Xuân 2019 và những đống rác

11 Tháng Hai 20199:30 CH(Xem: 859)

                                 Xuân 2019 và những đống rác

6_196819



VietTuSaiGon

  RFA Blog



Rác! Thứ đập vào mắt nhiều nhất trong mùa Xuân 2019 và Tết Nguyên Đán này. Rác có mặt khắp mọi nơi, rác từ thành thị đến nông thôn, những con sông thơ mộng bỗng chốc trở thành sông rác, bầu không khí Tết là một bầu trời mùi rác! Mùi rác vào tận giấc ngủ và đi ra từ não trạng bệnh hoạn Việt Nam.

Cho đến lúc này, dùng cụm từ “não trạng bệnh hoạn Việt Nam” là hoàn toàn chính xác. Bởi lẽ, chúng ta đi từ tâm thức nông nghiệp sang tư duy thì trường Á Đông. Mà tư duy thị trường Á Đông là gì? Đó là, rõ nét hơn bao giờ, Việt Nam, một quốc gia đậm tâm thức nông nghiệp, được du nhập tư duy thị trường phương Tây và hưởng ứng văn hóa tiêu dùng kiểu Mỹ nhưng lại giới hạn trong thứ văn hóa Cộng sản xã hội chủ nghĩa kiểu Trung Quốc. Hay nói cách khác, Việt Nam nhập vào kiểu Mỹ nhưng xuất ra kiểu Tàu.

Nó gợi nhắc những ông lý trưởng, ông chánh tổng thời xa xưa, trước khi đi ăn cỗ làng thì dắt theo đôi đũa trong lưng quần, để khi ngồi vào mâm mà bọn hầu chưa mang đũa tới kịp thì còn có thứ mà lấy ra gắp. Chứ không thủ theo đũa thì bọn lý, chánh khác chúng có đũa trước, lại gắp hết miếng ngon! Cũng theo tinh thần này mà giới quan lại xưa đúc kết ra câu bất hủ “Ăn cỗ đi trước lội nước theo sau”! Đó là đường vào, gắp càng nhiều thì càng thành công, bụng càng no, no đến ợ thì mới ngon! Ăn no, hả hê, về đường, đường quê, hương đồng gió nội, nếu lỡ đau bụng vì no thì lại chui vào bụi cây hay tìm một chỗ vắng vẻ nào đó để thải.

Cái sự nhập vào vô tội vạ và thải ra vô tổ chức, vô kỉ luật ấy được tiếp nối một cách có hệ thống cho đến bây giờ. Nghĩa là sau nỗi đói kinh hoàng từ năm 1976 đến 1986, suốt 10 năm, cái bao tử người Việt trở nên sôi sục và gào thét. Khi kinh tế mở cửa, kinh tế thị trường xuất hiện, sau đó không lâu, chủ nghĩa tiêu dùng của Mỹ cũng có mặt tại Việt Nam. Vậy là người Việt tiêu dùng ồ ạt, tiêu dùng cho bõ những tháng năm đói kém.

Điều đáng sợ ở đây là Việt Nam vẫn là quốc gia có nền chính trị đu dây, đâm ra nền kinh tế cũng đu dây và đáng sợ hơn cả là văn hóa ba rọi. Có thể nói người Việt có tâm lý yêu chuộng nước Mỹ hơn Trung Quốc, và cách tiêu xài, ăn uống, người ta cũng học theo phương Tây. Có nghĩa là đầu vào học theo phương Tây, dường như văn hóa tiêu dùng đã có mặt tại Việt Nam. Nhưng đáng sợ hơn cả là nền kinh tế này được định hướng xã hội chủ nghĩa. Được định hướng theo văn hóa Trung Hoa và dường như cách ứng xử cũng như văn hóa Trung Hoa được cổ xúy một cách chính thống và quyết liệt nhất.

Thử tưởng tượng đầu vào theo văn hóa tiêu dùng kiểu Mỹ nhưng đầu ra lại chứa toàn ích kỉ, độc tài, mạnh được yếu thua thì sẽ ra sao? Đương nhiên, kẻ có quyền lực cũng sẽ lượm được miếng ngon nhất trong thứ văn hóa tiêu dùng ở đầu vào và cũng sẽ tự cho họ cái quyền đào thải tùy tiện bởi chẳng ai dám nói gì họ ở đầu ra. Nhà quan thải theo kiểu nhà quan, nhà dân thải theo kiểu nhà dân. Bởi nền kinh tế thị trường chỉ du nhập được một nửa, cái nửa tiêu dùng và mua bán nhưng lại không du nhập, hoặc bị cấm tuyệt đối du nhập văn hóa tiêu dùng của Mỹ nói riêng và phương Tây nói chung.

Chính vì kiểu kinh tế ba rọi này mà người ta rất nhanh tay lẹ mắt trong chuyện đầu vào nhưng lại hết sức man rợ ở đầu ra. Người ta thi nhau ăn và cũng thi nhau thải vào bất cứ thứ gì có thể thải được, thải vô tội vạ, thải bất chấp. Kiểu thải này chỉ có ở Trung Quốc và Việt Nam, ngay cả quốc gia Cộng sản gắt máu như Bắc Hàn cũng không có chuyện này.

Khi người ta được ăn, uống như một người nhà giàu nhưng lại không được dạy cho cách thải ra những thứ đã ăn theo người nhà giàu mà bị bịt mắt, bị thụ động giữ nguyên nếp cũ thì chắc chắn khó mà có được thứ gì cho ra hồn. Nền kinh tế thị trường và tiêu dùng kiểu Mỹ làm cho những dòng sông trên đất Mỹ trong lành và thơ mộng hơn. Bởi thiên nhiên nơi đây được giữ gìn theo những qui chuẩn văn hóa Mỹ. Ngược lại, Việt Nam gần đây cũng học đòi tiêu dùng kiểu Mỹ nhưng lại ứng xử trong phông văn hóa xã hội chủ nghĩa, hậu quả là rác có mặt mọi nơi, rác như một biểu tượng của nền văn hóa ba rọi Việt Nam hiện nay.

Bởi người Việt học cách ăn, ngủ… theo kiểu Mỹ. nhưng người Việt lại bị bắt buộc giữ nếp hành xử khác, trong đó có việc đào thải theo kiểu Trung Hoa. Hệ quả của việc này là các hố rác vĩ đại có mặt mọi nơi, không ngoại trừ cả rừng vàng biển bạc. Bây giờ, mùa Xuân, lên núi thì thấy những núi rác, ra biển thì thấy những biển rác, đi ngược sông thì thấy những sông rác. Với đà này, ngành du lịch Việt Nam sẽ sớm phá sản, và kéo theo hệ lụy kinh tế kiệt quệ, ngành địa ốc lại một lần nửa chết lâm sàn. Lúc đó, không chừng nhà nước Cộng sản sụp đổ. Không phải theo kiểu bị dân nổi dậy hay đảo chính mà vì họ cảm thấy giải thể đi cho nhẹ gánh, họ sợ phải ôm một khối quyền lực rác trong khi bụng đói!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 2020
Đấy là viễn cảnh mà các doanh nghiệp ngoài quốc doanh Việt Nam đang phải đối mặt. Nền kinh tế Việt Nam đang như một lâu đài xây trên cát. Một tập đoàn chính trị vốn thiếu tri thức quản trị, một tập đoàn chính trị chỉ quen chém giết nhân dân nhằm tìm kiếm chiến thắng để tự sướng thì họ chỉ biết làm như vậy thôi. Đcs đã tự cột cổ dân tộc Việt Nam vào khối đá tảng Trung Cộng, để rồi khi khối đá ấy hở chân rơi xuống vựt sâu thì nó cũng kéo cổ dân tộc Việt Nam ngã nhào theo nó. Vậy đó! Đcs chỉ có khả năng “lo” cho nhân dân chúng như thế mà thôi!
26 Tháng Hai 2020
Nhưng có phải chỉ có loại “virus trì trệ” hay còn những loại virus nào khác trong hệ thống chính trị của chế độ cộng sản? Thực tế đã chứng minh rất rõ ràng rằng loại “virus trì trệ” cùng với các loại “virus cửa quyền, hách dịch”, “virus sợ trách nhiệm”, “virus tham nhũng”,..., đều được sinh ra từ loại “virus cộng sản”. Đây không chỉ là loại virus nguy hiểm nhất đối với đất nước Việt Nam mà với cả thế giới. Nhân dân Việt Nam đừng bao giờ tin rằng chính quyền cộng sản có thể chống được các loại virus “trì trệ”, “cửa quyền, hách dịch”, “sợ trách nhiệm”, “tham nhũng”,...
26 Tháng Hai 2020
Nhưng nếu đảng Dân chủ nắm quyền chỉ lo cho người nghèo mà kinh tế không tăng trưởng thì lấy tiền đâu. Lúc đó cũng lại lá phiếu của người dân sẽ bầu cho những người như ông Trump để tiến hành cải cách. Vậy nên đảng nào cũng có vai trò của nó.Người Việt chúng ta thì chỉ yêu ghét một bên. Nghĩ gì cũng cho một bên là duy nhất đúng, bên kia sai. Đó sẽ là nguyên nhân khiến cho Việt Nam sẽ tái lại các chế độ độc tài hậu cộng sản.
25 Tháng Hai 2020
Chỉ riêng việc giảm thuế năm 2018 chính phủ của ông Trump đã lấy 134 tỷ tiền từ các quỹ phúc lợi người nghèo đổ vào túi của 1% người giàu có ở Mỹ. Số tiền này chả bỏ bèn gì với các ông chủ nhưng rất lớn với người già cả và bệnh tật. Đảng Dân chủ đang giúp người nghèo lấy lại số tiền đó và số tiền sẽ mất sắp tới đây. Nhưng người Việt oái ăm thay lại nghĩ mình rất giàu có nên đứng về phe các ông chủ. Chỉ khi nào họ bị cắt hết các tiền an sinh xã hội lúc đó họ mới biết CNXH là như thế nào.
25 Tháng Hai 2020
Đảng nghĩ là Trung Quốc sẽ khống chế được dịch sớm và dịch sẽ không lây ra các nước xung quanh, từ đó việc bưng bít sẽ tăng điểm về cách điều hành chính phủ dập dịch của Nguyễn Xuân Phúc. Âm mưu này bại lộ khi văn phòng chính phủ tài lanh khen ngợi một bài thơ tụng ca của một cô giáo và cho báo chí giật những bài báo sến sẩm về việc đưa lưu học sinh trở về từ Vũ Hán. Nhưng có lẽ "khôn" nhưng không "ngoan", tính già hóa non, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đang phá sản trước sự kêu cứu của hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn. Rồi đây lượng người về từ Hàn Quốc và số ủ bệnh từ dân Trung Quốc bùng phát sẽ khiến Phúc hết đường nói láo.
23 Tháng Hai 2020
Trong trại súc vật có những con vật được ưu đãi hơn những con khác và những con này làm dư luận viên để tuyên truyền cho những con khác nhẫn nhục chịu cho chủ trại quàng cái ách nô lệ vào cổ muôn đời, muôn kiếp. Cho đến khi chết vì bị cảnh sát cơ động bắn, vì bị cướp đất ung thư hay bị đưa vào lò thiêu xác nhưng mồm vẫn ca "chủ trại súc vật" muôn năm. Bi kịch.
23 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.