Nhạc Lính

20 Tháng Tư 201810:24 CH(Xem: 143035)

                                                        Nhạc Lính                           
nguyen-van-dong

                                   Nhạc phẩm Phiên gác đêm xuân
                                    Tác giả: Nguyễn văn Đông
                                    Ca sỹ: Bảo Tuấn
                                    Sản xuất: Trung Tâm Asia


Việt Nhân




  Trong các nhạc sĩ viết về lính, với tôi không ai viết hay bằng ông Nguyễn Văn Đông, và trong các ca sĩ hát nhạc của Nguyễn Văn Đông, thì tôi xin chọn ca sĩ Hà Thanh… Người viết về lính đã viết với những lời nhạc thật sang (tôi vẫn thường gọi vậy), sang nhưng vẫn đậm chất lính, còn giọng hát, tiếng hát rất mộc, không chút kiểu cách nhưng thật thiết tha, và không gì đúng bằng, cũng xin như mọi người, được gọi đó là tiếng hót chim họa mi đất thần kinh xưa, đất Cố Đô.

Nếu nói người viết nhạc Nguyễn Văn Đông, đã đưa giá trị người lính lên cao, thì phải nói tiếng hát Hà Thanh đã đưa hình ảnh người lính, đi vào lòng người với tất cả sự trân trọng yêu mến. Cả hai nay đã không còn, chỉ còn những giòng nhạc và dư âm tiếng hát ngày nào về người lính… Người lính QL.VNCH! Không viết được nhạc, nhưng không phải là mình không đánh giá được ai viết nhạc hay, cho nên nói ra đây những lời ca ngợi ông Nguyễn Văn Đông, biết là thừa nhưng không thể không nói thật lòng mình, về sự ái mộ một người đàn anh, một nhạc sĩ có tài.

Nhớ có lần giữa anh em, nghe mình nhận xét như vậy, mà Nhật Trường đã hỏi một câu khó, là còn với nhạc lính của Trần Thiện Thanh thì sao, với cái tánh thằng lính mà mình trả lời, nhạc lính của Trần Thiện Thanh đâu có dở, lại có phần tỏa rộng hơn nhạc của Nguyễn Văn Đông là khác, được nhiều giới (cao thấp) ưa thích nghêu ngao. Nhưng thật lòng mà nói hai bên có sự cách biệt, khó mà hơn được nhạc lính của Nguyễn Văn Đông, nhạc Trần Thiện Thanh thường hay cho cái lãng mạn của người lính đi quá xa, lại (được) giọng (đĩ) của Nhật Trường hát, đã làm hình ảnh của người lính mang lấy hình ảnh của anh lính Hùng Cường. Thấy tôi lôi ông Hùng Cường vô câu trả lời, Nhật Trường hiểu ý và cười!  

Chiều mưa biên giới anh đi về đâu, sao còn đứng ngóng nơi giang đầu.

Kìa rừng chiều âm u rét mướt, chờ người về vui trong giá buốt

Người về bơ vơ…

Thời tôi còn là đứa trẻ, cây đàn Mandolin là thông dụng, và bản nhạc này trong một buổi văn nghệ cuối năm của trường, đâu đó cũng là năm bản nhạc ra đời, và nó được ông (Quái Kiệt) Trần Văn Trạch hát với ban nhạc Đại Hòa Tấu Le Ceour De Paris của Pháp tại Gia Nã Đại. Là đứa trẻ thấy thích thì đàn, chứ thực sự đâu nghĩ gì, và cũng không biết mấy gì về nội dung, và khán giả thì cũng chỉ là những học sinh cùng trường, không nhớ có được vỗ tay nhiều không, thầy Lê Chiêu dạy môn nhạc của trường lúc đó, là người vẫn tổ chức các buổi văn nghệ hàng năm của trường, cũng không thấy ông khen. Có lẽ tiếng đàn của tôi lúc ấy nó thiếu cái hồn… Trẻ con mà!

Lúc mang thân tù biệt xứ sau này, trong trại lao cải, một đêm với cây guitar tự tạo, nhớ không hết trọn bài mà chỉ vài câu thôi, tiếng đàn không réo rắt như mandolin, mà như lòng mình chùng xuống để buông ra từng nốt nhạc nhẹ trầm. Tiếng đàn trong buồng giam một trại sát biên giới Lào hôm ấy, đã như chạm vào nỗi nhớ của từng người đồng cảnh, những người lính cũ ngã ngựa, họ nằm im lắng nghe. Tiếng đàn vừa dứt đã có một ai đó nơi góc cuối thốt lên: Đàn nữa đi, đàn lại đi anh… Tiếng đàn lại nhẹ nhàng buông, có tiếng ai đó khe khẻ hát theo.

Chiều biên giới Tây Nam với những cơn mưa trắng trời, người lính vẫn lặng lẽ hành quân trong mưa, những bước chân như bị níu lại bởi cái ướt dẽo của đất vùng Đồng Tháp… Làm lính tác chiến chưa được nửa số năm đời lính của tôi, nhưng nó lại là những ngày tháng gắn liền với vùng biên giới Việt Miên này, và cũng từ nơi đó mới biết thế nào là đời lính gian khổ, biết thế nào là đi giữa cái sống chết, biết cái đau của đạn phá da thịt mình, để thấy máu loang cùng nước mưa, và đầu đời lính cũng từ biên giới Tây Nam đó, mà có được cái Anh Dũng Sao Bạc.

Sau người đàn anh cũng là người nhạc sĩ tài hoa, viết những lời cho ca khúc ấy những mười năm, tôi mới đến đấy như lời ông viết trong Mấy dặm Sơn khê:

Anh đến đây áo anh mùi thuốc súng, ngoài mưa khuya lê thê, qua ngàn chốn sơn khê.

Non nước ơi, hồn thiêng của núi song, kết trong lòng thế hệ…

Nghìn sau nối nghìn xưa!

Miền Nam mưa nắng hai mùa, nhưng nơi biên giới này cái mưa như đến nhiều hơn, thường hơn, nhất là lúc trời chiều đi vào tối, thời khắc đó cũng là lúc những toán quân đi ăn đêm, những con dơi như tôi và đồng đội, men sát biên giới thu mình trong mưa mà đi. Không còn cái cực nào hơn của những thằng lính, đến điểm trong cái trắng trời của những cơn mưa, nhìn nhau mà con mắt như nhắc nhau rằng: Đêm nay chuột lại bươn đồng. Chuột đây là những đoàn quân Bắc cộng xâm nhập, chúng vượt qua biên giới… Và những trận đánh không dai dẳng như cơn mưa, chỉ độ non tiếng, chúng bật trở lại đất Miên, còn mình vẫn tiếp tục đầm trong mưa chờ chúng.

Như nhau kẻ trước người sau, tôi người lính trẻ ngày đó cũng phiêu dạt đến vùng đất này, nhìn mây trôi chiều hoang mà thèm lấy sắc mây pha hồng, mà mơ cho mình một hơi áo ấm, giữa rừng chiều âm u rét mướt.

Về đâu anh hỡi mưa rơi chiều nay

Lưng trời nhớ sắc mây pha hồng

Đường rừng chiều cô đơn chiếc bóng

Người tìm về trong hơi áo ấm

Gợi niềm xa xăm…

Những người lính cũ thời đó, có mấy ai tơ vương khanh tướng, nhưng đường trần vẫn mưa bay gió cuốn… Và có chăng là:

Anh như ngàn gió, ham ngược xuôi, theo đường mây,

Tóc tơi bời lộng gió bốn phương

Nước non còn đó một tất lòng,

Không mờ xóa cùng năm tháng, mấy ai ra đi hẹn về…

Nói không quá, Nguyễn Văn Đông đã khắc vào lòng người những cảm xúc sâu đậm, người lính của ông là hình tượng cao đẹp, có đủ chính nghĩa và lý tưởng chiến đấu! Thật vậy, Nguyễn Văn Đông đã đem cái ảnh thật người lính, và đời lính, khắc sâu vào lòng người dân miền Nam… Chiến tranh đã tàn, nhưng dư âm lời hát tiếng nhạc một thời đất nước điêu linh còn đây, trong đó có nhạc lính của Nguyễn Văn Đông, mà hình tượng hào hùng của người lính QL.VNCH, như vẫn mãi đọng lại trong tâm tưởng biết bao người dân Việt.

Hôm nay một ngày tháng Tư buồn nơi đất khách, tìm nghe lại những khúc hát về người lính và đời lính ngày nào, trong đó những giòng nhạc của Nguyễn Văn Đông với tiếng hát Hà Thanh đã vật cho kẻ lưu lạc tha hương này tơi tả, cái đau nhiều hẳn nhiên, nhưng cái tự hào và kiêu hãnh về một thời mình đã sống, cũng nhiều không kém.

Người lính cũ Nguyễn Văn Đông đã ra đi, và còn lại đây không nhiều lắm, những người lính cũ miền Nam như ông, vẫn:

Bao ước mơ giữa khung trời phiêu lãng

Chờ mùa Xuân tươi sáng, nhưng mùa thắm chưa sang!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Năm 201810:27 CH(Xem: 51)
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 201812:39 SA(Xem: 185)
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 201811:52 SA(Xem: 156)
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 20187:00 SA(Xem: 204)
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 201810:08 CH(Xem: 202)
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 201810:40 CH(Xem: 223)
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 201810:03 CH(Xem: 331)
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 201810:29 CH(Xem: 234)
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 201810:49 CH(Xem: 610)
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?
02 Tháng Năm 201810:42 CH(Xem: 598)
“Quốc gia suy vong, thất phu hữu trách”, có lẽ đây là câu nói mà ai cũng có thể đã nghe thấy hoặc đọc được đâu đó trong đời sống về trách nhiệm của một kẻ bình dân, ít học trước tình cảnh nguy ngập của đất nước. Đến một người không phải là người được học hành hay có học vấn, thành phần mà người ta vẫn thường cho rằng là những lớp người dưới của xã hội, cũng nhận lấy sự liên đới của bản thân về bổn phận của mình đối với dân tộc và xã tắc.
Center page
20 Tháng Năm 2018
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 2018
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 2018
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 2018
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 2018
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 2018
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 2018
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 2018
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 2018
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?
02 Tháng Năm 2018
“Quốc gia suy vong, thất phu hữu trách”, có lẽ đây là câu nói mà ai cũng có thể đã nghe thấy hoặc đọc được đâu đó trong đời sống về trách nhiệm của một kẻ bình dân, ít học trước tình cảnh nguy ngập của đất nước. Đến một người không phải là người được học hành hay có học vấn, thành phần mà người ta vẫn thường cho rằng là những lớp người dưới của xã hội, cũng nhận lấy sự liên đới của bản thân về bổn phận của mình đối với dân tộc và xã tắc.