Lời ai điếu cho một Vườn rau

15 Tháng Giêng 20199:17 CH(Xem: 631)

Lời ai điếu cho một Vườn rau

49819289_620160495091967_1119632291132342272_n


canhco

RFA Blog



Câu hỏi “Tết này họ sẽ ra sao?” tôi tự hỏi lấy mình từ ngày 4 tháng 1 này, bắt đầu một năm mới của vòng quay thời gian, ngày mà đồng bào tôi bắt đầu chạm tay vào nỗi đau mất nhà, mất cả đồ đạc tùy thân cũng như vật dụng quen thuộc mà 112 gia đình tại Vườn rau Lộc Hưng nhận chịu.

Tôi đặt bản thân mình và gia đình vào hoàn cảnh của họ để chia sẻ nỗi đau này nhưng thú thật là tôi bất lực. Buồn nhiều hơn đau vì tài sản tôi chưa bị mất. Cám cảnh cho đồng bào tôi với cuộc sống đã tối tăm nay lại càng tăm tối. Vậy thôi, tôi không có sự uất ức trong tim, không có sự đau đớn nghiệt ngã khi nhìn đống gạch vụn nơi mà trước đây là căn nhà nhỏ bé của tôi. Tôi chỉ biết thở dài và tưởng tượng đến những điều khổ sở nhất sẽ đến với họ, vậy thôi.

Tôi không thể tưởng tượng ra được từ đây tới Tết những nạn nhân này sẽ sống ra sao khi căn nhà của họ không còn nữa để mà đi về. Các cháu sẽ bỏ học hay tiếp tục đến trường với tâm trạng rối bời vì không biết sau khi tan trường mình sẽ về đâu? Những bếp lửa nhóm bằng cách nào khi chung quanh họ chỉ là đồng không mông quạnh, họ đơn độc giữa bầy sói vì tất cả mọi phương tiện kiếm sống đều đã tan nát dưới chiếc cạp của xe xúc, dưới xích sắt của xe ủi đất và dưới cây búa của “lực lượng” cưỡng chế. Họ chỉ biết nhìn và căm hờn nắm chặt bàn tay, nước mắt chảy dài trong tủi hận.

Nghĩ tới nạn nhân rồi lan man lần tới thủ phạm.

Thủ phạm chính khiến cho Vườn rau Lộc Hưng đi vào lịch sử của Sài gòn là luật đất đai được viết bởi Đảng Cộng sản Việt Nam. Luật đất đai là thủ phạm lớn nhất của bất công, tham nhũng, cướp bóc, và tiếp tay nuôi dưỡng tham quan ô lại. Chính luật này đã đẩy không biết bao nhiêu người trở thành tay trắng, và hơn thế nữa, bỏ hết cả tuổi thanh xuân của mình đi khiếu kiện để chỉ nhận được kết quả là con số không to tướng.

Luật đất đai cũng nuôi dưỡng, vỗ béo cho các nhóm lợi ích chuyên sống nhờ vào bất động sản. Nó gây cho bao gia đình tan nát bên cạnh những gã nay trở thành đại gia.

Kế đến là cán bộ của UBND Tân Bình, nơi cố tình tranh thủ sự khuất tất của luật này để đẩy người dân vào đường cùng của cuộc sống. Hai mươi năm qua chính UBND Tân Bình cố tình không chịu cấp giấy chứng nhận cho người dân mặc dù Luật đất đai 1993 qui định: Đất đai được sử dụng trước 15/10/1993 thì được công nhận quyền sử dụng . Như vậy chính quyền quận Tân Bình phải có trách nhiệm cấp sổ đỏ cho người dân khu đất này vị họ đã sử dụng ổn định từ trước 1993. thậm chí trước 1975.

Cán bộ cấp cao của Quận Tân Bình có thể tự mãn với thành tích tàn phá nhà cửa của người dân Vườn rau nhưng e rằng không ai có thể ngủ yên trước lời rên xiết của nạn nhân ngày một lớn dần lên. Cán bộ thì cũng là người cho dù sắt đá đến đâu cũng phải động lòng vì nỗi đau của đồng loại…nhưng tiếc thay những điều xảy ra chứng minh suy nghĩ của nhiều người đã lạc hậu. Người cộng sản không thể động lòng trước sự rên xiết, khóc than, họ chỉ động lòng trước đồng tiền và quyền lực. Trong vụ cưỡng chế Vườn rau động cơ của họ là quyền lực, họ chuẩn bị leo cao trèo sâu vào hệ thống bằng những thủ đoạn lấy thành tích đàn áp người dân làm bàn đạp tiến thân.

Chỉ có điều chắc chắn là con cái, gia đình của họ sẽ không thể nào yên ổn.

Bạn bè của họ tuy vẫn bằng mặt nhưng không bằng lòng vì cái ác tiềm ẩn trong từng sợi tóc của gia đình họ không thể nào che giấu. Con cái họ đến trường sẽ bị bạn bè của chúng lấm lét nhìn như những hồn ma hiện về từ Vườn rau Lộc Hưng. Sự ngây thơ hồn nhiên của chúng đã bị cha mẹ chúng tước đoạt bằng những quyết định phi nhân. Chúng không còn là trẻ con nữa mà trở thành cô độc như một người lớn mang cảm giác phạm tội.

Và vì thế, Tết này cả gia đình họ tuy êm ấm trong nhà cao cửa rộng nhưng tâm hồn thì hoang sơ như nghĩa trang dành cho nơi chôn vùi đạo đức.

Chắc gì họ không gặp ác mộng trong dịp Tết này vì tiếng than dậy đất của 112 gia đình không nơi nương tựa? Mặc dù ác mộng đối với người cộng sản rất xa xỉ vì chỉ có họ mới tạo ác mộng cho người khác, không ai, kể cả Thuợng đế có thể tạo những cơn ác mộng trong giấc mơ của họ, ngoại trừ khi họ bị đồng chí đem thẳng vào nhà tù để suy gẫm hành động tàn ác của mình và phe cánh.

Người cộng sản rất giỏi phá hoại, ngay cả cái tên của một địa danh cũng bị họ làm cho tan nát. Sài gòn hoa lệ nay không còn hoa nữa vì lệ đã tràn ngập lòng dân. Hoa, còn chăng là những vòng hoa cườm đặt trước khu Vườn rau Lộc Hưng như một lời ai điếu.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.