Thay đổi thể chế chính trị Việt Nam: Bằng cách nào?

29 Tháng Tư 201810:47 CH(Xem: 1875)
     THAY ĐỔI THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ VIỆT NAM:
    BẰNG CÁCH NÀO?

download (9)





Nguyên Anh

 

 


Đây là câu hỏi của một đề tài khó nuốt, tôi đã phải suy nghĩ nhiều và tiếp xúc một số người nhằm tìm ra câu trả lời cho mệnh đề, trước tiên chúng ta hãy nhìn vào thể chế chính trị của Việt Nam, đó là một mô hình nhà nước độc tài dành hết quyền cai trị về mình cho nên được gọi là toàn trị mà người hưởng lợi từ quyền lực đó là đảng cộng sản Việt Nam mà cụ thể hơn là tầng lớp đảng viên đảng cộng sản.

Sự bất công, bất cập của nhà cầm quyền đã thể hiện rõ, không cần phải nhắc lại và tiến trình thay đổi thể chế chính trị là một điều kiện tiên quyết để có thể từ một quốc gia độc tài trở thành một quốc gia dân chủ.

Việc chống cộng mà cụ thể là chống đảng csVN là chuyện phải làm thế nhưng cũng có nhiều luồng dư luận trái chiều phân tích đưa ra ý kiến của mình trong đó phân biệt rõ ràng hai mệnh đề:

- Lật đổ đảng csVN

- Tiến hành tranh đấu để Việt Nam chấp nhận đa đảng phái-trong đó tôi xin nhấn mạnh là có cả đảng cộng sản.


Về ý kiến thứ nhất Lật đổ đảng csVN thì họ cho rằng việc đó là bất khả thi bởi vì phía đối lập, những người muốn  lật đổ hoàn toàn không có vũ khí, khí tài, kinh tế cũng như nhận được sự hậu thuẩn từ bất kỳ thế lực nào ngoài nước, (vui lòng suy nghĩ về chữ thế lực thật sự) điều đó sẽ dẫn đưa dân tộc Việt Nam đến vực thẳm của một cuộc nội chiến mới, máu xương sẽ phải đổ xuống cho mục đích cuối cùng.


Luận điểm thứ hai được đưa ra là không phải đảng viên cộng sản nào cũng xấu, làm sao có thể biết được rằng một thế lực có tiềm lực lật đổ được đảng csVN lại không tranh giành quyền lực, họ đầu tư công sức, tiền bạc vào cho cách mạng thì tất nhiên họ sẽ bám giữ lấy quyền cai trị quốc gia, không chừng một chế độ hậu cộng sản sẽ còn khắc nghiệt hơn thời cộng sản khi thế lực đó xây dựng lên một thể chế độc tài khác.

Do đó họ chọn cho mình phương án “sống cùng với lũ” tức là họ tranh đấu để nhà cầm quyền csVN công nhận nhiều thành phần đảng phái cùng tham chính, cùng nhau sống chung hòa bình trong cái Tổ Quốc Việt Nam xhcn, cùng chia sẻ quyền điều hành quốc gia và chia chác quyền hành cai trị.

Vì thế chúng ta không lấy làm lạ khi có những kẻ tại Hoa Kỳ phát biểu:” Việt Nam đã được thế giới công nhận, chúng ta chống cộng là sai, chúng ta chỉ xin họ cho người dân thêm dân chủ và nhân quyền”.
Thoạt đầu bất cứ ai có tinh thần tranh đấu đều thấy đây có vẻ là một phát biểu ngu nghê của một tên khờ khạo nào đó nhưng nếu nhìn kỹ vào thực chất vấn đề và đường hướng tranh đấu của họ chúng ta mới hiểu vì sao họ lại phát ngôn như thế:

Họ tranh đấu để cùng chia chác miếng bánh lợi nhuận mang tên Việt Nam.

Đó không phải là một phát ngôn ngô nghê thiếu cân nhắc mà đó chính là phát ngôn theo đúng chủ trương của nhóm họ đề ra, theo đó họ không chống cộng sản, họ chấp nhận đảng cộng sản cũng là một nhân tố giống như mình, cùng nhau tranh đấu để nhận được thực quyền bất kể dùng phương tiện nào và để minh chứng cho điều đó họ suy diễn ra những quốc gia văn minh như Pháp, Mỹ vẫn có đảng cộng sản vv và vv…

Nhưng họ lại không nghĩ đến những khía cạnh quan trọng  khác là khi họ công nhận đảng cộng sản Việt Nam tức là họ đã xác nhận tính không chính danh của đảng cộng sản là hợp pháp.

Họ vờ vĩnh quên rằng đảng csVN là một đảng phái không có tính chính danh bởi vì từ khi ra đời cho đến nay họ không được người dân đồng thuận thông qua lá phiếu, họ có được đất nước và chính quyền-do họ tạo nên- bằng vũ lực, bằng họng súng và nhà tù do đó giải pháp chung sống hòa bình cùng với đảng cs là một sự thừa nhận một nhà nước bất chính, ăn cướp và bất kỳ hội nhóm nào, đảng phái nào cho đó là chủ trương đứng đắn thì bản chất thực sự của họ cũng gian manh không kém cạnh đảng cộng sản.


Đó là mới nhìn từ một phía nhưng nếu nhìn từ chiến tuyến ngược lại thì đảng csVN không dễ dàng gì chấp nhận chia sẻ quyền lực cho bất kỳ đảng phái nào khác (ngoài trừ những đảng đối lập cuội do họ tạo ra), bởi vì không ai ngu dại gì chia sẻ cái miếng bánh ngon lành của mình cho một kẻ ngoại đạo, huống gì những kẻ đang muốn chia chác với mình là một nhóm người không có thực lực, không có kinh tế hùng mạnh cũng như quân sự, chuyện đó với đảng cs chỉ là chuyện giả tưởng của những tên phản động nhưng lại ngây thơ, thế nhưng cũng có thể đảng sẽ cho phép đảng đối lập ra đời để chứng minh với thế giới rằng Việt Nam cũng có dân chủ với nền chính trị lưỡng đảng tuy nhiên cái đảng đối lập đó chỉ có những tên lãnh đạo có lý lịch đỏ, những tên cơ hội đã bán linh hồn cho quỷ, chúng cùng nhau hoan ca tấu khúc khải hoàn trên máu xương của dân tộc.

Để có thể tranh đấu đòi hỏi quyền lợi của mình, những tổ chức đảng phái cuội đó đã có những  trang báo ngoài luồng tranh đấu trực diện với đảng cộng sản, chỉ trích khốc liệt thế nhưng nếu những ai vào đó sinh hoạt mà không phải là thành viên sẽ mau chóng chìm nghỉm, bại lộ tung tích, bị bắt giữ (vì bị họ bán đứng), còn những ý kiến chỉ rõ những sự thật bất lợi cho đảng, cho họ sẽ bị xóa thẳng tay, họ đã thể hiện rõ bản chất cơ hội chính trị của mình, con đường tranh đấu của họ chỉ là mong nhận được sự thừa nhận hợp pháp của nhà cầm quyền, chia chác quyền lợi và chấm hết.

Đó là những tổ chức, đảng phái cơ hội chính trị, bước đầu họ tranh giành quyền lực và bước kế tiếp là hạ bệ đảng cộng sản để dẫn đưa đất nước vào vòng cai trị của một thể chế còn khốc liệt hơn đảng cộng sản là độc tài quân Phiệt.


Trở lại vấn đề thay đổi thể chế chính trị Việt Nam thì tất cả mọi công dân trong nước lẫn hải ngoại cần phải nhìn nhận rằng chúng ta chỉ có thể thay đổi được thể chế chính trị một khi đã giải thể được chế độ cộng sản, đảng là nhân tố cản đường thay đổi từ một đất nước cộng sản thành một quốc gia dân chủ văn minh, thế nhưng làm cách nào để có thể giải thể đảng cộng sản là một câu hỏi lớn cho tất cả mọi người.

Nói thì rất dễ nhưng tiến hành rất khó bởi vì ngoài tiềm lực quân sự, kinh tế ra đảng cộng sản Việt Nam còn được Trung Cộng chống lưng, những ai tranh đấu cho một Việt Nam không cộng sản được đổi lấy bằng những năm tháng tù đày, bằng đàn áp bạo hành trong khi người dân tay không tấc sắt như những con cừu trong trại súc vật, tất cả đều sợ hãi không dám cất tiếng nói, chỉ mong sự bình yên sẽ đến với mình cho dù sự bình yên đấy là giả tạo mong manh.

Còn những người khác lại trông mong vào các thế lực ngoại bang giúp đỡ thế nhưng họ lại không chịu hiểu rằng các quốc gia khác đa phần đều có các doanh nghiệp đang hoạt động tại Việt Nam mà sự bất ổn định chính trị sẽ dẫn đến sự trì trệ của giới doanh gia nước họ, do đó ngoài việc lên tiếng dùm cho một số người tranh đấu bị đàn áp thì đa phần các cơ quan quốc tế đều im lặng, một phần vì nhà cầm quyền cho rằng đó là chuyện nội bộ, một phần Việt Nam không phải là Tổ Quốc của họ.

Như vậy thì phải làm sao để thay đổi chế độ?

Để trả lời câu hỏi này chúng ta cần phải nhìn nhận một giá trị mặc nhiên:

Tổ Quốc Việt Nam là của tất cả mọi người, của bạn, của tôi và 100 triệu con người đang sống trong nước lẫn hải ngoại, do đó tất cả đều cần phải có trách nhiệm với Tổ Quốc của mình và việc tranh đấu thay đổi chế độ cộng sản là công việc chung của tất cả con dân nước Việt - không loại trừ một ai - nhằm tiến tới một quốc gia dân chủ non trẻ chào đời.

Muốn đạt được điều đó thì chúng ta cần phải tập hợp lại, từ các tổ chức, hội đoàn, từ đó tiến đến thành lập các- xin lập lại là tôi dùng từ các để chỉ số nhiều - đảng phái đối lập, một điều kiện cần thiết để có thể liên kết và điều động số đông nhằm tạo ra các cuộc tuần hành, biểu tình gây sức ép với đảng cộng sản, tiến hành nhiều chiến dịch đình công, bãi thị nhằm làm suy yếu nền kinh tế, dùng mặt trận tuyên truyền một vũ khí mà cộng sản thường dùng để nâng cao dân trí người dân, tác động đến một bộ phận cầm súng đứng về phía dân tộc tạo nên một thế lực mạnh khống chế và bắt buộc đảng cầm quyền phải xuống thang giải thể và trao trả quyền điều hành quốc gia về tay nhân dân.

Để có thể làm điều đó các đảng phái non trẻ cần phải hoạt động kín trong thời điểm sơ khai, cẩn thận khi kết nạp đảng viên vì an ninh cộng sản sẽ trà trộn vào chống phá, công khai khi đã có đủ tiềm lực mạnh, khi đó các đảng đối lập mới có thể tạo nên sức ép, còn nếu không cẩn thận thì sẽ bị bóp chết từ trong trứng như những  hội, nhóm, đoàn thể đã gặp phải khi hoạt động tại Việt Nam.

Về phía thế hệ trẻ, nguồn nhân lực nhiệt tình thay đổi đất nước cần phải thật cẩn thận, kín đáo khi tham gia và sinh hoạt trong các tổ chức bởi vì cũng sẽ có những tổ chức ma, đảng phái cuội của cs lập ra nhằm lôi kéo, dụ dỗ và đưa chúng ta vào tròng vì thế hoạt động đơn tuyến, nhị tuyến sẽ là một công thức hữu hiệu trong bối cảnh hiện nay.

Về phương pháp tổ chức của các đảng đối lập tôi không lạm bàn vì mỗi nơi có cách điều hành khác nhau, tôi chỉ nói đến phương thức để có thể thay đổi thể chế chính trị nước Việt Nam nhằm thúc đẩy công cuộc chung, tuy nhiên tôi cũng xin trả lời một số đảng phái và nhóm người không cùng chung chính kiến như sau:

- Chọn phương án giải thể đảng cộng sản tức là chúng tôi không chấp nhận sự hiện diện của đảng, tất nhiên quan điểm của một vài cá nhân, tổ chức không là vấn đề nhưng nếu chúng tôi nhận được sự đồng thuận của bán nửa dân tộc thì đó lại là vấn đề.

- Đây là sự tranh đấu của nội bộ người dân Việt Nam với nhà cầm quyền trong đó đòi hỏi của người dân là chính đáng và nhà cai trị bắt buộc phải chấp nhận, dù cho công cuộc có đổ máu, có đàn áp nhưng sẽ - tôi xin nhấn mạnh chữ sẽ -không đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc nội chiến lần thứ hai.

- Tôi tranh đấu cho nền dân chủ do đó tôi tôn trọng tuyệt đối quyền dân chủ của người dân, họ có quyền chọn cho mình thể chế chính trị, màu cờ, sắc áo thông qua trưng cầu dân ý mà không một ai, tổ chức, đảng phái nào có quyền áp đặt.

Cuối cùng để trả lời cho nghi vấn về giả thuyết những người tranh đấu sẽ cố giữ lấy quyền hành cai trị như một ai đó lo sợ thì đó chỉ là nỗi lo sợ viễn vông, tôi xin lấy danh dự của một con người có lòng tự trọng để nói rằng: “Tôi và các người đồng chí hướng với mình chỉ thể hiện trách nhiệm của mình với đất nước, trong đó chúng tôi chỉ mong rằng quê hương không còn bóng dáng cộng sản để chúng tôi có thể nhìn thấy được một ngày mai tươi sáng cho những thế hệ kế thừa, chúng tôi sẽ trở về quê hương để đến những vùng sâu, vùng xa, đem ánh sáng văn minh nhân loại cho các trẻ em nghèo, chúng tôi hiểu được vị trí của chúng tôi và nhiệm vụ của một quốc gia hậu cộng sản là của thế hệ trẻ, tôi  cũng xin nhắn tới các đảng phái nào đang có tham vọng hãy mở mắt ra để thấy rằng trong lòng dân tộc không hề thiếu vắng những nhân tài, những chính khách chuyên nghiệp có thể dẫn đưa còn thuyền Việt Nam non trẻ vượt qua thác ghềnh để tiến tới một quốc gia cường thịnh”.


Ý kiến bạn đọc
30 Tháng Tư 20185:08 SA
Super Administrator
Nhà báo Nguyên Anh xác nhận nhận định của ông không đúng về bài viết tại trang Dân Luận.
Các bài viết của tác giả Nguyên Anh có mặt trên hệ thống mạng Việt Ngữ toàn cầu.
Có thể dễ dàng tìm thấy khi ông có bộ sách "Con Đường Tranh Đấu" trong đó đa phần là các bài viết của tác giả từ trong nước.
Hiện nay tác giả đang tỵ nạn chính trị tại Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
30 Tháng Tư 20184:10 SA
Khách
Trích: ..."chúng ta cần phải tập hợp lại, từ các tổ chức, hội đoàn, từ đó tiến đến thành lập các- xin lập lại là tôi dùng từ các để chỉ số nhiều - đảng phái đối lập, một điều kiện cần thiết để có thể liên kết và điều động số đông nhằm tạo ra các cuộc tuần hành, biểu tình gây sức ép với đảng cộng sản, tiến hành nhiều chiến dịch đình công, bãi thị nhằm làm suy yếu nền kinh tế, dùng mặt trận tuyên truyền một vũ khí mà cộng sản thường dùng để nâng cao dân trí người dân, tác động đến một bộ phận cầm súng đứng về phía dân tộc tạo nên một thế lực mạnh khống chế và bắt buộc đảng cầm quyền phải xuống thang giải thể và trao trả quyền điều hành quốc gia về tay nhân dân." -- Nguyên Anh 29-04-2018 (**)

Các quí vị 'CHÍNH TRỊ GIA chân chính & thực tế' phải là nhà trường của công dân Việt Nam về "THÁI ĐỘ CHÍNH TRỊ”
... Ông GS.Nguyễn Văn Bông 1929-1971, Viện trưởng Học viện Quốc gia Hành chánh thời Đệ nhị Cộng hòa, giáo sư, chính khách Việt Nam Cộng hòa- trong bài viết "THÁI ĐỘ CHÍNH TRỊ” đã ngộ ra một nhận định chân lý:

...Trường hợp của những người cầm bút, của văn sĩ, của các vị có danh tiếng.v.v… nghề nghiệp của họ đưa đến một "THÁI ĐỘ CHÍNH TRỊ”, hoặc đôi khi có hậu quả chính trị mà họ không ý thức.

Những người cầm bút trong những quyển tiểu thuyết hay những quyển tùy bút, tiểu luận… khi họ tố cáo những tệ đoan trong xã hội; khi họ miêu tả chánh giới với những đặc điểm như loạn luân, lãng mạn, con buôn chánh trị; khi họ tố cáo những thối nát của chính quyền .v.v... thì dù muốn dù không , các hành vi, thái độ của họ đều có tính cách chánh trị, có hậu quả chánh trị, và đôi khi, nhận định của họ có ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội cũng như trong cuộc sinh hoạt chánh trị.

Đã là người có học, lại có năng khiếu cầm bút thì không thể nào chỉ ghi nhận các sự kiện đang xảy ra mà không có đưa ra nhận xét, nhận định, suy nghĩ cá nhân…. Tất cả các nhận xét, nhận định này đều được gọi là "THÁI ĐỘ CHÍNH TRỊ”...
- Nếu đảng cầm quyền hoặc là một chính phủ đương quyền mà không thực thi được 3 nhiệm vụ chính yếu của mình thì …một cách đơn giản và dể hiểu:
https://www.facebook.com/vanba.nguyen.1088/posts/165215734309568

(**). Xưa tôi rất thích bài dưới đây, nay đọc kỹ cách hành văn cùng ý tưởng trong bài này, thiễn nghĩ: hai bài xưa & nay là cùng tác giả:
https://danluanvn.blogspot.com/2010/12/nguyen-anh-vi-sao-dan-chu-va-bat-ong.html
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Giêng 20194:18 CH(Xem: 221)
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 20194:13 CH(Xem: 222)
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 20194:57 CH(Xem: 349)
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 20193:22 CH(Xem: 739)
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 20199:16 CH(Xem: 880)
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 20195:08 CH(Xem: 1301)
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 20195:06 CH(Xem: 1215)
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 20196:29 CH(Xem: 1540)
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 20193:20 CH(Xem: 327)
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 20185:36 CH(Xem: 365)
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.
18 Tháng Giêng 2019
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 2019
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 2019
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 2019
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 2019
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 2019
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 2019
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 2019
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 2019
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 2018
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.