Phiếm luận về hai chữ Việt Cộng

21 Tháng Mười Một 20158:13 CH(Xem: 6496)

Phiếm luận về hai chữ Việt Cộng

images (18)

 

 

Đông Quan

 


Điều đáng ngạc nhiên là mãi cho đến hôm nay (2015), sau 40 năm chấm dứt cuộc chiến và thành phần cộng sản miền Nam cũng đã bị loại bỏ khỏi vai trò chính trị, thế mà không ít người Việt, và cả người Mỹ cũng còn mơ hồ về hai chữ Việt Cộng như trong bài viết Viet Cong trên wikipedia. Những người Mỹ thì cho rằng chính họ đặt ra từ ngữ đó và lính Mỹ gọi tắt là vee-cee (vc). Và đa số người miền Nam cũng gọi theo là Việt Cộng, ngay cả báo chí ở miền Nam hay ở Mỹ.

 

Điều buồn cười là mặc dù người Mỹ, và người Âu Châu gọi thành phần cộng sản miền Nam là Việt Cộng, nhưng trong cuộc phỏng vấn người đại diện cho cái gọi là Cộng hòa miền Nam Việt Nam, Nguyễn Thị Bình, sau cuộc họp Hiệp định Paris 1973, bà ta luôn luôn chối quanh khi được hỏi: “Bà có phải là người cộng sản không?”. Ấy thế mà báo chí ngoại quốc thi nhau nói rằng Nguyễn thị Bình, cũng như thành phần Cộng hòa miền Nam Việt Nam, không phải là cộng sản. Nếu vậy, quân đội Hoa Kỳ ở miền Nam Việt Nam đang chiến đấu chống lại kẻ thù nào lúc bấy giờ? Có phải kẻ thù chỉ là Quân đội Bắc Việt? Dĩ nhiên là người Mỹ biết là có một lực lượng đối kháng khác ở miền Nam mà họ gọi là Việt Cộng.

 

Từ ngữ “Việt Cộng” có nghĩa rất rõ ràng và đơn giản là thành phần cộng sản Việt Nam, cũng như từ ngữ “Trung Cộng” chỉ có nghĩa là thành phần cộng sản Trung Hoa. Như vậy, dù là người miền Bắc hay miền Nam hay miền Trung của Việt Nam theo cộng sản thì đều được gọi là Việt Cộng. “Việt Cộng” đáng lý ra không phải là từ ngữ chỉ ám chỉ một lực lượng nổi lên, đối kháng chính quyền miền Nam Việt Nam là Việt Nam Cộng hòa và quân đội Hoa Kỳ. Mặc cho quân đội Bắc Việt hay lực lượng đối kháng ở miền Nam tự xưng chính họ là gì, họ cũng chỉ là những thành phần cộng sản Việt Nam. Và đơn giản là thế!

 

Những tên gọi dài nhằng như là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam”, hoặc “Quân giải phóng miền Nam Việt Nam” hoặc “Đảng Nhân dân Cách mạng Việt Nam” hoặc “Đảng Xã hội Cấp tiến Miền Nam Việt Nam” hoặc “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa v.v... “ được tóm gọn lại không ngoài hai chữ Việt Cộng. Và để chỉ rõ thành phần cộng sản ở miền Nam có thể gọi là Nam Việt Cộng và thành phần cộng sản ở miền Bắc là Bắc Việt Cộng. Thành phần Việt Cộng thường hay giấu mình dưới những tên gọi khiến cho người ta có thể hiểu lầm là thành phần quốc gia mà theo đúng lý thuyết cộng sản chuyên chính thì không còn có chữ “quốc gia” hay “dân tộc” mà chỉ còn là một mẫu hệ cộng sản duy nhất thuộc một nước cộng sản đàn anh nắm quyền mà hiện nay chỉ còn là Trung Cộng.

 

Điều buồn cười thứ hai là sau khi Bắc Việt Cộng cưỡng chiếm được miền Nam nhờ vào sự gia tăng viện trợ của Trung Cộng và những viện trợ không ngừng của Sô Cộng và nhất là nhờ vào hành động rút chân khỏi chiến trường và thái độ quyết tâm bỏ rơi miền Nam Việt Nam của Hoa Kỳ, Việt Cộng mới dám khoe mặt tự xưng là Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam mà ngay cả Hồ Chí Minh cũng đã nhiều lần chối bỏ mình là người cộng sản khi được báo chí phỏng vấn. Điều nầy đã đưa ra câu hỏi là có phải chăng người ta thường hay e dè hoặc có thành kiến không tốt về người cộng sản? Như thế có nghĩa là có phải chăng chế độ cộng sản luôn có những vấn đề xấu xa đến nổi con người cộng sản phải tự che giấu thân phận mình?

 

Cũng như gần đây có bài viết trên báo Đảng cho là việc dùng từ ngữ Việt Cộng để gọi người đối thoại là một điều sỉ nhục đối với người đó mặc dù người đó chính là thành phần cộng sản. Vậy người ta có thể suy diễn là từ ngữ Việt Cộng hay Cộng sản mang ý nghĩa rất bẩn thỉu lẫn hàm chứa sự khinh khi nào đó. Có phải chăng tác giả bài viết đó cũng là một “nạn nhân” vốn cảm thấy bị sỉ nhục khi ai đó gọi tác giả là Việt Cộng? Như vậy, xin có lời chúc mừng vì tác giả bắt đầu cảm thấy một tư duy mới, rất cá biệt mà không phải bị lệ thuộc vào tính chất máy móc của đám đông như loài sâu bọ.

 

Như vậy, con người cộng sản có cái gì để tự hãnh diện không, để tự hào xưng mình là cộng sản khi ai hỏi đến? Quả thật, đây là một thứ đau khổ âm thầm, thậm chí nhức nhối như mụt ghẽ lỡ mà những cán bộ cộng sản Việt Nam, hay cảm tình viên cộng sản ra nước ngoài hoặc những sinh viên Việt Nam du học phải luôn luôn tránh né những câu hỏi liên quan đến hai chữ Cộng sản hay Việt Cộng. Họ chỉ trả lời một câu duy nhất, giống y nhau là: “Tôi không thích nói chuyện chính trị”. Nhưng thật ra, trong đầu họ chứa đầy những mâu thuẩn về chính trị mà nhà nước cộng sản đã nhòi nhét liên tục, và đầy ấp từ những năm qua. 

 

Thật ra mà nói, đa số dân Việt Nam - nhất là trong thời chiến - không hiểu hay biết gì về hai chữ Cộng sản. Những người dân miền Nam thì càng mơ hồ hơn vì họ chưa từng trải qua dưới chế độ cộng sản lần nào ngoại trừ mang lòng thù hận chế độ đương thời mà cộng sản tuyên truyền một cách dối trá và ca ngợi, vẽ vời về thứ ảo tưởng cộng sản. Nhất là lòng yêu nước của họ bị lợi dụng để phục vụ cho thứ chủ nghĩa ngoại lai, điên cuồng, luôn mang đặc tính sùng bái cá nhân như một loại dị giáo mê tín nào đó của thời tiền sử. Việc sẵn sàng tàn sát đồng loại vô tội hoặc những người dù bị nghi ngờ là chống đối, như là cách cúng tế dị giáo mà nó được cho là vì Đảng.

 

Tóm lại hai chữ Việt Cộng không nên chỉ hiểu hay áp đặt cho một lực lượng đối kháng ở miền Nam Việt Nam trước đây mà nó chỉ đơn thuần mang ý nghĩa là thành phần cộng sản Việt Nam. Dù muốn hay không, những thành phần cộng sản Việt Nam hoặc cảm tình viên đều được gọi là Việt Cộng. Họ cảm thấy như bị sỉ nhục vì được gọi là Việt Cộng, nhưng bản chất thật sự của con người cộng sản như thế nào đến nổi khi nghe đến danh từ cộng sản là người ta đã cảm thấy ghê tởm như một loại bệnh dịch nào đó mà thật không may là Việt Nam nằm trong thiểu số đất nước còn mắc phải, lại là một đề tài quốc nhục khác.

 

Việt Cộng ở miền Nam Việt Nam đa số là thành phần nông dân, hầu hết, ở những vùng đồng quê xa xôi, hẻo lánh. Họ thường có trình độ hiểu biết rất kém vì nền giáo dục chưa được lan rộng và thường là bị cưỏng bức bắt đi theo nhóm người tự xưng là cách mạng, thậm chí là ở số tuổi 12, 13, cả nam lẫn nữ, tùy nhu cầu hiện tình. Họ trở thành Việt Cộng, phục vụ cho mưu đồ của những người cộng sản có nguồn gốc từ miền Bắc, và hy sinh cho thứ chủ nghĩa xã hội ngoại lai nào đó mà ngay cả khi đến lúc phải nằm xuống, họ cũng chẳng biết thứ chủ nghĩa đó là gì. Và thậm chí, mãi đến hôm nay (2015), những người tự xưng là cộng sản chuyên chính cũng chẳng hiểu biết gì thứ chủ nghĩa đó. Tất cả chỉ là sự xão trá, lừa đảo trong từng bước một được gọi là xây dựng xã hội chủ nghĩa, nhưng thựt chất là vì lợi ích riêng của lũ người nắm quyền không khác gì thời phong kiến. Việt Cộng ở miền Bắc Việt Nam bao gồm mọi phần tử trong xã hội vốn bị răn đe, nhòi nhét, mớ lý thuyết chính trị mù mờ về xã hội chủ nghĩa. Họ trở thành những con trừu rất trung thành theo tiếng kẻng từ lúc nào cũng không biết. 

 

Việt Cộng luôn luôn tự ẩn mình sau những danh từ nhân dân, dân tộc, hầu đánh lừa những người dân lương thiện, những người nồng nhiệt với đất nước, và nhất là dân ngoại quốc. Thí dụ như nhóm chữ “quân đội nhân dân Việt Nam” dường như chữ “nhân dân” quá dư thừa và không cần thiết. Có lẽ vì thế, những người Việt Nam là cộng sản hay cảm tình viên, thường cảm thấy bất bình khi ai đó gọi họ là Việt Cộng như là cố tình phơi bày nhồng nhộng trong việc kéo-đuôi-con-chuột. Cũng như thế, những hội đoàn được thành lập trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài thường được dán lên những danh từ yêu nước thay vì yêu Đảng. Thêm một số câu hỏi được nêu ra là “Tại sao Việt Cộng nói riêng và cộng sản nói chung, không bao giờ dám công khai tự xưng hay phơi bày trước mắt mọi người?”, “Tại sao lúc nào họ cũng lén lút, che giấu thân phận khi ra nước ngoài?”, “Nếu không có thứ gì để họ cảm thấy hãnh diện, tại sao không tự dẹp bỏ nó đi bằng cách nầy hoặc cách khác nhằm thay đổi tư tưởng, mở rộng tầm nhìn, và tạo một tư duy?” 

 

Đến khi nào người Việt dứt bỏ đi được chữ “Cộng” đầy nghiệt ngã và nhục nhã nầy, dân tộc mới có thể ngẩng cao đầu trước thế giới dù thất bại hay thành công nhưng luôn được sự đồng cảm chia sẻ. Dân tộc sẽ không phải tự “hợm” mình để nâng cao những thứ ảo tưởng cộng sản mà khi thiên hạ biết ra chỉ dành cho sự khinh miệt dù không cần phải nói. Vì chỉ có những kẻ kém cỏi, ngu dốt mới tự cho mình hơn người! Và chỉ có những kẻ đầy tham vọng bẩn thỉu, hạ tiện mới thích tự ca tụng chính mình để mong trở thành thứ “vĩ nhân” nào đó, ngay cả hình tượng phải to đùng nhưng cái xác phàm vẫn thối tha, mục nát.

 

 


Đông Quan
http://hon-viet.co.uk/DongQuan_PhiemLuanVeHaiChuVietcong.htm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười Một 20199:56 CH(Xem: 582)
Vào thế kỷ 19 cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu đã viết tác phẩm “DươngTừ - Hà Mậu”với 3460 câu thơ, qua đó bài xích kịch liệt đạo Da tô (Công giáo) và đạo Phật. Tác phẩm này ít người biết đến bởi nó đụng chạm đến vấn đề tôn giáo. Không biết “Nhà nghiên cứu lịch sử - văn hóa” Nguyễn Đắc Xuân và những người “cùng hội, cùng thuyền” với ông có khi nào đọc qua tác phẩm này chưa?
29 Tháng Mười Một 201910:27 CH(Xem: 433)
Điều kiện dân chủ đầu tiên nhất, đó là quyền được quyết định đến sự thành lập và giải thể một tổ chức đảng. Đây là một quyền cơ bản và phổ quát. Nếu đa đảng không làm nên dân chủ thì độc đảng lại càng không. Đấy là mệnh đề hiển nhiên mà bất cứ người nào có tư duy trung bình cũng có thể hiểu ngay được. Một đầu bếp luôn cần kiềng ba chân để kê nồi chứ không dùng cái nào một chân mà vững được, trừ khi đó là cái cọc thu lôi.
28 Tháng Mười Một 20198:28 CH(Xem: 583)
Đáng sợ nhất ở đây là đạo đức không đánh tráo từ hệ hình này sang hệ hình khác mà đánh tráo từ hệ qui chiếu con người sang hệ qui chiếu súc vật, phi nhân tính. Điều đó là một tiến trình thụ động của trí thức. Và chính sự thụ động này giúp người ta có quyền hi vọng về một sự phục sinh đạo đức dân tộc nếu đặt sự thụ động này vào một bệ phóng sinh động và có đầy đủ quyền con người. Hay nói khác đi, nếu như đục bỏ hệ qui chiếu cũ, thay vào đó hệ qui chiếu có nhân tính thì đạo đức dân tộc cũng trở về bản nguyên.
27 Tháng Mười Một 201910:31 CH(Xem: 562)
Những ai theo dõi dư luận xung quanh dự luật đặc khu hẳn biết 2 quy định được để ý nhất trong dự luật này là thời hạn cho thuê đất tối đa lên đến 99 năm và miễn thị thực cho công dân nước láng giềng giáp ranh với Quảng Ninh, nơi có Vân Đồn, và Kiên Giang, nơi có Phú Quốc. Mặc dù dự luật không nói rõ các nước giáp ranh với 2 tỉnh này, người ta thừa hiểu đó tương ứng là Trung Quốc và Campuchia. Và trong 2 nước này, Trung Quốc là nỗi lo của nhiều người dân Việt Nam xét về một số phương diện, trong đó có an ninh quốc phòng.
26 Tháng Mười Một 20199:45 CH(Xem: 651)
Cũng có những lựa chọn đi vào lịch sử bằng cả ngọn roi và ổ bánh mì, chén cơm và gông cùm, bát phở và dùi cui… Đồng loại có thể khom mình chịu đau và ngậm cứng miệng không nói gì để bảo đảm miếng ăn vì không còn lựa chọn nào khác. Nhưng chắc chắn, đó có thể là một lựa chọn đúng trong hệ hình của nó, nếu đẩy xa một chút, nhìn rộng hơn theo chiều kích nhân loại, điều đó thể hiện rõ bóng dáng đồ tể và tội ác.
26 Tháng Mười Một 20199:44 CH(Xem: 864)
...không giao tiếp với người TQ là động thái cần thiết trong bối cảnh các Đặc Khu sắp thành hình, và một khi đảng csVN không xem dân tộc là một tiếng nói quan trọng cần thiết thì khi đó có thể chủ nghĩa dân tộc cực đoan sẽ bùng nổ, khi đó không ai biết trước được những gì sẽ xảy ra khi người dân nổi dậy chống đối nhà cầm quyền và đốt phá các đặc khu của giặc hiện diện trên nước ta. Đó là một viễn cảnh hoàn toàn có thế xảy ra khi người dân Bình Thuận đã không chịu khuất phục và chống đối trong thời gian vừa qua...
26 Tháng Mười Một 20199:43 CH(Xem: 722)
Ngày 8/10/2019 có nhóm Sinh viên Sử 4, Khoa Lịch sử, Trường Đại học Sư phạm Huế phỏng vấn Nguyễn Đắc Xuân và Nguyễn Đắc Xuân đã kết tội giáo sĩ Alexandre de Rhodes:“Alexandre de Rhodes (Đắc Lộ) và Francisco De Pina, đặc biệt Alexandre de Rhodes có công với Vatican trong sự nghiệp truyền bá đạo Thiên Chúa vào Việt Nam, nhưng đối với dân tộc Việt Nam là người có tội, phỉ báng văn hóa và đạo đức Việt Nam, ông đã kêu gọi, thúc đẩy thực dân Pháp đánh chiếm Việt Nam gây ra bao nhiêu chết chóc, đổ nát đau khổ cho dân tộc Việt Nam suốt nhiều thế kỷ”
24 Tháng Mười Một 201911:21 CH(Xem: 741)
Những sự đe dọa của nhà cầm quyền Bắc Kinh ngày càng gia tăng đã báo cho người dân HongKong một sự chẳng lành khi đối đầu với súng đạn, với phương tiện hiện đại mà được mua sắm bằng chính tiền bạc, mồ hôi, máu xương của chính họ. Hơn hết, đáng sợ và kinh tởm nhất, vẫn là họ phải đối đầu với tư tưởng Cộng sản lấy bạo lực làm phương tiện cai trị và tồn tại, coi xương máu của dân không đáng bằng nước lã, sự tàn bạo ngút trời của chúng là mối đe dọa khủng khiếp đối với những người dám đương đầu. Những người biểu tình bị hơi cay, vòi rồng, bị bắn bằng đạn thật là những sự việc đã xảy ra thường xuyên tại đây.
24 Tháng Mười Một 20195:19 CH(Xem: 728)
Đắc Nhân Tâm là một liều thuốc độc cho những tâm hồn hời hợt và cạn nông. Nó thường đưa ra các ví dụ là các câu nói của những danh nhân hoặc những câu chuyện không một ai kiểm chứng nổi để minh hoạ cho những gì ông ta lập luận. Và nhiều trích dẫn triết học, văn học sai trái (hoặc ít nhất là không đúng hoặc không thể kiểm chứng nguồn). Nó thực hiện các đoạn viết dưới dạng gọt chân cho vừa giày (dùng các trích dẫn để sao cho nó thuyết phục với những gì mà ông ta muốn người nghe chấp nhận nó). Tôi chỉ giở ra ngẫu nhiên, cách đây chục năm rồi, khi thấy cuốn này trên giá sách và đọc một vài trang, nhưng....
23 Tháng Mười Một 20199:46 CH(Xem: 1455)
Lũ Ba Đình làm giàu nhanh và dễ dàng như thế đó! Những miếng cắn lớn như Formosa, mà tên cán đỏ (võ kim cự) cắt bán cho giặc, ôm tiền sang Canada sống như đã thấy, hay đám quan đỏ Thừa Thiên Huế đã bán đứng 200ha đỉnh đèo Hải Vân, gọi là làm khu du lịch nghỉ dưỡng cho giặc Tầu (công ty Thế Diệu)… Cái yết hầu nước Việt nay đã nằm trọn trong tay lũ giặc truyền kiếp phương Bắc, mặc sự tồn vong đất nước, lũ bán nước cứ thế lượm tiền rồi bỏ chạy.
12 Tháng Mười Hai 2019
Có một thực tế đầy xót xa đối với quốc gia chúng ta: khoảng nửa thế kỷ trước, Nhật Bản chỉ mong có được một nền bóng đá như VNCH; người Hàn Quốc sang làm thuê cho miền Nam với mức thu nhập giúp họ cải thiện đáng kể đời sống của mình - hai nước này cũng đều rơi vào chiến tranh và kiệt quệ sau những cuộc chiến trường kỳ và tàn khốc. Và sau hơn nửa thế kỷ trôi qua, Nhật Bản và Hàn Quốc lại trở thành các cường quốc về hầu hết mọi mặt - Việt Nam phải mang người đi học tập và lao động tại các xứ quốc này để mang kiều hối và tri thức về nước
11 Tháng Mười Hai 2019
Mỗi chuyến đi chừng vài chục bao tải như vậy, về đổ ra, chất thành đống và đậy bao tải lên trên, sau đó phủ bạt che kín để ủ. Cứ mỗi dịp tháng Mười Một, tháng Chạp thì đi qua đây chỉ nghe đúng hai mùi, rau ngò, hành cải và mùi bánh dầu ngâm. Có thể nói theo tiêu chuẩn rau sạch bây giờ thì lúc đó, vườn rau Lộc Hưng là vườn rau sạch. Hầu hết các nông dân Lộc Hưng là những người có nhà trên đường vòng cung nhà thờ Lộc Hưng, nhìn ra vườn rau. Chủ quán cơm Nỗi Niềm cũng có một lô đất trồng rau trước nhà.
09 Tháng Mười Hai 2019
Những sự việc nổi cộm gây bất bình trong nhân dân từ Fomosa cho đến giặc Tàu vào khai thác đất hiếm tại Lào Cai, công ty tư nhân câu kết đổ chất thải Fomosa san lấp mặt bằng di hại cho các thế hệ sau với các căn bệnh không thuốc chữa, Bộ Y Tế tiêm chủng Quinvaxem 5/1 chết hàng loạt trẻ em, bán thuốc ung thư giả, Bộ Xây Dựng xây đập thủy điện chưa dùng đã nứt toác, Bộ Giáo Dục bắt buộc các cô giáo phải đi tiếp khách như gái bán dâm, trường học vùng sâu vùng xa thiếu thốn, Bộ Công An giết người vô tội vạ trong đồn, Bộ Quốc Phòng không có một động thái nào khi giặc xâm chiếm lãnh hải…; tất cả đều không có...
09 Tháng Mười Hai 2019
Nói cho cùng, Việt Nam chỉ phát triển khi nào hệ thống những kẻ trộm cắp bị xóa bỏ, cái lò của ông Nguyễn Phú Trọng không còn cần dùng đến và con người có lòng tự trọng, người ngoài nhìn vào Việt Nam với ánh mắt tin cậy, tôn trọng và ngưỡng vọng… Thì lúc ấy, chúng ta mới tự tin là chúng ta phát triển. Bởi hiện tại, chúng ta phì đại vật dụng nhưng chúng ta giàu được nhờ vào trộm cắp, chúng ta không thể đánh mất chút danh dự còn sót lại một khi đánh đồng việc trộm cắp với phát triển. Chúng ta đang thụt lùi, và chúng ta cần phải học làm người thực thụ để đi đến phát triển!
09 Tháng Mười Hai 2019
... Chính vì thế mà ĐCS đang muốn đẩy dân đi xuất khẩu lao động để họ mang đô la về đóng góp cho đảng. Có thể nói, sau 33 năm “đổi mới” thì nay nền kinh tế đất nước chưa thể trụ được trên đôi chân của mình mà ngược lại, nó đang cậy nhờ khá nhiều vào ngành công nghiệp “xuất khẩu lao động” và kết quả sản xuất kinh doanh của FDI. Thế mới thấy cái “tài tình sáng suốt” của ĐCS.
07 Tháng Mười Hai 2019
Nay con số bốn (không) sách trắng cuốc phòng xã nghĩa, cũng bị ăn đá (đủ xây lăng cho Lú). Tiên sư bố cả đảng nhà nó! Khôn cho người ta rái dại cho người ta thương, đừng mở mồm thối khoe ngon mà thiên hạ chửi, sợ thì nói mẹ nó sợ rồi sau đó có đội giặc lên đầu mà thờ, thì ít nhiều cũng được người ta mở lòng thông cảm thương hại… Thứ lính boác hù, tướng thì mở sòng bạc sân golf, làm kinh tế kiếm tiền bỏ túi, mà lải nhải rằng chúng có chính sách khôn ngoan, xem ra đây chỉ là lũ hèn, lính gì chúng.
05 Tháng Mười Hai 2019
Vì vậy, hơn lúc nào hết, ngay từ lúc này, chúng ta cần đoàn kết chặt chẽ bên nhau, đấu tranh mạnh mẽ hơn nữa, sớm đưa nước Việt Nam thoát khỏi chế độ cộng sản độc tài, đất nước của chúng ta bước sang một kỷ nguyên với tương lai: Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Với một niềm tin vững chắc, chúng tôi xin chân thành cảm ơn đến toàn thể quý anh chị độc giả, tác giả, cộng tác viên và bạn bè thân hữu trên khắp thế giới trong thời gian qua đã luôn ủng hộ, hợp tác và đồng hành cùng chúng tôi lên tiếng trên diễn đàn:
04 Tháng Mười Hai 2019
Giải tán đảng cộng sản VN hay bị người dân lật đổ cũng đi đến cùng chung mục đích, đây hoàn toàn không phải là sự tiên đoán hồ đồ thiếu căn cứ mà đó chính là tương lai không xa của đảng csVN khi đi ngược lại lòng dân, phản bội lại tổ quốc, ngoài ra đảng cộng sản chỉ là một thiểu số 5 triệu người trong lòng dân tộc gần 100 triệu con người, tự chiếm quyền cai trị bằng vũ lực không do người dân bầu ra, đảng không có tư cách gì để được đứng trên pháp luật, cho mình có quyền bất khả xâm phạm để rồi từ đó mặc tình thao túng và bán rẻ đất nước và con người Việt Nam.
04 Tháng Mười Hai 2019
Thông thường, CS hay dùng những con số tăng trưởng để tô đẹp thành tích của ĐCS, nhưng thực chất cái hồn Việt trong nền kinh tế đã và đang bị tàn phá bởi hồn Tàu. Và khi đất nước đã rơi vào sự phụ thuộc Tàu một cách nghiêm trọng, các chuyên gia kinh tế nổi tiếng luôn cảnh báo vấn đề này nhưng ĐCS Việt Nam vẫn bỏ ngoài tai và tiếp tục ra những chính sách để mở đường rộng hơn cho Tàu vào. Vậy thì, đây là chính sách sai lầm hay âm mưu đưa đất nước nằm gọn trong tay Tàu Cộng? Sai lầm hay âm mưu thì chắc là mỗi người sẽ có câu trả lời cho riêng mình.
03 Tháng Mười Hai 2019
Toàn xã hội rặt kẻ nói láo, ca sĩ nói láo theo kiểu ca sĩ, đạo diễn nói láo theo kiểu đạo diễn, diễn viên nói láo theo kiểu diễn viên. Ừ thì họ làm nghề diễn, chuyên diễn nên láo quen thành nếp, lúc nào cũng láo. Thế nhưng có những kẻ chẳng làm nghề diễn vẫn luôn mồm nói láo. Thi gì cũng láo, từ chuyện thi hát đến thi hoa hậu, chỉ là một sắp đặt láo cả... Ngay chuyện từ thiện cũng rặt chi tiết láo để mua nước mắt mọi người. Cứ có chuyện là loanh quanh láo khoét. Kẻ buôn lớn láo, kẻ bán hàng rong ở bên đường cũng lừa đảo, láo liên tục. Mỗi ngày mở truyền hình toàn nghe nói láo từ tin tức cho đến quảng cáo, rặt láo...