Những giá trị Việt Nam cần vươn tới

05 Tháng Hai 202211:21 CH(Xem: 4486)

                      NHỮNG GIÁ TRỊ VIỆT NAM CẦN VƯƠN TỚI

 

dwq





Nguyên Anh



 

      Nhiều người tranh đấu thường nhìn qua nền dân chủ của thế giới phương Tây và mơ ước Việt Nam sẽ được như vậy, thế nhưng điều đó chỉ là mơ ước khó có thể nào thực hiện được trong một sớm một chiều, vì họ đã đốt giai đoạn giữa một quốc gia thực hành dân chủ mấy trăm năm với một quốc gia chưa hề biết đến dân chủ là gì, chưa có nền tảng dân chủ, cụ thể hơn là không thể nào đem nền dân chủ của Mỹ, Úc, Canada áp dụng vào Việt Nam ngay lập tức.

Để hiểu rõ hơn cần nhìn vào lịch sử lập quốc của nước Mỹ, dù chỉ là một quốc gia non trẻ mới thành lập trong vòng vài trăm năm nhưng những vị cha già dân tộc đã nhìn thấy trước và họ đã đặt nền móng dân chủ từ khi lập quốc, viết lên hiến pháp, nền dân chủ sơ khai đó trở thành tiệm tiến thay đổi từng ngày theo nhu cầu phát triển của xã hội và trở thành cấp tiến dẫn đầu thế giới như hôm nay mà mọi người nhìn thấy sau một quá trình dài 246 năm hình thành và vận hành liên tục (1776-2022). Đó cũng là mô hình dân chủ điển hình mà đại đa số các quốc gia trên thế giới dùng làm hình mẫu để noi theo.

Còn đất nước Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản hôm nay thì làm gì có dân chủ? Tất cả mọi quyết sách có lợi hay hại đến quốc gia đều do đảng quyết định, người dân chỉ được phổ biến, nghe đến, tuyệt nhiên không có quyền quyết định vận mệnh quốc gia mình mà ai cũng có thể thấy qua những dự án Fomosa, Bauxit Tây Nguyên, cho thuê dự án 99 năm, Đồng Tâm, Thủ Thiêm và nhiều việc nhức nhối khác…. Điều đó cho thấy rõ ràng là tại Việt Nam không hề có dân chủ mà chỉ có đảng chủ, một đảng phái chỉ có chưa tới 5 triệu người nhưng lại khuynh loát cả một dân tộc gần trăm triệu con người. Đó chính là sự phi dân chủ, chà đạp nhân quyền nghiêm trọng.

Nhiều người cho rằng Việt Nam cũng có dân chủ và được gọi là ‘dân chủ tập trung’, điều này không đúng mà chỉ là một sự ngụy biện, bởi vì nếu là một quốc gia dân chủ thì người dân hoàn toàn có quyền cất tiếng nói của mình thông qua các vị dân biểu địa phương quận, hạt như tại Mỹ, sau đó các vị dân biểu này sẽ đệ trình lên quốc hội, một cơ quan tối cao của quốc gia thảo luận xem xét và quyết định ra những điều luật ích nước, lợi dân, các vị dân biểu nếu không làm tròn nhiệm vụ của mình thì sẽ phải xuống khi người dân không đồng tình và thể hiện qua lá phiếu bầu cử định kỳ của mình, do đó ở Mỹ những người làm chính trị đều phải làm theo dân, làm cho dân, còn tại Việt Nam thì ngược lại, quốc hội không phải là cơ quan tối cao quyết định mọi vấn đề mà chỉ là một bộ phận tay sai cùng cái được gọi là chính phủ nước CHXHCN Việt Nam khi hơn 90% nhân sự trong đó đều là đảng viên đảng cộng sản với lời thề thứ nhất là ‘Trung thành tuyệt đối với đảng cộng sản’. Do đó quốc hội và chính phủ Việt Nam chỉ làm việc cho đảng, có lợi cho đảng chứ không phải là cho dân, vì thế Việt Nam là một quốc gia đảng chủ chứ không phải là dân chủ như nhiều người ngây thơ lầm tưởng.
Dĩ nhiên một đất nước một đảng làm chủ, thao túng tất cả mọi lĩnh vực thì đó là thế lực giết chết nền dân chủ, mà một khi người dân không có quyền dân chủ thì đừng mơ đến những giá trị cao hơn là nhân quyền và tự do. Những quốc gia độc tài như thế thì thường những người lãnh đạo không muốn cho người dân thụ hưởng những quyền lợi cơ bản như những quốc gia văn minh, họ chỉ xem người dân là tầng lớp bị trị và họ là tầng lớp cai trị và chấm hết!.


Nguyễn Phú Trọng - TBT Đảng csVN trong một lần nói chuyện với cử tri Hà Nội đã cho biết là chính ông ta cũng không biết rằng con đường đi lên CNXH của Việt Nam đi đến hết thể kỷ này có đến hay chưa, xin lưu ý rằng hết thế kỷ này tức là năm 2100!. Ông ta đã có dũng cảm để nói lên điều đó thì cũng đáng khen, nhưng đó chỉ là sự dũng cảm nửa vời, bởi vì nếu đã nói được câu đó thì ông ta nên làm một nửa còn lại là tuyên bố xóa bỏ chủ thuyết CNXH, xóa bỏ cái câu XNCH Việt Nam được đặt trên đầu tất cả mọi đơn từ trong nước và tuyên bố luôn chủ nghĩa cộng sản không còn thích hợp với Việt Nam thì đó mới là sự dũng cảm trọn vẹn và dân tộc sẽ biết ơn ông ta như những gì mà các nhà lãnh đạo nước Nga đã từng làm.


Để có được dân chủ, nhân quyền và tự do Việt Nam bắt buộc phải thay đổi thể chế chính trị bằng nhiều phương thức, nhưng có lẽ tốt nhất là đảng csVN nên giải thể và trao trả chính quyền về tay nhân dân vì đó là một phương thức văn minh và đàng hoàng nhất, như vậy sẽ giúp cho Việt Nam tránh được một cuộc nội chiến giữa người dân và những người bảo vệ chế độ, sau đó các nhà lãnh đạo một quốc gia non trẻ phải nhìn thấy dân chủ chính là vận mệnh của dân tộc, phải đặt nền móng cho nền dân chủ sơ khai thoát thai, hình thành và đi vào vận hành. Thêm vào đó là phải xây dựng cho mình một cơ chế Tam Quyền Lập Pháp – Hành Pháp và Tư Pháp độc lập để kiểm soát lẫn nhau thì mới tránh được vấn nạn lạm quyền và tham nhũng như hôm nay. Ngoài ra nền dân chủ Việt Nam còn phải được đi theo những giá trị luân lý, đạo đức của dân tộc để mang bản sắc riêng của mình nhưng không hề xa rời giá trị căn bản của nhân loại, các lĩnh vực chính trị, tôn giáo, văn hóa, xã hội..; phải được tự do. Đó mới chính là nền tự do đúng nghĩa, loại tự do cống hiến cho xã hội và nhân loại đích thực. Đừng nghĩ là những giá trị đó sẽ giúp cho Việt Nam một sớm một chiều từ một quốc gia độc tài cộng sản sẽ trở thành một quốc gia dân chủ ngay lập tức mà nền dân chủ đó phải liên tục vận hành hàng chục năm, thông qua giáo dục, trang bị kiến thức cho toàn dân, để đào tạo ra những con người dân chủ, những con người này sẽ góp phần vào việc vận hành nền dân chủ sơ khai đó trở thành cấp tiến sau nhiều thế hệ, trước mắt là thoát khỏi một chế độ chính trị nô lệ tư duy người dân và sau đó là có thể sánh vai cùng các quốc gia dân chủ trong khu vực.
Đảng csVN cần phải nhìn nhận thực tế rằng chủ nghĩa Mác - Lê đã lỗi thời so với thế giới hôm nay, ngay tại cái nôi sinh ra nó, nước Nga cũng đã dẹp bỏ để đi theo chủ nghĩa tư bản, còn Việt Nam đảng cứ lấp lững nửa nạc nửa mỡ, vừa hô hào kiên định con đường CNXH, vừa bám đuôi thế giới tư bản, như thế thì đảng đâu có lập trường vững vàng để dẫn dắt cả một dân tộc đi trên một con đường mà không biết bao giờ mới tới?!

Chủ nghĩa xã hội là một chủ nghĩa được viết bằng những cái đầu mơ mộng viễn tưởng, theo đó mô hình CNXH là một xã hội thoát thai từ chủ nghĩa tư bản vật chất dư thừa cho nên đó là một xã hội hoàn chỉnh phân chia an sinh xã hội đồng đều cho toàn dân, tuy nhiên trong thực tế trên bình diện toàn cầu chưa hề có quốc gia nào đạt được chủ nghĩa xã hội và một hiện thực đáng buồn là nước Việt Nam dưới thời kỳ cai trị của đảng cộng sản chưa từng, chưa hề, và chưa bao giờ đi theo chủ nghĩa tư bản để có thể đi đến được một hệ thống tư bản phồn thịnh, có tổng dự trữ quốc gia dồi dào để có thể thực hiện được giấc mơ của mình. Thế thì đảng csVN lấy cái gì để làm động lực thúc đẩy mình để đưa đất nước tới được cái thiên đường bánh vẽ mang tên chủ nghĩa xã hội?!


Vì thế chỉ có một con đường từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, giải tán đảng cộng sản Việt Nam thì mới có thể có chính danh đi theo chủ nghĩa tư bản, bởi vì chỉ nội cái tên’cộng sản’ đại diện cho một chủ thuyết cộng hết tài sản toàn dân lại phân chia đồng đều đã đi ngược lại hoàn toàn với chủ nghĩa tư bản. Do đó đảng csVN phải biến mất thì dân tộc mới có thể hồi sinh. Còn nếu không thì đảng chính là hòn đá tảng ngăn chặn sự tiến hóa văn minh của dân tộc. Đảng chính là một bè lũ tội đồ dẫn đưa đất nước xuống vực thẳm đói nghèo lạc hậu so với bình diện tiến hóa chung của nhân loại.

- Hình Internet.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Ba 20151:37 CH(Xem: 13703)
Năm năm nữa, không chỉ là tượng Phật Thích Ca, mà có thể sẽ có rất nhiều cái nhất nữa được ra đời trên đất nước này, cùng với danh sách những cái “nhất” mà người dân Việt Nam vẫn nghe thấy hàng ngày. Từ tô hủ tíu lớn nhất, cái bánh chưng lớn nhất… cho đến tháp truyền hình cao nhất, tượng đài lớn nhất… Người Việt đang bước vào thời kỳ chạy đua niềm vui với cái “nhất”. Cuộc đời trần tục hầm hập phả hơi nóng của cái “nhất” từ miếng ăn đến tận linh hồn tín ngưỡng, khiến mọi thứ phải là “nhất”: người ta chen nhau giật lá bùa, giật cái ấn, cướp cái phết… đến vật vã để mình được là “nhất”.
14 Tháng Ba 20158:25 SA(Xem: 11145)
Tuần rồi đi dự một hội thảo chuyên đề và gặp một anh bạn đồng môn trên bàn cà phê. “Ủa, ông chưa tiến sĩ hả? Sao không làm một cái” ? Anh bạn tôi hỏi.
13 Tháng Ba 20154:57 CH(Xem: 13409)
bức ảnh nói lên điều gì ?
12 Tháng Ba 20151:13 CH(Xem: 10692)
Du lịch tâm linh, trò lừa rẻ tiền
11 Tháng Ba 201510:08 CH(Xem: 11913)
Trước những quốc nạn tham nhũng, mua quan bán chức, suy thoái đạo đức, du côn xã hội đen, đàn áp nhân quyền và dân quyền, hèn với giặc ác với dân, những lễ hội phản văn hóa, những “quốc sư, quốc phụ” tự phơi bày những điều tồi tệ… người ta thường bào chữa bằng ngụy biện rằng những hiện tượng xấu xa ấy nước nào chẳng có, thế là hòa cả làng chăng?
04 Tháng Năm 2024
Ở tầm của uỷ viên Trung ương Đảng, có thể lập sân sau để kinh tài. Có thể nói, đằng sau mỗi một quan chức là cả một bộ máy tham nhũng đồ sộ. Ví dụ như ông Vương Đình Huệ, ông lập hẳn sân sau cho em họ đứng tên; nuôi đệ tử ruột làm tay hòm chìa khóa, đảm nhận chức năng kết nối từ ông Huệ và chính quyền tỉnh, nhận dự án từ Trung ương rồi đẩy xuống tỉnh, sau đó trao dự án vào tay em họ ông Huệ. Không có đất nước nào mà mức độ tham nhũng kinh khủng như Việt Nam. Sau lưng mỗi quan lớn đều là một hoặc vài tập đoàn, chuyên rút ruột ngân sách. Điều này gây nguy hiểm cho nền kinh tế đất nước vô cùng. Mỗi ghế quan chức đều...
03 Tháng Năm 2024
Vào ngày 22-1-2018, ông ta bị kết án 13 năm tù. Ông Thăng bị xét xử vào ngày 14 và 15 tháng 12, 2020 vì liên quan đến một vụ bê bối tham nhũng khác và nhận 10 năm tù. Trường hợp của Thăng không phải là trường hợp cá biệt. Khoảng 20 cá nhân khác có liên quan đến lĩnh vực dầu khí và ngân hàng cũng bị kết án, trong đó có ông Trịnh Xuân Thanh, người đứng đầu tập đoàn dầu khí Petrovietnam, người bị bắt ở Đức và đưa về Việt Nam. Ông Thanh bị kết án tù chung thân. Sau đó, Phan Văn Anh Vũ hay còn gọi là “Vũ Nhôm”, một ông trùm kinh doanh bị bắt ở Singapore. Ông Vũ Nhôm lãnh 17 năm tù.
30 Tháng Tư 2024
Với sự ra đi “bất ngờ” của ông Vương Đình Huệ, đảng CSVN đã rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị lớn nhất từ trước tới nay. Những người thay thế ông Huệ và ông Thưởng chỉ đếm trên đầu ngón tay gồm Bà Trương Thị Mai, 66 tuổi, quê Qủang Bình, Bí thư Trung ương đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương; Thủ tướng Phạm Minh Chính, 66 tuổi, quê Thanh Hóa và Bộ trưởng Công an, Đại tướng Tô Lâm, 67 tuổi, quê Hưng Yên. Tuy nhiên ai sẽ thay ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư để lãnh đạo Đảng khóa XIV càng mù mịt hơn, vì những người có điều kiện nhất đã bị loại.
29 Tháng Tư 2024
Trong trại, dù Kẻ Nằm Vùng có lời khuyên trước là không nên – nhưng tướng Trọng, thay vì mặc quần áo dân sự như mọi người tị nạn khác – tiếp tục diện bộ quân phục đại lễ với đầy đủ phụ tùng, dây biểu chương, huy chương, nón kết…đi vào nhà ăn tập thể. Tướng Trọng được 4 người đàn ông đang ngồi ăn, đứng dậy đón chào nghiêm chỉnh đúng tác phong thuộc cấp. Tuy nhiên ngay sau đó bị một số người, có khá nhiều phụ nữ chửi bới, ném thức ăn vào người, khiến ông tối tăm mặt mũi, được Kẻ Nằm Vùng kéo chạy ra ngoài nhưng rồi phải trốn vào một nhà cầu công cộng.
24 Tháng Tư 2024
Bộ phim Kẻ Nằm Vùng hay Cảm tình Viên (The Sympathizer) dựa trên tiểu thuyết cùng tên của tác giả Nguyễn Thanh Việt, được sản xuất bởi A24 và Rhombus Media, đạo diễn Hàn Quốc Park Chan-wook, với sự hiện diện của 2 tài tử nổi danh trong cộng đồng người Việt hải ngoại là bà Kiều Chinh, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, đã bắt đầu công chiếu tập 1 trên HBO từ ngày 14 tháng 4 năm 2024. Phim chiếu gần 10 ngày rồi nhưng không thấy giới phê bình văn học, nghệ thuật hải ngoại có bài nào nhận xét, đánh giá tập 1 và 2. Những cây đa, cây đề nổi tiếng trong làng báo, truyền thông hải ngoại thường viết bài bình luận tác phẩm văn chương, phim ảnh… hoàn toàn im lặng.
24 Tháng Tư 2024
Vốn là đảng cướp nên tìm một người có khả năng, vừa khôn ngoan vừa hiểm độc để có thể nắm đầu trùm công an là người ngăn chặn mọi chống đối từ bên trong cũng như bên ngoài thì không dễ kiếm. Đại diện trong Quốc Hội chỉ là bù nhìn. Đại hội đảng là chiến trường thanh lọc, sắp xếp hàng ngũ trung ương, địa phương và chính trị bộ là giai đoạn cuối cùng để chọn lãnh đạo tương lai. Đừng coi thường tiến trình "dân chủ" của CSVN đi từ trên xuống dưới. Vì mục tiêu của đảng là cầm quyền. Mọi đe dọa quyền lực đảng có nghĩa đảng sẽ bị tiêu diệt. Để tìm lãnh đạo có khả năng đó đòi hỏi Khôn và Ác. Từ trên...
23 Tháng Tư 2024
Tuy nhiên lịch sử của Việt Nam đã phủ nhận sự mạo nhận này. Chưa hề có cuộc trưng cầu ý kiến nào chứng minh “Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân”. Vì vậy, khi bị chống đối, ban Tuyên giáo Trung ương đã quay cuồng với giọng điệu thù nghịch: “Tính chất nguy hiểm của những phương thức, thủ đoạn này ở chỗ chúng tạo dựng nhận thức sai lệch, mơ hồ, hoài nghi, hoang mang, dao động, gây “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, làm lung lay niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân vào vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, tạo tâm lý bức xúc, chống đối trong xã hội. Điều đó ảnh hưởng tiêu cực đến...
22 Tháng Tư 2024
Điều đáng chú ý là Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính cả hai lần gặp hai vị lãnh đạo công nghệ này đều mời họ xây dựng nhà máy sản xuất ở Việt Nam. Trong khi đó, khác với Samsung, cả hai công ty này đều không sở hữu nhà máy sản xuất sản phẩm cho chính họ. Điều đó khiến nhiều người đặt ra câu hỏi là lãnh đạo Hà Nội có thực sự hiểu đối tác mình đang nói chuyện? Ai cũng thấy Việt Nam đang đứng trước những cơ hội lớn để nhận được đầu tư lớn hơn về công nghệ nói riêng và kinh tế nói chung
21 Tháng Tư 2024
Cũng đáng chú ý là chuyến thăm Trung Hoa của ông Huệ đã xẩy ra chưa đầy một tháng, sau khi Đảng CSVN cách chức Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng ngày 20/03/2024. Ông Thưởng, 54 tuổi từng được coi là ngôi sao sáng trong 4 Lãnh đạo hàng đầu, và là người có nhiều triển vọng thay ông Nguyễn Phú Trọng. Ông bị cách chức vì “đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm”. Tham nhũng cũng có vai trò trong vụ mất chức của ông Thưởng. Vì vậy, chuyến đi Bắc Kinh của ông Vương Đình Huệ càng được củng cố cho vị trí chính trị của ông trong tương lai, vì chính ông đã bảo đảm với Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo...
17 Tháng Tư 2024
Ở tấm thứ nhất, hình một viên cảnh sát mặc bộ quần áo màu kem, nón kết cũng màu kem là điều hoàn toàn sai. Đồng phục của cảnh sát VNCH là áo trắng, quần xám, áo 2 túi, nút áo trên gần sát cổ, không hở cổ hoặc phanh ngực, bên trên túi phải có bảng tên, tay áo trái có huy hiệu cảnh sát. Nón kết cũng trên trắng, viền xám ở dưới. Huy hiệu có dòng chữ Tổ Quốc, Công Minh, Liêm Chính khác với huy hiệu của quân đội là Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm. Cái chào tay của người trong hình cũng sai không đúng quân phong, quân kỷ. Khi chào, lòng bàn tay phải úp xuống, ngón cái hơi quặp lại, 4 ngón còn lại duỗi thẳng khép vào nhau, cánh tay...