến được, vì các con tôi sẽ bị giẫm nát trước khi lên được tàu thủy. Sóng nước biển khơi gào thét những gì phẫn nộ ngoài xa kia?
Ra đi tìm sự sống, nhưng nếu biết rằng sẽ có người phải bỏ mạng, chắc không ai đủ can đảm dứt áo ra đi. Họa chăng, những cái chết bất ngờ, không báo trước, thì đành phải chấp nhận trong nước mắt vậy. Chung quanh tôi, người ta bỗng dưng vắng mặt một cách khó hiểu, như họ có phép độn thổ, tàng hình. Tôi quanh quẩn với ý nghĩ thế giới hỗn loạn chỉ còn riêng một mình tôi, cô đơn và tuyệt vọng. Các con tôi còn quá nhỏ, không chia sẻ được với tôi nỗi đau thương, cuồng loạn này. Chồng tôi, tôi ngỡ ngàng, không ngờ khi có việc hệ trọng, quyết định đến vận mạng của gia đình, thì người chủ gia đình ấy lại trở nên lầm lì, khó hiểu đến thế. Chỉ mỗi một câu “tùy em”, anh trả lời tôi không biết bao nhiêu lần, khi được tôi hỏi ý kiến về những chuyện này, chuyện kia. Người xưa nói “Nước loạn mới biết tôi trung, nhà nghèo mới biết con hiếu” quả thật đúng quá. Tôi lại muốn thêm một vế nữa rằng “gia biến mới thấy tài người phối ngẫu”. Muộn rồi, những chỗ có thể giúp tôi được, thì họ đã lên đường. Bỏ mặc tôi với cơn hoảng loạn, với nỗi kinh hoàng: “Trời ơi! Mình và các con phải ở với cộng sản thật à?”. Tôi không nghĩ đến chồng tôi nữa, vì tôi đã cáu kỉnh khi nghĩ rằng nếu anh khôn ngoan một tí, khôn lanh một tí, quyền biến một tí, anh có thể đưa vợ con thoát thân được. Đằng này, anh cứ ở trong nhà, không liên lạc với ai, rồi mơ mơ màng màng như một anh nghiền thiếu thuốc, rồi ôm radio nghe hết BBC đến VOA, làm như những tiếng nói ấy có thể đưa anh ra khỏi cơn khủng hoảng này. Giá tôi quen biết nhiều, giá tôi tìm đường đi được, chắc chắn anh sẽ ngoan ngoãn nghe theo tôi đi tìm tự do. Khốn nỗi, đã từ lâu tôi giao phó những công việc hệ trọng cho anh. Bây giờ...


Cách một đoạn giấy trắng dài, trang nhật ký lại ghi tiếp:

“Tôi bán xâu chuỗi ngọc với giá rẻ như cho, để lấy tiền làm lộ phí cho chồng tôi đóng tiền ăn vào trại tập trung cải tạo. Trước khi đi, hai chúng tôi đã có cuộc đấu khẩu nhỏ, ghi lại đây, kẻo mai này, có thể sẽ quên mất: “Anh đừng đem cái chăn dù đi. Hình ảnh rằn ri sẽ tạo cho họ ác cảm với anh. Cả hộp xà-phòng Cadum nữa. Họ sẽ cho là anh... tiểu tư sản. Ví dụ như anh thấy một anh chàng hồi chánh mang dép râu, đội mũ cối, nhất định anh sẽ muốn chém họ ngay.”
Tôi cầm cái chăn dù và hộp xà phòng Cadum cất đi. Đổi vào là một cái chăn dạ mầu ô-liu, miếng xà-phòng Hải-Đường làm ở Hải-Phòng. Tôi còn nhét thêm cho anh cây kem đánh răng Hynos, thay vì anh sẽ dùng muối để đánh răng như anh đã nói. Vẻ mặt buồn thiu, anh cho rằng tôi cố ý “tước” cái chăn dù của anh để giữ lại nhà. Anh nặng nhẹ: “Em muốn làm gì thì làm. Muốn lấy gì thì lấy, muốm đem gì thì đem. Anh không có ý kiến nữa. Thời này là thời của các bà mà!”
Lập tức tôi rít lên cho hả cơn tức tối, u uất, vì phải kiêm nhiệm cả làm chồng lẫn làm vợ mấy tháng nay: “Ừ, anh cứ hằn học, cứ cay cú đi. Với kẻ thù thì im như thóc đổ bồ. Với vợ con thì nặng nhẹ, ăn tươi nuốt sống. Bao lâu nay, bây giờ mới biết anh chỉ là người... khôn nhà dại chợ. Có giỏi thì vào trại tập trung mà... tung hoành với kẻ thù! Mong rằng họ sẽ cải tạo giùm cho anh trở thành một con người tốt, biết sống cho ra sống. Đừng... ươn hèn như cả tháng nay. Chán thật!”


Những dòng chữ chi chít trên trang giấy nhỏ như muốn nứt tung ra, muốn trèo sang trang khác, muốn leo lên lề đến mặt trước của tờ giấy. Tôi lật qua lật lại, để mong đọc được thêm những u uẩn của một tâm tình trong tháng Tư đau thương ấy. Nhưng không có. Hết rồi. Người viết đã tự kết thúc những dòng tâm sự bằng một câu:“Ngày về xa lắm, người ơi!”
Không biết có phải đây là lời tiên tri cho cuộc chia tay não nề của người viết? Hay đấy chỉ là một ý tưởng chợt đến trong lúc tâm hồn của người viết mấy dòng chữ trên đang hoảng loạn?
Để bây giờ, ba mươi chín năm qua, ngồi đây chép lại những dòng chữ trên, vẫn thấy trong tôi một trời rừng uất hận đất nước đã rơi vào tay kẻ thù quá lâu, một trời thương tiếc cho những gì đã mất đi, không bao giờ có thể tìm lại, không phải chỉ của riêng người viết những dòng chữ trên, mà còn là nỗi lòng của tôi, của anh, của chị, của muôn người tỵ nạn chúng ta.

Hoa Hoàng Lan
quehuongngaymai.com
http://www.haingoaiphiemdam.com/THANG-4-TRANG-NHAT-KY-VOI-NOI-BUON-CON-NGUYEN-VEN-29640


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười Một 202010:11 CH(Xem: 162)
Như đã nói, nếu các đồng minh của Mỹ học được rằng không thể trông cậy hoàn toàn ở Mỹ-dù Trump hay Biden hay ai là Tổng Thống, thì người Việt lại càng đừng trông đợi. Bài học cay đắng của VNCH xưa vẫn còn đó, nhìn sang các nước, từ Liên Xô, khối XHCN Đông Âu cũ cho tới các nước Bắc Phi, và mới đây là Hong Kong, Belarus, Thái Lan…người dân mỗi nước đều phải tự đứng lên, giải quyết số phận của đất nước mình, dân tộc mình. Dù thành công hay thất bại, nhân dân phải là yếu tố chính dẫn tới sự thay đổi hay không của từng quốc gia, sau đó mới nói đến sự hỗ trợ từ bên ngoài.
15 Tháng Mười Một 20207:57 CH(Xem: 183)
Người Mỹ gốc Việt đến Mỹ hơn 40 năm và chỉ mới tham dự chính trị cấp tỉnh, quận khoảng 10 năm trở lại. Thế hệ 1 và 1 rưỡi chưa đủ ý thức về lịch sử và chính trị Mỹ và cũng chưa học kỹ bài học cộng sản để có thể tìm con đường cho bản thân và dân tộc. Cứ xem các bài viết, hoạt động của cộng đồng VN trên đất Mỹ cho thấy chúng ta chưa đủ khả năng quan sát, phân tích và lý luận để gọi là đấu tranh quyền lợi của con người tuy rằng kiến thức, bằng cấp, chức vụ thì rất là gồ ghề, sáng chói. Nếu đã biết rằng đồng tiền không đem lại hạnh phúc và chiếc áo không làm nên thầy tu thì chúng ta nên tự giáo dục lại để có nhân cách hơn...
15 Tháng Mười Một 20207:57 CH(Xem: 596)
Thoạt đầu nghe vậy mà ngỡ người Nhật ái mộ dân xã nghĩa, như thủ tướng (Yoshihide Suga) vừa viếng lăng hồ… Nhưng không chẳng tí gì để tự hào sất, mà qua đó mới thấy giá trị hai chữ đỉnh cao, của thời đại quang vinh con cháu bác đảng ta, khi thể hiện cho thế giới chiêm ngưỡng chiến tích, khênh nhẹ 720 con lợn của người Nhật, ngoài ra còn vô tư chơi luôn hoa màu cùng hải sản. Đúng là phong cách đã được đào tạo bài bản trăm người như một, khắp thế giới bảo đảm không lẫn được với bất cứ giống dân nào khác, thành quả của đảng bác trồng người chính là đây.
15 Tháng Mười Một 20207:51 CH(Xem: 163)
Nếu bạn là chủ nhà FB của mình và bạn đăng lên một bài viết nào đó thuộc dạng công cộng ai cũng có thể xem được. Và nếu chẳng may ai đó đòi tranh luận với bạn thì cách tốt nhất là bạn nên im lặng bởi bạn không biết người thách thức đó khả năng ra sao, con người ra sao, chuyên môn về cái gì, có nhân cách và nhân phẩm hay không. Mà những điều không biết đó, bạn đừng nên dính vào cuộc tranh luận vô bổ chỉ làm mất thời gian của bạn mà thôi. Hoặc có những người mà bạn biết chắc khả năng của họ chỉ có chừng đó, dựa vào cảm tính và luôn luôn cho mình là đúng. Những người như thế khi mà họ thách thức bạn tức là mục đích...
14 Tháng Mười Một 202010:21 CH(Xem: 410)
Hạt Bô Sa Châu cũng hỏng có ngoại lệ, đầu têu đám này phải kể đến mấy Tèo Sỹ đứng đầu là tờ báo Cải Xào (Lá Cải – Bắp Xào chuyên xào bài người khác về làm của mình) dựng cờ khởi nghĩa, kéo theo đó là đám du côn du đãng ăn trộm ăn cắp bên xứ Mù khoác áo đấu tranh, cộng thêm mấy lão già có tâm hồn nô lệ thâm căn cố đế, thêm vào đó là mấy anh lính năm xưa sẵn có dịp mặc quân phục, lái xe Jeep biểu dương lực lượng ủng hộ ton ton – một ton ton trốn lính và không ủng hộ cuộc chiến năm xưa của mình, thế mới mâu thuẩn, mới đau cho cái tâm lý ngu muội, ăn theo ánh hào quang của người khác...
14 Tháng Mười Một 202010:19 CH(Xem: 151)
Việc chấp nhận thua cuộc và có sự hợp tác của những người bầu cho họ là một nguyên tắc quan trọng trong việc xây dựng nước Mỹ. Chúng ta chửi nhau, tranh luận, công kích nhau trong bầu cử, nhưng sau bầu cử chúng ta trở lại làm đồng bào, làm American fellow của nhau. Điều đó sẽ không còn nữa sau cuộc bầu cử đau thương này. 72 triệu người bầu cho Trump đã bị gieo rắc về mầm mống của sự gian lận và ngay cả khi toà án không tìm ra được gì thì họ vẫn tin là toà án bị mua. Sự im lặng và đồng minh của số đông của đảng Trump thật đáng kinh ngạc, có lẽ cái tên GOP đã mất đi mãi mãi, chỉ còn GSP (Grand Shame Party) là còn mãi.
13 Tháng Mười Một 202010:26 CH(Xem: 254)
Rất dễ nhận ra là hiện nay, Việt Nam chính là mảnh đất màu mỡ cho fake news, cộng thêm vào đó người không biết kiểm chứng đông áp đảo nên xã hội này mới làm hồi sinh hiện tượng cuồng lãnh tụ quái đản như nó đã từng cách đây nửa thế kỷ. Có nơi nào hiện tượng cuồng lãnh tụ bùng phát mà văn minh bao giờ? Cuồng lãnh tụ là một hiện tượng xã hội, nó tạo nên sự vững chắc cho độc tài bám rễ, đó là thực tế. Vậy nên, để có một Việt Nam dân chủ thế hệ này là điều không thể. 100% không thể.
13 Tháng Mười Một 202010:21 CH(Xem: 116)
Chế độ độc tài tạo nên sự chống đối và bất ổn, phải trả nhiều tiền cho các lực lượng an ninh kiểm soát người dân. Chỉ riêng Bộ công an, hàng tháng họ trả lương cho hơn 1 triệu người, như là công an viên, tình báo viên, nhân viên nhà tù, cộng thêm các chi phí về cơ sở vật chất và phương tiện làm việc của họ. Số tiền to lớn này thay vì dùng để kiểm soát người dân thì đúng ra nên được sử dụng để phục vụ người dân. Tăng lương cho Giáo viên, xây thêm trường học, tăng ngân sách giáo dục để phụ huynh không phải trả thêm phí này phí kia khi đưa con đến trường. Tăng lương cho Y tá, xây thêm bệnh viện....
12 Tháng Mười Một 202010:22 CH(Xem: 420)
Khôi hài vì kết quả bầu cử ở một đất nước xa mịt mờ, chẳng dính dáng, ảnh hưởng gì đến miếng cơm, manh áo của dân tộc VN. Biden trở thành tổng thống Mỹ không làm cho giá gạo, điện, nước, thực phẩm.. tăng lên, tình trạng xã hội mất an ninh hơn. Bi thảm là vì không còn bao nhiêu người dân quan tâm hay dám lên tiếng nói đến cuộc bầu cử của đảng cộng sản VN sắp diễn ra vào tháng giêng năm tới. Cuộc bầu cử bằng cách này hay cách khác sẽ ảnh hưởng trực tiếp vào đời sống của họ ngay sau khi có kết quả.
12 Tháng Mười Một 202010:18 CH(Xem: 157)
Với Tổng thống Joseph Biden, Hà Nội lại sẽ đối phó với các vấn đề dân chủ, dân quyền như các đời tổng thống trước Trump, điều mà họ đã quen. Ông Biden chắc chắn sẽ có một chiến lược mới mang tính tập thể để chống Trung Quốc ở biển Đông và Đông Á. Đây là câu chuyện khó cho Hà Nội hơn, vì khi tham gia một liên minh như vậy dễ đi đến việc phải chọn phe, dễ ảnh hưởng đến chính sách đu dây giữa Bắc Kinh và Washington cố hữu.
22 Tháng Mười Một 2020
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
22 Tháng Mười Một 2020
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 2020
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 2020
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 2020
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 2020
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 2020
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.
17 Tháng Mười Một 2020
Sử gia chuyên về tổng thống Michael Beschloss nói về Trump, “Nếu ông ấy thua, các vị có một tình huống không hề khác với tình huống của Nixon khi ông này từ chức. Nixon đã nói về cánh cửa lao thất đóng sập một tiếng rền vang.” Trump nổi tiếng là sống sót được qua một vụ đàn hạch, hai cuộc li dị, sáu cuộc phá sản, hai mươi sáu vụ cáo buộc quấy rối tình dục và ước đoán chừng bốn nghìn vụ kiện. Hiếm ai thoát được các hậu quả theo cách gian giảo hơn. Chuỗi vận may đó có thể kết thúc hoàn toàn, có lẽ theo cách tàn bạo, nếu ông thua trước Joe Biden. Dẫu cho Trump thắng, những mối đe doạ nghiêm trọng về pháp lí và tài chính sẽ...
16 Tháng Mười Một 2020
Hãy lo chuyện đất nước mình, hãy nhìn vào đại hội đảng lần thứ XIII, hãy nhìn tên già ham quyền cố vị Nguyễn Phú Trọng đang cố bám giữ hai chiếc ghế quyền lực kìa, hãy nhìn những bất công, bất cập trong đời sống quanh mình, trong cái xã hội bát nháo mang tên nước CHXHCNVN, và hãy đứng lên để kêu gọi người dân tổng biểu tình, gây sức ép thay đổi thể chế chính trị của đất nước mình. Đó mới chính là trách nhiệm của giới trí thức, của thành phần lãnh đạo, chứ đừng có rỗi hơi ngồi bàn tán về cuộc bầu cử tổng thống Mỹ với những nghi án mơ hồ không có cơ sở, bởi vì Việt Nam mới là đất nước của mình chứ không phải Mỹ!
16 Tháng Mười Một 2020
Có lẽ các bạn mau quên đấy thôi, mới hồi tháng 2 năm ngoái, hàng ngàn người dân già trẻ lớn bé ở Hà Nội, thức suốt đêm, tay cầm hoa, miệng hát vang những câu chào đón, mừng tổng thống Donald Trump đến gặp Kim jong-Un đấy nhé. Bây giờ cũng thế, các bạn cứ đi dạo một vòng ở những trang Facebook của những nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam thì sẽ thấy, hình như họ đang tham dự vào một cuộc kêu gào trên mạng, để kết tụ càng đông người càng nổi bật, cho cái gọi là đòi lại chính nghĩa cho Donald Trump.