Bộ Công an là nơi... thải ra cho Bộ khác dọn

25 Tháng Giêng 20191:16 CH(Xem: 536)

Bộ Công an là nơi... thải ra cho Bộ khác dọn

0d16c18c-bd53-461d-9d1c-b6bbbaf06dd6Thượng tướng Lê Quý Vương, Thứ trưởng Bộ Công an csVN, đối thoại với các thành viên
Ủy Ban Chống Tra Tấn Liên Hợp Quốc hôm 15/11/2018.

Courtesy of UN Web TV





Đoan Trang


T
ại phiên kiểm điểm định kỳ (UPR) của Việt Nam ở Liên Hợp Quốc hôm thứ ba (22/1) vừa qua, đại diện Bộ Công an khẳng định rằng ở Việt Nam không có cái gọi là sự gia tăng bắt bớ những người bảo vệ nhân quyền và hoạt động xã hội trong năm 2018.

Nghe thì bực mình vì cái giọng đối đáp đúng kiểu “gái đĩ già mồm” này, nhưng nhìn vào khía cạnh tích cực thì thấy cũng nên biểu dương đại diện Bộ Công an đã can đảm chường mặt ra trước cộng đồng quốc tế để phát biểu như thế. Chứ lâu nay, thường là Bộ ta ra cái chủ trương, rồi gọi điện, cùng lắm đánh cái dây thép chỉ đạo, sai bảo Bộ Ngoại giao và các cơ quan đối ngoại thực hiện thôi, không thèm ra mặt trực tiếp đâu. Thế giới có chất vấn, phê phán gì thì đó là việc của “các đồng chí bên ngoại giao”.

Không lạ khi có rất nhiều lần, nhiều vụ việc, Bộ Công an là nơi... thải ra cho Bộ khác dọn, nhất là Bộ Ngoại giao khi phải đại diện cho nhà nước xã nghĩa đối diện cộng đồng quốc tế. Những người làm ngoại giao lâu năm hẳn đều không quên rằng lẽ ra Việt Nam và Mỹ đã bình thường hoá quan hệ từ lâu lắm chứ không phải đến năm 1995, mà lý do là Bộ Công an phá phách, can thiệp nhiều quá, cứ sợ bắt tay với tư bản thì mất chế độ.

Sau này, Bộ ta lại tiếp tục phá thối nhiều lần nữa, bôi nhọ bộ mặt chính phủ, nền hành pháp và tư pháp của đất nước thêm nhiều lần nữa, như với vụ án “hai bao cao su” lịch sử năm 2010-2011 mà Bộ bày ra để bắt ông Cù Huy Hà Vũ. Năm 2017, cũng là Bộ Công an và những cái đầu đen tối trong Bộ tổ chức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh theo lệnh Phú Trọng, và gia tăng bắt bớ, đàn áp trên cả nước suốt từ đó đến nay.

Những gì công an làm đã góp phần chủ chốt vào việc phá hoại con đường vào EVFTA của Việt Nam. Tuy thế, chính công an lại quai mồm ra đổ tại “thế lực thù địch” cản trở Việt Nam vào EVFTA. Đúng là gái đĩ già mồm thật: Nếu EU chưa chấp nhận cho Việt Nam tham gia, thì lý do họ nêu rõ ràng là vì “thành tích nhân quyền” của Việt Nam quá yếu kém. Nghĩa là thủ phạm duy nhất chính là nhà nước công an trị ở xứ này, chứ thế lực thù địch nào mà vi phạm nhân quyền ở Việt Nam được? Thế lực thù địch nào mà lại có khả năng đánh người, bắt nhốt người một cách có tổ chức, phối hợp các bên điều tra - truy tố - xét xử hành hạ người ta trong tù (ngôn ngữ công an gọi là “trại tạm giam”, “trại giam” thôi nhé, Việt Nam không có nhà tù đâu), giáng những bản án vô lương tâm lên đầu người ta?

Khổ cho “bên ngoại giao” suốt ngày phải lúp xúp chạy theo lo hót phân, hót rác cho “bên an ninh”.

Với những “thành tựu” phá hoại đến như vậy mà đại diện Bộ Công an còn chường mặt ra thế giới nói chuyện được thì cũng đáng biểu dương thật, biểu dương vì có da mặt dày hơn hẳn người thường.

CẢM ƠN ĐAN MẠCH

Vậy là phiên đối thoại UPR chu kì thứ ba của Việt Nam đã kết thúc. Việt Nam nhận được rất nhiều khuyến nghị. Có nhiều khuyến nghị cũ, có nhiều khuyến nghị mới. Có khuyến nghị theo kiểu trung lập như làm tốt SDG, phê chuẩn này, công nhận kia. Có khuyến nghị kiểu chị em bạn dì, hoan nghênh thành tựu, chia sẻ kinh nghiệm, tiếp tục nâng cao. Có khuyến nghị mang tính chỉ trích, đòi thả người này, trừng trị người kia.

Cũng có khuyến nghị rất thẳng thắn như của Cộng hoà Czech (Tiệp Khắc cũ) đề nghị Việt Nam xây dựng môi trường cho đa nguyên chính trị ở Việt Nam (lặp lại khuyến nghị năm 2014 ở nước này về mở rộng sự tham gia chính trị của người dân, tiến tới nền dân chủ đa đảng)

Nhưng mình muốn cảm ơn Đan Mạch vì họ đã nói ba vấn đề mà mình rất tâm huyết. Đan Mạch là một quốc gia nhỏ ở Bắc Âu, thủ đô Copenhagen. Người Đan Mạch nổi tiếng nhất...Việt Nam là thủ môn Peter Schmeichel của MU cũ và nhà văn Hans Andersen. Đan Mạch từng vô địch Euro năm 1992 và từng vào tới tứ kết France 1998. Thành tựu nhân quyền của Đan Mạch là không thể chối cãi, cũng là một tấm gương cho quốc gia vừa tự do, vừa thịnh vượng, vừa công bằng, vừa đá bóng giỏi.

Ba khuyến nghị của Đan Mạch là:
- Một, chấm dứt ngay mọi hình thức xét xử lưu động tại mọi cấp để đảm bảo xét xử công bằng - đây có lẽ là khuyến nghị làm bất ngờ đoàn Việt Nam nên khi thứ trưởng Bộ Ngoại Giao phản hồi thì có nói rằng trong một số trường hợp thì có áp dụng xét xử lưu động để nâng cao nhận thức pháp luật và vì... điều kiện địa hình trắc trở, ở xa, nhưng Việt Nam đang rà soát lại.

- Hai, sửa đổi Luật An Ninh Mạng để đảm bảo tự do biểu đạt - Luật An Ninh Mạng trở thành "ngôi sao sáng" của buổi đối thoại hôm nay.

- Ba, công nhận quyền xuất bản báo chí và xuất bản phẩm của tư nhân.

Một lần nữa, rất cảm ơn Đan Mạch, quốc gia mình luôn yêu mến!

#upr2019 #uprvietnam

Theo FB Lê Nguyễn Duy Hậu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?
28 Tháng Giêng 2019
,… qua đó các bạn có thể tìm được những người bạn có cùng quan điểm,, ý thức chính trị. Các bạn kết nhóm với nhau 3,5,7,.. người. Nhiệm vụ quan trong của mỗi thành viên của nhóm là làm sao mời được càng nhiều các bạn trẻ tham gia nhóm càng tốt. Và đây là nhiệm vụ chính và xuyên suốt. Các bạn cùng nhau tìm kiếm và chia sẻ các kiến thức về chính trị, dân chủ, kỹ năng đấu tranh, hoạt động,… Khích lệ và cổ vũ lẫn nhau, giúp nhau cùng hoàn thiện bản thân để trở thành những người hữu ích phục vụ Nhân dân và Tổ quốc.
28 Tháng Giêng 2019
Cần nói thẳng rằng, nếu đảo chính là cuộc lật đổ bọn cầm quyền độc tài, hủ lậu, cố sống cố chết đẩy dân đẩy nước vào cuộc sống nghèo đói, bất hạnh, kìm hãm sự phát triển của đất nước; thủ phạm của tình trạng tham nhũng, bất công, phản dân chủ... thì cuộc "đảo chính" đó cần được ca ngợi chứ không phải là lên án, dè bỉu. Hợp hiến cũng cần, nhưng trước hết và trên hết, đó là hợp lòng dân. Cái thứ "hiến" chỉ do một nhóm người đặt ra phục vụ cho chính nó thì chỉ đáng vứt vào sọt rác.
27 Tháng Giêng 2019
Quý vị có thể nhìn thấy, Việt Nam thật sự đang đối mặt khó khăn hơn bất cứ quốc gia cộng sản nào, thế nhưng có thể nói tinh thần đấu tranh của người Việt Nam lại kém cỏi nhất. Bởi vì tầng lớp đáy tầng chiếm hơn 70% dân số nhưng kiến thức chính trị của họ rất thấp, bởi vì nghèo nàn làm họ phải bươn chải kiếm sống, lại thêm sự nhồi nhét đường lối của CS làm cho họ thờ ơ tìm hiểu về chính trị. Tầng lớp trung lưu trí thức chiếm tỷ lệ ít hơn (khoảng 20%) có tư tưởng tìm hiểu chính trị nhưng họ cũng chưa dứt khoát bày tỏ quan điểm của họ. Còn lại là đảng viên đảng CS...
26 Tháng Giêng 2019
Biết rằng chủ nghĩa cộng sản rồi sẽ phải bị đào thải, và đây đang là giai đoạn cuối, nhưng khi nhìn các nước trong khối Liên Xô cũ, đã vươn lên giàu mạnh sau gần 30 năm thoát cộng, lại buồn cho đất Việt. Nô cộng An Nam sẽ là thành trì cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản! Câu chuyện của dân Venezuela, đối với dân An Nam xã nghĩa đó là chuyện của thiên hạ, với chúng nước còn mất không quan trọng, cái mong đợi ngay bây giờ là được một hai bàn thắng bóng đá. Tên phó thủ tướng xuống đường cầm cờ Phúc Kiến, cổ vũ đám con cháu bác tụt quần chạy rông...