Phận tôi đày: Sống mang nhục - chết được mấy người thương

16 Tháng Bảy 20188:43 CH(Xem: 235)

   Phận tôi đày: Sống mang nhục - chết được mấy người thương

bt4_nzol


Trịnh Kim Tiến




Đó là chút xót xa của tôi dành cho những nhân viên an ninh, công quyền và những người lính đánh thuê của giai cấp quyền lực.

Tôi chắc rằng nhiều người trong số họ cũng cảm rõ điều này. Họ bán sức, bán lương tâm và danh dự cho chế độ, cho lý tưởng, nhưng lý tưởng là gì, là đúng hay sai thì họ không còn dám chắc.

Họ ngồi giữa trưa nắng nóng canh những người lên tiếng cho quê hương, bị chửi là những con chó, những kẻ bán nước, trong khi đó cấp trên của họ đang tắm nắng trong những căn biệt thự trang hoàng. Cấp trên của họ, người nào cũng hai, ba Quốc tịch, nhà ba bốn căn bên Mỹ, bên Châu Âu; còn họ, đến việc đi ra nước ngoài du lịch còn phải xin phép, phải khó đủ bề.

Nếu như chế độ này đang được lòng dân, đang vững vàng như lãnh đạo của họ tuyên bố thì tại sao những người cấp trên của họ lại phải chuẩn bị trước cho cuộc tháo chạy tương lai?

Số phận của họ và gia đình họ sẽ ra sao khi lòng dân phẫn uất? Chắc chắn trong họ đã ít nhất một lần nghĩ đến điều này.

Cũng bởi nghĩ đến điều này, họ càng điên cuồng thẳng tay đàn áp dân lành để bảo vệ địa vị của mình. Nhưng họ không nghĩ rằng, bạo lực chỉ khiến họ tạo ra nghiệt oán.

Chắc chắn với những chính sách bất minh, độc tài như hiện nay, sự thay đổi sẽ xảy ra. Nếu may mắn, đất nước chuyển biến theo hướng ôn hoà thì họ còn có thể sống lại từ đầu. Còn một khi sự căm phẫn lên đến đỉnh điểm, bạo lực cách mạng nổ ra, thì không ai có thể đảm bảo cứu được cả gia đình họ.

Đôi lần trong họ cũng khát khao được dân yêu mến, thay vì phải nghe những từ ngữ cay độc, “chó vàng”, “chó xanh”, “bọn hút máu dân”, “bọn này nó chỉ tiền thôi”... Họ muốn được tặng hoa, được cảm ơn, được tôn trọng giống như cảnh sát, lực lượng công vụ nước người ta. Bởi chính sách của chế độ này khiến họ làm gì cũng bị chửi, bị cấp trên chửi, bị dân rủa nguyền.

Lý tưởng khi họ bắt đầu vào ngành đẹp là thế, nhưng rồi mỗi ngày leo lên một bậc, họ biết một ít, làm sao mà họ không rõ sự thối nát bên trong.

Tôi nhìn những người cảnh sát cơ động cúi gục đầu nhìn xuống đất khi nhận lệnh đàn áp dân; nhìn những nhân viên công lực mắt ngó lên trời khi dọn đường cho giai cấp quyên lực cướp đất dân, tôi không biết nên chửi hay nên thương cho họ.

Rồi đáng lẽ người bị chết phải là người được thương tiếc, nhưng không, nhìn đi, cả xã hội lên án họ là những kẻ cướp, nhưng lại không phải cướp cho mình hưởng mà là cướp thuê cho giai cấp thống trị.

Mạng của họ là bị chính họ rẻ rúng.

Không phải tự nhiên mà xã hội đồng cảm cho những Đoàn Văn Vươn, Đặng Văn Hiến... Cũng không phải tự nhiên mà những người này phải dùng bạo lực để đòi quyền lợi. Những người dân cô thế được sự thương cảm của cả xã hội, trong khi nếu các anh, khi thực hiện các mệnh lệnh trái lương tâm bị chết, các anh nghĩ được mấy ai thương mình?


nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20180716/phan-toi-day-song-mang-nhuc-chet-duoc-may-nguoi-thuong

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.
09 Tháng Tư 2019
Người dân từ nay sẽ là công dân Hoa Lục, cũng xí xa xí xồ ngộ ngộ, nị nị, cũng ăn tàu hủ thúi, những món ăn Ba Tàu như Hoành Thánh, Há Cảo, Bát Bửu sẽ là món ăn chính trong các gia đình Việt Nam thay cho rau muống, mắm tôm, đậu phụ…lúc đó khỏi cần cãi nhau về nước mắm truyền thống và nước mắm công nghiệp bởi vì từ đó người dân đã ăn xì dầu như bọn ba tàu chính hiệu. Khỏi cần phải mướn phim Hongkong về xem bởi vì các tài tử Thành Long, Trương Mạn Ngọc vv… đều là công dân Tùng Của, ta và họ là đồng hương thì cứ việc mua vé tàu lửa lên Hongkong mà ngắm mà xin chữ ký…