Hé lộ sự thật vụ án 2 xe đi hàng 3: Gặp cướp!

03 Tháng Ba 201711:36 SA(Xem: 1059)

Hé lộ sự thật vụ án 2 xe đi hàng 3: Gặp cướp!
Thật là nhục nhã cho cái gọi là công an nhân dân chỉ biết đánh đàn bà con nít!

ikl (2)

Bùi Thị Minh Hằng


Sau này, chính từ những hình ảnh do cơ quan điêu tra bóc tách từ các camera đưa đến tòa nhằm kết tội chúng tôi, nhưng thực tế cho thấy rât nhiều an ninh của tỉnh Đồng Tháp đã có mặt trong “trận phục kích” này (những bà con Hòa Hảo đêu phát giác và nhận ra họ).

Và mặc dù, tôi lập tức gởi đi hai lá đơn tố cáo khẩn câp từ trại giam Đồng Tháp trong thời gian 52 ngày tuyệt thực đầu tiên nhưng tuyệt nhiên không có một nơi nào xem xét.

Trong lúc nhiều người còn chưa biết việc chặn đường nhằm mục đích gì? Ai gây ra? Thì đã nghe tiếng đánh đấm huỳnh huỵch...

Nhìn sang, thì thấy một cảnh tượng thật dã man, tàn bạo như thời Trung Cổ. Mấy chú bác lớn tuổi của PGHH (Phật Giáo Hòa Hảo) vừa lên tiêng hỏi vì sao họ bị chặn đường là cứ trên chục đàn ông, đàn bà bịt mặt, thanh niên cởi trần, cả tay không lẫn gậy gộc xông vào đánh một người.

Tội nghiệp người bị đánh không làm gì ngoài đưa tay lên đỡ những nhát đòn chí mạng chỉ có từ kẻ thù chứ chưa bao giờ có từ đồng loại. Mà thật khốn nạn, họ bây đàn như loài sói hoang lao vào xâu xé một ông lão hom hem.

Tôi la lên” không được đánh người”, nhưng mặc tôi la đến khản cổ, ứa nước mắt thì lũ người kia cũng không dừng tay mà còn hô hào những người phụ nữ bịt mặt xông vào giật đứt quai nón bảo hiểm và đánh luôn tôi. Họ đánh đấm như những con thú say máu. Cho đến khi người đàn ông nhỏ xíu con nằm bất động sát bờ sông, muốn rớt xuống sông rồi chúng mới bỏ đó quay sang đánh những người khác đi cùng.

Tôi chứng kiến nhiều lân bị khủng bố bởi lũ mật vụ chìm và bọn “quần chúng tự phát”, xong ở đây tôi thấy lũ người này thật sự lưu manh, tàn bạo đến vô nhân tính.

Trong lúc này, một nhóm người khác quây lại phía tôi đang đứng cùng 4-5 người phụ nữ của bà con PGHH. Bên trái tôi là Thúy Quỳnh. Chúng tôi bị dồn lại và buộc phải co cụm một chỗ mong có thể “bảo vệ” được cho nhau phần nào.

Một tên ra dáng chỉ huy, khoảng ngoài 40 tuổi, mặc thường phục, đầu hói, đeo mắt kính cận mặc chiếc áo thun xanh lạt kẻ ngang ngả màu loang lổ, luộm thuộm bỏ ngoài chiêc quân tây. Hắn ta luôn miệng hô hào ra lệnh cho đám người xung quanh vào đánh chúng tôi và giật giỏ.

Tên này luôn mồm hô hào ra lệnh cho bon xung quanh: “Giật giỏ của nó” (của tôi).

Tôi lúc đó lo ôm chiếc túi đeo chặt vào trong trong lòng và kêu cứu. Khi nhìn thấy người công an giao thông ôm chiếc máy quay, tôi đã la lên:

”Công an đâu? Tại sao không cứu dân mà để bọn cướp đánh chúng tôi thế này?” Rồi tôi đọc được bảng tên của người CSGT (Cảnh Sát Giao Thông) kia là Lê Thanh Sang, chính anh này là người đeo chiếc máy quay to nhất và quay ở vị trí rât gần với tôi, xong anh ta cũng không hề có động thái vãn hồi trật tự hay can ngăn những hành vi vi phạm pháp luật trắng trợn đang diễn ra.

Tôi vừa ra sức ôm giữ chiếc giỏ, vừa kêu cứu trong tuyệt vọng. Rồi trong lúc hỗn loạn đó, thấy xuất hiện một CSGT – 1 cơ động đều không đeo bảng tên.

Tôi đề nghị họ “Nếu đúng các anh là công an thật thì đưa chúng tôi về trụ sở nào gần nhất để giải quyết và đảm bảo tài sản, tính mạng của công dân, tuân thủ pháp luật.”

Xong họ đều phớt lờ những đề nghị chính đáng đó mà dùng vũ lực và lạm dụng việc “Thi hành công vụ vào việc đòi khám xét đồ đạc cá nhân của tôi”.

Tôi nói với họ rằng: ”Tôi là một công dân đang đi trên đường không hề có hành vi vi phạm gì. Tôi cũng không tham gia điều khiển phương tiện giao thông. Nên tôi yêu cầu các anh nếu là công an thật thì hãy làm đúng pháp luật và tôn trọng chúng tôi. Các anh đã thấy rất rõ chúng tôi đang bị đám người này chặn đường và cố đánh đập cướp tài sản. Vậy tôi đề nghị các anh hãy đưa tất cả về trụ sở giải quyết, không thể để tình trạng hỗn loạn ngoài đường như thế này.”

Bất châp tất cả những lời đề nghị hợp tình, hợp lý và mọi lý lẽ phải trái, đám người này không mảy may có một động thái đúng mực để giải quyết vấn đề. Đuôi lý, mấy người mặc sắc phục này bỏ đi, để mặc cho tên đầu hói, măt kính kia điên cuồng sai khiến đám người côn đồ mặc sức xông vào xâu xé chúng tôi. Lúc đó, tình hình trở nên hết sức hỗn loạn. Tôi thấy cả những chiếc gậy gỗ dài vung lên. Rôi tiếng la thất thanh của Thúy Quỳnh.

Dù cũng đang bị hơn chục người vây đánh dúi dụi, tôi vẫn cố nhìn nhận những gì đang diễn ra. Tôi thoáng nghĩ trong đầu:

- Họ tàn ác, dã man, bầy đàn thú tính như vậy, rất có thể có người phải bỏ mạng... Không lẽ tại đây lại thêm một cái chết tức tưởi trong tay công an...”?

Biết không thể cưỡng lại lũ côn đồ vô sỉ này . Tôi cầm chiếc Ipad, là tài sản quý giá nhất và với tay kêu công an Lê Thanh Sang:

“Tôi thấy anh đeo bảng tên và mặc sắc phục công an nên tôi tin anh. Tôi giao anh giữ dùm tôi chiêc Ipad này và đề nghị anh mang chiếc máy quay vào sát đây, tôi sẽ để họ xét đồ trong giỏ cho anh quay lại.”

Khi đó, anh ta chỉ đứng cách tôi vài mét gì đó mà thôi. Trong lúc đó, tôi cảm thấy không còn đủ sức ôm giữ chiếc giỏ vì bị đám người kia xô đẩy, túm, giật, tôi ngã ngôi xuống đất và bị hai chiếc xe Honda dựng cạnh đó đè lên người.

Tôi bất lực ôm đầu tránh những cú đấm đá của bọn vô lại. Lợi dụng tình thế này, tên đầu hói đeo mắt kính và mấy người phụ nữ bịt mặt xông vào giật chiếc giỏ xách trên người tôi, nhưng không thể được vì chiếc quai da quá chăc chắn. Chúng điên cuồng giằng giật, kéo bay khóa kéo chiếc giỏ và giằng chiếc bóp da nâu của tôi ra khỏi giỏ để lục soát.

Đến khi tôi đứng dậy được thì người tôi tơi tả, nón bảo hiểm bị chúng giật đứt quai, áo sống thì rách xuôi, rách ngược.

Chúng vứt trả lại tôi cái bóp da sau khi đã lục soát tanh bành trong tình trạng nhốn nháo. Cho đến khi về đến công an huyện kiểm tra lại tôi mới biết đã bị mất trên 2 triệu đồng.

Lúc ở hiện trường, chúng vứt trả tôi chiếc bóp, còn thấy rớt một tờ 20 ngàn xanh ra.

Viên an ninh đứng gần đã chỉ tôi lượm lại (Tôi khẳng định ông ta là an ninh và còn nhìn thấy ông ta trong phiên tòa xử tôi, chính những người bà con PGHH đã khẳng định ông ta là an ninh).

Sau khi dùng vũ lực và đủ cách khôn nạn, bât chấp nhất để đạt được mục đích lục soát và tranh thủ lợi dụng tình thế để trộm cướp, cưỡng đoạt những món đồ có giá trị , tiền bạc... Chúng đổ hêt đồ đạc, túi xách của mọi người ra đường.

Không biết ai đó đã đem theo mấy chiếc băng rôn màu vàng in chữ đỏ. Tôi thấy họ đổ ra đường, reo lên đắc thắng, rồi xúm nhau vào quay phim, chụp hình. Lúc đó tôi chưa nhìn được nội dung gì trên đó.

Phải mấy chục phút trong tình trạng hỗn loạn, bầy đàn như thế rồi chúng tôi mới thấy lực lượng cảnh sát áo xanh xuất hiện. Trong khi chúng tôi kêu cứu đến khản cả cổ và xung quanh chúng tôi, đám người mặc thường phục, cả những kẻ cởi trần cầm gậy vẫn đang say máu lao vào chúng tôi. Thì lực lượng cảnh sát lại như được “chỉ điểm” rõ ràng.

Họ kéo đến mấy chục người, đem theo vũ khí, công cụ hỗ trợ đầy đủ, còn người dân chúng tôi lại không có lấy một tấc săt trong tay. Họ xông thẳng vào những người đang bị tấn công và kêu cứu để trấn áp, còng tay dưới sự chỉ huy của tên Lê Hoàng Dũng- kẻ sau này là người trực tiếp ký lệnh khởi tố chúng tôi.

Trong lúc này, tên đầu hói, mắt kính vẫn luôn mồm la lối, chỉ huy, ra lệnh, thúc giục những con thú đang say máu kia và chỉ vào tôi “Bắt con đó, đánh chết nó đi, nó kẻ cầm đầu”. Và cũng vào thời điểm nhốn nháo, lợi dụng việc còng tay tất cả chúng tôi thì một lần nữa lũ người “Lục Lâm Thảo Khấu” này lại lộ ra bản chất cướp bóc, đốn mạt khi chúng đã lục lọi lấy đi nhiều tài sản có giá trị của những người trong đoàn.

Ngay tại tòa sau này, nhân chứng Phạm Nhựt Thịnh đã khai rất rõ bị còng tay rồi sau đó bị mấy cảnh sát và những người bắt anh thò tay vào túi quần móc bóp- điện thoại ra sao. Xong cho đến khi trả lại, họ chỉ trả ví không có gì và điện thoại kém chất lượng nên anh Thịnh đã không nhận.< Trích lời khai tại 2 phiên tòa>
Thật đáng xấu hổ cho cái danh xưng CAND (công an nhân dân) mà họ đang sử dụng. Bởi chỉ có thể là giặc, là cướp, là lục lâm thảo khấu họ mới có những hành xử như thế.

Nêu họ còn một chút gì đó là người thì họ phải biết họ đang mang trên mình bộ quân phục cảnh sát và như thế, cho dù đối với một tội phạm, họ cũng không được phép dùng bạo lực và những hành vi vi phạm pháp luật, chứ đừng nói là người dân chúng tôi, thậm chí là những phụ nữ, người tu hành tay không tấc sắt.
Tôi căm giận và uất ức đến tột độ trước những hành động súc sinh, vô lại của đám người này.

Tôi la lớn “Bà con hãy nhìn đi, bọn này là giặc rồi, chúng nó cướp đoạt hai chữ Nhân Dân gắn vào, nhưng chúng coi người dân như kẻ thù, nô lệ thế này đây. Chúng chà đạp lên cả luật pháp và ngồi xổm lên tất cả...”

Trong khi đó, tên Lê Hoàng Dũng cùng 2-3 cảnh sát áo xanh xông vào tôi, họ đã dúi đầu tôi xuống đất, bẻ quặt tay ra sau lưng, vừa rút còng, vừa đấm đá, đạp lên người, lên lưng tôi.

Tên Lê Hoàng Dũng luôn mồm “Đụ Cha, Đéo Mẹ”, và đánh đập tôi tàn nhẫn nhất. Tôi gào lên:

“Mày hãy nên nhớ những gì mày làm,mày nói hôm nay. Mày đã cho nhiều người dân ở đây chứng kiên để biết mày là một thằng côn đồ đội lốt. Người ta không biết tao là ai, nhưng họ biết rõ về mày, mày nên nhớ mày sẽ phải trả giá.”

Càng nghe, hắn càng điên cuồng, vừa chửi bới thô tục, vừa đấm đá, dúi đầu tôi xuống, trong khi 2-3 cảnh sát kề hai bên thì có động thái như muốn đẩy tôi “tránh đòn” của thủ trưởng họ.

Một vài tên mặc thường phục chạy kè xe theo. Họ áp giải tôi lên chiếc xe thùng không mui đậu cách hiện trường chừng 100m. Suốt trên chặng đường này, tên súc vật Lê Hoàng Dũng liên tục đánh, đá tôi. Tôi càng phẫn uất lên án hắn bằng những lời đánh thép,

Thêm một thằng dáng người loắt choắt, độ ngoài 40 tuổi, mặc chiếc sơ mi màu nâu đỏ chạy kè xe bên cạnh cũng châu mồm vào chửi bới phụ họa với tên Lê Hoàng Dũng. Chúng hô hào những câu đại loại như: “Lấy giẻ nhét vào mồm nó! nhét quần vào miệng không cho nó nói”

Lúc đầu, chúng đưa tôi lên chiếc xe thùng không mui- loại xe to.Khi có 2-3 cảnh sát áo xanh đang sốc tôi lên thùng xe thì cái tên mặc sơ mi nâu đỏ kia dựng xe bên vệ đường và nhảy bổ tới đánh vào đầu, vào mặt tôi. Còn tên Lê Hoàng Dũng thì từ phía sau lấy đà tung một cú đá song phi bằng giầy vào sau lưng tôi.Cú đá của thằng vô lại đã hằn in trên lưng tôi hơn 50 ngày- đêm , cho đến khi luật sư Trân Thu Nam vào làm việc, tôi đề nghị kéo áo để luật sư thấy thì mấy tên điều tra ( Nguyễn Văn Dũng) và đại diện VKSND ( Viện Kiểm Soát Nhân Dân) huyện Lấp Vò Nguyễn Văn Dự đã đứng chắn ngang che lại.

Cho đến khi mấy cảnh sát áo xanh đã kéo tôi lên thùng xe mà tên súc sinh Lê Hoang Dũng và tên mặt choắt, áo nâu vẫn còn nhảy với lên đánh tôi trong khi tay tôi đã bị còng và đag còn mấy người áp giải.

Quý độc giả và toàn thể những người đàn ông trên thế gian này, nhất là những cảnh sát tham gia vào cuộc vây bắt chúng tôi ngày 11/02/2014 nghĩ gì về hành động, việc làm của một kẻ mặc quân phục CAND như Lê Hoàng Dũng?

Tôi tin chắc chắn rằng trong số những người tham gia hôm ấy, sẽ có hơn một người phải xấu hổ và bị dằn vặt lương tâm trong vụ án này, trước những sự thật tàn bạo, khốn nạn mà họ phải chứng kiến.

Chúng càng man rợ thì tôi càng muốn tố cáo bộ mặt vô liêm sỉ của chúng.

Tôi đứng trên thùng xe gào to, lên án những hành động của những tên công an vô nhân tính và réo tên thằng ác ôn Lê Hoàng Dũng. Vì tôi nhận thấy, tuy chúng chăn một đoạn đường dài để phục kích chúng tôi, nhưng phía trước mặt tôi khi bị đẩy lên xe, tôi vẫn nhìn thấy có một số người dân đang bị đám công an xã cầm dùi cui chặn không cho đi vào đoạn đường mà chúng đang dàn cảnh chặn băt chún tôi . Và chắc chắn những người này không nằm trong số người được họ thuê mướn với giá 70.000 đồng + chầu nhậu( Như lời thú nhận của đám đánh thuê mà Huỳnh Anh Trí đã ghi nhận được khi bị đưa về sau)

Vào thời khắc đó, tôi đã kịp quan sát nhanh toàn bộ khu vực này và sau mới biết thuộc địa phận Ngã Ba Nông Trại!!!

Nhiều người sẽ ghi nhớ rằng:

Tại nơi này, vào ngày 11/02/2014 đã có một trận địa phục kích được lập ra để dàn cảnh đánh, bắt người, cưỡng cướp tài sản và vu khống tội danh cho những người bất đồng chính kiến với thể chế TÀ QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM.

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20170302/gap-cuop

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Chín 2019
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.