Làm Đĩ...

26 Tháng Mười 20182:10 CH(Xem: 615)

LÀM ĐĨ...
332e7e85-31fd-42d8-b0a0-6ea4e1f82100



Chị đã chọn cái nghề hạ lưu nhất mà người đời đều khinh bỉ: "LÀM ĐĨ".

Trong một buổi chiều mưa gió, khi con đang sốt cao mà chị không có nổi một đồng xu trong túi. Sau khi để người ta vày vò, thoã mãn, chị lao vào trong cơn mưa xối xả, chị đến tiệm thuốc Tây mua mấy liều thuốc cho con, chị ghé chợ mua một ít thịt dọi và mớ rau. Tối nay, gia đình chị được ăn bữa cơm thịt tươm tất. Nước mưa cứ quăng táp vào mặt chị. Chị không phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt. Chị chỉ nghĩ đến anh bị liệt đang nằm bất động cả năm nay, nghĩ đến đứa con gái ngày càng gầy gò, mới 15 tuổi đầu mà vừa đi học vừa phụ rửa bát cho quán, nghĩ đến thằng con trai bé bỏng đang sốt cao mà không đòi mẹ, không quấy mẹ. Chị nghĩ nhiều thứ và chị quyết định làm đĩ từ đó...

Cũng từ đó, chị đối diện với bao nhục nhã, bao ê chề. Dường như Đĩ có một sức mạnh ghê gớm. Đĩ có thể phá hoại đạo đức, Đĩ phá tan hạnh phúc một gia đình, Đĩ có thể làm khuynh đảo một đất nước... Đĩ là một mớ hổ lốn, dơ dáy, bẩn thỉu nên người ta nghĩ đủ mọi cách để loại trừ nó.

Chị nhớ như in buổi sáng hôm đó. Anh công an oang oang đọc tên chị: "Nguyễn Thị Son Phấn, dù đã có chồng và hai con nhưng vẫn đi bán dâm....", người ta bêu tên chị ngoài đường, mọi người chỉ trỏ, chị không quan tâm, chị nghe ong ong họ nói hình như không phải tiếng người, mắt chị ráo hoẳnh và nó chỉ nhoè đi khi bắt gặp ánh mắt như trời trồng của đứa con gái. Rồi chị được tha về, con thì đi trước, chị theo sau. Hai mẹ con không ai nói với nhau 1 lời, một khoảng cách rất nhỏ nhưng lại quá xa. Chưa bao giờ đường về nhà lại xa với chị đến thế. Nước mắt chị bắt đầu chảy, chị muốn nói xin lỗi con mà khó quá. Chị đã làm gì cuộc đời chị và cuộc đời con chị?

Cuộc đời làm đĩ của chị cũng đã được thay đổi trong một chiều mưa gió. Một nhóm ba người phụ nữ đã đến đánh ghen chị tại nhà. Chồng của cô ta là một khách quen, anh ta thích chị vì chị hiền lành. Anh ta bảo không có cảm xúc với vợ nên hay tìm chị. Nhưng chị nào quan tâm, chị cần tiền và phục vụ, chỉ vậy thôi, thế mà họ ghen. Người ta thi nhau đạp, nắm tóc, xé nát quần áo chị. Chị nằm yên chịu đựng, không rên la, không cầu xin. Chỉ đến khi đứa con trai ôm chị khóc thét: "Xin các cô đừng đánh mẹ cháu nữa!" Nó ôm chặt chị để sẵn sàng nhận đòn thay. Người đàn bà đánh ghen hơi khựng lại, rồi quăng mạnh đầu chị vào giường ngay chỗ chồng chị nằm. Cô ta xỉ vả một hồi rồi cả bọn họ kéo đi.

Chị ngước mắt nhìn chồng cầu mong sự tha thứ, chị tìm ánh mắt khinh bỉ, nổi giận từ người đàn ông của đời mình. Nhưng không, nước mắt anh chảy dài, còn gì đau đớn hơn khi nhìn vợ mình bị người ta đánh mà không thể giúp. Anh đưa bàn tay gầy gò xương xẩu run run vuốt lại mái tóc rối bù của chị, anh hiểu những gì chị đã làm, đã hi sinh vì anh, vì con. Anh cố gắng giữ giọng không run rẩy: "Đau không mình ?". Anh lạc hẳn giọng: " Mình đi rửa mặt, thay lại cái áo rồi ra đây với anh."

Con gái về từ nãy giờ, nó nghe người ta bảo mẹ nó bị đánh ghen, nó xin chủ cho về, nó nhặt và xếp lại những thứ mà người ta đã quăng đập. Nó ôm lấy thằng em trai, nó thương mẹ nó, nó thương bố nó, nó thương em nó. Nhưng nó còn nhỏ quá chưa thể làm được gì. Chị đã rửa mặt, buộc lại mái tóc, thay lại cái áo bị xé rách bươm. Chị đến bên giường, ngồi xuống cạnh anh. Con gái với thằng em cũng ngồi xuống bên cạnh. Anh nhìn gia đình mình bắt đầu bằng giọng khê đục yếu ớt: " Anh xin lỗi mình, anh đã để em phải cực khổ, phải vất vả bất chấp để bươn chải." Chị chỉ biết khóc ngất.

Anh nói tiếp: "Từ mai, anh sẽ tự tập vật lí trị liệu, anh sẽ cố gắng. Em đừng làm nghề đó nữa. Anh gọi điện cho chú anh vay ít tiền mua cái máy may, em may đồ và sửa quần áo. Con gái cố gắng làm thêm nhưng không được bỏ học. Thằng cu thì phải chăm chỉ ngoan ngoãn, phụ mẹ việc nhà." Mọi người đều gật đầu. Giọng anh nghẹn ngào: "Cha xin lỗi mọi người. Nhưng mọi người hãy nhớ, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là một gia đình. Vì là một gia đình nên chúng ta phải yêu thương và tha thứ lỗi lầm cho nhau." Bốn người rưng rưng ôm chặt lấy nhau. Một người đàn ông bại liệt nhưng tâm hồn không bại liệt. Một người đàn bà làm đĩ nhưng vẫn là một người vợ, người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả vì chồng, vì con. Một đứa con gái 15 tuổi đã biết làm thêm sau giờ học để phụ cha mẹ. Một đứa con trai bé bỏng nhưng biết phụ việc trong nhà. Bốn con người đã gắn kết thành một khối chắc chắn mang tên Gia đình.

Ngoài kia sấm chớp, mưa gió nhưng bên trong căn phòng nhỏ xập xệ này vẫn ấm áp và đong đầy yêu thương.

Trong tận cùng của xã hội vẫn có rất nhiều mảnh đời vất vả, nhọc nhằn mưu sinh.


nguồn FB. Phượng Ngọc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Một 2018
Hỡi những con bò Việt Cộng và Tàu Cộng, hãy cố vượt qua tư duy của bò, để nhận ra THỜI và THẾ lúc này là gì, đặng sám hối, thuận lòng đi theo, may ra còn có thể cứu được mạng mình, vợ con mình, gia tộc mình. Còn cứ tối mắt vì lòng tham, khư khư chống lại THỜI, THẾ, để rồi phải chết nhục, chết nhã như những con bò dại trong đống phế thải của lịch sử, thì lời nguyền rủa chúng mày sẽ tồn tại muôn đời, muốn khiếp nhơ nhuốc không tan.
19 Tháng Mười Một 2018
Chiến thuật quân sự của TT Trump rất khôn ngoan, một mặt Ông giao cho Israen, kết hợp với Pháp và Đức cầm chân Nga ở Syria khiến Nga không thể tiếp tay cho Tàu cộng ngoài biển Đông vì phải dồn quân sự, khí tài ở chiến trường Syria với Iran. Một mặt Ông cho hạm đội Mỹ Nhật kết hợp áp sát biển Đông để Tàu Cộng ngứa mắt nổ súng trước, lúc đó Ông mới lệnh tiêu diệt Tàu Cộng để xoá đường lưỡi bò độc chiếm trái phép của Tàu cộng để thông thương trên biển Đông như trước, vì đây là con đường huyết mạch chở hàng hoá ngang qua đây của toàn thế giới.
18 Tháng Mười Một 2018
Con số ba triệu người Kinh chúng nói cần tổ quốc, ý là gom luôn người Việt tị nạn cộng sản, mà riêng tại Mỹ đã hơn triệu người, chuyện vậy nói là tào lao thì cũng chưa đúng lắm, mà phải kêu đây là chuyện điên, nhưng lũ điên này có tiền mua đất lập bang hội. Rồi đây lũ cỏ đuôi chó cũng sẽ kéo tới kết bè kiếm ăn, lúc đó sẽ khổ với chúng, vì chắc chắn các cộng đồng người Viêt (không cộng sản) khắp nơi, sẽ là mục tiêu chúng đánh phá.
14 Tháng Mười Một 2018
Thành ra buổi diễn hài Đức Vua và Cận Thần đã chấm dứt, ban tổ chức xin trân trọng cảm ơn bà con đã quan tâm theo dõi, chúng tôi sẽ tiếp tục viết kịch bản và cho ra mắt tập 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, bồi, đầm, già, cơ, rô, chuồn, bích nhằm giải tỏa cái sự xì chét của mọi người sau một ngày làm việc cật lực nơi xứ này và chấm hết.
14 Tháng Mười Một 2018
Còn với chính quyền CS? Chính quyền này luôn sẵn sàng chà đạp lên hiến pháp và luật pháp của chính nó viết ra thì phương pháp bất bạo động thuần khiết sẽ đi vào ngõ cụt. CS bây giờ dám trắng trợn thách đố nhân dân rằng "bố mày thích thì làm, đố chúng mày làm gì được?", thì ta phải biết, chỉ có đấu tranh bất bạo động thì chả làm gì được nó. Việc hóa giải câu thách đố ấy của CS thì phải có tổ chức chính trị bí mật vạch ra hướng đấu tranh vũ trang với nó mới may ra.
11 Tháng Mười Một 2018
Muốn có dân chủ thật sự điều tiên quyết là người dân phải đứng lên lật đổ cái đảng độc tài hủ lậu mang tên cộng sản, xây dựng một nhà nước mới, nơi tập trung nhiều cái đầu của các con người dân chủ để làm ra luật, thêm vào đó là xây dựng một nhà nước pháp quyền nhằm bảo đảm các giá trị dân chủ không bị xâm phạm, một chính phủ thực sự biết lắng nghe người dân trước khi thi hành các chủ trương có ảnh hưởng đến toàn xã hội, một chính quyền có lòng tự trọng bắt buộc phải từ chức khi có sai lầm...
09 Tháng Mười Một 2018
Để có thành công mai sau, thì hôm nay phải lập đảng. Ngày đầu còn non trẻ thì bí mật, khi lớn mạnh đủ sức đấu lại mãnh thú thì công khai ra mặt. Không có sinh ra sao có trưởng thành? Đảng CS như loài thú ăn thịt tàn bạo, nếu nó bắt gặp một tổ chức chính trị non trẻ thì nó phải thịt, chắc chắn là vậy. Cho nên đừng trông chờ sự buông lỏng của CS để ta lớn mạnh vừa công khai vừa an toàn là điều không thể. Để diệt mầm mống sinh ra đảng phái chính trị, CS sẽ không cho bất kỳ một tổ chức công đoàn độc lập nào tồn tại. Cho dù CSVN có đặt bút kí hiệp định CPTPP hay EVFTA đi chăng nữa thì bằng mọi giá chúng phải ngăn cản.
07 Tháng Mười Một 2018
Việt Nam hôm nay cũng như Bắc Triều Tiên trước đây khi nhiều dư luận đồn đoán rằng sau khi lên ngôi Tổng Thống D. Trump sẽ đánh đất nước này, nhưng tất cả đã bé cái lầm bởi vì ông ta thừa biết đánh Bắc Triều Tiên chỉ cần một nút nhấn là quốc gia này sẽ thành bình địa nhưng đổi lại nước Mỹ hoàn toàn không có lợi lộc gì vì đây là một quốc gia nghèo nàn lạc hậu và tiếng xấu của thế giới sẽ chỉa vào chỉ trích nước Mỹ là một bọn sát nhân.
07 Tháng Mười Một 2018
Từ tính cách người học sinh ở đất nuớc này, chúng ta thấy tương lai tăm tối cho một quốc gia. Xã hội háo danh chạy theo thành tích như con thiêu thân cũng bởi thứ giáo dục này mà ra. Cá nhân cúi đầu trước cá nhân, cả xã hội cúi đầu trước bạo quyền, nên đất nước lao dốc mà chẳng còn ai màng đến việc trách nhiệm phải lên tiếng. Thất bại kinh tế thì có thể sửa chữa trong 10 năm hay 20 năm, nhưng thất bại giáo dục, thì phải mất 60 năm sau mới thay thế được nếu bắt đầu cải tổ đúng hướng từ hôm nay.
04 Tháng Mười Một 2018
ĐCS đã từng dựng lên các đảng chân gỗ thì việc dựng lên những công đoàn chân gỗ thì có gì khó? CS là vậy! Tin những cam kết của họ là một cái tin ngây thơ. Hiệp định Geneve nó cũng đạp, Hiệp định Paris nó cũng dẫm nát thì đã có ai làm gì nó? CS sẽ không phi chính trị hóa lực lượng vũ trang và nó cũng không trả xã hội dân sự tay nhân dân. Chắc chắn là vậy. Mong đợi CS làm thế là kẻ đang mơ giấc mơ hoang đường.