Nhạc Lính

20 Tháng Tư 201810:24 CH(Xem: 143513)

                                                        Nhạc Lính                           
nguyen-van-dong

                                   Nhạc phẩm Phiên gác đêm xuân
                                    Tác giả: Nguyễn văn Đông
                                    Ca sỹ: Bảo Tuấn
                                    Sản xuất: Trung Tâm Asia


Việt Nhân




  Trong các nhạc sĩ viết về lính, với tôi không ai viết hay bằng ông Nguyễn Văn Đông, và trong các ca sĩ hát nhạc của Nguyễn Văn Đông, thì tôi xin chọn ca sĩ Hà Thanh… Người viết về lính đã viết với những lời nhạc thật sang (tôi vẫn thường gọi vậy), sang nhưng vẫn đậm chất lính, còn giọng hát, tiếng hát rất mộc, không chút kiểu cách nhưng thật thiết tha, và không gì đúng bằng, cũng xin như mọi người, được gọi đó là tiếng hót chim họa mi đất thần kinh xưa, đất Cố Đô.

Nếu nói người viết nhạc Nguyễn Văn Đông, đã đưa giá trị người lính lên cao, thì phải nói tiếng hát Hà Thanh đã đưa hình ảnh người lính, đi vào lòng người với tất cả sự trân trọng yêu mến. Cả hai nay đã không còn, chỉ còn những giòng nhạc và dư âm tiếng hát ngày nào về người lính… Người lính QL.VNCH! Không viết được nhạc, nhưng không phải là mình không đánh giá được ai viết nhạc hay, cho nên nói ra đây những lời ca ngợi ông Nguyễn Văn Đông, biết là thừa nhưng không thể không nói thật lòng mình, về sự ái mộ một người đàn anh, một nhạc sĩ có tài.

Nhớ có lần giữa anh em, nghe mình nhận xét như vậy, mà Nhật Trường đã hỏi một câu khó, là còn với nhạc lính của Trần Thiện Thanh thì sao, với cái tánh thằng lính mà mình trả lời, nhạc lính của Trần Thiện Thanh đâu có dở, lại có phần tỏa rộng hơn nhạc của Nguyễn Văn Đông là khác, được nhiều giới (cao thấp) ưa thích nghêu ngao. Nhưng thật lòng mà nói hai bên có sự cách biệt, khó mà hơn được nhạc lính của Nguyễn Văn Đông, nhạc Trần Thiện Thanh thường hay cho cái lãng mạn của người lính đi quá xa, lại (được) giọng (đĩ) của Nhật Trường hát, đã làm hình ảnh của người lính mang lấy hình ảnh của anh lính Hùng Cường. Thấy tôi lôi ông Hùng Cường vô câu trả lời, Nhật Trường hiểu ý và cười!  

Chiều mưa biên giới anh đi về đâu, sao còn đứng ngóng nơi giang đầu.

Kìa rừng chiều âm u rét mướt, chờ người về vui trong giá buốt

Người về bơ vơ…

Thời tôi còn là đứa trẻ, cây đàn Mandolin là thông dụng, và bản nhạc này trong một buổi văn nghệ cuối năm của trường, đâu đó cũng là năm bản nhạc ra đời, và nó được ông (Quái Kiệt) Trần Văn Trạch hát với ban nhạc Đại Hòa Tấu Le Ceour De Paris của Pháp tại Gia Nã Đại. Là đứa trẻ thấy thích thì đàn, chứ thực sự đâu nghĩ gì, và cũng không biết mấy gì về nội dung, và khán giả thì cũng chỉ là những học sinh cùng trường, không nhớ có được vỗ tay nhiều không, thầy Lê Chiêu dạy môn nhạc của trường lúc đó, là người vẫn tổ chức các buổi văn nghệ hàng năm của trường, cũng không thấy ông khen. Có lẽ tiếng đàn của tôi lúc ấy nó thiếu cái hồn… Trẻ con mà!

Lúc mang thân tù biệt xứ sau này, trong trại lao cải, một đêm với cây guitar tự tạo, nhớ không hết trọn bài mà chỉ vài câu thôi, tiếng đàn không réo rắt như mandolin, mà như lòng mình chùng xuống để buông ra từng nốt nhạc nhẹ trầm. Tiếng đàn trong buồng giam một trại sát biên giới Lào hôm ấy, đã như chạm vào nỗi nhớ của từng người đồng cảnh, những người lính cũ ngã ngựa, họ nằm im lắng nghe. Tiếng đàn vừa dứt đã có một ai đó nơi góc cuối thốt lên: Đàn nữa đi, đàn lại đi anh… Tiếng đàn lại nhẹ nhàng buông, có tiếng ai đó khe khẻ hát theo.

Chiều biên giới Tây Nam với những cơn mưa trắng trời, người lính vẫn lặng lẽ hành quân trong mưa, những bước chân như bị níu lại bởi cái ướt dẽo của đất vùng Đồng Tháp… Làm lính tác chiến chưa được nửa số năm đời lính của tôi, nhưng nó lại là những ngày tháng gắn liền với vùng biên giới Việt Miên này, và cũng từ nơi đó mới biết thế nào là đời lính gian khổ, biết thế nào là đi giữa cái sống chết, biết cái đau của đạn phá da thịt mình, để thấy máu loang cùng nước mưa, và đầu đời lính cũng từ biên giới Tây Nam đó, mà có được cái Anh Dũng Sao Bạc.

Sau người đàn anh cũng là người nhạc sĩ tài hoa, viết những lời cho ca khúc ấy những mười năm, tôi mới đến đấy như lời ông viết trong Mấy dặm Sơn khê:

Anh đến đây áo anh mùi thuốc súng, ngoài mưa khuya lê thê, qua ngàn chốn sơn khê.

Non nước ơi, hồn thiêng của núi song, kết trong lòng thế hệ…

Nghìn sau nối nghìn xưa!

Miền Nam mưa nắng hai mùa, nhưng nơi biên giới này cái mưa như đến nhiều hơn, thường hơn, nhất là lúc trời chiều đi vào tối, thời khắc đó cũng là lúc những toán quân đi ăn đêm, những con dơi như tôi và đồng đội, men sát biên giới thu mình trong mưa mà đi. Không còn cái cực nào hơn của những thằng lính, đến điểm trong cái trắng trời của những cơn mưa, nhìn nhau mà con mắt như nhắc nhau rằng: Đêm nay chuột lại bươn đồng. Chuột đây là những đoàn quân Bắc cộng xâm nhập, chúng vượt qua biên giới… Và những trận đánh không dai dẳng như cơn mưa, chỉ độ non tiếng, chúng bật trở lại đất Miên, còn mình vẫn tiếp tục đầm trong mưa chờ chúng.

Như nhau kẻ trước người sau, tôi người lính trẻ ngày đó cũng phiêu dạt đến vùng đất này, nhìn mây trôi chiều hoang mà thèm lấy sắc mây pha hồng, mà mơ cho mình một hơi áo ấm, giữa rừng chiều âm u rét mướt.

Về đâu anh hỡi mưa rơi chiều nay

Lưng trời nhớ sắc mây pha hồng

Đường rừng chiều cô đơn chiếc bóng

Người tìm về trong hơi áo ấm

Gợi niềm xa xăm…

Những người lính cũ thời đó, có mấy ai tơ vương khanh tướng, nhưng đường trần vẫn mưa bay gió cuốn… Và có chăng là:

Anh như ngàn gió, ham ngược xuôi, theo đường mây,

Tóc tơi bời lộng gió bốn phương

Nước non còn đó một tất lòng,

Không mờ xóa cùng năm tháng, mấy ai ra đi hẹn về…

Nói không quá, Nguyễn Văn Đông đã khắc vào lòng người những cảm xúc sâu đậm, người lính của ông là hình tượng cao đẹp, có đủ chính nghĩa và lý tưởng chiến đấu! Thật vậy, Nguyễn Văn Đông đã đem cái ảnh thật người lính, và đời lính, khắc sâu vào lòng người dân miền Nam… Chiến tranh đã tàn, nhưng dư âm lời hát tiếng nhạc một thời đất nước điêu linh còn đây, trong đó có nhạc lính của Nguyễn Văn Đông, mà hình tượng hào hùng của người lính QL.VNCH, như vẫn mãi đọng lại trong tâm tưởng biết bao người dân Việt.

Hôm nay một ngày tháng Tư buồn nơi đất khách, tìm nghe lại những khúc hát về người lính và đời lính ngày nào, trong đó những giòng nhạc của Nguyễn Văn Đông với tiếng hát Hà Thanh đã vật cho kẻ lưu lạc tha hương này tơi tả, cái đau nhiều hẳn nhiên, nhưng cái tự hào và kiêu hãnh về một thời mình đã sống, cũng nhiều không kém.

Người lính cũ Nguyễn Văn Đông đã ra đi, và còn lại đây không nhiều lắm, những người lính cũ miền Nam như ông, vẫn:

Bao ước mơ giữa khung trời phiêu lãng

Chờ mùa Xuân tươi sáng, nhưng mùa thắm chưa sang!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Giêng 20194:18 CH(Xem: 216)
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 20194:13 CH(Xem: 217)
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 20194:57 CH(Xem: 345)
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 20193:22 CH(Xem: 735)
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 20199:16 CH(Xem: 876)
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 20195:08 CH(Xem: 1299)
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 20195:06 CH(Xem: 1213)
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 20196:29 CH(Xem: 1538)
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 20193:20 CH(Xem: 327)
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 20185:36 CH(Xem: 365)
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.
18 Tháng Giêng 2019
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 2019
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 2019
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 2019
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 2019
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 2019
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 2019
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 2019
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 2019
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 2018
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.