Thân phận người lái xe ôm

27 Tháng Tư 20177:56 SA(Xem: 1144)

THÂN PHẬN NGƯỜI LÁI XE ÔM

12-xe-om_LKGG

Hồng Minh

Ông chạy xe ôm, vừa trải qua tai biến thập tử nhất sinh, nên nhiều người nhìn vẻ ngoài mà sợ không dám đi. Có lúc mấy chú xe ôm khác bắt khách dùm, mà khách lúc thấy ông lại từ chối không đi nữa.

Chiều nào ông cũng kiên nhẫn đợi khách mà nhiều ngày vẫn trở về túi không.

Chiều muộn, tôi rời BV Nhi đồng 1 (quận 10, TP.HCM), một bác xe ôm bước tới vẫy tay rồi chỉ về phía đồng nghiệp: “Cô về đâu, đi giúp ổng đi”. Người xe ôm được bắt khách giùm nở một nụ cười méo xệch chào khách, mồ hôi bết vào trán, gương mặt càng lộ rõ vẻ khắc khổ.

1_68941

Nguyễn Sỹ Kỷ, Phó ban nội chính nội chính tỉnh Dak Lak, một con giòi xã nghĩa do cựu cố trưởng ban tuyên giáo TW.Nguyễn Bá Thanh rặn ra phát biểu: Ngôi nhà (biệt thự) này do con giòi dành dụm sau nhiều năm chạy xe ôm mà có được, người dân Việt Nam tin nổi không? 



Ông gỡ chiếc nón bảo hiểm trên chiếc xe cũ, nhìn bước đi hơi lập cập của ông, tôi hỏi: “Chú khỏe không? Chú bị ốm phải không?”. Ông trả lời, giọng nói đớt khó nhọc đặc trưng của người bị tai biến: “Tôi không sao”.

Khi biết tôi không đi, đôi mắt ông lộ rõ vẻ thất vọng buồn bã không nói hết thành lời. Ông tên là Nguyễn Ngọc Minh (ở trọ tại xã Vĩnh Lộc B, Bình Chánh). Ông thường bắt khách ở cổng BV Nhi đồng.

Tôi tự đi xe đến bệnh viện nên không thể ủng hộ ông một cuốc xe ôm. Tôi hẹn ông buổi sáng hôm sau, người nhà tôi nhất định đi xe ôm của ông. Ông cười như mếu: “Buổi sáng tôi không đón khách ở đây. Chỗ này của tổ xe ôm của nghiệp đoàn. Tôi không có tiền đóng cho nghiệp đoàn. Chỉ có buổi chiều ra đây đứng ké”.

Ông từng là thành viên tích cực, gương mẫu của nghiệp đoàn xe ôm phường 10. Nhưng cách đây gần một năm, ông bất ngờ bị tai biến, nằm liệt một thời gian. Sau đó, ông rời nghiệp đoàn, chỉ “ké” sân vào mỗi buổi chiều. Dù các đồng nghiệp cũ vẫn luôn vui vẻ giúp đỡ nhưng ông ngại không dám “lấn sân”.

Ông sống một mình tại nhà trọ ở ấp Vĩnh Lộc, Bình Chánh. Mỗi chiều ông chạy một quãng đường rất dài đến đây để đợi khách. Ông chạy xe ôm ở cổng bệnh viện này đã hơn 16 năm rồi. Sau cơn bạo bệnh, ông ráng gượng dậy, tự mua thuốc uống. Ông nói ông đã hết phép nghỉ ốm vì hết tiền rồi. Chiếc xe cũ cũng không có tiền sửa.

Tôi ngồi đợi khách cùng ông đến tận 9 giờ tối. Nhiều khách tới gọi nhưng sau đó họ lại từ chối vì cảm thấy không yên tâm. Ông móc túi ra 30.000 đồng, nói: “Dù sao hôm nay cũng được nhiêu đây, có một khách không chê tôi. Hôm qua không có khách nào”.

Tôi hỏi ông tại sao không bắt khách ở Bình Chánh gần nhà trọ cho đỡ cực. Ông giải thích bằng giọng nói ngắt quãng: “Chỗ tôi ở trọ khó có khách lắm. Ở đây dễ kiếm khách hơn, anh em xe ôm ở đây lại luôn giúp đỡ tôi”. Khuya hôm đó, ông về nhà trọ với 30.000 đồng trong túi.

Cuộc sống đơn thân buộc ông phải kiếm tiền. Cách đây vài năm, ông vẫn có gia đình nhưng kể từ ngày bị tai biến, ông chỉ còn một mình, không có ai dựa cậy. Ông suýt rơi nước mắt khi có người hỏi tới gia đình nhưng từ chối trả lời, chỉ nói: “Ai cũng khổ, cũng phải cày cục. Mình là đàn ông, cho người khác dựa, đâu được dựa người khác”.
Ông đã từng giúp công an phá án

Trí nhớ của ông đã giảm rất nhiều sau cơn tai biến. Nhưng ông vẫn nhớ mãi lần ông giúp công an phường phá một vụ án bắt cóc.

Đó là một ngày cuối năm 2013, ông thấy một phụ nữ ôm đứa trẻ rời khỏi bệnh viện rất khả nghi. Ông đã bí mật đi theo họ đến tận bến xe. Sau đó, công an phường và quận tới bệnh viện điều tra vụ bắt cóc, ông đã mô tả nhận dạng và cung cấp nhiều thông tin cho công an.

Hai ngày sau, kẻ bắt cóc bị bắt. Em bé được trao lại cho gia đình ở Đắk Lắk. Ông cười với khuôn miệng của người tai biến méo xẹo: “Chắc con bé giờ cứng cáp rồi, gần bốn năm rồi mà”.

Tối hôm sau tôi quay lại, vẫn thấy ông kiên nhẫn đợi khách trước cổng bệnh viện. Một đồng nghiệp tên Tào Phi Hiệp cố gắng bắt khách dùm ông. Lúc đó là 8 giờ tối. Ông Hiệp nói: “Tội quá, ổng đứng đây chiều giờ mà chưa có khách nào”…

Tôi hỏi ông Minh rằng có thể đăng ký chạy Grab được không. Ông lập cập móc chiếc điện thoại đồ cổ ra, hỏi tôi: “Có cách nào đăng ký mà người ta gọi cho mình không? Chứ Internet là tôi thua”.

Ông Thanh Thủy, cũng là đồng nghiệp xe ôm, cho biết: “Giờ nhìn ổng vậy chứ hồi chưa bệnh ổng đẹp trai lắm à. Ổng nghèo nghèo chứ hay giúp người khác. Giờ ổng khó khăn nhất ở đây, anh em cũng ráng bắt khách giúp ổng nhưng nhiều khách không chịu đi. Mà giờ nghề chạy xe ôm mạt lắm, xe Grab ra nhiều quá, tụi tôi còn khổ nói chi ổng”.

Mọi người có đi qua đó, thì ủng hộ ông nhé... Số điện thoại của ông: 01223904291. Cảm ơn mọi người rất rất nhiều.



nguồn: Lao Động Việt

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 2018
đó cũng chính là lý do vì sao mà chính Nguyễn Phú Trọng phải lên ngôi mà không phải là một người nào khác như Nguyễn Thiện Nhân hay Tòng Thị Phóng như nhiều người đã suy luận, bởi vì dù cho y có tham chính một hay nửa nhiệm kỳ thì cũng không quan trọng, cái quan trọng chính là “Hợp pháp hóa chủ trương bán nước của đảng cộng sản”, để bọn giặc có trong tay những thỏa thuận được chính người đứng đầu nhà nước Việt Nam công nhận và thừa nhận.
07 Tháng Mười 2018
Muốn viết về những cái chết hổng bình thường, của những tay theo đảng An Nam cộng từ trước giờ, thì đó phải là một cuốn sách dày đến năm ba trăm trang là ít, nói vậy có nghĩa là chuyện đầu độc nhau, hay mượn tay ugười ngoài để triệt nhau là chuyện thường của đảng. Cái chết của Trần Đại Quang là chuyện vừa giữ ghế cho Lú, vừa răn đe những kẻ hổng phò Tầu… Đó là chuyện hổng lạ!
06 Tháng Mười 2018
Còn nhiều nữa, để không làm mệt mắt bạn đọc, mỗ tôi có thể nói tóm tất cả ý kiến còn lại, là ai cũng cho đây là cơ hội tốt, thời điểm chín mùi, để gom hai cái ghế TBT và CTN làm một, và người xứng đáng không ai hơn được Lú, rồi tất cả đồng tin rằng quốc hội sẽ tán thành… Vậy ba ông bạn gọi phôn cho mỗ tôi, sau khi đọc xong bài ‘tàn đời Lú’ thắc mắc về cái nhìn của mỗ tôi là điều dễ hiểu, trong bài đó mỗ tôi cũng đã nêu hai ông LS Trần Quốc Thuận, TS Vũ Cao Phan, Blogger Trương Duy Nhất, hót cũng khá hay đánh bóng cho Lú trong vai nhất thể hóa.
04 Tháng Mười 2018
Điều ngạc nhiên là hơn 4 triệu đảng viên đảng cộng sản không ai dám lên tiếng, chúng không dám nói bởi vì bọn chúng sợ chết, sợ mất khối tài sản khổng lồ mà đảng đã ban phát; thế nhưng còn 90 triệu con người trong nước, không lẽ họ cũng không nhìn thất những bất cập, thấy hiểm họa mất nước đã cận kề khi Nguyễn Phú Trọng leo lên chiếc ghế chủ tịch nước kiêm luôn Tổng Bí Thư đảng cộng sản?
28 Tháng Chín 2018
“CNXH nói rằng không phát triển kinh tế tư nhân nhưng bây giờ thì phát triển kinh tế tư nhân. Như thế còn gì là ‘xã hội’ nữa? Thành ra CNXH mà ông Trọng nói là phải hiểu rằng, đấy là ổng muốn duy trì quyền lực của Đảng. Thế thôi! Chứ còn nói rằng CNXH mà theo những vấn đề của Marx thì không thấy nữa.”
20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.